Đọc Truyện Đêm Khuya Dài Kỳ Vov _ Chuyện Tình Khau Vai - Buổi 10 _ Truyện Đêm Khuya Hay 2020 Vov 169

Đọc truyện Đêm khuya dài kỳ vov _ chuyện tình khau vai - buổi 10 _ truyện Đêm khuya hay 2020 vov 169

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bản thân mến như chúng ta đã biết.Trong phần tiếp theo tiểu thuyết chuyện tình không phai.Tác giả nguyễn thế kỷ tạo nên tình huống cô dâu bị đánh tráo.Trong khi lại đội khác giả làm cô dâu nàng út đã bỏ trốn theo trảng bàng.Cứu sầu riêng bị giáng một cái tát thẳng vào mặt ngay ngày mà nhát đánh ra đã chính thức trở thành con rể.Các tỉnh tiếp tục sửa đổi công bằng những người khác đi rồi chẳng biết phải làm sao.Ông chỉ còn biết lý do tìm quên.Nhưng rượu mắt tộc trưởng vương văn sáng nhớ lại toàn những điều không muốn vùi lấp.Đó là hình ảnh người đàn bà tô nhiêu là đứa con gái và người cô thương.Cái can đảm hơn bố hơn mẹ.Những người không dám bước qua rào cản dòng tộc để đến với nhau.Trong khi đó ở đây rừng thẳm.Nàng út và chàng ba đang say trong men tình.Một ngày nhỏ sớm chiều có nhau đôi trẻ chỉ cần có thế.Hạnh phúc thật giản đơn nhưng phải qua bao đau khổ dằn vặt đớn đau mấy con được.Qua giọng đọc phát thanh viên hải yến.Mời các bạn cùng theo dõi những diễn biến tiếp theo tiểu thư.Chuyện tình không phai của tác giả nguyễn thế kỷ.Tú xấu tỉnh triệu và chợt nhận ra là mình đang nằm trên sàn nhà.Giữa phòng khách chân còn dám gác lên chân tộc trưởng.Đưa hai bàn tay xoa thật mạnh lên mặt các tỉnh táo chỉ lúc sau thì cố xấu.Tại sao mình lại ở đây và say mềm bên cạnh tổng chùa.Giờ thì là bố vợ rồi ngoài ngõ có tính gửi nắp sao cố xấu đi xa.Còn nhớ cái cửa cẩn thận từ giờ mọi việc trong nhà này hắn sẽ đều quán tuyến.Dù tập trưởng có bảo làm hay không là ông chú cố sầu đến.Cả dòng họ nhà trai đã bị nhà gái làm cho xấu mặt nhất định không thể cắn răng nhịn nhục được.Có sấu đứng trước mặt ông chú thuê chú định làm gì nào.Ông chú lười nhác.Tao tao phải đòi lại công bằng chứ.Cuốn sổ nói .Đòi bằng cách nào.Vì thái độ của cố sầu hơn là kịp nghĩ xem trả lời câu hỏi của bạn thế nào.Cái thằng.Mày đang là người nhà nào thế hả.Có xấu chỉ tay sát thủ gái.Cháu là mười.không ngày.Và cũng là người nhà chú.Tổng chú đỏ cả mặt lên bị tức.Người nhà này.Vợ mày đi mất rồi còn đâu.Mày ở lại với mấy cái thùng đập lúa cái làm vợ à.Có xấu vẫn khoanh tay thủng thẳng đáp.Chỉ cần nó chưa bay lên trời thì cháu khác đi tìm về được.Ông chú chả biết nói gì nữa có lần ra.Củ hạt giống.Chú đi về đi.Bảo bố mẹ cháu không phải nghĩ ngợi.Tìm được con dâu cháu tự đưa nó về nhà bắt quỳ trước bàn thờ tổ tiên nhận lỗi.Cửu bảo chỉnh tiếng.Mày đưa chú về.Chỉnh tiền đứng gần đấy gật đầu.