Bếp Lửa Đọc Truyện Đêm Khuya Truyện Ngắn Hay Nhất Về Đời Sống Nông Thôn Việt Nam

Bếp Lửa  Đọc Truyện Đêm Khuya  Truyện Ngắn Hay Nhất Về Đời Sống Nông Thôn Việt Nam

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa các.Trong chương trình.Truyện đêm khuya hôm nay.Chúng tôi gửi tới các bạn truyện ngắn bếp lửa.Của tác giả nguyễn thị duyên sinh.Lý lịch câu chuyện tình cảm man mát trong mối quan hệ giữa người giàu và người nghèo.Giống sàng trong tình yêu.Điều đó không quan.Tình cảm vượt lên trên tất cả.Khu vườn rộng bốn mùa dược bóng đá khiến ngôi nhà cổ như lọt thẳm sâu hơn vào giữa.Mưa càng âm u và buồn bã hơn.Mấy tháng trở lại đây bà tang bị đau khớp chân đi lại khó khăn nên phải nhờ vào.Tìm một người lên d.Cũng chỉ vài việc vặt trong nhà.Cần nhất là thường ở bên cạnh giúp đỡ à.Năm ấy chưa tới năm mươi tuổi nhưng trông già nua hơn tuổi thơ.Con bé gừng.Xuất hiện như có thêm một điểm sáng di động tươi vui và mới mẻ trong mấy xanh nhạt thấp nhiều bóng tối.Hôm gừng xếp cái bị cái nắm tay bắc-đông làm vườn đứng nóng nóng ở bậc thềm.Đôi mắt nó đã gửi sự chú ý của khóa.Mắt tinh.Trên khuôn mặt không mấy vui.Máy.Xơ rối đỏ quá.Vóc người nhỏ bé.Và chân tay thịt kiều quả.Nghe hỏi tuổi.Nó đến ngón tay.Nói là còn mấy tháng nữa bị chia là nó được mười bảy.Gừng cắm đầu vào công việc .Cứ như đây là nhà của nó.Quét nhà tuyết xinh.Chăm chút lao từng ô cửa phòng bà thanh.Nước vừa làm vừa rủ gì kể chuyện làng chuyện quê.Khiến bà chủ nhà.Quỳnh biết ôm.Có nó.Để nhà thêm tiếng nói cười.Chứ không thì.Chỉ mỗi dịp cúng giỗ.Chị dương mới cùng chồng con về thăm nhà.Rừng bệnh còn nhỏ và quán xuyến việc nhà bên chồng.Kiếm chỉ chẳng mấy khi được thảnh thơi về thăm mẹ đẻ.Anh đã.Bảo hóa.Từ lúc đi học xa.Mỗi năm cũng chỉ về nhà vào dịp tết và nghỉ hè.Năm nay hóa vào trường muộn.Đền gừng mới gặp người con út cưng quý của bà chủ.Bên kia khu vườn rộng.Là nhà của bà trợ liên.Cũng cổng ngõ đóng im ỉm suốt ngày.Thi thoảng bà sang chơi thăm hỏi bản thân.Hai bà bạn già ngồi chuyện trò một hồi.Cũng chỉ loanh quanh chuyện bệnh.Thuốc men chuyện chùa triển lễ bái.Đừng uống đầy đủ không phải lam lũ nắng mưa ngoài đồng.Cùng với cái độ dậy thì vừa đăng nhé.Nước dùng phao cao lớn hẳn.Mái tóc ướt mượt mới tắm gội chạy xuống bờ vai thiếu nữ .Mặt mày tươi hơn hớn.Dân ca còn đẹp hơn nhiều đứa con gái ngoài kia.Bản thân cường.Bữa mô chị dương về bao nhiêu chị soạn cho em biết mấy bộ đồ đẹp mà mặt.Gừng tam thất xuống bếp.Trả lại không gian đảm bảo những chuyện cao siêu xa vời cho hai bàn.Nó thích sang bếp.Bỏ khung cửa nhìn ra vườn sau.Buồn ảnh hoa khế từng chùm đu đủ.Bố tin tín có khi nhà trong khói bếp trắng xám.Nặng