Đọc Truyện Đêm Khuya_ Quê Mình Bây Giờ Vui Thiệt _ Phần 1_ Truyện Ngắn Về Nông Thôn Việt Nam Vov 248

Đọc truyện Đêm khuya_ quê mình bây giờ vui thiệt _ phần 1_ truyện ngắn về nông thôn việt nam vov 248

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Cơ bản thân mến.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Các bạn cùng nghe phần đầu truyện ngắn.Quê mình bây giờ vui thiệt.Của tác giả khổ thụy an.Qua giọng đọc hồng huệ.Xã bình xét đạt chuẩn nông thôn mới lên.Mới bảng mắt con diễm đã nghe bà thím truyền thanh cho ad thông báo cùng xóm.Mà nó vui không nổi tại vì đi tới đâu cũng thấy người ta vừa nick nó vừa cười hí hí.Chuyện xã văn hóa ai cũng biết rồi trên thấy hay ghé nhà thím.Mới sạch kinh nè tại vì thím ba.Là thầy chủ nhiệm của nó thằng hùng trẻ môi.Thấy chưa tao nói ông đó thấy ghét lắm mà mày hồng tím.Thấy hai thứ hai tên thật là chiến dạy môn sử nên bà con thừa kế.Thì là thiệt hay còn học trò thì gọi thầy là thầy chiến dạy sử nghe kể.Thì hãy đi theo du kích năm mới có mười ba tuổi thôi hồi đó thì hai giỏi võ lắm lên thì.Bắn súng bá phát luôn thì hay còn có tài ăn nói mấy chiến tích của.Làm tụi con nít mê tít thò lò.Nhưng thằng hùng ghét thì hai.Vì nó thương tiến nó.Hồi đó tiến thằng hùng ông tư chỉ là trùm xóm này.Dù tư chỉ hay nhậu nhẹt.Nhưng hiền này có máu hiệp nghĩa nên bà con quý lắm.Rồi thấy hay về.Mới năm mấy chơi nhiêu mà người ta để trọng thể hai l đẹp tí thằng hùng.Bởi vậy thằng hùng ghét thì hai.Dù tư chỉ có quyền.Nhìn cái thằng bướm nói gì nó cũng ghét thì hai.Ngược lại.Con diễm hồi đó khoái thầy lắm .Đánh con nít trong xóm thần tượng nhóm nhạc này ca sĩ nợ diễn viên kia.Còn con diễm thần tượng thủy hai.Đi đâu nó cũng khoe.Chứ tôi có ông thầy hai giỏi lắm.Hồi đó ông là bộ đội.Từ hồi học tiểu học con diễm đã bắt chước thầy hai đi học võ.Nhưng phải tới năm lớp mười một.Con nhỏ mới tránh thức làm học trò thầy hay.Bữa đó nó bẩn hơn luận được tiền.Về tới cửa nó đã là làng.Má ơi.Năm nay con học thầy hay.Thầy chủ nhiệm con luôn đó má.Vậy mà anh sợ.Con diễm ghét thì hai.Gửi tiếp thầy dạy.Nó hỏng giơ tay phát biểu.Điểm số ngày càng tệ.Bài học như gà bơi.Cuối học kì một con diễm xém chút bị loại yếu.Thấy hay hỏi han quan tâm nó cứ lầm lì.Con diễm thay đổi.Kiếm ba ngạc nhiên nắng.Thím hỏi.Sao hổm rày ghét thầy hay dữ vậy.Thì nó là.Tại má chứ tại ai mà má hỏi.Thím ba buồn hết sức.Nghĩ hoài hồng giác.Thím ba tên mỹ lệ .Thím lấy chú bà liễu.Nên người ta kêu là thím ba liễu.Thím bà hiểu nổi tiếng khéo léo hiền dịu.Chú bà cưng kiếm ba hú hồn.Tùy chú ba bị tai nạn giao thông.Mất đột ngột.Bao nhiêu gánh nặng dồn hết lên thím.Má trồng giả cả đau bụng.Em chồng xéo xắt đánh anh làm ăn chặn.Con gái thì còn tuổi ăn học.Ruộng vườn có.Mà thím không biết làm cũng không có sức làm.Nghĩ tới nghĩ lui.