Đọc Truyện Đêm Khuya Về Chiến Tranh Việt Nam _ Sen Trái Mùa _ Vov Đài Tiếng Nói Việt Nam 176

Đọc truyện Đêm khuya về chiến tranh việt nam _ sen trái mùa _ vov Đài tiếng nói việt nam 176

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa quý vị và các bạn.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Xin giới thiệu cùng quý vị và các bạn truyện ngắn.Tên trái mùa.Của nhà văn nguyễn thế hùng.Một câu chuyện day dứt về chiến tranh chống mỹ cứu nước.Qua giọng đọc phát thanh viên sơn tùng mời quý vị và các bạn cùng nghe.Thằng cò vừa bờ cỏ leo lên khỏi đầm với mấy cái gương sen chắc chỉ chữ trên tay.Ngày nào việt đứng chấm trước mặt.Có tính lảng tránh khi bị lão cản lại rộng thế.Thằng.Dám hái sen hợp.Bắt bỏ tù.Cháu xin bảo vệ rồi cháu hải mấy hương cho mẹ.Mẹ mày lại thèm sen à.Giỡn nữa nhảy nhỉ.Để tiếp à.Lại đây tao sờ chim cái tóc hát.Thằng cổ đang tính thối lui.Thì lắp điện lao tới.Em lấy cái sim nó kéo.Cô ấy một tiếng tay cầm sen tay ôm chim chạy thục.Đường mệt quá xa nó quay lại trum.Đồ điện đệm không biết thẹn.Lạy cha thằng này láo.Lão điệp rộng chân dọa đuổi.Có chửi nồi chạy như tên bắn.Gần đến nhanh kéo cũ.Nó dừng.Đi núm trốn và thêm vào để đánh lửa con chó mẹ nhưng không được .Thấy bóng thằng cò.Con mẹ nó hăm hở lao ra dùm hai chân trước lên vai thằng cò.Giá sức liếm láp khắp cổ.Khắp mặt làm cỏ nhọ.Nó dùng đầu gối thuốc mạnh vào bụng con mèo.Mẹo lấy một tiếng đặt vội hai chân trước xe.Mùng mấy tết.Mắc hâm hãy chờ đợi.Nghe tiếng chó ạ.Mở thêm vội cầm cái bát đất đi giảng võ.Thấy thế cỏ nhân.Nói chống nóng.Cháu vừa đái rồi.Ngoan.Đừng có lừa bà có tội đã vào đây xem có giọt nào nữa không.Còn miễn cưỡng vạch quần.Bắt cái chim nhỏ viết đầu như đạn ckc kể miệng bát.Vừa cố giặt nó vừa lẩu bầu.Xỉn xỉn.Sao không bảo bác thắng.Lấy ô loan để cho bà một đứa cháu nội rất hay suốt ngày.Super uống.Chào bố anh nói như người lớn.Bà thiên thần.Nó mà chịu lấy rồi đã phúc nhà.Nào.Cố dặn thêm tí nữa.Chưa đủ muộn.Sao.Không xin cái lan .Bà quá lứa.Gần bốn mươi tuổi mới tự túc được đứa con trai.Hồi nãy.Thằng cò đang hồn nhiên chạm vào nỗi buồn tủi nhất của bạn.Bà khát nước đái cháu nội.Còn hơn đất cày trâu khát nắng.Hát cháu ba nghìn thằng con trai duy nhất ngô thủy ngu chung.Đâu.Mà còn đau hơn bởi đường tình duyên của con quá giống bà.Bà cũng đơn phương.Thủy chung với một người đàn ông đã có gia đình.