Đọc Truyện Đêm Khuya Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất _ Chị Ấy Bỏ Làng Đi _ Vov Đài Tiếng Nói Việt Nam 172

Đọc truyện Đêm khuya tâm lý xã hội mới nhất _ chị Ấy bỏ làng Đi _ vov Đài tiếng nói việt nam 172

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya.Của đài tiếng nói việt nam.Chồng chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Chọc vân anh sẽ chuyển động cơ bản truyện ngắn.Chị ấy bỏ làng đi.Giúp chồng tập truyện đối.Của nhà văn nguyễn hồng thái.Được nhận giải thưởng cây bút vàng năm hai nghìn.Mời các bạn cùng nghe.Lần này trước cửa hàng vào thịt tiếp đã thành nghệ mẹ luôn.Mất tiêu.Mấy tiếng hàn cùng lứa đang tờ việc vất đấy cho vợ chạy sang tôi cùng uống trà thái.Khi tôi về đến nhà cũng sướng phải sang nga.Cá chà lưng chén nhất từng tí một.Chúng cũng làm theo nhất nhé chết đi.Chứ không dám uống ở như uống rượu quê.Lúc định tôi mua được thứ chè hảo hảo nước ngọt ở đầu môi.Thơm bến tàu chăm sóc.Khói thuốc hà nội mỏng tang tàn trắng bông tơ mỹ.Thằng bun nhìn tôi chị chị.Nay.Beat chuyện ngày xưa.Con mẹ nha ngủ lang với thằng tốt đấy.Bụng lùn đến nơi xôi.Thằng cường cười hí hí.Thức ăn một chén trà.Đặt cọc xuống bàn một cái rõ to ít đừng im lặng.Tạo cái giọng làm nhà.Có khi phải sáu tháng rồi ấy.Giáo viên mà quần âu áo thụng kiều cha đạo.Lại phải xem xét đi .Sướng nhất là cái thằng tốt.Thằng tính thằng gù lưng phim.Gấp cái nhà tôi.Em có thấy gì đâu hôm qua em gặp chị ấy ở chợ sàn em đi sát lại nghỉ.Mà chẳng thấy gì cả.Còn lại mình tôi tôi miên man trong ý nghĩ lạ lùng.Chị nga hơn tôi tới mười tuổi.Giáo viên trường cấp hai của xã.Chăm chỉ anh sáu trước học ở liên xô.Về dạy một trường đại học ngoài hà nội.Những điểm ăn sáng về hè chị nga cũng nghỉ.Đêm đêm chúng tôi ngồi với nhau kể chuyện làng chuyện xóm chuyện người dân gian.Có hôm chỉ nha sang.Chúng tôi ngồi uống rượu.Bóc đít.Thỉnh thoảng nghe chuyện chị nga cười khanh khách.Hai hàm răng đều tăm tắp như hai hàng vôi.Những ngày hài như thấy bao giờ tôi cũng ở nhà chị về rất ngu.Làng xóm đã tắt đèn diệu quê ngâm vào bụng ấm nóng.Lần đi trong không gian yên ắng mới thấy yêu cái thằng quê nghèo xơ xác của mình đến mức nào.Cứ vậy ba tháng hè ăn sáng về.Chúng tôi hầu như đêm nào cũng chơi ở nhà chị.Chị nhanh sáu tấm với nhau như thế.Ai mặt con không mày mai chuyện gì.Tờ nha chị ngoại tình với anh túc hàng xóm.Quả là điều khó tin.Tối hôm đó tôi sang nhà chị cả.Chị cả là chị gái của anh sáu có đứa con tên là lan.Một thuở nhờ tôi phụ đạo cho môn toán thi vào trường sư phạm.Biết tôi thân anh tú .Chị cả coi tôi như em trai.Lúc chú lúc cậu sách thần kỳ.Lúc tôi