Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam Mới Nhất _ KhÔng CÓ TÊn _ Truyện Đêm Khuya Vov 147

Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam mới nhất _ khÔng cÓ tÊn _ truyện Đêm khuya vov 147

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Mời các bạn theo dõi tác phẩm quà tặng đọc nghệ sĩ ưu tú việt hùng.Mẹ đang buồn bổ gà ở cầu ao quần áo mưa lùn.Khuôn mặt mẹ được bịt kín bởi chiếc khăn bông chỉ lộ đôi mắt.Cho tới chục con gà đã được làm sạch để trong cái rổ xe vẫn còn.Hai con nữa đang quang quát đòi mẹ tắt tiếp.Tôi đứng lặng lẽ bên gốc cây hồng mắt dõi về phía mà.Cún ơi mẹ xong việc mẹ rửa chân tay sạch sẽ là sẽ lao đến ôm em.Cho bỏ nhớ con gà trống quá to so với hai cánh tay nhỏ.Của mẹ nó dậy đạp liên hồi.Dù tiết đã trải sắp đẩy mát mà nó vẫn chưa chịu hồn lìa khỏi xác.Mẹ bỏ nó xuống tiền bạc nó vẫn ngóc đầu lên hai cánh đập đập chân dậy rãi.Bánh tung té mắt màu hổ phách đánh ra tận gốc cây hồng nhìn tôi đây về.Hờn trách thách thức tôi bồn chồn nhắm mắt lại.Kỳ mở massage.Thích đôi mắt màu hổ phách của nó đã khép lại thanh thản.Hình như.Nó vừa biến thành chim vỗ cánh bay lên trời.Điện thoại chợt đổ chuông mẹ bật máy nghe.Vội vã vân vân giả dại.Giá lồng gà bắt thêm hai con nữa.Vừa bắt hà.Mẹ quan âm bằng gỗ họ gì mà gần ba mươi mâm.Con sao lại được lipsense một chân mẹ giữ cánh.Chân mẹ đẻ chân gà còn tay trái cầm cổ gà tay phải cầm sao.Cắt tiết.Còn giàu sắt vé sáng như ánh chớp vừa lướt qua dòng máu phải xa mắt hà.Trợn ngược nhìn trân trân đầy oán trách không dám nhìn nữa tôi quay mặt đi.Con bướm vàng từ đám hoa mướp bay sang chấp chới.Để kéo tôi chạy theo.Vừa chạy xăng .Chỗ đầu hàng rào dâm bụt thì đụng vào cụ phạm tiên và cụ phạm văn.Hai cụ về ăn giỗ nên trồng tiện lắm.Hàng tết áo dài nhiễm treo đen.Dịch ra tôi.Cụ phạm tiên thử yêu.Chỉ ra là thằng cu đỏ suốt ngày thích chạy nhảy loanh quanh.Đã về đến đây rồi đấy.Quay tang cụ phạm văn.Cụ kể tội tôi.Năm ngoái nó còn khóc ra sả.Cuốn lịch trần cũ.Đòi cụ cắm đi chơi khắp làng làm cục đau hết cả lưng.Giờ thì đã tự đi một mình rồi đấy.Cụ phạm văn cười thả vuốt tóc tôi nói.Trẻ con mà.Đứa nào chẳng thích được cậu đi chơi.Tôi cũng phạm tiên dù.Cu đỏ với ăn sữa họ với bọn ta nha.Hôm nay họ phạm làm giỗ to lắm.Ba năm mới có một lần như vậy.Đã lập người họ phạm thì ai cũng được mời.Thì ra là vậy.Mẹ mổ cả thuê cho đám giỗ này.Mẹ út là người.Thà chậm chạp.Nên trong làng ai thuê gì làm đấy.Nhổ cỏ dọn chuồng phân cắt lúa mổ gà rửa bát.Đám giỗ họ phạm lại thui mổ gà mẹ.Đã không từ chối.Dẫu sao thì mổ xong .Mẹ cũng dắt lưng được ít tiền để chi tiêu để mua hoa quả sữa và quần áo cho tôi.Vào dịp tháng bảy này.Thế thì chẳng lẽ chốc nữa mẹ cũng tới nhà thờ họ phạm để rửa bát dọn.Đẹp ư.Ben vẫn.