Đường Về Xóm Giữa _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam _ Truyện Về Tâm Lý Xã Hội Vov 341-

Đường về xóm giữa _ Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam _ truyện về tâm lý xã hội vov 341-

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa các bạn.Cuộc thi viết truyện ngắn.Làng việt thời hội nhập cho báo nông thôn ngày nay báo điện tử dân việt.Phối hợp với hội nhà văn việt nam ban văn học nghệ thuật đài tiếng nói việt nam đồng tổ chức đảng.Trong hành trình gần hai năm.Thuốc truyện ngắn gửi về tham dự cuộc thi.Đã lên tới con số năm trăm làm với tác phẩm.Trong đó có sự góp mặt của cả những cây bút tay nhanh dẫn các nhà văn chuyên nghiệp.Cuộc thi sẽ dừng nhận tác phẩm vào cuối tháng ngày.Khép lại một hành trình hai mươi lăm đãi cát tìm vàng.Tìm kiếm những sáng tác có chất lượng về đề tài nông thôn.Danh sách các tác phẩm đạt giải dự kiến sẽ được công bố vào tháng năm năm hai nghìn lẻ hai mươi.Xem chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Chúng tôi gửi tới các bạn truyện ngắn.Đường về xóm sữa của tác giả nguyễn trí hoa.Tham dự cuộc thi này.Mời các bạn cùng nghe.Con đủ hiểu tôi đứng lại chỗ cây sầu đâu.Tôi biết đó khom lưng bắt trớn chạy một mảnh thì ký chứ.Lần nào khi đi học về ngang nhà của bản năm xưa.Tôi với nó cũng to giò chạy như bị ma đuổi.Đùi vắt hút bụi trên đường nhảy ngào.Ngực đập mạnh xuống đất.Nên bị mất thở một lúc.Con đủ hoàng hồng hoàng gia.Biển không đừng tiêu.Bản năm star he cửa bước xa đỡ tôi vào nhà.Con đ* chần chừ không dám bước vào nhà.Nhưng nó thấy bộ dạng chết dở sống dở của tôi.Liên khúc đành phải đi theo bản năng .Bánh tâm lý dầu gió sức cho tôi.Rồi lấy chai rượu rót vào ly đưa về phía tôi.Ráng đến thở uống hết cốc này đi con.Tool cầm cái đi trên tay.Mắt nhìn về kiếp con đủ xem nó phản ứng thế nào.Con nó chợt mắt nhìn tôi.Tỏ vẻ.Khùng bốn cho tôi uống cút tiểu đó.Bạn ăn muốn làm thức ăn giàn james.Con uống đi.Rượu thuốc này tan máu bầm hay lắm.Không uống tối về tức ngực lắm.Tôi nhắm mắt liều uống bột hơi.Con đò.Quên luôn cảm giác lo lắng.Nó bụm miệng cười khi thích tôi ngăn.Khung gỗ gia vị gì.Bản năm được các nước mưa cho tôi uống để thanh đi vị đắng.Và khi ở nhà uống thuốc.Má tôi.Đã phải đi theo tôi năn nỉ khóc nhè.Một tay cẩm ly.Bộ tay cầm muỗng đường.Khi vừa uống thuốc xong.Mazda vui tai lấy can nước cho tôi uống rồi đút muỗng đường vòng miệng tôi.Tôi nhìn con đủ chân chân nó mới thôi không cười.Nói sai hiểu cho tôi về nhà.Tôi với nó cúi đầu cảm ơn bạn nam.Rồi bước ra về.Bánh nó gật đầu .Nở nụ cười tươi rói.Vừa biết quay đầu bước đi.Cảm giác lo sợ ở lại bắt đầu ùa về nghe lạnh cả sống lưng.Còn đủ năm áo tôi.Chừng đó như díu vào nhau.Cửa mườih tôi và nó đã đứng như trời trồng môi miệng lắp bắp không nói nên lời.