Đọc Truyện Đêm Khuya _ Bí Mật Của Những Niềm Hy Vọng _ Truyện Ngắn Về Tình Cảm Gia Đình Vov 194

Đọc truyện Đêm khuya _ bí mật của những niềm hy vọng _ truyện ngắn về tình cảm gia Đình vov 194

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa các bạn.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Giọng đọc phát thanh viên hải yến sẽ chuyển tới các bạn một sáng tác của cây bút nữ đảng lưu san.Truyện ngắn mảnh tình.Bím.Của những niềm hy vọng.Có một tòa biệt thự nằm ở ngoại ô thành phố và biệt thự.Theo kiến trúc người pháp khác lạ và độc đáo bao quanh ngôi nhà cùng.Làng rào gỗ sơn màu trắng kem phía bên ngoài hàng rào làm vườn cỏ giải mút.Những bông hoa trắng li ti nơi ban công nhìn ra vườn cỏ lượng bằng tấm kính trong suốt.Những chậu lan hồ điệp xếp ngay sát dưới chân hàng rào cũng chỉ bột màu gì.Đó là màu trắng những nhánh lá xanh mướt làm tôn lên màu trắng khi nói.Hai chiếc ghế vĩnh hoa văn uốn lượn và bay bổng cũng một mà.Trắng kem được đặt ngay ngắn theo hướng khi ngồi chỉ nhìn ra vườn cò một.không kia.Buổi sáng người ta vẫn thường thấy một người đàn ông với cái đầu trọc nhãn bóng.Gái còn xe hạng sang băng qua khoảng sân rộng phóng như bay vào hướng thành phố nghe nói anh.Là tổng giám đốc một công ty xuất nhập khẩu đa quốc gia được bao lâu.Đầm tha thứ màu đen.Phía dưới chân váy hình những con hạc trắng mút đang đảm cánh bay lên ôm gọn vào thân hình.Với vòng eo mảnh của một người phụ nữ.Người phụ nữ này.Là chị gái của người đàn ông kia.Chiếc mũ rộng vành che khuất một nửa gương mặt.Chỉ còn nhìn rõ hàng mi xài trên đôi mắt u buồn.Sải những bước chân dài tán vẻ đài cát người phụ nữ cúi xuống đặt môi lên cánh hoa hồng.Điệp trắng điểm những đốm hồng vân vy.Có tiếng còi xe từ phía ngoài cầm vọng vào.Người phụ nữ vội vàng đi ra phía cổng.Chiếc xe đen loãng cửa đã được mở sẵn .Chiếc xe cũng chạy và hướng thành phố.Người ta bảo cô ấy trước đây là ca sĩ.Sau có một sự cố gì đó.Cô ấy mất đi giọng hát.Bây giờ là lãnh đạo một cơ quan quản lý về lĩnh vực văn hóa.Người phụ nữ vừa đi khuất.Thì một cậu trẻ măng.Với túi tóc buộc sau gáy.Nhìn như là một tài tử xin những năm một nghìn chín trăm ba mươi của thế kỷ trước.Giấc mơ còn ch play ra.Sau mấy tiếng nổ phạch phạch.Cậu trai trẻ lao phút ra đường.Phóng như bay vào thành phố.Người thì bảo cậu trai trẻ là cháu của ông chủ tòa biệt thự.Nhưng cũng có kể lại quả quyết rằng cậu này.Là con trai của ông chủ với một người phụ nữ người dân tộc vùng tây bắc xa xôi.Ngôi nhà lại trở lại sự tĩnh lặng.Như nó vốn vẫn như vậy.Cánh cửa ban công từ từ mở ra.Một cụ bà mái tóc hãy còn đen rước vận bộ đồ lụa màu trắng ngà.Chậm rãi.Kéo chiếc ghế rồi từ từ ngồi xuống.Một ngày bà đỡ cằm.Đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn ra xa.Này ông lão chủ nhân của ngôi nhà mất.Không một ngày nào dù nắng cháy da hay lại tăng cân.Mặt trời mưa xối xả trắng quá trời.Bà vẫn lặng lẽ ngồi một mình như thế.Bà thấy ông.Trong từng khóm cây bụi cỏ .Trong những con ong cần mẫn hút nhụy những bông hoa giải bầu tim tím nở đầy mặt đất khi buồn.Cô giúp việc trong nhà.Lặng lẽ bằng đĩa hoa quả và cốc nước.Đặt trên chiếc bàn.Việc ngồi để nhớ về ông như là hơi thở của bà vậy.Ngày lại ngày.Nhưng những bông hoa cỏ ngoài kia biết mày thả những hạt giống bay theo gió cho mùa.Gái xinh.Những nhân vật trong toàn biệt thự đều cất giấu trong mình một bí mật riêng.Hãy nói về cô gái.Từ thời thiếu nữ cho đến giờ vẫn nức tiếng tại thành phố bởi dáng vẻ khả ái đầy kiêu sa.Trong một lần đi biểu diễn về khuya có kẻ đã phục kích chiếm đoạt cái quý giá nhất của đời người đàn bà.Chở chiều thầy cô mang bầu với cả khốn nạn đó dù đau đớn đến tận cùng nhưng cô vẫn.Cường quyết giữ lại đứa trẻ.Vào khoảng thời gian ấy.Nếu có ai vô tình sẽ nhìn thấy một gương mặt trắng nhiều sách.Đôi mắt mở to vô hồn ngồi trong căn phòng trên tầng hai suốt ngày nhìn chăm chăm ra vườn cò.Một đêm trăng mười bốn.Cô trần.Đứa trẻ sinh ra.Gửi tín cái.Chỉ nhát vài cái.Rồi.Tắt thở.Dưới ánh trăng xanh trong.Muốn nhìn rõ những việc màu đen bầm loang lổ trên gương mặt sau phút tím tái giờ để trắng bệnh.Cô điên dại hét lên một tiếng rồi ngất lịm tiếng hát vang dội vượt qua cả những bức tường.Âm thanh sắt nhọn tưởng làm cháy xém một hạt cỏ xanh.Đến cả gần một năm sau.Cô gái mười tám bình phục.Trong khoảng thời gian ấy cả nhà dù tìm mọi cách cũng không thể nào khiến cô gái cả nói một câu.Và kể từ ngày ấy.Giọng hát của cô.Cũng mất luôn.Thời gian quả là một liều biệt dược thần kỳ.Cô gái cả lấy lại được sự cân bằng trong tâm khảm duy chỉ có đôi mắt như đã có một màn đen.Che full nó trở nên u ẩn chứa đựng những giọt nước mắt khô.Có biết bao kẻ theo đuổi nhưng hình như lòng cô đã lạnh toàn bình thản sống.Người thứ hai phải kể đến đó là bạch mã hoàng tử cậu em trai.Con người bố lái hoàng tử bạch mã làm quen rồi phải lòng rồi si mê rồi cưới.Thiên kim tiểu thư con gái của một gia đình danh gia vọng tộc.Cô tiểu thư có làn da mơn mởn như cánh đào phai eo thắt không nở ngực căng tròn.Như tượng thần vệ nữ.Ngày vu quy hoa hồng bạch.Trải thảm cả một núi đi giày.Cô dâu môi đỏ thắm.Chú rể mắt long lanh.Ai cũng vui mừng cầu chúc cho đứa trẻ hạnh phúc.Tiger.Sau hai tháng.Cô dâu đơn phương đệ đơn ra tòa.Trong buổi hòa giải đầu tiên.Cho hỏi lý do tại sao cô li hôn.Thì cô tiểu thư bật khóc nức nở bảo chẳng.Anh ấy.Chưa một lần.Chưa một lần cho tôi làm chồng vợ.Tụi em trai mặt cúi gằm.Má đỏ rực.Gật đầu thừa nhận.Thế là đi hôn.Sau cuộc hôn nhân tan rã.Tụi em trai biết mày đọc sách quyết chí lao vào con đường kinh doanh.