Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam Mới Nhất _ Men RƯỢu CẨm _ Truyện Đêm Khuya Vov 144-s_eql

Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam mới nhất _ men rƯỢu cẨm _ truyện Đêm khuya vov 144-s_eql
Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Tình yêu vốn khó tìm.Một khi bị chuốc say thành chất men khó lòng file.Qua năm tháng.Yêu và được yêu đôi khi thành quan cháy.Hôm nay.Truyện ngắn men rượu cẩm của cây bút trẻ dịu êm.Sẽ đưa chúng ta ngược lên vùng biên viễn.Nơi khởi sinh mối tình đơn phương để éo le của anh về bản thân dành cho một thầy giáo cắm.Hằng lên núi vừa ba tháng đã.Những hằng trước cảnh hùng vĩ vùng biên giới nhưng niềm hăng say háo hức với đắng trò nhỏ.Như ban đầu.Lòng nhiệt huyết của việc nên cái chữ lên vùng cao cùng những chuyện dở khóc dở cười của cô giáo.Trong những pha trêu đùa của đồng nghiệp được hằng kể tỉ mỉ với tôi qua điện thoại.Nơi ấy tôi từng phải leo lên cái trời ở một đỉnh đồi để gọi nghe điện thoại.Có khi còn phải đi thuyền nửa tiếng ra thật đồn biên phòng để vứt thứ sóng vô hình liên lạc.Nơi ấy những tưởng chỉ còn trong ký ức nhưng nay tôi lại có dịp quay lại lý do.Tham của bản thân vừa về công tác cắm bản.Từ trên thuyền giữa dòng chưa cập bến tôi đã thấy hằng đợi.Gốc me đầu bản tin mừng.Ở bí mật giới hạn đất đai thường được đánh dấu bằng một cây me.Nước me là cột mốc đầu bạn.Cũng là cột mốc của bến sông.Một hình dáng xa xôi từ ba năm trước bên gốc ma cũng là niềm mong đợi của tôi.Khi thuyền cập bến.Từ sáng tác tìm kiếm.Dẫu biết rằng ý nghĩ mình quá mơ hồ việt vâng.Tìm bây giờ sóng điện thoại rầm rầm nhé.Không như ba năm trước đâu.Hằng tiểu thuyết đủ chuyện từ bến sông về khu ký túc xá .Rừng bây giờ tôi không thuộc nữa.Mà thực ra là không muốn nhớ.Người nước nào lối đi ở đây hơn tôi là hằng.Mất hẳn long lanh sự vui mừng.Tôi thấy trong đó có cả những say mê.Tôi cũng từng muốn mình được ở lại xứ này mãi mãi.Tôi tưởng ước.Giá như mình là một giáo viên cắm bản thực thụ.Chứ không chỉ là một kẻ lông bông tứ xứ tìm cảm hứng sáng tác.Và trao dồi vốn sống.Ba năm trước của tôi chọn một tháng ở dưới này.Một tháng là ít.Nhưng ba mươi ngày thì quá đổ để tôi không thể quên được men rượu cẩm diệu em.Và những vấn vương không thể trải lòng.Con suối trước khu ký túc xá giáo.Vẫn chảy mãi những câu chuyện đại ngàn.Hằng chỉ tảng đá to đùng trước cửa phòng hiệu trưởng.Tháng trước có mưa lớn nước kéo về dâng đầy xúc.Đến mức tôi cảm thấy tảng đá kia qua vệ đường.Chán ngay cạnh phòng hiệu trưởng.Blue chẳng ai kiêng đi được.May mà dễ kết thúc nằm ở khu vực cao.Nếu không đã bị cuốn ra sông rồi.Tôi vừa đặt ba lô xuống thì trống trường vang lên.Học sinh của ra sân.Vĩnh nụ cười trong veo trên những gương mặt đen đúa.Hôm nay thứ bảy các em nội trú lưng gù tay mang cặp xách chào thầy cô giáo về với gia đình.Trường phổ thông dân tộc bán trú cấp trung học cơ sở này là nơi tập trung của các em học sinh từ mười bàn.Nhau.Phim mình đã là bạn chung trên sườn núi .Nhưng bốn phía còn là những thành núi dựng đứng cao hơn.