Điểm bán đất mở quán.Anh để nấu nướng của thím ba thì khỏi chê tăng thêm rượu là do thím tử tù.Nên quán mới mở là đông đường được.Gội đầu thím lo lắng.Nhạc đàn đàn bà con gái mở quán nhậu sợ mấy trang tỉnh nằm ở.Thì cũng có chứ đâu không.Mỹ ca sỉ mà.Có ít hột vô là máu bốc lên.Mấy lần thím ba bị ghê.Con diễm thích chửi vừa đập vừa chửi mấy thằng chả đuổi về.Nhiều đó cũng biết là con diễn thương và bảo vệ má nó lắm.Nên chuyện nó đổ thừa tại thím ba mà nó ghét thì hai thì thiệt khó hiểu.Thằng hùng thì biết lý do con diễm ghét thể hay.Kể đầu đuôi thì phải nhắc tới thằng cha sóng râu dê xồm có bữa là ngủ với thím ba đứa con riêng.Chủ nhật tết.Rồi vợ thằng chả tấn phát.Nghe bà trước bà nhắn nhảy dựng lên bánh kem.mười hai là thím ba dù đến chồng bạn.Từ chị sen về.Nói chưa hết câu đã bị chửi xả vô mặt.Đức tới cả năm.Thời mai lúc đó thì hay đi ngang thì nhảy vô tốn tay con mẹ đánh kem bằng nắm tóc tím ba.Nhẹ.Con mẹ là chó sói.Phải đâu.Thế làm gì đánh tôi.Hay là thầy cũng bị con quỷ này dù quên.Chị đừng nói bậy nghen.Thấy hai nạn.Con mắt lại.Tôi thấy chỉ thế hiếp cô nên can ra thôi.Ai cho chị đánh chửi vậy.Cứ này còn luật pháp mà.Chị muốn tôi với chị ra công an giải quyết.Để hai nữ mắt một vòng.Làm cà đắng đứng coi lẽ giờ một bụng giặt ra hết.Vợ cháu dâu hoảng hồn chạy mất tiêu.Từ chỉ bữa đó quên.Gửi về nằm cả buổi.Thằng hùng rất thể hai từ bữa đó.Rồi sau đó.Lời đồn rộ lên là thấy hai có tình ý với thím ba.Mới đầu con diễm không tin.Tôi một bữa con dễ mắc mưa bệnh nằm nhà mấy ngày.Lúc nó tỉnh dậy sau cơn sốt.Thì nghe nói.Hồi nãy thấy hai tuổi thân.Bản đồ ngủ nên thấy về.Con diễm phượng dậy.Tính rượt theo cảm ơn thầy.Lúc cần tìm tới cửa.Thì thằng hùng chạy lại kéo tay nó.Lối ngõ tắt ra vườn.Ở đó thì hay đang cầm tay thím ba siết nhẹ nói nhỏ.Nếu tin đồn có thiệt.Thì cậu.Chịu không.Để hai nói nhẹ hiểu mà con diễm nghe như sét đánh ngang tai.Mắt nổ đom đóm.Anh hùng lâm bấm.Cũng không coi mình nhiêu tuổi.Nói chuyện bún ốc hà.Tôi thấy con diễm điếc trắng nhất.Thằng hùng đánh trắng.Tao không nói má mày.Má mày còn trẻ mà.Tao nói ổng mà.Đúng là sau khi thấy hay thì thím ba còn trẻ thiệt.Chỉ hai.Năm đó đã gần sáu chục.Hơn tím ba gần hai chục tuổi.Con diễm quay lưng đi.Không thèm ngó lại.