Đã mổ gà thuê rồi thì có lẽ.Mẹ sẽ chẳng từ chối việc nào nữa.Dù lễ giỗ tổ họ phạm.Nghĩ vậy.Nên tôi đi theo chân hai củ.Liên khúc đà trước ngõ thấy cảnh làng xóm đẹp như tranh.Hai cu.Hạnh bộ cờ tướng xa ngồi đánh cờ trên tảng đá xanh.Cụ phạt tiền đói.Cứ thư thả đánh cờ.Có ở nhà bây giờ con cháu cũng còn phải lăn ra làm cỗ bàn.Chẳng đứa nào nhớ tới hai cụ mà đón rước đi.Cục quay sang bảo tôi thích xem đánh cờ thì ngồi vào đây.Không thì cứ đi chơi.Chúc các cụ cho vợ ăn cỗ.Tôi hào hứng lắm.Vì sẽ được ăn cỗ.Lâu lắm rồi.Tôi không được ăn cỗ.Bởi mẹ đã ốm hai tháng liền chẳng làm thuê được cho ai mà đòi có tiền mua.Quà cho tôi ăn chứ đừng nói gì tới cô.Mà còn vì sẽ được gặp gỡ tất cả mọi người.Được xem mọi người làm việc cho truyện.Được nghe kể nghe kinh cứ lẩm vui như hồi ấy.Phải củ đánh được một ván cờ.Tôi chán trần bán chạy lung tung ra chỗ cắt bà các cô nấu cỗ.Nhà thờ họ phạm nằm ngay cạnh cái giếng làng trước kia.Rừng này giếng làng đã mất.Dòng họ phạm mua để làm sân vườn cho khuôn viên nhà thờ được đẹp.Có điều vì lấp giếng làng nên mưa rào chiều qua nước trong xóm chẳng thể chạy đi đâu.Đánh độc lạnh đầy trên sân vườn của dòng họ phạm.Các bà các cô phải khiêng thuyền nồi niêu xoong chảo bát đũa.Các thực phẩm ra hẳn ngoài ngõ.Trên đường bê tông.Để làm.Công tác hậu cần.Tức nhận ra thím tính.Dâu thứ nhà ông phản ký đang đổi sôi.Mặt mũi thím đỏ phương phương như chó xôi gấc đang đồ.Vừa làm thím vừa lau bầu với mấy bà chị em dâu khác.Hôm nay em phải nghỉ mất tối ngày công ở công ty.Kiểu gì cuối tháng cũng bị trừ lương.Cuối năm.Mất danh hiệu chuyên cần.Bộ kiếm khách.Kiếm này trông gầy tong răng vổ má cao.Tôi không nhớ tên là gì.Thì thở dài.Ai chẳng thế.Đến cái máy gạch ngoài đồng hai của tôi xin nghỉ chủ còn mắng.Mở bắn như là tát nước vào mặt.Phim chính lại tiếp.hai mươi năm mầm.Chẳng biết các cụ có vẻ ăn được không.Hay lại toán con cháu đánh chén tỉnh đã.Rồi mở cờ bạc tổ tôm rồi say xỉn nôn mửa lại cãi nhau tanh bành như lần trước.Địa chỉ tổ bếp chị em mình hầu thôi.Kiếm cảnh trong nói.Tôi á tôi nhắc lão nhà tôi rồi đấy.Lần này mà còn đôn bữa ra thì tự đi mà do.Mà.Đóng một suất bao nhiêu nhỉ.bảy mươi nghìn₫.Trẻ em đang học mẫu giáo thì được miễn phí.Ngày đầu nhà quyện tài trợ bia nước ngọt còn tặng cho quỹ khuyến học của họ hai triệu.Để hút đầu thế nhỉ.Chốc nữa đến giờ cúng tế thì vứt mẹ về.Lãi được đón rước như vua cho mà xem.Cái bọn cứ có nhiều tiền thì giỗ họ chẳng cần làm đầu tắt mặt tối chị em ta.Mà vẫn được trọng vọng đấy.Cô vợ nhà đó làm gì mà.Hái ra tiền thế.Ngày đầu.Hôm nay cho thằng con trai mới sinh về dâng lễ nhà thờ họ.Ra mắt các cụ để xin ghi tên vào gia phả đấy.Cái ngữ này ươm giống cực nhanh chắc.Cá họ vừa ăn cỗ còn chưa ráo mồm.Tuổi.Tôi là tôi nghi lắm.Thấy bảo.Hồi ấy nhà du rắn