Đi tít vào trong qua mấy ngọn núi nội mấy con suối tưởng như đặt chân đến nơi hẻo lánh hoang vu.Nhưng vẫn có người ở.Bà nà.Tư tưởng được theo các thầy cô giáo trường này vào bảng vận.Tôi còn nhớ cảm giác đứng chờ trước thiên nhiên hùng vĩ.Vừa run vì lạnh vừa căng hết thần kinh khi ngồi sau lưng nghĩa.Trong lúc anh đổ đều để chúng tôi đến với bản phà cao.Của các em học sinh người mông.Phải thừa nhận một điều rằng.Ngoài bộ đội biên phòng.Thì các thầy giáo vùng cao là những tay vượt đổ đèo đắng gần nhất.Dù hai tay đã ôm chặt em nghĩa.Tôi cứ thảo chỉ cần anh giảm ra xe máy một tí thôi là sẵn sàng bị đau ngay xuống.Hoặc chuối chuột về phía sau theo con dốc vừa lên.Thế mà đối với nghĩa.Cũng như các thầy giáo khác.Ngon lành.Anh còn vừa đi vừa chỉ cho tôi phía bên kia ngọn núi trước.Làm nước bạn lào.Anh hỏi.Ngày thường ở hạ giới ấm áp.Giờ lên đây em có quen không.Khiến tôi vui cười.Quên cả nỗi sợ đang áp đảo mới thần kinh căng như dây đàn.Những căn nhà kín mít không một ô cửa sổ.Như được làm chiếc chăn bông trắng tinh sương khói.Hai tay tôi phượng phượng đóng.Xoa đôi bàn tay đã lạnh buốt vào nhau.Từ xóa hết tìm đánh.Nhưng giấc ngủ đã giăng kín tầm nhìn.Đỉnh núi phía bên kia cũng chỉ còn những đường nét mờ ảo trong trí nhớ.Nghĩa lấy ra những gói bánh kẹo đã chuẩn bị sẵn trong.Anh chia biểu tình nhà chúng tôi đặt chân đến.Có những gia đình kém nhau lên dạy hết thì.Đến cả ốp cửa sổ nhỏ của mỹ.Cũng không thấy đâu.Sân vườn vắng.Nghĩa của gói kẹo lên trái dưới mái nhà nói với tôi.Bánh kẹo này.Có thể bị hỏng.Bởi thời gian ở rẫy có khi nửa tháng mấy tuần.Như đã dấu hiệu thông báo chúng ta đã tới đây.Nghĩa là hiệu phó phụ trách chuyên môn.Anh dẫn bạn đi dân vận.Thế mà lúc ra đi tôi nghĩ rằng.Bánh kẹo mã anh chuẩn bị là để.Chúng tôi ăn dọc đường.Ở dưới này thịt bò gác bếp.Còn gọi là thịt bò rằng.Ví dụ cầm luôn sẵn trong những giàn bếp hàng khác khói để mà say sưa.Phải cùng uống rượu.Có thể là uống tới say thì thôi mới thể hiện hết sự chân thành với nhau.Nghĩa bảng tôi thế.Sắc hồng hồng tim tím.Lại thêm hương nồng nàn cùng vị ngọt dịu của thứ rượu là.Đối với tôi chưa từng nếm.Kết quả là đêm đó.Chúng tôi phải ngủ lại nhà học sinh vì ngấm rượu.Nghĩa cũng như các giáo viên khác ngủ ngon lành.Còn thuốc ngâm rượu lạ đến thao thức cả đêm.Cuối cùng thì tôi đã hiểu vì sao.Lúc gia đình nghĩa nói.Cứ thông thả thôi.Bản thân ấp nhà.Nhưng có thể chúng ta phải đi hơn một tuần mới hết.