Đêm không thấy thím ba rút tay khỏi tay thấy hay.Lý nhí.Em sợ con em buồn.Thằng hùng thấy hết.Nhưng nó sống luôn.Tấm này ai cũng quý thầy hai bà thím ba.Trái tim thấy hai có tình ý với thím ba là thằng hùng đồn chứ ai.Mục đích là để người ta mất cảm tình với thầy hay.Ai sẽ sau đó.Nhiều bà muốn cáp họ luôn.Giờ mà bộ giáp thể hay có tình cảm với thím ba thì.Khi nào mấy bà đó cũng súng là.Lỡ nó giết thím ba siêu lòng thì sao.Không phải thằng hùng sợ con diễm phải kêu ông thầy bằng cha dượng.Nó lo cho tiến nó.Phía thằng hùng tư sĩ.Quá vợ mười mấy năm rồi.Cũng để ý thím ba lâu nay.Nhưng từ chỉ giảm nhậu chứ chuyện tỏ tình thì nhất hết.Lê la quán liễu mấy năm mà có dám nói gì đâu.Giờ này ra ông thấy hay ngon lành vậy.Từ thị hồng thua mới lạ.Thằng hùng không muốn tiến nó thua.Nó muốn thím ba là má nó lâu rồi.Má thằng khùng mất nút xanh nó.Từ nhỏ.Nó được nhiều người góp tay nuôi.Trong đó.Nó đeo thím ba nhất.Nó suối tí nó già nói chuyện với thím ba hoài.Bà tư chị cứ thấy thím ba là phụ hệ.Như gà mắc dây thun làm thằng hùng tức muốn chửi thề.Đó.Giờ.Người ta tỏ tình luôn rồi.Lơ mơ là có người mất vợ có thằng mất mát cho coi.Thằng hùm.Tím ruột tím kerrigan chế.Mà thứ gì cứ tưởng đi nhậu hoài.Nhưng thằng hùng.Ỉa nó buồn lắm.Bởi vậy.Nó ra sức nói xấu thầy hai với con đi.Lần hồi con diễm cũng như thầy hay có âm mưu.Những hành động lời nói thầy hãy quan tâm chăm sóc.Con nhỏ đều thấy giả tạo.Thằng hùng vui dễ sợ.Nhưng vẫn thắc mắc.Hồi đó mày khoái ông lắm mà sao giờ lại.Con diễm mím môi.Đáng lẽ.Ta còn khoái ổng.Ai biểu tự nhiên.Ông muốn làm cha ghẻ tao chi.Cha ghẻ.Hát lắm.Con diễm gần hai tiếng áp lắm chồng không làm thằng hùng ngồi hết sức.Nó lừa ra lùn cỏ.Bụng rối như canh hẹ.Hùng hiền hay ác là tao táng người thôi.Sức khỏe đâu cậu ạ.Không thì nó đông nóng ruột kiếm má kẻ vậy.Nhưng giờ nó không nói vậy.Mà còn kiếm thêm nhiều tội ác của cha trẻ mà trên báo trên đài.Trong miệng mấy bà ngoại chợ.Chỉ tay còn diễn.Được vài bữa.Con tim kéo thằng hùng.Ảnh hạ uy tín ông này.Để má tao hết uống.Mày ơi.Anh hùng đồng ý với con diễm.Trừ chỉ có tụi nó ghét ông thầy.Mặc cả xóm ai cũng thương ông thì trước có.Nhưng hai đứa nhóc nhau cả buổi.Tuổi lắp đầu một lần.Hồi đó rạch giá còn không có cách hạ uy tín thì hay.Hai đứa nhóc tụi nó làm sao làm được.Vậy mà sáng hôm sau.Thằng hùng có sáng kiến liền.Diễm.