Đọc Truyện Đêm Khuya Về Tình Yêu _ Nơi Tình Yêu Đi Qua _ Truyện Ngắn Hay Nhất Về Tình Yêu Vov 184

Đọc truyện Đêm khuya về tình yêu _ nơi tình yêu Đi qua _ truyện ngắn hay nhất về tình yêu vov 184

Xin mời các bạn nghe buổi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Truyện ngắn nơi tình yêu đi qua.Của nhà văn nguyễn hồng thái.Mời quý vị cùng các bạn thưởng thức qua giọng đọc của phát thanh viên hải yến.Kỳ nhận được điện của mẹ anh nhắn qua căn phòng.Ngày kia.Phải có mặt ở nhà quê vẹn chỉ có thế như một khẩu lệnh không kèm theo lời.Cách nào như muốn thách đố trí tưởng tượng vốn không phong phú gì của anh.Kiên giang xuất cơm hộp đang nằm im lìm trên bàn và thẩm mỹ hay là máy anh bị ốm.Không phải như thế thì chính anh cả là người sẽ gọi điện thoại chứ.Hay là lâu nay họ nguyễn nhà anh tìm được một ổ điều mà.Bao nhiêu năm nay lòng mẹ anh canh cánh không yên đi đâu nếu thấy thật lòng.Là tìm người sẽ hỏi các hướng mà cụ tổ nhà chồng đang nằm ở đâu trong lòng đất.Để thực ra.Kỳ là giám đốc một công ty trên ngàn công nhân một công ty của nhà nước đàng hoàng được dưới.Trên yêu.Được tủ sách người tốt việc tốt của thành phố beat in trong tập.Những bông hoa đẹp về bằng cấp.Phải nói.Kỳ chăm chỉ học hành.Lúc đầu là học gạo sau đó vì tiếc mà học đến độ say mê lĩnh bằng.Phó tiến sĩ ngay từ thời bao cấp này theo dự báo chí nói thì sắp được coi là.Tiến sĩ.Tiến sĩ bảo vệ trong nội địa một cách nghiệt ngã.Chứ không mang tiếng là con bò ở liên xô về như cách gọi dân gian.Sách dừa tử ghi danh là khách của thực thực là chủ của danh.Có danh lại có thử.Thì danh bịt thế được coi trọng.Duyên kỳ thì.Được cả hai.Là một người thành đạt nhất của dòng họ .Kỷ b phần cơm của mình ra văn phòng cùng ăn với mấy nhân viên cho vui.Vừa thấy cô hà.Ảnh hỏi ngay.Cô hà này.Mẹ tôi có nói thêm điều gì không.Con thấy bà cụ như thế nào.Bình thường anh ạ.Nói rõ ràng mạch lạc và bình thản.Chẳng có chuyện gì quan trọng đâu.Hay anh gọi về hỏi thử xem.Kỳ định khách.Ở quê làm gì có điện thoại nhưng lại thôi.Cô bé này kỳ lạ thật.Cứ nói như không.Chẳng có gì quan trọng đâu.Mẹ gọi thằng con.Hơn năm mươi tuổi về mà lại không có gì quan trọng sao.Đường đi những ba trăm cây số chứ ít ở gì.Kỳ anh vụ bắt cơ một cách vội vã.Không có cảm giác ngon.Hay là dở.Linh tính báo cho anh biết chuyện và anh gọi về chị có thể liên quan đến hai người.Mẹ anh.Hoặc làm loa.Những hồi ức ngày xưa đang trở về chậm chậm.Sau đôi mắt lim dim của kỳ.Thì như có một bị sóng nhạc.Cậu lái xe nhanh nhục phá vỡ.Lần này về.Anh cho em tới thăm chị lan một chút nhé .Quả thật lúc ấy anh đang nghĩ tới loa.Phải thoát ra khỏi cảm giác dịu ngọt ấy một lúc lâu.