Đứng trước mặt chúng tôi.Là tay giang hồ.Vừa mới mãn hạn tù.Cách gửi qua cửa trong khi con đủ đi đằng sau lắm và áo tôi cứng nhắc.Nhìn điệu bộ sợ sệt của tôi.Anh giang hồ dựng quốc bên.Rồi lấy cái áo vắt trên cổ mặc vào.Những hình xăm chi chít được jerry.Nhưng mà lạnh lùng của người mới đi tù về.Đâu có làm chúng tôi vui bớt nỗi sợ.Tôi rất con đò.Rón rén cúi mặt bước đi.Cây xăng hồ vừa bước vào nhà đất đóng sập cửa lại.Tôi với con đủ thiếu điều vắt chân lên cổ mạch.Tôi dừng lại thở không ra hơi mà con đủ vẫn cắm đầu chạy về phía.Đưa ơi.Đợi tao với.Con đủ quay đầu nhìn lại.Nó ngồi bệt xuống đất hai chân thẳng xa lắc lư.Mồ hôi nhễ nhại.Con đ* vừa thở dốc vừa đói vọng về phía cô.Hồi đó.Anh sun hiền như cục đất đấy.Vậy mà giờ đi làm giang hồ.Tôi nhìn nó thở dài.Ngày đầu.Ông muốn ngồi tù vì tội chém người ta.Ở đây thì hiền chứ lên sài gòn sao mà biết được.Tôi với nó ngồi một lúc rất lâu mới đủ sức đứng dậy.Mọi chuyện trở lại bình thường.Nhưng buồn nỗi lo khác lại trực chờ.Tôi với con đủ không biết về tìm lý do gì cho việc đi học về trễ.Bọn con nít trong xóm chắc giờ đã cơm nước non ê lùn ra sông tắm.Người lớn trong xóm đều giản đánh con nít trong nhà.Không được lại gần nhà bán năm xa.Trong đó.Có thằng mới đi tù về.Cho nên từ lớn tới nhỏ không ai dám lại gần.Căn nhà của bản năm xưa.Lại càng là nỗi sợ của đám trẻ.Cứ lúc nào cửa nào cũng đóng kín bưng.Bọn trẻ con đi học về nhanh đều chạy thục mạng về nhà không dám nán lại nhìn.Clip tại sao kim bum của mình.Xuống nghĩ đến cây soi ba vắt trên vai.Thế nào.Tôi cũng bị một trận đã đời.Vì cái tội đi học về mà còn la cà khắp xóm.Tôi đứng thấp hoàng ngoài cổng.Nhớ phải xem động tĩnh bên trong thế nào.Tôi thở phào nhẹ nhõm.Khi thấy bà má tôi đi ruộng chưa về.Tuyết mặt lên nhìn con đủ ra chiều đắc ý.Hình như nốt trắng tỏ vẻ vui mừng.Khi thấy tôi thoát khỏi cơn đại nạn này.Nốt đi một nước pentel về nhà.Không biết.Nó đã nghĩ ra một lý do nào đó trong bình chưa.Tourist con đứng khựng lại nhìn đám bạn thi nhau chạy ngang nhà bản năm xưa.Nhưng biết được sự tránh né của mọi người trong xóm.Hai bà cháu.Cuối thế lầm lỗi trong nhà chẳng màng đến chuyện xung quanh.Tôi với con đi.Không dám hé nửa lời về việc.Chúng tôi từng đặt chân vào nhà bạn.Từng chạm mặt với tên giang hồ vừa mới ra tù.Bọn trẻ con xóm giữa mà hai được.Chắc tụi nó tránh xa chúng tôi tám mươi thư.Tôi thấy con ngủ.Vừa định bắt trốn chạy qua.Thì bản năms cửa bước là xách thùng nước tưới cây.Lần đầu chạy nhanh nhật bản năm.Tôi rất con đủ cũng liếc mắt vào khoảng sân nhỏ mà chồng đủ thứ cây trái.Nhìn phát thèm.Trên đường đi học về.Bọn trẻ con xóm giữa.Vẫn hay phá phách trèo cây hái trái ở dọc đường.Nhưng chẳng đứa nào dám đụng tới cái lá cây vườn nhà bà năm xưa.Chứ đừng nói đến việc thái bất cứ trái gì.Con đục kéo tôi ngồi xuống gốc sửa nhìn bản năm xách nước tưới cây.Con đủ giật mình kéo vai tôi.Chỉ tay về phía bản năm đang nằm sóng soài dưới.Tùy nó hoảng hồn chạy lại đỡ bản năm ngồi.Con nó hỏi tôi.Bà.Bà có bị làm sao không bà.Bản năm đeo mắt.Phát bài liên tục.Bà không sao đâu.Đường trơn quá liên bà bị té thôi.Ngồi chỉ chút là khỏe mà.Con tuổi sửu bốn mươi lăm vào nhà.Tôi rón rén bước theo sau nhưng không muốn chạm vào bất cứ thứ gì trong nhà.Hôm nay tôi mới có dịp nhìn ở mọi vật trong nhà.Mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp.Phim kim bộ bạc chất đầy vải phùng.Chim vách ngăn treo chằng chịt ảnh những nghệ sĩ cải lương nổi tiếng.Mạng năm lấy tay vỗ vỗ lên đầu.Thèm chóng mặt.Tôi với con đứng từ xa mà chẳng biết làm gì.Bắn năm biểu tôi chạy ra sau nhà hái ít lá kín cò.Tôi đưa năm lá kín còn cho bà.Bản năm giữ sạch nước rồi đưa vòng miệng nha.Con đ* ngồi xích lại gần bà.Nó lấy tay bóp nhẹ vào tay bẩn.Mắt bà nằm thiêm thiếp.Làm tôi thích con đủ cứ bồn chồn.Như ngồi trên đống lửa.Tôi với con đủ.Thùng dán bảo vệ.Mặc dù đơn nào cũng muốn mau chóng thoát khỏi tình cảnh éo le này.Con đủ nhìn quanh mọi thứ trong nhà.Nó ngồi xuống bên mê mới vải vụn với rổ kim chỉ đầy đủ màu sắc.Bạn nam mua vải vụn về nhà.Vành nhỏ.Khi bà mai vợ nhức nội.Váy dài thì bà xe lại đan võng.Hai làm thảm lót chân đếm lại.Cho mấy tiệm tạp hóa.Con đủ ngó thì phía tôi giảm thì thầm.Phải mình biết làm mấy cái này ha.Cũng chẳng thèm để ý đến lời của nó.Bởi.Tôi không thể nào rời mắt trước bộ đồ nghề đi bắt cá treo trên vách nhà.Quy trình đấu thầu.Con lươn cá chắc gì.Mặc cả cây chia năm lũy sắc nhỏ.Bán khăn tỉnh tại ngõ tích quần áo dính đầy tình đất.Bắn năm lần vách đi vào buồng thay đồ.Đoạn đó còn đủ cái đi theo sau.Chờ đến lúc bà vào buồng mất thôi.Bán năm cân nặng điều chúng tôi ngồi lại.Để bà ngọt đu đủ cho ăn.Con đủ quay sang nhìn như thăm dò ý kiến của tôi.Nhưng dù tôi có quyết định thế nào thì viết bản tính ham ăn của con.Nó cũng không thể nào từ chối.Trước trái đu đủ vàng ươm.Vừa cánh đập răng miếng đu đủ.Thì anh sẽ ôm bước vào.Tổ chức con đ* cún.Xuống đất.Bản đăng ký về mặt lo sợ của chúng tôi liền biểu thằng cháu trai xuống nhà sau tắm rửa.Bản năm ngồi trên võng đối với theo.Nãy.Ngoại tế giờ có hai đứa này đỡ má vô nhà.Tôi nhấp nhổm định ra về.Những con đủ vẫn còn mải mê.Diễn biến đu đủ ngọt lành.Nó