Đúng là ông trời có công bằng nếu được đi của ai đó điều gì lại bù đắp cho người ta khả năng siêu phàm.Khác.Cậu em trai trở thành tổng giám đốc.Mới hai mươi chín tuổi giàu kếch xù lịch đi công tác ra nước ngoài như cơm bữa.Công việc đã cuốn cậu đi nên cậu cũng chẳng còn thời gian để nghĩ mình không phải là một người đàn ông.Thực.Còn cậu cháu trai.Thì đang là một tay dj cự phách.Nhìn cậu chuẩn men đến từng cm.Tình hình chữ v bụng sáu múi nổi cuộn gương mặt góc cạnh đẹp như một nam thần nhiều cô gái.Chàng đến cuồng loạn nhưng chàng vẫn thờ ơ lạnh lùng.Chỉ có một chàng ca sĩ.Biết trái tim cậu cháu trai ấy đã rảnh nó cho ai.Buổi tối.Trên chiếc bàn ăn hình bầu dục đã được cô đầu bếp bởi các món ăn mà mỗi thành viên trong gia đình thích ăn.Mùi thức ăn thơm lừng.Dưới ánh sáng màu vàng của chiếc đèn chùm.Gương mặt cùng cách mặc trang phục ở nhà là màu trắng kem của tất cả các thành viên.Cảm nhận một sự sang trọng và tinh tế.Một đầu bếp.Và một phục vụ đứng chắp tay cung kính ở hai đầu bàn.Tụ trai em nhìn mẹ nhẹ nhàng hỏi.Hôm nay.Mẹ tôi ăn nhỉ thế nào.Cô giúp việc khiêm tốn trả lời dạ thưa cậu đã ngủ đúng giờ và ngon miệng.Vậy thì tốt rồi.Cậu chạy em hỏi chị.Hôm nay có gì vui không chị.Chị gái cả đưa tay lên giả vờ bé sợi tóc mai xòa xuống chán khác mỉm cười trả lời lấp lửng.Ừ thì vẫn vậy mà cậu.Bà mẹ ngồi đối diện thoáng nhìn thấy nụ cười mỉm của con gái.Trong lòng dưới có ngàn bông hoa vẫn nở.Bởi để có nụ cười ấy bà đã phải đợi.mười lăm năm nay.Sau mấy câu chào hỏi bữa ăn bắt đầu.Người ta chỉ nghe thấy tiếng bát đũa chạm vào nhau lanh canh.Trong những tiếng nhanh nhẹn mỗi người đều bữa ăn vừa thả chân tư và một nơi nào đó rất xa.Đêm.Trong phòng cụ bà bằng giai điệu của một bản nhạc không lời lúc mình xấu xa.Khi em đến lúc này vắng rồi âm thanh sóng biển đập vào ghềnh đá.Những âm thanh ấy luôn qua khe hở của cửa sổ bay ra vườn cỏ dại như bút bi.Nhưng bố về ngưu yếm.Những sóng hoa cỏ đang ngã nghiêng cùng gió.Giai điệu bản nhạc bỗng nhiên tắt đi.Người ta nghe thấy tiếng cụ bà giọng thủ thỉ.Ông xa tôi.mười chín tháng năm ngày rồi đấy.Ông khỏe không.Tôi rất nhớ ông.Tôi buồn lắm ông có biết không.Tiếp theo là tiếng tụt.Giọng cụ bà đã nhận lại.Ông đi.Làm cho cuộc sống của tôi đảo lộn.Nhung nhớ chờ tôi chờ tôi đấy.Mãi hồi lâu sau.Tiếng sụt sịt mới sinh.Giai điệu bản nhạc lại réo rắt réo rắt.Tik tok.Chiếc kim đồng hồ.