Để đến khi giật mình tuổi bốn mươi đã về trong chân tóc.Không liệu không kịp.Bạn đang làm liều tự túc kiếm đứa con.Nuôi con một mình.Khi sinh nở không nhìn không giữ giờ về nhà tuyết trái gió trở trời.Là đau nhức khắp mình mẩy.Mặt mũi váng.Trời đất quay của chỉ có nước đái trẻ con là.Làm cho bà đỡ.Uống gì.Thịnh nghiệp.Chị bảo thêm đã khuất giao hàng chè tàu.Con mèo dúi đầu vào bụng nhỏ nhất.Bỏ bớt đầu nó.Nói thật mà.Như với một người bạn.Cái này mày đâu có ăn được.Tao đây còn đói mail chưa có gì đặt bụng.Theo tao về nhà.Xem có gì ăn không.Đi.Nhưng mày phải cổng tao.Như hiểu được tiến thành.Con mèo chỉ lưng ra.Hơi khó chịu hai chân trước cho cỏ ngồi lên.Và cũng giả bộ tròn chân qua liên quân.Rồi vừa người vừa chó.+ sáu chân cứ thế thảm nạn về nhà.Thằng cò cưỡi con mèo về gần đến ngõ thì nghe tiếng cha nó gọi.Cô ơi.Dạ.Đưa cái dạy về đấy cho cha.Bỏ rơi con mèo lót chạy vào sân thấy cha đang đứng bên mật khẩu súng mười hai ly.Một tay chống lạnh.Lên thân súng.Sông trà giống như những người mông cổ đứng nghỉ với con lạc đà trong chuyến hành trình xuyên sa mạc.Mà nói vừa được xem kẻ trong phim của máy xúc.Trà vẫn còn lại gì.Bảo lấy cái ghế đặt lên phía bên trái khẩu súng nhanh với kính ngắm.Rồi ra hiệu cho có đứng lên ghế.Cầm lấy tay.Quay kính ngắm.Trà ra phía sau súng đưa giá vào vai.Lên đỉnh.Bắt đầu ddnăm.Cỏ không nghĩ lại trà sẽ bắn.Bởi súng đang giá ngay giữa sân.Nhưng khi có đang lơ đãng nhìn trời.Thì tự dưng xúc khác lên một tràng.Giật mình.Cổng nhà tulip.Tai điếc.Xe đứng cửa kho.Tổ ong bò vẽ trên ngọn cây bồ kết vỡ một mảng lớn rụng lả tả.Bỗng mẹ cả vùng dậy sau bụi chuối hột mẹ vừa ôm quần vừa chạy tóc mẹ xua bay bay.Phía sau một đàn ông bám riết.Thế thế.Cha không cười nữa mà hết lên.Chạy ra đầm mất lá sen.Như vậy mẹ sẽ phòng rất đậm nhảy tôm xuống tiền tay với bớt trước là center.Đội lên đầu và lạnh sang bờ bên kia.Đàn ông và vẽ nhau xuống đốt thu hút và lá sen.Chú đại bi mẹ có lừa một cú ngoạn mục.Mẹ lên bờ và cũng tiện tay vừa vội cái hộp che lao về phía cha cha hoàn.Chạy vòng quanh xu.Mẹ vui vụ mấy cái chả tiếp tục chạy.Mẹ tuổi dần.Chơi bắn súng đâm hoàng vào buồng mẹ lao theo.Coi đứng cười như thế này.Xe chạy đến bên giường mẹ giờ cao gầy vụ.Chanel tráng theo đà nẵng đã sắp lên giường cha lao vào ôm ngang lưng mẹ để nướng xuống.Miệng không nuốt vàng xịn.Xin mình anh lỡ.Đâu có biết em đang ngồi tổ dế sau bụi chuối.Đổ phát xít.Đổ đế quốc.Mẹ vừa la.Vừa ra sức ngoái lại phía sau đánh trên mình.Lưng chảy nhiều cái phải mẹ đánh như phủi bụi vậy mà ra cũng la lên oai oái.Ôi trời ơi đánh thế này thì chết mất lấy đâu mà sức mai mốt đi đánh đế quốc đây.Người cha là.Bố người mẹ đỡ ra.Nước mắt dj chạy.Mẹ lên xe.Thị như có hai vết ong châm.Trời nói.Khốn kiếp.Hai con ong đực dám chấm vợ ta.Đúng là đổ đang điểm.Trâm.Chấm cho mình tự đọc.Mẹ.Phát mạnh một cái và linh trang.