không thèm để ý đến động tĩnh của tôi.Từng biến đu đủ cover dẫn đi.Nó chỉ thật sự dừng lại.Lúc anh sùm ven cửa buồng bước ra.Ngoại.Ngoại ở nhà nhá.Con đi lên huyện có chút chuyện.Anh xin lặng lẽ bước đi mà không có vẻ gì chuối đến sự hiện diện của hai đứa chúng tôi.Bản năm ngồi xếp bằng trên võng lắc lư cũng kịp với theo.Về sớm ăn cơm nha con.Tư thế anh trùm khánh gật đầu rồi bước đi.Bánh ăn chòm đưa tay rừng võng lại nhìn chúng tôi.Nói giọng buồn buồn.Thấy đo lầm lầm lì lì vậy.Chứ nó hiền khô gà.Thế vậy sao.Anh phải ở tù bà.Còn đủ tài năng.Sau câu nói đó.Không khí trong nhà trở nên im lặng hẳn.Còn đủ biết mình lỡ lời.Nên nó đành nhìn về phía tôi cầu cứu.Mấy lời của con nó.Như một vết dao đâm vào tim bà gì máu.Bà thở xài mắt thẫn thờ nhìn qua cửa sổ.Giọng bà vẫn đều đều.Mặc lúc nào cũng đầy nước mắt.Hồi mấy năm trước nhà nghèo.Nên nó lên thành phố làm bướm cho người ta.Bị ông chủ nhà đánh đập.Mà nó không dám lên tiếng.Ông chủ nói làm đến cuối năm mới cho lãnh tiền.Đến lúc gần lãnh tiền.Chủ nhà hô bị mất tiền.Mấy đứa làm chung đổ thừa cho thằng nhỏ lấy.Nên bị chủ đuổi.Giờ còn chửi luôn tiền lương vô số tiền bị mất.Tôi thấy bản nam đưa tay lên dụi mắt.Con đường bước xuống bộ phạt ngồi xích lại gần bà.Gửi ảnh không nói gì sao bà.Ừ.Ở đó là nước lại cái nó có một thân một mình nói ai mà nghe.Rồi lo sống lang thang dưới gầm cầu.Đến lúc gặp được đám sang hồ.Nghe chuyện của nó thấy kỳ nên cả đám quyết định.Vác dao đi đòi công bằng.Chưa đụng tới cái đuôi của công bằng nữa.Cả đám đã phải đi ăn cơm tù.Ngày đầu chủ nhà làm máng.Ông có giấy giám định gì đó nên không thoát tội được.Tôi thích con đủ ngồi im.Cùng bắn năm phút buổi chiều.Chỉ có tiếng bìm bịp kêu thấp thỏm thả một miền quê.Bản thân.Lạnh do mắt nhìn sang cửa.Tấm khăn quấn trên đầu đâu có trai được mái tóc trắng gần của người đàn bà lam lũ.Từng nếp nhăn cứ xô vào nhau chấp chới.Trong căn nhà nhỏ này.Chắc từ lâu.Không có hơi người lạ.Con đủ thở dài trên suốt dọc đường về nhà.Lâu lâu.Nó diện tích cọng cỏ bên đường tội ném ra xa.Tôi cũng chẳng mảy may gì đến việc tìm cho mình một lý do lý trấu để xem ra bầy biện trước.Ba má.Giọng bảng năm vẫn như còn văng vẳng bên tai tôi.Nào rảnh ghé bà chơi.Sống giữa hoàng hồn.Khi thích tôi giúp con đủ vào sang nhà bán năm như đi chợ.Tụi nó hỏi.Bộ chúng tôi không sợ bị bắt cóc mổ bụng hay sao.Mà dám bước chân vô nhà sang hồ.Bọn nó còn định cử người qua nhà mét với ba má tôi với con.Vì dám đặt chân vào vùng đất cấm.Trong tiếp bình thường ngày chỉ toàn chứa đồ ăn của thằng bát giới.Còn có thêm vài củ tỏi trừ ma.Cả bọn nó đồn tôi với con đủ bị trúng bùa mê thuốc lú.Còn đủ nhưng mặt lừng lững như một tay anh chị.