Ánh sáng vốn quen đường.Bạn đường chúng tôi xuống núi cứ như tự chơi.Gió rít qua tay như tiếng cành lá mịn gọi xuân trong tưởng tượng của tôi.Thi thoảng có con chim lớn hoàng hút vỗ cánh phành phạch từ lùn.Làm phút ra chìm vào khoảng mây mù giữ vực thẳm.Xe máy của nghĩa vừa rời pháo được một đoạn.Thì bị hắt hơi ở bánh sau.Không đúng đúng.Anh tưởng lại mở cốp xe.Lấy ra trước bơm chuyên dụng.Vừa bước xe anh vừa pha trò.Nó phải đi đường khó.Mệt nên mắt mình mắt ra đây mà.Cúp c của anh vừa đủ đựng đầy những dụng cụ sửa xe cần thiết.Nhìn anh hì hụi đưa cần bơm.Tôi xót xa.Khi nghĩ đến những lúc này gặp phải trời mưa to gió lớn.Chúng tôi lên xe.Đi được tới đâu hay tới đó.Vì vấn đề ở bến xe phía sau nên chúng tôi phải ngồi dịch rất nặng về bến xe phía trước.Tôi biết.Anh đang phải dùng đôi tay lái để vừa giữ thăng bằng vừa nãy chính xác trên những đoạn đường.Chỉ có thể gọi là lối mòn nhỏ đủ một bánh xe.Có những lúc xuống.Người tốt đổ dồn hết vào lưng anh.Nhưng không dám nhúc nhích.Đoạn đường quá nguy hiểm.Tôi nghe tim mình đập thình thịch.Hai tay nóng ran.Chúng tôi vòng vèo theo những sườn núi giữa xanh gì rừng nguyên sơ.Quả thực.Đã vượt bao nhiêu núi bao nhiêu số.Tôi không thể đến nữa.Trở về được nửa chặng đường thì xe của nghĩa không thể đi tiếp.Cả đoàn đã vượt trước khá xa.Anh rất hay thủ thẳng.Tôi lẽo đẽo đi bộ cạnh bên.Lúc lên dốc phải hỏi nhau đẩy xe.Nét mặt anh giãn ra.Và chỉ cho tôi cánh rừng ban bên cạnh.Xuân về sẽ nở bông hoa trắng.Những từ bầu nữa sang đến nao lòng.Thắng cảnh dòng sông ở dưới chân núi.Xa xa phía có ánh nắng những đắng giấy hình cánh cung cánh quạt vừa được gặp nay.Cúp vàng ươm trên dãy núi cao.Anh nháy mắt nói với tôi.Như thế này.Mới có dịp để anh em mình ngắm cảnh.Tôi cười hài hước trong một trải nghiệm mới.Có bao giờ tôi tin được rằng giấc mơ chập chờn thời sinh viên đang xảy ra giữa thực tại.Nuối tiếc một điều.Người đàn ông đi cảnh tôi giữa rừng xanh này.Này đã có gia đình nhỏ.Tôi biết điều đó.Bạn đã cũ kìm nén cảm xúc của mình.Không giống người khác cứ nói liên hồi rồi hỏi tôi đã viết được gì sau những trải nghiệm vừa qua.Anh chỉ gợi chuyện để tốt được chia sẻ cảm xúc thật nhất.Tôi nhớ ánh mắt anh sáng lên như cùng hớn hở.Khi nghe tôi nói ra những ý nghĩ.Mà quý nguyệt khác.Sẽ cho tôi là kẻ điên rồ.Gương mặt thanh thản đến nguyên sơ.Anh hoàn toàn rời bỏ bộ áo của một bị hiệu phó.Nét hài hước của một cấp trên luôn tạo không khí vui vẻ cho anh em đồng nghiệp.Thì để tới khu ký túc xá.Anh quay sang nhìn tôi khác lạ.Cứ gì tên em lại là lưu ảnh hỏi chỉ để hỏi bởi không.Tôi trả lời anh đã làm sang chuyện xấu với những đồng nghiệp về trước đang lo lắng vì chưa thấy.Tôi về.