mối.Thế là quyện đá con biển nai.Ba cái đầu chụm vào nhau khác hàng rất khẽ.Chẳng ai nghe thấy.Nhưng.Tôi vẫn nghe thấy.Chọc nữa nhá.Nhìn mặt thằng bé xem xét là sao.Con vợ giàu có làm giám đốc.Không đâu tự dưng đi thằng sinh cài ít học.Những lời tiếp theo càng bé dần.Tôi không muốn nghe trộm nữa quay ra ngồi thu lại dưới bụi tre.Cái bụi chai này mẹ từng dẫn tôi đến hai lần.Lần đầu.Mẹ cũng khóc tức tưởi.Khiến tôi cũng tức đuổi theo.Mẹ gần như đã quỳ sụp xuống dưới đất.Cúp kim cương khóc mở van xin.Anh quyền.Anh đừng bỏ rơi mẹ con em.Bí mật.Người ấy vẫn không nhận tôi là con mà rất khó.Không chửi mẹ.Người ấy bỏ đi.Mặc mẹ và tôi cứ nấc lên từng trải.Lúc ấy.Tôi còn bé quá chưa hiểu.Tại sao người ấy lại quan trọng với tôi và mẹ đến như thế.Về.Mẹ bỏ ăn.chín tuổi đói lả.Thỉnh thoảng đưa tay lên miệng mút mà chẳng thấy có vị gì.Thỉnh thoảng.Khỏe hơn thì.Tút đạp vào bụng mẹ vài cái liên hồi.Mẹ vẫn không thèm phản ứng.Cứ nằm bảy mươi bảy ra.Cho tới.Trước nghe rõ có tiếng bán lúa mở cửa.Barbie cho mẹ bắt cháu bắt mẹ ăn.Mẹ bảo mẹ khổ quá.Chỉ muốn đâm đầu xuống sông cho chết.ba lúa mà.Chết mà sung sướng hơn thì trên đời này sẽ chẳng còn người sống nữa.Mẹ khóc.Cuối cùng thì.Mẹ cũng ăn.Đợi mẹ ăn xong.Bán nói một hồi.Đàn ông bạc tỉnh như đó thì thôi quên đi.Chip làm gì cho phí đời.Sống cho tốt.Để cho con nó sống.Chị em mình là đàn bà.Tốt nhất là đứa con.Chủ.Nó là đứa con hoang.Thì nó vẫn là con của mình.Làm máu mủ của mình.Chỉ duy nhất của một mình mình.Mẹ lại nick.Nhưng tôi không muốn khóc theo mẹ nữa.Tôi đói là đi từ mấy hôm nay rồi.Tôi chỉ muốn được mẹ cho ăn thôi.Tôi đập mạnh để đánh đề.Mẹ ôm bụng nhăn mặt.Bán lúa lại bảo.Đứa bé đòi ăn đấy.Bút tiêm cho mẹ thức ăn.Bán lúa xoa bụng mẹ để nói chuyện với tôi.Giọng bá in use.Bé ngoan nào.Đừng đạp nhiều để mẹ khóc.Mẹ đi làm nuôi bé nhá.Tôi nằm con mình lại nghe những lời thủ thì đó và ăn.Ăn bù mấy hôm tôi bị bỏ đói.Từ hôm sau.Mẹ ngốc nghếch dậy đi làm.Mẹ đi vạt bờ thuê cho người ta.Quốc tịch lực.Khuỷu tay.Thuốc bổ bụng.Khiến tôi khó chịu lắm.Nhưng vẫn có phải nằm im không dám ngón cái gì.Vì tôi sợ mẹ bị đau.Vía cốc đà.Hai cụ.Vẫn đánh cờ.Cụ phạm tiên vốn là thầy đồ dạy.Vừa đánh cờ vẫn mấy câu thơ chữ hán cổ.Mà tôi không hiểu là gì.Thằng nhất.Thằng bé.Canh hến.Các nút đỏ cũng đã về.tám bọn đang chơi con quay chơi trong chóng bên hàng rào.Chúng bạn tôi dạy chơi.Nhưng tự xưng.Tôi không muốn chơi cái trò trẻ con ấy.Kể từ lúc mấy thím nói chuyện.Tôi thẫn thờ như người mất hồn.Chợt thoáng bóng mẹ tải chở gà tới.Giao cho thím tính.Thím xinh vẫy tay ra chồng bát đĩa vẫn còn chưa sửa.Mặc cả với mẹ số tiền thuê.Mẹ.