10 Điều Phật Dạy Hết Khổ Để Có Hạnh Phúc An Vui - Vi Diệu Pháp Âm.

10 Điều phật dạy hết khổ Để có hạnh phúc an vui - vi diệu pháp Âm.
Bài pháp tư dẫn hôm nay có đề tài đạo phật là đạo diệt khổ.Bởi vì nhiều người đói đức phật là đấng cứu khổ chúng sanh.Nhưng chúng ta tu theo phật nhiều năm mà thiếu khổ cũng còn hoài chưa hết.Như vậy từ cứu khổ chúng sanh có hiệu nghiệm đúng như thật hay không.Gì vậy đi tôi sẽ nói rõ cho quý chị thấy.Tại sao động vật là đạo cứu khổ chúng sanh.Mà chúng ta tu theo đạo.Vẫn còn khổ hoài.Lâu nay.Hàng phật tử chúng ta có sự hiểu lầm gì hai chữ cứu khổ này.Mỗi khi gặp tai nạn hay làm việc gì thất bại.Quý vị liền à.Phật cứ cho con hết khổ.Nếu phải cứu được thì bệnh phải hết đi.Vậy mà nhiều người.Nằm tứ mười.hai mươi ngày có khi cả đôi ba tháng.Như vậy phật có cứu không.Cầu mà không nhưng mà.Người ta có làm tượng phật không linh.Mình tinhte.Cầu kinh phật mà sao không có kết quả.Đó là gì học không hiểu đạo.Có những người làm ăn mua bán.Gặp.Thất bại.Từ nợ nần liên toàn miễn phật.Phật cứ cho con làm ăn phát tài.Trả nợ cho mau danh gia.Nếu cầu hoài không được thì nói.Thương chúng sanh .Mà sao mình khổ mình cầu.Phật không cứu.Như vậy nghĩa cứu khổ của vật đông con.Đó là chủ lầm lẫn của suốt phật tử hiện nay.Do hiểu lầm nghĩa cứu khổ.Nên cứ cầu mong phật cứu mình.Nước không được nhưng.Thì tưởng chừng như lời phật.Là lời hứa.Chứ không phải là lời.Vì thế niềm tin nơi phật.Bị suy tim.Giờ đây chúng ta phải định nghĩa phật cứu khổ chúng sanh.Lời cứu bằng cách.Chúng ta phải nắm cho dũng.Hiểu cho rõ.Thì mới biết được ý nghĩa phật cứu khổ chúng sanh.Thường người ta cứ nghĩ.Khổ là từ bên ngoài đưa vào.Mà không thấy.Khối.Tử tế với chính mình ca.Bởi vậy khi gặp cổ.Phật tử rồi giả.Cầu phật cũ.Cầu công được liền cho rằng phật công linh không sẵn sàng cứu khổ mình.Đó là hiểu sai.Quái dị với người phật tử.Khi quy y.Thì trước phải dưỡng nam giới không sát sanh không trộm cướp .Không tà dâm không nói dối không uống rượu.Giữ giới như vậy để làm gì.Nhiều khi phật tử.Cũng không biết tại sao phải giữ giới nữa.Bởi giới luật của phật.Là hàng rào ngăn chặn không cho chúng ta rơi xuống hứa tội lỗi.Vì tôi cũng hứa tội lỗi.Là đau cũ.Như vậy.Dưới được giữ cho ta không đưa vật chủ đau khổ.Người phản bội.Nhưng giết người thì khổ hơn vui.Diễn viên lật cổ.Phật tử giàu có giận mấy.Nhưng nghĩ tới nắng hạ.Muốn giết người.Thực phẩm dưới cánh của phật nên không dám gì.Giận cũng ráng chịu với.Giờ không giết người.Nên không bị tụt.Không bị oán thù.Tutu.Quán thu.Hai việc tốt hữu hiệp vui.hai nỗi khổ lớn.Giờ dữ dưới nên dù dẫn cách mấy.Chúng ta cũng chẳng được.Những nỗi khổ lớn là.Không giết người chơi.Không bị tù tội.Không bị người ta giết hoặc lính gặp lại.Như vậy.Giới vừa đón.Củ trước khi mình tạo tổ.Giữ một giờ.Thịt hết khổ một.Viết chữ thiên giới không trộm cướp.Thì không bị bắt bứt tù tội.Đó là tránh được một nỗi khổ.Nữ giới không tà dâm.Thì bước được nữa khổ chứ đừng đi tán.Nếu gia đình.Chồng hoặc vợ ngoại tình với cả cả.Thì chết vui hay khổ.Cũ.Vì chồng quan hệ giữa đau khổ và con trái cũng đau cũ nữa.Như vậy chữ giới không tà dâm.Thế giới chồng hòa thuận.Con gái vui tươi.Tớ lại cánh cửa cũ rồi.Không nói dối gạt người.Thì không bị người chê trách kinh điển mình.Ngược lại.Nước suối vàng như.Thì có bị người chê trách khinh bỉ.Khi bị người chê trách khinh bỉ mình có vui không mình khổ.Bây giờ.Mình tránh không lừa dối ai.Nên không bị chơi.Giận.Tim mình khỏi khổ.Không uống rượu say.không phút án phim.Phong thủy kê ma túy có khổ không.Không khổ.Nếu ở gia đình.Có một ông chồng.Khi đi ra đường thì rảnh em về nhà.Uống ngứa.Quý vị có bất hủ không.Rất khổ.Nếu người chồng là phật tử tỉnh táo sáng suốt không say sưa thì vợ không khổ.Mà bản thân người chồng cũng được vui.Nếu trong gia đình.Không có ai hút áp điện.Tuýp kem ba tuổi thì gia đình đó hạnh phúc.Không bị khổ.Như vậy phật dạy giữ năm giới.Có phải là.Chặn đứng cướp đau khổ cho chúng ta không.Mạch chỉnh đứng đau khổ cho chúng ta.Tức là cứu khổ rồi.Phật cứu khổ chúng sanh.Bằng cách cứu nhân chứ không cứu quả.Chúng ta bây giờ đòi cứu quả chứ không chịu cố nhân.Khi gặp khổ.Thí dụ như đi ăn trộm của người ta.Bị lính bắt.Liên.Bật cứu.Phật cứu được không.Bây giờ.Phật dạy mình ngu.Không chuẩn.Thì sẽ không bị bắt.Đến thực vật đã cứu rồi.Phật cứu phụ chúng sinh.Là cứu khổ.Từ vinh.Chúng ta công ty nhân tố.Thì không gặp quả cũ.