5 Năm Thương Nhớ - Tập 2 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 - Mc Anh Sa

5 năm thương nhớ - tập 2 - truyện tâm lí xã hội 2020 - mc anh sa

Xin chào.Quý vị và các bạn bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chợ tình hôm nay anh sẽ.Tục mang đến cho quý vị và các bạn tập hai của bộ truyền năm năm thương nhớ.Nguyễn thị thân mến tập chuyện này cho chúng ta biết về mối quan hệ trong quá khứ giữa phong và chung.Giống như giữa hai người đàn ông này tồn tại rất nhiều những khúc mắc và chúng ta sẽ biết được lý do vì sao xong lại tới.Và họ đã gặp nhau trong tình huống như thế nào ngay bây giờ xin mời tất cả quý vị cùng với anh xa đến với nội dung.Chi tiết tập hai của bộ truyền năm năm thương nhớ tác giả trang búp bê qua phần diễn đọc của ánh sáng.mười giờ tối anh mở cửa phòng.Cầm theo recomposit bước vào phòng ngủ của hai vợ chồng.Nhìn thấy bán bơm đang nằm ngủ say vòng đặt lấy nước cam xuống bàn trang điểm còn ngủ lâu.Anh vừa mới đi công việc trở về ly gật đầu nói.Còn bé ngủ từ lúc chín nhưng có phải rất hoảng sợ.Anh xin lỗi nhé là do anh không để ý tên nên mới xảy ra sự việc như vậy không.Sao đâu còn bé không sao là tốt rồi tôi hiểu mà anh thực sự cũng rất thương và lo cho con bé.Ỉa sự việc lúc chiều anh xin lỗi mọi chuyện qua rồi tối chưa.Tôi không thích giận anh cả dù sao tôi cũng mang ơn anh quá nhiều rồi.Em đừng nghĩ như thế đừng nghĩ làm anh hơn anh.Hãy nghĩ chúng ta là vợ chồng chúng ta có con là bé bông chúng ta là một gia đình hạnh phúc.Phòng mà anh thật sự vẫn không muốn hiểu sao anh không cần hiểu gì cả.Ảnh hài lòng với cuộc sống hiện tại.Để lúc này lắc đầu thở dài vì sự cố chấp của phòng cô biết nói gì đi nữa phòng vẫn cố chấp.Như vậy năm năm chung sống với phòng.Cô cũng phần nào hiểu được bản tính của anh nói đúng hơn phòng không bao giờ chấp nhận sự thật.Đang thất bại dưới lầm đức trùng bất ngờ anh kéo cô về phía của anh một cách nhanh như chớp.Ôm chặt vào lòng.Ảnh hi vọng đây là lần cuối cùng chúng ta tranh luận về chuyện này em là người đã có gia đình.Người ta cũng sắp kết hôn rồi.Mối nhân duyên này kết thúc từ rất lâu rồi em được ôm em sống trong quá khứ như vậy.Hãy nghĩ đến bé bồng đi.Cô đưa tay đặt lên ngực của anh để anh ra xa rồi nói.Cũng muộn rồi đấy .Tôi muốn nghỉ ngơi.Được rồi.Em nghỉ đi.Ảnh của ghế sofa.Cảm ơn anh nhé.Phòng gật đầu cầm lấy chiếc gối ôm xuống ghế sofa đối diện.Sáng sớm ngày hôm sau khi ánh mặt trời đã lên cao.Từng tia nắng nhàn nhạt phim qua chiếc rèm cười chiếu vào căn phòng.Hôm nay là thứ hai đầu tuần.Là ngày bé bông phải đến trường mẫu giáo.Hình nền cô dạy thật sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho bông.Và tệ luôn cho cả nhà.Của giúp việc nói.Phu nhân hôm nay dậy sớm thế à dạ vâng cháu chuẩn bị đồ cho bé bông để có.Trưởng nữa.Tối qua có vẻ phu nhân ngồi rất ngon đúng không.Tao cũng biết vậy.Tối qua cháu mệt quá.Nên đi ngủ từ rất sớm.Nhìn sắc mặt của phu nhân là tôi biết ngay mà.Đúng là không có gì qua được mắt của cô cả.Chuẩn bị đồ ăn sáng xong xuôi của tháng trước giảm về xuống giờ nói.Quà.Cô dặn nốt đồ ăn ra giúp cháu nhé cháu lên phòng gọi bố con bướm dậy ăn sáng luôn.Vừa đi đến chân cầu thang thì trinh bước xuống.Trình nhất ngồi nhìn cô rồi nói.Dậy sớm thế chị gái.À tôi dậy chuẩn bị đồ ăn sáng cho bông.Xem giờ cũng ráng làm vợ hiền mẹ đảm rồi đấy nhỉ.Vậy trình hình như không biết rồi .Đó là thói quen mỗi buổi sáng của tôi.Nhà nhiều tiền để làm gì.Cho biết trị xuất thân từ vùng quê nhưng mà nhập ra thì tùy tục.Lấy chồng giàu rồi.Phải sáng lên.Con người ta phấn đấu làm giàu.Trứng gà mông cuộc sống an nhàn.Nhà thuê giúp việc để làm gì.Đúng thật là.Có biết anh đang cố tình móc máy mình.Tên đền cô không tỏ ra giận dữ ngược lại.Còn tỏ ra rất thận nhìn.Cô trinh nói như vậy chỉ là đang cố tình che đi sự vụng về của mình đúng không.Tôi cứ tưởng cô là người hoàn hảo.Không ngờ tôi nhầm rồi.Xem giờ tôi phải đi khám lại mất mấy giờ.À quên nữa.Câu nói phấn đấu làm giàu để có cuộc sống an nhàn.Cái này thì tôi công nhận.Nhưng nếu mai sau có con mà ngay cả đến việc không thể nào chuẩn bị cho con của mình một bữa ăn.Kết quả thi.Cô là người mẹ quá tuổi rồi đấy.Tôi lên phòng gọi chồng con của tôi dậy đi.Cô cứ tự nhiên coi như đây là nhà của mình nhé.Hình tức giận thở hắt ra vài cái.Từ bé đến lớn của đời sống trong sự cung phụng và chiều chuộng của bố mẹ.Đây là lần đầu tiên bị một đứa mà cô xem thường qua mặt dạy đời.Cô dạy khắc cốt ghi tâm từng chi tiết.Giờ đợi đến ngày cô ta phải cuốn gói ra khỏi đi.Tại biệt thự nhà họ lâm.Ngọc mời nói.Bác à.Điểm của hình như anh trung không phải ở bắc.Bác nghe nó bảo ngủ lại khách sạn thì phải.Liệu có phải vì cháu ở đây nên anh ấy mới không về đúng không.Cháu suy nghĩ nhiều quá rồi làm gì có chuyện đó.Mặt của bồn xuống nhẹ giọng nói.Nhưng mà từ hôm đó đến giờ anh ấy vẫn chưa nói chuyện với cháu.Thì chắc là nó bận gì đó thôi.Nhưng mọi người cũng không nhìn cháu luôn.Ngọc mai.Đừng có lo lắng quá như vậy.Rồi sau này nó sẽ hiểu tình cảm của cháu dành cho nó.Dù sao hai đứa cũng sắp trở thành vợ chồng rồi cơ mà.Nhưng mà bác ơi.