Đọc Truyện Đêm Khuya _ Khép Một Vòng Xoay _ Truyện Ngắn Hay Nhất Về Tâm Lý Xã Hội Việt Nam Vov 236

Đọc truyện Đêm khuya _ khép một vòng xoay _ truyện ngắn hay nhất về tâm lý xã hội việt nam vov 236

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Được mệnh danh là nhà văn của người nông dân.Không ngạc nhiên.Nhà văn trần văn thứ luôn có một sự say mê khi viết về nông thôn.Ông có khí viết bằng kí ức.Cũng có khi viết bằng những bộn bề của đời sống hiện tại với nhiều góc khuất trái.Chồng chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Mời các bạn thưởng thức một truyện ngắn của ông có nhàn đề.Khét một vòng.Có tiếng xe đạp lệch vào ngõ ông tính dừng tay vuông.Nằm mơ cho đúng cả tím rướn người qua bờ dậu nhìn ra đầu ngõ.Chấm dứt nội thất thẳng vẫn biếu ông cả nửa tháng nay.Cuối tháng trước con gái trở lên trường hẹn hai tuần sau sẽ về.Biết trước rồi mà mỗi sáng mai bóc tờ lịch treo tường ông vẫn lầm nhầm rồi từng ngày.Tháng này ông mỉm cười với mảnh thời gian mỏng manh trong lòng tay hôm nay con gái tao.Từ hôm nay con gái ông sẽ bắt đầu quãng đời mới bố ơi.Bú đi.Về kịp giữ ghi đông xe đạp cho con gái gầy dựng chân chống tay trước mặt con cá.Tử hình.Chấm mồ hôi vì đạp xe đường xa trời nắng.Làm đầy thêm yêu thương trong đôi mắt người cha con vào nhà bật quạt cho ráo mồ hôi.Đồ đạc để bố cắt cho.Bưởi nhanh tay cởi mối dây chằng ôm gọn gối chăn bông chồng trên chiếc hòm tôn.Bố giữ xe đạp và góc sân trước con vừa dắt xe ông tĩnh ngoái.Con gái mặc đồ vào nhà.Chiếc hòm tôn kia.Với chăn bông kia.bốn năm trước.Ông ông từ trong nhà ra buộc lên chiếc xe đạp này.Hướng dẫn về ra tận ngã ba làng mới trao cho con gái .Ngày number tả sương sớm tăng tăng.Lần thứ nhất lần thứ hai ông giơ tay vẫy con.Lần thứ ba.Nỗi niềm thân phận sông nấp sau gốc cây cúng và đầu đau điếng.Nhạc con cháu đỗ đại học thì mổ lợn liên hoan cắm tư trang nguồn nhộn xe đó.Này đưa con gái ông chỉ mấy bộ quần áo thường chiếc chăn bông bật lại trước hòm tôn sơn.Và chiếc xe đạp đã dùng từ năm đầu tiên học trường huyện.Thực lòng muốn tắm sang cho con gái đỡ thôi chỉ kém em.Người ta mười mình cũng bảy mươi tám.Nhưng con gái một mực tuyên bố chiều con việc sắm đồ.Những món đồ nên ăn cùng con gái ông ra đi sống đời sống sinh viên bây giờ trở lại.Thời gian giây phút.Tháng ngày.Muôn thuở một đi không trở lại.Nhưng con người ta bất luận giải trí.Năm thứ đồ vật mới cũ mặc dù.Nhiều khi ra đi từ chỗ nào lại trở về chỗ ấy.Gọi một vòng xoay.Tính lên sân tiến vào ngay nhà tắm.Ông nhấc lên đặt xuống hộp xà phòng.Lắc lắc chai nước gội đầu.Trường giang là một chút cần kéo nước giếng khơi.Đánh dầu tràm nước.