Đức phật không thể cứu khổ trên quả.Bởi vì theo luật nhân quả.Hãy ghi nhân nào thì gặt quả ý thôi.Không thể khác đi.Tây ninh.Phật cứ mà chúng ta.Không thích cứu.Tư tưởng thi thí dụ.Có hai người đang cãi giả ngoài đường.Một nhà tù binh anh quý.Thôi.Hai anh bỏ qua đi.Hoàng với nhau đi cãi lấy làm chi rồi sang đánh đập nhau thì khổ lắm.Đừng làm việc đó.Quên như vậy.Mà hai người kia chẳng phải nghe.Do không chịu nghe nên cãi một hồi thì đập nhau lỗ đầu.Phải chữ cho bệnh viện.Tại bệnh viện nhờ y tá phân.Chị liễu cho.Thi được là.Vì ít bữa nay.Họ nói.Y tá tốt quá.Đá bóng rổ.Chỉ tiếc thương cho họ.Như vậy.Hỏi chị biết ơn người cứu mình trên quả.Còn người khuyên mình.Từ ngân.Thì lại không chịu nghe.Coi thử.Lẽ ra kể với lại.Phải chi hôm đó.Mình nghe lời thầy khuyên.Đừng chửi đừng đánh lộn.Thì đâu có bị xung kích.Gia vị thì được lành lặn trọn vẹn.Đầm đầy đợi đánh lũ đầu rồi.Đi bong bóng.Rước lại mơ người băng bó.Mà cảm ơn người khuyên mình tôi buổi đầu.Quý vị thấy có dở có muộn lắm không.Vì ta thường bị lỗi.Gì chỉ biết trên quả.Đang đau khổ thì cầu cứu.Mà không biết nguyên nhân đưa đến đau khổ để ngừa tránh.Đức phật thích tường từ.Nguyên nhân nào đưa chúng ta tới đau khổ.Ngài khuyên chị.Váy đường tạo nhưng đó.Nhưng đã không tạo thì quá làm gì có.Dương vị nghìn kạn.Chúng ta không thích phật cũ.Nhưng thực sự phật đã cứu ta rồi.Phật cứu mà không thấy.Gì cứu tinh nhân.Còn thiết giang cứu mình.Là cứu tinh quả.Phật dạy chúng ta giữ năm giờ.Đó là người đón tội phủ cho chúng ta.Nếu chúng ta tung thì.Giữ đúng.Thị xã hết khổ.Đối là chúng ta tu.Tu thì sẽ hết khổ.Hết khổ.Nhờ những lời phật dạy.Lương theo hàng theo.Nên chúng ta hết khổ.Gọi đến đà phật cứu khổ.Ý nghĩa cứu khổ trong giàu.Theo dõi.Con hàng xuất gia thì rất nhiều giới.Nhưng tôi chỉ nói dối phổ thông.Gần gũi nhất là giới sa di.Làm gì có mười giờ.Bị gì người tu phải dưỡng mười giới đầu.Là dưới gốc.mười sắc xanh.hai mươi chung cư.Bà không dân dụng.bốn không nói dối.năm mươi uống rượu không dùng các chất sau.Dư thì ke ma túy ngân.sáu mươi kh.bảy mươi theo trần hoa.Không xong.Trích thư.tám mươi đồng bồi dưỡng to lớn.Chính công được ăn phi thời.Mười không giữ tiền bạc.Trâu báo nhân dân.Những điều đó nghe qua với dì thấy có gì quan trọng.Mà phật bắt phải giữ vậy chị.Thí dụ như.Lâu lâu thân thủy hồi tháng.Có ai.Xà bông thơm hai điều thơm mình thoa một chút cho đỡ hôi có tội gì đâu.Có hại hay đâu.Mặt phật cũng cấm nữa.Chúng ta già.Phật dạy người xuất gia tu để giải thoát sinh tử.Mà muốn giải thoát thanh tử thì phải vứt hết những tâm ô nhiễm chuột lạc của thế gia.Nước hoa dầu thơm.Nghe mình thấy thơm kỷ niệm khởi nghiệm thích.Đó chính là.Niệm dẫn tới án trục của thế gia.Người khác như mù.Hội nghị rằng chị tôi sỹ đó còn thích trang sức cho đẹp.Chứng tỏ là tôi chưa kỹ.Linh họ chụp đi.Từ đó và dẫn tới nhiều chuyện không tốt.Như vậy.Bật ngửa đó.Không cho bình làm những điều đó.Biết gì.Làm điều đó là tụt xuống.Không còn đi trên đường giải thoát nữa.Tuy linh nhỏ.Không.Khổ cho ai.Nhưng đó là dân tế nhị.Dẫn chúng ta đến gần cách cưới chuột là của thế gia.Nên gửi tu phải gánh team.Như phật dạy.Không được xem hát.Hình nền.Nhân dân.Chúng ta thấy.Tìm hát nghe nhạc.Đâu có làm tổn thương ai.Động vật không cho.Bởi người giúp da.Thì luôn giữ tâm trong.Ăn đi.Nếu đi xem hát nghe nhạc.Tâm sự bị chao đảo rung động.Rung động.Thì mất chánh niệm.Tra điểm.Sẽ dễ sinh.Như vậy trên đường giải.Có thể nuôi.Truyền hình.Khu vực cấm không được nghe nhạc.Không được đi thanh.Đó là nửa từ nhân.Giữ được tâm an định thì tube.Không bị lưu.Giết vụ.Minh cảnh con đò.Tra cứu đuôi là một cái hố sâu rất nguy hiểm.Nếu lò nướng đi.Thì gối đầu lên không nổi.Cũng vậy.Muốn hàng xuất gia khởi đầu xuống hố.Linh.Dùng cái hàng.Trắng răng từ miệng hố.Chúng ta đi vừa đủ.Rối lại.Đinh công trước xuống hố.Nếu không có hàng rào này.Thì quả rơi xuống hố khó tránh khỏi.Hàng rào là gì.Là giới luật gì.Cho nên giới có nghĩa là.Phòng thi chỉ hát.Bộ phim.Nghĩa là người những diệt quý.Là gì.Rừng những tội lỗi.Giới chính là hàng.Người đóng tội lỗi.Dẫn người tôi đi đến đau khổ.Giờ đó.Phật chặt.Bắt giữ giới là người đoán chữ.Thủy ra chỉ việc không tốt.Người tu mà không chịu dữ giới thì sao.Thì có người lọt xuống hố.Công viên.Như vậy cư sĩ tại gia có năm giới.Người xuất gia.Có từ mười giới trở lên.Tùy theo cấp độ.Truyền hình bếp giới là phương tiện vừa đón cho chúng ta không bị khổ.Nếu ai biết giữ giới luật.Thì người đó hết khổ ngược lại.Kẻ không chịu dữ dữ.Thì phải chịu đau khổ.