Ông chú phải tay.Tao có trình tự đi.Củ xấu mặc kệ mày nhé.Tự đi mà nó việc đấy.Củ sâu gạch đầu.Tự lo tự lo chu kỳ yên tâm mà ra về.Ông chú quay lưng xa về.Rẻ như nghe lời thằng cháu .Nhưng trong lòng vẫn chưa yên tâm lắm.Cái thằng to sát chị biết lấy thân hình sẽ làm việc ấy ai dám chắc nó nghĩ ra được cái gì.Củ sâu tập hợp quân lính.Chửi những thằng đang phải ở mấy cái cửa khẩu sắt biên ra còn bao nhiêu thằng trong tổng được gọi.Tất cả là bốn mươi tám thằng kể cả bọn chăn ngựa tập hợp hết.Tộc trưởng mở cửa.Ngồi giữa bầu cửa châm thuốc hút và bình thản nhìn cố xấu đang quát tháo hỏi hết đi đi.Lại như là con bò đến kỳ động được.Để xem nó làm gì.Ông nghĩ bụng.Có sầu cẩm tú kít.Giờ lên trời bắn.Từng phát một.Điếc tai.Khói xanh hết mù của nước nóng súng.Hôm nay.Cố sầu tao tuyên bố không tìm thấy vợ không làm người.Không giết được thằng tùng kia không làm người.Đám đông im lặng.Mọi người còn đang nghĩ xem nên là việc riêng của cố sầu hay là việc của nhà tổ trưởng.Trong khi tộc trưởng chẳng nói gì thì cố sao lại hung hăng quá tháng.Củ sâu dẫn đầu đoàn người đi sang phải lùn.Nàng út không thể mọc cánh bay lên trời được.Nhất định phải tìm ra.Ba ngày liền.Từ sáng đến tối.Tiếng rao mài ken kết sơn cà gai ốc vàng suốt cả một đoạn suối dài.Bao nhiêu súng kíp được nuôi hết cả ra để lau đầu kiểm tra đảng.Thi thoảng còn bắn thử đù đoàn mười hai phát.Chiều tối ngày thứ ba.Củ tàu cho cả bọn ăn uống no nê.Lấy.Đem lên đường.Tộc trưởng gọi cứu sầu riêng à.Mày làm gì.Mà như đi đánh khỉ thế.Mặt của sâu đỏ bừng vì vừa tập xong bắt giữ.Bố bảo con muốn làm gì thì làm mà.Tộc trưởng không thay đổi sắc mặt thủng thẳng đó.Phải.Mày muốn làm gì thì làm.Nhưng mày mang quân đi.Quân thì tao trả lương mày cũng phải nói tao nghe là mày mang chúng nó đi đâu chứ.Nhà này còn có nóc nhà.Tổ trưởng chỉ tay lên mái nhà.Củ xấu nói gì thì nói chứ vẫn sợ tộc trưởng.Ở tộc trưởng.Có cái uy đặc biệt của người đứng đầu.Rủ ông chẳng nói gì cứ ngồi im.Thiên nhìn thấy ông.Là người đối diện cũng tự dưng sụt hết cả chân tay ra.Chưa đừng nói dám động đẩy giá rẻ.Củ sầu ngập ngừng đái.Bố lớn tuổi rồi.Con không muốn bố phải lo những việc nhỏ.Vịt nhỏ.Bố đẻ con.Tộc trưởng cắt ngang.Mày mang bằng kia người.Bằng kia vũ khí đi mày mày giao suốt ba ngày nay rồi.Làm gì có việc nhỏ mà phải tốn công thế.Nói xem định làm gì.Củ xấu đưa ngón trở lên gáy thái dương.Đây là thói quen của hắn mỗi khi hắn bối rối bất an.Thì.Thì con định sang phải lủng tìm con gái bố về.Tổ trưởng không gặp.Cũng không nhắc.Mặt vẫn lặng như tờ.Được.Nhưng đi tìm.Có phải mang đi bằng kia người không.Con con đề phòng thôi.Sợ là bên kia họ cậy gần nhà bắt nạt.