Đâu có biết ai tên là đi không.Bà đang uống cốc trả thì bị sặc nữ.Bác có sao không ạ.Bác không sao.Mà tại sao cháu lại nhắc đến nỗi như vậy.Giảm cháu nhớ trong một lần uống say.Anh ấy đã nhắc đến tiền lì.Cái này thì bác cũng không rõ đâu.Liệu đây có phải là người trong lòng của anh ấy không.Ngọc mai.Bác không biết nói sao cho cháu hiểu biết.Cháu được suy nghĩ nhiều quá như vậy.Dạ vâng.Cháu biết.Anh không đồng ý hôn sự này chứng tỏ ít nhiều anh ấy cũng đã chấp nhận cháu làm vợ.Điều đó khiến cháu rất vui.Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu trắng tiến vào.Mẹ chút mỉm cười nói với ngọc mai.Xem kia vừa nhất đã có mặt rồi hai đứa đúng là thần giao cách cảm.Ngọc mai mỉm cười ai thèm nhìn anh bước xuống xa cuộc gọi lớn.Anh trung.Một tay anh dò túi quần tây đen khuôn mặt lạnh nhạt quay lại hỏi cô.Có chuyện gì sao.Anh ăn sáng chưa.Ừ ăn rồi.Thế hôm nay anh rảnh không.Định đi đâu à.Mình đi thử đồ cho buổi lễ đính hôn sắp tới đi.Chẳng phải anh chưa thấy sao.Thôi để hôm khác đi.Không thì tôi sẽ nói tài xế chở em đi nhé.Mình còn phải đi đặt nhẫn nữa.Em thích mẫu nào cứ việc tròn.Tôi thì thế nào cũng được à.Mẹ anh nghe con trai của mình nói như vậy chứ không thể nào ngồi im được.Xem thái độ nói với vợ tương lai của mình lạnh nhạt như tả bằng.Ánh mắt chẳng có chút dịu dàng nào cả.Nói bao nhiêu lần rồi vẫn khiến cho bạn tức chết để.Trung mà.Đứng lại đấy đi.Nói chuyện sau đi mà còn đang rất bận.Mẹ sẽ nói với thư ký của con.Tạm thời dừng hết các cuộc họp lại đi.Để tập trung cho việc đính hôn sắp tới đã.Cũng được đúng mẹ hả.Mạng không muốn nói nhiều còn đâu.Con quên trước khi bố mẹ.Bố đã căn dặn thì sao.Còn định nếu mấy dưới cửu tuyền cũng không yên à.Anh ngồi cười nhạt một cái rồi sờ tay vào túi quần bước tiếp.Vừa đi anh vừa nhớ lại khoảng thời gian bố anh bệnh nặng có dặn dò.Chồng à.Còn là con trai của lâm đức hùng.Bố rất tự hào về con.Cuộc đời của bố đi được đến bây giờ.Là không còn gì để hối tiếc.Bố có người vợ giỏi giang người con trai đa tài.Và những người anh em thật lòng bố biết và hiểu là mấy năm qua con yêu ai thương ai.Biết tất cả.Mobile cả những lúc còn rơi nước mắt vì người con gái ấy.Bố biết cả những lúc con thuyền người điều tra tin tức cô gái đó cho đến khi cô gái đó yên ổn hạnh.Cuộc đời con người.Ai cũng có một quá khứ với những kỉ niệm khó quên.Từ những chúng ta không thể nào sống mãi trong quá khứ được.Ngọc mai.Còn bé là con gái cưng của người bạn thân của bố.Ông ấy còn là người có quan hệ rất lớn với gia đình của chúng ta.Những lúc mệt gia đình chúng ta còn rất nghèo khó.Còn có thể nào giúp bố trả ơn huệ này được không.Nếu có thể.Hãy kết hôn cùng cô gái đó.Yêu thương và chăm sóc cho nó.Còn bé là người tốt.Vỡ mồm.Còn yên bề gia thất cùng với nó.Có như vậy thì bố mới yên lòng.Ngọc mời thích thử nhìn thấy bóng dáng của anh.Cổ tích nước rơi nước mắt.Bật gửi à.Còn tiền phòng một lát đi.Ngọc mai.Cô chạy thẳng lên tầng ba vừa đi vừa rơi nước mắt.Đóng sập cửa lại.Có giúp điện thoại gọi cho trợ lý của bố mình.Biết tại sao anh làm.Anh làm đến đâu rồi.Tại sao không có tin tức gì cho tôi vậy.Tiểu thư nhà.Tôi đã điều tra xong rồi.Mọi thông tin tôi sẽ gửi email cho cô nhé.Được rồi nhanh lên đấy.Mà phải rồi.Chuyện này tuyệt đối.Không được để đến tay bố tôi.Đó là chuyện bí mật giữa tôi và anh.Dạ vâng tôi biết rồi.Tiểu thư cứ yên tâm.Cô tắt máy đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.Buổi chiều hôm ý sau khi cắt tỉa hoa ở sân vườn xong.Để có cuộc gọi từ chồng của mình.Lát nữa em đón bụng xong.Thì đợi anh ở cổng trường nhé.Anh sẽ lái xe đến đón hai mẹ con.Không cần đâu.Tôi tự đi về được mà.Cả gia đình chúng ta sẽ đi chơi.Cũng lâu lắm rồi chưa đi đâu cùng nhau cả.Tiếng anh hôm nay không bận gì à.Bận thì có mà bệnh cả đời.Ảnh sắp xếp ổn thỏa rồi vậy nhé.Còn chưa kịp nói xong thì đầu bên kia đã tắt máy.Quả đúng như lời phòng nói lúc chiều.bốn:ba mươi.Anh đã đánh thẳng ô tô đến cổng trường đón mẹ còn lì.Hôm nay có mặc chiếc váy hồng nhẹ nhàng càng tôn lên nước da trắng hồng.Vòng điển trai trong chiếc áo sơ mi xám đóng thùng trong chiếc quần tây đen.Thuật nhìn.Họ đúng là một gia đình hạnh phúc.Ở trường mầm non quốc tế này.Có của giáo nào không biết đến gia đình của anh.Từ ngày bảy bông theo học ở đây anh cũng mạnh tay tài trợ rất nhiều những đồ dùng cần thiết.Như tivi máy chiếu.Phải nói là ai nấy đều nhìn gia đình họ với ánh mắt ngưỡng mộ vô cùng.Tiếc là trong thâm tâm hai người họ mới hiểu được nỗi khổ của bản thân.Cô duy trì mối quan hệ vợ chồng với anh đến bây giờ.Chính là vì bé bum.Nhìn con bé hạnh phúc bên phòng.Khiến của không nỡ chia cắt.Bồn nước mắt cáo lấy mặt trái của mạng rồi nói.Mẹ ơi.Bộ đếm giờ kìa.Phòng cửa nhà tiến đến chỗ hai mẹ con của cô.Hai mẹ con chưa anh lâu chưa.Cũng bởi toàn trưởng thôi.Mà anh đến thật sao.Em tưởng là anh nói xạo à.Anh cúi xuống bế bông trên tay rồi nói.Hôm nay bố mẹ cho bông đi khu vui chơi nhé.Đi đạp vịt đi siêu thị vùng có thích không.Giải thích à.Thế thì phải như thế nào nhỉ.Anh vừa nói vừa chỉ tay lên má của mình.Buồn cười tươi khôn chuột vào má của anh.Em còn đứng đó nhưng cái gì nữa.Mày vào xe đi kẻo muộn đấy.Lịch sử nhà bước vào trong chiếc audi atám.Đường phố hà nội tầm này đúng vào giờ tan tầm.Nên rất đồng đốt dẫn đến tắc đường.Từ trường học đi ra đến khu vui chơi chỉ tầm năm cây số vậy mà chiếc xe bị kẹt cứng trong làng xe cộ.Đức.