ướt mưa sương.Và đôi ba tiếng chim lạc bảy tháng thôi.Nó còn thích hơn khi từ khung cửa sổ.Một khuôn mặt nó ra bất ngờ.Với đầu tóc bù xù.Bôi còn ngậm lệch điếu thuốc vòng vào khói trắng.Cái ảnh hóa.Thật là khác người.Nhưng mà nói chuyện rất vui.Nó không phải ý tứ.Những chuyện trên trời dưới đất làm rổ sau nó ngập trắng đầy.Nồi măng tươi ngon nấu mau mềm.Và.Nêm gia vị thấm tháp gửi ý bà chủ.Mãi rồi thắt chặt ta cũng đến.Cùng với mấy cuộc gọi báo tin ngày về của anh đại và anh hả.Gừng bệnh tiêu tít cùng bao nhiêu mứt món bánh trái bên cạnh bà thanh.Vì nó lâu nay chưa thấy ai có những của đẹp và sang để ăn tết như thế.Nó đứng lùi xa ngắm bà chủ.Gửi con gái.Tóc bạc trắng.Và bộ áo lụa tơ màu vàng mỡ gà.Bàn tay toàn thất biến hóa những mâm bánh mứt đủ màu sắc hình thù ngộ nghĩnh.Trong bài như một bà tiên mà nó nghe mẹ kể những đêm xưa.Bản tin này.Không bao lâu.Đã ban phép màu cho nó.Anh hóa xuất hiện trước khung cửa.Vẫn mái tóc bù xù và điếu thuốc vòng vèo khó trên môi.Hóa về sớm hơn một tuần.Anh muốn dành cho cả nhà sợ bất ngờ.Cả nhà lúc này.Chỉ biết có bà thanh và gừng.Và dĩ nhiên là bất ngờ.Riêng gừng thú vị hơn nhưng tay chuẩn bị cho mâm cơm có ba người.Tiếng đàn từ phòng anh hóa lại rộn rã.Những ngày tết qua nhanh vì gừng bận không hở tay đã rảnh nhưng vì một điều dễ hiểu hơn.Mà không ai.Là nó muốn níu những ngày vui ở nhà.Sợ hết tết rồi nhà sẽ vắng vẻ buồn hiu như cũ.Bà thanh cho gừng về quê hôm mùng bốn tết.Bài giọng nói lên sớm mùng năm để phụ bà làm mâm tiệc đãi hai anh đi.Người chồng hiền đạt mất sớm.Những biến của nhã để lại từ mấy đời được làm vốn cho mấy cửa hiệu trên phố.Kiến gia đình.Vẽ một trong số rất ít còn được sung túc sau nhiều biến động của thời kỳ.Và bà khanh vì vậy.Vẫn giữ được giải quyền quý đoan hùng.Của một bệnh phụ.Anh.Xét tốt nghiệp.Anh em bạn bè của ông thanh.Đã thu xếp trước công việc cho đại.Cũng không khó khăn gì bởi chính anh cũng là một sinh viên.Điểm vui lấp lánh trong ánh mắt nụ cười người mẹ.Do đó.Bà cũng hào phóng cho gừng nghỉ hẳn một ngày.Dù sắp tết nó đã mang quả bánh và tiền tết để cho mấy đứa em ở quê.Lần này.Gừng mặc vừa vặn bộ quần áo của chị dương hồi còn đi học.Nó ngắm mình hồi lâu trong gương.Thấy mùa xuân sáng bừng trên vóc dáng dậy thì.Và nóng mắt mùa xuân.Theo những bước chân nhảy tinh đi xa ngõ.Lướt qua khóc chẳng nguyên xòe những bàn tay đỏ vẫy chào.Clip bằng tiếng đàn từ phía đông phòng siêu sạch.Mùa xuân đầu tiên.Gừng vui như thế.Cả nhà nó nhiều tiếng cười như thế.Đâu đó.Làng trên xóm dưới có phải tôi sẽ bửu rằng lạc.Tự mỹ.Cũng không cho con đi ở.Rang lạc ở đợ.Thì hay ho chi.Còn lại thì.Ai cũng khen gừng mau trổ đã.Một ngày ở làng không phải làm việc.Mâm cỗ cúng đưa có nhiều món ngon và.