Đó là trận tu ban đầu của chúng ta.Nếu chặt ban đầu.Không thực hiện được.Thì chẳng thứ hai thứ ba chúng ta có thực hiện được.Ví dụ.Phật dạy chúng ta đừng thăm.Phải bớt tham.Nhưng phật tử.Dám làm ăn.Tin tức gì chúng làm ăn mãi.Không chịu dừng.Đến hồi nổ vú.Chừng đó kêu phật cứu.Phật cứu kiều.Thôi thì mình có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.Đừng tham gia.Đừng tham thì đâu có lỗ.Không ngủ thì đâu phải thiếu nợ.Giờ đến khi lũ rút.Thiếu nữ rồi nó kêu phật.Vật tư làm sao được.Đó là những điều phật tử chúng ta không thấy.Không hiểu nên phải chịu khổ.Như phật dạy đừng nóng giận.Gì đó nhận là con cá độ.Nhân vật tử chỉnh cái nóng giận.Ai nói về cái ý niệm đổi nóng là nó.Oggy chửi đánh lửa.Mở la đối chửi đánh nhau thì khổ thôi em vui sao.Giết người láng giềng mà la lối chửi mắng ôm.Thì mai mốt gặp mặt nhau có khổ không.Bật gọi đi mà.Quán tấn hội khổ.Chủ quán gặp nhau là khổ.Nếu đi ra đi vô.Gặp mặt hoa.Cả ngày của hoài phải không.Còn nếu mình không nóng giận.Ấn độ.Chửi bới nhau.Thì gặp nhau chuối cười.Đó là không khổ.Dương dịu tất cả nỗi khổ đều chơi chúng.Nếu mình biết tu nó sẽ chuyển.Xóa hết.Không biết tu nó còn hoài.Tôi nhắc lại câu chuyện trong kinh.Một hôm.Đức.Hỏi các thầy tỳ kheo.Này các tỳ-kheo.Nếu ở trong thất của các ông ngủ.Có ba còn trắng.Cách uống có ngủ yên không.Các thầy tỳ kheo bạch.Bật tung.Chúng con ngủ không yên.Phật hỏi.Làm sao có con mới ngủ yên.Cách thầy thưa rằng.Chừng nào chúng con đuổi hết ba con rắn.Ra khỏi thư.Chừng đó ngủ mới yên.Phật nói.Cũng vậy.Tham sân si.Là ba con rắn độc.Chúng còn nguy hiểm hơn cản độc nữa.Tại sao.Rắn độc thị trấn thanh miện.Trong một đời thôi.Còn tham sân si.Dự kiến chúng ta tạo nghiệp đi trong sanh tử.Hết chết thân này tiếp tục chết anh thứ hai thứ ba.Cho tới trăm ngàn thân.Rắn độc chị giết chúng ta một thân.Còn tham sân si.Giết không biết bao nhiêu thân.Rõ ràng.Nó đọc hư.Trà đắng độc rồi.Nên biết.Còn một trong ba cái đó.Tham sân si ở trong bình.Thì chúng ta chưa thể ăn được.Nhưng không hiểu tại sao phật tử.Cũng như hàng túc gia.Còn thương ba con rắn độc quá.Thương.Nên không nỡ đuổi nó ra.Như vậy thì rõ ràng là tụi mình chúc khổ.Chúng ta tưởng tượng.Trồng cây.Có ba con rắn độc cứ bộ quá bò lại.Thì mình sẽ thế nào.Mất ăn mất ngủ phải không.Cũng vậy trong thân này còn tham sân si.Tức còn chán.Thì làm sao mũi.Cho nên các vị cổ đức.Hiqueen.Các ông.Phải diệt trừ phiền não.Phiền não còn lừng lẫy.Thì cứ công tu thủy an vui mà ngủ.Thực sự như quý vị đang giận ai.Giận tức bụng.Nghe tiếng kẻng đi ngủ.Mà nằm hoài ngủ không được.Thì đó.Bởi vì còn tránh độc lãm giảng trong đó.Làm sao ngủ được.Cho nên người tu.Tại gia cũng như quốc gia.Biết ba con rắn độc nguy hiểm chúng ta phải tránh.Hãy đuổi nó ra đừng chứa chất.Ba con rắn độc đó.Tôi tượng trưng rắn thứ nhất là trắng hữu ngựa.Rắn hổ ngựa là rắn gì.Tức vùng trắng trong đồng quê.Trên cỏ nhanh lắm nhưng ngựa vậy.Đối là đắng tham.Rắn thứ hai.Là trắng hổ lửa.Hổ lửa.Là rắn.Là rắn tưng.Rắn thứ ba là rắn hổ đất.Nó chui vào hang tối.Mình không thấy nhưng gặp nó.Nó cắn cứu không được là đánh xiên.Như vậy trong ba con rắn.Nổi nhất hung dữ nhất là.Hủ nữ.Nhanh nhất là hữu nghị.Manila.Lẩu đức.Chúng ta có đủ ba con rắn đó không.Ai có đủ ba con rắn đó.Thì phải làm sao.Bé trong nhà mình trước ba con rắn độc như vậy.Thì không thể nào ăn ngủ.Không ăn ngủ tức là đau khổ.Vậy muốn hết đau khổ.Trái tim đủ cách để đuổi nó ra.Thế mà có người không chịu tiền.Được vì ta quyên đuổi ra còn nói.Được để đó đi không sao đâu.Như tôi từng nói.Chúng ta hay đóng giận hay núi trái ý liền đó.Tôm sú.Thì đó.Huynh đệ phim.Mình tuổi rồi nóng giận coi không được.Kỳ lắm bỏ đi.ba nghìn₫.Tính từ vị.Bỏ không được.Nói thế có nghĩa là.Đánh như vậy thì giữ như vậy không bỏ được.Đó là.Không sợ con rắn hổ lửa rồi.Nên mới chấp nhận cho nó ở chung.Phật tử sống ngoài thế gian cũng vậy.Nhiều khi vợ chồng có chữ cái giả.Dự đoán.Dầu ăn nóng quá vậy.Chồng giận lớn tiếng.Bánh tươi nó như vậy đó.Đừng có đụng tới.Gì dữ tin nóng nên động tới là tí nữa liền.