Đứng từ nãy đến giờ mười phút rồi vẫn không thể nào nhúc nhích.Bé buồn vì háo hức nên thành gia súc ruột.Con bé đứng lên ngồi xuống nhìn trước nhìn sau rồi quay sang hỏi mẹ.Mẹ à.Sao mãi chưa đi được vậy.Con gái.Bây giờ đường đang bị tắt.Xe cổ động quá bình tĩnh nhé.Dạ vâng.Cô mỉm cười vuốt nhẹ hai má của con rồi quay sang nhìn bên trái.Kịp lúc chiếc xe mercedes đi đến đối diện song song với chiếc xe của cô.Chẳng biết là vô tình hay cố ý mà cho một phút hai mắt chạm nhau thẳng vào khiến cho.Của cô trở nên cứng.Cổ họng nghẹn lại không nói nên lời.Cô đã gặp lại anh.Một người đã từng là tất cả với cô.Tên những kiểu đi.Anh lại thanh cao như một bậc vĩ dạ.Khiến cho cô cảm giác thì có thể đứng từ xa nhà ngốc đứng nhìn.Không thể nào chạm đến.Chồng vài giây ngắn ngủi.Anh nhanh chóng quay mặt đi hướng khác khuôn mặt lạnh như băng không có cảm xúc.Tên những thực ra trái tim của anh lúc này giống như bị ai đó bóp nghẹt lại.Tình yêu năm ấy cho đến bây giờ đã trở thành quá khứ.Anh đã có cuộc sống riêng.Tìm những mỗi khi nhớ đến lại khiến trái tim của anh quản.Một nỗi đau như thể vừa mới chia li.Ai cũng cố tìm cho mình một lý do gì đó để quên.Thiên đường bởi vì lỡ dành tất cả yêu thương ngày đó cho đối phương.Để giờ đây cả hai đều khó có thể xóa bỏ những kỷ niệm và hình bóng trong lòng nhau.Đời người có được mấy năm thanh xuân ngắn ngồi.Nhớ về nhau đã mất nửa thanh xuân đợi chờ.Tiếng còi xe vang lên.Khiến cho cô giật mình quay sang hướng khác.Và chợt nhận ra ở quán mì đã dừng dừng.Giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi như một thói quen.Bé bờm ngừng hát nhìn mà.Con bé đưa tay lau giọt nước mắt rơi trên má của mẹ rồi nói.Mẹ đi à.Mẹ đừng khóc sao.Ai là mẹ buồn như vậy.Cô giật mình lau đi giọt nước mắt nở một nụ cười hiền hậu giọng nói nhẹ nhàng.Mẹ lại không khóc.Chỉ là bụi bay vào mắt thôi.Vòng lái xe ở đằng trước.Qua gương chiếu hậu.Anh chăm chú nhìn khuôn mặt của cô.Anh hiểu ra nguyên nhân cho đến khi chiếc mercedes vượt lên trên xe của anh.Trong lòng của anh bỗng dưng trào cảm xúc khó chịu như muốn phát điên.Nếu như không phải anh đang lái xe thì không chừng ràng có thể đập vỡ tất cả những đồ đạc xung quanh.Dừng xe lại trước cổng khu vui chơi.Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh.Trước tiên giữa hình ảnh cho bản thân thứ hai.Anh không thích bông chứng kiến cái anh tức giận.Anh muốn giữ hình tượng của người cha hoàn hảo trong lòng của bông.Hai mẹ con vào trước đi anh ấy đỗ xe nhé.Vâng.Vậy chứ anh ở cổng chính nhé.Đã từ rất lâu rồi có mấy bước chân lại đây.Nói đúng hơn là phong beat cô và trương đã từng có những kỷ niệm tại đây.Nên anh tuyệt đối không bao giờ cho mẹ con cô đến đề dù chỉ một lần.Phòng là người thích kiểm soát.Mọi việc đi đứng của lê.Anh đều cho người âm thầm theo dõi.Thế nên cô hiểu và không muốn trả lời để tránh xảy ra cãi vã.Giờ đây chính bản thân của cô.Còn đang thắc mắc.Hôm nay anh ta ăn phải gì mà dễ tính như vậy.Mẹ à con muốn đi đu quay.Được rồi đợi bố chung một lát nhé.Bố chung là ai à.Cuộc sống người việt nhận ra là mình lỡ lời.Bà vội vàng giải thích.Mẹ nhầm.Bộ phòng.Dạ vâng.Cô còn giải thích thì với bấm.Chiếu chùm ấy là một diễn viên mà hâm mộ.Giống như con yêu thích công chúa elsa đấy.Dạ vâng.Vậy chị ấy có xinh giống như công chúa elsa không ạ.Cây gật đầu mỉm cười.Đứng đợi được -mười phút thì tin nhắn điện thoại của cô vang lên.Màn hình hiện lên dòng tin nhắn được lưu từ một chữ chồng.Hai mẹ con vào khu vui chơi trước đi.Anh bận công việc một lát.Cô thở dài tắt máy bỏ vào túi xách giờ nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ của bông.Puma.Mẹ con mình và bên chồng trước nhé.Thế không đợi bố và mẹ.Bố bận chút việc nên sẽ vào sau.Cô đặt con lên lưng con ngựa gỗ.Vòng quay xoay tròn hòa vào bản nhạc vui nhộn.Con người hát nhìn con bé vui đùa.Một dòng ký ức của năm năm về trước lại hiện về trong tâm trí của cô.Pha lê.Em dẫn anh đến đây để làm gì thế.Em muốn ngồi trên lưng con ngựa gỗ đấy.Thế thì để anh bế em lên đó nhé.Nhưng mà em muốn được ngồi song song với anh cơ.Được nắm tay anh đi hết những vòng quay tròn.Cảm giác giống như chúng ta cùng lên thiên đường vậy.Cùng đi qua một vòng trái đất.Em đã đọc được mấy cái cảnh trong phim ngôn tình đúng không.Ừ đấy.Nhưng mà em thật sự muốn như vậy.Đúng thật là trẻ con.Mặt của bùi sướng.Anh nhìn cô tấm ba mươi giây rồi vội vàng đồng ý.Thôi được rồi.Vì em là số một đấy nhé.Ký ức tươi đẹp đó bây giờ đã trở thành hoài niệm.Cô không quên được.Bởi vì nó là một kỷ niệm quá đẹp đã chồng cô.Và có một sự thật.Bông càng lớn càng giống anh.Phòng đứng từ xa nhìn cô.Ảnh siết chặt tay.Hai con mắt đỏ ngầu lên vì tức giận.Thực chất dự định ban đầu của anh là đến khu vui chơi số một nhưng khi thấy biểu hiện khác thường của lê.Anh cố tình đến như một lần để xem cô ấy đau khổ đến nhường nào.Lúc này thì không nghĩ thầm.Phần read.Để tôi xem.Tối nay có giải thích với tôi thế nào đi.Lúc này thì đột nhiên có người lên tiếng.Chẳng phải là không đi sao.Chuyển đổi thành phần của người đàn ông anh quay lại.Chửi lâu lắm không gặp danh nhân trẻ tuổi rồi đấy cậu cứ nói quá rồi cậu cũng thành đạt.Đánh thì tôi đâu thì nhưng vẫn thua xa cậu lắm.Tôi chỉ là một thằng buôn bán nhỏ thôi chẳng mấy khi chúng ta mới có dịp gặp nhau hay là cho cuộc hẹn.Nào làm bữa gặp mặt với vài người bạn ở lớp nhé phòng trần trở suy nghĩ cường thấy như vậy liền nói.Hay là cậu bây giờ làm chủ tịch rồi nên bận không thu xếp được công việc à.Không hẳn là vậy đâu được rồi cứ quyết định như vậy đi dù sao lâu ngày cũng không chạm trán cùng nhau rồi.Cũng năm năm rồi nhỉ.Từ ngày cậu bỏ bạn gái là quên luôn bạn bè cả thằng trung cũng thế mà có biết gì chưa.Trường về nước rồi đấy ừ thế thì cho cái lịch cụ thể đi thế.Kia được không không thì cuối tuần tôi bận đi dự tiệc đính hôn của chung sang tuần lại cho vợ con đi nước ngoài rồi.Chuyến rồi.Được rồi vậy có gì cứ alo nhé đây là danh thiếp của tôi được rồi ok.Mở cửa cho vợ con đến đây vui chơi à ừ vợ còn tôi ở trong kia.Nếu được thì rất luôn vợ con đến giới thiệu nhé lấy vợ mấy năm rồi giấu vợ kỹ thế.Không thể xuất hiện trên báo đài gì cả.Cứ biết thế đã đi nếu được tôi sẽ dẫn cô ấy đến cùng thế nhé thế không làm phiền.Tên của cả gia đình nữa tôi đi trước đây đang có chút việc.Ừ được rồi tạm biệt nhé cả buổi tối hôm đấy hai người dẫn vùng đi từ khu vui chơi.Đến bờ hồ đạp vịt giờ lại dạo một vòng ở siêu thị.Mới về đến nhà đã là mười tối.Bé buồn vì chưa mệt.+ đã một.Cho nên con bé ngủ từ trên xe ô tô.Phòng cũng cần bé lên phòng.Cả nhà lúc này đang yên ắng ngủ cả rồi.Đặt con bé xuống giường ngay ngắn.Cô chưa kịp thay đồ.Thế anh đã kéo mạnh tay cô sang phòng làm việc của mình.Anh định làm gì thế bỏ tay tôi ra đi.Cánh cửa phòng đóng sập lại.Anh đưa tay bám chặt vào hai bả vai của cô dồn sắp đến bức tường màu vàng.Ánh mắt của anh nhìn cô giống như một con thú bị bỏ đói ngàn năm mới nhìn thấy miếng mồi ngon.Cô run sợ nhìn anh miệng lắp bắp.Trưởng thành phong.Anh định làm gì vậy.Chúng ta là vợ chồng rồi.Đã là vợ chồng.Thì phải biết làm những việc gì mà vợ chồng thường xuyên làm chứ.Đúng không.Ảnh mất trí à.Tôi và anh chỉ là.Im miệng đi.Em không có quyền gì nói đi cả.Cô cố gắng dùng hết sức của mình để anh ra khỏi người.Tên những sức lực của một cô gái nhỏ bé.Không thấm thía gì với thân hình cao lớn của người đàn ông đang bùng cháy dục vọng.Anh nhanh chóng lao đến hôn mãnh liệt lên cổ của cô.Đôi bàn tay sẽ tổ chức với cô đang mặc trên người mặc cho cô vùng với né tránh.Tay của anh đặt lên bộ ngực của cô.Giọt nước mắt của cô vô tình rơi xuống.Khiến cho ảnh hưởng lại.Chia tay dần dần buông thăm sướng.Anh đưa mắt nhìn cô.Nhìn đôi mắt đang ướt nhà với khuôn mặt khắc khổ.Tại sao mỗi lần tôi chạm vào thân thể của cô.Cuộc không thể nào tình nguyện hiến dâng cho tôi như nó vậy.Tại sao thế.Tôi thì nấu sao.Anh hiểu được cảm giác.Chạm đến một người mình không yêu chưa phong.Tôi làm sao mà hiểu được.Bởi vậy tôi rất yêu cô.Không phải đâu.Ảnh nói dối.Ảnh bóp mồm của cô lại.Nghe cho kĩ đi.Tự lập lại một lần nữa.Tôi yêu cô.Anh nói dối.Anh không hiểu tôi.Người anh yêu là hương.Anh lấy tôi làm vợ.Chỉ để khiến anh trung đau khổ.Từ trước đến giờ.Anh cảm thấy thất bại trước anh ấy.Anh muốn mình được chiến thắng một lần.Anh cảm giác lấy tôi anh đã chiến thắng được trông.Phi nhung.Anh sai rồi.Ảnh lùn thất bại.Thất bại thì thường thích trùng chứ không phải là anh.Thất bại lớn nhất là anh lấy được tôi.Thế nhưng tâm hồn của tôi.Ở bên lâm đức chồng đi.Phòng lúc này đưa tay dáng mạnh lên khuôn mặt xinh đẹp của cô nước da trắng hồng hân in năm ngón tay lên má.Ở khóe môi của cô.Cảm nhận được mùi tanh tanh mặn mặn của máu.Cô im mồm cho tôi đi.Không biết cái gì mà nói.Tôi chưa bao giờ thấy thằng đó cả.Vụ tai nạn năm năm về trước.Tất cả.Đã có sắp đặt rồi.Phòng chẩn mất bóp cổ cô rồi nói.Yến miệng.Nó là cái miệng.Có im lặng rơi nước mắt nhìn anh.Anh từ từ buông tay cho khỏi của cô.Khiến cho cô hoa lên vài tiếng vì sao.Tại sao vậy.Tại sao cô ấy không yêu tôi hạ vy.Bởi vậy anh khác anh ấy.Bởi vì trái tim của tôi.Chỉ có một mà thôi.Tôi đã chăm sóc cho mẹ con cô rất tốt cơ mà.Đốm.Tôi không phủ nhận điều đó.Tôi rất cảm kích anh.Những câu hỏi như anh đang ngộ nhận giữa tình yêu thật sự và hát muốn chiến thắng.Hãy nói với cô là tôi không hề yêu cô.Đứa nào dám đứng ra đi để nói như vậy.Có yêu hay không.Để trong lòng có ảnh hưởng rõ mà.Anh hiểu rõ bản thân của anh muốn gì mà đúng không.Cho hỏi cô.Năm năm qua.Có thực sự không có chút tình cảm nào với tôi sao.Tôi chưa bao giờ yêu anh cả.Vậy thì ở bên tôi.Để cho anh thương hại tôi.Hay là em sợ mình không đủ điều kiện để rút bông.Còn hỏi tôi những điều này sao.Chính ai là người đã rõ tôi sẽ không bao giờ được gặp bông.Nếu như tự ý đổi ra anh.Là tôi ngu.Là tôi đã dại khờ.Ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn năm đó.Để bây giờ tự lấy dây buộc chân của mình lại.Chắc là chết tôi nhỏ bé.Không thể nào chiến thắng được những kẻ có quyền có tiền cho anh.Thỏa thuận năm đó.Tôi lấy anh.Hình như anh đã đang dần quên rồi đúng không xong.Anh nghĩ lại xem.Làm làm quà khi tôi lấy anh có ngày nào tốt được sống đúng với cuộc sống tự do chưa.Anh đừng tưởng.Những điều nên làm sau lưng tôi.Tôi sẽ không biết.Phòng cúi xuống.Nắm chặt lấy cổ tay của cô.Anh bóp chặt đến mức cảm giác giống như nát cánh tay đến nơi.Anh nhấn mạnh từng câu từng chữ để nhắc nhở cô phải nhớ lấy.Có nghe cho kĩ đây.Tôi là chồng của cô.Tôi có quyền kiểm soát cuộc sống của vợ mình.Đó là điều đương nhiên.Còn chuyện có nhớ đến thằng đó.Tôi cho cô hai nhé.Cuối tuần này nó đính hôn rồi đấy.Cô còn muốn gặp nó không.Ngày kia.Tôi sẽ cho cô toại nguyện.Để xem bây giờ nó còn tình cảm với cô hay là nó xem cô là thứ không đáng để trong tầm mắt.Rất lời anh đứng dậy bước đi.Cánh cửa đóng sập lại.Trong căn phòng hai mươi lăm mét vuông.Chứ còn tiếng đồng hồ tích tắc.Cùng tiếng khóc đau xé lòng của cô.Khu vực mặt sướng nghĩ về những chuyện đã qua.Nghĩ về cái ngày định mệnh đã thay đổi cuộc đời của cô.