Ăn mít nhiều hết rồi phản ứng chậm chạp.Cậu cứ linh tinh.Biết cái gì.Thử thách danh hài.Ôi giời.Anh làm sao biết được.Mấy lần về nhà anh em nghe hát.Ở đâu người ta cũng kể.Mấy hôm người ta báo tử ngầm anh.Chị ấy chạy như điên như sau.Sau đó.Anh về chị ấy bị.Cấm luôn bảy ngày.Chồng chị ấy phải chạy tới anh tổ cứu.Đúng không nào.Làm gì có chuyện cầu cứu.Ông trùm mấy đàng hoàng chít.Hơn đứt mình hồi đó.Mình rất chậm ông ấy mình chủ động đến nói với cô ấy là mình đã lấy vợ trong nam.Thì chỉ có tin không ạ.Tìm chứ.Đến mạng mình còn tin nữa làm.Chịu ảnh.Anh giỏi lửa thật.Nhưng trước khi về.Anh có biết đi là chị loan lấy chồng chưa.Biết chứ thế mới nên chủ động.Tớ với ông chồng.Hai thằng bí mật rủ nhau bản mưu tính kế mà lị.Cô ấy tin cô ấy mới mở miệng.Chuyển tới chủ động rủ chồng cô ấy đi nói chuyện.Đến nay.Mới cậu biết là người thứ ba thôi.Tự lái xe vừa cười vừa hỏi.Em hỏi thật anh nhé.Chị ấy đẹp thế ngày trước.Anh đã ăn gì chưa.Cụ hơi thủ tục đấy.Thời bọn tôi yêu nhau.Là trọng nhau lắm.Đâu như các bố bây giờ.Em chả tin.Tớ cần gì cậu tin.Chỉ cần một người tin là đủ.Là ai.Tay lái xe vẫn không buông tha.Là chồng cô ấy.Sao không trả lời.Long kỳ thấy dân gian.Đêm ấy.Trước khi trả phép để vào nam.Anh bảo loan rủ nhau ra bến sông.Họ ôm nhau.Hôn nhau đến bất tận.Kỳ ấp khuôn mặt bình vào hai bầu vú căng tròn của loa.Và giải nhẹ các nụ hôn của mình khắc vùng ngực còn trinh nguyên ấy.Đoàn kiểm điểm sai thế.Anh cứ tưởng là luôn bị đau nên cô.Chúc mừng.Thì cả giải ngực kia của loan ướt đẫm nước mắt.Mãi mãi kỳ không bao giờ lý giải được tại sao lần đầu tiên hôn lên bầu vú người yêu mà mình lại khóc.Đến sự vô thức.Họ làm với nhau đến gần sáng.Quằn quại trong các nụ hôn.Quằn quại trong vòng tay.Nhưng kỳ lạ thay.Cả hai không ai chủ động bước qua đời con trai con gái.Khi về đến quê.Thì trời đã gần tối.Kia là bến sông đỏ làm bánh điện.Ôi quê mình đã có điện rồi ước.Kỳ bảo lấy phải dừng lại.Anh mở cửa bước ra.Tìm máy nổ chạy giòn liên ném vào đêm những cục gạch nối.Ở đó.Chào mấy cái bóng điện lơ lửng trên cao như pháo sáng.Bến sông lồi lõm nham nhở.Ai trước máy xúc đang ngậm từng biến vào đất liền giải phi lao xanh kín con dê.Ngày biến mất.Anh tím là ý trước máy nổ.Lá sâm lạo xạo dưới chân.Chỗ ngày xưa.Anh bảo loan nằm ôm nhau.Đây là đâu.Không thể nhận xét đổi.Có thể đánh xe về đến tận ngõ.Nhưng kỳ giữ ý bàn giấu bên trụ sở ủy ban xã rồi đi bộ gần cây số về nhà.Có ai tính được mẹ anh.Bản loan nữa.