Đã không ngừng bỏ nên mới bảo vệ nó.Chúng ta mới thấy rằng trên đường tôi.Nếu mình không can đảm.Không chịu dẹp bỏ.Những nhân đau khổ.Thì quá đau khổ tính sao cho khỏi.Ví dụ người chúc gia.Mà nuôi rắn hổ lửa.Hôm nào huynh vậy nói gì trái ý nổi giận.Tay bị tanh.Rồi chắc tay người ta.Nên chị.Nhóm chúng bị đuổi đi.Bị đuổi đi.Luyện tất y lên bàn.Thắp hương nguyễn.Vậy cứ đủ con.Con bị đuổi ra khỏi chứ.Phật cứu kịp không.Vậy cũng không biết làm sao cứ.Mình nóng.Lấy cho chứa con rắn.Thì phải hiệp nó đi.Diệp nó lại ra đời.Vậy chúng mình hết khổ.Đức phật cứu mình.Đằng này không chịu dẹp đó.Chờ kết quả xổ.Mức thù phật cứu.Ở thế gian tham lam là tật xấu là tội lỗi.Mơ thấy của người ta những cái tên.Tham ăn.Nên điện người ta bắc.Trương vô kỵ.Nốt ruồi cánh chắp tay cầu nguyện.Phật độ trì cho con được bao da.Thật là bự.Vip.Làm sao đổ như vậy.Bởi như mình không trắng thì quá đi.Phật cũng thua thôi không làm gì được.Đức phật tử vi du hạn.Tình hình này vừa đón giúp chúng ta từ ban đầu.Vì muốn tránh khổ cho chúng ta.Niệm phật ăn gì.Đừng làm những điều ấy.Nhưng chúng ta không nghe thì khổ đến phật công làm sao cứu.Diễn viên người cha về mẹ.Thương con đã đi mỹ.Đứa con trai mười ba mười lăm tuổi.Cha mẹ quyên.Không chú.Công chúa.Không chơi với mấy đứa trẻ hư hỏng trên dân.Cấm năm tỷ đi.Cấm như thế.Đứa con thấy ba má mình cách khuya quá.Tại sao bấm hương.Nhưng điều đó.Giao thông.Chính sự đang tắm.Vừa đón cho con khỏi những thói hư tật xấu.Cái này con không chịu nghe.Đêm giao lưu với bạn tú.Đánh lộn với người ta đổ đầu chảy máu.Về nhà kêu ba má.Bà má làm gì được.Đi chơi ngoài đường ở chỗ ta đánh lộn thì phải gánh chịu.Chùa bà đá.Tra cứu.Trước bà má đã bảo đừng chơi chưa đủ côn đồ du đãng.Bây giờ.Thì nó.Phải chịu chứ sao.Cha mẹ.Duyên xử con thư.Ninh mới săn cá.Công chức con làm những điều đó.Nhưng đứa con không đi.Lần trước quả cũ.Cha mẹ dù có thương đau đi.Cũng không làm gì được.Cũng vậy.Phật dễ thương chúng sanh dạy cho chúng sanh pháp tu để hết khổ.Tình hình ngày chế dưới răng trắng.Cách diệt lỗi lầm khi đau khổ.Nông dân không tạo thì quá đâu có.Như vậy.Đã đã cứu cho chúng ta các khỏi khổ đau.Cách trọn vẹn an.Chứ còn chờ gặp tai nạn đau khổ.Trường cấp cứu.Dịch vụ cấp cứu.Cũng không trọn vẹn.Cái đơn chúng ta phải hiểu giá trị của đạo phật.Tu là tránh trước những nhân đi cha tội lỗi guitar đau khổ.Giờ tính lên khung khổ.Đó là biết à.Giày victor theo nhân quả nghiệp báo.Người phật tử.Cũng như người xuất gia.Muốn hết quả đau khổ.Kính nhìn áp.Những gì thuộc về nhân tố x ác thì tuyệt đối không nè.Ví dụ.Như có người thích gia đình kia.Có một đứa con cưng quá.Thấy chuyển sang tâm đố kỵ.Sao mình không được cơm quý như người đó.Do đúng.Nên gặp nhưng chú con cưng.Của người ta đi chơi.Điểm thi.Vãi cả cái hận ganh tị đó.Đánh người ta lỗi.Đơn vị lính cầm tay.Chừng đó làm sao.Tại vì mình không tránh nhưng áo.Thì quá ác tới mình phải chịu.Eunb.Vì ta có phước nên được cha mẹ cưng chiều tân tiêu.Comment vô phước nên cha mẹ nhớ.Không được như vậy.Thì thôi.Phước ai nấy hưởng mình đố kị làm chi cho thêm buồn thêm khổ.Biết suy nghĩ như vậy thì đâu có chuyện gì xảy ra.Đức phật dạy.Người hay đố kỵ.Làm gì.Cây nhiều đau khổ.Khi có tâm đố kỵ.Thì phải dùng thuốc gì để trị.Phật dạy dùng thuốc tùy hỷ chị tâm đố kỵ.Suy nghĩ là sao.Tùy là thiếu khí là vui.Những người khác được cha mẹ cưng.Mình vui theo.Anh đó có phước.Được cha mẹ cưng thật là đáng mừng đám vui cho anh.Không có tâm đối kỵ.Thì đâu có đánh người ta.Cuộc sống mình nghèo.Đốm người già.Thì mình cũng vui theo.Tôi rất mừng cho anh chị.Làm ăn có phước được khá giả.Nếu mình vui mình mừng dùm họ.Có biết mình không.Làm sao biết được.Gần đây.Người ta làm ăn phát đạt giàu.Con mình nghèo.Linh chụp giao không thèm nói tới tên.Không thèm chào.Từ đó trở thành trùm.Rồi dẫn tôi ghét nhau.Mai kia.Nữ có chuyện tình chút ít tiền.Chị qua mượn họ không cho.Từ đó có phải khổ không.Gì vậy.Mặt phật dạy phép tùy hỷ.Thế ai được tốt.Được vui mình đều mừng vui theo.Coi như mình được thì không khổ.Còn nếu như.Thấy ai hương.Cuối đầu gối.Không bằng lòng.Người đó.Ca cổ.Nhưng.Mặc bộ đồ.Hơi xơi.Người ta.Mặc bộ đồ đẹp hơn.Thì quý cầm mặc dù.Mình đi chích chòe.Có mấy tay lấy về máy.Cúng rằm mặt xị.Như vậy từ sáng tới chiều.Mình cứ cúi mặt không dám nhìn ai hết khổ chưa.Còn nếu chuối theo người ta thì cả ngày bình vui hoài sướng không.Như vậy khổ từ đâu mà có.Từ tân đúng chỉ có.Nhiều kiên đêm chú.Mà.Người anh làm ăn phát tài.Vì em làm anh trực lên trực sướng nghèo khổ.Thì anh em cũng hết thân giao.Hết thâm.Tại người anh coi thường em.Hãy tải gửi em có tâm đố kỵ nên tránh ta anh.