Truyện Audio Hoàng Tử Bé Trọn Bộ

Truyện Audio Hoàng Tử Bé  Trọn Bộ

Mời các bạn đón nghe tiểu thuyết.Hoàng tử bé.Của tác giả an toàn thật sang tcp.Tải kênh youtube kể chuyện đêm khuya.Hoàng tử bé của nhà văn an toàn việt sang tq.Đã ra đời được gần một thế kỷ.Tác phẩm được xuất bản lần đầu tiên tại new york vào năm một nghìn chín trăm bốn mươi ba.Rồi được xuất bản tại pháp.Vào năm một nghìn chín trăm bốn mươi sáu.Đây chính là tác phẩm nổi tiếng nhất.Của an toàn được danh từ special.Và được bình chọn là tác phẩm xuất sắc nhất thế kỷ hai mươi ở pháp.Hoàng tử bé.Kể về một cậu hoàng tử.Sống trên tiểu tinh cầu bsáu trăm mười hai.Một ngày nọ cậu đã rời hành tinh của mình.Mà đi xem những phần còn lại của vũ trụ.Và ở những tinh cầu khác cậu đã gặp được toàn những điều kỳ quặc.Cậu đã bắt đầu khám phá chúng và nhận rất nhiều điều.Đây là một cuốn sách phù hợp với mọi lứa tuổi.Lời tựa.Gửi liên kết.Anh.Xin lỗi các em bé.Vì đã để tặng cuốn sách này cho một ông người lớn.Anh có một lý do bào chữa nghiêm chỉnh.Ông người lớn này là người bạn tốt nhất mà anh có trên đời.Anh có một lý do khác nữa.Ông người lớn này.Có thì hiểu mọi chuyện.Ngay cả những cuốn .Viết cho các em bé.Anh có một lý do thứ ba.Ông người lớn này.Hiện đang sống đói và rét ở nước pháp.Ông ấy quả.Đang cần được an ủi.Nếu mà tất cả những lý do bảo trợ ấy.Vẫn không đủ.Thì anh rất muốn.Tặng cuốn sách này.Cho cậu bé hồi xưa.Mà đã là ông người lớn bây giờ.Tất cả mọi người lớn.Lúc đầu đều là những em bé.Nhưng ít người trong số họ.Còn nhớ điều ấy.Vậy anh xin chữ lại lời đề tặng.Gửi mail web.Khi ông ấy còn.Là một cậu bé.Hội lên sáu.Có lần.Tôi đã nhìn thấy một bức tranh tuyệt đẹp.Trong một cuốn sách.Nói về rừng hoang.Nhan đề.Những truyện có thật.Nó vẽ một con trăn.Đang nuốt một con thú.Đây là bản sao .Của bức tranh đó.Người ta nói trong sách.Con trăn nuốt chửng cả con mồi.Mà không nhai.Sau đó.Nó không thể nhúc nhích được nữa.Và nó nằm ngủ sáu tháng liền.Trong khi chờ tiêu hóa.Từ đó tôi hay nghĩ đến các cuộc phiêu lưu trong rừng rậm.Và đến lượt tôi.Với một cây bút chì màu.Tôi đã vẽ được một bức phác thảo đầu tiên.Bức phác thảo đầu tiên của tôi.Đỏ như thế nào.Tôi đem khoe kiểu tóc của mình với những người lạ.Và hỏi họ rằng.Nó có làm họ kinh hãi hay.Họ trả lời.Sao lại phải sợ một cái mũ chứ.Bức vẽ của tôi.Không vẽ một cái mũ.Nó vẽ một con chó.Đang nằm chờ tiêu hóa một con voi.Thế là tôi phải.Vẽ phía trong của con trăn.Để cho người lớn có thể hiểu.Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải.Bức phác thảo thứ hai của tôi nó như thế này.Những người lớn bèn khuyên tôi nền gác sang một bên.Các bức vẽ tranh kín và chanh mở kia.Và nên chú tâm học địa lý.Sử ký tính toán giả văn sở.Tôi đã bỏ dở như vậy.Vào năm mươi sáu một sự nghiệp hội họa tuyệt vời.Tôi bị thất vọng.Vì sự thất bại.Của bản thảo số một và số hai.Những người lớn.Chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả.Và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ.Vậy là.Tôi phải chọn nghề khác.Và tôi học lái máy bay.Tôi đã bay khắp thế giới.Mỗi nơi một tí.Và muốn địa lý đúng như vậy.Đã giúp tôi rất nhiều.Tôi biết làm thế nào để chỉ nhìn qua một cái.Là phân biệt được ngay trung quốc với arizona.Cái đó thật là ích lợi.Nếu như người ta bay lạc đường trong đêm tối.Tôi cũng đã gặp trong đời tôi.Cả đống nhưng con người nghiêm chỉnh.Tôi đã sống nhiều với những người lớn.Tôi đã nhìn thấy họ rất là ghê.Những cái đó chẳng làm thay đổi ý kiến của tôi bao nhiêu.Mỗi lúc gặp một người lớn có vẻ sáng sủa một tí tôi lại thử ông ra.Bằng bức thảo số một mà tôi luôn mang theo.Nhưng luôn luôn.Ông ta trả lời.Đây là một cái mũ.Thế là tôi chẳng thèm nói với ông ta.Việc ăn rắn.Rừng hoang.Thầy thích gì sao nữa.Tôi tự hạ mình xuống ngang tầm với ông ta.Tôi nói về chơi bài chơi golf chính trị.Cả caravat.Và có người lớn kia cảm thấy hài lòng vô cùng khi được quen một con người biết điều như vậy.Tôi đã sống cô đơn như vậy đó.Chẳng có ai để chuyển trò thực sự.Cho đến khi máy bay của tôi bị hỏng giữa sa mạc sahara cách đây sáu năm.Có cái gì đó trong động cơ của tôi bị gãy.Và tôi chỉ đi một mình.Không có hành khách cũng chẳng có thợ máy.Tôi phải một mình bắt đầu cuộc sửa chữa khóc.Đây là vấn đề sống chết với tôi.Tôi chỉ có đủ nước để uống trong nhiều nhất.Là tám ngày.Đêm đầu tiên vậy là tôi phải ngủ trên cát ở cách xa nơi người ở hàng ngàn à.Lúc đó tôi còn cô độc hơn cả kệ đắm tàu trên chiếc bè lênh đênh giữa biển.Bản chắc chắn sẽ tưởng tượng ra.Nỗi kinh nhạc của tôi.Vào lúc mờ sáng.Khi một giọng nói nhỏ nhẹ ngộ nghĩnh đánh thức tôi.Cái giọng ấy nói.Nếu ông vui lòng xin vẽ hộ tôi một con cừu.Cái gì.Phim vẽ hộ tôi một con cừu.Tôi nhảy dựng lên như là bị sét đánh.Tuổi rưỡi mắt thật kỹ.Tôi đã nhìn thật kỹ.Và tôi thấy một cậu bé thật khác thường đăng nhìn tôi với vẻ nghiêm trọng.Đây là bức chân dung đẹp nhất.Mà về sau tôi vẽ được về cậu bé ấy.Những bức vẽ của tôi chắc là kém đẹp hơn người mẫu nhiều.Không phải lỗi tại tôi.Tôi đã bị người lớn làm chất nản lòng.Trong sự nghiệp hội họa từ hồi sáu tuổi.Và tôi có bao giờ học vẽ cái gì ngoài những con trăn khép kín và những con trăn mở bụng đâu.Vậy là tôi nhìn cái sự hiểu hiện đó với hai con mắt tròn xe vì kinh.Chị nhớ là lúc ấy tôi đang ở cách mọi chỗ có người hàng ngàn à.Thế mà cậu bé của tôi.Trông chẳng giống như bị lạc đường.Chẳng hề mệt lạ chẳng hạn đói.Chẳng thể khát nước hay sợ hãi gì cả.Cậu ta chẳng có vẻ gì của một cậu bé lạc giữa sa mạc.Cách nơi có người càng nhàn ra.Tới khi mở được miệng.Tôi hỏi em.Nhưng em làm cái gì ở đây.Thế là.Em lặp lại câu nói lúc nãy.Thật nhẹ nhàng.Như là một điều rất quan trọng.Nếu ông vui lòng.Xin vẽ hộ tôi một con cừu.Khi mà sự bí ẩn quá lớn.Người ta không dám vâng lời.Dù điều này thật là vô lý.Khi tôi đang ở cách xa nơi người ở cành ngàn dặm.Và đang bị nguy đến tính mạng.Tôi rút trong túi ra một cái bút.Và một mảnh giấy.Nhưng.Tôi sực nhớ ra.Mình đã chỉ học địa lý.Sử ký.Tính toán và văn phòng.Và tôi nói với cậu bé.Có vẻ hơi khó chịu.Trần.Tôi không biết vẽ.Em trả lời tôi.Không sao đâu.Xin vẽ hộ tôi một con cừu.Bởi vì tôi chưa bao giờ vẽ một con cừu cá.Nên tôi sẽ lại cho em.Một trong hai bức tranh.Mà tôi có thể vẽ.Đó là hình con trăn kín.Và tôi sướng sở khi nghe cậu bé trả lời.Không.Không.Tôi không muốn một con voi.Trong bụng một con trăn đau.Con trăn nguy hiểm lắm.Còn con voi thì quá càng càng.Chỗ tôi bé lắm.Tôi cần một con cừu hãy vẽ cho tôi một con cừu.Thế là tôi vẽ.Em nhìn chăm chú rồi nói.Không.Con này ốm quá.Vẽ con khác đi.Tôi vẽ.Cậu bé của tôi cười nhẹ.Giọng khoan dung.Ông thấy đấy đây không phải con cừu.Đây là con dê.Nó có sừng.Tôi lại ghét lại lần nữa.Nhưng mức này cũng bị từ chối như những bất trước.Con này già quá.Tôi muốn một con cừu sống thật lâu.Bây giờ tôi hết kiên nhẫn rồi.Bởi xuất rồi.Muốn bắt đầu tháo máy.Vẽ nguệch ngoạc bức vẽ này đây.Và.Tôi nói bừa.Đây là cái thùng.Con cừu chú muốn nó ở trong ấy đấy.Nhưng tôi hết sức ngạc nhiên.Khi thấy mặt bị quan toàn nhỏ của tôi.Sáng rõ lên.Đúng là cái mà tôi muốn đấy.Ông nghĩ có cần nhiều có.Cho con cừu này không ạ.Sao vậy.Vì chỗ tôi bé lắm.Chắc là đủ.Tôi vẽ cho em một con cừu bé xíu ấy.Em cúi đầu xuống bức vẽ.Không nhỏ lắm đâu.Kìa nó đã ngủ rồi.Và như thế đấy.Tôi đã làm quen với ông hoàng bé nhỏ.Phải rất lâu.Tôi mới.Em từ đâu đến.Ông hoàng bé nhỏ.Vốn rất hay đặt câu hỏi cho tôi.Lại dường như không bao giờ chú ý nghe tôi hỏi.Chỉ vì những tiếng ngẫu nhiên một ra dần dần nói cho tôi hiểu mọi sự.Ví dụ như khi lần đầu tiên.Em thấy chiếc máy bay của tôi.Tôi sẽ không vẽ chiếc máy bay đâu.Bức vẽ đó quá phức tạp đối với tôi.Em hỏi tôi.Cái thứ này là cái gì.Không phải cái thứ.Nó bay được đấy.Đó là một chiếc máy bay.Đó là chiếc máy bay của tôi.Tôi tự hào.Nói cho em biết là tôi.Em liền kêu lên.Sao.Ông từ trên trời rơi xuống như.Phải.Tôi nói.Khiêm tốn.Ái chà cái này ngộ đấy.Tả ông hoàng bé nhỏ bật lên một tràng cười khanh khách rất khấu.Nhưng làm tối cao.Tôi muốn ai cũng phải đánh giá một cách nghiêm túc mọi tai nạn của tôi.Sau đó em nói thêm.Thế là ông cũng từ trên trời rơi xuống.Ông ở hành tinh nào.Tức thì tớ lên một tiết sáng nào đó.Về sự có mặt bí ẩn của.Và tôi đột nhiên.Cây già em ở một hành tinh khác tới.Nhưng em không trả lời tôi.Em sẽ lắc đầu nhìn chiếc máy bay của tôi.Nhưng mà ngồi trên cái đó của ông.Thì cũng chẳng thể tới tử xa lắm đâu.Rồi em đắm mình trong giấc mơ màng thật dài.Sau đó móc túi lấy con cừu tôi vừa vẽ.Em gái mê mải ngắm cái của báo đó.Các bạn hãy tưởng tượng.Tôi bị kích động như thế nào.bảy lời thổ lộ nửa vời về các hành tinh khác ấy.Vì vậy tôi cố tìm hiểu rõ hơn.Cậu bé ơi.Em từ đâu đến.Chỗ em là đâu.Em muốn mang con cừu của ta về đâu.Sau một lát im lặng trầm ngâm.Em trả lời tôi.Có cái tủ.Là với cái thùng của ông cho tôi.Ban đêm con cừu có thể dùng nó làm nhà ở.Phải đấy.Và nếu em nhá.Ta sẽ còn cho em một sợi dây.Để buộc nó lại bắt ngày.Và một cái cọc nữa.Lời đề nghị đó có lẽ làm cho ông hoàng bé nhỏ không vừa.Buộc nó lại.Nghĩ gì mà lạ thế.Nhưng không buộc nó lại nó sẽ đi lung tung.Nó sẽ bị lạc đấy.Cậu bạn của tôi lại bật cười khanh khách.Nó đi đằng nào được chứ.Bất cứ đâu.Cứ đi thẳng tới trước mặt.Bây giờ ông hoàng nhỏ nhận xét một cách nặng nề.Không hề gì.Chỗ tôi bé lắm.Rồi có lẽ.Với một chút ngậm ngùi.Em nói thêm.Thằng chơi trước mặt người ta.Chẳng đi được bao xa đâu.Vậy đấy.Tôi biết được một điều nữa thật quan trọng.Rằng cách hành tinh quê hương của cậu em.Chỉ lớn hơn cái nhà một chút.