Ông chủ nhiệm màu.Vậy mày làm mất uy tín đi.Từ bữa đó.Con diễm quyết tâm làm thầy hay mất uy tín bằng.Chẳng hư.Con diễm nhuộm đầu đỏ.Rủ một đám đi kiếm chuyện trấn lột.Thì hay khuyên dạy.Nó làm tới.Thím ba giờ đánh.Nó chấm trừ.Thằng hùng hiền con diễm và.Sốt ruột lắm.Nhưng không nói được.Chuyển cho nó bảy đầu mà.Cuối cùng thím ba xài tâm lý chiến với con.Con diễm nghe máy nó tỉ tê mắt đã sưng dưng.Rồi thấy tại nó mà má nó bị bên nội nặng.Thì bắt đầu hối hận.Giờ nó phát hiện mã nó ốm nhom hai mắt chúng xuống bỏ qua.Còn dám trốn trong nhà tắm.Khóc một buổi.Sau đó nó ra tiệm cắt.Rồi thể trở lại con diễm ngoan hiền hồi xưa.Nhưng đợi đấu theo ý mình.Con kiếm muốn ngoan hiền.Nhưng đánh đàn em không buông.Bởi vậy.Thẻ hai,tám mươi chín.Mỗi ngày dạy xong thầy tỏ đi sau con diễm.Thế còn nhỏ ra cổng là thể ném theo.Thế hai nó vậy trước hồng ta.Một bữa con diễm đi học về thì bị đám đàn em cũ chặn đường.Nói một hồi con diễm nấm móng.Cách vô cái mặt khinh khỉnh của thẳng gần nhất.Vậy là quýnh lộn luôn.Còn diễn có căn cơ võ khá vững nhưng tụi kia đông quá.Quý một hồi con diễn té ngửa.Hình hai họp xong chạy ra thấy vậy hoảng hồn quanh xe nhảy.Cảnh trước mặt còn diễn.Lúc đó đang dở chưa.Bà con nghe con diễm lan làng túa ra.Thì thấy hai đã xỉu mặt máu không.Phim ma đang dọn cơm nghe tin.Tay thím su lin rớt cái chén bể banh chành.Vậy là thể hay nằm nhà thương.Người ta thăm thể lường được.Thím ba cũng vô thăm.Chỉ thiếu còn diễn.Bài hát buồn.Hỏi hoài sao con tim không tới.Bầu uống nước sâm thầy hả.Hùng giày nó còn trốn học không.Tụi kia có cây nữa không.Thím ba chỉ trả lời là con diễm ngoan lại rồi.Còn lại thím cũng không biết nói sao.Thịt ra thì con diễm có lại bệnh.Nhưng không tắm vô.Hôm đó còn diễm kéo thằng hùng lấp nó ngoài hành lang thì bà tám tới.Hai đứa tập thằng nhóc hai cửa.Coi bà tám phát đi tổ trưởng truy vấn.Mới vô là bà tám hỏi đứa nào mất dạy dám đánh thầy vậy.Phải con diễm hôn.Rồi lại hỏi có phải thì bị đánh lén không.Kiểu như phim hồng kông đó.Thấy hay cười.Kể lại đầu đuôi rồi ngọc bà tắm bị lâm phim quá xá.Thầy bị thương làm gì sau khi thủ tục chạy rồi thầy tính về thì vấp cục đá.Bé vô tường.Bà tám trường hình.Ủa.Nặng nhất vậy.Thì giỏi vậy mà mất cục đá té.Tôi hổng tin đâu.Mỗi bản tánh trẻ ra như miếng dưa mắm.Ngủ beat.Thằng hùng bụng miệng cười.Nhưng con diễm không cười nổi.Vì thấy hay buồn hiu.Tài giỏi gì đâu chị ơi.Bà con thương mà nói vậy thôi.Giờ tôi già rồi.Sống đến ngày chị ơi.Giọng bùi của thủy hai.Làm con tim em nhớ tóc má nó cũng đúng bản.Khổ dài má nó còn hay thở dài.Nếu cuộc sống chỉ tính bằng ngày.Có khi nào nó đang làm bớt ngày vui của má nó không.Con nín thở ra kén.Cúi đầu dựa vào vách tường.Tụi mình sai rồi hùng ơi.Thằng hùng không đáp.Bà kêu con diễm đi mua nước uống.Con diễm trưởng mà.Bữa nay mày dám sai tao.Nhưng rồi nó cũng kêu thằng hùng đưa tiền ra căng tin mua nước.Chừng con diễm bưng lên nước vô.Thì thằng hùng đâu mất tiêu.Bàn thắng cũng về từ hồi nào.Còn tiệm bực mình.Ngửa cổ uống hết luôn ly trà sữa.Không biết sao bữa đó.Con diễm thúy đi trà sữa lạc khách hàng.Sau đó.Thấy hay xuất viện.