Đừng đi bao nhiêu lần trên con đường gập dàng này nhỉ.Con đường này và bóng đêm kia.Còn lưu giữ được những gì câu chuyện tình yêu của anh và loan mấy chục năm về trước.Mẹ anh kể lại rằng.Ngày nghe tin anh hi sinh.Loan chạy đi chạy lại như người mất trí mấy chục liền trên con đường này.Đầu tóc rũ rượi mặt mày hốc hác.Đi như có ma đuổi.Có đêm loan đổi thẫn thờ.Mẹ anh và mẹ loan phải đi tìm về.Cứ sợ lan dại dột nhỡ làm sao.Sau đó đoạn ốm.Mẹ anh xa xót.Chẳng thấy bao giờ nó hồi sinh vẻ đẹp mạnh mẽ tràn trề như xưa nữa.Nghe bước chân lẻ.Con chó từ trong nhà hợp hợp lao ra gần tới kỳ thì nó không.Trẻ bị thủy đậu.Đúng là chó nhà không thật.Bố kỳ mất sớm.Mẹ anh ở một mình cạnh nhà anh cả.Mẹ lật đật chạy qua quét bí tiến.Thấy kì và lái xe vào đến tận sân.Mạnh kỳ nhanh nhận hẳn.Sao bị túi thế hả con hay để đâu.Mẹ.Mẹ có khỏe không.Kỷ bám vào vai mẹ thấy yên lòng.Cả hai vứt cặp vào nhà xa giếng.Mẹ kỳ bút nước đổ rác chất liệu nhôm sóng sánh ánh trăng.Chào nhìn nước mắt em.Kỳ sảng khoái vô cùng.Càng ngày anh càng điểm sang một điều hết sức giản dị.Chẳng ở đâu trên thế gian này là sướng bằng nhà mình.Nhà mình.Theo kỳ dứt khoát.Phải là nhà mẹ đẻ.Hoặc nhà có vợ con.Bao nhiêu năm ở khách sạn nhà hàng cao lương mỹ vị.Làm sao ngon bằng ngồi trên chiếc ghế nhỏ mà cùng ăn cơm với mẹ.Đổi cơm youtube vừa chín tới.Khúc cá kho bắt nước mắm ớt cay chấm với mấy lá rau hái bởi cạnh đền giếng.Cứ hết một bát.Lại trao cho mày cưới thêm.Nhìn bát cơm bốc hơi nóng trên tay mẹ sao thấy yên lòng và bình tâm đến thế.Chẳng biết bây giờ nghiệm ra điều ấy có muộn không.Những lần nào về quê.Có lúc một mình.Có lúc cũng vợ con.Bao giờ kỳ cũng rảnh buổi đầu tiên cũng ăn cơm với mẹ.Sữa còn mâm gỗ đặt trên một cái ghế cao -bốn mươi phân.Cả nhà ngủ trên những chiếc ghế nhỏ độ hay phân gì đó thế là vừa ăn vừa chuyện trò.Cả làng kỳ sơn.Điều anh như thế.Sa lông ghế gỗ.Giờ vẫn là chuyện cao sang.Mà cũng có thể vì bất tiện.Nhìn ít nhà sắt.Hôm nay cũng vậy.Mẹ kỳ dọn cơm dục anh và lái xe bảo ăn ngay cho nó.Mẹ bảo.Ăn nhanh.Nếu khùng khách tới chơi đông.Không thì ăn được đâu.Beat có con về tẹo nữa anh em kéo đến đây nhà mình.Nhưng mẹ nhắc.Hôm nay.Không phải xin phép mọi người sang thăm nhà loan sớm.Nó có ý chờ con về.Chào con để chuyển nhà vào tây nguyên.Kỳ rừng bác hỏi vội.