Đã chỉ sang con số mười.Trong phòng cô chị gái đang ngồi gối đầu vào cái gối ôm.Phải giữ cái ipad.Giọng thì thảo.Em đi.Giọng của một người đàn ông.Anh xin lỗi vì để em chờ anh có khách.Anh bạn anh vừa về rồi.Không sao mà anh.Em nghĩ sao rồi về điều anh nói hôm trước.Là em xem sao đã nhé.Đừng nghĩ lâu quá em nhé mình già rồi với lại mình biết nhau đã hai năm nay rồi còn gì.Dạ em.Có điều gì sâu kín nhất anh và em cũng đều nói với nhau rồi mà.Anh thương em lắm.Nếu mình về ở với nhau anh sẽ không bao giờ để em chịu ấm ức đâu.Em biết.Em tin anh.Lễ bún mình nói chuyện với nhau hàng ngày thêm nữa để tình cảm của em và anh sâu sắc hơn.Ừ.Anh hiểu.Chả thế mà anh nói cả những cái xấu của mình cho em đấy thôi.Đã thương đã yêu.Thì thương yêu cả cái xấu cái đẹp.Quyết không bao giờ anh thật em nhé.Anh nhớ em quá.Một tiếng thở dài rất nhẹ.hai mươi.Tối qua ngủ.Anh đã đặt cái máy ghi âm mua hồi chiều ở đầu giường đấy.Anh phải ghi lại xem trong đêm nay anh lấy thế nào.Chỉ sợ ngáy to.Khiến em khó ngủ.Rồi từ đó có khi mình lại xa nhau.Cô chị cả cười khúc khích.Ngáy to hả anh.Đừng lo.Em sẽ nhét bông vào lỗ tai mà.May quá em ạ.Có nháy nhưng không tuyệt đối ở mỹ lắm.Chỉnh ánh nhẹ lúc anh bắt đầu vào giấc ngủ thôi.Ngày xong anh mừng mãi.Nghe thấy tiếng cười khúc khích.Tối nay ăn gì.Công an bị không.Anh đừng có tắm khuya nguy hiểm lắm đấy.Ảnh hình nhớ lời em rồi.Còn em đừng có phông xanh vào buổi sáng đó nhé.Có anh rồi đừng bao giờ buồn nữa nhé.Dạ anh.Chân em bị lạnh như thế.Nhớ là tuổi nào đi ngủ cũng phải đi đôi tất mỏng vào.Mẹ dạo này có khỏe không.Công việc của cậu hai vẫn tốt chứ em.Dạ.Mẹ thì vẫn nhớ bố.Cụ hay suốt ngày bận nó công việc anh ạ.Em động viên mẹ.Người già hay tủi thân và cô đơn lắm.Dạ.Thôi cũng muộn rồi.Em đi ngủ đi mai còn đi làm kẻo mệt.Anh nhớ em lắm đấy.Anh hôn em hôn em nhiều nhé.Em cũng rất nhớ anh.Cô chị cả chu môi gửi một nụ hôn xa.Quà tặng ipad.Còn trong phòng cậu em trai.Chiếc máy tính được kết nối với một cô bên nước anh xứ sương mù.Chồng khóc cái màn hình mái tóc màu ánh tím ôm lượt gương mặt bầu biểu cảm rất dễ thương.Cậu em trai đứng nhảy vào chiếc ghế ra rất thoải mái cuộc đối thoại của hai người như vậy.Ngày hôm nay của em thế nào.Vẫn như mọi ngày thôi anh.Lượng khách đến quán ăn.Vẫn như ngày hôm qua.Lúc nãy có một đôi yêu nhau vào anh.Anh cởi áo khoác cho em em cởi áo khoác cho anh nhìn tình cảm lắm hôn nhau hoài à.Nhưng khi thanh toán tiền thì.Tiền của ai gửi trả.Em sang bên này cả bưởi năm.Nhưng cứ thấy sao sao.