Đẹp được mọi người khen.Rừng vui lắm.Nó gửi luôn đi.Nó đâu ngờ rằng.Đó.Là mùa xuân đẹp đẽ xui nhất.Của đời mình.Người đàn ông rít hơi thuốc dài trước khi vứt mổ toàn đỏ rực xuống đất và dí mũi giày nữ.Cho tất cả.Giải ba lô xào mướp theo đoàn khách.Đang bước xuống những bậc cấp dẫn xuống bản làng dưới thung lũng cùng anh chàng hướng dẫn viên người mông.Những gian quán nhỏ hai bên đường bảy bán các loại rễ củ làm thuốc của người vùng cao.Những tấm vải cùng áo khăn hàng thổ cẩm dệt tay.Bao nhiêu loại vòng dây đeo.Túi xách màu sắc rực rỡ.Cứ nối tiếp hiện ra trước mắt anh.Những tiếng mời chào đuổi theo.Anh cũng nói lại nhìn cô gái điệu con vừa vẫy tay đúng cách mình chỉ vài bước chân.Giọng nói với âm vực đậm pha lẫn chất miền trong.Không như mấy cô gái vùng cao ở đây nói tiếng kinh khiến ảnh chú ý.Thế anh gửi lại nhìn.Cô lại đưa tay vẫy và mời thêm lần.Tình hình nhìn cái gì.Cách cuối của đoàn đang khuất dần sau một chỗ sẽ dưới đất.Rồi quyết định đức.Đã nhiều lần đi qua các vùng núi tây bắc.Những món hàng lưu niệm này.Chẳng xa lạ.Và hấp dẫn gì với anh.Dùng giọng nói và bẻ hồn nhiên trong trẻo ở cô gái.Thì có lực hút là kỳ.Gọi điện thoại cho người bạn trong đoàn xong.Anh bước về phía hai mẹ con.Cô gái trong trang phục h mông.Thằng cu con -một tuổi vừa thức dậy.Đưa mắt nhìn anh.Và những du khách đang lướt qua.Hai con.To đen với hằng mi size.Là đôi mắt đẹp và buồn thường thấy.Những em bé vùng cao trên khắp biển đất.Người mẹ trẻ vạch bờ khăn áo treo răng trước hàng đứng vào trong.Để chỗ cho khách.Hình ảnh không xem hàng hóa.Anh vừa nhìn thấy sợi dây bạc trên cổ đứa bé.Một sợi dây bạc sức bình thường.Lại là.Mở kim loại đã xỉn màu như quảng cáo lấp lánh dell vào sợi dây đang bị che một phần.Bởi thế cổ áo.Chích ngừa ngựa một điều gì một điều gì đó.Quan âm.Đã cũ đã nhạt nhòa.Cho bé ngoan quá.Mẹo cải chuối tươi đẹp nữ.Anh đưa tay định cầm tờ giấy lên nhỉ.Thì thằng bé hoàng sợ khó quá.Cô gái ôm con dỗ dành đi ra ngoài.Nếm lại một câu như tia chớp nháy xuyên qua đầu óc anh mụn.Lùng bùng.Chỉ là.Cái cúc áo cũ thôi.Đoàn khách đã lần lượt leo hết con dốc phía bên kia.Không trở lại theo lối cũ.Vì vậy anh phải đi vội sang để theo xe về thị trấn trước khi trời tối.Anh dúi có ít tiền vào túi áo thằng bé hỏi người mẹ.Cháu tên gì.Chú sẽ ghé mua hàng sau.Cháu tên lan.Chị biết là cháu vợ ngủ.Tôi nhớ trở lại.Hỏi vợ tổng.Nhất định rồi.Anh nói rồi chạy nhanh để kết bạn.Bước chân nghe nặng hơi z của gió chiều thung lũng.Vãi mắt trông theo từ phía sau.Tối hôm đó.Anh không theo nhóm đi chợ tình như đã định.Mà kém người bạn cùng phòng ra ngồi quán nhỏ gần khách sạn.