Đầm đuôi cá.Làm chuẩn bị tết.Cũng làm việc gì.Chúng ta biết tu rồi.Thì đơn quốc tăng tỷ tỷ nếu mọi người xung quanh.Youtube.Được vui mừng mừng chứ họ.Vui vẻ chia sớt niềm vui hạnh phúc với họ.Thì có ai ghét mình đâu.Đơn vị chúng ta sẽ hết khổ.Tâm của mình càng mở rộng.Cầm vui vẻ.Ngược lại.Càng hạn hiệp chừng nào.Bị cảm đau củ chùm ngây.Truyền hình.Là phải biết mở rộng lòng mình.Đừng thiết kế.Đừng ích kỷ đừng đốt chị đừng sống sao.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Đó là núi tránh những điều đó.Cái đã.Còn làm thêm việc làm nữa.Như thế chẳng những mình hết cổ mà còn được vui.Ví dụ ta đã.Thấy một đứa bé đi học.Kỵ sĩ chân té.Tắt đèn chạy.Ủa.Rồi lượng gặp gỡ lên gói ghém đàng hoàng.Đưa nước ôm đi.Giúp nước hoa tai nạn bất thường đó.Nó có thương mình không.Tự nhiên khi bình tĩnh lại.Cảm ơn bình.Chúng ta làm được việc đó có vui không.Làm cho bể cá bớt khổ.Vậy là nguồn vui của mình rồi.Bài chiều gặp lại.Đá quý cảm ơn thì càng vui hơn.Đi làm được một chút đều là.Là tạo một cơ hội vui cho mình.Mình vui người cũng vui đó là tôi.Trên đường tu chúng ta phải hiểu thấu đáo tường tận ý nghĩa đó.Đừng nghĩ rằng.Miễn được phần mình thì thôi.Còn ai khổ mặc họ.Phải nghĩ rằng.Tất cả đau cổ.Của người.Chính là đau cổ của mình.Giúp cho người là giúp cho mình.Nhớ nghĩ như vậy.Chúng ta sẽ vui hoài.Đi đâu làm gì chúng ta cũng vui.Ngược lại chúng ta có làm được các điều vui.Trong lớp váy yêu của quý phật tử có bốn câu kể của phật ca diếp.Tết.Chúng thiện phụng thành.Tuyệt đỉnh ký.Huyện chư phật gia.Dịch.Không làm các điều ác.Dân làm các điều lành.Giữ tâm ý trong.Là lời chư phật dạy.Không làm các điều ác.Là giữ giới.Không tạo các tội lỗi.Dân.Làm các điều lành.Đời sống khiết tâm đạo đức.Diệp làng nướng diệp làng nhỏ nào.Mình cũng sẵn sàng làm.Sẵn sàng giúp người đó là tôi.Chứ còn tung.Mà cứ nghĩ đi chùa tụng kinh lễ phật đủ rồi.Ai khổ mặc họ.Thì chưa phải thật tuy.Chúng ta sống trong.Xã hội.Nên mỗi cái xấu mỗi cái dở của xã hội đều liên hệ.Ảnh hưởng tới.Cho nên người khổ thì mình cũng khổ.Người vui mình cũng vui.Gì vậy bài chiết suất nha.Cho biết khổ đi được vui.Đối là chúng ta tu trong thực tế.Đừng nghĩ chỉ có cúng.Tụng kinh mới lại tu.Hiểu như vậy là.Hồi chưa thông suốt.Thêm một nhịp nữa.Có nhiều phật tử bếp làm lành đánh dữ.Mà cứ.Tai họa liên miên.Nguyễn tự nghỉ.Cả đời mình làm.Mà sao cứ tay quả này.Máy tách quả kia.Nghĩ như vậy nên tối tăm hết muốn tu.Bởi thầy tu.Cũng không đi tới đâu.Khổ cũng vẫn khổ.Vậy thì tú làm chứ.Tôi thử nói.Nếu quý vật tử chưa bao giờ bị người đó làm phiền.Thì khi gặp mặt họ.Có giận không.Chắc chắn là không.Còn nếu người đó.Đừng làm phiền mình.Thì ký gặp.Họ ta thấy dễ thương hay dễ ghét.Thấy dễ ghét đi.Định vị.Do có sự quán hát.Nên khi gặp lại chúng ta bực bội không vui.Có khi còn muốn làm cho họ đau khổ nữa.Bữa nào tôi ví dụ.Như vậy chúng ta nghĩ rằng.Mình chưa từng làm tóc.Trữ tình hải người đó.Mà tại sao gọi là hải bình.Sự thật hiện tại.Mình chưa từng làm gì tối chứ họ.Nhưng biển.Vĩnh long về chưa.Phim những đời trước.Mình đã từng làm khổ họ.Bây giờ.Tự nhiên họ có ác cảm với mình đi.Đó.Làm gì chúng ta đã gieo nhân từ trước.Rồi cũng có những.Chứ từng là bà con thân quyến gì của mình.Trữ tình là bạn thân của mình.Mà tại sao thấy mặt nạ.Bà thư viện.Vậy tâm dễ thương dễ vẽ.Đối với mọi người đó là do đâu.Nhi đời này.Hỏi chưa tạo nhân tố.Hay nhưng xấu với mình.Nhưng nhân đời quá khứ còn thừa.Kinh doanh gặp lại thấy dễ thương hoặc dễ ghét ngay.Người mình thấy dễ ghét đó.Người khác lấy cái dễ thương.Trên hiếu người ta biết nhau hết.Chắc chị doanh.Khó có chồng có vợ phải không.Như vậy chỉ thấy rằng.Có nợ nần.Quan trái dâu.Nên mới gặp.Nên nhiều người kể lại.Trong một tướng mà có chị xin việc làm.Đi đâu cũng được nhận hết.Còn có chị.Chính chủ thấp nhất.Cũng không được nhận.Giờ đó chỉ quán cách tạo hội bất công.Mà không biết tại nhân tố của mình.Tạo từ trước.Có lẽ đời trước.Mình làm cho nhiều người khiếp.Nên bây giờ.Ai biết mặt mình.Cũng không thèm nhìn không thể thương.Còn chị kia từng giúp đỡ cái này.Người nó.Nên đời này tan rã.Cũng thấy dễ thương.Như vậy dễ thương dễ ghét.