Điều ấy chẳng làm tôi ngạc nhiên nhiều lắm.Tôi vẫn biết rằng ngoài những hành tinh lớn như trái đất.Sao kim sao hỏa.Sao thủy.Mà người ta đặt tên cho.Có hẳn chat coi sao khác mà đôi khi.Bé đến nỗi người ta chỉ thấy trong kính viễn vọng một cách khó khăn.Khi một nhà thiên văn khám phá ra bọn chúng.Nhà thiết văn ấy cho nó một con số.Ví dụ ông gọi nó là tiểu hành tinh ba nghìn hai trăm năm mươi mốt.Tôi có những lý do chính đáng.Để coi rằng.Cái hành tinh từ đó ông hoàng nhỏ đến đây là tiểu hành tinh.Bsáu trăm mười hai.Tiểu hành tinh đó chỉ được trông thấy có một lần trong kính viễn vọng.Năm một nghìn chín trăm lẻ chín.Bởi một nhà thiên văn thổ nhĩ kỳ.Lúc đó ông này mở một buổi thuyết trình lớn về phát hiện của mình tại hội nghị quốc tế.Thiên văn.Nhưng do bộ quần áo của ông ta.Chẳng ai tin điều ông ta nói.Người lớn là thế.May mắn chắc tiểu tinh cầu bsáu trăm mười hai.Một nhà độc tài thổ nhĩ kỳ.Buộc dân thổ phim mặc âu phục.Ai không tuân theo sẽ bị tội chết.Nhà thiên văn trình bày lại ý vấn đề năm một nghìn chín trăm hai mươi.Trong bộ quần áo rất lịch sự.Và lần này tất cả mọi người đồng ý với ông ta.Nếu tôi kể với các bạn tỉ mỉ về tiểu tinh cầu bsáu trăm mười hai.Và nếu tôi tiết lộ với các bạn số hiệu của nó.Ý là tại các người lớn.Những người lớn rất thích chữ số.Khi bạn nói chuyện với họ về một người bạn mới.Không bao giờ họ hỏi bạn về cái cốt yếu đâu.Họ không bao giờ hỏi.Giọng nói hắn ta thế nào.Hắn thích chơi trò gì.Ảnh có sưu tầm bướm không.Hỏi chị hỏi bạn.Hắn tập bao nhiêu tuổi.Tháng ba có mấy anh em.Tháng tăng cân nặng bao nhiêu.Thế à.Sau đó.Họ cho dễ.Là họ hiểu hắn ta rồi.Nếu bạn nói với những người lớn.Tôi có thấy một cái nhà gạch màu hồng với hoa phong lữ trên cửa sổ.Và chim bồ câu chiên bơ.Họ chẳng làm thế nào.Mà hình dung nổi cái nhà ấy như thế nào đâu.Phải nói với họ.Tôi đã thấy một cái nhà mười vạn flan.Họ sẽ kêu nha.Thật xinh đẹp làm sao.Như vậy.Nếu các bạn bảo họ.Ông hoàng bé nhỏ.Là có thật chứ.Chứng cứ là cậu ta rất đẹp.Cậu ta cười và cậu ta có một con cừu.Khi người ta thích có một con cừu thế là có người ấy chứ.Họ sẽ nhún vai.Và cho bạn là trẻ con.Nhưng nếu bạn hỏi họ.Cái hành tinh đó.Cô ấy đến đây là tiểu tinh cầu bsáu trăm mười hai.Thế là họ nghe danh ngay.Và thôi không phá quý bà.Với các câu hỏi của họ nữa.Họ là thế.Không nên giận họ.Trẻ con ăn phải biết sức rộng lượng đối với người lớn.Nhưng chắc chắn rằng.Đối với bọn ta.Là những người hiểu đời.Chúng ta có cần những con số.Tôi đã rất thích bắt đầu kể chuyện này.Như kiểu một câu chuyện thần tiên.Tôi đã rất thích nói thế.Xưa có một là.Một ông hoàng bảy nhỏ ở trên một tinh cầu chỉ lớn hơn cậu ấy một tí.Cô ấy thấy cần có một người bạn.Đối với những ai hiểu đời kể như vậy ý có vẻ thật hơn nhiều.Bởi vì tôi không muốn người khác đọc cuốn sách của tôi một cách hời hợt.Khi kể lại các kỷ niệm này.Tôi buồn tủi biết bao.sáu năm đã qua.Từ khi cậu bạn tôi đi mất với con cừu của em.Nếu tôi cố gắng trả lại em ở đây.Chính là để tôi không quên.Thật là buồn nếu ta quên một người bạn.Có phải ai cũng có một người bạn thân đâu.Và có lẽ.Tôi trở nên những người lớn.Chỉ còn thích các chữ số.Lại chính cũng vì thế nữa mà tôi đã mua một hộp màu nước và bút chì màu.Trở lại vẽ vời thật là khó.Vào tuổi tôi bây giờ khi mà người ta chưa thể vẽ gì.Ngoài con chân khép kín.Với con trăn mở từ hồi lên sáu.Tôi sẽ cố thử.Hàng thế.Làm những bức chân dung càng giống càng hay.Nhưng.Từ không thành công chút nào.Một bức trước vứt đi.Bức sau còn tệ hơn nữa.Tôi lại cũng có sai lầm về tầm vóc.Chỗ này thì ông hoàng nhỏ lớn quá.Chỗ kia.Em lại bé quá.Tôi cứ lần mò như thế này.Rồi như thế khác.Kids.Khi không.Cuối cùng tôi còn ngầm ở những nét quan trọng hơn nữa.Nhưng này.Các bạn phải tha lỗi cho tôi.Bạn không thể giảng dạy gì cho tôi.Có lẽ.Em cho là tớ cũng như em.Nhưng.Tôi buồn thay.Tôi không biết cách nhìn thấy con cừu xuyên qua cái thùng.Có lẽ tôi hơi giống những người lớn mất rồi.Tôi đã già rồi.Mỗi ngày.Tôi lại biết thêm một điều gì đó về hành tinh.Về lúc ra đi.Về cuộc du hành của.Cô ấy đến nhẹ nhàng bằng những suy đoán ngẫu nhiên.Cũng như vậy đó mà vào ngày thứ ba.Tôi được.Về tấm bi kịch của những cây bao báp.Lần này cũng là nhờ con cừu.Ông hoàng nhỏ hỏi tôi.Như vừa mới nghĩ ra điều gì nghiêm trọng lắm.Cóc.Đúng là con cừu ăn những bụi cây con khỉ.Phải đúng đấy.Ừ tốt quá.Tôi không hiểu sao.Truyện những con cừu ăn những bụi cây con.Lại quan trọng như thế.Nhưng ông hoàng nhỏ nói thêm.Cho nên.Chúng ăn cả những cây bao báp chứ.Tôi bảo rằng.Cây bao báp không phải là thứ bụi cây nhỏ mà là những cây to như cả cái nhà thờ.Và cậu em có mang theo cả một đàn voi.Thì cả đàn voi ấy cũng chẳng làm lung lay nổi một cây bao báp.Ý nghĩ về đàn voi làm cho ông hoàng nhỏ bật cười.Phải chồng con này lên con kia.Nhưng cậu em nhận xét với vẻ triết lý.Bọn ba mươi ba.Trước khi lớn cũng bắt đầu bếp theo chứ.Đúng là như thế.Nhưng sao em lại cứ muốn cho con cừu của em ăn những cây bao báp nhỏ.Em trả lời.Ôi trời.Nhưng đó là một chuyện rất tự nhiên.Và tôi phải bắt trí thông minh của tôi làm việc giữ dội mới tự hiểu được vấn đề ấy.Nguyên là.Trên hành tinh của ông hoàng nhỏ.Cũng như trên mọi hành tinh khác.Đều có những loại quả tốt và những loại cỏ xấu.Do đó.Có hạt tốt của cỏ tốt.Và hạt xấu của họ xấu.Nhưng không thể nhìn thấy hạt.Chú ngủ trong bí mật.Cho đến khi một cái hạt nào đó trong bọn chúng nổi hứng muốn thức dậy.Nó vươn vai.Rụt rè nhún lên mặt trời.Một nhánh con hiền lành tuyệt xinh.Nếu là những dưa.hai mươi mốt láng hạ.Ta có thể muốn để cho nó mọc thế nào tùy ý.Nhưng nếu là một cây sấu.Ngay khi nhận ra.Là phải nhổ ngay.Mà chết hành tinh của ông hoàng nhỏ thì những hạt giống kinh khủng ấy là những hạt.Chú nhiễm đầy cả tinh cầu.Mà một cây bao báp nếu như ta chú ý muộn màng quá.Ta có thể chẳng bao giờ dại nó ra được nữa.Bảo thy sẽ mộc cao.Và dễ nó chằng chịt khắp tinhte.Nó cho dễ của nó xóa đục hành tinh.Và nếu hành tinh mà quá bé.Mà nếu cây bao báp mà nhiều quá.Có thể làm vỡ tung cả hàng.Đây là một vấn đề kỷ luật.Ông hoàng nhỏ về sau nói với tôi.Khi ta làm vệ sinh cho tao buổi sáng.Rồi tắt phải làm kỹ vệ sinh cho hành tinh.Phải đều là.Lo nhiều bọn ba bắp ngay lúc ta vừa phân biệt được chúng với cây hoa hồng.Đó là một việc làm chán.Nhưng mà thật dễ.Đến một ngày.Cậu em khuyên tôi cố chứ.Vẽ được một bức vẽ đẹp.Để cho các cậu bé ở quê hương tôi ghi nhớ chuyện ấy.Một ngày kia.Nếu các bạn ấy lên đường cậu em nói với tôi chuyện ấy sẽ có ích cho họ.Đôi khi hoãn lại một.Cũng chẳng hại gì.Nhưng để hút là những cái bao.Thì bao giờ cũng tai họa đây.Tôi biết một tinh cầu trên ấy có một gã lười hắn bỏ mặc ba cái cây cỏ.Thế là theo sự chỉ dẫn của ông hoàng nhỏ.Tôi đã vẽ tinh cầu đó.Tôi tuyết không thích.Lên mặt dạy đời nhưng cái họp em còn ít người biết quá.Mà những nguy hiểm mà cậu bé một mai.Lạc và tiểu hành tinh cầu sẽ gặp phải.Thì rất đáng kể.Cho nên chỉ một lần thôi.Tôi làm khác với nguyên tắc của tôi.Tôi xin nói.Hỡi các em.Hãy coi chừng bọn ba bát.Ấy chính là để báo trước cho các bạn tôi.Vẽ một nguy cơ mà các bạn cũng như tôi.Vẫn gần kề bên đó.Mà không hay.Nên tôi ra sức thật nhiều để vẽ bức vẽ đó.Bài học mà tôi đưa ra rất xứng.Có lẽ bạn sẽ tự hỏi.Tại sao.Trong cuốn sách này không có bước vẽ nào to lớn bằng bức vẽ những cây bao báp.Câu trả lời đơn giản thôi.Tôi có thử vẽ.Nhưng không thành.Khi vẽ những cái bầu.Tôi bị thối.Bởi một tình cảm cấp.Ông.Ông hoàng bé nhỏ ơi.Tình già như vậy đó.Tôi hiểu ra cuộc đời nhỏ nhoi buồn bã của.Bao lâu nay.Em chỉ nhờ sự êm đềm của hoàng hôn.Để mà khuây khỏa.Tôi biết được nét mới đó vào buổi sáng ngày thứ tư.Thì em bảo tôi.Tôi rất thích cảnh mặt trời lặn.Ta đi xem mặt trời lặn đi.Nhưng phải đợi chứ.Đợi ý cái gì.Đợi lúc mặt trời đón.Phát.Em có vẻ kinh ngạc.Và rồi em tự cười mình.Và em bảo tôi.Tôi cứ tưởng còn ở nhà.Thế đấy.Khi ở nước mỹ là buổi trưa thì ai cũng biết là mặt trời đang làm ở nước pháp.Nếu chỉ cần đi một phút.Là đến được nước pháp là sếp được cảnh mặt trời lặn.Không may nước pháp ở quá xa.Nhưng.Trên các hành tinh bé đến thế của em.Em chỉ cần dịch ghế vài bước.Khi nào em thích.Là em nhìn thấy mặt trời lặn.Có một ngày.Tôi nhìn mặt trời lặn bốn mươi ba.Một chất sau đó em nói thêm.Ông biết đấy.Khi người ta buồn quá.Người bắt cảnh mặt trời lặn.Thế cái ngày bốn mươi ba lần mặt trời lặn.Có phải em buồn quá không.Nhưng ông hoàng bé nhỏ không trả lời.Ngày thứ năm.Vẫn là nhờ ở con cừu.Tôi biết được cái bí mật ấy trong cuộc đời ông hoàng đế nhỏ.Bất ngờ em hỏi tôi.Không cần mào đầu y như đó là kết quả.Của một vấn đề được âm thầm suy nghĩ từ rất lâu rồi.một nguyễn văn cừ.Nếu nó ăn cây non.Tết nó cũng ăn hoa chứ.Cứu thì gặp cái gì.Nó ăn cái ấy.Cả những bông hoa có gai.Tải.Cả những bông hoa có gai.Thế thì.Gay dùng để làm gì nào.Tôi không biết.Tôi bây giờ đang bận tháng một đi ăn ốc vặn quá chặt trong động cơ của tôi.Tôi đã rất lo lắng.Vì thế cái máy có phải hỏng mạng lắm.Mà nước uống thì cạn dần.Làm cho tôi sợ xảy ra điều tệ hại nhất.Những cây gai.Chúng dùng để làm gì.Ông hoàng nhỏ không bao giờ chịu bỏ một câu hỏi.Một khi đã nói ra.Tôi thì đang bực quá.Với cái đinh ốc.Và tôi trả lời bi.Gay.Nó chẳng dùng được vào việc gì rồi.Nó chỉ là cái tính độc ác của hoa thôi.Nhưng sao một lát im lặng.Em kêu lên một cách giận dỗi.Tôi không tin.Loài hoa yếu đuối.Chúng ngây thơ lắm.Chúng cốt tự làm cho chúng được vững.Chúng cho là với những cái gai.Chúng đã ghê gớm lắm.Tôi không trả lời gì cả.Lúc ấy tôi tự nhủ.Cái đinh ốc này mà còn ngoan cố.Ông sẽ cay một búa băng xưa.Ông hoàng nhỏ.Lại làm sao lãng những suy nghĩ của tôi.Còn ông.