Đọc Truyện Đêm Khuya _ Ngôi Sao Trên Vai _ Truyện Ngắn Hay Nhất Về Tình Cảm Gia Đình Vov 204

Đọc truyện Đêm khuya _ ngôi sao trên vai _ truyện ngắn hay nhất về tình cảm gia Đình vov 204

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến mời các bạn cùng nghe truyện ngắn ngôi sao trên vai của vũ thanh.Qua giọng đọc hồng huệ.Mà.Lên đường đi học đại học hẳn hoi làng sim bây giờ mới có người đi họ.Đại học lại là đại học an ninh vậy nên từ hôm tín có kết quả đến giờ.Đến đâu cũng chỉ thấy người làm bàn chuyện nhà tí.Ai cập mẹ tín cũng đơn giản chúc mừng.Mẹ tín nghe người ta khen con cũng nở mày nở mặt mẹ đạp xe hơn chục.Số lên chợ huyền mỗi ngày chở vài con lợn con đi bán được hai chuyến mẹ đưa tiền.Chị hà bảo chị chuẩn bị quần áo sách vở ba lô túi xách rồi đồ dùng lọ kia cho tím.Mẹ đi thêm vài hôm mà bán nốt lợn là đủ tiền cho tín mang đi.Tím thì bảo.Còn đi học trường an ninh mẹ với chị lo sắm sửa làm gì người ta phát đủ dùng.Mẹ với chị để dành tiền mà chi tiêu chứ.Nó biết thừa mẹ và chị ở nhà không trông vào mấy con gà con lợn và màu.Trước nhà.Thì không còn trông vào đâu được nữa.Huy tín đi thi đại học.Hai chị em bạn lại tính đi mãi.Chị hả bảo.Em thích học gì thì thi trường ấy.Chỉ được đi làm công nhân nhà máy giày da rồi.Ít nữa xây dựng xong.Nó bắt đầu đi vào sản xuất.Là chị có việc làm có lương.Chả lẽ lương chị không đủ cho tín học.Mẹ vẫn dư sức kiếm tiền cho mẹ và chị ăn tiêu.Như ngày xưa nuôi cả hai chị em ý.Nhưng tin lại bảo.Chả lẽ em là con trai .Nước từ ngày rồi còn để mẹ với chị còng lưng nuôi em đi học.Chị kiếm tiền đi.Thì để dành mà lấy chồng.Bản máy.Cuối cùng tín quyết định chọn thi trường an ninh.Nó bảo.Trưởng ấy người ta nuôi cho ăn học.Học xong người ta sắp xếp việc cho.Chẳng phải đo toàn gì.Chị hả lo nhớ người ta điều đi xa.Điều đến nơi khó khăn thì làm sao.Những tín bảo.Làm gì có nơi nào xa xôi và khó khăn nhưng làng mình nữa.Ở làng mình.Chị em mình còn đứng được.Chỉ có nơi nào.Anh không sống được mà chị phải lo.Chị phải lo.Ai khiến chị nó.Nhưng chị vẫn lo.Cũng không phải chỉ lo kiếm học xong phải đi làm xa nhà xa mẹ với chị.Vì ai rồi lớn lên mà chả đi.Xa gần thi đều là đi thôi.Có ai ở mãi trong cánh cửa của mẹ.Với lại đứa nào lớn lên nó vẫn đứa ấy.Có sản buộc gì nhau đâu mà sao với gần.Chị hả no.Làng nói chuyện khác.Chị bích.Mẹ cũng lo .Nhưng mẹ không nói ra thôi.Trời túi thấm.Ba mẹ con ngồi ăn cơm ngoài hè.Trăng sáng trong veo cả dưới đá nhau.Thi thoảng vài con dế mèn lạc kêu gọi bầy.Bát đũa lanka.Mà chả ai chịu nói cho.Cả mẹ.Cả chị hà cải tím.Mỗi người đang mải mốt theo ý nghĩa của mình.Xong bữa.Mẹ bảo chị hà kiểm tra lại đồ đạc cho tí.Còn dặn chỉ.Nhớ nhắc bắt xe ôm.Mai đến đúng giờ trở tím lên huyện bắt xe đi.Mẹ định nói gì đó biết tí nữa.Nhìn lanh quanh một hồi lại bảo tín đi ngủ.Mai còn lấy sức lên đường.Chị hà thì không ngủ đi.Chỉ đủ thứ trên trời dưới.Hôm xưa.Hôm nay.