Đêm sapa vào cuối đông giá rẻ.Đủ làm cho người ta.Tình và ly rượu ấm.Cần một ai đó nghe bình xăng sẽ những điều tưởng như đã thăm thẳm chìm sâu.Theo năm tháng.Thỉnh thoảng cùng hóa trải nghiệm thực tế phải chuyến đi ở nông thôn vùng cao.Long chưa bao giờ thấy bạn khác lại hôm nay.Cười mền bốc lửa.Làm ấm lại đêm vùng cao.Long chưa thấy người đàn ông khóc bao giờ.Hóa khùng không.Những đổi mới.Như con nước.Cứ lưng lửng trực rơi.Theo suốt câu chuyện kể.Ngày nghỉ tết cuối cùng của mùa xuân năm ấy.Sáng sớm.Hóa đã chạy xe về phía xóm chợ.Có ý chờ gừng từ quê lên.Anh muốn chở cô đi xem một vài nơi.Cũng tạm coi như là chơi xuân.Trước khi cô ấy trở lại với công việc thường ngày trong các nhà.Từ ngày mai lại vắng lặng vào buổi hiếu.Bà rồi bầu áo xanh của gừng đã sớm xuất.Cùng nụ cười rạng rỡ chữ từng thấy.Ủa.Điểm vui đến tự nhiên.Hơn cả ở nhà.Vì con đường cứ chảy dài có những ruộng lúa đang làm đồng thoảng mùi thơm ngọt.Gừng níu tay vào yên xe phía sau.Ngại ngùng giữ một khoảng cách với người ngồi trước.Nhưng có nhiều cố này sóc và những ổ gà.Cô đã phải ôm chặt lưng anh từ bao giờ.Không phải lần đầu chở phụ nữ ngủ say.Những cảm giác dễ chịu và êm ái này thực sự làm hóa thấy mới mẻ bạn gần nhất.Anh.Không muốn quay về.Nhưng gừng vẫn chuối vào anh.Chiếc xe loạn tại một đoạn giải.Hoa giật mình.Nhận ra lúc này trước bị sao.Tả về quê.Phải rất phê có khỏi tính từng bạc hàng ngày.Mơ thấy nhà cửa.Mày ra có quán sửa xe.Đứa nhỏ phụ sửa xe.Phép liên kết xe đạp cũ.Vội vã chạy đi hỏi chủ.Sau khi nén lại hai tiếng tổ quốc đợi đá.Phải nhìn đồng hồ.Rồi lại sức cổ áo tìm mồ hôi bếp tính cải lương.Gừng cầm nón quả cho cả hai.Phía sau gian quá.Là con đường dẫn lên đùi.Tiếp giáp với cánh rừng có những cánh bạc hà xanh non nâng cao nút rút.Ít nhất cũng phải chờ đến hơn nửa giờ đồng hồ.Anh nắm tay gừng.Đi theo con đường dốc.Gió trên này mát.Cái quên đi nhanh chóng cái mệt vì đoạn đường dài rất hay đi bộ lúc.Gừng đi trước.Từng món tóc thả dài khoảng bồ kết có khi vướng qua mặt qua vài hóa.Em thấy bức chân bình nhẹ hơn.Vất vả chân gừng đen cối ngoài.Liên còn gì.Khiến cả hai cùng ngã túi.Mục đích rừng chụp vào gốc cây.Đất trời xoay xoay.Cây rừng xao động.Và bỗng lùn.Còn lại những hàng hút đớn đau mà mê đắm.Của một cái nào chưa hề tới.Gần mở mắt nhìn lên.Bầu trời xanh xuyên qua đám gái trông như xa hơn.Cô quay sang hả.Trời có xanh mãi như xui không.Hóa nắm và tóc gừng xoa lên mặt mình lim dim mắt.Nếu có mê trai như thế này thì không.Gương cười thành tiếng mà nghiêng người ra sao.Tím lá khô của giòn cưới là.Nhắc tôi nhớ lại điều gì.Cũng ngồi bật dậy.Mở túi xách lấy được trả lại.Có vẻ như cô đang chú ý đến cái gì đó trong đám cỏ.