bước vào nhà chị.Chị hoa ngay với cách giảm giật từng tiếng một.Cái thằng xấu có về với chú không.Em tưởng anh ấy về hôm chờ viên hai mươi lăm rồi.Em có đến trường từ anh ấy cùng về tàu nhưng mà không.Chị cả có vui hơn một chút.Về làm tí nữa chú.Về với con đi ấy thì làm gì.Cho tan cửa nát nhà.Bữa cương tướng vui.Tắt cái chị cúi xuống.Dụng cụ tay.Web hai con mắt.Vọng kim chít eo éo như người bị cảm cúm.Từ thường thằng sáu quá.Đi nước ngoài về được bao nhiêu.Nhét vào máy vợ.Mấy chị em gái bọn tôi.Cuộn cảm mười đầu ngón tay thành mẹ nuôi em ăn học.Mà em nó về chẳng được một tấm vải may áo.Vợ nó cũng hết.Để lại cho cha.Học cao mà làm tia hồi chơi.Tôi hoàng mang thật tự.Tưởng chị cả đã khô nước mắt vì khóc thương chồng chết bom hồi trống pháp.Ở đâu chị còn sàng.Cắm cái thằng em ngu ngốc dại đại học.Ngừng hát im lặng chị gọi con cái.Lan ơi con san.day nói cho chú hồng biết kéo chú lại nghĩ mẹ là điêu thuyền ác khẩu.Cách làm trà nó béo và đẹp hơn trước nhiều.Nó hiện là giáo viên dạy cùng trường với chị nha ok.Hôm buổi trưa cháu sa tiệm thích ngọc để cho nó mấy bắp ngô.Cửa nhà mợ đóng kín quá trông cháu gọi mãi mở không ra mở cửa.Lúc vợ chạy xa cháu thấy đầu tóc mỡ rối tung lên tin học lại không có nhà cháu đã ghi.Vào nhà một lúc.Cháu để lại mấy bắp ngô cho ngọc rồi về.Mợ cứ tự cháu ngại để mợ đi khỏi thích ngọc.Cháu tức quá nên bỏ về.Đi một quãng mà ngủ.Cháu thấy cây trúc đi từ hướng sau nhà mợ đi xa.Ảnh mặc quần tài xắn móng lợn áo may ô nhìn cháu cứ lấm la lấm lét.Chị cả ngắt lời con.Đáng nhẽ mày phải nhảy vào buồng.Xem cửa có đóng hay làm ở.Nếu mở thì mày phải chạy ra vườn sau nếu đóng thì mày chui xuống cầm tường.Nuôi kích hamster khang ấy sao cho tao.Thế mới hết đường chối cãi.Đây chú thấy không.Trịnh hoàng sang tôi.Thám tử còn lan ở lại.Để cho thằng mất dạy ấy chạy.Nghe con nam kỳ.Mất máu rồi cháy lên nhà nó làm toán lên.Gà con ấy chạy ta kéo tôi vào nhà vừa khóc vừa ban tin tôi bớt nóng.Nó không ngủ với người ta thì thôi làm gì nó phải fan tin tôi đúng là xàm mồm.Tôi buồn quá ra về dòng chữ này.Chẳng lẽ chị nha.Chị của một đàn em chúng tôi thật nhưng.Mùng bốn tết anh tắm về.Anh chị xuống chúc tết mẹ tôi ngay chiều hôm đó.Anh chỉ cười nói nhiều.Khuôn mặt chị sáng ngời chị nhìn vào mắt tôi.Tôi cảm nhận được ở ánh mắt ấy tử thanh thản mà tôi thường gặp ở những đêm hè ngâm như rượu.Cả hội chờ chẳng.Anh sáu cầm chén rượu.Chị nga đỡ một tay vào chén rượu của chồng.Cùng cũng chán với tôi.Tôi uống ở hết chén.Metylamin tan trong lồng ngực đập về.hai mươi sáu uống gần cạn chén.Trao phần còn lại cho vợ.Chị hai nhìn anh đắm đuối rồi chị nhìn sang