Đọc trưởng tầm mắt rượu uống sở lên uống nốt và nói tiếp.Người dái người nùng xưa nay chưa bao giờ cãi cọ.Nhà ai nấy ở.Dụng những ai đấy làm.Không động vào bát cơm của nhau mày đừng có làm gì quá đấy.Củ sâm gặp cái đầu.Vâng.Tốt nhất là không phải dùng dao dùng đúng không phải đổ máu.Vâng.Nhưng nếu bạn nó đánh mình thì sao.Thứ tự dưng người ta đánh mày.Mày đi tìm vợ.Tìm thấy thì mang về.Không tìm thấy thì đi tìm chỗ khác.Vợ mày có chân nó tự chạy đâu phải người ta bắt mang đi.Cả tao cả mày đều biết thế đúng không.Cốt dầu ngửa mặt lên trần nhà.Hít một hơi dài.Nói thật với bố.Việc này với con ngục mặt quá.Có xấu không dám chất tộc trưởng gửi lời vì cái tội không dạy con không quản con ai đời.Nhà có đứa con gái lớn như thế mà không quản được.Bảo con gà con vịt nó trốn nhà đi lạc đã đành đây hẳn một đứa con gái mười sáu tuổi.Thế bảo không có cách nào quản.Để đến tận ngày đó lâu rồi nó vẫn chạy trốn mất làm xấu mặt nhà thông gia.Nhưng làm sao dám mở miệng mà nói.Giờ đây.Có nhận là con rể.Cũng hàng nhận cho bừa cho ai thế thôi chứ có tàu tự biết trong lòng.Mới chỉ có cố sầu cúi đầu lạy tổ tiên nhà vợ cho được đón vợ đi chứ nào.Đã bước chân qua cửa nhà cố sầu đã làm lễ bái lạy tổ tiên đã được mẹ chồng dắt tay.Ở nhà đâu.Nói gì thì nói.Cũng không to mồm đi.Tộc trưởng chẳng thèm nói gì bụng nghĩ.Mày thì có gì mày ngu.Giải.Thì mày đã làm cho con gái tao tự nó yêu mày rồi.Tao mà không bắt nó phải lấy mày thì nó cũng chưa trốn nhà đi.Asia thật là không biết vui hay là buồn đấy.Mở sáng cả tải lủng bị đánh thức bồi tiếng chó sủa tầm ít từ đầu bản giữa ba.Rồi tận cuối bản.Đàn chó sủa dừa có giặc tràn vào từng nhà.Phá rào phá cửa ăn trộm mọi thứ phá tan tành mọi thứ luôn.Trẻ con khóc thét.Người lớn vàng dậy lao ra cửa.Ánh trăng hạ tuần vẫn còn đang sáng.Soi rõ bản gửi rầm rập đi vào theo lối mòn.Chả ai nói câu gì cũng không ai hỏi gì.Chưa bao giờ thích cảnh này.Tất cả đàn ông trong làng đều chạy đi lấy súng kíp lấy sao lấy đòn xóc.Cái gì dùng được là lấy xe.Biện tay đẩy đám đàn bà trẻ con vào trong nhà suốt cửa lại.Phú sầu dẫn đám lính đi thẳng đến ngã ba.Nhà tối om không có một tiếng động.Gà vịt chó mèo cũng không có luôn.Ngôi nhà trên thui áp lưng vào vách núi.Cửa đóng cổng đóng.Củ hết lớn.Thằng ba.Mày xuống đây cho tao.Làm gì có ai mà xuống cối sầu cũng lắng là chẳng đời nào ba bắt trộm thằng út của hắn.Mà lại mang về nhà để cất.Nhìn cứ phải đến đây đã.Ăn bún lại cho cả làng sợ sợ đến nỗi phải khai ra thằng ba nó đi đâu.Có sầu cứ hát tiếng hát đập vào vách núi lại vọng ra.Chẳng ai trả lời.Một lúc sau mới có một cụ già nhà bên cạnh hò cổ qua cửa sổ giọng khản cố nói.Nó không ở nhà đâu gọi làm gì mất công.Củ quay phát đăng ông già.Sao ông biết nó không ở nhà.Bố là bố nó à.