Đi dạy bình thường.Những con diễm có cảm giác.Thể tránh ánh mắt nó.Bản xấu luôn ánh mắt thầy.Còn diễn tủi thân lắm.Một bữa.Diễm đi học về tới cửa đã mất ánh mắt giận dữ của má nó và nụ cười nhếch mép đầu.Ăn ý của cô kim em út của cha nó.Kiếm ba nghìn con một cái rồi quay đi không nói.Diễm bình thuận.Không biết thím ba dẫn cái gì.Nhưng không dám hỏi.Cuối cùng.Người mở lời là cô kim.Thiệt lâu về sau.Con diễm vẫn không quên nổi cái giọng kéo dài thay thế của cô nó hôm đó.Còn diễn vậy mà có hiếu đa.Chứ hổng phải như ai kia.Thứ đàn bà chồng chết chưa được mấy năm.Mà đã mất đưa mày liếc với trai già.Thứ đàn bà hư hẹn.Con cái cô đành hư hỏng.Còn diễn đăng ngoan hiền nghe tiếng sóc đó.Thiếu điều muốn hư trở lại.Nếu không có đôi mắt hoa đỏ của thím ba chỉ lại.Chắc còn diễm đã hôn.Còn diễm hít thật sâu mới bình tĩnh tìm giọng hỏi.Cô nói rõ ràng đi cô út.Cô nói.Ai là thứ đàn bà này thứ đàn bà kia.Tao khen mày mà mày muốn hả diễn.Bộ tao nói sai sao.Mày phản đối ai kia quay lại với trai.Nên mày mới đổ hư.Không đúng sao.Ai nói với cô.Cô đơn đồn bậy bạ.Con diễm hoàng hồn liếc má nó.Kiếm ba ngón đưa ra cửa miệng môi nhanh mày.Token đăng ký.Ai nói thì bị.Chơi thằng hùng là một file với mày mà.Đó.Có người nhật rồi đó.Im re đó.Còn điểm đổ vào đạp bản hầm hầm.Khốn nạn.Nó tắm nói má tôi vậy.Cô coi tôi bẻ cổ nó nè.Quân ác mồm ác miệng đặt điều nói xấu má tôi.Tôi không tha đâu.Con diễm hâm thằng hùng.Mà con mắt trừng thẳng vô cô nó.Khiến người đàn bà giật mình im lặng.Còn diễm chạy một hơi qua ngã tư sở.Túm cổ thằng hùng gần cầu.Thằng mất dạy.Sao mày nói xấu má tao.Tàu nói gì má ngày.Thằng khùng hết rồi.Mày còn chối.Mày nói là má tao.Ép tao hư phải không.Mày tin tao bẻ cổ mày không.Con diễm nổi tam bình.Bắt cụ thằng hùng thật.Làm thằng nhỏ lá thư.Khò khè.Hưng.Không phải.Tao tin.Mày đừng nóng.Tao nói gì má mày đâu.Con diễm thấy mặt thằng hùng đỏ cá.Tay thả lỏng.Hướng dẫn chạy grab.Nước mắt trào ra.Vậy chứ.Mày nói ai mà giờ họ đồn tùm lum.Má tao.Con diễm nghẹn ngào không nói hết.Nhưng thằng hùng hiểu.Mỹ lợi ác nhân đó.