Đầu óc trong veo như mảnh trăng ngoài kia không gợn mây nào có thể giúp chị ngủ.Chị ngồi dậy.Utb.Vàng mấy tờ giấy còn thừa trong vở học sinh ra viết.Chỉ muốn tâm sự với tín muốn nói nỗi niềm của mình với tiếng.Mà không biết phải nói làm sao.Không biết có nên nói không.Không biết lời chị nói.Có nghĩa lý gì không.Mạng không nói.Thì chị không thể nào ngủ được.Đảng phải cứ viết giả đã mình còn thời gian mà khi nào tín đi thấy hợp.Chị đưa cho nó đọc không thì thôi kể ít nhất.Viết để đầu óc mình được giải tỏa được nói ra những điều mình muốn nói.Vậy là chị biết.Tí mảnh mai em lên đường rồi em sẽ đi học để làm công an.Như bố mình ngày trước như bố của chúng ta người đàn ông kỳ lạ mà đôi khi chị nhìn thấy.Mắt em chồng ráng đi dáng đứng.Giọng nói tiếng cười của em.Nói thật là.Chị thấy em thật cao lớn.Như một chỗ dựa của chị hơn là một cậu em bé bỏng.Cậu em bé bỏng.Chỉ có thể cảm nhận được điều ấy khi em ngồi thẫn thờ ngoài bậu cửa hỏi chị.Bố chồng như thế nào hả chị.Bố giống hệt em.Lần nào chị cũng trả lời em như thế.Tùy em chạy ra hưng.Nhìn từ đầu đến chân.Từ chân lên đầu rồi lại hỏi.Nhưng chắc bố phải cao lớn hơn em chứ.Vì bố là công an cơ mà.Em thì chỉ tao đến chân chị thôi.Rồi chị lạnh giải.Em lại hỏi.Em cho chị cơ hội được làm chị.Được trả lời những thắc mắc của em.Trong mắt em.Chỉ là người biết tất cả về bố mẹ cũng bị.Nhìn mẹ đi làm tối ngày.Đâu có thời gian để em hỏi bật như vậy.Em không biết à.Chị đã phải cố gắng để hình dung về bố để kể cho em.Chị này một bạn trong lớp kể về bố của chúng.Bảo hiểm dung bố của chúng ta.Cũng sẽ chăm chút yêu chiều chúng ta như vậy.Rồi kể lại cho em.Chị nhìn chú hân hàng xóm chăm chút thằng tí thằng nít.Sự kiện phát triển ngày xưa.Bố cũng chăm em như vậy.Cũng nâng bổng em lên quay quay trên đầu.Mỗi khi đi làm về.Cũng cho em lên vai kiểu đi khắp làng trên xóm dưới.Em chỉ việc ngồi trên vai bố.Mặc quan sát.Mắc cười đùa.Mã số tây với những chùm hoa hòe nở tiết trên cành cao.Tính.Chị bị ra để kể cho em nghe với.Nhưng thực ra là chị nói cho em nghe cái ước mơ của chị.Được ngồi trên vai bố hàng ngày.Như thằng tí thẳng nếp như cánh hoa cánh bướm.Dù xa.Chị cũng đã từng được ngồi trên vai bố.Dù ít thôi.Nhưng còn hơn em.Bản đồ lúc ấy chỉ còn bé tí teo.Chị dám chắc rằng chị trúc thể cảm nhận được ngồi trên vai bố thích như thế nào.Nghe mẹ kể lại.Mỗi lần bú về.Là chị lại đòi bố cho ngồi lên vai.Trẻ con đã đòi cái gì.Là cái ấy làm chúng tôi thích rồi.Nhưng chị vẫn nhớ một lần.Được bố cho ngồi trên vai.Đi dọc con đường dưới chân núi bốn.Quả núi nằm chưa vơ giữa cánh đồng lúa đương thì con gái.Xanh pôn mướp.Trên núi có một bãi còn.Bằng phẳng.