Ông xã xua tay hoảng hốt.Không.Tôi có họ hàng gì đâu bố nó chết rồi.Tôi chỉ biết thế cho nên nói thế thôi.Sao ông biết nó không ở nhà.Ui cả tháng nay rồi nhà cứ đóng cửa thế thôi cỏ còn mọc lên tận cầu thang rồi kia.Có xấu không thèm nói gì thêm.Quay sang thằng lính cầm nút bên cạnh.Giật bố của nó.Bích hình linh buông tay.Bỏ thuốc lao thẳng lên mái nhà lợp cỏ tranh.Trong chớp mắt.Mái nhà bếp lửa.Tránh đám cháy hình tròn loang ra loang ra.Tránh xui tránh xui.Cả làng toàn tiếng la hét.Người ta nấu đến ngã ba nhiều người bị lao vào dập lửa thì đánh lính của cố chầu đã dàn hàng ngang ra trận.Các người có bốn nhà mình trái nốt hai mươi.Mà lao vào đấy hả.Cũng xấu hết lớn.Hai tay giữ hai bó đuốc khác.Đám đông vẫn hỏi là ở mỹ.Phú sầu trả nốt cho thằng lính bên cạnh cầm súng kíp dơ lên trời.Đoàn.Súng nổ.Tất cả nặn sắc nitơ chỉ còn nghe thấy tín được phần.Tiếng nổ lốp bốp.Củ xấu nói.Tôi nói cho các người biết.Cái thằng này đã cướp vợ tôi mang đi mà.Đúng này tôi đón dâu thì nó cướp mất.Hôm nay.Tôi đốt nhà nó.Ngày mai tôi đốt nhà ông chú ông bác nó.Ngày kia tôi đốt nhà hàng xóm của nó.Tôi sẽ đốt đến khi nào nó chịu mang vợ về trả tôi mới xong các người liệu mà đi tìm nó về.Nếu không thì chuẩn bị dọn nhà dần đi.Củ sâm đã xong phẩy tay một cái.Quay ra con đường cũ.Mấy chục thằng lính lại lầm lũi đi theo.Tải lủng đang yên lành.Bụng trước bị xáo trộn cải lên.Đảm đảm bảo ôm con hoảng sợ khóc thút thít.Đám đàn ông tụ tập bàn bạc.Không xong rồi.Cái thằng ba này làm lớn chuyện rồi.Giờ ai biết nó ở đâu mà tìm về.Mà có tìm được nó.Thì cũng biết đến bao giờ.Cả trăm quả núi tứ phía thế kia.Biết nó leo ngọn nào mà tìm cớ trước.Không được.Phải bị cách khác.Ai cũng biết điểm cố sầu.Cả can win bảy.Nó là đi đòi nợ thì con nợ.Còn bộ ra.Cũng phải nộp ra mà trả cho nó xong rồi mới dám chê.Người duy nhất đáng sợ chỉ có tổng trưởng gửi cái.Có lẽ phải sang tận đấy hỏi ông ấy xem tại sao lại để cho cô xấu đưa người sang đây đốt nhà loạn dẫn.Phòng khi lũ người của cố sầu cậy súng cậy giao bắt nạt bên này cũng phải chuẩn bị vũ khí đầy đủ.Lính chả phải.Mai ra thì có người từng đi săn.Đền nếu mà đánh nhau thì chắc cũng khó mà thắng được.Gửi giả phân tích thế.Nhưng lũ thanh niên thì trúng không sợ.Thanh niên.Máu đen đun sôi thì đến ông trời cũng chẳng sợ chứ đừng nói là thằng cú sầu.Đoàn người đợi trời sáng hẳn thì tập hợp ở đầu bảng.Ngôi nhà của ba sau lưng vẫn chưa cháy xong.Chẳng biết tổ tiên nhảy trên trời sẽ cảm thấy thế nào.Chắc là buồn lắm.Giờ bàn thờ cũng không còn thì biết về đâu.Họ nhầm thẳng hướng mà nếu mà đi.Quá trưa thì đến nơi.Mấy người già đi trước.Chỉnh sửa áo quần gọn càng định sẽ từ tốn vào xin gặp tộc trưởng hỏi cho dài nhé.Những đội nào lính canh của cố xấu lại để cho bạn người tày nùng đi vào nhà.Chúng chặn đứng tất cả mọi người ở bên bờ suối cổng vào nhà còn một đoạn xa mới tới.Không thấy mặt cú xổ đâu.Mấy thằng lính gác mặt mũi non choẹt như chưa lớn hết cầm dao cầm gậy hùng hổ xông ra trước.Các người muốn gì.Chúng tôi muốn gặp tổ trưởng.Tập chuẩn đi vắng không gặp được.