Đổi nỡm ạ.Google.Có gì đâu.Con lấy cái đĩa.Giá đồ lành xin cho chai nước mắm về giúp cho mẹ.Vỏ laptop chạy ra trạm lấy cái đứa trẻ rồi nách cửa trái.Chắc chạy tăng online.Đường đồi toàn đá răng ngựa.Đâm vào chân nhói nhói.Có không thể chạy nhanh.Con mèo vì trước thỉnh thoảng lại phải đứng chờ chờ.Đến mới thấy có đưa cái đĩa xin nước mắm online cười mà mắt tự nước.Khi còn là giờ về đến đầu ngõ.Cũng là lúc bác thắng đến.Samsung đi vào sân gọi vốn lên.Anh đại đâu.Anh lại đâu gia bảo.Trong nhà không có tiếng trả lời.Bác đến bên cánh cửa đấm tỷ tỷ.Vừa la vừa hết.Có gan bắn có gan nhẹ.Bắn xong uốn đẹp nhất chuồn đèn ban ngày thế à.Đợi bác thắng đấm đến mỏi tay.Trà cỏ mới mở cửa hay thế giáp mặt bác tháng hỏi ngày.Anh vừa làm cái trò gì vậy.Dạ.Em em với nhà em đang làm một nhiệm vụ hết sức quan trọng để xây dựng chủ nghĩa xã hội.Dạ.Bọn em đang tái sản xuất lực lượng lao động.Anh.Anh tôi không hỏi việc đó.Ai cho anh đưa súng về nhà.Bánh oan.Tôi thì tôi chỉ google.Thật không.Được thế thì phúc đức cho nhà em quá được bác vô cổ thì em mừng lắm.Bác ngô thì mai mốt em khỏi phải vào chiến trường.Em vẫn được ở trong tủ bán máy bay với.Quê nhà em lại được tiếp tục làm cái nghề thiêng liêng.Lại cái việc tái sản xuất.Nghe cha có nói đến đó.Bác thắng không có nói được gì.Bạn đứng sushar một lúc giữa sân.Đến khẩu một nghìn hai trăm lẻ bảy sờ bóp cho qua chị.Trước khi về.Bác nói thật.Tí nữa tôi cho người sang lấy súng.Anh chưa có bán nữa.Anh là anh là vừa vừa phải phải thôi chứ.Dạ.Bác lại nhạc.Em nghe lời.Vừa vừa phải phải.Mặc không vừa phải cũng sức đâu mà bắn nữa bác ngay một lần đã mệt bã bờ.Bác chưa bắn lần nào cũng chưa biết chưa.Lắm mà bác cũng phải làm mất cái việc tái sản xuất đi chứ.Không thèm đấu để ở với cha.Mất thắng nút giả.Có đứa cháu trai đi ăn nước mắm chay nhìn trò cười cười.Mẹ hết đau rồi.Con cứ chồng chán tối chấm rau.Trà sắp đi rồi có nhớ ở nhà ngoan giúp mẹ.Trà cấm ra đê mất sữa mẹ bắn máy bay.Còn ngoan.Trà an tâm đánh mỹ.Mẫu thắng máu về.Mẹ có trong nhà đi ra mắt đỏ hoe.Má đỏ hồng tóc rũ rượi.Mẹ ốm có phải làm nhìn chết.Chắc không dám nhìn hai mẹ con vội quay lưng bước xuống thể đến bên khẩu mười hai lít.Tra cứu bần thần mân mê từng bộ phận của khẩu súng.Nghe nói khẩu súng này.Gắn bó với cha trước khi.Cò có mặt trên.Cũng nhờ có khẩu súng mà cha mẹ có đến được với nhau có.Có một gia đình.Chuyện này đã có lần.Còn nghe lão.Kể.Mới đó mà cha có.