Đã gật đầu đồng ý.Bệnh chạy ra chạy vào bb rửa rửa luôn chân luôn tay.Ngay dưới bụi tre.Mẹ như đã quên những lần từng đứng khóc ở đó.Tay mẹ dắt dính đầy dầu mỡ mùi tanh hôi.Ra đã vượt mặt nhăn nhúm lại.Tôi ngồi rút cầm + tre làm thành chuỗi vòng.Nút đỏ đang chơi trong trắng thấy chuỗi vòng đẹp.Đòi tức cho để đeo cổ.Được phòng nó chạy đi khoe với lũ trẻ sành.Anh cũng đỏ cho đấy.Kẻ nhìn cũng muốn xin.Cứ chạy vòng vòng quanh tôi mà nhắn đi.Tôi đành gật đầu bờ hẹn hò.Chó quay lại.Để cho nó đi ra chỗ khác chơi.Lúc này.Tôi chỉ muốn nhìn thấy mẹ.Mầm mẹ thì cứ cúi xuống rửa ráy như một cái bóng.Mạnh mẽ cũng không nhìn rõ.Vì mẹ đắp muốn thêm chiếc khăn bông nữa.Đội kết nón trùm tục trên đầu.Mẹ như muốn che kín không cho ai nhận ra mình.Mùi thức ăn bốc lên thơm ngày.Mẹ đã rửa xong bát đĩa.Còn lau chùi sạch sẽ.Khi mà các thím xuống ở bảy mâm thì.Thím tính lại chỉ cho mẹ rửa đốt cái thuyền và hơi đám giáp đang tắc lại nơi cống thoát.Sẽ trả thêm tiền.Mẹ không nói gì.Nhận việc tội tiếp tục lún làm.Sắp đến giờ cúng giỗ.Theo sự chỉ đạo của cụ phạm văn.Lũ trẻ con xếp thành hàng sau các cụ để chuẩn bị đi vào ăn giỗ tổ.Kỷ niệm cứ kéo tôi lên trên.Vì tôi thấp.Nhưng tôi chẳng muốn.Đứng cuối hàng để còn được trông thấy bóng em.Đang đuổi quét dọn đoạn đường xóm nhặt rác và khơi cống rãnh.Còn nhớ.Cũng bằng một lần mẹ đi rửa bát dọn dẹp thuê cho một đám cưới.Vì quá sức nên mẹ rất yếu.Quỷ túm.Tôi đang bơi lội trong bụng mẹ.Cây bút bi.Thịt bụng thấy ngột ngạt.Hình như có tiếng nước ào ra khỏi cơ thể mẹ.Tony cá nhỏ bị mất nước.Bình hút ẩm khó thở.Kiếm bột bà kêu lên.Điều kiện miễn đi bệnh viện.Nước ối ra hết rồi.Mọi người cùng đón nhá.Lại có tiếng.Bao nhiêu thằng quyện cùng vì yêu bị ăn đám cưới.Ô tô xuyên đấy.Tiếng chân chạy vào trong.Lúc sau kiếm chân vội vã chạy ra giọng hổn hển bảo.Cung hỷ yêu huyện bảo sẽ làm ăn không chở khách để.Làm ăn sẽ đen như chó thui.Nó cho tiền gọi taxi đây này.Con thằng quyện nghe tin thì đã lĩnh đi đâu mất rồi.Gửi tách chở mẹ và tôi bằng xe máy ra đường tàu thì gặp taxi đã có.Đến bệnh viện.Mẹ được đưa thẳng vào phòng cấp cứu.Tôi khó thở lắm.Chân tay như đã già.Viêm tai vẫn còn nghe tiếng bác sĩ bảo.Sau đưa đến muộn thế này lên phòng mổ.Tiếng dao kéo làng càng.Tôi thấy có ai đang bóp chặt lấy cổ.Như cả một vòng nên đang đổ gục xuống đầu mình.Thì bỗng được bí bổng lim ra khỏi cổng đi.Một cái dây rốn kéo dài nóng bỏng theo.Tiên đoán thoáng nhìn thấy mẹ đang nằm trên bàn phủ khăn choàng trắng.Mẹ nhìn thấy tôi.Mẹ yếu lắm nhưng cũng cố mỉm cười.Hai giọt nước mắt từ từ lăn xuống.Tôi muốn được ôm lấy mẹ.Điện ngầm bà bầu vú thơm tho.Mã tỉnh như tôi đã từng bao tháng năm.Nằm mút ngón tay trong bụng mẹ.Chuột tôi thấy một vòng tròn ngũ sắc đang lấp lánh trên đỉnh đầu.Vòng tròn cứ xoay tít.Cái vòng đen jean rộng nữ.Muốn tình lấy tôi lên.Tôi chỉ kịp dồn sức gọi mẹ.Bằng một tiếng khóc mail.Thì.