Đúng là nước thật rồi.Coi đó gọi tên tôi cũng phát gỗ vai đau điểm tôi quay người nhận xác anh dáng thấp.Nghĩa đặc biệt danh.Là nâng cao kiều.Nước đã thôi miên thời gian quanh tân hưng đạo.Tôi vẫn còn nhớ nghĩa rất nhiều.Em nhớ anh quá.Nên mấy đánh đường quay lại đây hả.Nâng cao kiều cười thành thạch vỗ vai tôi thêm lần nữa.Là hiệu trưởng nhưng anh luôn tếu táo chọc cười người khác.Bản tin hài hước như sinh ra để dành phát huy cho đỡ buồn.Giữa chốn hẻo lánh này của anh dáng thấp bé đáng yêu.Chào mừng lưu trở lại.Rượu cẩm tuyết trước nhỉ.Những giáo viên năm xưa.Hầu như còn đủ cả.Chỉ thay đổi một số người do tưởng được tăng cường.Thi văn nghĩa.Từ không dám hỏi thăm về anh.Vì sợ điều riêng tư mà em mình không thể giữ kín nếu chỉ bật gọi ra một cái.Lại thêm một đêm say sưa cùng các nhà giáo.Thịt bò xào măng vẫn sẵn trên các.Rượu cẩm ủ tửng thùng được b xa đạt thành rẫy.Uống say thì thôi.Ảnh vừa lên ba tháng.Nhưng đủ để uống mãi không sợ say.Nồng nhiệt tình của các nhà giáo.Tôi thấy mình hạnh phúc.Vì vẫn còn được yêu quý.Quả biển suy tung tăng lên có thêm mấy cân cá chỉ vàng mực khô hủy hội thơm phức trong nửa.Call.Rượu cẩm vẫn tắc hồng hồng tim tím.Ngọt dịu êm.Khiến người ta quên đi về đắng cay vốn có.Trở về phòng riêng của hằng.Nằm nghe gió lùa trong đồng me trước cửa.Lại nhớ về một đêm từ ba năm trước.Đêm ý cũng vừa ngấm men rượu.Tôi sắp sửa lên rừng đi ngủ.Nghe tiếng cào cào ngoài cửa trong đêm gió rít.Giữa đêm canh ba.Bốn phía in english.Đầu tháng mười một gió lại sương mù.Còn anh ở bên ngoài vào giờ này nữa.Tôi đủ cho gió.Hoặc là một con thú nào đó đi qua trăng.Nhưng tiếng cào cào càng lúc càng.Tiếp đến là tiếng gõ cửa khá gấp gáp.Từ ngắn trên bước ra phía cửa.Lại nghe bên ngoài thì thầm gọi tên mình.Hơi sợ.Nhưng tôi vẫn chụp lấy con dao đi rừng sẵn trên bàn.Mở hệ cơ.Bỗng nhiên.Cả đám người đổ vào phòng tôi đồng thời cất lên lời ta chúc mừng sinh.Thì ra là kế hoạch của các nhà giáo đáng yêu.Do bận bịu với lịch trở về xuôi vào trưa hôm sau.Tôi cũng quên mất.Đến ngày sinh nhật của mình.Người đầu chờ vẫn là nghĩa.Sinh nhật ấy dịp đặc biệt trong đời mà tôi sẽ nhớ mãi về sau.Quà sinh nhật ý nghĩa tặng tôi là chú gà trống chân đen sáu ngón.Hiệu trưởng long cao kiều tặng tôi quả bí ngô to đùng.Bảo mang về xuôi làm kỷ niệm làm giống.Các thầy cô giáo.Người thì tặng tôi phong lan rừng người thì sắp sẵn tiểu cầm đã phát vào bình.Mọi lý do chỉ là cơn cứng để dưỡng ẩm thể hiện lòng chân thành của tỉnh người.Giữa chúng heo hút.Vì chia tay lưu.Mừng sinh nhật lưu.Cùng xoay nào.Nói nghe.Chúc mừng sinh nhật lưu nào.Chúc cô gái của chúng ta về suy bình an và có thật nhiều sáng tác mới nào.Những bóng người trước mắt tôi ngả nghiêng.Tiếng cười nói xung quanh dần thành một chuỗi âm thanh dân gian.Mọi người đều đặn ngã sai giật gà cục hẳn xuống bàn.Sự phỏng vấn nhà mạc ngủ.Tôi nhớ rõ một nỗi nhớ chơi vơi ngay cả khi chưa rời khỏi.Như một mối tình say rằng trong nỗi tương tư.Tôi rời bữa tiệc tàn.Bước ra đứng ống luồn tối nay giữa mờ ảo sương mù.Men tiểu âm ỉ ngọt dịu.Thấm dần vào cơ thể.Khiến cho toàn thân tôi nóng bừng.Rượu cẩm luôn khiến tôi khó ngủ.mười tựa vào gốc me trước cửa.Tôi muốn ghi nhớ nơi mà tưởng rằng.Sau này sẽ không thể nào quay lại.Vì một mảnh tình đơn phương của nữ thứ đa tình.Vì những vấn vương tơ lòng mà tôi không thể tâm sự cùng ai.Tuổi tử mai.Dẫu chẳng còn những túi tôi háo hức đợi đến giờ được ngồi sau xe nghĩa qua khu đồng.Cảnh để cảm học cho các em nội trú.Niềm say mê và tình yêu với đắm trò nhỏ mà chính anh là ngọn lửa chuyển nguồn.Tôi chỉ còn với tế.Sẽ còn nhiều nhớ nhung phản đối.Khi tôi đã trót yêu nhỉ.Vì rồi tôi sẽ nhớ anh thật lâu sau này.