Ông tưởng rằng hoa.Không không.Tôi có tưởng gì đâu.Tôi trả lời đại thế thôi.Tôi đang bận với những việc hệ trọng.Cậu nhìn tôi ngạc nhiên.Những việc hệ trọng.Tối em nhìn tôi tay cầm búa.Các ngón tay đen thui và dầu máy.Cúi xuống một vật.Mà em xem ra thật là xấu xí.Ông nói nhiều các người lớn.Cô ấy làm tôi hơi xấu hổ.Nhưng không thương.Em nói thêm.Ông lẫn lộn hết.Ông xáo trộn hết.Cậu em thực sự bực tức.Mái tóc của em vàng xóa tung ra trước.Tôi.Có một tinh cầu.Trên đó có một ông mặt mũi đỏ gay.Ông ta không thể gửi một bông hoa.Không thèm ngắm một vì sao.Không hề yêu một người nào.Ông ta chẳng bao giờ làm cái gì khác những bài tính tổng.Và suốt ngày.Ông ta cứ lặp đi lặp lại như.Tôi là một người đúng đắn.Tôi là một người đứng đắn.Và cái đó làm ông ta vĩnh vanh hợm hĩnh.Nhưng ông ta đâu có phải là người.Ông ta là một cái nè.Một cái gì.Một cách.Ông hoàng bé nhỏ lúc này tái xanh vì giận.Đã hẳn triệu năm nay.Hoa làm ra gay.Hàng triệu năm nay cửu vẫn cứ ăn hoa.Vậy mà tìm hiểu xem.Vì sao.Hoa lại cứu khổ sở.Làm rõ những cái hay vô tích sự ấy.Lại là chuyện không đúng đắn hay sao.Chiến tranh giữa cừu và hoa là chuyện không quan trọng hay sao.Không đúng đắn hơn không quan trọng hơn.Những bài tính.Mua một cái ông to tướng.Mặt mũi đỏ gay hay sao.Và nếu như tôi tôi biết một ít hoa duy nhất trên đời.Không ở đâu có.Ngoài tính cầu của.Thế mà một con cừu nhỏ có thể hủy hoại nó bằng cách tát một cái mà thôi.Chào một buổi sáng nào đó.Mà không hề biết.Là mình vừa làm cái gì.Chuyện đó không quan trọng hay sao.Em đỏ mặt.Rồi nói tiếp.Khi một người.Yêu một đóa hoa duy nhất trong hàng triệu ngôi sao.Thì chỉ nhìn những ngôi sao là đủ làm cho anh ta hạnh phúc.Anh ta nghĩ.Đóa hoa của mình ở đâu đó trên kia.Nhưng nếu con cừu mà anh đóa hoa đi thì anh ta sẽ thấy như là tất cả các.Sao tự nhiên tắt đi.Và chuyện đó không quan trọng hay sao.Em nghẹn ngào.Không nói được.Cất đi.Em bật lên nức nở.Đêm đã buông xuống.Tôi đã bỏ cấp đồ nghề xuống.Tôi có cần cái búa của tôi cái đinh ốc của tôi.Có cần cái khác.Thất tình cái chết.Trên một ngôi sao trên một hành tinh.Thành tích của tôi.Trái đất.Có một ông hoàng bé nhỏ cần được an ủi.Tôi ôm em trong vòng tay.Tôi ru em.Tôi nói với em.Đóa hoa mà em yêu không bị nguy đâu.Tôi sẽ vẽ một cái rõ mà.Cho con cừu của.Tôi.Tôi không biết nói với em thế nào nữa.Tôi cảm thấy mình rất vụng về.Tôi không biết làm sao.Với tới được em.Đi đâu để gặp được.Thật huyền bí làm sao.Cái xứ sở của nước mắt.Tôi đã tìm hiểu rất rõ.Để hiểu hơn về đóa hoa này.Trên tĩnh cầu của ông hoàng nhỏ.Vẫn thường có những bông hoa rất đơn giản.Điểm trang bằng những vòng cánh hoa.Và chẳng chiếm bao nhiêu chỗ.Và chẳng làm phiền ai.Một buổi sáng.Chúng hiện ra trong cỏ rồi lại héo tàn vào chiều tối.Nhưng cái cây hoa ấy một ngày kia.Đã nảy mầm.Từ một cái hạt không biết từ đâu tới.Và ốc hàng nhỏ đã theo dõi cái mầm con.Không giống với các mầm con nào khác.Đó có thể là một loại pop mới.Nhưng cái cái nhỏ liền thôi không lớn lên nữa.Vì bắt đầu sửa soạn để ra hoa.Ông hoàng nhỏ chứng kiến sự xuất hiện một cái mũ lớn.Cảm thấy sẵn sàng.Từ cái vụ này sẽ lộ ra một điều kỳ diệu.Nhưng đóa hoa.Vẫn cứ điểm trang hoài.Nhất kiếm trong những cánh buồm xanh của nó.Hoa chọn kỹ màu sắc của mình.Hoa chậm rãi trang phục sửa lại ngay ngắn từng cái nôi.Hoa không muốn hiển ra nhiều nát.Như cái bông gà.Hoa chỉ muốn nổ ra sắc hương rực rỡ.Ôi chao.Hoa thịt là điệu.Cuộc chắc điểm huyền bí của nàng kéo dài từ ngày này sang ngày nọ.Ra rồi một sớm mai.Đúng giờ mặt trời mọc.Nàng hiện ra.Và nàng vốn đã công phu đến như thế bây giờ.Vừa ngáp vừa nói.Ôi em chỉ vừa thức dậy.Em xin lỗi.Tóc tay em còn giữ xưởng thế này.Thế là ông hoàng nhỏ không nén nổi sự ngưỡng mộ.Nàng thật là đẹp.Thật vậy sao.Hoa trả lời một cách nhẹ nhàng.Em lại cùng sinh ra với vừng.Ông hoàng nhỏ biết ngay cô nàng không lấy gì làm khiêm tốn.Những nàng.Thật là dễ thương.Đã đến giờ điểm tâm.Có phải anh không.Là nói thêm ngay sau đó xin anh hãy nhớ đến em.Thế là ông hoàng nhỏ.Đấy xấu hổ đi tìm một chiếc thùng túi đầy nước mắt.Và tưới cho bông hoa.Như vậy đấy.Cô nàng đã nhanh chóng làm cho cậu em lo nghĩ.Với tính kiêu kỳ hơi u ám của cô.Chẳng hạn một hôm.Cô đã nói với ông hoàng nhỏ về bốn cái gai của mình.Chúng có thể tới đây.Bọn hổi.Với móng vuốt của chú.Trên tinh cầu của.Không có hổ.Ông hoàng nhỏ nhận.Và lại thổ đâu có ăn cỏ.Em đâu phải là cỏ.Bông hoa nói nhẹ nhàng.Xin lỗi.Em chẳng sợ gì hả.Nhưng em khiếp đó luôn.Anh.Có một tấm chắn gió nào không.Khiếp đó luôn đối với một cây nhỏ thế là không ha.Ông hoàng nhỏ nhận xét.Cô nàng này.Thật là phức tạp.Chiều tối.Anh hãy đặt em trong bầu kính nhé.Chỗ ảnh dép lê.Thiếu tiện nghi quá.Ở chỗ em.Nhưng cô nàng im bặt.Cô đến đây lúc hãy còn là hạt.Cô chẳng thể hiểu được gì.Về các thế giới khác.Gớm vị chất để lộ ra.Mình bốc phét một cách ngây ngô quá như thế.Cô húng hắng hò hai trăm ba mươi mốt.Để dùm đốt hoàn nhỏ và lúng túng.Cái chắn gió.Anh có không.Anh đã định đi lấy.Thì em bắt đầu nói.Thế là cô nàng cố hòm mảnh hơn nữa.Để bắt buộc cậu phải nhận lỗi.Vậy mà ông hoàng nhỏ.Bởi vì ý tốt của tình yêu.Vẫn đối xử với cô rất tốt.Chàng đã nghĩ ngợi ít nghiêm trang.Về những lời nói vớ vẩn của nàng.Và chợ nên khổ sở lắm.Đáng lẽ tôi không nên nghe.Một hôm cậu em thú nhận với tôi.Không bao giờ nên nghe loài hoa quả.Chỉ nên nhìn trúng và thở hương thơm của chúng thôi.Cái hoa của tôi làm thơm ngát tinh cầu của tôi.Nhưng tôi lại không biết vui lòng.Câu chuyện bóng phút ấy.Đáng lẽ làm cho tôi cảm động.Thì tôi lại bự.Cậu còn thú nhận với tôi.Ngày ấy.Tôi chẳng biết cách hiểu.Đáng lẽ tôi phải giết đoán này.Trên việc làm.Chứ không phải bằng lời nói.Nàng tỏa thơm tôi.Làm cho tôi sáng rực lên.Đáng lẽ tôi không bao giờ nên bỏ đi cả.Đáng lẽ.Tôi phải thấy được cái dịu hiền của nàng đằng sau mọi đòi hỏi đáng thương ấy.Loài hoa thường hay mâu thuẫn.Nhưng bây giờ.Tôi còn quá trẻ.Để mà biết yêu nàng.Tôi đoán rằng.Em nhờ vào một chuyến thiên giới của loài chim hoang.Để mà thoát đi.Buổi sáng hôm ra đi.Em đã dọn dẹp tinh cầu thật ngăn nắp.Em nạo vét kỹ càng các quả núi lửa đang hoạt động của.Em có hai quả núi lửa đang hoạt động.Và chúng rất thuận tiện.Cho việc nấu ăn buổi sáng.Em cũng có cả một quả núi lửa đã.Nhưng như lời em nói.Biết đâu.Nên em cũng nạo vét cả quả núi lửa đã tắt nữa.Được lão bất kỳ.Cách ăn quả núi lửa sẽ cháy đỏ và đều không có phun trào.Các trận phun trào của núi lửa.Cũng giống như lửa trong lò sưởi.Tất nhiên.Là trên trái đất của chúng ta chúng ta thật nhỏ bé quá không nạo vét được các quả núi lửa của mỹ.Cho nên chúng gây cho ta nhiều điều khiển phức.Ông hoàng nhỏ cũng nhổ.Với một chút ngậm ngùi.Những cái mầm vừa nhú của bọn bom.Em đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ về nữa.Nhưng mọi việc quyết thuộc này.Buổi sáng sớm hôm nay.Sao đối với em thật phố cùng em đều.Và khi em túi hoa lần cuối.Và sửa soạn đẩy nàng chất lỏng kính.Em cảm thấy muốn khóc.Vĩnh biệt.Em nói với hoa.Nhưng nặng không đó.Vĩnh biệt.Em nhắc lại.Hoa hoa.Nhưng không phải vì viêm.Em đắt khờ dại.Sau cùng cô nó.Anh tha lỗi cho em.Hãy cố gắng mà sống hạnh phúc.Bông hoa nhỏ nhạc.Vì không thấy nàng check.Em đứng sững.Tay cầm nguyên cái bầu kính.Em không hiểu được vẻ dịu dàng bình tĩnh ấy của nàng.Vâng.Em yêu hoa.Hà nội với em.Anh không biết.Gì cả.Ý là lỗi tại em.Điều ấy không quan trọng.Nhưng anh.Anh cũng giải như em.Hãy cố gắng mà sống hạnh phúc.Anh bỏ cái cổ kính đó xuống đi.Em không cần đâu.Thế rõ.Em không hay bị cảm nhiều thế đâu.Gió mát ban đêm tốt cho em.Em là một cái hoa mà.Nhưng bọn chú.Chắc em phải chịu đựng vài ba con sâu.Nếu em muốn biết bươm bướm là thế nào.Hình như nụ hôn ấy thật là đẹp.Nếu không.Ai sẽ viếng thăm em.Anh sẽ đi xa.Còn bọn thú dữ.Em không sợ.Em có móng vuốt của em.Nàng ngây thơ.Chỉ ra bốn cái gai của mình.Rồi nàng nói thêm.Đừng chần chờ như vậy nữa.Khó chịu.Anh đã quyết ra đi mà.Hãy đi đi.Bởi vì nàng không muốn.Em nhìn thấy nàng.Đó là một đóa hoa vô cùng kiêu hãnh.Tổ em đã đi qua vùng.Có các tiểu tinh cầu ba trăm hai mươi lăm.ba trăm hai mươi sáu.Bài bảy.Bài tám.ba trăm hai mươi chín và ba trăm ba mươi.Em bắt đầu đi thăm các tiểu tinh cậu ấy để kiếm việc và để học hỏi.Tiểu tinh cầu thứ.Có một ông vua ở.Nhà vua mặc áo đỏ tía đính lông thú.Ngựa chết một cái bàn thật giản dị.Nhưng đồng thời cũng thật uy nghi.À.Đây là một thần rắn.Nhà vua kêu lên.Khi thấy hốt hoảng nhỏ.Xào ốc hạt bé tự tử.Làm sao ông và nhận ra được mình.Kim bà chưa gặp mình bao giờ nhỉ.Em không biết rằng.Đối với các bậc đế vương.Thế giới đơn giản.Tất cả mọi người đều là thần gì.Người hãy đến gần cho ta nhìn thấy được kỹ.Nhà vuông nói với em.Nhảy rất khoái được làm vua với một người nào đó.Ông hoàng nhỏ đưa mắt tìm chỗ ngồi.Nhưng cả tiếng cầu đã bị cái áo choàng lông thú tuyệt đẹp choán hết chỗ.Em đành phải đi.Và vì nhập.English một cái.Đứng trước một bậc đế vương.Mặt nạ.Là vũ lê.Quốc khánh.Tắc cấm cây ngắn.Chỉ vì tôi không giữ được.Ông hoàng nhỏ rất ngựa bắt.Tôi từ sáng đến đây mà chưa được ngủ.Thế thì.Vua phá lưới.Ta ra lệnh cho người.Bao nhiêu năm nay.Ta chưa được thấy ai nhắc.Những cái ngát đối với ta là cách là đấy.Người nhát nữa đi.Đó là lệnh ta.Cái này khó quá.Tôi không hát được nữa.Ông hoàng nhỏ nói mặt đỏ bừng.Hưng.Vừa đá.Thế thì ta ra lệnh cho ngươi khi thủy nhát khi thì.Nhà vua hơi lúng túng và có về phật.Vị vua chú trọng nhất.Là uy quyền của mình.Xài được tuân theo.Ngày không tha thứ được xử trái lại.Đó là một nhà vua chuyên chế.Nhưng vì ngày rất tốt bụng nên chỉ ra những cái lệnh hợp lý thôi.Ngày thường.Nếu ta mà gia lễ.Một võ tướng phải biến thành chip.Và võ tướng ấy chẳng tuân lệnh ta thì ấy không phải là lỗi của võ tướng ấy.Đó là lỗi của.Tôi ngồi được không.