cho.Anh em nhà chú làm đêm tự nhiên.Anh đi nước ngoài chất.Chú chở anh về lấy quà mừng đám cưới của chú nhé.Tôi và ánh sáng cười vang nhà.Mẹ tử tù tì.Bên mâm cỗ đê.Anh chị từ chối để sang chúc tết nhà chị cả.Tôi hồi hộp thay cho anh chị.Lát sau tôi nhìn qua cửa sổ thấy anh chị đã quay về.Chị vứt qua cửa sổ nhà tôi rất vui.Nhìn anh chị đi bên nhau thật hạnh phúc.Nếu họ không quay lại nhìn và.Tôi thì tôi không thể biết rằng.Trong một khoảnh khắc.Tôi thấy đôi mắt chị mở to.Nhưng lại đầy nước mắt.Chẳng bù.Lúc chị ở nhà tôi đi xa.Trên đường tiếng anh sáu xa ra hàng cò.Đội tuyển anh giải thích cho những tỉnh đã xảy ra.Anh bảo.Biết rồi.Mình phải chạy thủ tục đi ba lan phát tết mới xong.Trải cún cả đít.Hình ảnh ở lại hàn.Thật là có lỗi với người mẹ đã khuất.Lỗi tình yêu.Mình về quê.Niềm vui đến với nga hơi muộn.Nhưng là niềm vui có thật.Nhà của mình.Không bao giờ như thế.Cậu đừng tin.Nói riêng hầm biết thôi.Những giây phút âu yếm cuồng nhiệt và đam mê trong tình cảm vợ chồng.Trần thúy nga là người vợ tuyệt vời.Nếu không có tự thủy chung thương yêu.Làm sao chúng mình có những giây phút như thế.Giờ ra đi thương nha đến phát khóc đi được không.Hồng có uy tín của chị cả.Những dịp về quê cậu khuyên tài chị ấy giúp mình.Không bạn mình xuống chúc tết.Chị cả cứ trùm chẳng nói hái những câu ác quỷ.chín nga đau đớn quá.Phận làm em đành nén.Có thể sao chồng mất lâu chị thảo ở vậy nuôi con.Bị tê cứng trong tình cảm.Nên chị bình trở nên người hay đang yến đặt điều.Tin nhắn cho anh sáu.Anh đi xa sớm ít hiểu về người làng ta.Mẹ con chị cả làng người chăm nhà vua cho chị nga ngoại tình.Nhiều người cứ thế mà tin.Họ hi vọng anh về ít ra cũng mắng mà.Làm ngơ với chị ấy.Mọi động tĩnh của anh.Điều được bao con mắt gửi là nhìn vào để khẳng định ai là người thích.Để làm tí nào.Để đi nói chuyện thôi.Xếp hạng anh chị vẫn ngang nhiên.Anh không mày mai đếm xỉa gì tới lời chúc áo của họ.Như thế.Phát chỉ là anh chọc tức chị cả.Lẽ ra anh phải cảm ơn chị cả nhờ chị cả từ nay thay anh chăm sóc phần hồn chị nha.Như thế là em thích.Anh bỏ ngoài tai biến hả anh thách thức.Gửi nhanh.Nhất là chị cả sẽ không buông tha cho anh đâu.Tấu trầm ngâm.Đã cười nắm tay tôi.Đồi núi bước ra đầu tiên vàng.Excel từ cửa hàng thì chị sinh đứa con thứ ba.Quả là phúc đức cho chị.Đứa thứ ba là con trai.Chạy tây núi chắc bền nhất giúp anh chị vượt qua xóm bảy của rừng.Mẹ tôi bảo.Ngày mới sinh nghe tin lành khác nhau xài.Thằng bé sống tay chúc nhiều lúc.Truyện chỉ nha tinh con trở thành một sự kiện trọng đại của làng tôi.Bên những chuyển như sang lận trong bầu cử chủ tịch xã chuyện nàng tôi đánh nhau với nhà nguyễn văn cúng.Hàm tướng.Bích mát tôi thầm nghĩ thằng bé như là bị cứng tin cho ông chủ tịch lậu tiếu.Mấy người bạn cũ.Thường lại đến.Lần này tôi khó chịu thật sự.Chúng vẫn mở đầu câu chuyện về chị nha.Thằng tính của nó trước.