Ông biết được nhớ bể chứa bể lọc đã đẩy tử sáng sớm.Như bốn năm qua.Mỗi sáng thứ bảy.Dù bệnh mãi đến đâu.Ông có mút đầy hai bể nước.Kiểm tra đồ tắm.bốn năm đại học .Họ hoàng con gái ông không về thứ bảy.Bưởi lên sân giếng nhanh tay đón cầu nước bố vừa kém lên.Còn dắt lễ rồi bố ạ.Bố rửa chân tay rồi bảo thắp hương.Ngày kia mới rằng trước con.Vâng ạ.Bố thắp hương thưa với ông bà mẹ con việc học của con.Tính phải bàn tay cho con gái dội nước.Mắt lạnh tím hơi giúp ông đánh tráo được một lần giật mình.Đứa con đầu sang tuổi trẻ đã sớm nghĩ nhanh làm những việc các bậc phụ huynh tâm phục khẩu phục.Tấm ảnh chúc đã được vé ra hai phía cùng thời.Đèn nến lung linh sáng.chín mâm bồng lớn đặt đĩa cam năm quả xếp thế tứ trụ nhất đi.Đĩa thấp hơn đặt tấm bằng tốt nghiệp màu đỏ.Học vẽ.Hành chính quốc gia.Mỗi ngày tuần thiết dũng.Đứng trước bàn thờ hương thơm đèn sáng.Ông tính thế con người thanh thoát sáng dáng thơ trình những điều tâm niệm.Chiều nay ông run run run lời.Những buổi chiều bốn năm trước.Thắp hương.Thư trình việc con gái đỗ đại học.Đúng nguyện vọng của hai bố con.Bưởi dắt xe đạp ra dựa cột cổng.Cháu bảo với bố vừa trong nhà bước ra đi.Con lên chùa chào sức cụ bố nhé.Điểm xúc động còn nguyên.Ông tĩnh bán một tay và cột hiên tay kia up lên đỉnh đầu con gái.Ai điểm tựa thật vững vàng của ông.Ông bà mẹ con chúc mừng con.Phù hộ cho công việc ngay mai.Còn bảo thắp hương.Tìm phép mang tính bằng lên thưa với nhà chùa.Sư cụ mong con lắm.Đi đi con.Sách ngược chiếc kim thời gian một quãng dài.Bằng tuổi cô gái vừa tốt nghiệp học viện hành chính quốc gia.Ở làng đến tết đêm quốc long cũng nên chuyển khánh do.Nói chi việc chùa viên quang có người mẹ trẻ bế con đến xin tá túc.Cửa phật từ bi.Thập loại chúng sinh biết đâu là bờ bắt được hưởng lượng khoan độ hải hà.Sư thầy dành riêng trong một gian nhà nhanh.Các bãi cát.Chúc mẹ con cô gái việc cơm nước giặt giũ.Buổi chiều đi thăm lúa về.Anh tính cả vào đám đông tụ tập ở đầu thôn.Thì ra mọi người đang bàn tán tổ truyền tĩnh nghe láng từ sáng sớm.Lúc đang tưới sao trong vụ.Nào ai biết cư xử thế nào.Có người nhìn thấy cô ta bế con đứng trên quãng đê.Hình viking.Chỗ ấy có vũng nước xoáy hình.Cô ta đi đi lại lại mấy lượt rồi mới rẽ xuống đường chục đồng.Người ấy ánh - tuổi chỉ ngoài đôi mươi.Xem chừng như sinh viên.Con nhà khá giả.Người như thế mà lại.Mẹ đẹp con xinh thế.Trai tân tán chưa chắc đã xuôi đâu.Trai làng anh nào đóng.Thì thật tốt số.Được cả chì lẫn chài.Thế hả.Ông thành phong độ hào hoa.Nhà cửa vườn tược như thế đó người ta về thì cứ là nhất làng.Duyên phận trời dành cho bé.Một người vỗ tay tính kéo dài một chỗ.Hoàn cảnh ông như thế.