Đủ chỗ chơi cho trẻ con.Buổi chiều tan.Lũ xung quanh là những bụi hoa kim cúc phủ dầy đến lưng chừng núi.Hoa kim cúc vàng rượu như nắng.Nhỏ như cúc áo.Nhưng thơm kỳ lạ.Tấm cũng kỳ lạ.Nó lên lách qua những trẻ đã mà vươn lên.Ăn mảnh như sợi cỏ nên phải tựa vào nhau thành bụi cho hoa xòe lên đón nắng.Hoa kim cúc nở thành chùm.Tỏi hương tử lúc đâm nó.Đến khi lũ tàn.Ngồi trên vai bố mà nhìn xuống.Cứ như hai bố con đang là và cung trăng.Gió thơm.Bầu trời thơm.Và dưới chân đầy nắng là nắng.Bướm cẩm bảo chị.Chiều xuống.Làm nấm ngồi xuống chân bố con mình.Ngồi đến khi nào mỏi lưng sẽ ngủ ngay dưới chân núi.Ngủ chưa.Nắng lại thức dậy.Gọi trẻ con rể.Soi đường cho trẻ con đi học.Cho trẻ con đọc sách.Khi nào trẻ con mệt muốn đi ngủ.Nắng lại ngủ theo.Nắng là con của mặt trời.Mặt trời phải xuống chăm chút cho trẻ con.Vì tất cả trẻ con cũng đều là con của trời.Con của trời.Bún chả nói như thế với chị đấy.Rồi chị đã kể lại cho em hàng trăm lần như vậy.Sau này.Nước cũng được người ta quanh vào khu du lịch gì đó.Chị không thể nào dẫn em vào đó chơi tự do được nữa.Trẻ con làng sim cũng.Không được ra bãi cỏ đá bóng hay thả diều nữ.Còn chị.Không khi nào được ngồi trên vai bố nữa.Kể cả là ngồi trên vai bố.Mở áo quanh ruộng lúa.Quanh mảnh vườn quanh quắc tiếng gà nhà mình nữa.Em thì càng không.Vì.Bố hy sinh tử khi em còn trong bụng.Ấy là cái lần bố đi tìm kẻ xấu.Kẻ xấu đó sau khi gây tội tày trời đã bỏ trốn và tây nguyên.Có người bắn tim.Bú và các chú trong đội.Đã đến đường ngay trong đêm.Bố đi lâu lắm.Rồi một chiều nọ một chú công an đến nhà mình báo với mẹ rằng.Bú bị thương.Đang điều trị tận trên hà nội.Mẹ gửi chị sang bà ngoại rồi tất cả đi.Sau này chị nghe mẹ kể lại.Lần truy bắt tội phạm ý.Bú và các chú đã phải băng rừng vượt suối cả tuần liền.Khi bố lao đến.Tiếp cận được kẻ xấu trứng bất ngờ quang giao về phía bố.Phía sau lưng bố là đồng đội và đại ngàn.Phía trước là kẻ thù.Con dao đi rừng to và nặng.Lương gia từ cánh tay hung dữ của kẻ thủ ác.Nhà nghỉ.bốn những người đủ để ngăn cản đường giao bay và không để nó lao vào đầu mình.Vậy là con dao đi rừng năm vào vai bố.Bố ra hiệu cho các chú lao tới bắt được tội phạm.Thì kẹp.Bố được các chú đưa về bệnh viện gần đó cấp cứu rồi chuyển ra hà nội.Khi ấy mẹ mới được nghỉ.Mẹ chăm bú trên đó phải tuần.Bố đi mãi mãi.Ý nghĩa của chị về hình ảnh cuối cùng của bố chỉ còn những ngôi sao trên bờ vai và những ngọn nến.Mẹ trong khói hương nghi ngút.Sau này.Thi thoảng chị có mơ về bố.Những giấc mơ chập chờn hình ngôi sao trên vai.Có khi ánh lên như hào quang dưới ánh mặt trời.Có khi ngôi sao biến thành trì.Có khi biến thành em.Vất vẻo trên vai bố khanh khách cười trong bầu trời đầy hương thơm của hoa kim.Em lưỡi lên.Và chị cũng lớn lên.Mẹ tất bật với áo thơm ruộng đồng cả lợn.Chị tắm em đi quanh mảnh vườn quanh quốc tiếng gà.