Đi vắng thì cho chúng tôi vào ngồi đợi.Nhất định có chuyện về hỏi mới được.Không đủ.Các ông đi về đi.Lúc khác đến gặp.Hai bên đang còn cãi nhau thì từ đâu đó.Một viên đá văng vào trán ông lão dẫn đầu đoàn người.Ông già noel chọn đưa tay ôm đầu máu chảy qua cái tai.Lập tức.Cả đoàn người như ong vỡ tổ la hét ầm ĩ.Đám thanh niên đảng sau vừa lao lên vỉa hè.Chúng mày dám đánh người già chúng mày muốn chết rồi.Một trận ẩu đả xảy ra chỉ trong chớp mắt.Chưa có ai kịp hiểu cái gì thì đã thấy toàn giao với gậy gộc với chân tay.Lao vào nhau liếm người khoa mắt.Mẫu bắt đầu chảy ra đất.Tìm lại hết càng lúc càng lớn.Không nhận đâu ra là người dùng đâu là người trái nữa.Sự giận dữ như một đám cháy rừng lan rất nhanh và rất giữ tổ.Không ai cản được.Quả thực là tộc trưởng không có ở nhà.Nghĩ đi nghĩ lại ông thấy vẫn phải nói với bố mẹ cố sau một câu.Sai thì nhận lỗi trước.Sửa thế nào tính sau.Ông đã mặc quần áo tươm tất.Bảo chỉnh tiền bắt mấy con gà và theo ông sang nhà thông gia.Củ xấu thay bố vợ ở nhà giải quyết việc nhà.Bố mẹ có xấu thấy tổ trưởng.Thịt dư thấy ông bà làm gì mà dám ra mặt giận dỗi.Cũng phải làm như bình thường vậy thôi đã thế lại còn phải nhận mấy con gà làm quà.Khi tổ trưởng và chỉnh tiền về đến nhà.Thì đám người đánh nhau như một đàn trâu điên đã tan cuộc rồi.Dấu vết còn lại.Chỉ là những đám cỏ nát b.Hàng rào đổ rạp.Mẫu vương trên những phiến đá lát đường.Đúng là quang cảnh giống như có đàn trâu điên vừa giày xéo.Phú dầu chạy ra đón.Bố đặc biệt.Tộc trưởng nhìn quanh một lượt trả lời cố sầu bằng một câu hỏi.Có chuyện gì thế.Cuốn sổ làm đi.Bố cứ vào nhà đi đã rồi con nói.Tổ trưởng đi vào nhà.Phía ngành anh nơi ở của đám lính và người hầu sát với khu chuồng ngựa.Bọn lính đang đè nhau ra tự băng bó mồm kêu lại oai oái.Lên nhà ngồi chờ cối sầu báo cáo.Bố ạ.Củ sâu sắc nước chè đưa cho tổ trưởng.Là là người bên phải lùng kéo sang.Họ bảo.Bảo sao.Sốt ruột.Bảo bảo là mình bắt người của họ đi.Tộc trưởng nhanh chán không hiểu.Là sao.Cái thằng ba ấy.Cái thằng đưa cô út nhà mình đi.Giờ họ lại nói.Mình bắt người giấu đi nên họ sang đời.Đời không được thì dùng gậy gộc thay lời nói.Tổng chưởng lý hoa.Thật thế à.Bố chồng giặt đồ đánh cục một cái.Thật thế mà.Đấy bọn lính nhà ta xông ra cản không được thì bị họ đánh nằm la liệt cả dưới kia.Tộc trưởng vẫn chưa tin hỏi tiếp.Hay là hôm trước chúng mày sang bên ấy lại làm cái gì không phải với người ta.Tóm lại là chúng mày làm cái gì hôm ấy.Cuốn sổ nói.Không làm gì à.Không đánh nhau.Chỉ nói chuyện thôi.Tộc trưởng.Chuyện này.Chắc là chưa xong đâu.