Đang nghe phong thanh duy.Thằng hùng ngõ con diễm tăng chùi nước mắt mà tưởng tượng bộ dáng thím ba.Phim ma mỹ lời cay nghiệt nọ.Tự nhiên nó thấy có lỗi quá chừng.Tỷ giá hôm bữa ở nhà thương.Thằng hùng kêu con tím luôn.Là rủ con nhỏ đi để nó gặp riêng thể hay.Nói thì hay nghe âm mưu của con diễm.Thằng quân diễm ghét thầy lắm.năm mươi bốn hạ uy tín thầy nên mới hư.Răng gửi s nó hư lạc thầy.Sư thầy đừng làm sao vẻ.Thằng khùng lúc đó vừa tức vừa sợ.Nên nhảy pô nói một hơi đã lưu rồi vọt liền.Không để ý cô kim đang xứ ở gần cửa.Trứng tin đổi lazada.Thằng bi nhớ.Nhưng trễ rồi.Con diễn nghe xong.Thánh thờ hiểu ra tại sao cổ dài thể hay không thèm dòm đó.Còn mã nó không thèm nói với nó.Còn tín đi như mất hồn.Đừng nghe tiếng má nó văng vẳng.Con tim giật mình mới biết.Nước nhà thì hay rồi.Trong nhà thím ba đang sụt sịt.Thì đừng giận con diễm nghe thầy.Nó còn dạy lắm.Cũng tại tôi không biết bảo ban đó.Thì thương.Thì giày da.Sư thầy đừng bỏ mặc.Tội nghiệp nguyên thủy.Ừ ừ.Tôi biết rồi.Thôi thím về đi.Bây giờ mà thím ở đây.Hồng lên.Thấy hai đuổi khách thẳng từ.Làm con diễm ngỡ ngàng.Kiếm ba cũng vừa nhắc.Tùy thím tuổi thân nếu mắm.Giờ thấy giận tôi luôn xong thầy.Tôi hổng có giận thím.Giọng thầy mang mác.Tại tôi sợ.Hồng giận mà thầy kêu tôi bằng thím còn đuổi tôi về.Chỉ sợ gì.Tôi là đàn bà mà tôi còn không sợ.Mắt bị thấy sợ.Phim ma cà rồng.Thì sợ người ta dị nghị.Hai thầy cũng nghĩ tôi là thứ đàn bà cứ hẹn.Trong nhà đột nhiên im bặt.Hình như thấy hai sững sờ trước thái độ và câu nói của thím ba.Sự im lặng của thầy làm thím ba trong nhà và con tim ngoài ngõ không hẹn mà hồi.Thỉnh hay trầm ngâm hồi lâu rồi khẽ khàng.Tuổi.Không có ý đó.Bộ nguồn nói vậy.Tôi mừng lắm.Nhưng nếu tôi không tìm lại.Tôi sợ con.Con diễm nó lại hư.Vì tình của mình bảo hư đời con nhỏ.Tôi làm không đủ.Mẫu hiểu cho tôi không.Ý thì.Muốn làm người dưng phải hôn.Thầy dạy con diễm rồi thầy dần tôi luôn phải hôn.Đã nói tôi không giận.Chụp ảnh bữa.Để tôi nói cho con nó hiểu.Lỡ nó không chịu hiểu thì sao.Thì thôi chứ sao.Đời tôi còn có một khúc hà.Đời con thì còn dài.Thấy hay nói hai chữ còn dài.Nghe thuyền.Làm thím ba thở dài.Tìm intel sách nói.Về.Thẻ hai đóng cửa.Đi.Con tím nhảy vô lùn.Thì hai và thím ba đi hai hướng.Hai cái bóng ốm nhom đổi dài theo nắng cứ hát ngược về sau.Vươn về nhau.Con diễn ngồi chồm hổm trong lùn một buổi thì thằng hùng tới thì thảo.Sao vậy mày.Đau bụng hả.Bệnh bà.Tao đồng ý.Mày nghĩ gì mà mạnh nhanh như dặn vậy.Thằng khùng đạo phú xuyên vân diễm không cười nổi.Nó trầm ngâm.Tao nghĩ rồi mày ơi.Chắc càng ghẹ không ác.Ý mày là.Chịu tổng làm trai phải mày hả.Mày không sợ hả.Không sợ nữa.Ít ra thì hay làm cha ghẻ tao.