Áo đầm hoa bèo tây tím.Quanh tính đồng.Mùi thơm của nhựa đồng đồng đang tụt hạng.Và nghĩ ra vô số những câu chuyện về bố để kể cho em nghe.Thích nhỉ.Chỉ chưa khi nào quên nhắc đi nhắc lại lời của bố.Răng trẻ con là con của trời.Lớn lên bằng ánh nắng mặt trời gửi xuống.Ánh nắng ấy là bố là mẹ.Ảnh ngôi sao lấp lánh trên vai bố.Bây giờ.Chị mới nói cho em biết rằng.Chỉ mỗi câu ấy là bố nói thật.Còn lại.Toàn cảnh sao chỉ nghĩ ra để kể cho em thôi.Đấy.Em đã biết là chị đã lừa tình em suốt cả tuổi thơ như vậy rồi đấy.Em có ghét giận gì chị không.Mà em rất hay giận gì chị.Thì cũng chịu thôi.Vì thời gian đã trôi đi rồi còn gì.Làm sao quay lại được nữa.Nếu có quay lại.Chắc chị vẫn cứ bị ra những câu chuyện ấy để kể với em thôi.Và với cả chính mình nữa.Em biết không.Ngày mai em lên đường.Rồi em sẽ thành một chiến sĩ công an như bố.Dũng cảm và kiên cường như bố.Yêu thương.Và chiều trộm trẻ con như thế.Tất cả chúng là con của bầu trời.Nhưng em biết không.Mẹ đã khóc rất nhiều khi biết em chọn theo nghề của bố.Mẹ yêu em.Hạnh phúc khi nhìn thấy giọt máu.Mặt bố để lại trong lòng mẹ đã trưởng thành.Vui vẻ bao công sức mình nuôi nấng dạy dỗ đã đơm hoa kết trái.Nhưng mẹ sợ.Chị cũng sợ.Nếu như tất cả những gì thuộc về cuộc sống của em cũng giống như cuộc sống của bố.Hôm em nhận kết quả trúng tuyển.Mẹ ngồi tựa lưng vào góc nhà thở dài thườn thượt.Mẹ không nói ra.Nhưng chị đọc được bao nhiêu nỗi lo.Ảnh lên trong mắt mẹ.Chị biết.Nếu em nhìn thấy ánh mắt mẹ lúc ấy.Em cũng nghĩ như chị.Nhưng chị không nghĩ em sẽ không theo mẹ như chị.Vì mẹ và chị.Nhạc phụ nữ.Còn em thì không.Mẹ và chị được khóc.Em cũng được khóc.Nhưng không được khóc trước phụ nữ.Gửi bé.Mỗi lần em khóc.Chị đều nhắc em như thế còn gì.Trước đây.Em là người đàn ông duy nhất trong nhà.Là điểm tựa cho cả chị và mẹ.Bây giờ.Em sẽ phải làm điểm tựa cho rất nhiều người nhất là khi em khoác lên mình.Đảo có ngôi sao lấp lánh trên vai.Viết đến đây chị chợt nghĩ.Bố có sao trên mũ.Trên ngực áo.Trên vai áo.Nhưng sao trong ký ức của chị chỉ lấp lánh thường trực ngôi sao trên vai bố.Đôi vai đã từng công tác anh chỉ đi khắp đường làng.Đi qua chân núi cấm.Có hoa kim cúc vàng.Như chưng cất lên từ ánh mặt trời.Dubai.Đã chặn đường ra của kẻ thù không văng tới đồng đội phía sau lưng.Liệu có phải bố mày.Chị em mình trở thành những ngôi sao của bố.Những ngôi sao rực sáng trên vai.Ngày mai.Anh bắt đầu hành trình học tập.Để trở thành người chiến sĩ như bố của chúng ta.Rồi em sẽ học nhiều hơn chị.Và biết nhiều hơn chị.Dù chị sẽ trở thành bé nhỏ và cũ kỹ.Khi anh càng lúc càng lớn lên.Ngân dù thế nào chị cũng viết.