Ẩn dưới mấy triệu.Khóa thả gừng xuống gần xóm trọ.Một mình chạy xe về đến nhà đã thấy bà thấy ngồi trước hiên vẻ bực.Giờ anh.Bưởi thế nào cho gừng.Bản thân không nhìn anh.Cũng chẳng hỏi anh đi đâu cả buổi sáng.Hết đứng dậy lại ngồi xuống.Chợt nhìn thấy cái túi xách mất chiếc xe con trai.Bà giật mình bước tới rằng lấy.Dễ dàng nhận ra bởi đây là túi xách của chị dương.Mà bà đã trồng gừng.Thay cái bị cái để về quê ngày tết.Hóa cũng giật mình.Không ngờ lúc vừa xuống xe.Cả hai lại vội vàng đến đỉnh đoàn như vậy.Nhưng anh không còn kịp tự trách mình nữa.Cái túi đã rung lên theo cơn giận giữ của người.Mặt bàn tán đi bị tức giận.Cũng có thể tìm một nỗi sợ lẽ nói nào đó đang tập đi.Tất cả chuyện này nữa hả.Hắn mua rồi.Nhắn tin loạn hết cả rồi.Vừa lúc.Gừng bước vào cổ.Hết chừng đó.Chân cô như đeo đá tảng dính chặt ở sân.Bàn thắng quay lại.Văn hóa cảm thấy nguy hiểm đang tới sát bên cường.Ánh mắt người phụ nữ dịu dàng đài các đó.Giàu như có lửa dội trúng người cô.Bà đổ nước đầy đủ các món rồi nên không phải vô bếp làm chi nữa.Bị đòi nợ.Đũa mốc.Mà đòi chòi mâm son.Bà ơi già.Gửi chủ ném cái túi về phía đứa suốt việc mắc tội lớn.Đi đi.Để lại đi trong nhà.Hậu họa.Hóa chưa bao giờ thấy mẹ mình hung dữ và nặng lời với ai như thế.Anh bước tới phía gừng định giải thích.Thì cũng đã chạy nhanh vào nhà.Cách cản trở xa với cạnh.Có trên tay.Và bộ quần áo quê mùa ngày nào đã nắng cún.Vòng tay.Ánh mắt lạnh như băng nhìn bản thân.Con xin lỗi đã làm và giận.Nhưng con thì là con không mơ tưởng bất cứ cái chi của nhà này cả.Con tới đây xăng.Thì con ra khỏi đây cũng rứa.Và gừng bức thẳng sau.Không thèm nét văn hóa đang đứng chôn chân bên thềm.Không kịp chào vợ chồng chị dương đang tay dắt tay bồng mấy đứa nhỏ ríu rít từ cổng ngõ đi vào.Chiều hôm đó.Khóa một mình phóng xe tìm đường về quê nhưng không thấy hình.Trở lại trường vĩnh nhảy học không gian.Nhưng rồi anh cũng sang trường.Về quê hương lần nữa.Ở quán nước đậu sáng mới hay gừng vẫn biệt tăm.Người mẹ quê khốn khổ và nhục nhã vì chuyện con gái mình bị đuổi bỏ nhà đi.Ốm liệt rồi chết trong nhà.Chẳng biết may hay rủi.Thì anh được về làm việc ở cơ quan của người mà sau này.Là cha vợ.Trong gia đình.Mọi thứ đều do vợ quá sắp xếp.Cũng phải vậy thôi.Người làm chủ tài chính là người có tiếng nói giá trị nhất.Anh đi về như một cái bóng.Dù hơn trăng thì cũng được xếp ngang với hai đứa con trai.Cả ba người.