Đêm mưa rào của tháng tám năm mấy.Nước mưa chan hòa cùng với nước mắt.Một mình cô lang thang trên con đường vắng.Từng hạt mưa rơi hát vào mặt và người như những vết dao cứa lên da thịt của cô.Lời ước hẹn còn dang dở.Hộp quà sinh nhật vẫn còn trên tay.Trên nhưng không đủ can đảm để đối mặt.Lời nói chia tay thực sự quá khó khăn.Bất chợt một chiếc đèn pha rọi thẳng vào trước mặt của cô.Theo phản xạ.Cô đưa tay lên che mất ngã ngồi xuống đất.Chiếc xe phanh gấp lại.Giờ vừa mệt mỏi + tâm lý hoảng loạn.Cô đã nhiễm điện hay sau đó.Cho đến khi tỉnh dậy đã là sáng sớm.Xung quanh cô là căn phòng màu trắng của bệnh viện.Và một khuôn mặt vừa lạ vừa quen kế bên.Anh chính là người mà có cảm thấy hà nội rộng lớn mà không ngờ lại có duyên gặp một người đến vài.Là.Là anh à.Của tỉnh rồi sao.Ảnh đưa tôi đến bệnh viện sao.Phải đấy.Hôm qua tôi thấy cô mất chiếc xe của tôi.Cũng mày toàn phần gấp lại mới không đội trống cổ đấy.Conan cảm ơn trời vậy đi.Bình thường.Tôi lái xe tốc độ cao lắm thế.Cô cười nhạc rap.Chắc là trời vẫn vẫn còn thương tôi đấy.Mà đúng rồi.Con gái như có một mình ban đêm dưới trời mưa như vậy không sợ sao.Sữa.Một cái nỗi đau quá lớn.Nó sẽ lấn át hết cả nỗi sợ.Cổ tích tình à.Cũng bật cười nhìn anh nói.Theo anh nhìn tôi như vậy có giống thất tình không.Không thể nào đâu.Một cô gái xinh đẹp như cô ai nỡ lòng nào đối xử tệ bạc như vậy.Vừa dứt lời thì bác sĩ đi vào.Anh đứng dậy đi ra chỗ của bác sĩ.Cô đợi từ một lát nhé.Cây gật đầu.Ngoài hành lang bệnh viện bác sĩ nói.Đã có kết quả rồi thưa trương tùng.Anh cầm lấy hồ sơ bệnh án trên tay.Tất cả bình thường bị trật khớp nhẹ.Nhưng.Đã có thai sao.Bác sĩ nói.Phải đấy.Cô ấy đã mang thai rồi.Vậy vừa xảy ra tai nạn cái thai có sao không.Cái này thì cần phải theo dõi thêm.Anh nếu mày suy nghĩ rồi nói với bác sĩ.Chuyện này.Ông cường lực nào giúp ai cả.Biết chưa.Kể cả với cô ấy đi.Anh có mối quan hệ như thế nào với bệnh nhân.Tôi là chồng sắp cưới của cô ấy.Vậy thì chúc mừng anh nhé.Để tránh phiền phức với giới truyền thông.Tôm ôm giữ bí mật cho.Tôi hiểu rồi anh yên tâm đi.Được rồi.Ông cứ cầm lấy bệnh án này đi.Anh được hồ sơ bệnh án cho bác sĩ rồi bước vào bên trong căn phòng.Thấy cô đang rơi nước mắt.Anh hôn lên vài tiếng.Cây lô hội những giọt nước mắt rồi quay sang chỗ của anh.Cảm ơn anh đã giúp tôi nhé.Tôi nghĩ là mình cũng ổn có thể giúp việc được rồi.Hết bao nhiêu tiền viện phí tôi gửi lại anh.Bác sĩ vừa nói sức khỏe của cô cũng chưa ổn lắm.Cần phải theo dõi thêm đấy.Cô cứ yên tâm ở lại đi đi.Cô cũng không cần trả lại tôi viện phí đâu.Tôi nghĩ tôi và cô có duyên thế nên tôi thích chữ duyên này.Không được đâu.Tôi không muốn mang ơn ai cả.Một lần mang ơn là một lần nợ.Tôi không muốn nợ ai cả.Nhưng bây giờ bác sĩ không cho cô xuất viện.Tôi.Cứ yên tâm nghỉ ngơi đi đừng lo gì cả.Bác sĩ có nói gì thêm nữa không.Không không nói gì cả.Thì cảm ơn anh nhé.Ngày hôm sau mẹ chồng đến bệnh viện gặp ly.Cô suy nghĩ kỹ chưa.Tao tưởng tượng muốn cháu gửi ra con trai của các sao.Cái này còn phải nói sao.Cháu thật sự rất yêu anh ấy.Vấn đề đi là cũng không bao giờ xứng đáng với gia đình của tôi tả.Mấy tầng nào thì gặp mấy tầng đó.Cô đơn cố gắng bật cao cao ngã đau.Còn nữa.Theo dự định cô nhi viện ngày mai sẽ chuyển đi để tôi lấy đất đấy.Đừng làm như vậy.Nếu muốn tôi khoan nhượng thì cần phải xem thái độ của cô thế nào đây.Cháu.Cháu sẽ đồng ý.Được rồi.Nội dung ngày nay tôi muốn cô chấm dứt hoàn toàn với con trai của tôi.Dạ vâng.Cháu hiểu rồi.Bà đứng dậy bước đi.Khu vực mặt xuống khóc nức nở.Giờ đến cửa phòng.Còn kịp lúc đi đến.Phần mềm cười nói với phòng.Cảm ơn cậu đã cho biết tin tức nhé.Phần còn lại trông chờ vào bắc gái rồi đấy.Được rồi.Buổi chiều cùng ngày hôm ấy.Sau khi nhận được tin tức liên nằm viện.Chồng đã bảo gấp tất cả công việc chạy đến bên cô.Cánh cửa phòng bệnh mở ra.Anh thấy có làm ở đó khuôn mặt mệt mỏi khiến cho anh không khỏi thương xót.Nếu nói anh có giận cô không.Thì tất nhiên là có.Cô đã để cho anh chờ đợi suốt một đêm giải mưa lớn.Anh làm sao có thể không giận.So với việc giận anh lại lo cho cô hơn tất cả.Cùng người ngắm nhìn anh bước đến bên mình.Cổ họng cứng lại.Lập bắt mãi mới nói lên lời.Sao sao anh biết.Biết em ở đây đúng không.Cây gật đầu.Anh đã nói rồi.Nơi nào có em nơi đó anh sẽ tìm đến.Em có đi một vòng trái đất.Cũng không thể nào thoát nổi anh đâu phải lưu ly.Chồng à.Anh không giận em sao.Có chứ anh rất giận đấy.Ai bảo anh yêu em nhiều đến mức bị em karaoke vẫn mặt dày đến đây gặp em như thế.Anh có muốn biết lý do vì sao.Em không đến không.Em bị tai nạn đúng không.Không phải đâu.Là vì.Em hết yêu anh rồi.Rất lười.Cuộc gọi quay mặt đi hướng khác để tránh bị anh nhìn thấy khuôn mặt của cô đang đau khổ đến tận cùng.Anh gửi nhầm.Nụ cười gượng gạo nhìn cô nói.Em nói đùa cái gì vậy.Ai cho phép em đổi như vậy.Đùa như vậy không vui gì cả anh không thích.Có im lặng lấy lại sức bình tĩnh.Em làm gì thế.Còn không mau quay mặt sang đây anh nhìn xem nào.Chúng ta phải nói chuyện cho rõ ràng.Làm đất trồng.Tải ảnh không nghe rõ tôi nói sao.Anh không nghe tôi nói.