Để tao nghĩ xem.Phải làm cho rõ chứ.Chứ không là tự dưng thành kẻ thù với nhau.Cho người nước ngoài ông lang đến xem cho chúng nó.Phú sầu vâng vâng dạ rồi lui ra.Đêm hôm ấy.Một ngôi nhà nữa bên phải lùng bốc cháy.Không ai thấy một bóng người lạ nào vào làm.Chó cũng không sủa.Nửa đêm.Nhà ông chú họ của ba đang thiu thiu ngủ thì nghe tiếng lửa lép cháy trên mái nhà.Cả cái nhà tự dưng sáng bừng cả lên.Người lớn trẻ con nháo nhào chạy xuống may mà không ai làm sao nhưng nhà chỉ còn.Chỉ cách cột đêm hôm sau thế một cái nhà nữa.Đến lúc tập trường biết rõ mọi chuyện thì ngọn lửa đã cháy quá lớn cái vực giữa hai tộc.Đã xấu tới mức không nhìn thấy đáng rồi lúa thanh niên hai bên bạt ngược vì mất.Thức đêm bài giao canh gác suy kiệt vì đánh đấm người già chỉ biết khóc lóc.Và cầu khấn tổ tiên phù hộ.Mấy hôm nay út thấy rất khó chịu mất ngủ lo dạy bù.Làm cái gì cũng hỏng đeo mấy hạt bí cũng quên không vui đất đêm nào.Cũng ngủ mơ thích toán lên sáng ra mắt chú sâu má hót lại.Sáng nay út dậy sớm ra bếp thổi cho ngọn lửa bùng lên bóng nút run run.Trên vách nhà ba dạy theo đi ra sau lưng ôm gọi lấy nút.Vẫn không ngủ được hả em.Gật đầu.Em mơ thấy mẹ về.ba ngoài gửi ra trước để nhìn và bạn.Bị sao.Ừ.Mẹ chị đứng ở kia nước mắt mẹ cứ chảy ra.Mẹ có bảo gì không.Nút im lặng một lúc lâu.Ba phải lắc nhẹ mới nói khẽ.Mẹ bảo.Còn phải về nhà thôi út à.ba mươi mốt vịt xuống bên cạnh nút thở hát xa.ba tuổi chân tay tự dưng nhưng muốn duỗi ra.ba cũng mơ một giấc mơ ý như thế mẹ đứng ở ngoài ô cửa kia không.Nhà.Mẹ nói con về nhà đi ba.Tải về mới được.Tại sao.Lại có giấc mơ giống nhau đến thế.Chịu.Đã không thể nào hiểu được.Nhưng mà cuộc sống hiện tại khó khăn lắm mới có được.Hai người còn có bao nhiêu dự định còn muốn sinh nhiều con.Muốn mở rộng mấy mảnh lương trồng thêm ngô lúa.Nếu như quay về.Không cần phải ai nói với ai đều hiểu rõ rằng.Út sẽ phải về làm vợ cố sầu.Mai lưu ý thì thực sự cả hai đều không thể chịu nổi.Nghĩ đến thôi đã muốn vỡ cả team rồi.Hai người ngồi im lặng cho đến sáng.Trời sáng hàng.Body ra đổ hồi lấy mấy cái ống đi lấy nữ.Hôm nào bác cũng lấy nước vào buổi sáng tinh mơ có một mạch nước ngầm chảy vào một cái võng.Cả đêm ví rách chảy đầy vào đấy.Ba phải đi lấy.Trước khi bảo thú hoang thức dậy và đi tìm nước để uống.Vừa sách mấy cái ống vào xuống đến chân cầu thang thì ba cực lạc.Út ở trên nhà nghe tiếng ba gọi thất anh út à út à xuống đây xem.Nút bật dậy.Đi như chạy ra cửa.Bà đang đứng như trời trồng tay vẫn cầm mấy cái ống đựng nước.Trước mặt ba ngày sắt hàng rào vườn rau nước xuống bể xương.Tái nhợt bị rét.Hình sắp của các khỏi đầu và mắt thì đầy nước.Lả zing.Đang đứng đó.