Điều đó người đàn bà xã trưởng đặt đâu ngồi đấy.Chúng từ bao giờ đã không cần đến ý kiến và quyết định của anh.Vợ anh có tài xếp đặt không chỉ việc nhà.Nó còn có quan hệ ngoại giao rất tốt với những ai.Và những gì chị ta cần đến.Có chỗ dựa từ những người thân đương chức ở cấp.Chị nhanh chóng xin chuyển ra hà nội.Quy cách trung tâm thành phố mấy chục cây số.Nhưng theo chị như thế mới thuận.Bố chúng mày làm việc gần mặt trời.Có mặt trái ra trò sớm.Chị bảo thế.Khi có đứa hỏi.Sao không về khu phố gần chỗ bà bác họ.Cuộc sống của mỗi thành viên trong gia đình cứ rơi từng ngày đều đặn như những tờ lịch.Không vội vã.Những đủ cho hóa thấy bỗng chốc mình.Giải bi sắt.Nhiều đêm anh ngồi ôm đàn nhớ về ngôi nhà xưa.Những vườn cây ớt lá đầu mùa mưa ấm làn khói bếp.Nơi anh đã bỏ đi rất lâu vì nhiều nỗi chẳng sẽ.Phun môi.Một lần về gặp bà thanh trong những giây phút cuối đời.Đôi mắt mẹ rưng rưng một nỗi sợ hãi và hoài nghi.Mẹ mơ thấy ba con ông dẫn may lắm.Nói mass sai rồi.Mày làm sai điều chi hả con.Gặp ba rồi.Mai phải hỏi cho ra mới được.Chẳng biết hơn mười năm nay.Bà đã hỏi được chưa.Ngôi nhà vẫn là nơi thờ tự.Anh dạy thuê người chóng họ của bác đông sang bảy hôm đến quét nhà lau bụi một lần.Ảnh nhang khói cho ấm.Có lẽ.Mình sẽ xin chuyển vào trong đó.Hóa kết thúc câu chuyện.Giúp hết rượu trong chai rượu uống một.Với cả đi.Hôm sau tức.Long không thấy.Trên giường còn lại mảnh giấy ghi vắn tắt.Ông theo đoàn về đi.Tôi còn bệnh.Nhà dựa lưng vào vách một mua đất ở.Mùa sen.Những vướng có uống vẫn còn đưa thư.Chàng trai gửi mông mở cửa ra có phải đi chuẩn bị đi đâu.Anh đang nhìn trời đang âm u và sương mù bắt đầu dày đặc.Quay.Nói vọng vào.Mình ơi.Nhớ cho con uống thuốc đấy anh đi đây.Chàng trai gặp ngay người đàn ông đang đứng ở cổng nhìn vào.Ông ta đặt trước ba lô tô xuống đất hỏi.Chào cháu trai.Có phải nhắn lan vợ tủ đây.Phải rồi phải rồi cháu là thủy.Nhưng chó phải đi ngay không thì chết.Ngủ đưa tay lên đầu chặt chiếc mũ len.Bước bộ nhưng.Tất cả đã mất hút.Chỗ khúc quanh đầu bàn.Hóa đưa tay lên gõ cửa.Cháu lan ơi.Là chú hôm qua đến thăm nhà ta đây.Cánh cửa mở khóa đổi cho anh lách người bước vào rồi đóng lại ngay.Lan chào người khách tốt.Nhất cái ấm nước đang sôi trên bếp xuống.Rót vào cái bát lớn.Cháu ở chú uống cho ấm.Thằng cu con nó ngủ từ hồi đêm giờ đang ngủ chứ.Chú trở lại tìm cháu.Nhưng người ta bảo hôm nay cháu không đến.Ở nhà thì gặp may có người xuống bản nên chú mới đi theo vào đây.Hoa đứng nhìn thằng bé ngủ say hỏi bâng quơ.Chồng cô bé giống bố tùng nhỉ.Hôm nay.Dù có việc gì mà vội à.Vợ xu.Kéo chân lên đất với thằng cu con.Chỉ tay gỡ sợi dây bạc bướm vào cầm nó.Nhưng những điều gì có bật cười.Hôm qua chú hỏi gì nhỉ.