Đi làm thế nào hả mẹ.Nhà ai trông.Nó bảo nó bán.Nó giận cái làng này nó bỏ đi cho hả chẳng ai khuyên đổi.Chẳng biết rồi sướng khổ thế nào.Mẹ gọi con về do việc này phải không.Mẹ kỳ không trả lời.Ký hiệu mẹ.Tự trách mình hỏi cô ấy không phải lúc tối giả quá.Mẹ kỳ trầm ngâm đau xót.Rồi.Bao nhiêu người tốt đi hết.Lần này chị còn cánh say rượu mà thôi.Kỳ dừng ngay cơm.Nghe trọn câu nói của mẹ.Anh hiểu là bà đang nói tới những người đàn ông của làng này.Trong đó có người chồng đã mất cuộn oan.Họ lấy nhau sinh được ba mặt con.Rồi anh chồng triền miên trong những cơn say.Cần một cân sai ở quê rất rẻ lương giáo viên của loan có thể đảm bảo cho chồng ngày nào cũng.Chỉ tội có người đam mê.Thì ý tưởng nảy mầm.Có người thì đẻ ra lười biếng ngu muội.Chồng ngủ ngoan thuộc điện thứ hai.Lười biếng.Đã vắt kiệt sức anh ta đến trễ.Ngày được tiêm chủng văn ốm.Kỳ viết thư cho lan đề nghị đưa anh ra hà nội để cứu chữa.Mọi việc tiềm năng bệnh viện để kỳ lạ.Chồng ngoan ghi thư cảm ơn nhiều.Những khẳng định là mình không có bệnh.Cuối thư.Loan ghi mấy dòng tái bút.Chắc như trộn chồng rằng.Chồng em chỉ có buồn không có bị.Nỗi buồn chỉ có lấy thời gian làm phương thuốc.Nhưng thời gian với anh ấy còn.Rất ngắn.Khi nhận được như chết lặng.Anh hiểu tình yêu của anh với loan như huyền thoại của làng cung thời chiến tranh.Chẳng may cho chồng ngoan.Đại nhân vật thế chỗ vô tư lúc hòa bình buổi chợ tốt.Rủ ba người chẳng có lỗi.Nhưng chồng ngoan là thế.Một trí thức lành thương vợ con chẳng ai bằng cứ hàng ngày chăm sóc nỗi buồn bằng thứ rượu gạo.Tượng trưng.Đến lúc nỗi buồn lớn thành thứ bệnh di căn.Thì vĩnh viễn ra đi.Chồng ngoan chết.Để lại cho vợ một huyền thoại mới nữa.Có phải loan bỏ quê ra đi.Làm bún thoát ra khỏi vùng huyền.Để về với đời thực.Đoạn thuộc loại đàn bà liều lĩnh quyết đoán.Lại có chút chít.Đã quyết làm điều gì thì làm bằng đi.Nhưng một nách ba con.Rượu chí kia còn cao mà sức này đã kiệt.Nàng sẽ sách xử thế nào ở miền đất lạ.Mới nghĩ đến thế.Lòng kỳ thấy lo lo.Kỷ lục lái xe đi ngủ.Xin phép mẹ sang ngay nhà loan.Nhận oan ở cuối xóm sát chân dê vách bắc.Đi loanh quanh từ nhã kỳ đến đấy ước chung cây số.Thì đi thật nhanh sợ gặp phải người quen chèo kéo vào nhà thì hết đêm.Trong nhà loan có tính chỉ dần.Khi đi vào đến tận cửa mà không ai biết.Đến lúc kỳ cười nhẹ mấy tiếng.Đứa con gái lớn mười tám tuổi tên là mai bất ngờ chạy tới ôi chú kỳ.Suýt nữa thì cô bé ôm chầm lấy kỳ.Anh nói một câu thay lời chào nhưng rất thật bụng.Cháu lại xinh nhất là ngày rồi.Cái mẹ đâu.Có tiếng ho khan ở giường.Dịch ra tiếng đài loan.Cô gái nói nhỏ giọng đúng nhỉ.Mẹ cháu mệt mấy ngày nay rồi chẳng buồn ăn gì cả.Kỳ đi đến bên giường loan hỏi nhỏ.Anh về lúc nào.Cửa ngồi dậy kỳ bảo.Thôi em cứ nằm nghỉ.Rồi cùng với mai ngồi xuống mép giường.Hai đứa con trai của loan tíu tít với kỳ một lúc.Lý cử nhà có khách biến ra ngõ từ lúc nào.Nhà chỉ có một ngọn đèn sầu để trên bàn uống nước.Loan ngồi tựa vào tường đối diện với kỳ.Dáng vẻ không ra mệt mỏi nhưng khuôn mặt thì buồn bã giống dứt.Hình như.Sự xuất hiện đột ngột của kỳ không làm cho nên bất ngờ.Chị có vẻ như biết trước.Như chờ đợi.Gió từ mặt sông choàng qua đêm.Mua nhà của loan lúc này như ấm lên một chút.