Đã hết yêu anh rồi.Con người của anh không tin.Các bài hát vỗ tay như thế.Bữa tin sao.Tôi nói lại lần nữa.Tôi đã hết yêu anh rồi.Em nói dối.Em lừa tôi à.Có phải là mẹ tôi lại đến đề khó dễ gì với em đúng không.Không có.Thế thì tại sao lại hết yêu.Tôi đã làm gì sai sao.Hết yêu.Vịt con tìm không thấy vui khi gặp anh.Con tim này thấy vui.Khi nhìn thấy người đàn ông khác thôi.Em nói dối tôi không tin đâu.Anh đúng là cố chứ.Em nói đi.Tôi đã làm gì sai.Tôi đã yêu em hơn cả sinh mệnh của tôi cơ mà.Anh vừa nói vừa rưng rưng nước mắt nhìn cô khuôn mặt đáng thương khiến cho đối phương nhức nhối.Anh không say.Kẻ đánh chết ở đây là tôi.Tôi đã phụ tình của anh.Chấm dứt điện.Chấm dứt tất cả tại đây.Từ ngày mai trở đi.Chúng ta sẽ là người xa lạ của nhau.Phạm lưu ly.Em nói cái gì vậy.Tôi sẽ quên em bằng cách nào đi.Hãy làm như cách mà tôi đang làm đấy.Yêu một người khác.Lấy một người khác.Gà trống cùng với người đấy hạnh phúc trọn đời.Em nói nhà dễ nhỉ.Em tưởng là anh cũng giống như em sao.Có im lặng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong.Cô không thể nào nói thêm được gì nữa.Cơ sở càng nói lại càng đau.Cách một tiếng cánh cửa phòng mở ra.Hai người còn đưa mắt nhìn về phía ngoài phòng từ ngoài bước vào.Trên tay cầm theo một sách hoa quả và một cặp lồng cháo trùng sưng sợ khi thấy phong anh nhớ.Hãy đứng dậy nhờ ai đó đã lấy mất linh hồn phòng nhị ngồi cười nhẹ nhìn chung nhằm mặt rồi nói.Cậu cũng đến đây thăm cô ấy sao.Hai người là gì của nhau vậy.Cái này có lẽ tôi nghĩ là để cho ly nó sẽ thích hợp hơn.Phòng nháy mắt với cô.Chồng quay lại nhìn đi.Nhìn thẳng vào đôi mắt trong xanh như nước mùa thu ấy.Giọng nói của chất lỏng.Em nói đi.Hắn ta là người khiến trái tim của em thay lòng sao.Cuộc suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu cất tiếng.Một triệu thôi.Cũng đủ khiến cho trái tim của cả hai tầng.Phải.Ảnh lúc thể loại chọn đứng chẳng những người lại đằng sau vài bước lúc này mới nói.Bảo lâu rồi.Hai người như vậy.Đã bao lâu rồi.Phòng nước mắt thấy gì dường như chẳng thể nói nên lời.Anh lên tiếng.Không quá dài.Cũng không quá ngắn.Đừng để cho hai chúng tôi nhận ra tình cảm của nhau.Tôi không hỏi cậu.Tôi trả lời thầy cô ấy thì có gì sai sao.Phần lưu lê.Em hạnh phúc chứ.Cô lúc này không dám.Hít sâu một hơi rồi gật đầu.Chồng cởi truồng chat lên tiếng.Vậy là tốt rồi.Lệ là kẻ phản bội không nên có được hạnh phúc.Nhưng tôi vẫn mong em hạnh phúc.Rất lạ.Ảnh quay mặt bước đi.Mỗi bước chân có ảnh nặng nề giống như có trăm ngàn tảng đá lớn để trên vai.Vừa đi anh vừa rơi nước mắt.Anh khóc cho mối tình đầu đời của chính mình.Cứ tưởng sẽ nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời.Thí nghiệm hóa ra đời không như là mơ.Tình yêu cũng vậy.Một người nắm một người buông.Càng lún sâu lại càng đau đớn.Thôi đi ăn in chấp nhận những vết thương này mãi mãi chẳng bao giờ lành lại sau khi bóng dáng của.Susan của khóc như một đứa trẻ cô ấy có thể kết liễu cuộc sống của mình tại đây.Tiếp theo cô chắc chắn cuộc sống của mình sẽ là bóng tối.Anh đi rồi.Mang theo cả thế giới màu hồng của cô đi mấy phòng giúp chiếc khăn trắng được dài trước mặt của cô.Nghe nói hai người gặp được nhau ở kiếp này là một cái duyên nhưng đến được với nhau.Một chữ n.Hãy xem như hai người đã hết duyên hết nợ với nhau trên đời này còn rất nhiều người đàn ông khác.Đúng vậy nhưng sẽ chẳng có ai thay thế được anh ấy trong lòng của tôi đâu phòng.Dài không đáp lễ tiếp tục nói.Mà phải rồi bạn ấy tôi đã lợi dụng anh xin lỗi nhé.Anh tình nguyện cả đời này để cho em lợi dụng đấy anh đừng đùa nữa tôi không có tâm trạng.Anh nói thật.Kìa.Anh thích em.Thích cái gì của chúng ta tôi tôi xin lỗi một tháng.Em biết tin gì chưa cậu ấy đã qua mỹ định cư rồi đấy.Em định cứ như vậy mà nuôi con hay sao đúng vậy tôi sẽ.Dạy bé nên người.Điều đó anh không phải lo cảm ơn anh thời gian qua đã quan tâm đến tôi như vậy.Em vẫn còn giận anh chuyện anh giấu việc em mang thai sao.Giận sao tôi làm gì có cái quyền đó vậy thì lấy ảnh đi.Không thể nào.Tôi không để yêu anh.Em cũng nghĩ rằng.Bài sáu còn của em lớn lên.Nó sẽ nghĩ như thế nào khi mình không có bố.Đứa trẻ nào cũng cần một gia đình trọn vẹn.Cuộc đời của em đã cô đơn.Chẳng lẽ.Em cũng muốn con của mình như vậy sao.Tại sao.Lại tốt với tôi như vậy.Em không cần quan tâm đến lý do.Tôi thích thì tôi tốt thôi.Anh chấp nhận sống với một người không có linh hồn hay sao.Tuổi chịu đi.Nhưng mà tôi thì không thể.Thế nhá.Tôi về trước đây.Em còn định đi đâu nữa đấy.Trở về nhà.Nhà nào bây giờ.Ngôi nhà chỗ em thuê đã bị xúc hết đi rồi.Anh vừa nói gì cơ.Mẹ của trung.Bà ấy đã san bằng chỗ đấy rồi.Không thể nào.Em không tin.Thì cứ gọi cho chủ trọ chỗ em đi.Không chương giờ này người ta cầm tiền đi mất rồi đấy.Em đừng coi thường người phụ nữ quyền lực ấy.Vậy còn đồ đạc của tôi thì sao.Thì coi như mất trắng chứ sao.Anh nói như vậy.Người giàu khác người.Tiền nhiều để làm gì.Xã hội bây giờ.Chính là dùng tiền giải quyết mọi thứ.