Đã đi được gần hai mươi năm.Thỉnh thoảng các gửi thư về.Mẹ đọc cho cậu nghe đến thuộc.Thư nào cho cũng dặn có ngoan.Giữ mẹ cho cha.Cảm nghĩ trai thật.Mẹ đâu phải con nít mà phải giữ.Phi nhung.mười thứ như một.Thứ nào chắc cũng dặn thế.Nhiều lần mẹ viết thư cho cha.Có tính nhờ mẹ hỏi nhưng lại quên.Và rồi cũng đến ngày cầu viết được thư cho cha.Nó đuổi theo con mèo về đóng cửa.Trốn bạn.Ngồi cả buổi sáng mới viết được mấy dòng lộn xộn kể sự việc.Kể như một người lớn.Đẩy nó vô.Từ ngày cha đi đến giờ.Làm mình có thêm nhiều hố bom.Cây đa cảnh chùa tuần rồi bị bom vật ngã.Chùa đổ ông bỏ ra.Theo các tượng phật trái cầu queo.Về với phật.Không biết bỏ về đi.Người lớn thở dài nói về.Người ta mới mở đường nhé.Chạy gần làng mình.Mẹ nói nếu bây giờ.Trà mới.Thì chắc sẽ đi theo.Đường này.Vào nam.Chứ không phải.Xuống ngã ba như trước kia.Từ ngày nghe mẹ nói vậy.Chiều nào của cũng cùng con mèo đứng bên đường trông trẻ.Mấy lần bác thắng đến nhà nói để dạy chữ cho cò nhưng mẹ không cho.Mẹ cũng hay thật.Chán nhỉ.Cha đi vắng.Nhạc buồn.Cho bác đến vui có sao đâu.Có lần còn tí mẹ vừa.Vừa đẩy bắc thắng ra cửa.Hình như bác cũng khóc.Mẹ la vang.Em xin anh.Thân này sao xẻ đôi.Em thấy.Thấy loan.Loan là online đó cha.Nó cũng thích anh rồi.Thắng.Không ưng thì làm sao mà sống chung.Loan cũng chỉ muốn lấy tôi để thay.Mẹ nói.Đừng cầu toàn quá.Thôi anh về đi.Miệng thế gian.Thương em.Thì về đi.Mẹ đã nói.Nhưng thỉnh thoảng bác thắng vẫn sang nhà mình.Đi thì gọi lại cái máy nhà.Khi thủy.Sửa giúp cánh cửa.Ngày đầu bây giờ bác làm xã đội trưởng đấy đêm nào mẹ cũng ôm cỏ khóc nhớ cha.Dạo này bóp nổi nhiều mà con mẹ ít kiếm được thức ăn bỏ nông trường chết gần hết.Bom giết chúng nó cũng khôn biết chạy đi chú rồi.Cá dưới sông cũng hết rồi thì phải trả.Cỏ với.Với mèo cũng không dám ra đồng săn chuột nữa đâu.Mấy lần thấy khói.Máy bay đến ném bom.Chạy trôi chế.Xã yên tâm đánh.Con vẫn giữ mẹ ngoan cho cha.Vết xăm cỏ rút cái phong bì mẹ đã viết sẵn trên tủ.Cho thư vào lấy cơm nguội rán lại.Xong xuôi nó rách cửa chạy xuống ngã.Mày có bản sanyo.Vượt qua đoạn đường hôm qua mới bị bom phá.Nó đến bên một chút.Đưa phong bì thư lên vẫy vẫy.Today xe buýt ý với tay ra lấy nhoẻn miệng cười.Nói app cả tuyến xe.Lớn nhanh nhanh ra chiến trường mà gặp cha.Chú chỉ chuyển cho lần này thôi nhé.Gửi cho anh.Có hở chạy về.Đã thấy mẹ lúi húi dọn dẹp trong nhà.Thấy mẹ cò khóa liền.Con vừa đi gửi thư cho cha.Ừ con ngoan con viết gì cho cha.Con không nhớ.Viết nhiều lắm con viết bác thắng hay sang đây giúp mẹ con mình.Xã yên tâm đánh mỹ.Trời ơi sao con biết nhiều vậy còn ơi là con.Thì con thấy.Mẹ ốm riết của bạn.Nước mắt.Rùa.Còn gửi thư cho cha được mấy tháng thì đến một nhà.Coi để ý chị ấy bác thắng thân trước ngõ nhà tao mấy lần.Nhưng không vào.