Ông lên gặp tứ thì vẫn ý.Nói thật tiếng việt ta.Lời khuyên của bạn làm rung động hội bất hạnh tĩnh đeo mang từ thuở còn là gã trai trai.Một buổi chiều tắm bến sông nào.Thật phú tỉnh tĩnh nhìn thân thể người bạn.Nhìn tuấn thân mình.Bộ phận đặc trưng cho giới tính nam của tĩnh vẫn tí hin như thuở năm chấm tập đi.Tuổi mười sáu chưa hẳn là người lớn nhưng cũng ít nhiều đủ khôn để ý thức được số phận.Tĩnh lặng một hơi sang bờ bên kia.Nước vào khóm long khuôn mặt khóc.Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất tính hắc vì nỗi bất hạnh.Ông trời cho tính làm thằng đàn ông cao to đẹp trai.Nhưng lấy đi trước phận làm chồng làm cha.Đêm khuya.Tiếng phạt lẻ loi sang sông.Tính mùi bó gối với buổi chiều năm ba mươi hai tuổi.Căn bệnh nan y rủ lòng thương nguôi cơn hành hạ người mẹ tội nghiệp.Mẹ tự hết dựa lưng vào băng chứ.Bảo tĩnh nấu nồi nước lá thơm.Tìm tiếng khóc đi hái lá nấu nước.bốn năm trước.Cúng vào lúc đấy chiều.Bố bảo mẹ nấu nước lá thơm.Bảo tính mở tủ.Lấy bộ quần áo lính.Bộ quần áo ông mặc duy nhất một lần trong ngày cưới rồi được cất kỹ trong tù.Trong lúc mẹ mặc quần áo.Bố thì thảo với đứa con trai xinh.Nước mắt bố ròng ròng.Mẹ cài đính khuy áo cuối cùng.Bố dũng hơi thở chó.Nỗi lo gửi lại trong ánh nhìn cuối cùng.Nhìn đôi mắt bố phải phút mãi mới nhắn lại được.Mới thế.Mà bố đi sắp đỉnh mười chín vụ chim mù.Tính bình đổ nước thơm lên.Mẹ bảo.Mở hóa vùng núi.Cất nhà thơm lượng mùi lá thơm.Mẹ lần buộc lại chiếc khăn dù quàng cổ.Thức ăn dù hoa là quà chú rể tặng cô dâu trong ngày cưới.Con ơi.Thôi thì.Đảng phận con.Con tìm ai có lòng thương.Cứ nói thật với người ta.Cút có người ra vào nương tựa nhau.Có thế.Mẹ mới yên lòng đi gặp bố con ông bà.Ngày nào ánh nhìn cuối cùng của bố còn có chút nhẹ nhõm vì còn có mẹ.Giờ đây anh mất mẹ có cả nỗi lo của bố để lại.Tìm đẩy liệu nói dối.Con tìm được người rồi.Cô ấy đang trên đường về ra mắt mẹ họ hàng.Mẹ nhẹ nhàng hơi thở chó.Nhẹ nhàng.Lại đôi mắt.Mẹ tin lời con trai.Lời nói dối của nó đi gặp ông bà gặp bố.Ngay khi dứt lời nói ấy tỉnh đã biết đó là cái tội không cơ mai hóa dài.Mẹ đã đi sống năm dài.sáu mươi lăm dài tính đeo không lời nói dối.Với các bậc tiền nhân sinh thành.Nửa đêm tĩnh đi xa vợ.Ánh trăng muộn mà đầm sáng nè.Soi rõ từng lát đất trên núm đất ban chiều quốc gia.Rõ từng ngọn cỏ dại.Trong đúng rau cải xanh.Tính quý nhổ cỏ dại.Hóa ra cây rau non.Cẩm quốc cũng được vài nhát.Đã thấy mệt đứt hơi.Tiếng buồn quốc mùi rượu gốc cây bưởi.Cây bưởi lứa bói mà đang mùi hoa đầu mùa.Tỉnh nào như xa thẳm vọng đến tiếng thì thầm.Lại như một linh cảm mách bảo.Câm bẩm sinh.Mà mẹ con cô gái quấn quanh quanh sông có vụ xoáy hình.Không bỗng dưng.Mà cô gái bị con vào làng.Bột nhớ phải chục năm trước.Khoảng đêm lượt ý họ bến tắm.Và ở đấy định mệnh à ý thức về thân phận.Chị ngồi dưới gốc cây mong trời mau sáng.Có vệt nắng tới tiên qua cửa sổ chéo qua bờ vai cô gái đủ chấm vàng lên bờ vai tí.