Để em hiểu được mong muốn và ước mơ của chị.Những suy nghĩ rồi còn giản đơn giản thôi mà.Là tất cả những gì chỉ cảm nhận được khi từ bé đến lớn.Phải giúp mẹ làm người hướng dẫn.Và chỉ bảo cho em từng lời nói bước đi.Em biết đấy.Cuộc đời người lính sinh ra là để chiến đấu.Trong bất cứ hoàn cảnh nào.Trước đây chị vẫn thường nghĩ.Người chiến sĩ phải ra chiến trường.Đối mặt với kẻ thù mà chiến đấu.Phải có khẩu súng trong tay.Nữ biệt phía trước hoặc phải băng rừng lội suối đương đầu với hiểm nguy.Vinh vinh và.Vinh vinh.Như thế mới anh hùng.Nhưng sau này.Khi chị n*** lên phải hiểu dần ra.Chị biết được rằng.Một người chiến sĩ dũng cảm.Không phải chỉ biết lao mình về phía hiểm nguy.Mà còn biết âm thầm hi sinh.Âm thầm đối mặt.Âm thầm chiến đấu.Bây giờ.Em đã là chàng trai mười tám tuổi.Có thể dư vai gánh vác mọi việc nặng nhỏ nhất trong nhà.Có thể trêu đùa cho chị cười.Quên ngày quên tháng.Và chỉ nay mai thôi.Em còn gánh thêm một trọng trách nữa.Làm người bảo vệ cho cuộc sống yên bình của mọi người.Nhưng bố của chúng ta ngày trước.Chị bây giờ không cần nói với em về lòng can đảm.Hãy dũng cảm nữ.Mà chỉ mong trái tim tinh tế và nhạy cảm của em luôn biết x dung.Trước nỗi đau của những phận người.Trên đời này không có người xấu.Mà chỉ có những người làm việc xấu nhiều hơn việc.Phần do thoái quen của họ.Do họ không biết đâu là tốt xấu đúng sai.Phần vì cuộc sống đầy đủ.Phần mềm muốn giải tỏa những nhận thức.Vậy nên cần lắm một trái tim đồng hành và đồng điệu.Bị dẫn dắt an bị đe dọa.Bị cảm hóa thay vì trừng phạt.Em.Có đồng ý không.Bằng bản lĩnh và trí tuệ.Em và những đồng đội của em.Có thể bảo vệ được nhiều người.Khởi nhiều hiểm nguy.Bằng nhiều cách.Nhưng nếu em muốn bảo vệ cả tâm hồn và thể xác.Cả khối.Và trái tim của họ.Khỏi những cám dỗ tầm thường.Khỏi những ham mê lạc đi.Khi cần cả trí tuệ.Xúc cảm nghĩ.Em biết không.Điều này cả chị và em đều được thừa hưởng từ bố.Chỉ cần chúng ta đừng làm mai một nó đi thôi.Em đồng ý nhé.Chị mong em của chị nhớ rằng.Trong thẳm sâu tâm hồn của mỗi chúng ta.Một con quỷ luôn rình rập.Nó bị nhốt bằng cái lưới mỏng dính.Của tấm lòng ngay thẳng.Của sự hiểu biết.Buồn lòng nhân ái.Và đức hy sinh.Chỉ cần chúng ta lâu đánh một chút thôi.Yếu lòng một chút thôi.Là nó sẵn sàng phá tung tấm lưới ấy.Bản lao tới.Tính công chúng ta từ mọi phía.Mà đôi khi.À không thể nào nhận ra được.Chị hà viết gần hết tờ giấy thừa xé ra từ các cuốn vở chỉ viết hồi học.Viết rồi xóa xóa.Rồi beat.Những ý nghĩ lộn xộn tranh nhau nhảy ra đầu ngọn bút.chín đồng chí.Trần lâm.Chân lưng.Hà chưa ngủ hả con.Kiếm mẹ ngay sau lưng khiến chị hà giật mình.Lớp thạc sĩ vừa biết lại.