Đoàn hấp nhẹ ấm chăn mỏng có hai gối lên đôi mắt nhìn thẳng vào kì qua mấy lần.Vương vô tình trên trán nhỏ.Trước cái nhìn ấy.Kình ngư thấy bối rối.Bà mượn câu chuyện để mở đầu giọng đầy lo lắng.Nghe nói.Em và các cháu đi tây nguyên.Loan gạt nhẹ đầu mấy lần không nhìn lên.Vâng.Em đã biết rồi.Kỳ cứng rắn.Sao em dại dột thế.Gần năm mươi tuổi rồi.Em định làm lại từ đầu.Theo anh con người ta không thể xa là một cách dễ dàng như thế.Anh nghĩ là.Em tính lại đi.Đứa con gái định nói một câu gì.Nhưng bị loãng rửa tay ngắn lại.Đoạn dịch chỗ ngồi soạn thảo tốt.Anh mà cũng nói thế như.Chính đàn ông các anh mới xa làng xa xóm một cách đơn giản.Xa là xa mãi.Thích thì ghé qua không thích thì thôi chẳng nhớ nhung gì cả.Bọn con gái em không có quyền bỏ làng đi xa lập nghiệp hay sao.Anh học cao học rộng thì ra thủ đô ra thành phố.Đàn bà có cái bọn em ít học thì lên núi.Điều đó có gì là lạ đâu hả anh.Kiểu ngồi kia.Và giọng nói hờn dỗi ngày.Thuở yêu nhau.Kỳ đã từng được chứng kiến.Anh chưa kịp phản ứng thì loan đã nói tiếp.Anh nghĩ mãi rồi.Chồng em đã đoạn thanh.Em phải ra đi.Đi không phải cho em.Mà cho các con em.Làng ta giờ chật chội quá.Hai người một sào.Đất đẻ không kịp.Còn cái em cứ đến lớp mười hai là dừng lại.Đối lớn là cái may này.Bọn con trai đã được nghỉ đến tán tỉnh.Còn mấy nhà đã sẵn hỏi nhưng em chưa chịu.Không đi để năm sau về nhà chồng sinh một đứa con.Coi như sắp một cuộc đời.Thằng thứ hai vừa học xong đang lêu lổng.Học tiếp lên thì thiếu cả tiền lẫn trí.Mà cây ruộng thì cầy chưa thẳng.Nhìn con cái thế em tủi thân.Đoàn tức tưởi lau nước mắt.Cái mai dịch vào góc tưởng ôm lấy mẹ.Cứ nghĩ một lúc rồi vừa cười.Vừa nói xoa dịu.Em cũng phải thấy tự hào vì các con của mình chứ.Chúng nó ngoan tử tế.Theo anh cứ để chúng nó ở làng.Nếu em đồng ý thì cho anh được cái mai ra hà nội.Lo cho nó học rồi sinh được cho nó làm ngoài đó.Làng bình giờ đổi mới ghê lắm.Bọn thanh niên rồi sẽ có cơ hội.Khuôn mặt cái may rạng rỡ hạnh phúc.Đôi mắt nói nhìn kỳ long lanh đầy biết ơn.Còn loan thì im lặng.Cảm giác như chị buồn hơn xa vời hơn.Bất ngờ ngoan hỏi.Anh đi công tác cái qua hay là về thăm quê.Cứ lúng túng.