Đúng là không có lương tâm.Sao nào thế bây giờ em có đi theo tôi không.Tôi.Em nghĩ sẽ còn nơi nào nhận em vào làm nữa sao.Tôi thả làm bạn chứ không muốn bằng nợ anh được.Em không nghĩ cho đứa bé trong bụng của em mà.Cô im lặng không đáp.Ba ngày sau đó.Cô đơn xin việc từ những công ty lớn nhỏ cho đến quán cơm hay gánh nước.Mọi người đều từ chối nhận cô vào làm.Xã hội rộng lớn nhưng dường như không có chỗ để cô dung thân.Mọi thứ cứ như quay lưng lại và muốn dồn cô vào bước đường cùng.Không ngờ.Không về.Không gì trong tay.Khiến cô gái mạnh mẽ trở nên yếu mềm.Có mệt mỏi muốn từ bỏ.Nhưng nghĩ đến đứa con chưa kịp chào đời.Lại khiến cho cô cố gắng nhiều hơn.Cố gắng sống thật tốt.Cuối cùng bất đắc dĩ.Cô phải đến tiền xong cầu xin chút thương hại của anh.Trước tiên là cô mong anh tìm giúp cô một công việc.Cô đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.Cuối cùng em cũng chịu đến tìm tôi sao.Xong à.Tôi tin anh.Giúp đỡ tôi một lần nữa.Thế thì được lợi gì đây.Anh nghĩ một kẻ tay trắng như tôi.Còn gì để anh lợi dụng sao.Anh nhếch môi cười nhìn cô từ đầu đến chân rồi nói.Vậy thì lấy tôi đi.Ảnh.Anh bị làm sao vậy.Tôi nghiêm túc đấy.Nhưng mà tôi không thể.Em chưa cần ký và bản đăng ký kết hôn.Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.Nếu như ngày nào đó.Em chưa sẵn sàng làm vợ của tôi.Tôi sẽ tôn trọng cuộc sống riêng tư của em.Em thấy sao.Vợ chồng trên danh nghĩa.Tức là không ngủ cùng nhau đúng không.Đúng rồi.Nhưng mà tôi làm sao có thể tin anh được.Được rồi.Chúng ta sẽ làm hợp đồng giấy trắng mực đen.Em chịu không.Có suy nghĩ một hồi.Facebook lúc này cũng đang ráo lên vì đói sau đó còn mạnh dạn nói.Được.Tôi đồng ý.Vậy là thời gian cứ thế thấm thoát trôi nhanh mới đó đã trải qua năm năm.Mãi sau này tôi mới biết.Nhà trọ có ở nam mấy.Luật giao thông đứng đằng sau tiến hành.Chỗ xin việc ngày đó.Có một tay anh đứng sau sắp đặt.Gạt đi nước mắt.Cô viết vào thành tường đứng dậy.Lê từng bước chân đến phòng ngủ của mình.Nhìn thấy bãi bông mọi ưu phiền dần tan biến.Nhắm mắt lại cho ngày dài khép lại.Cô ôm chặt lấy con dần dần chìm vào giấc ngủ.Sáng sớm ngày hôm sau.Vẫn như thói quen ngày thường.Có thức giấc từ rất sớm.Chuẩn bị đồ ăn sáng cho bầu.Nhà này thuê trên dưới cũng vài người giúp việc.Thế nhưng mọi thứ của bồ.Chủ yếu để ra chính tay cô chuẩn bị.Bước xuống giường khi mặt trời chưa lên cao.Có đi thẳng vào buồng tắm thay đồ.Đứng nhìn mình trước gương.Cô lặng lẽ thở dài.Đôi bàn tay búp măng nhỏ sờ nhẹ lên vết bầm ở khóe môi.Cô thẩm mỹ.Không thể nào để mọi người phát hiện ra.Có điều may mắn với cô.Chính là nhà này các phòng đều được thiết kế cách âm.Nên mỗi lần vợ chồng va chạm chưa cần đóng chặt cửa phòng hiền nhiên.Tuyến đường trước công trình nào phát ra ngoài.Cách duy nhất để che để những vết bầm tím trên cơ thể.Chính tả trang điểm một lớp phấn phủ lên bề mặt của da.Mặt trời dần lên cao.Bình minh chiếu giỏi có hai cửa khiến căn phòng tràn đầy sức sống.Cô giúp việc nói.Đêm của cô mất ngủ hay sao mà sáng nay mắt thâm quầng như vậy.Dạ một chút rồi nhưng không sao đâu cô.Làm gì thì làm.Giữ gìn sức khỏe đấy.Dạ vâng.Mở cô này.Cô cứ nói đi tôi đang nghe đi.Anh ta đã về chưa.Ý của nói cậu phòng sao.Vâng ạ.Cứ tưởng cậu ấy ngủ trên phòng chứ.Điện thoại nghỉ đi ra ngoài có việc.Thế sao không gọi điện đi.Dạ thôi mất công lắm.Cháu sợ ảnh hưởng đến công việc của anh ấy.Vợ chồng với nhau thì có gì đâu mà ngại.Cô cười nhạc không đáp.Đến bữa ăn sáng của cả nhà mẹ chồng cô lên tiếng.Thằng phong đâu.Sao không gọi nó xuống ăn sáng cùng cả nhà đi.Dạ anh phòng không có ở nhà mẹ à.Đi làm từ sáng sớm rồi hay là đi suốt đêm qua không về thế.Dạ cả đêm thôi mà.Bà thay đổi sắc mặt đặt mệnh đôi đũa xuống bàn rồi nói.Chắc là cô lại làm gì khiến cho con trai của tôi chán là đúng không.Cô im lặng.Thất tình.Ba cô gái còn kéo không lấy.Ai lại đi lấy của nợ này về không biết.Bảo tức giận bỏ đũa bát đứng lên.Trần đình tiến.Bạn gái à đợi cháu với.Hai bác cháu mình đi ăn nhà hàng nhé.Cô giúp việc định lên tiếng thì đi nói.Của.Dọn bản giúp cháu đi.Chỗ nào rồi.Cả ngày hôm đó phòng không về nhà và cả trình cũng như vậy.Cô cũng chẳng mấy bận tâm.Vì bản thân còn chăm chú lên mạng tìm việc làm quanh khu vực cô ở.Ước mơ của cô chính là được mở một quán ăn nho nhỏ.Với những món ăn do chính tay cô nấu.Bây giờ việc quan trọng với cô trước hết là phải đi làm kiếm tiền và dùng số vốn tự tay mình.Tham gia thực hiện ước mơ đó.Nếu mai này có thế nào xảy ra thì cô vẫn có đủ điều kiện là chà bồn một cuộc sống ổn.Nhà hàng a đang tuyển nhân viên phục vụ.Lần theo địa chỉ nhà hàng.Cũng rất gần với nhà cô.Rất thuận tiện cho công việc đi làm.Đáng lo nhất bây giờ chính là phía phong.Có phải nghĩ cách để anh ta đồng ý cho có đi làm mới được.Ở nhà năm năm qua.Quanh quẩn bên mấy bức tường.Khiến cho cô cảm thấy ngu cả người.Sáng sớm ngày hôm sau.Cuộc tình giấc với một tinh thần rất hứng khởi.Có quyết định ngày hôm nay đến nhà hàng đó hỏi việc.Thay đổi các kiểu xong xuôi.Cô nhận được tin nhắn của phong gửi đến.Hôm nay không cần cho bông đến trưởng đâu.Lát nữa tôi sẽ về đón hai mẹ con gặp lại người bạn.Tôi muốn em phải thật xinh đẹp để tránh mất mặt của tôi.Hiểu không.Bông lên tiếng.Mẹ con chuẩn bị xong cả rồi.Bông mà.Ngày hôm nay chúng ta không cần đến trường.Mẹ sẽ xin phép cô giáo giúp con.Lát nữa bố phòng trở về.Đón mẹ con của mình đi chơi nhé.Đi chơi à.Hoan hô con thích quá.Phòng lái xe về đón mẹ con cô đến một nhà hàng gần hồ tây.Đây là nhà hàng của pháp.Mọi thiết kế đều theo kiểu pháp rất đẹp sang trọng.Sau năm năm về trước một nhà.Đây là lần đầu tiên.Anh dẫn cô đến gặp vài người bạn của mình.Bước xuống xe.Ba người đàn ông mặc bộ vest đen đã đứng từ xa rồi.Ở bên này phong ơi.Vòng đeo tay giơ ra trước mặt của cô ấy nói cô khác lấy cánh tay của mình.Cuộc gạo lùn qua cánh tay của anh.