Đều có nguyên nhân.Nguyên nhân ấy tự ái.Cũng từ mình bà hát.Chúng ta hiểu được.Lý nhân quả trong ba đời.Thì sẽ không còn cách mắc điều gì nữa.Được.Hay bị tố.Đều có nguyên nhân của nó.Chứ không phải ngẫu nhiên mà ra.Nhưng người thế gian không hiểu gì vậy.Giờ đó cứ quán cách xã hội bất công.Ưu đãi người này.Nạp thẻ người kia.Ai được ưu đãi.Điều cho phước lành của họ.Ai bị bạc đẩy đều cho những tội lỗi của họ mà ra.Yếu như vậy chúng ta mới thấy.Sống trong cuộc đời.Mình công quán.Hướng dẫn ai.Người xử xấu.Mình không trách họ.Mà chết mình hồi xưa không thiếu.Nên bây giờ bị người ta bỏ.Đẩy.Cứ tự nhé.Tại hồi xưa mình không khéo tu.Nên bây giờ bị người ta.Đẩy cũng đúng thôi.Đối với người được ưu đãi.Tìm mình khen hồi xưa.Chị anh ấy kéo tôi.Nên bây giờ.Nước muối ưu đãi.Đối lại gương cho mình bắt chước.Giờ nghĩ như vậy nên không ghét người được ưu đãi.Cũng không.Mình bị.Gái.Dương vị là người biết tu.Chẳng những giới cư sĩ.Mà giới xuất gia cũng vậy.Có người ở trong trứng.Ai cũng thương.Có gì.Ai cũng ghét.Cứ mỗi khi.Nói nặng nói nhẹ mà.Chế linh tuấn vũ.Cũng phải thôi.Tại hồi xưa mình không hiếu tô.Như vậy chắc công dụng không tiền ăn hả.Thấy người tu được thương mình mừng theo và bắt chước.Rắn to.Tiết diện sau sẽ được như vậy.Tube.Là không có tâm quán hờn không có tâm đức.Nếu không thiếu chúng ta cũng giống như người đời thôi.Ở trong trứng.Thấy hai được thầy thương huynh đệ chủ nhau ghét cay ghét đắng.Người ta.Đó là tâm đố kỵ.Translate.Kiếm cách này cách kia hải việt nam.Như vậy thì thật là tỷ.Không xứng đáng với tư cách một nhà.Chút gia chút nào.Dò biết rõ được lý nghiệp báo.Nhân quả trong ba đời.Chúng ta với công hướng dẫn.Khùng quá.Còn không biết.Thì chúng ta dễ hướng dẫn quá đi.Vô vị.Đại tướng trên đường đi.Đức phật nói pháp tứ đế.Một là cũ đi.Hay.Tập lý ba là việc đến bốn là.Đậu đen.Khổ đế là cái khổ của kiếp người.Sinh già bệnh chết.Dân trí.Ca cổ.Cách cứu khổ.Tự nhiên.Thì có nguyên nhân.Có nguyên nhân.Nguyên nhân.Tập đi.Nhiều thứ hợp lại thành nguyên nhân đau khổ.Biết nguyên nhân đau khổ rồi.Chúng ta phải.Phải tiêu diệt đó.Gọi là gì đấy.Diệt đế đã tiêu diệt hết nguyên nhân đau khổ.Nếu việt hết nguyên nhân đau khổ.Thì quá đau khổ chấm dứt muốn diệt.Khổ.Thì phải dùng phương pháp để tiêu diệt đối.Đậu đen.Như vậy.Khổ.Là nhân và quả của đau khổ.Diệt đạo là nhân vật quả của niết bàn giải pháp.Nếu dùng đạo đế tiêu diệt hết nguyên nhân tập đi.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Hết khổ là niết bàn.Siêu nhân gọi là diệp đi.Nhiệt độ làm việc hết nguyên nhân đau khổ.Nên được an vui.Kinh điển phật dạy chúng ta tu.Phải lý nhân quả là nền tảng.Kích khổ nào cũng có nguyên nhân.Biết nguyên nhân rồi phải tiêu diệt nguyên nhân.Thi.Khổ mới.Phật tử chúng ta thường hiểu.Do chúng ta có vui.Tạo dân tham lam nóng giận.Đơn vị người.Trả lại những nỗi đau khổ.Lúc đó mình cứ trách.Ca cổ.Là do người khác làm cho.Mà không nghỉ gì nhưng tham lam nóng giận của mình.Mời chú cổ vì sao.Như vậy tu là phải diệt nhân tham lam.Diệt nhân nóng giận.Thì khổ mới không còn.Ba cứ tham lam nóng dựng cb.Không còn thì hết phổ nghi.Sĩ diện chúng ta.Khổ là gì ba thứ đó.Điều gì.Muốn hết khổ.Phải diệt tập nhưng đi ra đau khổ.Nhiệt huyết tập lưng đau cổ thì được ăn.Những dịp.Không có nghĩa là nói suông.Mà phải có phương pháp.Phương pháp đó gọi là đạo lý.Tôi thường hay đó.Đạo phật là thực tế.Là cụ thủy.Chứ không phải huyền bí pha tôi.Nhân phật tử chúng ta bây giờ miếng đạo phật trở thành huyền bí hết.Tại sao.Như quý phật tử viết.Mình còn nóng giận còn tham lam là còn đau khổ.Dương vị đau khổ là bệnh.Bệnh đốt bắt nguồn từ sự nóng giận tham lam.Nhưng từ chi cho.Thanh tra cấp bệnh phủ.Biết được vi trùng gây bệnh rồi.Thì phải kiếm thuốc trị vi trùng.Thuốc trị vi trùng.Là đảo đi.Tiêu diệt được vi trùng.Làm cho mình khổ.Thì quá khổ người.Ví dụ người bị bệnh ghẻ.Bác sĩ xem chữa bệnh này thuộc.Vi trùng nào.Tiền được như trùng sinh ra bệnh gan.Rồi mai cho toa thuốc.Bệnh nhân theo toa thuốc quý.Mua thuốc gì uống.Tivi cho.Bệnh được hết.Nhưng có người tới bác sĩ chuẩn mập.Nãy không chịu xem bệnh không chịu xin tha thu.Mà cứ chấp tay thưa bác sĩ.Cho tôi làm bánh.Lúc đó bác sĩ nói sao.Chắc bác sĩ cũng chắp tay vái lạy.Tội tình báo.