À.Mẹ anh có nhắn.Anh nói nhanh.Em cũng bất ngờ mẹ nhắn tin cho anh.Anh có biết chuyện gì không.Anh chịu.Nhưng đối với anh.Mệnh lệnh của mẹ là quan trọng nhất.Thực hiện vô điều kiện.Mạnh bảo vệ.Tiễn nhà em đi.Em có ra trận đánh nhau đâu mà tiễn.Lan cười vui hơn một chút.Việt nam đi coi như em đã quyết rồi.Em có đứa bạn học sư phạm.Giờ làm chủ trang trại lớn ở tây nguyên.Vợ chồng đó mới từ nước nga về thuê đất năm mươi năm để trồng cao su.Mẹ con em vào đó.Cho hai đứa học nghề quản lý thai vợ chồng đứa bạn quản lý văn phòng.Em xin hưu sớm theo con vào.Vừa chăm trung nó vừa có thời gian đi tìm mộ cậu út.Nó có giấy báo tử sau anh mấy ngày.Chắc anh còn nhớ ngày.Anh em gặp nhau ở chiến trường chứ.Khi nào con em tự lập được.Khi nào tìm được một chút em sẽ quay về làm.Nay có việc quan trọng muốn nhờ anh.Chẳng biết anh có sẵn lòng giúp không.Cứ nhắc đến chiến trường.Là bác giờ kỳ cũng thấy cay cay nơi mắt.Tim anh đập xuống sàn dưới đất.Anh gửi lên mà hỏi.Sau này.Anh chưa một lần được giúp vợ chồng em.Nay có điều gì em cứ nói.Đã bước qua tuổi mỗi tuần anh xin gắng sức.Máy bay tế nhị xin phép vào buồng trong.Đoàn họ sẽ mấy tiếng thì lấy sức.Ngoài kia phía dòng sông huy.Đến ngày đó cất lên một câu hò ví dặm.Nhưng giỏi nhỉ.Có tiếng xào xạc đâu đó.Như thuyền ai qua lưới.Rồi tất cả lặng vào thêm không.Tính văn nói nghe như nước sông đang hờn dỗi.Anh còn nhớ.Chẳng đứa con cái nào hiểu là mình thương lành bình bằng em.Của các anh ra chữ.Để lại cho rằng mình nỗi nhớ rằng chắc.Sau đó là nỗi đau đến tận cùng.Mỗi lần có giấy báo tử về.Làm mình đau đến.Đất cũng như khóc.Cây cối thủy sơ sinh.Đến hòa bình các thành lại ra đi.Bao chàng trai tuấn tú khác cũng nói tiếp ra đi.Làng bình.Lại âm thầm tự hào.Khi được tin ở nơi xa các anh thành đạt.Bao nhiêu người tài đức như thế.Cũng do vượng khí của làng nuôi dưỡng.Chỉ thế mà.Làng cấm được hưởng một tí gì.Bao nhiêu năm làm vẫn thế.Vẫn dù đề như thủa chứ.Vẫn là sự tự hào hảo.Anh còn nhớ bụng nước sâu không.Chú ý nhà nước với quyết định mở rộng bến sông thành cảnh.Để cho tàu từ cửa biển lạch vạn bảo đây chở thóc yên thành.Dự án ý nghe nói nhiều tiền lắm.Đảng ta đã cắt đất mở cành.Hôm động thổ.Em dẫn học sinh trường cấp hai gia dự lễ.Em chăm chú nhìn khắp lượt.Mà không thấy một ai làm mình ở xa về.Mong được thấy một người.Để chỉ cho học sinh các em ơi.