Đàn ông không cảm giác giới tính.Tĩnh tâm phục rất lành tin tưởng con mắt.Tỉnh chưa thế tập mẹ con nào.Đẹp nhất gặp mẹ con ngồi trước.Định nói thật hoàn cảnh.Không giống nỗi bất hạnh thân phận.Cô gái đạt em bé vào giường gỗ về một.Rồi mới chở ra.Anh cho em vài ngày suy nghĩ.Không cần đến phải ngày.Sáng hôm sau.Thì bà tú có phải đến nhà tĩnh.Bà thím họ tính.Bị đứa bé nhưng không thấy người mẹ đi cùng.Sư thầy bảo tĩnh thắp đèn hương trên bàn thờ.Mãnh liệt.Sư thầy đến bên tĩnh đăng mấy đứa bé.Nhà chùa đặt tên cho con gái thích chủ là bưởi.Thủ tục với chính quyền nhà chùa sẽ làm giúp cha con thí chủ.Ông tính được làm bố năm ba mươi tám tuổi.Sáng nay.Bưởi xanh thôn bên dự đám cưới lê.Để mai mới rước dâu.Bạn bè hội trước một ngày để giúp việc này việc kia.Và như chi ho.Để bóc hành đuổi mèo.Đứng trước gương trang điểm.Bưởi cười tùng với cô nàng trong gương.Nghe nè.Liên gia trường ba tuần.Là có chỗ làm ngon như mơ.ba mươi bảy tuần lựa chọn chúng này bác kia.bốn mươi bảy tuần là lên xe hoa.Chị chậm hơn chút cũng đã có chỗ làm ngon.Dù là trái nghề.Tháng trước hội làng có bạn trai về cùng bằng xe riêng.Thực lòng bưởi mừng cho các.Và thực lòng bưởi buồn cho mình.bốn mươi lăm gắn khỏi học hành.Tin vào con người.Tin vào chính sách.Để rồi chẳng bằng những ai kia học hành chểnh mảng thi lại mua điểm.Những ngày này.Bởi chỉ còn thịt bẩn người nhận hồ sơ lần thứ ba.Người phụ nữ đứng tuổi rất xinh đẹp nói năng dễ nghe.Chao ôi là buồn cái điều bắc bào và bố.Không chịu chung chút niềm tin của bưởi.Thời buổi này mười đứa tốt nghiệp đại học thì năm sáu đứa trở về điểm xuất phát.Những đứa có việc làm.Thìa.Dùng bằng tim.Hoặc dấu bằng cấp làm trái nghề làm những nghề không cần học.Bắt đầu vận dụng sinh hoạt một vài ý trong sách giáo khoa chính trị.Đại lý.Thời buổi này vô số việc.Thành đường thành nốt rồi.Ai ra ngoài quy luật sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát hát văn.Bởi miễn cưỡng.Viết cho bố địa chỉ của người phụ nữ xinh đẹp.Cả đêm bưởi thao thức với nỗi buồn cho thì tương lai.Nếu chuyến đi của bố thành công thì hóa ra bưởi nhìn nhầm con người.Thì bằng giả.Cũng nhường chỗ cho bằng tiền.Bởi gửi cho cô gái trong gương nụ cười buồn.Thôi đành vậy hắn à.Có chỗ làm rồi.Tớ sẽ chứng minh cho mọi người sáng mắt rằng.Năng lực này là không thể mua được bằng tiền.Chút son môi.Bưởi ra với bố đang chuẩn bị cho chuyến đi mua.Còn chúc chuyến đi của bố thất bại.