Đến khi nhỏ mặt người bác mới dễ giặt gõ cửa.Mẹ không cho cỏ mở cửa mà chị ở trong nói với da.Tôi tin anh anh thắng ơi anh về đi để cho anh đã yên lòng mà đánh nhau nữa chứ.Linh.Tên mẹ cò.Liên.Cho tôi vào một.Có việc quan trọng.Tôi muốn bàn.Tôi tin anh.Có việc gì để ngày mai không được à còn không anh đứng ngoài đó nói vô cũng được.Dạ mẹ cậu đã chùng xuống phan.Không đủ.Tối qua.Mở cửa cho bác vào năm nào.Con nhìn mẹ.Không thấy mệt biểu hiện gì có sẵn sàng đến bên.Rút chốt.Bác thắng khom người bước vào.Mất chưa kịp ngồi mẹ đã hỏi.Có chuyện gì.Anh nói nhanh đi.Rồi về cho.Tiếng đã đầy tay rồi đó.Mẹ còn chắc vợ.Nhưng bác thắng lại không nói gì.Cứ xa xa chuẩn luôn ba luôn đúng trong miệng.Bác tính mở miệng rồi lại thôi.Bắt.Ôm còn vào lòng.Cơm lên.Lên.Rồi nghỉ sắc mẹ.Mẹ dục bác cũng không nói gì.Cuối cùng bắc vùng.Thôi.Chả có chuyện gì đâu.Vui vẻ.Thế mẹ rùng mình.Ôm riết cả vào lòng nhìn theo bác thắng phạm thu.Nước mắt lưng tròng.Mẹ rên la.Không.Không anh thắng.Anh quay lại cho tôi hỏi một câu đã.Mẹ có tha thiết gọi nhưng bác tháng không quay.Tối đó mẹ ôm cổ khóc rấm rứt cả đêm.Chúc chúc mẹ lạnh.Thắp lên bàn thờ mấy nhé hương rồi lầm khấn vái.Sáng ra mẹ bảo có sang nhà bà thêm chơi rồi bỏ đi đâu đến ba ngày sau mới về.Mẹ.Sang đón cỏ.Tóc giả dựa mắt thâm quầng.Quần áo nhiều nghĩ trả lời.Mẹ ôm cò bảo thêm ôm cả hai mẹ con vừa khóc vừa nói.Có khi họ nhầm.Cháu.Đã hỏi xin việc.Chân tình.Gặp cần người trực tiếp chôn cất anh ấy.Con ơi.Cha không về với mẹ con mình nữa rồi.Thằng thắng biết từ tháng trước.Nhưng thấy cháu còn yếu sau trận bom.Rồi nó bảo.Máy khoan.Tính năng động viên nhưng lại sợ thiên hạ hiểu nhầm.Không ngờ cháu tinh.Cho nhận ra sự bất thường ở nó.Thành lệ rửa mặt bà có sự quan tâm đột xuất.Y như rằng.Trời ơi.Anh đại ơi.Người là nghe tiếng khóc của mẹ của.Họ kéo đến đông lắm.Người bông cỏ.Người dìu mẹ về nhà.Online mắt đỏ hoe.Không biết lấy đâu được tấm ảnh cha còn lòng không kính trao cho lão điệp đẹp.Loài hoa.Tìm cái ghế.Lập.Đứng lên đặt không ảnh lên bàn thờ.Ola là người thắp nén hương đầu tiên.Khi cắm hương vào bếp.Mắt nhìn trân trân ảnh chào cờ.Có nghìn đồng một lúc.Rồi toàn thân bỗng lụi xuống như một dải lụa trước bàn thờ.Người ta vội bỏ ngõ lên giường nằm cạnh mẹ có.Mẹ và.Ôm nhau.Phim.Ai cũng cố mỉm tiếng.Để cho nước mắt chảy ướt gối.Càng ngày làm càng đói.Mà nói là đúng thôi.Cánh đồng dạng thông thảm hại đến thế là cùng.Hố bom chiếc hồ bom đứng trên đồi nhìn xuống đồng bằng chẳng khác gì tấm chân chiên rách tả.Ai phơi giữa trời.Vậy mà.Chiều nào.Loa cũng ra giả.Xã nhà.Quyết phấn đấu thóc không thiếu một cân.Quân không thiếu một người.Từ ngày họ bao tử cha mẹ có không còn lên đây trực bán máy bay nữa.Mạch chuyển sang làm công tác phụ nữ xã.Mẹ đi luôn mà thêm nói.