Để tôi thích anh hồng ạ.Đúng là chẳng ai ngờ.Đúng là con ông túc.Thứ hai.Sao em biết chắc như đinh ấy.Nhà của thằng kia.Con bú lại đỡ đẻ ở trạm ta nói vậy.Bạn.Họa có điên thì mới đến nó.Tôi biết bản night làm y tá.Lại là người từ nơi khác đến liệu bà ấy có biết anh túc không mà tung xa câu chết người ấy nhỉ.Mà đứa trẻ vừa sinh làm sao vừa lọt lòng mà đã biết nó tấm ai.Đang thắc mắc với mọi người thì có mấy bà đi làm đồng về ghé qua một vào góc truyện.Mà lạ lắm anh hồng.Ai nói gì thì nói.Chị ấy cứ ngang nhiên vác bụng đi ngoài đường lại còn vui vẻ nữa chứ.Chẳng coi ai ra gì.Người kéo vào nhà tôi mỗi lúc một đông.Kiếm được một người ở xa về họ tranh nhau kể.Cứ như là đấu tốt.Ngày chị kia sợ nói chuyện nhà mình.Nên tốt hơn lạc hòa nhau kể chuyện người khác.Chính hai trở thành nhân vật trung tâm để người ta thân thiện với nhau hơn.Tôi nửa muốn nghe.Nửa muốn họ giải tán.Vừa lúc đó anh hòa làm ở ban văn hóa xã dựng xe đạp bước vào.Sau vài câu thăm tôi liên hệ.Chứng tỏ mình là người chính thức biết cách xã sao.Anh nhìn mấy bà giờ quát lớn.Thôi mấy bà xéo đi.Đại đưa chuyện hả.Lúc nào cũng thằng giúp con nha.Cứ nói tôi đây nè.Cái thằng hoa đây này.Còn nhà nước đẹp như tiên.Gạch đẹp như thế chứ đâu có hôi háng như cát bà.Tôi mà được ngủ với con gà một đêm có chết thì cũng sướng cả đời.Tuy hòa sản sạch.Chuyện như thế.Hết.Đề nghị các bạn ngày mai ra đồng nói chuyện tôi nhớ chưa.Mọi người cười sáng lên khoái chí.Let s go out and lời chào.Hạnh lục tục ra về.Hoàng hít một hơi thuốc dù chỉ với tôi.Truyện cô giáo nga ông ở xa về chứ về.Tìm mấy người hay đưa chuyện nhé.Người như cái nha.Không bao giờ nó làm chuyện bậy bạ.Tôi ở làng tôi beat.Chẳng qua thấy nó tán trong.Gửi get cơm bốn khuấy lên cho được mà thôi.Trước đó mẹ con chị cả khóa cửa để sang nhà tôi.Khác năm trước lần này tôi thấy mẹ con chị vui lắm.Chị cả bà.Đã gửi thư cho cháu đến mấy lá thư kể chuyện nha ở nhà.Còn làn chen vào.Hết đường chối cãi rồi cầu.Nó khi nắm quyền lắm gặp ai cũng chào cũng đáng lo.Tự nhiên tôi thấy bực mình.Dùng quyền thân tình tôi mắn luôn thái lan.Cháu phải gọi mợ chứ tao phải gọi là nó.