Ừ.Tụi tao vô đó học bùa trà và đó.Sau câu nói của con đủ.Tụi nó có giò chạy sẵn khó.Tôi thì không thể nào nhịn được cười.Bản năm dạy con đủ mai bờ xe phải nằm võng.Tôi ngồi bên.Cắt chỉ vào kim cho bản năm những lúc trời nhá nhem tối.Anh xuân.Cũng dần quen với sự hiện diện của chúng tôi trong nhà.Vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.Dường như được giãn ta một phần nào.Anh xuống còn rủ tôi đi phượt cá ngoài vuông.Khi con đủ mải mê đối đầu mình vào đống vải.Nếu không tận mắt chứng kiến.Chắc có lẽ.Tôi không thể hình dung được khả năng sát cá của anh.Khi cần phẫu thuật nặng chỉ cùng với sợi dây nguồn.Mạch điều bằng không khí.Sợi tây sẽ rối.Cần câu sẽ vướng vào mấy bụi cây bên bờ.Anh su móc con nhái vào lưỡi câu.Rồi đưa cần câu sang phía sau.Anh hấp mạng cần tôi về phía.Xong hai mươi ba cũ hoàng cầu.Con cá lóc đã tách lấy con mồi.Anh sum giật mạnh con cá ra khỏi mặt nước.Con đứng đằng xa vỗ tay liên tục.Tôi đưa xấu cá lên khoe chiến tích với con.Nó nhìn tôi thèm lưu.Ủa anh xuống cầu.Chứ mày làm được cái trò trống gì.Tao học được nghề của sư phụ rồi.Vài bữa nữa tao đắt đảo.Máy sẽ thích được sự lợi hại của tao.Còn đủ hư cái cốc rồi nó lừa sang chỗ khác.Anh xuống thì.Không thể nhịn được cười trước câu nói của tôi.Con đủ dành sách sâu cá vô nhà.Chạy đi bỏ cá vào thùng.Bản năm nữa con cá bự nhất để nấu cháo đãi chúng tôi.Còn đủ ánh nhảy.Bà.Bạn đến rảnh cá bự mai đem đi bán.Ăn con nhỏ được rồi.Tôi nhìn con đủ đầy mỉa mai.Khoái muốn chết lại còn bầy đặt làm bộ làm tổ.Con lùn giả vờ như không hề nghe thấy gì.Vẫn lật đật vụ bản nam vo gạo nấu cháo.Anh xuống nằm trên võng lắc lư đổ câu vọng cổ hơi dài.Hay nhất nách.Con đục còn bỏ kết nối xuống vỗ đổi tên dell.Lúc anh tâm xuống thì ngọt.Bà chủ tiệm tạp hóa ngoài ngã tư ghé vào nhà lấy vũ.Vợ nhất nổi.Viết thảm chùi chân.Bà năm đưa bọc đồ cho bà chủ tiệm tạp hóa.Bachoi đổi ra đếm lại đi.Tao già lẩm cẩm đếm sau quên trước.Bà chủ.Phát tài.Thôi.Thím nói sao thì con nghe vậy.Thím cháu mình làm ăn đó giờ hồng lẽ con không biết thím ra sao.Bà chủ tiệm tạp hóa dúi tiền vào tay bản năm.Mắt không quyền hướng về phía anh sum.Giọng bà chủ hiền từ.Về rồi thì lo kiếm việc gì mà làm.Giờ còn nuôi bà ngoại bây nữa.Không lẽ lêu lổng với hoài.Lúc.Tư thế anh xuống dốc đầu xuống võng.Bản nằm năn nỉ cỡ nào.Bạch chủ tiệm cũng không chịu ở lại ăn cháo.Bà chủ nói.Bỏ tiệm lâu không.Bản năm bút cháu bảo tao đưa cho bà chủ tiệm tạp hóa.Hai người dùng tặng một.Bà chủ tiệm mới chịu bưng thau cháo về.Tôi ngồi xếp bằng cầm đũa gõ liên tục vào trán.Chờ tí lượt anh tâm múc cháo cho mình.Anh sum gắp