Để mẹ đi cho khuây khỏa.Bác thắng cũng đi ở thất thủ.Nên hai nhà chỉ còn lại hai người.Một bà một trẻ thui thủi vào da.Nhà trống cảnh quậy quá.Vì con mèo đói gầy.Mắt toàn sự không còn hiếu động như trước.Mẹo thường nằm trong góc nhà.Đổ rác lên chân dõi mắt âu buồn nhìn ra ngõ.Chắc nó nhớ những ngày đi săn chuột.Chạy loanh quanh cũng quốc ở ngoài.Dạo này nghe tiếng bom nó cũng ít khi nào đi.Hình như nó nản.Đã quá nhiều lần.Phải về tay không rồi.Nhưng khi nó lủi thủi trở về trông thương lắm nhưng biết làm sao.Người còn đói bạc má.Hàng ngày trước khi đi làm.Mẹ có thường được.Nhựa bảo thêm nấu hổ để hai bà cháu cũng ăn.Cũng có khi mẹ và bác thắng.Cùng về đột xuất.ba mươi bảy thêm và nổi vài lẻ gạo gạo mấy củ khoai hấp lên trên rồi cũng sang bữa.Lâu dần thành quen.Hai nhà máy nhưng.Nhiều đêm mẹ không về.Cố mà ngủ.Hít hà mùi cốt trầu.Mùi mà mẹ có không có.Dưới một đêm hình như đã khuya lắm.Đang ngủ ở chợ tỉnh.Vẫn nghe tiếng mẹ nói trong nước mắt.Con xin bà.Con là gái quá còn anh thắng trai tân.Trước con đã phụ bạc.Nay sao dám.Thiên hạ họ cười cho.Ai cười được cả đời đâu con mẹ đã nghĩ tử lâu nhưng đợi con nguôi ngoai rồi mới dám.Anh đại đi thiệt à.Thằng tỏ nội ngoại cũng chẳng còn ai.Mẹ thương con.Phương thẳng thắn.Ngày con lấy đại có thể chẳng lấy ai mặc cho mấy lần mẹ dọn chết nó vẫn trơ trơ.Con thương lấy nó.Thương mẹ.Mẹ thấy hai bác cháu chúng nó.Cũng biết nhiều lắm.Cỏ không nghe mẹ trả lời.Hình như mẹ đang cố kìm tiếng khóc.Tiếng khóc thầm trong đêm.Nghe.Cũng lớn lắm.Cũng tủi lắm.Thương.Có không khóc mà nước mắt cũng thấm ướt gỗ.Cầu kim tiến.Nút mạch vào gối rồi ngủ từ lúc nào.Sáng.Thấy mẹ đã đi.Bom ngày càng rất xuống càng nhiều hơn.Cúc tần giữa hai nhà được phá đi chỉ còn chừa lại bụi tầm xuân.bảy mươi lăm mẹ sinh em kiên.Quen mà.Cậu vẫn gọi bác thắng là bác.Mặc rất nhiều lần người lớn bảo gọi bằng rượu.Lão điện đèn không còn thiếu tá như trước.Lão tập uống gì.Xây bếp nhà.Có lần gặp mẹ cầu giữa đường đang trong cơn say là ôm mặt khóc.Sao liên không hiểu cho tôi.Tôi khổ lắm.Thấy vậy mẹ rách quần áo đi.Nhưng hình như mắt mẹ buồn bực nước.Đa đoan khổ.Người lớn nói về.Người ta dựng lại chùa là.Mái tóc dài của online không còn.Thấy bảo đó là tấm khăn đen trùm kín đầu.Lên chùa mới ở.Bác thắng đi được gần tiếng đồng hồ thì bom nổ phim nông trường.Con mèo lập tức lao.Mẹ con và bà thích nhìn theo nhạc nhi.Đã từ lâu.Nó còn chạy đi khi nghe tiếng bom nữa đâu.