Ông hoàng nhỏ rụt rè hỏi.Thanh lệnh cho người ngồi.Vùng đất lạ.Vừa uy nghi.Kéo một vật áo choàng lông thú lên.Nhưng ông hoàng bé nhỏ lấy làm kinh.Các hành tinh thật là bé.Đức vua có thể trị vì.Trên cái gì ở đó.Bệ hạ.Em nói.Cúi xin bệ hạ cho tôi được hỏi.Ta ra lệnh cho ngươi hỏi.Vừa vội vàng nó.Tâu bệ hạ.Ngài trị vì trên cái gì.Trên tất cả.Nhà vua.Hết sức giản dị.Trên tất cả.Đức vua phát một cử chỉ dứt khoát chỉ cách hành tinh của.Các hành tinh khác.Và các ngôi sao.Trên tất cả những cái.Ông hoàng nhỏ hỏi.Trên tất cả những cái.Đức vua trả lời.Bởi vì đó không phải là một vị vua chuyên chế.Mà còn là một vị thuốc toàn.Các ngôi sao có tất lạnh bị hạn.Chắc chắn rồi.Vui trả lời.Chúng lập tức tuần lễ.Chậm không dung thứ sự cháy lời.Một quyền lực như thế làm cho rằng nhỏ thích mê.Nếu em mà có quyền lực ấy em có thể mặc sức mà nhắn.Không phải là bốn mươi bốn.Mà đến bảy mươi hai.Đến một trăm.Đến cả hai trăm cảnh mặt trời lặn trong một ngày.Mà chẳng phải xếp gì cứ ngồi.Rồi em cảm thấy hơi buồn.Vì chợt nghĩ đến cái tinh cầu nhỏ bị bỏ rơi của mình.Em đánh bảo xin nhà vua một ân huệ.Tôi muốn được xem cảnh mặt trời lặn.Xin bệ hạ hãy làm tôi vui lòng.Hãy ra lệnh mặt trời là.Nếu ta ra lấy một võ tướng.Bay từ đóa hoa này sang đóa hoa kia nhiều một con bú.Hai lệnh cho ông ta viết một vở bi kịch.Hãy biến thành chim biển.Và vì nếu chỉ có tương ấy không tin là.Thì lỗ ấy ở ông ta hay ở ta.Ở bệ hạ.Ông hoàng nhỏ cả quyết.Đúng.Phải lỗi người làm việc người đó có thể làm.Đức vua nhắc lại.Quyền lực trước hết phải dựa trên lẽ phải.Nếu nhà ngươi ra lệnh chấp thần dẫn của mình nhảy xuống bể.Họ sẽ làm cách mạng.Ca khúc quyền buộc tích lệnh ta vì mọi lệnh ta đều hợp lý.Thế cảnh mặt trời lặn của tôi thì sao.Ông hoàng nhỏ vốn đã đặt ra câu hỏi.Thì không bao giờ có.Hỏi là.Cảnh mặt trời lặn của người.Người sẽ có.Ta muốn thế.Nhưng trong khoa học cái chỉ của ta.Đang phải chờ đến lúc đủ mọi điều kiện.Đến bao giờ thì đủ.Ông hoàng nhỏ hả.Nhà bút nói thoát.Cha một cuốn lịch to tướng.Vào lúc khoảng.Khoảng.Vào lúc chiều nay.Khoảng bảy:bốn mươi.Nhà ngươi sẽ thấy được lệnh ta được tuân thủ.Ông hoàng nhỏ nhát.Em tiếc cho cảnh mặt trời lặn hột của em.Và rồi em cũng thấy hơi chán.Tôi chẳng có gì làm ở đây nữa.Em nói với nhà vua.Tôi sẽ đi.Người chớ đi ngày vua vừa mới kiêu hãnh siết bao vì có được một thần dân.Đáp lời ông hoàng nhỏ.Chứ đi tao khắp nơi làm thượng thư.Thượng thư bộ gì.Bộ bộ tư pháp.Nhưng có ai để xét xử đâu.Chưa thể đi.Buồn đói hết bị ông hoàng nhỏ.Bà chưa đi tuần tra khắp vương quốc của ta.Tác giả quá rồi không có đủ chỗ.Để một chỗ xa giá cho ta.Mà đi bộ thì ta nhọc lắm.Nhưng tôi đã nhìn thấy.Ông hoàng nhỏ nhưng mà.Nhìn sang phía bên kia của hành tinh.Bên kia cũ.Chẳng có ai đâu ạ.Thế thì ngươi hack tự xét xử lấy mình đi.Đức vua đáp lại em.Đó là điều khó nhất.Xét mình khó hơn sếp người nhiều.Nếu người xét được mình đúng đắn.Nghỉ ngơi là một bậc hiền lương chân chị.Tôi.Ông hoàng nhỏ.Tôi có thể tự xếp mình.Ở bất cứ đâu.Tôi không nhất thiết phải ở đây.Hình.Ông vua.Hình như trên hành tinh của ta.Đâu đó có một con chuột.Đêm tao nghe nó kêu.Nhà ngươi có thể xét xử con chuột giấy.Thỉnh thoảng người đẹp đó vào tội tử hình.Như thế.Cuộc đời của nó.Sẽ tùy ở luật pháp của nhà ngươi.Nhưng mỗi lần buộc tội.Thì người lái nên ân xá để dành dụm cho.Chỉ có mỗi một con chuột ấy thôi.Tôi.Ông hoàng nhỏ đá.Tôi không thích buộc tội tử hình.Và tôi chắc chắn rằng.Tôi sắp sửa ra đi.Không.Buồn.Nhưng ốc hàng nhỏ đã chuẩn bị gì.Không muốn làm phiền lòng vị vua già.Nếu bệ hạ muốn được tuân theo một cách đúng đắn.Thì phải cho tôi một cái lệnh hợp lý.Ví dụ như.Phải ra lệnh cho tôi ra đi tức khắc.Hình như mọi điều khiển đều thuận.Nhà vua chẳng biết trả lời sao.Chặt đầu ông hoàng nhỏ hơi sharp.Rồi thở dài.Em bước đi.Xong cho người làm đại sứ.Nhà vua vội vàng kêu lên.Trong ngày có phải uy nghi lẫm liệt.Những người lớn thật rất kỳ quặc.Cậu hoàng tử thầm nhủ với chính mình.Trong suốt cuộc hành trình.Mời các bạn tiếp tục đón nghe tiểu thuyết.Hoàng tử bé.Của tác giả an toàn thật sang tcp.Tải kênh youtube.Kể chuyện đêm khuya.Trên tinh cầu thứ hai.Cư trú một gã khoái.À à.Kìa.Một gã ngưỡng mộ đến thăm ta.Gã khoác lác kêu lên.Khi nhìn thấy ông hoàng nhỏ từ xa.Bởi vì đối với kẻ khác.Những người còn lại.Đều là kẻ ngưỡng mộ mình.Chào anh.Ông hoàng nhỏ nói.Anh có cái mũ ngộ quá.Cái đó.Là để mà chào đấy.Gã khắc trả lời.Để chào khi người ta hoan hô tôi.Không may là.Chẳng ai qua đây bao giờ cả.Ốc hoàng nhỏ nói.Không hiểu gì cả.Hãy vỗ tay này vào tay kia đi.Gã khắc lắk liền khuyên.Ông hoàng nhỏ vỗ tay này vào tay.Gã khoác lác nhà mũ chào một cách khiêm tốn.Coi bộ vui hơn đi thăm nhà vua.Ông hoàng nhỏ nói thầm.Và em tiếp tục vỗ tay này.Vào tay kia.Gã khoác lác lại ngả mũ cúi chào.Sau năm phút tập.Ông hoàng nhỏ thấy chán.Vì sự đơn điệu của cái trò ấy.Thế muốn cho chiếc mũ nó rơi tuột xuống.Em hỏi.Thì phải làm sao.Nhưng gã góc lag không nghe thấy.Những người khoác lác chẳng nghe cái gì.Ngoài những câu ca nhạc.Chú em khâm phục ra nhiều thật chứ.Cá hồi ông hoàng nhỏ.Khắc phục nghĩa là thế nào.Khâm phục nghĩa là thừa nhận ta là người đẹp nhất.Ăn mặc sáng.Giàu có nhất và thông minh nhất trên hành tinh.Nhưng.Anh chỉ có một mình trên hành tinh của anh chứ mấy.Hồi chiều tao đi mà.Dẫu sao hãy cứ khâm phục ta.Tôi không phục anh.Bông hoa nhỏ nó.Hơi nhún.Nhưng sao điều đó lại làm anh quan tâm đến thế nhỉ.Và.Ông hoàng nhỏ ra đi.Những người lớn.Chắc chắn là rất kỳ quặc rồi.Em chỉ nói đơn giản có thế trong suốt cuộc hành trình.Tinh cầu tiếp theo.Có một bạn nhậu cư trú.Cuộc viếng thăm lần này hết sức.Nhưng lại làm trống hoàn nhỏ.Miên man.Anh làm gì đấy.Ông hoàng nhỏ nói cái tay bẩn nhậu.Đang ngồi ít.Trước một bộ sưu tập chai không.Và một bộ sưu tập trái đầy.Tao nhậu.Bấm màu trả lời.Vẻ thiểu não.Tại sao anh nhậu.Ông hoàng nhỏ hỏi anh ta.Để quên.Bận nhậu trả lời.Để quên cái gì.Ông hoàng nhỏ hỏi trước lúc bắt đầu cảm thấy ái ngại cho hắn.Để quên nỗi xấu hổ của ta.Bận nhậu cúi đầu thú nhẹ.Xấu hổ phi cái gì.Ông hoàng nhỏ hả.Đã muốn giúp đỡ hẳn.Xấu hổ vì cái nhậu.Bạn nhậu kết thúc và nhất quyết là nhiều.Và ông hoàng thì ra đi.Sửng sốt.Những người lớn nhất đi.Là sức kỳ quặc.Cậu tự nói thầm trong suốt cuộc hành trình.Tinh cầu thứ tư là của một nhà sách nghiệp.Ông này bận rộn đến nỗi không nhận được đầu lên.Khi ông hoàng nhỏ tí.Chào em.Em nói với.Điếu thuốc lá của ông tắt rồi.Ba với hai là na.năm với bảy là mười hai.mười hai với ba là mười lăm.Chào chú.mười lăm với bảy là hai mươi hai.hai mươi hai,sáu là hai mươi.Chẳng có thời giờ.Mà chậm là.hai mươi sáu với năm.ba mươi.Song.Tất cả là năm trăm lẻ một triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn.bảy trăm ba mươi.năm trăm triệu cái gì vậy.Thử cái chú vẫn còn đấy à.năm trăm lẻ một chia.Ta cũng chẳng biết là cái gì nữa.Ta có quá nhiều công việc.Tao rất đứng.Bà không thích những trò nhảm nhí.hai,năm là bảy.năm trăm lẻ một triệu cái gì.Ông hoàng nhỏ lặp lại.Suốt đời em.Không bao giờ bỏ qua một câu hỏi một khi đã nêu nó ra.Nhà sách nghiệp lần đầu.năm mươi bốn năm ta ở trên các hành tinh này.Ta chỉ bị quấy rầy có ba lần.Lần đầu cách đây hai mươi hai mươi lăm.Do một con bọ hung chỉ có trời biết từ đâu rơi xuống.Nó gây nên một tiếng.Khủng khiếp.Và làm cho ta + size bốn chỗ.Trong một bảng tính cộng.Lần thứ hai là cách đây mười một năm.Giao một cơn cảm cúm.Mà không có tập thể dục.Đã không có thì giờ chơi bời.Ta là một người đứng đắn.Lần thứ ba.Là lần này.Khi ta đang tính tới năm trăm lẻ một triệu.Triệu cái gì.Nhà xí nghiệp biết không hi vọng gì được yên.Triệu những phật nho nhỏ.Đôi khi nhìn thấy trên đời.Những con ruồi.Không phải.Những vật nhỏ lấp lánh.Những con ong.Không mà.Những vật nho nhỏ vàng.Vĩnh làm cho bọn người vô tích sự chúng nó mơ màng.Ta.Ta là một người đứng đắn ta không có thì giờ đâu mà mơ màng.À những ngôi sao.Đúng rồi đấy những ngôi sao.Ông làm gì với năm trăm triệu ngôi sao.năm trăm lẻ một triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt.Ta là một người đứng đó.Tả rất chính xác.Thế ông làm gì với những ngôi sao.Cách làm gì à.Vâng.Chẳng làm gì cả.Tái chiếm hữu.Ông chiếm hữu những ngôi sao.Phải.Nhưng tôi biết một ông vua cũng.Các ông vua không chiến thiếu gì cả.Họ chỉ trị vì ở chết thế thôi.Rất khác nhau.Thiết bị sở hữu những ngôi sao.Giúp gì cho anh.Nó xúc tác đầu.Giàu giúp được gì.Mua những ngôi sao khác.Nếu có người tìm thấy nó.Cái ông này.Ông hoàng nhỏ nghĩ thầm.Ông thanh lý sử.Hơi giống tay bẩm nhậu của mình.Tùy thế.Em vẫn hỏi thêm.Làm thế nào người ta sở hữu những ngôi sao.Chúng của ai nào.Nhà sách nghiệp vụ nhận lại sừng cồ.Tôi không biết.Không của ai cả.Thế thì chú là của ta.Bởi vì.Tao nghĩ tới trước nhất.Thế chỉ thế là đủ.Chắc rồi.Khi chú tìm thấy một viên kim cương không là của ai cả.Thì nó là của chú.Khi chú tìm thấy một hòn đảo không phải là của ai cả.Thì hòn đảo ấy là của chú.Thì chú là người đầu tiên có một sáng kiến.Chú đăng ký tác quyền cho sáng kiến đó.Nó là của chú.Và ta có được những ngôi sao kia.Vì chưa hề có ai trước ta.Nghĩ đến việc chiếm hữu.Điều này thì đủ.Ông hoàn nhỏ nó.Ông dùng chúng để làm gì.Tác quản lý.Ba điểm đi.Rồi ta đếm lại chú.Nhà xí nghiệp.Khó thế.Nhưng phải là một người đứng đắn.Ông hoàng nhỏ vẫn chưa bằng lòng.Tôi đã như nếu tôi có một chiếc khăn quàng tôi quàng nó vào cổ và mang nó đi.Tôi.Nếu tôi có một bông hoa.Tôi có thể hái bông hoa đó giảm mang nó đi.Còn ốc.Ông đốc thẻ hái các ngôi sao.Không.Nhưng ta có thể bỏ chúng vào ngân hàng.Nghĩa là thế nào.Nghĩa là.Bài viết trên một tờ giấy con số ngôi sao của ta.Sau đó ta khóa chặt màu giấy trong một cái tủ.Chỉ thế thôi à.Thế đủ rồi.Buồn cười thật.