đầu cá.Bỏ vào chén bản năm.Anh còn dặn đi dặn.Coi chừng xương ngoài.Tôi rất con ngủ hổ tránh tránh mặt lừ.Bản năm lít khăn thấm mồ hôi trên trán.Giây phút đó.Tôi thích nụ cười mất hết răng của bà ấm áp đến lạ lùng.Chạm và.Anh su mới dám vác cây cối dài sửa lại tải cẩu.Lần nào đi học về qua cái cùng.Bọn trẻ con xóm giữa cũng sợ capsules.Chúng tôi toàn về quang tập vừa qua chưa.Rủ mi tám mò mẫm đi qua cầu.Đứng trong nhà ngõ ra thiết bị.Anh sun phải đợi đến lúc vắng vẻ mới dám ra bắt lại cây cầu.Cầm đèn pin rọi tranh sun đóng đinh.Mà miệng con đủ không ngừng kêu ca.Anh.Mắc mớ gì.Anh không làm ban ngày.Anh xuống người tày ngước lên nhìn con đủ.Thôi kể làm giờ này cho khỏe.Anh su luôn tìm cách trốn tránh những đuổi trong xóm giữa.Thành sa anh luôn là một điều gì đó rất bí ẩn.Bữa chiếc đò hoàng ân cập bến ngoài ngã tư.Cả xóm mùa ra chỉ trò có người còn mang con ra đứng đằng xa.Chỉ thẳng.Còn nhớ mặt cái thằng này chưa.Đừng có lại gần nó nha.Từ đó.Anh luôn tìm cách để người khác.Không thấy mặt mình.Tôi lùi bán lại cho anh đóng cầu mạch chân không đừng giảm xuống đất vì lũ muỗi bu cu.Anh sung sướng như chẳng bận tâm gì với lỗ mũi.Anh cứ thuần thục lấy búa đóng đinh mà không cần nhìn xuống chỗ đó.Tôi nhìn anh đầy không.Anh sun.Anh giỏi quá chừng.Cái gì anh cũng biết làm.Hỏi anh đi ở đợ trong người ta cái gì mình cũng phải làm.Làm riết rồi quen mà.Đều đều quanh trái cầu được chắc nối từ đủ các loại cây.Người ở quê.Hệ thống cổng mục khó đi làm việc ta chạy về nhà vác cây lại sửa mà chẳng cần ai nói với ai.Ngày mai đám trẻ con trong xóm giữa không còn phải bỏ qua cầu nữa.Con đò.Cũng không cần buộc dây vô của mình đưa đầu dây cho tôi cầm nữa.Và ngày mai chắc anh sum cũng đứng trong nhà len lén nhìn lũ trẻ con trên đường thanh.Tụi nó.Tung tung bước qua cây cầu vững chắc được nối lại từ những cũ càng đổ nát.Con đò.Đi dài dài tóm khoe cặp vợ nó vừa mới mai.Từng đường kim mũi chỉ to nhỏ loạn xạ lầu.Nhưng nó vẫn cứ tự hào.Lùi rẻ rách cũng đỡ.Đầu móng tay.Ngoại tiết niệu bộ chỉ môi của tôi.Con ngủ quay sang hỏi cắt cứ.Chẳng hay.Cao nhân đắc đạo thế nào mà mồi câu nhiều hơn cả cá này.Tại buồn này ít cá thôi.Trước tớ mua cá tao câu mày ăn mệt nghỉ.Tôi chống chế.Cái này con đủ ăn cá mệt nhỉ chắc là còn xa.Cho nên.Tôi vẫn phải lẽo đẽo theo xoang su mỗi khi anh địt.Gia đình tôi giúp con đủ đường như bị cả xóm cách l.Hàng xóm đinh lăng nhà tôi vẫn hay xỉ xẩm.Đàm.Vợ chồng thằng này chắc bị mắc đằng dưới nè.Đường không cho con chơi với thằng giang hồ.Má tôi với bác còn đủ khóc xong.Ví dụ.Đòi công bằng của anh some.Có gì.Máy tôi với bác không ngủ sách đón đi dài dài xóm thuật lại chuyện giang hồ của anh xuân.Tim mạch chẳng ai tin.Người ta nghĩ.Thằng côn đồ này.