Đang ngủ tự dưng em thêm khóc ré lên.Mẹ dỗ thế nào cũng không chịu nên.Xipo một lúc con mèo lao về.Gmail.Cấp thêm một mảng thịt thơm khói bom.Bà thêm tính sẽ được con mẹ khen ngoan.Thì nó lại chạy một vòng cung.Vừa cắt miếng thịt vừa chú lên từng tràng đứt rồi.Có đuổi theo.Con mèo như hóa điên nó thả miếng thịt xuống nhe hàm răng trắng ở giữa đe dọa.Có tính xông vào cướp miễn phí.Nhưng bị bà thêm chụp lấy tay giữ.Bà nà.Chắc nó bị dại.Cả nhà đông vui hay không biết xử sự với con mẹ thế nào.Thì người ta đưa bác thắng về.Đang nằm trên võng đắp ngang người một chiếc chân chim.Ai cũng cả.Nhưng mẹ hết lên rồi như điên như giật tấm chăn chiên da.Toàn bộ phận ngực bác thắng.Không có.Mẹ lại xuống như lá chuối bị lửa tát.Lắp đặt khỏe lại.Lúc nãy mẹ cỏ đưa bảo gì.Lão khóc giống lên.Sao khổ mãi vậy liên ơi.Bàn phím xõa tóc cười sằng sặc chạy lên chùa.Trên đó.Tiếng gõ mõ tụng kinh của online vẫn đều đều.A di đà phật.Cứu khổ cứu nạn.A di đà phật.Cứu khổ cứu nạn.Khi người ta chuẩn bị nhập lượng bác thắng.Con mèo nặng lại bỏ ra ngoài.Ai đó.Tò mò.Nhật bản.Rồi rủ lên chết.Mạng kim.Được rửa nước thơm.Đắp lên ngực bác thắng.Trước khi cho vào quan tài.Bà thiêm.Ở hẳn trên chùa.Em khóc.Có đói nên mẹ không thể nằm lâu.Mẹ phượng dậy đi lại vật vờ như cái bóng.Nhiều bữa mai nhớ nổi sắn luộc của lão điệp đẹp.Tải nhạc mới có cái.Mẹ không đi cấy.Vậy mà cứ mỗi buổi sáng thức.Việc làm lại thấy những hố bom hôm qua quả sâu thăm thẳm đáy.Nay đã được san bằng.Và khen vừa được ấy.Vẫn như thế.Cứu thế.Cánh đồng làng những chiếc áo rách dần được bán.Càng lạ lùng.Mùa đông năm ấy sen không tả mà còn nợ bói giải rác đây đó vải bông hoa.Lá sen lá lúa cứ rập rờn vũ-khúc ruộng đồng.Nhưng em vẫn còn hiểu.Bản đêm trên những hố bom lại được cây mới.Cứu thế.Cứ thế cho đến một bình minh tiết đông chí.Mấy người làng rủ nhau ra đồng sớm bắt cá chết giá.Nhưng họ không.Lạnh thế mà có người còn ra đồng trước cả họ.Lão điệp.Đi sớm thế à.Chắc được nhiều cá lắm đấy.Mấy người rủ nhau xuống lại xem.Họ thấy gián điệp vẫn đứng nguyên dưới.Chân tay không phải là những con cá chết giá mà lại những củ sen chuẩn bị được cấy xuống.Người lạ hỏi.Lão không trả lời.Cứ đứng như một pho tượng không.Người lành lại gần hơn nữa mới rủ lên thất kinh.Lão điện đã chết cắm.Chân ngập sâu quá trong bùn.Người lại bé nhỏ lát.Mình chết rồi.Mà lão vẫn còn đứng không kho như đang sống.Nhìn cảnh đó.Không ai cầm được nước mắt.Lão đi.Lớn hơn những gì ngài thường người làng thấy.Vẫn nghĩ về lão.Mỗi người.Chết một kiểu.Lão điệp.Góp thêm ở kiểu chết trong kho tàng kiểu chết.Của loài người. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com