Ừ anh hiểu.Người nhà mình thì mặc định đi ăn là người đàn ông phải trả tiền.Anh cũng nghĩ rằng điều đó là đúng bởi vì đàn ông phải là chỗ dựa vững chắc cho người phụ nữ của mình.Nếu người phụ nữ của mình mà phải gồng mình lên đi kiếm tiền thì làm sao mà họ có thể dịu dàng và ngọt ngào được nữa.Người phụ nữ chỉ phải làm một việc duy nhất là yêu thương người đàn ông của mình em ạ.Em gật đầu ngay rồi đó.Anh biết không.Bên này đàn ông xếp thứ tư sau con cún đấy.Em nói vậy anh đừng giận nha.Anh cũng biết điều đó.Vì anh đã đi nhiều nước trên thế giới rồi.Anh rất nhớ em.Em cũng rất nhớ anh mà.Chuyện của anh ấy.Nếu mình gặp nhau thì tính sao.Em trả lời anh rồi mà.Đó là điều hệ trọng mà em.Anh chỉ sợ khi sống với nhau.Người ta có nhiều cách để yêu nhau mà anh.Nhìn muối anh gợi cảm thấy kia là em biết rồi anh lo gì chứ.Tiếng cô gái cười khúc khích.Anh chẳng thiếu gì.Chỉ thiếu một người phụ nữ thương anh thật lòng và chấp nhận anh thôi.Anh rất cô đơn em biết không.Em biết mà.Em thương anh.Em à chấp nhận anh.Muốn gì anh cũng cho em.Em về đây với anh chứ.Vâng thương nhau thì phải ở bên nhau trước anh.Với lại.Có đâu bằng được ở tại đất nước mình chứ.Ở vì anh em sẽ thiệt thòi đấy.Anh sẽ cố gắng bù đắp cho em.Mình sẽ mua.Tinh trùng của người đàn ông nào đó thụ tinh với trứng của em.Mình vẫn có con mẹ em.Em bằng lòng mà anh.Màu xanh cho em đi.Ở bên này em cũng chỉ là người đi làm thuê.Anh màu xanh đón em về đi.Ừ.Để anh thu xếp.Em cũng suy nghĩ thật kỹ về việc của chúng mình nhé.Tạm biệt em.Anh ngủ một chút mai còn bao việc chưa anh giải quyết đi.Bye anh.Anh ngủ say nhé.Hôn anh nồng nàn.Anh cũng hôn em và ôm em thật chặt.Cảm ơn em nhiều lắm.Trong phòng cậu cháu trai.Cậu trai trẻ tóc vẫn buộc ngược.Bệnh một chiếc quần sịp đang nhắm mắt lắc lư cái đầu theo tiếng nhạc xập xình.Màn hình điện thoại vụt sáng.Bản nhạc pop.Dùng làm nhạc chờ như hối hả với thuốc.Cậu cháu trai với tay bút nhảy cái điện thoại.Chàng ca sĩ dọc mềm như tơ lụa còn ảnh mà chẳng.Em nhớ mình mình đang làm gì đấy nhớ em không.Anh đang nghe nhạc thôi.Sao giọng bình lạnh lùng với em thế vẫn giận à.Lần sau em sẽ đứng tránh xa cái con đó ra tại nó cứ sắp pô em chứ.Biết anh ghen.Thì phải nhớ đó.Phụ tình anh hả cứ liệu liệu đó.Em biết rồi.Bài cưng ngủ ngon nha.Điện tất cả các phòng đã cắt.Đêm im lìm.Chỉ có tiếng gió đang thì thảo cũng cỏ dại ngoài kia.Sáng tiếng động cơ ô tô đổ rồi xa dần và tắt hẳn tìm bước chân.Mẫu giày cao gót gõ từng nhịp quyển truyện và nghe thoáng như con niềm hân hoan trong từng bước chân.Tiếng phành phạch đổ của con xe máy một làn khói xanh nhẹ tỏa ra rồi biết.Tiếng cánh cửa ban công mở ra em và rất khẽ.Túi rồi đi có một tòa biệt thự ở ngoại ô thành phố.Có những người đã giữ niềm hi vọng bí mật của riêng mình trong dòng đời hối hả.Vẫn xoay tròn cứ bên này là đêm thì bên kia lại nhà.Và ngược lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com