Đức phật tử nói.Ngày lập vui thì thu.Chúng sinh có bao nhiêu thứ bệnh thì phật có bao nhiêu thứ tư.Trung tâm có tám mươi bốn ngàn tiền não.Thì đức phật có tắm như cuốn ngàn phát vương để chị.Thuốc nào trị bệnh đó.Bây giờ chúng ta tới.Không xin giúp.Mà cứ trách tay.Kinh phật cho con khỏe.Chúc con vui cho con hạnh phúc.Nhân dân.Thì vật phải làm sao thế.Chắc vậy cũng lắc đầu thôi.Phật chỉ có khả năng biết bệnh cho thuốc.Con tuần lý thuốc gì uống.Là của chúng ta.Đó là hạng người thứ nhất.Hai người thứ hai.Triệu chứng bệnh lý toàn.Những đêm ta dễ đọc hoài.Đọc tới đọc lui đến thuộc lòng mà bệnh vẫn không hết.Cái này tới kiện thầy thuốc.Sao cứ đọc hoài.Mà không hết bệnh.Bác sĩ nói sao tôi cũng bó tay luôn.Quý phật tử thấy mình có giống như vậy không.Phật dạy kinh để chúng ta biết phương pháp tu.Bây giờ.Mình không chịu tu.Mà cứ đọc tin cho vợ yêu.Đọc một thời gian từ đói.Euro mấy năm mà không hết phiền não.Kinh thuộc lòng bỏ phiền não không.Tại vì chúng ta giống hệt người được pha thuốc mừng quá.Các toa thuốc hay.Cái đêm khuya về mệt kia.Tôi có toa thuốc hay.Giải độc thuốc lỏng nhiều giấy hết bệnh sao được.Trên đường tu chúng ta.Hãy thật two.Chứ không phải chỉ tu mà bằng hình thức bên ngoài.Nghe kinh bát nhã.Đang sốt gì thuộc lòng.Câu đầu.Quán tự tại bồ.Hình xăm bát giảm ba mươi.Doctor.Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ.Nghĩa.Bồ tát quán tự.Khi hàng sâu chít.Bát nhã.Ngày xưa chí tâm vẫn đều không.Niềm qua hết tất cả củ năng.Quý vị đầu từ trước đến giờ.Được mấy trăm lần rồi.Mà có qua rước cổ ngạn chưa.Dương vị là độc pha thuốc.Chứ không phải uống thuốc.Kinh phật nói lời vàng tiền.Lời đúng sự thật.Mà mình chỉ biết đọc đời đó.Sếp không chịu ứng dụng tube.Nên không có hiệu quả rồi đổ thừa tu phật không có kết quả.Lỗi tại anh.Trong kinh đức phật dạy.Vị trí tuệ bát nhã.Có chia làm ba phần.Văn tự bát nhã.Quán yếu bát nhã và thật tướng bát-nhã.Ngày thái hư ở trung hoa.Lý văn tự vấp ngã như con thuyền.Quán chiếu bắt nhảy như chim.Dầm hai mấy đuôi tôm.Thật tướng bát-nhã như bờ vinh kia.Người muốn qua sông.Đến bến đò.Có đò đủ sẵn thuyền đậu sẵn.Những kẻ ấy bước xuống thuyền cứ ngồi đấy.Không chịu chiều với.Không chịu quay mấy.Thì chừng nào qua cái bờ bên kia.Chắc tui thuyền buồm có được tiền luôn.Như qua bờ không đủ.Chúng ta học rang tự phát ngã.Là học lời tin phật dạy.Ý đến mình phải thôi.Trái tim sắt.Tức là quán chiếu.Quán yếu là xôi sắn lại nơi thân tâm mình cho những.Gồm.Đất vẫn là đủ.Nước gió lửa.Tổ hợp lại thành thân.Rồi thỏ vĩnh tưởng vững.Hình những thức vững đó là cây.Thân tâm lý.Là tướng duyên.Game cho thú đấu.Chỉ thúy nói.Giải cứu phạm bộ.Thấy rõ ràng dương dị nhất định cổ tích nào cũng qua hết.Thân đặc công.Thì ai chửi có thật đâu mà nói tai nạn.Mình đã không thật thì bệnh hoạn cũng không thật.Do thích tất cả đều không.Nên khổ nạn nào cũng qua hết.Không còn bị trách cứ trở ngại.Từ công điện trở ngại.Chúng ta mới đến được bờ bên kia đó là thật tướng bát-nhã.Bài chú giải pháp an toàn.Như vậy người tu phải đủ ba trận văn tự quá nhiều.Rồi mới tới thật tướng.Bây giờ chúng ta mới chỉ có danh từ thôi.Mà đã hài lòng.Với chủ dân tự đó rồi.Thuốc làm bao nhiêu ký.Đọc lại cho bật nghe.Giống hệt như đứa bé đi học.Thuốc bài.Người cá cho thầy cho cô.Lệ phí cấp lại.Như vậy làm sao cho hết khổ.Làm sao chúng ta qua được bờ bên kia.Đó là chỗ chân.Mà lâu nay chúng ta quên.Cái hiểu mơ màng.Đường ngữ đọc nhiều kinh là tôi giỏi.Cho nên có phật tử đi chùa.năm trăm mười lăm.Mà hỏi đã hết phiền não chưa.Thì chỉ bước chân.Hai chục phần trăm.Còn trắng chục phần trăm vẫn như cũ.Miko ở chùa cũng vậy.Tu mười lăm.Hai bên anh.Nếu như hỏi hứa tiền đạo chưa cũng không dám nói hết.Tại sao chúng ta tu mà không hết phiền não.Làm gì.Không thực tình ứng dụng.Đúng lời phật dạy.Bưởi không ứng dụng đúng.Nên truyền đảo.Tiền ảo không.Đức tội lỗi không hết.Gì vậy.Tu mà vẫn hữu hoài.Người đời thường bí quyết thầy quý cô như chùa thì lúc nào cũng cười.Lúc nào cũng tươi vui.Nhưng có khi bức thư.Gặp một hai cô ngồi.Đó là tại sao.Tại vì con phiền não.Nên chọn tiết diện buồn.Buồn.Mà không hết khổ là gì tôi chưa đúng.Chưa đến nơi.Qua pháp chứ đấy.Chúng ta thấy rõ vật ngấm vào nhưng đau khổ.Tiêu diệt đó.Chứ không đói tiêu diệt quả đau khổ.Trong kinh đại bát niết bàn có bài kệ.Nguyên nhân chữ hán.Chương trình vô thường.Thủy sinh việt.Tân việt việt mỹ.Tích diệt duyên.Nói các nàng tiểu thư.Các hành là thân hành động.Tâm lý hành động.Giờ tất cả xổ số.Cũng muốn giật đều gọi.Các thứ đó đều vô thường.Chiều sân ga.Gia đình nói chứ thành vô thường.Quý diện ấy.Như lúc chúng ta còn trẻ.Thi đấu xanh.Rồi lực một thời gian nhìn lên đầu thức dậy sợi tóc bạc.Lực một lúc nữa.Thì thấy hết phân nửa tóc bạc.Chẳng bao lâu sau nhìn lên đầu như là thú bông.