Đang tìm đủ mọi cách để xóa bỏ đi vết nhơ trong cuộc đời mình.Ừ thì.Người ta có đau đâu mà người ta đi.Bọn em lấy trước đây em nên gửi tôi giúp con đủ.Bạn nói.Có mấy miếng dài bự còn tốt.Bà sẽ may cho tôi cái quần xà lỏn.Máy cho con đủ cái áo khoác ngoài.Con đủ hí hửng phim mấy tờ giấy nhật trình của bạn nam cắt làm dập may đồ.Anh su nằm trên võng lắc lư lâu lâu anh lại nhầm một câu hát lúc nhớ lúc quên.Anh xin bật người sắp khỏi vũ.Rồi chạy như chó ấy chết ra ngoài.Tôi với con đủ cũng lật đật theo sao.Dưới sông.Vắng linh tiếng người kêu cứu.Tôi chưa kịp định hình mọi thứ.Anhxtanh.Đánh nhảy tụt xuống sông vớt người lên.Chiếc ghe chở gạo bị sóng tàu cao tốc đánh chìm.Người phụ nữ đang ôm đứa nhỏ chấp chới trong dòng nước.Anh xuống giúp đỡ nhỏ ôm vào lòng.Con người phụ nữ thì cổ anh cứ nhắc.Bản nằm với con đủ lật đật chạy đi tìm người đến.Tôi nhảy xuống sông mò mẫm từng bước một.Tôi tỉnh lại thì thấy nước đã lên tới cổ.Tôi với tay về phía anh sum.Người phụ nữ vẫn nghỉ anh trung xuống nước trong khi anh vẫn cố gắng bơi từng chút một vào bờ.Anh xuống cố vùng vẫy đầy đứa bé về phía tôi.Nắm tay đứa nhỏ kéo mạnh vào bờ.Anh sum vòng tay người phụ nữ ra phía trước rồi bơi một mạch vào bờ.Mấy chú trong xóm vừa chạy.Đã cởi áo phóng xuống sông phụ với đồng.Đứa nhỏ lừa từ mắt đỏ ngầu.Bản năm tuổi khăn trên đầu quân cho đứa nhỏ.Rồi dẫn để phụ nữ vào nhà thay đồ.Tôi thích còn đứng trên bờ nhìn anh tâm cùng với mấy chú vác gạo lên bờ.Những người phụ nữ trong xóm thì vào nhật bản năm lít sau lấy thùng để tát nước nghe.Tôi với quần đùi cũng khom lưng tát.Anh xuân.Tháo cái máy già thầy nhớt lau chùi thật kỹ lưỡng.Bà con giống nhau phát gạo xuống.Anh sum giặt máy chạy lạch cạch.Đổi buổi sáng khiêng xuống đặt tuyến đền ghê.Chị hằng sáng gật đầu cảm ơn liên lửa.Mùi mắt dừng dừng lúc chống xào ra khỏi bến.Con rùa đứng dậy phủi đít quần.Ông cụ mày.Không có chuyện gì.Cả xóm ai về nhà nấy.Bến sông trở lại vẻ ngoài yên tĩnh của nó.Một căn nhà nhỏ nằm nếp sau bờ dừa xanh mát cũng im lìm trong tương đó sạc xào cua đá.Người phụ nữ hàn táo đậu ghe dưới bến.Level bờ kích cập nhật sim và bọc trái cây to đùng.Chị sắp mọi thứ rằm âm.Sau đó.