À.Cái cúc áo này.Mẹ cháu đeo cho cháu suốt mười tám năm đấy.Khi cháu lấy chồng.Mới tháo ra thì nó đã quá cũ.Chính tay chủ đang cho nó đấy.Sủa nói.Kỷ niệm của mẹ vợ.Thì phải là quý lắm.Bị bố mẹ sủa đâu.Dưới kia xa lắm.Hôm nay rủ đưa bò xuống đấy gửi không mai rét về bào chết mất đợt này là rét đậm đấy.Bị cáo và câu chủ.Thế còn bố mẹ cháu đều là người kinh chứ.Vâng ạ.Thủy anh mắt hóa.Nếu còn muốn hỏi điều gì vợ sửu cười cười kể thêm.Nhưng đều mất cả rồi.Chú xin lỗi cháu.Cũng may là bố mẹ chủ quý trắng lắm.Người trong bản cũng quý.Chả có ai lấy được vợ người kinh đâu.Cháu học cùng trường với sủi.Nhưng bố mất rồi thì phải nhỉ.Giọng cu gáy chủ súng.Bố cháu mất đã bốn năm trước bị tai nạn ở đèo.Lúc chở cháu đi học về.Mẹ thì mới mất đầu năm nay.Qua bốn.không khách về tăng giờ.Nhưng đã vui tươi hơn.Chú ơi.Chúng mày miền trung phải không.Ừ nhưng chú ở hà nội.Lâu lắm mới vào thăm.Thích thật đấy.Quê mẹ cháu cũng ở trong đấy.Có khi cháu phải nhờ chú.Nhưng bây giờ thì chưa.Hóp bụng thấy gần gũi và ấm áp bên cạnh cô gái.Một thoáng tôi xa xôi mơ hồ nào đó năm x tan trong lòng anh.Mà dù năm tháng qua chỉ có nhạt nhẽo phạt nặng.Thật ra thì bố cháu chỉ là cha nuôi thôi nếu bố không mất thì mẹ cũng không cho.Biết điều đó.Suốt đời.Mẹ biết ơn bố vì đã nuôi cháu lúc mẹ vừa làm cháu vừa làm lụng kiếm tiền.Chồng có hỏi về cha đẻ của cháu.Nhưng mẹ bảo không biết cũng chẳng sao.Ông ấy không hề biết về sự có mặt của cháu trên cuộc đời này.Cả họ hàng bên nội ngoại cũng thế.Thằng cu con cự mình khóc đòi mẹ.Cô gái mở chăn ra bế con đến ngồi gần bếp lửa.Giờ chỉ còn mới than hồng.Thỉnh thoảng bay lên những tảng cho trắng sáng.Khóa bấm bồn chồn.Vậy rồi.Sau này cháu ra sao.Đưa bán hả.Lan đứng dậy múc cháo bón cho con từng thể nhỏ.Chồng nào cũng dễ chịu.Ăn được chút ít thì mẹ cho uống thuốc.Nó quay sang tiêu hóa với bàn tay như muốn đòi.Anh đứng dậy thử đưa tay ôm lấy.Bồi hồi vì thế nói như loài người xa.Rảnh tay lan cười than cho thêm nhúm cỏ khô gác tù và thổi nhẹ ngọn lửa bùng.Ngước lên nhìn ông khách cô hả.Ra sao là thế nào hả chú.Bao lâu nay cháu vẫn thế sau này cũng vẫn thế.Chỉ đến khi mẹ sắp mất mới cho cháu biết rằng.Mẹ không còn buồn vì bị chuồng bảo nữ.Mẹ muốn sẽ tự tay dẫn con về trong ấy một lần cho biết gốc gác sinh thành.Chỉ biết vậy thôi.Không ngờ rằng.Mẹ mất sớm thế.Con sẽ về.Nhưng phải để cháu bé lớn thêm một chút và sổ trăng tốt thêm mấy đứa bỏ nữa.Có ai chờ đợi đâu.Mà phải bội kia chứ.Lúc nào cũng được.Nếu trong muốn vào trong ấy thì chú sẽ đi cùng.Lan cười khúc.Nói vậy chứ mình bồng trời đất tìm đâu có dễ hả chú.Huế của mẹ cháu đi cả ngày cũng chưa hết.Rừng có một người bà con họ xa của mẹ.Chắc sẽ biết đùa chút.Hay quá.Vậy thì chú cháu mình sẽ có dịp vào trong ấy rồi.Nhưng phải tìm ra ông cụ tên là đông.Giờ đã già lắm.Nhìn nói tin mẹ con thì.Hẳn là vẫn nhớ.Tâm như.Cá đuối nướng.Khó khăn.Cổ họng như nghẹn cứng.