Để anh chỉ có thể ở trong tim tôi mãi mãi như thế.Đội mũ vào tiểu cảm lạnh.Ngày mai lại không về được bây giờ.Em.Nghĩa đã ngồi xuống bên tôi từ lúc nào.Anh tự thay đổi lần đầu tôi chiếc mũ rộng vành.Anh im lặng thật lâu.Dù bất chợt nói thế.Cứ gì tên em lại là lưu.Tôi quay sang nhìn anh.Anh nhìn về phía núi xa.Không để tôi cất lời giọng anh trầm hẳn.Có phải mỗi nơi em đi qua.Điều khiến người ta lưu luyến.Mới hả.Anh đột ngột quay người chống tay vào gốc me to xù xì vỏ.Tôi bị động hoàn toàn.Đến thở bất động.Nhìn sâu vào mắt tôi.Anh từ từ đặt lên môi tôi nụ hôn.Sau những năm đắm trong ánh mắt thẳng thuốc.Tôi buông lỏng mình.Rơi tự do trong vũ điệu nhẹ nhàng mê đắm.Thương như dừng lại xung quanh chúng tôi.Những phân tử không khí như thôi liên kết nhau lơ lửng rời rạc trong đêm.Tôi giật mình trong ý nghĩ.Đẩy vội bực anh rồi quay mặt đi.Tôi phải luôn nhớ.Mối tình này chỉ có thể dừng lại ở đó chỉ nên dừng lại như thế.Tôi nói với anh.Giọng cố bình tĩnh.Anh sai rồi.Và em cũng thế.Chúng ta vừa uống sữa.Anh qua anh gửi.Cũng ngồi dựa vào gốc me buồn bã nói.Rượu đó chưa đủ tay.Tại sao anh không gặp em sớm hơn nhỉ.Ngày mai anh sẽ quên thôi.Và em cũng thế.Em vào phòng đi.Anh cũng đi trở về đi.Cứ gì tên em lại là lưu.Là câu tạm biệt của những.Kita linh kiện tuổi bính tý mẹ.Tôi đã không buông được nỗi nhớ anh sau ba năm qua.Những đêm sương ướt đấm lưng áo anh.Tôi ngồi xong nghe tim mình nhảy nhót trên đường sang khu nội trú của học sinh.Cảm giác hạnh phúc ngắn ngồi mỗi túi kèm học các em nhỏ cùng anh cả trên đoạn đường đi.Cùng nhau giữa rừng với những mũi đồng cảm nặng cân.Và nụ hôn ngọt ngào men rượu cầm của đêm sinh nhật tôi ba năm trước.Như vẫn còn nguyên.Theo tôi qua những chặng đường.Tôi không nghĩ rằng mình sẽ còn trở lại nơi này.Nhân duyên.Khó đoán.Lưu ngủ chưa.Lưu này.Tiếng hàn thì thầm bên cạnh.Chứa đựng những tâm sự cần được sẻ chia.Từ quay sang cười bảo.Không ngủ đi.Hằng thủ thỉ.Lưu bích không.Đàn ông đã có vợ hấp dẫn hơn nhiều.So với các chàng trai trẻ.Tôi chưa hiểu rõ ý của hằng.Tưởng như bạn tôi đã ngấm men rượu cần.Tôi định bụng đùi lại.Thì hẳn tiếp.Lưu hoàng.Tớ.Tứ đã phải lòng một người đã có vợ con.Bạn say thế.Tôi cười.Nghĩ đến điều bí mật mà cô bạn sắp tiết lộ bởi man xanh.Hoặc giả hàng nói đùa để trêu chọc tôi.Tưởng nghiêm túc đấy.Từ.Tôi muốn gửi khuyên tử cậu.Cảm xúc vỡ òa.Hàng giúp và tôi khóc nức nở.Tội nghiệp bạn tôi.Lại thêm một mối tình