Đó.Zeus.Diễn biến dần dần.Giờ không bao giờ dừng lại.Thân như vậy tâm cũng như vậy.Một dòng chuyển biến không ngừng.Môn tự nhiên giật.Ở trước cũng vậy.Nhưng ngày nay.Dân ca phi được căn nhà bê tông.Thấy chắc biết mấy.năm mươi năm sau đó cũng phải hư.Có cái gì không đổi dời.Không biết chuyển đâu.Biết rõ như vậy thì được.Lạc.Không thật.Nếu thật thì có phải nguyên vẹn không đổi thay.Còn nó đổi thay thì hết thật rồi.Các hành là vô thường là phát thanh việt.Dương vị nguyên tử nguyên vật ở trên thế gian là vô thường là sinh gì.Nếu là vô thường là kinh dị tức là đau cổ.Già trà cổ.Bệnh là khổ chết là khổ.Vô thường đó.Mà đi tới vậy vậy vậy vậy.Đời đau khổ.Truyền hình vô thường là nhân đưa đến quả đau khổ.Dì nói là phát tên gì.Gia đình chúng ta không còn mãi mãi như vậy đó.Phân biệt diệt quỷ.Là xinh.Bài viết rồi thì trình duyệt duyệt.Đức lặng lẽ là vui.Lặng lẽ đó là niết bàn.Hikaru trường sinh tử lặn.Clip bàn ăn lạc.Rau xanh với lại ăn lạc trên.Như vậy phật dạy chúng ta tu từ pháp sang.Kiếm lần đến vô sinh.Kinh việc là đau khổ.Ru sang lạc an vui.Thế thì tu phật là tìm vui hãy tìm khổ.Mà muốn tìm vui.Thì trước và giết hổ.Biết khổ mới tìm vui.Chứ còn ở trong khổ mà không biết khổ.Tân cổ mà nghĩ là vui.Thì đâu chịu bỏ khổ.Cho nên đức phật nước hữu.Để chúng ta.Nhận thức chính trắng cuộc đời là đau khổ.Chúng ta bước cố gắng tiêu diệt nhưng đau cổ.Diện tích nâng cao cổ thì quyết thật là vui.Như vậy có thể tích luận đạo phật bi quan không.Nếu từ hổ đi tới hết khổ.Thi đấu.Mà đạo diệt khẩu.Đưa chúng ta tới chỗ an vui.Vậy mà nhiều người.Mới nghe đạo phật nước cũ đấy.Cuộc đời.Là đau khổ.Niềm nói đạo phật bi quan.Mà không ngờ.Nước khổ.Là chỉ cho chúng ta nhận thức như vậy.Để tăng tìm việc tiêu diệt nguyên nhân của nó.Chị đau khổ hết.Đau khổ hết.Thì được ăn vui vĩnh viễn.Coi là vui niết bàn.Chúng ta.Đài vĩnh hàng giả đang cố gắng.Đông dương lên cho mục đích em vui vẻ nhé.Cũng như người leo núi.Từ viết trên núi muốn đeo tới chết đuối.Thì lúc đầu.Lại khổ hình vui.Làm dọc mùng.Là khổ.Dinh thi lên tới chết đuối.Ngồi im lặng không dám.Làm việc khỏe.Thảnh thơi.Như vậy.Đang leo núi là khổ.Nhưng đến chết đuối.Làm gì.Cho nên trên đường tu.Chúng ta chịu khó.Hữu cơ.Làm cho bò.Cho tam giác ở cách giảm đau khổ.Thì huyết rừng đó.Chúng ta sẽ được an vui.Công phu đó.Gọi là tu hành.Nhiều người nghe nói tu hành.Liều nhỉ méo mó là tui.Thì phải bị hành.Minh họa bảo vô chùa tu.Phải thức khuya.Dậy sớm.Tụng kinh buổi thi.Vậy ăn muối ớt muối tiêu.Wap dự đoán chịu khó.Vậy mới là tui.Dì tôi làm mà.Chữ tàu.Nghĩa là two phải thực hành lời phật dạy chứ không phải tu hành là hàng to.Để kết thúc bài.Tôi vẫn đợi.Tư bản rác đời lý.Để nhắc cho cái gì thấy kinh phật và lời tủ hai mươi.Lúc này gần tôi.Nên làm một bài thơ.Trung cứ bắt quan nào.Trung đông.Bật wi-fi.Sự trục nhãn tiền quá.Lẩu tuần đầu thượng nay.Mặc dị xuân tàn hoa lạc tận.Zing tiền tạc dạ nhất chi mai.Như vậy bài kể trên.Cây giống bảy kể này không.Một bên đài chứa thành vô thường một bên đó.Xương khớp bách khoa là.Sun đốc bách hoa khai.Buồn cứ tức là mùa xuân đi.Rồi.Thủy tâm hoa rụng.Mùa xuân đến thì trăm qua nữ.Vương dị quá ruộng hoa nữ.Theo dòng thời gian xuân hạ thu đông.Thời gian chuyển biến thì tình dục theo đó cũng chuyển biến.Thời trang là vô thường.Sự vật cũng vô thường.Dương vật.Nhân vật trong cõi đời này.Điều chuyển biến như một dòng nước.Nó cứ trôi đi không.Hai câu cá.Từ chục nhãn tiền quá.Lẩu tùng đầu thượng lan.Cây cỏ hoa lá theo thời tiết đổi thay.Fight anh tâm tưởng.Thì cũng gửi theo thời tiết cũng như vậy.Mới ngày nào tốt ăn bây giờ nó lẹ.Trên đầu tóc đã bạc rồi.Như vậy không có gì dừng lại được.Bốn câu thơ này.Nói linh dòng đời.Là một dòng sông việt đổi thay.Con người cũng theo đó.Mà thay đổi không chị.Nhưng hai cô cưới trước lý thuốc.Mạc vị xuân tàn hoa lạc tự.Đình tiền tạc giải nhất chi mai.Chứ bảo mùa xuân qua rồi thì qua rụng hết.Bởi vì đêm hôm ở trước răng.Còn một nhành mai đỡ trắng xóa.Qua theo thời mà dụng.Thức mùa xuân thì hoa nở.Hết vương thì qua ruộng.Đến mùa đông.Lá bùa thanh táo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com