Ông hoàng nhỏ nghĩ thầm.Có vẻ nên thơ đấy.Nhưng mà không đứng đắt lắm đâu.Ông hoàng nhỏ nghĩ về việc đứng đắn rất khác với những người lớn.Tôi.Em lại nói.Tôi có một bông hoa mà hôm nào tôi cũng tươi.Từ có ba quả núi lửa mà tuần nào tôi cũng nạo vét.Tôi cũng nạo vét cát còn núi lửa đã tắt.Biết đâu.Cái đó giúp ích cho các quả núi lửa.Và giúp ích cho bông hoa của tôi.Nên tôi có chúng.Nhưng ông chẳng giúp ích gì cho những ngôi sao cả.Nhà thí nghiệm ở mỹ.Nhưng chẳng biết trả lời ra sao cả.Cà ông hoàng nhỏ ra đi.Những người lớn nhất định là toàn những người kỳ quái.Em nghĩ thầm một cách đơn giản như vậy trong suốt cuộc hành trình.Hành tinh thứ năm rất lạ.Nó là cái bé nhất trong số các hành.Ở đấy chỉ đủ chỗ cho một cây cột đèn.Cả một người thắp đèn.Ông hoàng nhỏ nghĩ mãi.Nhưng không thể nào hiểu được tại sao.Đâu đó trong bầu trời.Trên một hành tinh không có nhà cửa.Không dân cư.Lại có một cái cột đèn và một người thắp đèn.Để làm chi.Gì vậy.Em tự bảo.Rất có thể.Người này là vô lý.Tùy thế ông ta còn ít hơn ông vua.Ít vô lý hơn kẻ khác.Ít vô lý hơn cả nhà doanh nghiệp.Vô lý hơn tay bợm nhậu.Ít ra công việc ông ta.Làm còn có một ý nghĩ.Ông táo thắp cái đèn của mình.Như là ốc xin cái bụng ngôi sao thầy một bông hoa.Khi ông ta tắt cái đèn ông ta ru bông hoa.hai ngôi sao ấy nhỉ.Ý là một công việc rất đẹp chứ.Việc ấy mới thật sự là có ích.Vì nó đẹp.Khi đến gần tĩnh cầu.Em kính trọng chào người thắp đèn.Chúc một ngày tốt lành.Tại sao ông tắt đèn đi.Đó là điều gì.Người thắp đèn trả lời.Chúc một ngày tốt lành.Điều lệnh gì vậy.Là tắt đèn đi.Chúc một ngày tốt lành.Và ông ta lại tắt đèn.Nhưng tại sao.Ông lại vừa thắp đèn lên.Điều lệnh mà.Người thắp đèn trả lời.Tôi không hiểu.Bông hoa nhỏ nói.Chẳng có gì mà hiểu cả.Người thắp đèn đóm.Điều lệ.Là điều.Chúc một ngày tốt lành.Rồi ông tắt tắt cái đèn.Và ông ta thấm mồ hôi chân.Bằng một chiếc mùi xa caro đỏ.Nghề của tác làm đây.Kinh khủng.Xưa kia thì nó còn có lý.Sáng tạo.Túi tai thỏ.Phần còn lại tác nhỉ.Cần đêm còn.Tắt ngủ.Nhưng sau đó điều lệnh thay đổi sao.Điều lệnh không thay đổi.Người thắp đèn nói.Bi kịch là ở chỗ đó.Cứ mỗi năm hành tinh này lại quay nhanh hơn.Cái mà điều lệnh không thay đổi.Thế thì sao.Ốc hoàng nhỏ.Vì hiện nay.Nó quay mỗi phút một vòng.Tao không cần lấy một giây để nghỉ ngơi.Mỗi phút ta phải thắp đèn và phải tắt đèn một.Lại thực tế.Ở đây ngày dài chỉ có một phút thôi.Chẳng có gì lạ cả.Người thắp đèn.Ta chuyện trò với nhau thế mà đã một tháng rồi đấy.Một tháng kia.Phải ba mươi phút ba mươi ngày.Chúc một đêm tốt lành.Rồi ông lại cắt ngọn đèn.Ông hoàng nhỏ nhìn ông.Và thấy yêu mến người thắp đèn trung thành đến thế với điều gì.Cậu em nhớ tới những cảnh mặt trời.Mà xưa kia chính em phải đi kiếm để xem.Bằng cách dịch tiếng ngồi.Em muốn giúp ông bản thân.Này ông.Tôi biết cách cho ông nghỉ ngơi.Khi nào ông muốn đi.Và luôn luôn muốn.Người thắp đèn.Bởi vì người ta có thể cùng một lúc vừa trung thành lại vừa lười biếng.Ông hoàng nhỏ hỏi tiếc.Cái hành tinh của ông nhỏ đến nỗi ông có thể bước sải ba bước là đi ráp một vòng.Ông chỉ có việc đi chầm chậm.Để lúc nào cũng ở dưới ánh mặt trời.Khi nào ông muốn đi ngủ.Anh cứ bước đi.Cái là ông muốn ngày dài bao nhiêu thì.Nốt đài bí ngô.Cô ấy chẳng được việc gì cho ta.Người thấp để nói.Cái mà tao thích nhất trên đời.Làng ngủ.Thế thì thật là không mà.Ốc hoàn nhỏ nói.Thật là không may.Người thắp đèn.Chúc một ngày tốt.Rồi ông ta tắt đi.Cái ông này.Ông hoàng nhỏ nghĩ thầm trong lúc tiếp tục cuộc hành trình.Ông ta sẽ bị tất cả những người kia khinh thường.Ông vua.Lão khắc lắk.Tay bẩn nhậu.Nhà sách nghi.Trong khi đó chỉ có ông ta là không thấy buồn cười.Có lẽ bởi vì.Ông thanh lo toan một cái gì khác.Chứ không phải là bản thân ông ta.Em thở dài tiếc rẻ.Và nghĩ tiếp.Ông ta là người duy nhất.Đắng để kết.Nhưng tình cậu ấy bé quá.Không có chỗ cho hai người.Điều mẫu hoàn nhỏ không thể thú nhận với mình.Ý là.Em tiếc cái hành tinh thiên phúc này.Là vì trước hết.Nó có một nghìn bốn trăm bốn mươi lần mặt trời.Chồng hai mươi bốn tiếng đồng hồ.Tình cầu thứ sáu.Là tính cầu rộng hơn mười lần.Ở trên đó có một ông già.Đang viết những cuốn sách dày cộp.Kìa.Kia là một nhà thám hiểm.Ông ta kêu lên thế khi nhìn thấy ông hoàng nhỏ.Ông hoàng nhỏ ngồi lên bàn và thở một lúc.Em đã đi một quãng đường khá xa.Chú từ đâu đến.Ông già hả.Cuốn sách bự này là cuốn sách gì vậy.Ông hoàng nhỏ hỏi.Ông làm gì ở đó.Ta là nhà địa lý.Ông già nói.Nhà địa lý là người như thế nào.Đó là một nhà bác học.Biết rõ đâu là sóng gì.Sông núi.Thành phố và sa mạc.Thế thì thích thật.Ông hoàng nhỏ nói.Bây giờ tao mới gặp được một người.Nghề giác nghề.Rồi em đưa.Nhìn cái hành tinh của nhà địa lý.Xung quanh em.Em chưa hề nhìn thấy một hành tinh uy nhưng.Tinh cầu của ông đẹp quá.Có đại dương không ông.Tao không.Nhà địa lý nói.Ông hoàng nhỏ thấp.Còn núi.Tao không biết.Nhà địa lý.Và các thành phố.Và các con số.Và.Cách pha màu.Ta cũng không biết.Nhà địa lý nói.Ông là nhà địa lý cấp.Đúng là địa lý.Nhưng.Ta có là nhà thám hiểm đâu.Ta hoàn toàn thiếu các nhà thám hiểm.Nhà địa lý không phải là người đi đến các thành phố.Sông bé.Núi non đại dương và xanh.Nhà địa lý rất quan trọng.Không thể đi lung tung.Ông ta không rời bàn giấy của mình.Nhưng ông ta tiếp các nhà thám hiểm.Công tác phỏng vấn họ.Và ông ta ghi chép lại những hồi ức của họ.Và.Nếu hồi ức của một trong các nhà thám hiểm ấy mà đáng chú ý.Thì nhà địa lý sẽ cho điều tra.Về tư cách của nhà thám hiểm.Tại sao vậy.Bởi vì.Nhà thám hiểm ấy mà nói dối sẽ gây nên những sai lầm tai hại trong các sách địa lý.Và cả những nhà thám hiểm nào uống rượu nhiều quá nữa.Tại sao vậy.Ông hoàng nhỏ hỏi.Vì các bạn nhậu.Thím một thành hai.Thế là nhà địa lý sẽ ghi hai dãy núi ở một nơi chỉ có một dãy núi.Tôi có biết một người nếu mà làm nhà tháng.Thì sẽ tệ hại.Ông hoàng nhỏ.Có thể như thế.Vậy nên khi tư cách của nhà thám hiểm được chứng minh là tốt rồi.Thì người ta mới điều tra về phát hiện của anh ta.Người ta đi xem hay sao.Không.Như thế thì phức tạp quá.Nhưng.Người ta đòi hỏi nhà thám hiểm cung cấp bằng chứng.Ví dụ như tìm thấy một hòn núi lớn.Người ta buộc anh ta phải mang về những tảng đá.Nhà địa lý bỗng nhiên xúc động.Nhưng mà chú chú đến từ xa.Chú là một nhà thám hiểm.Chú hãy tả cho ta.Cái hành tinh của chú đi.Rồi nhà địa lý sau khi đã mở cuốn sổ to liền gọt bút chì.Thật điên người ta ghi bằng bút chì các truyện kể của nhà thám hiểm.Đợi cho nhà thám hiểm cung cấp bằng chứng gì.Người ta mới ghi lại bằng bút.Thế nào.Nhà địa lý hỏi.Chỗ tôi yêu.Ông hoàng nói.Chẳng có gì đáng chú ý.Nó bé tí bé tẹo.Tôi có ba quả núi lửa hai quả hoạt động.Một quả táo.Nhưng biết đâu đấy.Biết đâu.Nhà địa lý nói.Tôi cũng có một bông hoa.Chúng tôi không ghi nhãn bông hoa.Nhà địa lý nói.Cao thế.Nó là thứ đẹp nhất cơ mà.Bởi hoa vốn là phù du.Thế nào gọi là phù du.Các sách địa lý.Nhà địa lý.Là những cuốn sách chính xác nhất.Chẳng bao giờ lỗi thời cả.Chẳng mấy khi một quả núi lại chuyển chỗ.Chẳng mấy khi một đại dương lại cản.Chúng ta viết nên những điều vĩnh cửu.Trong những núi lửa đã.Có thể thức dậy được.Ông hoàng nhỏ nhất lời thế nào gọi là phù du.Núi lửa tắt hai hoạt động với bọn ta cũng thế thôi.Nhà địa lý.Cái ta kể tới nó là quả núi.Nó không thay đổi.Nhưng thế nào gọi là phù du.Ông hoàn nhỏ lặp lại.Suốt đời.Em đã không chịu bỏ qua một câu hỏi.Một khi đã nêu nó ra.Gọi như thế có nghĩa là.Đứng trước hiểm họa bị tiêu đi.Cái hoa của tôi đang đứng trước hiểm họa bị tiêu diệt.Chắc rồi.Đóa hoa của tôi vốn phù du.Ông hoàng nhỏ tự ngủ.Và nàng chỉ có bốn cái gai.Để chống chọi ở đời.Thế mà ta để làm một mình ở quê nhà.Ý là còn nuối tiếc đầu tiên của em.Nhưng em ấy lại can đảm.Bây giờ ông khuyên tôi nên đi thăm đâu.Em hỏi.Hành tinh trái.Nhà địa lý trả lời.Hành tinh ấy nổi tiếng.Thế là ông hoàng nhỏ ra đi lòng mơ đến đóa hoa của mình.Mời các bạn tiếp tục đón nghe tiểu thuyết.Hoàng tử bé của tác giả an toàn tập sang test speed.Tải kênh youtube kể chuyện đêm khuya.Hành tinh thứ bảy.Vậy là trái.Trái đất không phải là một hành tinh xanh.Người ta đã.Có tới một trăm mười một ông vua.Trong đó hiển nhi.Là không quên tính cả các ông vua.bảy nghìn nhà địa lý.chín trăm chín mươi.không nhà sách.Bảy triệu rưỡi bậy.ba trăm mười một triệu kẻ khác.Nghĩa là vào khoảng hai tỷ người lớn.Để các bạn có chút ý niệm về kích thước trái đất.Tôi phải nói với các bạn rằng.Trước khi tìm ra được biển.Trên cả sáu châu lục người ta dùng cả một đạo quân thực sự.sáu trăm bốn mươi hai nghìn năm trăm mười một người đốt đèn.Nhìn xa xa một chút càng tốt điều đó thật tuyệt diệu.Cách chuyển động của đạo quân này quyết.Như một vở kịch ba lê.Trước tiên là phiên.Những người đứt đèn nước tân tây nam và nước úc.Sau khi đốt đèn xong họ đi ngủ.Bây giờ đến lượt.Những người đốt đèn trung quốc và tây bá lợi á.Song cả họp.Cũng biến.Trong các hành lá.Lại đến lượt những người đốt đèn nước nga và nước ấn độ.Rồi đến những người của châu phi và châu á.Rồi đến những người nam mỹ.Rồi đến những người bắc mỹ.Và chẳng bao giờ.Họ vào giá sân khấu nhầm lẫn.Thật là vĩ đại.Chỉ có ông đốt đèn của cái đèn độc nhất ở bắc cực.Và ông đức đèn của cái đèn độc nhất.Ở nam cực.Là sống cuộc đời là mẹ ăn không ngồi rồi.Hai ông ấy chỉ làm việc mười lăm.Có hai lần.Khi người ta muốn ra phải thông minh.Thường thì điều này sẽ dẫn đến việc người ta nói tóc đôi chút.Tôi không thật thà lắm đó.Khi kể với các bạn về những người đốt đèn.Giá.Có thể tôi đã gây một ý niệm sai lầm về hành tinh của chúng ta.