Đây là chú nợ cô kia gửi làng mình giờ là tiến sĩ chủ trì bến cảng này đấy.Rừng chuyển nhiên là không.Công nhân ra quân cũng thế.Người ở đâu ở đâu.Tất nhiên nước mình cả.Em hỏi chủ tịch xã thì chủ tịch trả lời.Công nhân cũng cần phải học chứ.Dân ca có học gì đâu mà cài cắm vào cảnh.Anh bảo như thế có tuổi không.Giá đừng hiểu biết đừng yêu thương thì làm gì có nỗi đau này hả anh.Kỳ nhắn lời quốc để tìm xúc động của loan.Lúc nãy anh cũng dừng xe ở đấy.Không thể nhận ra bờ cũ bến cũ.Rừng phi lao xưa biến mất dở mênh mông là đất đá.Hình như họ sẽ cả trạm biến thế nữa là bình rồi sẽ có điện thôi em ạ.Chị loan vẫn xa xôi.bốn giờ anh về.Xin đấu thầu một nửa cảnh.Sau đó em cho các anh mượn trường mở lớp dạy nghề cho thanh niên làng ta.Em chỉ có mỗi việc thế thôi anh tính xem.Còn xa xôi như thế nào nữa thì em chịu.Kỳ bất ngờ.Tất cả mình.Người đàn bà ngồi trước mặt anh vẫn là loan đấy ư.Có phải.Em là con gái của thành hoàng ngày xưa hiện về nói chuyện với anh không.Đuổi đâu nào.Cho em ước mơ to lớn thế kia.Xin em đừng đi đâu cả.Làm ta cần có em cần có huyền thoại để mà sống mà tự hào.Anh xin vâng lời.Sẽ nhờ bạn bè giúp sức.Biến bến nước tình yêu của làng thành cảng nước sâu.Dù làng ta sẽ có phú.Kỳ thẩm kêu lên một cách bất lực.Anh dịch và một chút.Cầm đôi bàn tay gầy.Hơi lạnh của loan như để khẳng định đêm nay có thật.Van không vụ tai nạn.Mà ấm dần lên tay kỳ.Một điều gì trong tim kì bị kìm nén tưởng như vỡ tung rồi chào lên xúc động đến cao cả.Không dân gian không giúp à.Giá như.Ôm được lấy loan mà cảm ơn mà tạ lỗi với người đàn bà đã đeo bám suốt cuộc đời anh.Lúc này đi.Chỉ cảm thấy bé nhỏ trước ngọn đèn đang tỏa sáng.Cả sự hổ thẹn đắt nhà nhẹ dâng lên mỗi lúc một lan ra khắp cơ thể.Kỳ nửa muốn ở lại nữa muốn chạy trốn.Làm sao đang có thể hiểu được cuộc đời anh cũng có những ngày vô vị.Có những ngày vô lý.Sau một ngày làm việc mệt mỏi.Song mỗi một hợp đồng.Bạn bè lại rủ đi lai trai.Cũng vô nhà hàng.Cũng đi bia ôm.Cũng hỏi hết đến khản cổ những bài hát kháng chiến và ra về ngày nào.Cũng với nỗi buồn man mác.Làm sao anh có thể hiểu được sự vô vị đó.Và cả sự bàng quan nữa.Như một loại axit.Đang ăn mòn dần ước mơ bốn là nhựa sống của đời anh.Thảo nào.Dạo này có lúc anh thấy mình rượu xã đi một chút.Ai đó nói một câu rất hay đời người nên vào viện một lần để ngẫm lại mình.Riêng anh anh thấy mỗi lần về ở chốn gốc khác này.Lại thấy mình khác hình như mình thấy mình trong trẻo hơn trầm tĩnh và vững chãi hơn hiền.Có thể bởi ở đây thì được sang mình vào miền đất nơi tình yêu đã đi qua.Nhưng hôm nay đi được ngồi thiền trong cái đêm tĩnh mịch trước người mình yêu bằng xương bằng.Kỷ sẽ còn nhìn loan sẽ còn nghĩ lung tung nữa nếu cây mai không từ trong buồn đi.Mắt nhìn hai người rồi bất ngờ cười khúc xít.Vợ chồng là truyện ngắn nơi tình yêu đi qua của nhà văn nguyễn hồng thái. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com