Đã bị cuốn vào vòng xoáy ngũ sắc thấy bay lên.bảy mãi.Kiếm ô tô về đầu ngõ.Người ta ra đón và b vào nấu bia nước ngọt.Đã.Can rượu ngoại.Đám trẻ con chúng tôi đang xếp hàng vào.Phải sạc ta.Để chút quyện và vợ con đi vào trước.Các cụ thím xuống xem mặt thằng bé con đang bé trong tay hôm nay về.Để được viết tên vào gia phả.Ai cũng khen.Thằng bé dễ thương.Người thì bảo má người thì cầm tay.Mẹ thằng bé đi giày cao trẹo chân.Kiếm tính rằng bế hộ con để cho mẹ bé buộc lại quay xài.Thím vụ chết quần và bỉm sữa xem chim thằng bé.Du lịch trao trả mẹ năm nay.Lúc sau.Quay sang kiếm cái kia thì thụt nói.Có lẽ.Khi là trúc uyên bị.Đổ vỏ ốc thật rồi.Thằng bé này mắt một mí.Chả giống quỷ.Thu nói cũng chẳng vẻ như cái trẻ con họ phạm là gì.Kiếm kỳ.Giải hiểu.Mở matsui.Chào mọi người nghe thấy.Các ông các bà thiếu tít chạy ra đón gia đình chú quyền từ thành phố trở về anh dũng.Đầu tiên là dâng lễ.Rồi đến nghi lễ ghi tên thằng bé con chú quỷ.Bảo trong gia phả.Bắt khung nói qua chuyện tìm mộ cho chú quyển nghe.Vợ chú quyền bảo.Thiếu tiền thì vợ chú sẽ tài trợ nốt.Không phải bổ đầu làm gì cho mệt.Bản đón tiếp xong xuôi thì ba cụ lớn tuổi nhất họ vào sang thời sữa ngồi.Xiếc trên vòng tròn chuẩn bị.Đọc bài khấn.Mời toàn thể các cụ tổ tiên con cháu đã mất trong họ.Vì ăn giỗ.Ông thổ công đứng cánh cửa cứ cúi đầu đáp lễ các cụ tứ liên.Cú pháp thiên vào trước.Rồi đến các cụ tiếp theo.Sau đó mới tới cánh còn cháu rồi cuối cùng là cánh trẻ con.Kiểu chúng tôi.Cụ phạm văn.Vẫn còn phải đứng chỉ đạo chúa đánh trẻ đỡ nhóm nhóm.Nền chưa bỏ ngay.Chị tôi.Tôi vừa túi cửa thì ông thổ công giữ lạc không cho vào.Cụ phạm văn vội gia can thiệp.Nó là cũ đỏ.Con dơi của thằng quyện với cái liền đấy.Ông thổ công lắc đầu.Tôi cũng biết điều đó.Nhưng lúc nó còn trong bụng mẹ.Đi thằng quyền đã không nhận.Giờ chủ sướng đọc lại không có tên đó.Tôi làm sao mà cho vào được.Tin nó là quỷ đỏ mà.Đứa nào chết yểu chẳng mang tên đỏ.Con trai thì cu đỏ con gái thì bé đỏ.Còn bao nhiêu đỏ có cả họ đầy đủ.Còn ship hàng đằng sau.Chơi tới luật chưa có uống.Cụ phạm phần còn nói gì đó để xin cho tôi.Nhưng.Tôi đã không muốn vào nữa.Tôi không có tên ở đây.Đến họ còn không được mang.Pin còn đập trong bụng mẹ mà bố chẳng thèm nhận nữa là ngày giỗ họ thế này.Bắt ẩm nước.Tôi cúi mặt bỏ chạy ra ngoài cổng.Mẹ tôi vừa dọn dẹp xong đang sắp xe sang đầu ngõ.Để mẹ đẻ về cú nhảy quá mạnh khiến tay.Của mẹ sẽ trao đổi.Rồi mẹ lấy lại thằng bằng gồng mình lên đạp xe.Tôi giúp đầu và nhấn mạnh để lau nước mắt một cánh cò bay ngang qua.Đầu hai mẹ con mẹ nheo mắt nhìn lên trời.Kích sóng ngân nga một điệu hát ru khẽ như hồi tôi còn trong bụng mẹ.Con cò bay lả bay la.Các bạn vừa nói chuyện nhắn không có tên của tác giả nguyễn thu hằng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com