Đối với những ai chưa biết.Loài người chiếm rất ít chỗ trên mặt đất.Nếu hai tỷ con người đang sống trên mặt đất này.Mà đứng khá sát vào nhau.Nhưng chắc một cuộc mít tinh.Thì họ sẽ đứng gọn trước một quảng trường chỉ rộng hơn hai dặm.Giải hai mươi.Có thể dồn hết nhất loại.Lên một hòn đảo bé nhất trong thái bình dương.Những người lớn chắc chắn rồi.Sẽ chẳng tin bạn đi.Hồi nghĩ là họ chiếm nhiều chỗ lắm.Họ thấy họ quan trọng như các cây bao báp.Thế nên các bạn phải khuyên họ làm các con tính đi.Họ tôn thờ ở những con số.Việc ấy làm họ thích thú.Nhưng đừng có phí nhiều thì giờ của bạn vào hình phạt đó.Chẳng ích gì.Bản tin vào tôi mà.Ông hoàng nhỏ một khi đáp xuống mặt.Rất kinh ngạc.Vì chẳng trông thấy người nào.Em đã bắt đầu sợ mình nhầm hàng.Thì một cái màu vàng ánh trăng.Động đậy trong cá.Xin chào.Còn nhỏ nói bâng quơ.Xin chào.Con rắn.Tôi rơi xuống hành tinh nào vậy.Ông hoàng nhỏ hỏi.Trên trái đất.Ở châu phi.Con rắn trả lời.Thế trên trái đất.Không có người nào ướt.Đây là sa mạc.Chẳng có hai trên sa mạc đâu.Trái đất rộng lắm.Đáng nói.Ông hoàng nhỏ ngồi trên một tảng đá và nước bắt lên trời.Có những ngôi sao được thắp sáng.Là để mỗi người một ngày kia trở về ngôi sao của mình.Hãy nhìn xem tinh cầu của tôi.Nó ở ngay bên trên chúng ta.Nhưng mà.Sao xa thế.Nó đẹp đấy.Bánh.Cậu làm gì tới đây.Tôi có chuyện rắc rối với một bông hoa.Bông hoa nhỏ nói.À.Bánh đó.Và cả hai im lặng.Loài người ở đâu.Sau cùng ông hoàng nhỏ tiếp tục.Trong sa mạc thấy hơi bơ vơ.Ngay giữa loài người.Cũng bơ vơ.Đáng nói.Ông hoàng nhỏ nhìn rất lâu.Anh là một con vật buồn cười.Em nói.Mảnh khảnh cứ như một ngón tay.Nhưng tâm mạnh hơn ngón tay của một ông vua.Bông hoa nhỏ mỉm cười.Anh không mạnh lắm đó.Đến chân anh anh cũng chẳng có.Anh muốn đi xa cũng không đủ.Ta có thể chở cậu đi xa hơn cả một chiếc tàu.Rắn quấn quanh mắt cá của ông hoàng.Trông giống như một chiếc vòng vàng.Khi nào bị tách chạm tới ta sẽ trả hắn về với đất là nơi hắn sinh ra.Nhưng cậu thì trong sạch.Và câu từ một ngôi sao tới.Bông hoa nhỏ không nói gì.Anh là một con vật buồn cười thật.Em đó.Cậu làm cho ta thương hại.Cầu thận yếu đuối.Trên trái đất bằng đá cơm này.Ta có thể giúp đỡ cậu một ngày nào đó nếu cậu nhớ tinh cầu của cô.Ta có thể.Tôi hiểu rồi.Bông hoa nhỏ.Nhưng tại sao lúc nào cũng nói bí hiểm thế.Mọi điều bí ẩn.ba điều giải thích.Vẫn nói.Và họ lặng đi.Ông hoàng nhỏ đi qua sa mạc và chỉ gặp có một bông hoa.Một bông hoa chỉ ba cánh.Một bông hoa.Chẳng là gì cả.Chúc một ngày tốt lành.Ông hoàng nhỏ nói.Chúc một ngày tốt lành.Bông hoa nở.Loài người ở đâu.Ông hoàng nhỏ lễ phép hỏi.Người hả.Có loại ấy đấy.Khoảng sáu hai mươi bảy móng.Em có nhìn thấy họ.Mấy năm trước kia.Nhưng không ai biết tìm họ ở đâu.Gió thổi họ đi.Họ chẳng có dễ.Cái đó phiền cho họ à.Từ biển.Ông hoàng nhỏ nói.Từ từ.Đóa hoa nói.Ông hoàng nhỏ trèo lên một quả núi cao.Trước đây những núi non duy nhất mà em.Chỉ là ba quả núi lửa cao ngang đầu với em.Và em đã dùng quả núi lửa đã tắt.Để làm ghế ngồi.Từ trên một quả núi cao như quả núi này.Em nói thầm.Mình sẽ đưa mắt là thấy ngay hành tinh và tất cả mọi người.Nhưng em chỉ thấy những mũi nhọn.Của các tảng đá nhọn hot.Chúc một ngày tốt lành.Em nói bâng quơ.Chúc một ngày tốt lành chúc một ngày tốt lành chúc một ngày tốt lành.Tiếng vang đáp lại.Các anh là ai.Bông hoa nhỏ.Các anh là ai các anh là ai các anh là ai.Tiếng vang đáp lễ.Hãy làm bạn với tôi.Tôi cô đơn lắm.Em nói.Tôi cô đơn lắm tôi cô đơn lắm.Tiếng phanh đáp lại.Cái hành tinh này buồn cười thật.Lúc đó em nghĩ thầm.Nó khô khóc và nhận.Và mặn.Và những con người thì thiếu hẳn ốc tưởng tượng.Họ chỉ lặp lại những gì họ đã nghe.Ở chỗ tôi có một bông hoa.Nàng bác giờ cũng nói chứ.Nhưng ông hoàng nhỏ sau khi đi rất lâu cua cá.Đá và tuổi.Cuối cùng đã tìm thấy một con đường.Và mọi con đường.Đều đưa đến chỗ có người ở.Chúc một ngày tốt lành.Em nói.Ý là một khu vườn đầy hoa hồng.Chúc một ngày tốt lành.Các cánh hoa hồng trả lời.Ông hoàng nhỏ nhìn các hoa hồng tất cả bọn họ đều giống bông hoa của em.Các nàng là ai.Em hỏi họ sướng sờ và kinh ngạc.Chúng em là những đóa hoa hồng.Các hoa hồng đỏ.Ông hoàng nhỏ kêu lên.Và em cảm thấy rất đau khổ.Đóa hoa của em đã kể với em rằng nàng là duy nhất.Trong giấm này của nàng khắp vũ trụ.Và ở đây có đến năm nghìn đó giống như nhau.Chỉ mới ghi trong mỗi một khu vườn.Nặn sẽ ngược lắm đây.Em nghĩ thầm.Nếu thấy cảnh này.Nàng sẽ hoa rũ rượi và giả chết cho đỡ ngược.Còn ta sẽ phải làm ra vẻ an ủi vỗ về nè.Nếu không.Để làm chính tả.Cũng phải xấu hổ.Nàng dám chết thật mắt.Rồi em lại tự bảo.Tao tưởng ta đã giàu lắm.Với một đóa hoa duy nhất.Cái đó cộng với ba quả núi lửa cao ngang đầu gối của ta.Và một quả có lẽ.Đã tắt mãi mãi.Cái đó chẳng làm cho ta thành một ông hoàng lớn lắm đâu.Và nằm dài trong cổ.Em khóc.Chính và lúc đó.Con cáo xuất hiện.Chúc một ngày tốt lành.Con cáo nói.Chúc một ngày tốt lành.Ông hoàng nhỏ đắp lại lịch sử.Em quay lại nhưng chẳng thiết gì cả.Tới đây này.Giọng nói cất lên ở dưới cây táo.Cậu là ai thế.Ông hoàng nhỏ nó.Cậu thật là xinh.Tớ là một con cáo.Con cáo nói.Đến chơi với mình đi.Ông hoàng nhỏ rủ cáo.Mình buồn quá.Tớ không chơi với cậu được.Tớ chưa được cảm hóa.À.Xin lỗi.Ông hoàng nhỏ nó.Nhưng sau khi suy nghĩ.Em hỏi thế.Thế nào gọi là cảm hóa.Cậu không phải dân ở đây.Cậu đi tìm cái gì.Tớ đi tìm những con người.Bông hoa nhỏ.Cái nào gọi là cảm hóa.Loài người.Tao nói họ có súng.Và họ phiền.Họ cũng nuôi gà nữa.Đó là cái duy nhất hấp dẫn ở.Cậu đi kiếm gà phải không.Không.Ông hoàng nhỏ nói.Mình kiếm.Thế nào gọi là cảm hóa.Ấy là một điều bị lãng quên quá rồi.Báo nói.Có nghĩa là tạo nên những liên hệ.Tạo nên những liên hệ sau.Đúng như vậy.Con cá nói.Đối với tớ hiện giờ cậu chỉ là một cậu bé hoàn toàn giống trăm nghìn cậu bé khác.Và tớ chẳng cần gì ở cậu.Và cậu cũng chẳng cần gì ở tớ.Đối với cậu chỉ là một con cáo.Giống như trăm nghìn con cáo.Nhưng nếu cậu cảm hóa tớ cậu sẽ là duy nhất trên đời.Tớ bắt đầu hè.Ông hoàng nhỏ nói.Có một bông hoa cứ nghĩ là nàng đã cảm hóa.Có thể lắm.Tao.Có thể gặp mọi sự trên trái đất này.Không phải trên trái đất này đâu.Bông hoa nhỏ nói.Con cáo có vẻ chú ý.Trên một hành tinh khác.Phải.Trên thành tích ấy.Có thợ săn không.Không.Thế thì hay.Thế con gà.Không.Chả có điều gì là hoàn hảo.Báo thời gian.Nhưng rồi cáo trở lại với ý nghĩa của nó.Đời tứ tẻ nhạt.Tớ ăn gà người song tử.Tất cả loài gà đều giống nhau và tất cả loài người.Đều giống nhau.Vì thế tớ hơi chán.Nhưng nếu cậu cảm tớ đầy tớ sẽ rực nắng.Tôi sẽ nhận ra một bước chân khác hẳn mọi bước chân.Các bước chân khác sẽ làm cho tới chui ngay xuống đất.Những bước chân của cậu.Sẽ lại gọi tớ từ hang chạy ra.Như một điệu nhạc.Và cậu ấy nhìn kia cậu thấy không ở kia.Những cánh đồng lúa mì ấy.Tớ không ăn bánh mì.Lúa mì đối với tớ là vô dụng.Các cánh đồng lúa mì đối với tớ chẳng có gì khiêu gợi.Cái đó buồn lắm.Nhưng cậu có mái tóc màu vàng kim.Thế thì sẽ rất tuyệt một khi cậu cảm hóa tới.Lúa mì vốn màu vàng kim.Sẽ gửi cho tớ kỷ niệm về cậu.Và tớ.Sẽ yêu tính gió cell trồng lúa mì.Cáo im lặng.Vành đúc bằng nhỏ một lúc lâu.Nếu cậu vui lòng hãy cảm hóa tớ đi.Cháu nội.Tớ cũng muốn thế lắm.Ông hoàng nhỏ trả lời.Nhưng tớ không có nhiều thì giờ.Tớ cần tìm kiếm nhiều.Và tìm hiểu bao nhiêu sự vật.Người ta chỉ hiểu được những vật người ta đã cảm hóa.Tao nói.Loài người bây giờ không còn đủ thì giờ hiểu cái gì hết.Họ mua những vật đã làm sẵn ở các nhà bi.Nhưng không ở đâu có nhà buôn bán.Con người không có bạn nữa.Nếu cậu muốn có một người bạn.Hãy cảm hóa tới.Phải làm sao.Ông hoàng nhỏ hỏi.Phải thật kiên nhẫn.Cáo trả lời.Ban đầu.Cậu hãy ngồi hơi xa tớ một tí.Như thế ở trong có.Tớ đưa mắt liếc nhìn cậu.Và cậu chẳng nói gì cả.Ngôn ngữ là nguồn gốc của ngộ nhận.Nhưng mỗi ngày.Cậu có thể ngồi gần một tí.Ngày hôm sau ông hoàng nhỏ trở lại.Tốt hơn.Là nên đến đúng giờ như hôm.Tao đó.Nếu cậu đến chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều thì từ ba giờ mình đã cảm thấy hạnh.Thời khắc càng trôi mình lại càng hạnh phúc.Đến bốn thì mình phát cuồng lên và lo lắng.Và mình sẽ hiểu cái giá của hạnh phúc.Nhưng nếu cậu đến bất cứ lúc nào mình không biết lúc nào thì nên trang phục cho cõi lòng.Phải có nghi thức chứ.Nghi thức.Là cái gì.Ông hoàng nhỏ.Đó cũng là cái bị quên lâu quá rồi.Báo nói.Đó cũng là cái gì làm một ngày trở nên khác những ngày khác.một giờ trở nên khác những giờ.Có một nghi thức chẳng hạn của bọn thợ săn của tớ.Mỗi thứ năm.Họ sẽ khiêu vũ với các cô gái trong làng.Thế thì thứ năm là một ngày kỳ diệu.Hôm ấy tớ có thể đi rong chơi.Đến tận vườn nho.Nếu bọn thợ săn mà khiêu vũ bất cứ lúc nào thì ngày nào cũng như ngày nào.Tớ sẽ chẳng có ngày nào được nghỉ nữa.Thế là ông hàng nhỏ.Cảm hóa con cáo.Và dở ra đi đã đến.Tao nói.Tớ sắp khóc lên đây.Đó là lỗi tại cậu.Ốc vàng nhỏ nó.Mình tuyệt chẳng muốn cậu khổ.Cậu lại cứ muốn mình cảm hóa cậu.Đúng thế.Tao nói.Nhưng cậu sẽ khóc.Bông hoa nhỏ.Đúng thế.Tao nói.Thế thì cậu chẳng được cái gì.Được chứ.Tao nói là do cái màu vàng của lúa mì ấy.Rồi nó nói thêm.Hãy trở lại thăm những đóa hồng đi.Cậu sẽ thấy đóa hoa của cậu là duy nhất trên đời.Rồi cậu lại đây từ biệt tớ tớ sẽ làm quà cho cậu một điều bí mật.Ông hoàng nhỏ đi thăm lại những đóa hồng.Các cô chẳng giống chút nào vừa hai đóa hồng của tôi.Các cô chưa là gì cả.Em bảo các bông hồng.Chưa ai cảm hóa các cô các cô cũng chưa cảm hóa à.Các cô giống như con cáo của tôi trước kia.Nó chỉ là một con cáo giống như trăm nghìn con cáo.Xong tôi đã làm cho nó trở thành bạn tôi.Và bây giờ nó trở nên duy nhất trên đời.Tả cây bông hồng hết sức lúng túng.Các cô đẹp nhưng các ô trống rỗng.Em nói với họ.Người ta không thể chết vì các câu được.Phải đóa hồng của tôi một người qua đường tầm thường tưởng là nàng giống các cô.Nhưng đối với tôi.Thì nắng quan trọng.Hơn bất cứ các cô.Bởi vì chính là nàng mà tay tôi đã tới.Bởi vì chính là nàng mà tôi đã.Chính tay bầu kính.Bởi vì cái chính là nàng mà tôi đã che bằng tấm bình phong.Bởi vì là nàng mà tôi đã bắt những con sâu.Bởi vì chính là làm.Mà tôi đã nguyền nghe than thở.Hay tán hươu tán vượn.