Ông tín cắt hết tiền vào túi vải.Đổi lại con gái.Bố đi đúng chủ trương đường lối.Đại thắng là cái.Con gái ạ.Ông tĩnh đón chuyến xe sớm qua làng lên thành phố.Lấy đồ sớm mai của con gái.Làm tâm trạng ông thêm phấn chấn.Vạn sự.Khởi đầu nan từ tính cách của ông bạn bảo.Cách đắng mặt cựu thượng sĩ pháo binh về làng làm kinh tế.Nay ông tính.Đây là việc hệ trọng liên quan đến con cháu.Sao lại bắt con cháu vắng mặt.Nay cháu bưởi.Đúng là bác đang cần mảnh đất để làm ăn.Mảnh vườn nhà cháu thuận đẹp nhất làng.Bố cháu mời mua nhưng bác quyết không mua.Bắt cần hỏi mượn bố cháu quyết không chối.Mà có chuối bác cũng mượn cho bằng được.Lúc này.Bố con cháu cần tiền.Cứ lấy cho đủ số no cho xong việc.Vay không kỳ hạn.Bảng không lời lãi gì.Nay mai cháu có công việc.Bố cháu xoay vòng mảnh vườn.Thửa ruộng.Lúc ấy hãy tính đến việc hoàn vốn đầu tư.tám xe đến thành phố.Những lời con gái già.Ông tính chọn người xe ôm đứng tuổi đưa cho mảnh giấy ghi địa chỉ.Bác tài xe ôm giết qua mạng gì.Không giống nội thắng phục ông khách nhà quê.Bắt tâm được cửa này lớn đấy.Giữ chặt túi tiền nhá.Xe ôm hun hút đường một chiều.Người và sẽ dừng trước vòng cổng cao.Cột và máy đều ốp đá.Súng ông tĩnh nói với bác tài.Trước hết xin cảm ơn.Thứ nữa.Nếu bác không tiếp khách.Vui lòng chờ cho tôi về bến.Được chứ.Bắt xe ôm vui vẻ.Xe ôm vẫn chạy khứ hồi.Bác bảo mua cho cháu đi.Chúc thành công.Mắt mở ra khép vào nha.Ông tính theo cô gái giúp việc và phòng khách.Người phụ nữ mùi sang tivi với chiếc điều khiển chỉ chiếc ghế đối diện.Mời ông đồ.Ông tĩnh choáng váng phải một nước mới tính thần được.Kênh chuẩn vẫn không phải vì lần đầu tiên người nhà quê như ông được đặt chân vào phòng khách sang trọng nơi phố phường.Trời phú cho ông tĩnh trí nhớ hiếm có.Hội làng nhiều sự việc đã xa lắc xa lơ có ai đó nhớ cũng chỉ mang mà.Hỏi đến ông tĩnh.Hãy được rõ tỏ từng milimét.Cơm trắng của ông làm.Đấu chàm tròn vo nhỏ như vậy thuốc trên vành tai và biết chẳng nhỏ xuyên như lúc.Tiền trên má bà chủ.Và.Đôi mắt.Không lẫn vào đâu được.Người đàn bà mà con gái ông khen là người tử tế đang ngồi kia.Ông tính đàng hoàng.Ngồi xuống ghế đối diện.Đặt cái túi lên mặt bàn.Cảm ơn bà đã cho vào gặp.Người đàn bà nhìn sang công tĩnh dây mát.Chị chắc thu nhận trước mặt người đối diện với bà ta và thóc thẳng vào góc nào đó của kính.Sức mạnh hồi của những ngày xưa bị đẹp đẹp tức thì.Bản lĩnh quyền lực.Ông có việc gì.Vải ba phút đồng hồ.Đồng thời với con choáng váng trực giác mách bảo ông tĩnh việc nên làm.