Để bơm đi bên cạnh cô.Mặc chiếc đầm hai dây công chúa thiên nga.Chồng giống như một thiên thần thực sự.Bước đến đối diện ba người đàn ông kia anh bắt đầu giới thiệu.Giới thiệu với vợ.Đây là cường.Ở giữa đạt quốc.Còn đây là.Anh là phước chào em nhé.Người đàn ông nhanh nhẹn nói.Cô mỉm cười cúi đầu chào ba người một cái.Dạ vâng em chào các anh.Rất vui được gặp mặt các anh.Em là ly à.Em tin li sao.Tiền cũng đẹp như người nhỉ.Cường nói.Hình như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu thì phải.Anh thấy em quen.Nhưng mà không thể nào nhớ ra được.Phòng thay đổi sắc mặt trở nên khó chịu một chút.À.Trước kia cô ấy sống ở bên nước ngoài thích cậu làm sao mà gặp được.Thế mà mấy cậu không đưa vợ con đếm sao.Cường nổi.Hai thằng này vợ nó bận không đến được.Còn vợ tôi thì lát nữa mới đến.Thế thì chúng ta ngồi xuống gọi món dần thôi.Được rồi.Hôm nay không say không về đấy nhá.Mọi người gọi ra một bàn đầy ắp thức ăn.Đều là những món đắt tiền như bào ngư vi cá tôm hùm cua hoàng đế và rất nhiều món khác.Riêng bãi bông thì phòng gọi cho bé một bát canh tổ yến.Ối giời ơi ông bạn của tôi tôi lúc có vợ con.Là không biết đến ai luôn.Cường vừa cười vừa nói.Bóng đá.Chăm sóc vợ con của mình thì đi đâu mà thiệt thòi.Quốc lên tiếng.Mà lee này.Em có cho bạn anh ăn bùa mê thuốc lú gì không.Mà nó biết mình em tới mức bỏ rơi hội bạn thân bọn anh rồi.Phước nhanh chóng trên lười.Cái thằng này.Vợ người ta đẹp thế kia chẳng ở nhà thằng trường.Lơ là một cái mất nhiều trời.Ở hà.Thằng này kể ra cũng đều nhỉ.Vợ đẹp có dấu làm của riêng.Không để cho thiên hạ người ta ngắm nhìn một tí.Mấy ông lại tào lao rồi.Thôi thức ăn cũng gọi rồi.Cũng nên bắt đầu bữa tiệc nho nhỏ thôi.Rất lời anh nói phục vụ.Phục vụ.Đồ cho tôi loại rượu mạnh hơn đi.Chúng ta còn chưa đủ người cơ mà.Còn đợi anh nữa sao.Vợ của cường và cả.Cường lúc này nói.Vợ cứ đến rồi kìa.Một người phụ nữ có dáng người nhỏ nhắn bước đến.Trên người mặc toàn đồ hiệu.Cười đứng dậy đi đến chỗ vợ mình rồi nói.Bà xã em đến rồi sao.Đường kẹt xe quá.Người ta đến đây mệt muốn chết.Bụi bẩn nữa.Thôi chuyện đó về nhà nói sau.Bây giờ vào dùng bữa.Chào bạn của anh đợi lâu đấy.Tuổi kéo ghế ngồi đối diện với ly hai người khác gật đầu chào nhất một tiếng theo phép lịch sự.Vợ cường hỏi phòng.Anh có phải là anh phong.Chồng hội năm anh em bạn thân của chồng em không.Phải rồi chào em nhé.Em gần nhất đến ăn nhiều quá nhưng mà hôm nay mới có dịp gặp mặt đi.Chào anh.À mà phải rồi chỗ này mới có bốn anh còn thiếu một anh nữa là anh trung.Cường đáp bà xã.Em đang hỏi thôi mà.Phước lên tiếng.Chồng lát nữa sẽ đến.Chắc đang bận công việc gì đó thôi nghề đến tiền trùng khiến lòng của cô nhói lên một tí.Rất khó nói thành lời nhịp tim bỗng chốc đập nhanh hơn bình thường đôi tay cũng theo đó trở nên dễ.Giun liệu có phải ông trời đang cố tình trêu đùa cô không có liếc mắt nhìn phong thấy.Mặt của anh vẫn thản nhiên như bình thường vậy là phong nói đúng.Hôm nay anh thừa biết.Chồng sẽ có mặt và cố tình đưa cô vào đến đây để khẳng định chủ quyền và muốn làm cho chúng đau.Gật đầu thở dài một tiếng não lòng khoảng chừng mười lăm phút sau thế bên ngoài.Nói của nhân viên bảo vệ.Chào sếp chung rất vui với anh đã đến nhà hàng của chúng tôi chúc anh ngon miệng nhé.Như một phản xạ quay đầu nhìn về phía cửa cuối cùng ảnh đã xuất hiện.Ở một khoảng cách không quá xa có thể thấy được anh phong độ và thu hút đến cỡ nào.Da trắng đôi môi đỏ chiếc mỗi tao thẳng nhìn tổng thể khuôn mặt đến ngoại hình đều đặn đi.Tuyệt đối anh mặc bộ vest màu đen trên tay có đeo chiếc đồng hồ mạ vàng lá sáng dưới ánh đèn.Gặp lại nhau trong tình cảnh này quả thật cô không muốn làm sao có thể xem nhau như.Từng quen biết trong khi lòng vẫn còn rất yêu.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng này xong tập hai của bộ truyện này với cá nhân của anh.Càng đọc lại càng cảm thấy ở bộ truyện này khá thú vị càng đọc thì tác giả lại càng hết.Gọi cho chúng ta thêm rất nhiều điều về quá khứ của những nhân vật này mà không biết là quý vị còn nhớ cái chi tiết rằng.Phim mà không nói với em rằng đã yêu ly thì cứ nói rằng là không phải anh không hề yêu tôi ở anh.bốn mươi chín thắng chung mà thôi cũng giống như trước đây anh yêu hương thế nhưng mà hương lại không đáp lại tình cảm của.Và mà cô ấy lại yêu chung điều đó khiến cho anh đau khổ và anh chỉ muốn chiến thắng.Thôi vì thế cho nên là anh mới cưới tôi và chính vì vậy đã khiến cho xa càng cảm thấy tò mò không.Quá khứ giữa phong và trung đã từng xảy ra điều gì khiến cho phong bây giờ.Đố kỵ và ganh ghét chung đến như vậy và sang nghĩ rằng là ở những tập truyện tiếp theo thì.Tác giả sẽ dần dần hé lộ cho chúng ta biết thêm nhiều sự thật bất ngờ khác nữa và vẫn như thường lệ.Lúc này xong thì anh ta rất mong muốn nhận được những ý kiến của quý vị và các bạn chia sẻ cảm xúc suy nghĩ của.Người về tập truyện này và nếu như mọi người cảm thấy bộ truyện hấp dẫn mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn tình.Mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở tập truyện tiếp theo.Chúng ta cùng triều đại xem là ở tập truyện tiếp theo thì ly và trung sẽ đối mặt với.Như thế nào sau năm năm xa cách còn bây giờ xin chào tạm biệt và chúc tất cả mọi người một đêm ngon. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com