Đôi khi cả lặng im nữa.Bởi vì đó là đóa hồng của tôi.Rồi em trở lại chỗ con cáo.Từ biệt.Em nói.Từ biển.Tao nói.Đây là cái bí mật của tớ.Nó đơn giản thôi.Người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng.Bằng trái tim.Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy.Ốc vặn nhỏ đắt lại.Để mà ghi nhớ.Chính thời giờ cậu đã mất.Cho đóa hồng của cậu làm cho đóa hồng của cô.Trở nên quan trọng đến thế.Chính thời giờ tôi đã mất cho bông hồng của tôi.Ông hoàng nhỏ nói.Để mà ghi nhớ.Loài người đã quên mất chân lý này.Tao nói.Nhưng cậu không được quên.Cậu trở lên mãi mãi.Có trách nhiệm về những gì cậu đã cảm hóa.Cậu có trách nhiệm.Đối với hoa hồng của cậu.Tôi có trách nhiệm.Tưới hoa hồng của tôi.Ông hoàng nhóm lặp lại.Để mà ghi nhớ.Xin chào.Ông hoàng nhỏ nói.Xin chào người bẻ khi nói.Ông làm gì ở đây.Ông hoàng nhỏ hỏi.Và xếp hàng khách.Thành từng gói nhìn người một.Người để ghi nó.Ta hướng dẫn những chuyến tàu chở chúng đi lúc về bên phải lúc về bên trái.Rồi.Một con tàu nhanh sắm trang.Gần nhất.Làm cách phòng khác ghi rung lên.Họ vội quá.Ông hoàng nhỏ nói họ tìm cái gì vậy.Chính người lái tàu cũng không biết.Người gác đi nói.Và lại gầm lên từ hướng ngược lại.Một chuyến tàu nhanh thứ hai sáng cho anh.Họ đã trở về rồi.Ông hoàng nhỏ hả.Không phải những người khi nãy.Họ đổi chỗ đấy.Họ không bằng lòng chỗ của họ.Người ta không bao giờ bằng lòng chỗ của mình cả.Người bé ghi nói.Và loại tiếng ầm ầm của chiếc tàu nhanh thứ ba sáng cho.Họ đuổi theo những hành khách lúc nãy phải.Ông hoàng nhỏ hả.Họ chẳng đuổi theo gì hết.Người bé khi nói.Họ ngủ gật.Hoặc nguội ngắt vật trong đó.Chỉ có những đứa trẻ là dán mũi vào cửa kính thôi.Chỉ có những đứa trẻ là biết mình tìm cái gì.Ông hoàng nhỏ nói.Trúng mất thì giờ.Vì một con búp bê bằng giấy sách.Và con búp bê ấy trở nên quan trọng.Ai lấy đi của chúng chúng sẽ khó.Chúng thật may mắn.Người bị khí nén.Xin chào.Ông hoàng nhỏ nói.Xin chào.Người lái buôn nói.Ý là một người bán loại thuốc có thể làm cho đỡ khát.Mỗi lần uống một viên.Và người ta sẽ thấy không cần phải uống nước nữa.Tại sao ông bán thứ đó.Bông hoa nhỏ.Đây là một sự tiết kiệm.Về thời giờ.Người lái buôn nói.Các nhà chuyên môn.Đã có tính toán.Mỗi tuần lễ.Mỗi tuần lễ.Ta sẽ tiết kiệm được năm mươi ba phút.Thế người ta dùng năm mươi ba phút ấy để làm gì.Muốn làm gì thì làm.Ta.Ông hoàng nhỏ nghĩ thầm.Nếu ta có năm mươi ba phút để làm gì thì làm.Ta sẽ bước thật nhẹ nhàng.Đến một cái nguồn nước.Lúc đó là ngày thứ tám.Từ khi tôi bị hỏng máy trong sa mạc.Và tôi vừa nghe câu chuyện người lái buôn.Vừa uống giọt nước cuối cùng trong số nước dự trữ.Tôi nói với ông hoàng nhỏ.Các ngày kỷ niệm của em thật là đẹp.Nhưng.Anh vẫn chưa chữa được máy bay của anh.Anh chẳng còn gì để uống nữa.Và anh cũng sẽ hạnh phúc lắm đấy nếu bây giờ anh cũng có thể bước thật nhẹ nhàng đến.Cái nguồn nước.Bạn cáo của tôi ơi.Em nói.Chú em bé bỏng ơi.Bây giờ còn chồn cáo gì nữa.Sao thế.Bởi vì ta sắp chết khác.Em sẽ không hiểu lý lẽ của tôi.Em trả lời.Có được một người bạn.Là tuyệt chứ.Dù cho tao sắp chết đi nữa.Tôi tôi rất hài lòng.Được có bạn cáo của tôi.Em không lường được hiểm nguy.Tôi nghĩ thầm.Em không thể đói hay khác.Một chút mặt trời cũng đủ cho em rồi.Nhưng em nhìn tôi và trả lời điều tôi vừa nghĩ.Tôi cũng đang khóc.Ta đi tìm một cái giếng đi.Tôi phát một cử chỉ mệt mỏi.Thật là phi lý.Khi đi tìm một cái giếng.một cách hóa.Ở trong sa mạc mênh mông.Tuy thế chúng tôi vẫn bước đi.Khi chúng tôi bước đi.Im lặng.Giờ này qua chở khách.Màn đêm buông xuống.Và các vì sao bắt đầu tỏa sáng.Tôi nhìn mọi vật như trong cơn mê.Đầu óc nóng bừng tỉnh.Những lời lúc hoàng bé nhỏ nói.Nhảy múa trong trí nhớ tôi.Em.Em cũng khác hay sao.Tôi hỏi em.Nhưng em không trả lời câu hỏi của tôi.Em chỉ nói giản dị.Nước.Cũng có thể tốt lành cho trái tim.Tôi không hiểu câu em.Nhưng vĩ dạ.Tôi biết là không nên hỏi.Em thấy mệt.Em ngồi xuống.Tôi ngồi xuống cạnh em.Và sau một lát im lặng.Em lại nói.Các ngôi sao đó.Là do ở đó có một bông hoa.Mà người ta không nhìn thấy.Tôi đáp lại đúng thế.Và tôi nhìn không nói.Những gợn sóng của các dưới ánh trăng.Shop bạc thật đẹp.Em nói thêm.Điều này đúng.Bao giờ tôi cũng yêu sa mạc.Tên ngồi chứ một đột kích.Tôi không trông thấy gì hết.Ta không nghe thấy gì hết.Nhưng có một cái gì đó tỏa sáng trong lặng lẽ.Cái đặt tô điểm cho sa mạc.Ông hoàng nhỏ nói.Là nó ẩn giấu một cái giếng ở nơi nào đó.Tôi kích nhạc.Vì bỗng nhiên hiểu ra.Cái anh sắc màu huyền bí của cá.Khi còn là một cậu bé.Tôi ở trong một ngôi nhà cổ.Và có một truyền thuyết là ở ngôi nhà cổ này.Có chôn một kho báu.Tất nhiên.Chưa ai tìm ra kho báu đó.Có lẽ cũng chưa ai thử đi tìm.Nhưng nó đã làm cho ngôi nhà trở nên thành ti.Cái nhà của tôi có dấu trong trái tim của nó một điều bí mật.Phải.Tôi nói với ông hoàng nhỏ.Dù lắm ngôi nhà ngôi sao.Hai sa mạc.Cách làm chúng ta trở nên đẹp thì không thể nhìn thấy.Tôi rất hài lòng.Em nói.Vì ông cũng đồng ý với bạn cáo của tôi.Khi ốc hoàn nhỏ bé thiếu thiếu ngủ.Tôi bế em lên vòng tay.Vả lại lên đường.Lòng tôi súng.Tôi có cảm giác như đang giữ một kho bóng mong manh.Tôi có cảm giác như trên trái đất này.Không có gì mong manh hơn nữa.Tôi nhìn dưới ánh sáng.Vầng trán anh sao.Đôi mắt nhắm nghiền.Những loại tóc run rẩy trước.Và tôi nghĩ thầm.Cái mà ta thấy đây chỉ là một cái vỏ.Cái quan trọng nhất thì không nhìn thấy đi.Khi đôi môi hết mở của em tháng một nụ cười.Tôi lại tự nhủ.Cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng mấy nhỏ đang ngủ này.Đó là lòng chung thủy của em.Đối với một đóa hồng.Đây là hình ảnh một đóa hồng rực sáng.Nơi em như một ngọn đèn.Cả trong khi em ngủ.Và tôi.Càng thấy em còn mong manh.Ta phải hết sức che chở cho những ngọn đèn.Một ngọn gió có thể thổi tắt được.Dạ.Cứ bước đi như vậy.Tôi tìm ra cái riêng vào lúc rạng đông.Con người.Ông hoàng nhỏ nói.Họ chui vào các chuyến tàu nha.Nhưng họ chẳng biết mình tìm kiếm thứ gì.Thế mà họ cứ quấn quýt lê.Đảo quay cuồng.Và em nói thêm.Nào có ích gì.Cái giếng mà chúng tôi đến.Nó không giống cái giếng ở sa mạc sahara.Các giếng sahara chỉ đơn giản là những cái lỗ đào trong.Còn cái này giống như tiếng đàn.Nhưng ở đấy chẳng có ngôi làng nào.Và tôi tưởng mình đang mơ.Lạ thật.Tôi nói với ông hoàng nhỏ.Mọi cái đều có sẵn.Cái ròng rọc.Cây dầu và sợi dây.Em cười.Sợi dây lan cái ròng rọc.Và cái dòng dọc liền zmộti.Giống như tiếng rên của cái chong chóng chỉ hướng gió sau một hồi gió ngủ yên lâu quá.Ông nghe thấy không.Ông hoàng nhỏ nó.Bà đánh thức cái giếng này.Và nó.Tôi không muốn em gắng sức.Để anh.Tôi nói.Nó nặng quá đôi với em.Chậm rãi.Tôi kéo cầu lên thành giếng.Tôi đặt nó chắc chắn trên đó.Trong tay tôi vẫn còn văng vẳng tiếng hát của các ròng rọc.Và trong nước vẫn còn run rẩy.Tôi thấy mặt trời run.Người khác thứ nhất này đây.Ông hoàng nhỏ nói cho tôi uống đi.Tôi hiểu ra.Em tìm kiếm cái gì.Tôi nhắc trước gấu lên kẻ môi.Em uống.Hai mắt nhắm nghiền.Em đem như một ngày hội.Thứ nước này.Còn là một cái gì khác hơn mọi thứ nước uống.Nó sinh ra từ cuộc đi bộ dưới trời sao.Từ tiếng hát của các ròng rọc.Từ sự gắng sức.Của kính tay tôi.Nó tốt lành cho tim ta.Như một món quà.Ngày tôi còn là một cậu bé.Ánh sáng của cây noel.Tiếng nhạc của buổi lễ nửa đêm.Những nụ cười dịu dàng.Cũng đang làm nên sự rực rỡ của món quà noel mà tôi nhận được.Loài người nơi ấy.Ông hoàng nhỏ nói.Chồng năm nghìn hoa hồng.Cúng trong một khu vườn.Thế mà họ chẳng tìm thấy cái họ tìm.Họ chẳng tìm thấy đâu.Tôi nói.Trong khi cái họ muốn tìm lại có thể gặp.Chỉ chắc một đóa hồng hoặc chỉ một ít nhé.Đúng thế.Tôi.Và ốc hoàn nhỏ nói.Còn mắt vốn mù là phải tìm kiếm với trái tim.Tôi đã uống.Tôi đã nghỉ ngơi thỏa thuê.Phải looking me.Cách một màu mật ong.Tôi thấy sung sướng cả.Vì cái màu mật ong ấy nữa.Tại sao.Tôi cứ phải khổ sở.Ông phải giữ lời hứa.Ông hoàng nhỏ bây giờ.Lại ngồi xuống bên tôi.Nhẹ nhàng nói.Lời hứa nào.Ông biết đấy.Một cái rõ cho con cừu của tôi.Tôi chịu trách nhiệm về cái hoa ấy.Tôi rút từ trong túi áo ra.Các bản vẽ phác của tôi.Ông hoàng nhỏ trông thấy các bước vẽ đèn cười bảo.Các cây bao báp của ông.Trông giống như các cây hoa cải ấy.Ừ.Tôi muốn tự hào biết bao.Với bức vẽ các cây bao báp.Con cáo của ông.Hai tay nó.Trông giống như hai cái sừng.Đà lại dài quá.Và em lại cười nữa.Cậu không công bằng.Cậu nhỏ ơi.Tôi vốn chỉ biết vẽ chăn kín với chân mở thôi mà.Ồ được cả thôi.Em nói.Trẻ con chúng hiểu.Thế là tôi dùng bút chì khác một cái dọn.Và lòng tôi sẽ lại.Khi đưa giảm âm đó cho em.Em có những xử lý.Mà tôi không được rõ.Nhưng em chẳng trả lời tôi.Em bảo tôi.Ông biết không.Ngày tôi rơi xuống trái.Mai đã là tròn một.Rồi sau một lát em.Em lại nói.Tôi rơi xuống ngay gần đây.Và em đã hỏi.Và một lần nữa.Chẳng hiểu tại sao.Tôi cảm thấy buồn bã một cách kỳ lạ.Khi ấy tôi bóng bột miệng hỏi.Thật ra không phải là ngẫu nhiên.Mà buổi sáng hôm ấy tôi gặp em.Cách đây tám ngày.Em lang thang một mình một nghìn dặm.Cách mọi vùng có người ở.Em trở lại nơi em rơi xuống hay sao.Ông hoàng nhỏ lại đỏ mặt.Và tôi nói thêm ngập ngừng.Là vì có lẽ vì ngày kỷ niệm trang.Ông hoàng lại đỏ mặt lần nữa.Em không bao giờ trả lời các câu hỏi.Nhưng khi người ta đỏ mặt.Như thế có nghĩa là phải.Phải không.Tôi nói tôi sợ.Nhưng em trả lời tôi.Bây giờ ông phải làm việc thôi.