Ông sẽ không ác với tao.Thằng hùng hát nụ cười liền.Nó nick con diễm giọng chua nè.Sau bảy mươi hai thay đổi.Nhiều đó là mày đổi ý rồi hả.Chưa mày bảo tao làm sao.Giải thưởng.Ít nhất cũng một lần nữa chứ.Bằng cách nào.Thằng khùng nín khe.Nó có biết đâu.Con tím trẻ vui về một nữ.Từ bữa đó.Tụi nó ít nói chuyện.Thằng hùng tưởng con diễn giả.Nhưng lúc nóng ngập ngừng nói là có cách thử thấy hai con nhỏ gật đầu cái rúp.Vậy là hai đứa hẹn nhau ra nhà văn hóa xã để bản kế hoạch.Vậy mà đùng một cái.Con diễm bị khùng.Dùng cái nữa.Còn diễm mất đời con gái.Dùng thêm một cái động trời nữa.mười tám phạm hại đời con diễm.Làm con nhỏ bị khùng chính là thầy hai.Ba cái đùi.Làm két sắt nhỏ xíu súng động hết trơn.Chuyện xảy ra ngày hôm còn diễm tin chín mươi ba cho nó ra nhà văn hóa xã.Cái nhà văn hóa xã tự đẹp.Nhưng giữa ruộng vắng.Hồi đó chỗ này là đất hoang của bà tám không ai để ý.Tới hồi xã phấn đấu lên xã văn hóa.Dòng túi tiêu chuẩn số sóng.Thì thấy thiếu cái nhà văn hóa.Mới chạy đi vận động.Bà tám thở dài.Chỉ là con kiếm được thì hay đưa vô nhà thương.Lúc đó áo quần đó rách te tua.Đầu đục một lỗ mắt đầm đìa.Thì hai lão đảo con nhỏ vô nhà thương là thầy cũng xỉu luôn.Ủa chuyện này sao dính thầy hay nữa còn thằng hùng đâu.Từ chỉ trại u kiếm thằng hùng mà không gặp trở lại nhà thương dòng gương mặt thân thờ.Người ta bàn tán xôn xao nghe bà tám thở dài não nuột.Đợi con diễn tỉnh lại hoặc đợi thằng hùng về thì sẽ hỏi coi thằng cu.Bạn nào làm chuyện tai chơi vậy y nằm khỏi nó liền.Con diễm không tỉnh lại đúng ra là nó tình mà như không vì nó cứ ngơ.Lâu lâu lại nói rằng con diễm cùng rồi nó vì quá sợ hãi.Hay vì quá nhục nhã mà tâm trí không bình thường nữa nó cứ làm nhãn.Chỉ hai ơi đừng mà buông ra thầy hai ơi đừng mà.Còn chịu kêu thì bằng cha rồi mà đăng quá thầy hai ơi.Đắng con nhỏ hoảng loạn nhắc tới rồi vậy là người ta nhớ ra hôm đó chị.Thấy hai ảnh con nhỏ áo quần rách nát vô nhà thương tình như thầy cởi trần đắp áo cho.Tại sao thấy hai phát hiện con diễn tại sao áo con diễn rách tại sao.Báo thì hay lại đắp cho con diễn nhưng hỏi thể khai không trả lời.Cục thiên con diễm cứ lẩm bẩm van xin thầy hãy biết rồi hễ thấy thầy hay là nó.Buồng trứng túm lấy thì khóc nức nở con bướm nó còn cái áo nó rồi.Thì hai thì hai cũng lành.Gửi tham quan viện thì chứ thấy nó là thể né chỗ khác vậy đó biểu sau.Thì tao không đi chín mươi ba cũng đi nhưng để khẳng định thì hay là hung thủ thì thím.Cũng không có bằng chứng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com