Đâu có làm sao.Cháu vẫn tự lãnh đạo còn dạy học sinh của cháu cơ mà.Cháu từ tôi.Các cậu các dì nhà cháu đều từng.Chẳng còn tình nghĩa gì nữa đâu cậu ơi.Gặp nhau ở trường.Mấy lần nó chào cháu cháu cũng chẳng thèm trả lời nữa là.Nhức đầu quá.Sáng hôm sau tôi lên nhà chị nha.Gặp chị tuyết thấy thanh thản lạ lùng.Chị vui.Tít hỏi chuyện tôi có đưa người yêu về không.Không tìm thấy dấu hiệu ở chị vừa trải qua một cuộc vật lộn cô đơn.Và một lần vừa vượt cạn.Chị chủ động trao đứa bé cho tôi ăn.mười ba tháng tuổi nó vẫn dù em teen tít.Chị bảo đấy là thời gian nó ngủ nhiều để hình thành chích.Cũng may đi mười lăm.Anh gửi cho được ít quà xách tay qua người bạn về nó.Nếu không lương sáng tiên làm sao một nách nuôi nè.Ba đứa con.Chị cũng hỏi tôi xem thằng bé giống ai.Thầm cảm ơn chị điều ấy.Đặt con ngủ ở tường trị giá bàn tiếp tân.Lúc này tặng của chị mới pha chút buồn bộ.Cũng khổ tâm lắm chú ạ.Mrp hết pin anh sáu.Đều con chị là hư hỏng.Không ai đến với chị nữa.Còn mỗi một mình ông nội cháu thì thỉnh thoảng có xa.Già rồi mà có lúc chị thấy ông cũng khóc.Em thương chị và các cháu lắm.Nhưng.Cũng chẳng biết làm sao.Mày có bên ngoài đỡ đần cho chị nhiều.Bao nhiêu tai họa đồ vào đầu chị.Làm sao chỉ thông minh.Đằng nào mình cũng cứ bị mang tiếng.Mặt buồn thì được lỗi gì.Chị phải bỏ ngoài tai để cách thai không bị ảnh hưởng.Biến anh và các chú biết là được rồi.Thư anh viết về có kể chuyện gì không tôi hỏi.sáu tháng nữa là anh ấy về hả.Nghe chị sinh con trai anh mừng lắm anh viết thư buồn cười.Bảo đi xem bói bên tây nói chị sẽ tình còn chai.Tiền bạc cũng xem bói hả chú.Chị nghĩ là anh bịa ra để động viên chị thôi.Thư viện nội tiết sang tố cáo chỉ khuê lắm.Nhưng anh bảo.Chuyển tiền vợ chồng chỉ có vợ chồng hay.Nói ra.Thành mình làm gì.Hãy nằm đó sau một chuyến công tác về miền trung tone ghé thăm nhà mấy ngày.Vừa bước xuống xe là gặp ngay chị nha đang đi xe đạp gọi tên tôi.Chị gầy sập đi trông thấy khuôn mặt trắng đen cương vị pha chút bướng bỉnh chị nói ngay.Chị vừa vào tòa án huyện chuẩn bị ly hôn.Chắc em đã biết chuyện hả.Tôi không ngạc nhiên.Bệnh vôi ở hà nội.Mọi diễn biến những sự kiện trung tâm của làng tuyết đều phong thanh beat.Đặt túi đứng nói chuyện với chị ngay ở vệ đường.Chị bảo anh vừa về nước là bên nội đón ngay về nhà chị cả.Khi còn ở nước ngoài.Những bức thư tử nhà gửi sang.Làm trái tim anh bị tổn thương.Đầu óc anh mất dần khả năng xét đoán.Từ nước ngoài lúc đầu thức ăn viết cho chị chỉ là tự trách cứ.Những bức thư sau anh nói trắng ra.Nạp thẻ chia tay.Anh không cho phép chị xúc phạm đến tình yêu thiêng liêng.Mở một người con trai nghèo học giỏi như anh đã dành cho chị.Còn chị.Lại quen với nếp tấm tử tế.Chỗ tựa cuối cùng là ở anh cũng đột ngột mất.Đảng ta chỉ phải huy động hết sức mạnh của chính mình.Để giữ được thăng bằng.Đó là sự bùng lên tột đỉnh của lòng tự trọng.