Ông phải trở về cái chỗ cái máy của ông.Tôi đợi ông ở đây.Chiều mai ông hãy đến.Xong tôi không yên tâm.Tôi nhớ chuyện con cáo.Có nguy cơ.Là ta có thể khóc một tí.Nếu ta lỡ để cho ai đó cảm hóa mình.Cảnh cây giếng.Có một bức tường đổ nát.Khi ở chỗ làm việc trở lại vào chiều hôm sau.Từ xa.Tôi đã thấy ông hoàng nhỏ của tôi ngồi trên đó.Hãy trình lỡ lầm.Và tưởng em nói.Tiếng anh không nhớ sao không phải là chỗ này đâu.Một giọng nói khác có lẽ trả lời em.Vì em lại đó.Tải giải.Ngày thì đủ.Nhưng không phải chỗ này.Tôi bước tiếp đến chỗ bất thành.Tôi vẫn không nhìn thấy.Cũng chẳng nghe thấy ai.Nhưng ông hoàng nhỏ lại đáp nữa.Đúng thế.Anh cứ xem đây nào bắt đầu có dấu chân của tôi trên.Anh chỉ việc đợi tớ ở đấy.Tôi sẽ đến đêm nay.Tôi chỉ cách bức tường hơn hai mươi m.Và tôi vẫn chẳng nhìn thấy gì.Ông hoàng nhỏ lại nói.Sau một lát im lặng.Anh có học tốt đấy chứ.Anh chắc là không làm tôi đau lâu chứ.Tôi dừng lại.Trái tim xe khách.Nhưng.Tôi vẫn không hiểu.Thôi bây giờ hãy đi đi.Em nói.Tôi muốn xuống.Cái là chính tôi.Nhìn xuống chân tường.Và tôi nhảy dựng lên.Nó ở đó nó ngừng đầu lên phim hoa nhỏ.Một người giống rắn vàng có thể diệt ta trong ba mươi giây.Vừa lục túi tìm khẩu súng ngắn.Tôi vừa chạy tới.Nhưng nghe tiếng tôi con rắn liền chuồn trong cát.Như thẻ một dòng nước chảy đi.Và chẳng cần phải vội vàng.Nó luồn lách giữa các tảng đá với một tiếng động nhè nhẹ.Như tiếng va chạm của kim khí.Từ điển bên bức tường vừa lúc để đón trong vòng tay tôi.Ông hoàng bé nhỏ.Trắng bạch như tuyết.Chuyện quái quỷ gì.Bây giờ em lại đi trò chuyện với.Tôi tháo chiếc khăn vàng kim.Bao giờ cũng ở cổ em.Túi xếp nước vào trán em.Và cho em.Và bây giờ.Tôi không dám hỏi em điều gì nữa.Em nhìn tôi nghiêm nghị.Và đưa hai tay ôm cổ tôi.Tôi nghe tiếng em đập như tiếng đập của một con chim sắp chết.Khi bị trúng đạn súng.Em bảo tôi.Tôi rất mừng vì biết ông đã tìm ra máy bay của ông thiếu cái gì.Ông sắp trở về nhà ông.Sao em biết.Đúng là lúc ấy.Tôi vừa điện báo cho em biết.Tưởng đã tuyệt vọng rồi.Bỗng dưng tôi lại sửa được máy.Em chẳng trả lời câu hỏi của tôi.Nhưng lại nói thế.Tôi cũng như ông.Hôm nay tôi về nhà tôi.Rồi.Giọng ngậm ngùi.Xa hơn nhiều lắm.Khó hơn nhiều lắm.Tôi có cảm giác vừa xảy ra một việc gì dị thường.Tôi siết chặt em trong vòng tay tôi.Như một em bé.Nhưng khi ấy tôi vẫn có cảm giác.Em đang tuột thẳng xuống một vực thẳm nào đó.Dù tức cố níu giữ em lại.Ánh mắt em nghiêm nghỉ mất hút vào một nơi rất xa.Tôi có con cừu của ông.Và tôi có cái thùng cho con cừu.Và tôi có cái rọ mõm.Và ép mỉm cười buồn buồn.Tôi đợi rất lâu.Tôi thấy em dần già ấm lại.Cậu em ạ.Em đã sợ hãi.Em có sợ hãi.Đúng rồi.Nhưng.Em cười dịu dàng.Chiều nay.Tôi sẽ còn sợ nhiều hơn.Một lần nữa.Tôi lại cảm thấy lạnh buốt người.Vì một cái gì đó không thể cứu vãn được nữa.Và tôi hiểu rằng.Tôi không thể chịu nổi ý nghĩ.Rồi đấy.Không bao giờ còn nghe thấy tiếng cười này.Tiếng cười ấy đối với tôi như một nguồn nước trong sa mạc.Cậu em ạ.Tôi còn muốn được thấy em cười.Nhưng em bảo tôi.Đêm nay.Vừa đúng mười lăm.Ngôi sao của tôi sẽ lại ở đứng bên trên.Chỗ tôi rơi xuống năm nhá.Tuổi mẹ.Có phải là một cơn ác mộng không.Chuyện rắn.Cuộc hẹn gặp với ngôi sao này.Nhưng em không trả lời câu hỏi của tôi.Em bảo tôi.Cái gì mà quan trọng.Cái đó không nhìn thấy được.Đúng thế.Giống như bông hoa của tôi.Khi ông yêu một bông hoa ở trên một ngôi sao.Thật là em đều.Ban đêm.Khi ông nhìn trời.Tất cả các ngôi sao đều nở hoa.Đúng thế.Giống như nước vậy.Nước mà ông cho tôi uống.Như là âm nhạc.Là vì.Cái ròng rọc và sợi dây.Ông nhớ chứ.Thịt ngon lành.Đúng thế.Ban đêm.Ông dễ nhìn sao.Chỗ tôi bé quá.Không thể chỉ cho ông.Đâu là ngôi sao của tôi được.Thế lại càng hay.Ngôi sao của tôi đối với.Sẽ làm một trong các ngôi sao kia.Như thế tất cả các ngôi sao ông đều sẽ thích nhìn.Tất cả chúng sẽ là bạn của.Và rồi.Tôi sẽ biếu ông một món quà.Em lại cười thêm nữa.Em ơi em ơi.Tôi thích nghĩ em cười như thế này.Đúng.Đó là món quà tôi biếu.Giống như là nước vậy.Em muốn nói sao.Mọi người có những ngôi sao.Không của ai giống ai.Đối với một số yêu thích đi xa.Các ngôi sao là những kẻ dẫn đường.Đối với một số khác.Chúng chỉ là những đốm sáng nhỏ.Đối với những nhà bác học chúng địa những bài toán.Đối với những nhà doanh nghiệp của tôi chúng là vàng.Nhưng tất cả loại ngôi sao ấy đều cân nặng.Ông sẽ có những ngôi sao trước đây.Không ai có.Em muốn nói sao.Khi óc tìm trời ban đêm.Bởi vì.Ở một trong những ngôi sao đó có tôi ở.Bởi vì tôi cười.Trên một trong những ngôi sao đó.Cho nên đối với.Tưởng chừng như tất cả các ngôi sao đều cười.Ông.Ông sẽ có được những ngôi sao biết cười.Rồi em lại cười nữa.Và khi ông đã nuôi rồi.Người ta bao giờ cũng mua đi.Ông sẽ bằng lòng đã từng được quen biết tôi.Ông mãi mãi là bạn tôi.Rồi đôi khi.Ông mở cửa sổ nhà.Như thế đấy.Để cho vui thôi.Bạn hữu của.Sẽ lấy làm lạ.Khi thấy ông vừa nhìn trời vừa cười.Ông sẽ bảo họ.Phải các ngôi sao.Lúc nào chúng cũng làm mình cười.Và họ xét tưởng ông điên.Hoa sala.Tôi chơi khám ông một vố.Rồi em lại cười.Xem như tôi đã đẳng ông.Thay vì những ngôi sao.Ảnh đúng những cái chuông nhỏ biết cười.Rồi em lại cười nữa.Và em trở lại như em nhỉ.Đêm nay.Ông biết đấy.Đừng đến làm gì.Tôi sẽ không rời em đâu.Tôi sẽ có vẻ như đau.Tôi sẽ có vẻ sắp chết.Thế thôi mà.Ông đường đến chứng kiến cảnh đó.Không đáng gì đâu.Tôi sẽ không rời xa em.Nhưng em có vẻ long.Tôi nói với ông là tại vì con rắn.Chưa để rắn nó cắn đâu.Loài rắn chúng ác lắm.Chúng có thể cắn để mà chơi.Tôi sẽ không rời.Nhưng có cái gì đó làm em yên tâm.Nhưng đúng là nó sẽ không còn đó.Cho lần tránh thứ hai.Đêm ấy.Tôi không trông thấy em bỏ đi.Em đã trốn đi không một tiếng động.Khi tới đuổi kịp em.Em bước quả quýt thật nhanh.Em chỉ nói với tôi.Ông lại đến đây rồi.Rồi em nắm tay tôi.Nhưng em lại dằn vặt nữa.Ông không đi.Ông sẽ khổ cho xem.Ông sẽ có phải chết.Nhưng không phải là thật đâu.Tôi.Tôi im lặng.Ông biết đấy đường xa lắm.Tôi không mang nổi cái thân xác này.Nặn.Tôi.Tôi im lặng.Nhưng nó cũng sẽ chỉ như cái vỏ già bỏ ý.Những cái vỏ già thì có gì đáng buồn.Tôi.Tôi im lặng.Em có nghe.Như em gắn thêm một lần nữa.Sẽ hay lắm chứ ông biết đấy.Tôi cũng sẽ nhìn các ngôi sao.Các ngôi sao sẽ là những cái giấy.Với một cái ròng rọc henry.Tất cả mọi ngôi sao sẽ rót cho tôi uống.Tôi.Tôi im lặng.Sẽ thật buồn cười.Ông sẽ có năm trăm triệu trước trung.Còn tôi.năm trăm triệu mua nước.Và.Em cũng im luôn.Bởi vì em khóc.Đây rồi.Ông để tôi bước một mình thôi.Vẽ ngồi xuống.Vì sao.Em lại nói nữa.Ông biết thế.Đóa hoa của tôi.Tôi phải có trách nhiệm.Nàng thật là yếu đuối.Nàng thật là ngây thơ.Nàng chỉ có bốn cái gai chẳng thấm vào đâu.Để mà chống chọi trên đời.Tôi ngồi xuống vì không thể giữ mình đứng được.Em nói.Biết rồi.Chỉ có thế thôi.Em lưỡng lự một chút.Rồi đứng lên.Em bước một bộ.Còn tôi.Tôi không thể nào cử động được.Chỉ có một loáng chap màu vàng gần bên mắt cá chân em.Em đứng một lúc không động.Em không kêu.Em ngã xuống nhẹ nhàng như một cái cây.Cả một tiếng động cũng không có.Là bởi vì các.Và rất.Đúng vậy.sáu năm đã trôi qua.Tôi chưa bao giờ kể lại câu chuyện.Những bạn bè gặp lại tôi rất lấy làm hài lòng thấy tôi còn sống.Tôi đã rất buồn.Nhưng tôi nói với họ.Đó là tìm mẹ.Bây giờ tôi đã nguôi nguôi.Nghĩa là.Không hẳn là như thế.Nhưng tôi biết em đã trở về tính cầu của mình.Vì sáng sớm hôm sau.Tôi đã không nhìn thấy thân xác em.Cái thân xác chẳng nặng nề gì mấy.Già bắt đêm tôi thích lắng nghe các ngôi sao.Trúng x năm trăm triệu cái chuông nhỏ.Nhưng có xảy ra một điều gì đó.Không bình thường.Chiếc giỏ móm.Tôi đã vẽ sông hồng nhỏ.Tôi đã quên.Vẽ thêm cái tay ra.Em sẽ không thể nào buộc nó cho con cừu.Thế là tôi tự hỏi.Chuyện gì đã xảy ra.Trên tinh cầu.Có lẽ con cừu đã ăn mất đóa hoa trắng.Khi thì tôi tự nhủ.Chắc là không.Ông hoàng nhỏ đêm nào cũng đầy hoa.Trong cái bầu.Và em cũng trông chừng con cừu.Cẩn thận.Thế là tôi vui sướng.Và tất cả các ngôi sao mỉm cười dịu dàng.Khi thì tôi tự nhủ.Thế nào chẳng có lúc người ta lừa.Già thế là đủ.Em đã quên mất một đêm nào đó cái bầu kính.Hoặc con cừu đẻ ra.Không một tiếng động trong đêm.Thế là những cái chuông nhỏ đều biến thành nước mắt.Đó là một bí ẩn lớn lao.Là người.Cũng yêu ông hoàng bé nhỏ.Cũng như với tôi.Cả vũ trụ này sẽ chẳng còn như cũ.Nếu ngựa đâu đó.Không biết ở đâu một con cừu mà ta không biết đã có anh.Là không ăn một đóa hoa hồng.Hãy nhìn lên trời.Hãy tự hỏi.Con cừu.Đã có ăn hay không ăn đóa hoa.Và bạn sẽ thấy tất cả đều thay đổi.Và không một người lớn nào.Lại hiểu được chuyện ấy quan trọng đến nhường nào.Cảnh ấy đối với tôi.Là cảnh đẹp nhất và buồn nhất trên thế gian.Nó cũng là cái cảnh ở trang trước.Nhưng tôi đã vẽ một lần nữa để bạn nhìn rõ hơn.Chính tại nơi đây.Ông hoàng bảy nhỏ đã xuất hiện trên trái.Rồi lại biến đi.Hãy nhìn chăm chú cảnh này.Cho đến khi bản chắc rằng bạn có thể nhận ra nó.Nếu ngày kia.Bản du hành dân châu phi.Trong sa mạc.Và nếu bạn tình cờ đi ngang qua đó.Xin bạn.Xin bản đừng về.Hãy bán lại một chút ngay giữa ngôi.Nếu bây giờ.Có một đứa bé đến bên.Nếu em cười.Nếu em có mái tóc vàng óng.Nếu em không trả lời khi người ta hỏi.Bạn sẽ đoán ra.Đấy là ai.Bây giờ bạn hãy thương tôi.Đừng để tôi buồn quá thế này.Hãy viết thư cho tôi báo rằng.Em đã trở lại.Cảm ơn bạn.Đã bấm nghe tiểu thuyết hoàng tử bé của tác giả an toàn việt sang tiếng trung.Tải kênh youtube kể chuyện đêm khuya.Mời các bạn đón đọc.Những tác phẩm tiếp theo tải kênh youtube kể chuyện đêm khuya. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com