Đẹp và cuốn sổ cũ.Chị hà theo mẹ ra cửa.Hai mẹ con ngồi trên bậc hè.Gió mùa thu nhẹ nhẹ thôi.Mẹ nhìn lưu đánh lên bầu trời đầy trăng.Hủy bố con còn sống.Lắm hôm nửa đêm mưa bão rằm.Con đường kia lúc đến ngang bắp chân.Mặt nghe có tin gì là đi ngay.Mẹ có bảo để rời sáng tạnh ráo rồi hãy đi.Thì thế nào bố con cũng bị.Việc của anh không đợi trời đợi đất gì được hết.Mưa gió cũng phải đi.Kể ra nó cũng lại dùng lúc trời xấu để hoạt động.Mình ngại.Là mình thua chúng nó ngay.Vết thâm tím.Tính cách.Y như bố.Chẳng biết rồi sau này thế nào.Chưa cứ.Mẹ.Mẹ lại sợ con bản mệnh như bố già.Tím chặn ngang lời mẹ.Kín cả mẹ và chị hà giật mình quay.Cậu vừa cười vừa nói.Mẹ lúc nào cũng bảo con giống hệt bố.Con là con bố không giống bố thì giống ai chứ.Bố còn sống không nhiều.Nhưng đi đâu người ta cũng nhắc đến bộ.Ấy là chưa kể.Bố còn để lại cho mẹ hai cục vàng to đùng như thế này.Mẹ còn cái gì nữa.Tín vừa nói.Bữa ôm lấy vai mẹ và chị hà.Kiếm mẹ mặt cười.Mà mắt ngân ngấn nước.Vâng.Tôi chỉ lo cái đứa nào làm vợ anh lại phải.Núi.Mẹ nó gì xa thế.Mẹ đã biết là ai đâu mà phải lo.Lo cho con đi đã này.Để mai con đi mà vẫn yên tâm làm mẹ và chị lúc nào cũng vui vẻ chứ.Mẹ đẻ ra một ông công an con.Mà không vui.Lại có đi lo cái chuyện đầu đâu ý.Con là con của bố.Đương nhiên con sẽ chiến đấu như bố.Nhưng con có bố làm thần hộ mệnh rồi.Không kẻ xấu nào làm hại được con đâu.Mở mạng.Ngày trước chị hà bảo.Con là ngôi sao trên vai bố cơ mà.Em nói rõ vào vùng.Như thế cố chọc cho mẹ và chị hà cường.Nhưng nước mắt đã chảy thành dòng trên khuôn mặt mẹ.Khuôn mặt đầy vết chân chim.Quay vào nhà hưng gia ba cốc nước với bát ngô xanh.Lâu lắm rồi mẹ con mình chẳng ngắm trăng chung với nhau.Con rang ngô rồi đến.Còn ấm giòn nhá.Đặt khay nước xuống bậc hè.Tím rút trong ngực áo da thật giấy.Quốc huy trước mặt chị hà.Cái này là của em nhỉ.Em cho vào balô nhé.Chị hà chột dạ.Đó là chị mới biết hồi tối định giơ tay dành.Nhưng lại thôi.Đằng nào chị cũng biết cho tím.Hay dở gì thì cũng là suy nghĩ của chị.Kệ cho nó đi.Ba mẹ con ngồi nhầm ngát ngô xanh với nước.Lan man những câu chuyện không đâu không cuối.Máy rồi mẹ cũng cười bảo.Sớm ra.Là anh lên đường.Mới là đi học rồi đấy.Chưa thành ông công an đâu.Cố gắng mà theo bố anh.Từ lúc ra trường đi làm được có chục năm.Nhưng ai cũng tin quý.Đời người trải nhiều nhắn gì.Được người hiền thương quý đã là tốt lắm rồi.Nhưng để cho người không hiền phải dè nể.Thì còn quý hơn.Sau này.Anh có làm ông công an thì nhớ đừng bao giờ để ai vào đường cùng nhé.Nhất là những kẻ cố cùng liều thân.Vì sao thì sau này lớn lên.Rồi tự con sẽ hiểu mẹ nhà quê chẳng học hành nhiều ở với bố con chẳng được.Mẹ biết được gì thì nói vậy thôi.Giọng mẹ thư thả rơi vào chân từng giọt từng giọt trong.Thằng quyết cảnh sáng ánh sáng trong veo như ánh mắt mẹ nhìn không chớp về ngọc.Mở mờ ảo phía xa kia hình như ở đó.Sao mai đã bắt đầu xuất hiện kháng sáng trên đỉnh núi xanh thẫm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com