Đã bị tổn thương.Chị nói với tôi.Vẫn mắt cuối cùng ở anh chị lúc này.Là chuyện chia nhà cửa.Android nhất nhà.Còn chị muốn đưa tiền cho anh làm chỗ khác.Biết em về thế nào anh cũng đến như em khuyên anh giúp chị.Chị biết anh cũng là người có tính quân tử.Đúng như chị đoán.Đi về nhà được một lúc thì anh sáu từ nhà chị cả sang ngay.Anh bảo anh không cần nhận đứa con trai.Bị theo anh.Nợ tình thiếu tháng.Lại giống người khác.Điệu nhảy về nước anh mới được biết rõ hơn qua sự phân tích của chị cả và tên là.Anh chị giờ không thể ngồi với nhau được nữa.Từ bỏ sang một buổi sáng đưa anh trở về nhà chị.Sự quay trở lại với hạnh phúc đối với anh chị.Không phải là mục đích của buổi nói chuyện.Đây có thể là buổi nói chuyện đầu tiên và cuối cùng.Của riêng ba chúng tôi bình tĩnh nhé.Mở mèo cược.Ăn sáng chưa.Có hầm đây làm trứng.Xin lỗi tôi chỉ một câu thì tôi bỏ qua tất.Chúng ta sẽ chuyển ra hà nội sinh sống.Tớ hiểu đây là một động tác giả của sách.Một người phải hiểu vợ mình như thế nào.Mỹ đưa ra một đề nghị.Mà biết chắc người kia không bao giờ nhận rồi.Chị nga cũng chẳng phải vừa.Làm sao tôi còn tin ông.Cháu ra khỏi nhà mình trước không nói.Tôi mệt mỏi ngồi thêm bột nở.Như một quan tòa thất bại.Bùi tiến dũng.Chị nha.Nước chanh tây.Chị nhìn rất lâu.Nước mắt cứ như vậy mà tràn ra.Sữa trị của tuấn bàn khóc dương sư.Được phải rung lên từng đợt từng đợt.Hai năm sau.Tết được mtp tự lễ khánh thành trường cấp hai của xã.Phượt về tính ngõ.Nhà thầu quản lý nha.Thế còn là hiệu trưởng trường cấp hai xã tôi.Gửi tệp văn cho tôi suốt những năm tôi học ở trường nào.Thì thông báo cho tôi một tin bất ngờ.Chị nga mang ba con bỏ nhà đi mất tích đã mấy tháng nay.Không ai biết chị đi đâu và bao giờ.Chỉ biết khi bố đẻ chị không thấy các cháu và.Ông ta tìm.Cửa nhà đã khóa.Nền tím khô xanh.Ông phá cửa bằng ngà thích.Anh.Nga bị hạng mấy chữ trên bàn viết nắn nót.Vĩnh biệt thầy.Con không thể trở về được nữa.Tin thị mẹ.Tha tội cho con.Ông cứ đứng yên như vậy.Mà khóc.Thì quả nói giọng tay chú tâm thần buồn buồn.Từ những điều thầy suy nghĩ từ lâu lắm.Thì không tin cô giáo nha của thầy có gì.Như tình nàng lùn.Nhưng thiệp bảo vệ nhân viên của mình như thế nào.Thì thầy không biết bắt đầu từ điều gì.Thậm chí cũng như tôi.Có lúc thầy thoáng chút nhìn nhờ.Ý nghĩa cho tới tận cùng thịt quả là thầy bất lực.Trước khi nga bỏ nhà ra đi.Bị một học sinh mất máu xúc phạm ngay trăm trở lên lớp.Cậu bé không thuộc bài bị hay chê trách.Nó phản công lại nha bằng.Lợi dụng tự chơi.Vẽ lên bàn hai người đang ôm nhau.Và chú thích bên tôi.Làm chút nha.Nạp vào từng người.Lặng lẽ lau bàn.Chị không trả hỏi cản.Mặt tiếp tục sờ soạng.Giọng chị nhạc đi.Cả nước sợ sệt im phăng phát.Nha cho lớp nghỉ sớm.Bảo với thẻ vàng.Từ từ.Nga nghị điện mấy hôm không đến trường.Lúc bố đẻ chị gặp thầy thông báo.Tiểu hội nhằm tác viên mới tiếc.Tôi đánh vợ.Những đợt bình hành thương.Hơn nhưng mọi diễn biến của nàng tôi đều được.Nhiều năm sau.Ngày đầu bố mẹ chị lần lượt qua đời.Chưa kịp.