Ông điềm nhiên một lời nói dối.Thứ ba.Tôi đến hỏi kết quả hồ sơ của con trai người bạn.Gửi từ khi nào.Từ tháng tám năm ngoái à.Năm ngoái có ba đợt xét tuyển xong.Nếu cháu cả nguyện vọng tiếp tục làm hồ sơ chờ thông báo trên hệ thống truyền thông.Thế nhá.Cảm ơn bà.Chào bạn.Một năm sau.Ông tĩnh tắt tivi sang gặp ông bà.tám tháng.Ông bảo đã hoàn tất hai dàn máy xay xát.Cửa hàng vàng ở kho lương thực.Bồ bạn chí cốt tử thổ chiều tắm xong bây giờ là lân băng tới một tiếng.Bước qua bờ dậu là đã có nhau.Ông bảo đang ngồi xem tivi.Người dẫn chương trình vì an ninh tổ quốc đang chào và hẹn gặp lại.Ông tĩnh gấp các như sợ bạn quên.Tivi vừa phát phóng sự vụ án.Ông có xem không.Có chứ.Nhân vật chính đẹp như thế.Mà lại là bà trùm buôn trước bánh ghê.Đợi phí một người đẹp.Ông tĩnh nghĩ như thế là ông bạn chú mục đến gương mặt người đàn bà ấy.Thuận cho cái điều ông nói ra.Bà trùm ấy.Chính là mẹ con gái tôi.Ông bảo giật nảy người.Làm gì có chuyện ấy.Ông có nhầm với ai không.Ông tĩnh chờ một lúc cho ông bạn nguy cơ sốc.Không nhầm được.Dầu tràm vết sẹo và đôi mắt ấy.Làm thế nào được.Ngày ý sau khi vỗ vai tôi ông lên gặp sư thầy.Ôn tập người ấy trước tôi chuyện trò với người ta cả buổi tối còn gì.Ông bảo đã nhớ ra.Con bưởi đã biết chưa.Ông tính lắc đầu.Con gái ông đi họp trên tình cuối tuần sau mới về.Một tự nhớ làm bật trong lòng âm một nỗi lo không mơ hồ chút nào.Ngày con gái lên nộp hồ sơ.Ngày nào cũng có mặt.Những người ta chỉ nhìn thoáng qua cũng biết bên sao bên.Giống nhau như hai giọt nước.Sự khác biệt duy nhất là tuổi tác.Phong thái nữ quan và tuổi trẻ hồn nhiên.Ngày ôm bọc tiền về.Ông nghĩ mãi mới ra cách lừa con gái.bảy mươi.Bật phim bốn một trận tơi bời.Thành phố có chính sách tiếp đóng nhân tài.Con gái ông học giỏi thế.Cứ yên tâm trở thông báo.Một cú lừa hết tầm ngoại.Bưởi tươi rói.Con đã bảo bố mà con sẵn sàng chờ để được làm việc với quyền bảng sếp tuyệt vời như thế.Từ hôm ấy.Ông tuyệt nhiên không đảng động đến việc hồ sơ và con gái.Cũng không đi hỏi.Buổi tiếp tục tham gia công tác làng xã đoàn hội.Đến kỳ bầu cử hội đồng nhân dân các cấp.Bưởi được đoàn thanh niên giới thiệu ứng cử cấp huyện.Trúng cử với số phiếu cao.Trong kỳ họp thứ nhất.Bưởi được bầu tổ chức thư ký thường trực.Sự trưởng thành của con cái càng nằm đầm thêm trong ông niềm biết ơn người bạn.Đảo vũ vai nhà chùa và sự trao gửi của người mẹ trẻ.Bản lớn hơn hết thảy.Là ông hóa giải được lời nói dối với bố mẹ ông bà.Còn nguyên trong ô.Niềm vui đến trào nước mắt.Phút đầu tiên trong nhà gã trai tưởng như cô độc suốt đời bỗng vang lên tiếng.Trẻ thơ.Từ sau lần giáp mặt người đàn bà ấy.Ông nỗi lòng.Music nào đó sẽ nói cho con gái biết một sự thật khác.Với những gì nó đã đi.Bây giờ.Nữ không.Còn cần không.Khi người đàn bà ấy.