Đúng vậy.Hỏi mẹ gừng.Thì ông cụ nhớ ra ngay ấy mà.Làng cười lớn.Không kịp thấy ông khách nhìn mình chăm chăm.Những nếp nhăn trên trán co rúm lại.Rủi dán da.Hóa cũng cười.Cười răng hơn cả con gái mình.Giờ cúi xuống thằng cháu trai nó giật mình sợ hãi khóc thét lên.Nước mắt người đàn ông cũng lã chã.Rơi trên mặt trắng.Cứ vậy.Ông ôm cháu đến nghẹt thở.Mặc cho thằng bé vẫn khóc thét ông vùi mặt vào ngực chóng nức nở đôi vai run theo tiếng.Không biết bao lâu.Đến khi ăn đỡ thằng cu con trên tay cha bình văn nghệ nào.Con mừng.Vị thủy ba đã trở lại tìm.Tối hôm qua còn nhìn lại tấm hình này.Mà mới gần đây mẹ đã có được.Khi về quê tìm ông đông.Đó là lúc mẹ biết mình không còn sống được bao nhiêu ngày.ba mươi khác ngồi trai trẻ con nhận ra mái tóc dù nay đã điểm bán.Chửi bên ngoài bị mổ tương.Giá tết đến nhanh hơn dự báo.Nhưng trong nhà.Bếp lửa vẫn rực hồng lên.Laptop.Tiếng của.Trái đeo vui.Tập đọc hải yến vừa chuyển tới các bạn truyện ngắn bếp lửa.Của tác giả nguyễn thị duyên xanh.Biên tập viên chương trình có đôi lời chia sẻ với các bạn về truyện ngắn này.Thưa các bạn.Chàng trai thành phố ngày.Có học thức cảm biến người con gái thôn quê nghèo đi làm thuê.Rồi sau đó bị gia đình chàng trai xuống bỏ ngăn cấm.Một kiếp này.Chúng ta mất gặp khá nhiều trong văn học.Nhưng ở truyện ngắn bếp lửa của tác giả nguyễn thị duyên xanh.Nó vẫn để lại giữ ba trong lòng người đọc nhỉ nhỉ.Mở tắc kè.Và giọng văn của tác giả.Câu chuyện về tình yêu về tình cảm gia đình được tác giả tái hiện.Bằng những lát cắt ngang qua từng khoảnh khắc để nhớ.Quá khứ và hiện tại đang xen với những chi tiết những đối thoại.Huyện với chất trữ tình sâu lắng.Chồng rộng vân giản dị tự nhiên.Cảnh bà tình hòa.Người vui thì cảnh đẹp và ngược lại.Cường lòng cô gái nhí nhảnh hồn nhiên vô tư.Sự có mặt của.Kiếm căn nhà bà tang ấm cúng.Và sáng bừng hẳn lên.Cách mở tác giả miêu tả gần nhìn cuộc sống tươi.Khiến người đọc để nghe.Dường như cũng vui lây.Song cuộc đời vốn hẳn xấu nhiều mặc cảm.Chiến ơi cụ đánh thư.Chứ không đánh.Cứ mặc cảm vì mình nghèo.Hoa mặt trời.Vì mình mà cuộc đời hương khô.Còn mẹ quá.Xử sự như thế.Ừ cũng là lẽ thường tình.Gần nhất là câu chuyện kể bên bếp lửa đêm.Nhiều một khúc mà vẫn mười.Có lẽ từ trong sâu thẳm.Không gian thôn quê đã tạo nên tính.Lòng vị tha của con người.Mọi người tha thứ cho anh.Mà không hề oán trách.Kể cả gừng người chịu nhiều khổ đau mất nước.Một câu chuyện buồn.Nhưng không bị dị mà ấm.bảy ngọn lửa của tình người.Của sự lưu thị. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com