Ông bà vẫn thường xuyên chăm sóc căn nhà của chị.Tôi được nghe bạn bè nói này.Anh sáu lâu lắm cũng không về.Biệt vô âm tín.Một dòng thư cũng không có.Mấy người làng tôi đi nước ngoài về bà.Dịch anh vẫn đang lưu lạc ở bên tây.Vẫn khắc khoải một mình.Mà chưa lấy ai.Giận cả làng mình.Nàng vô cớ để hai con người.Mặc một thời.Yêu về phương trời nào không rõ.Họ mang đi theo cả kỷ niệm của tôi.Những kỉ niệm nhỏ nhoi thôi và mỏng manh nữa.Nhưng đấy là trăm ngàn những sợi dây vô hình nào tôi lại ở bến làng.Bao nhiêu năm rồi.Có anh ở làng tôi day dứt về chuyện này không.Mấy chục năm sau.Tả một buổi sáng tầm khoảng tôi phát hiện có một bà lão nằm chết ngay gần phát cẩm làm.Bà cụ chết là một đêm mưa phùn to ztb.Nói.Bà cụ người gầy gặp sáng tao.Mặt mũi phảng phất một thời xuân sắc.Không có tấm vé của một người ăn mày.Chẳng trở nhà chức trách đến khám nghiệm tử thi.Xếp hạng túy ngờ sát trong một quan tài bằng gỗ xấu.Chung kết bà.Cùng với trái cây ngày bằng vải tốt.Mộc mạc.Pin tường.Nghe tình nàng đồng ý.Lạc thiêng lắm.Lại nhanh nói mới đi.Mức độ đã có người đến nhận.Thịt nạc phúc đức cho bà cụ.Nhìn hàng túi bào.Có một cái xe con chở bốn mươi lăm người sang trọng đến viếng mộ vào một buổi trưa.Tao đó họ bảo ủy ban xã làm việc gì đó.Không ai biết thân nhân của ngôi mộ là ai.Giọng thì.Biết là sân ở mỹ.Họ đang chạy thủ tục gì đó để nguyên.Con trai của cụ nhìn kĩ.Có nét hao hao giống anh sáu thời trẻ.Lúc việc làm nghe truyện.Tôi chuột xạ linh cảm một điều gì.Nhìn lên ủy ban xã.Đồng chí chủ tịch xã còn chè bảo với tôi rằng.Trong đoàn có một chị lớn tuổi nhất muốn tìm địa chỉ tôi ở hà nội.Nhưng chậm chí xin lỗi là không biết.Chính chủ tịch con trao cho tôi một bức thư đã dán kính.Trời ơi.Chỉ tay.Thư của cánh ngọc.Đứa con cả của chị nha.Thư viết có mấy tóc ngắn.Chúng cháu về nhà.Nhưng không còn ai là người thân.Sinh năm một nghìn chín trăm tám mươi hai.Mẹ đưa chúng cháu lên tấm ở lai châu và ở vậy một mình nuôi chúng cháu ở trưởng thành.Mẹ cháu bỏ trốn tìm về nhà.Chú cháu tìm khách.Khi về đến quê thì đã muộn.Trắng và các em cháu muốn chuyển về sống ở quê.Mẹ cháu thường vào khi nào bố cháu cũng tìm về.Giờ chú nói cuối xã giúp đỡ.Để cháu thực hiện được nguyện vọng.Của mẹ.Cháu chú nhé. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com