Đang bận quần áo.Leo cổng số tám.Ông tính trước những nỗi niềm canh cánh từ lâu.Và điều trăn trở vừa rồi vào tâm thức công từ các mặt người đàn bà trên tivi.Bà ta có tội thì phải tu.Bố con tôi.Con chịu ơn sinh hả.Bố mang ơn trao gửi.Tôi định nay mai lên thăm người ta.Ông tính có nên không.Ông bảo nhìn bạn.Nhìn mẹ chồng.Kiếm ông nghệ lời.Cũng là việc nên làm sớm không.Việc thăm gặp của ông tĩnh trở nên đơn giản.Ông bảo điện cho con rể là trung tá công an nhờ tra hồ sơ và thu xếp cho một lần thăm gặp.Nhà thăm gặp của trại giam rộng đẹp như một phòng khách.Hai bộ bàn ghế cho người thăm bản phạm nhân đối diện nhau.Ngăn cách bằng hàng xong sách.Tính mùi chừng phải.Tìm người đàn bà áo sọc trắng xanh.Được người nữ cảnh sát dẫn vào.Người đàn bà sướng bự.Tả quang cảnh.Ông tĩnh vụ đứng lên.Tôi từ làng quảng lên.Phim cô nàng lại vài phút.Hình như người nữ cảnh sát ngầm tác động qua động tác nắm ánh tay.Người đàn bà ẩn tập miễn cưỡng ngồi xuống ghế.Ông.Anh.Tao biết đến thăm tôi.Sao cô lại hỏi như thế.Tôi đã tự hỏi.Vì sao tôi đến thăm cô.Bạn bè bà con ở làng giúp tôi tìm ra câu trả lời.Sư tử.Các phải gửi lời hỏi thăm cô.Người đàn bà út mặt khóc.Tiếng khóc bị ném tìm chỉ bật ra tiếng ở.Và đôi bờ vai rung lên từng cơn.Ông tĩnh lần trong nước mắt người đàn bà một thời quyền hành.Nhận ra từng lời nói đức.Lời hỏi thăm nhà chùa.Lời than về gia đình.Vải tuần sau ngày costa bị tạm giam.Lấy chồng bán nhà và nhanh với nhân tình.Hai đứa con rút hết tiền ngân hàng ra nước ngoài.Ông tính đồ tằm từ ngày cô ta vào tù không có ai đến thăm.Ông thấy.Vì vội đi.Chị tạt vào hàng mua phải món quả khô dùng dần.Ông ít thế.Bấm tay gần sát chỗ người đàn bà út mập.Ông quyết định gọi tên thật của người tù.Củ trinh này.Con gái đã sắp đầy tuổi hai mươi ba.Như thế tôi và cô đều không còn trẻ nữa.Cô dạy em.Vì sao tôi đến thăm cô trong hoàn cảnh này.bốn mươi lăm trong này dài ngắn thế nào.Là tùy thuộc vào cô.Conan gắng trong nhắn nhanh để sớm gặp.Thấy con trưởng thành như thế nào.Cô trinh.Tôi đến thăm không phải để thấy cuộc.Người tù tên trinh vẫn ôm mặt khóc.Ông tĩnh nói với người nữ cảnh sát.Nhờ cháu nói với cô ấy tháng sau sẽ có người lên thăm.Cảm ơn cháu.Súng khỏi bậc tam cấp nhà thăm gặp ông tĩnh vẫn nghe thấy tiếng khóc hình như dấm.Con người một thời quyền hành còn biết khóc như thế là còn hy vọng ở họ sự.Gương tốt đẹp.Ông bỗng thấy bâng khuâng trong niềm bâng khuâng là là ấy ông thấy ra cái việc.Thích có hóa ra chẳng có chút nào chủ nhật tới con cái về.Nói ra sự thật từ cái ngày bước vào phòng khách lộng lẫy cho đến cuộc đi thăm.Và ngược về những ngày xa trước. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com