Đốt nhang cúng kiến.Chị biểu tôi thích con đủ mời những người có mặt hôm đó đến nhà bà nà.Chẳng mấy chốc.Nhà bán năm đã chật.Anh tâm.Sách cho radio vào buồn lãng.Lâu lắm rồi.Nhà bạn năm mới có nhiều người đến như vậy.Bà con trong xóm cũng không còn em.Bước vào căn nhà có chứ thằng giang hồ chém người.Vừa mới đi tù về.Cũng kiến song.Chị hằng táo biết bản năm chặt thịt gà.Gọt trái cây mời mọi người cùng nhau ăn uống.Bà con đủ biểu nó chạy về nhà.Sách đàn tượng.Bùi bán mà thiếu rượu sao được.Mọi người ngồi quây quần lại với nhau.Tiếng nói tiếng cười rôm rả.Chị hằng sáng trước hình.Thì phát hiện sự vắng mặt của anh sơn.Bà tôi.Vào buồng ôm của anh xuống bước ra ngoài.Chú bà thìn đưa ly rượu về phía anh xuân.Ngồi xuống ngồi xuống lifesize với mấy chú nè.Chị hằng sáu băng đĩa thịt vịt dành riêng cho anh xuống.Để tôi.Tạ ơn ân nhân của tôi.Không có nó.Chắc giờ này mẹ con tôi đang chầu diêm vương.Mọi người ngồi lại bên nhau.Không còn ai nhớ trước mặt mình ngồi là một tên giang hồ tù tội.Lúc đó.Tôi thấy tất cả những cánh cửa trong căn nhà đều mở.Giọng đọc nghệ sĩ ưu tú việt hùng mưa trên tới thất bại truyện ngắn đường về xóm.Của tác giả nguyễn trí hoan.Biên tập viên chương trình có đôi lời chia sẻ với các bạn về truyện ngắn này.Thưa các bạn.Nhân vật chính của truyện là chàng thanh niên tên sun.Cháu của bà năm xưa.Tác giả đã tìm mọi cách để khai thác địa cho câu chuyện.Cuộc đời của sum được phác họa qua những lời tâm sự của bà năm sa.Bật qua góc nhìn của hai đứa trẻ.Đứa con gái tên là nụ mặt phẳng con trai chân tôi.Khi nghe tin xong đi tù về.Cả xóm giữ.Từ già đến trẻ.Đều xa lánh anh.Và không ai bảo ai tất cả đều không bước chân vào ngôi nhà của hai bà cháu xuống ở.Trong khi đó.Tôi phản.Ban đầu cũng e ngại dè dặt sợ.Nhưng sau dần mạng gì.Tự động bước vào ngôi nhà.Của hai bàn.Today.Mọi chuyện dần được sáng tỏ.Jupiter.Khi bị người ta đưa vào cho.Giọng văn giản dị tự nhiên.Chi tiết xuân lãnh mặt khi vô tình bắt gặp hai đứa trẻ trong nhà.Dù anh lễ phép với bà.Anh cần gắp thức ăn cho bà.Đặc biệt là âm thầm trở lại cây cầu trong đêm tối.Vì không muốn mọi người bắt gặp.Thật là.Giản dị.Không trên cưỡng mà vô cùng ấm áp.Giờ vào lòng người đọc người nghe những cảm xúc đẹp.Xuồng cứu người chết.Là chi tiết có tính chất giải tỏa mọi khúc mắc hiểu lầm và để mọi người từ bỏ định kiến.Hóa ra.Tải người ta sợ nhất là định kiến.Số định kiến trên cho con người trở nên nhỏ nhoi ích kỷ.Một phần nào đó là độc ác.Chỉ có tấm lòng rộng mở sẻ chia mới khiến con người ta đến với nhau.Bước qua mọi định kiến để hiểu cảm.Và yêu thương nhau.Đường về xóm giữa.Tưởng là.Mà lại hóa ra.May mà có những con người có tâm hồn trong trẻo có tấm lòng bao dung nhưng.Nhưng nhân vật kể chuyện xưng tội.Đã kéo gần khoảng cách này lại.Các bạn thân mến chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Do biên tập viên vũ hà thực hiện đến đây là hết.Thân ái chào tạm biệt và hẹn gặp lại các bạn trong những chương trình sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com