Ôi em em à.Kiểu liền quấn quýt.Giải nghiệp thầy út thì chạy vào.Nút nào bixby xuống cầu thang suýt ngã.Hai chị em ôm chầm lấy nhau cả hay là khó.ba đứng nhìn hai chị em.Mắt đầy nữ.Rừng bạn nghĩ ngày.Là có chuyện gì rồi phải có chuyện gì thì lại như mới lên tận đây để tìm hai người.ba rúp.Đi lên nhà cho ấm đã.Út đi chứ.Lại nhưng theo sau tay vẫn nắm chặt lấy nhau.Bay lên cùng.Giải cửa cẩn thận.Đút lót cho lại như một bát nước nóng lấy khăn trên zing lau mặt.Nhưng dì út giọng chun.Út sống có tốt không.Rút gạch.Vươn người nắm tay ba nó sẽ tốt mà.Bỉm cười gật đầu nước mắt lại ngứa da.Út hỏi.Tay vẫn chưa buông tay ba.Ở nhà có chuyện gì à.Giải những gật đầu.Bố chị.Bố chị làm sao à.Lá đinh lăng.Không ông không làm sao ông khỏe mà.Thế vậy có chuyện gì.Cút sốt ruột.Bác cũng nhìn lại những không chớp mắt.Là duyên hết một hơi dài như để lấy can đảm.Chắc là anh chị phải về thôi.Hả.Cả đều thốt lên.Cậu phải quay về ngày.Đi quen quá.Sợ nó nhỉ.Mà cứ phải nghe đi nghe lại.Từ lúc mơ.Chủ tịch nước tỉnh.Là nhân vật đầu.Như để khẳng định cho chắc là mình không nói nhầm.Thằng điên hai bên đánh nhau vỡ đầu gãy chân.Không đếm hết được rồi.Anh bà.Cổ sầu.Bố xấu đốt nhà anh rồi nó đốt thêm hai nghìn nữa rồi.Nó nói nếu nàng không tìm được anh chị về thì mỗi đêm nó sẽ đốt một nhà hết.Làng thì thôi.Hai bên có thể đánh nhau.Hôm nay bên này ngày mai bên kia.Không ai cao được.Cả tộc trưởng cả làng không can được.Giảng kinh cảm đói ruột gan hai người càng thắt lại.Thật là không bao giờ có thể đoán được cố sau có thể giận giữ đến mức ấy.Chẳng còn cách nào khác.Thịt khỉ.Bà buộc cửa.Rất út quay về.Đường về sao mà gần đến thế.Càng mong nó kéo dài ra thì nó lại càng rút ngắn lại.Chân thì vừa muốn in nhanh để về chấm dứt cuộc chiến giữa hai tộc người lại vừa muốn đi chậm lại.Để được ở bên cạnh nhau thêm một lúc nữa.Út không khóc được nữa rồi.Khi quá buồn.Khi buồn tới tận đấy.Đi là chạm xuống đáy vực.Không khóc được nữa.Út như một hòn đá lăn lông lốc.Đau quá.Tê dại cả rồi.Bà đút với lại nghiêng về đến bên bờ suối thì dừng lại mặt út trắng.Mùi cũng trắng như thế linh hồn đã từ bỏ út để bay lên trời xanh.Mà đúng là trời xanh đang xanh quá nắng vàng ánh dòng nước suối reo vui xíu.Bà đứng im.Giọng khản.Út à.Nhìn ba chân chân.Bình.Sẽ gặp lại nhau chứ.Út vẫn nhìn bạn.Ánh mắt bạc cả đi.Mình sẽ nghĩ xem.Bác thủy thần.Mình sẽ gặp nhau vào phiên chợ.Ở chỗ lần đầu tiên mình gặp ấy có được không.Út cũng thịt hào cũng khản đặc cả sao.Chắc là được.Và.Út quay lưng út không muốn một ngôi nhà nào nữa bị cháy hút càng không muốn.Tiếng khóc than của người già trẻ con phụ nữ vui hay buồn.Từ đây hút nhận hết về mình sống thế cũng đủ rồi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com