full.Tôi nhói lòng lý về nghĩa.Bạn hiểu tình cảnh của hằng hiện tại.Bởi chúng tôi chẳng khác gì nhau.Xúc cảm trái tim thật biết cách làm khổ bán não đầy lý trí.Tôi không gặp nghĩa ba mươi lăm.Nhưng vẫn đeo đẳng nỗi nhớ anh.Còn bạn tôi.Hẳn là mối tương tư vừa trứng nở.Thì còn người đó thì sao.Bạn đã nói gì với hắn.Tứ đã tỏ tình.Nhưng anh ấy dừng dừng.Anh ấy xem tứ chỉ như em gái.Nói ra đi.Khiến tớ nhẹ nhõm hơn.Nhưng vẫn đau lòng.Vì biết rõ miền đơn phương.Từ bế tắc quá.Cứ phải làm sao đây.Yêu một người mà không được đáp trả.Đã đủ buồn.Nhưng hai người yêu nhau mà biết rõ không thể đến được với nhau vì tình yêu buồn.Cũng đau lòng lắm.Duyên nghiệp gì đấy.Kiến tình cảnh của hằng lại giống tôi thế này.Tư tưởng chỉ mỗi mình đa tình.Phải lòng người đã có vợ.Không ngờ đến cả bạn tôi cũng.Bạn biết không.Vợ anh ấy.Chỉ tà.Không có cảm giác với đàn ông.Họ cưới nhau về gia đình hai bên.Và còn danh dự.Chính trị ta nói biết tớ rằng muốn anh ấy tự do hạnh phúc.Tứ rất yêu anh ấy.Từ muốn.Mình là người đem lại hạnh phúc cho anh ấy.Cứ sẵn sàng chờ đợi.Bản sống không danh phận.Bạn có muốn biết không.Anh ấy đang đi tập huấn ở thị trấn.Chiều mai sẽ về trường.Làng nghĩa.Hình như cậu bé gặp.Là sếp của tớ.Hằng nói như một cái máy không kịp để tôi ngắt lời.Trong lòng tôi một khoảng trời rơi rồi.Vì men rượu cẩm.Trái tim buốt lên từng hồi nghe như có mạch máu lạnh chảy qua.Hóa ra anh vẫn ở đây.Vẫn là hiệu phó phụ trách chuyên môn.Hỏa xa lần này.Em không gặp được là bởi anh đang ở thị trấn.Nghĩa ơi.Sao duyên phận chúng ta nghiệt ngã thế.Cứ gì tên em lại là lưu.Cứ gì anh lại làm bạn thân của em.Anh đã rất khổ sở.Và cô đơn đúng không.Hóa ra gia đình nhỏ của anh.Chẳng hạnh phúc như em vẫn nghĩ.Rượu ấy chưa đủ anh say.Và cứ gì tên em lại là lưu.Em cũng chẳng biết nữa.Nghĩa ơi.Tôi thổn thức khóc cùng hằng.Khóc cho nỗi chữ trêu mà chúng tôi đang gặp phải.Khóc cho những mối tương tư vẫn nặng sau.Không kể ngày tháng qua.Hằng yêu anh nhiều đến thế.Tôi còn có thể khuyên gì cho hằng được đấy.Tôi còn không giải thoát được chính mình.Tôi nằm đợi đến đủ sóng anh.Tôi kiếm cứ công việc đột xuất vội vàng rời tiên mình ngay trưa hôm sau.Không rượu cẩm chia tay nhưng tôi nghe đắng đó trong lòng.Rảnh không rảnh cũng chẳng nghi ngờ gì vì hiểu rõ đặc thù công việc của tôi.Tôi như kẻ chạy trốn bởi biết rõ chỉ chiều nay thôi nghĩa từ thị trấn đi truyền vào bảng.Ok trên chiếc thuyền mui xanh vừa lướt qua chiếc thuyền vui vàng tôi đang ngồi.Là ánh mắt nghĩa.Đăng đăng đăng nỗi tâm sự sâu kín tôi tưởng mình đã có thể hiểu.Tâm tư của những người bạn ở vùng biên giới này tôi tưởng mình đã có thể gánh.Nỗi cô đơn nỗi buồn và nỗi sợ hãi của những người tôi yêu quý.Ước gì mình có thể.Các bạn vẫn giọng đọc hồng quế thế truyện ngắn.Men rượu cẩm.Ủa facebook trẻ dịu. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com