Audio Book Hay 2016 - Về Phố - Đọc Truyện Đêm Khuya

audio book hay 2016 -  về phố - Đọc truyện Đêm khuya

Dễ thương.Chị sa bún chả cần mấy năm.Ngày chị đi.Vũ vẫn còn ngủ yên.Không như bây giờ.Là khu du lịch phố cổ nổi tiếng.Khách tây khách ta lần phiền sản phẩm nước.Lúc đó quỳnh hãy còn nhỏ lắm.Ngày cưới của chị.Tỉnh bộ váy xanh áo trắng đồng phục đi học thường ngày.Tay cầm lấy đầy mực xanh chạy lăng xăng quanh xóm khoe.Đám cưới chỉ tay.Anh thể thao từ mỹ về nga.Mai mốt chị tao con bị hở lưng.Trước những cặp mắt thán phục của từ bạn cùng xóm.Cho biết lần đó chị đi là suốt những đêm tiếp theo.Quỳnh ôm gối khóc bùi.Vì thiếu hơi mồ hôi nồng độ của chị.Cái tưởng hai chị em vẫn ngủ chung bỗng sống thanh thang.Bài thuốc khoảng thời gian từ một các bé.Chuyển thành thiếu nữ.Quỳnh chẳng có chị.Để thủ thỉ chuyện này chuyện nợ mỗi lúc đi học về.Thư của chị thì họ hoàn mới được nhận.Chị toàn là chuyện chồng con.Và nỗi nhớ của người ra phố.Vũ trong tiềm thức của chỉ với những nét nhạc của kỳ.Mạng đổi âm dương đỏ siêu sang gì.Chiều chiều có tiếng dao lục tàu xá càn khảm đầu ngõ.Kèm theo tiếng mỏ khu lấp.Không phải phố của vectơ .Hàng ăn kiểu phải bản hiểu kẻ chữ nét đẹp ổn á nó nhỉ.Quỳnh tròn mười tám tuổi có nhận được tin chị về thăm.Tin một người từ mỹ về đối với phố bây giờ không còn là tin tức xe.Nhiều cách đây mấy năm nữa.Khi thông thương.Khó khăn và cuộc sống cực khổ.Ca nhạc quỳnh dung.Và tự nhiên quỳnh thấy thương chị hơn bao giờ hết.Một thứ tình cảm.Dường như âm ỉ trong quỳnh từng.Mặc quỳnh chia thể nhận ra.Quỳnh suốt ngày kể chuyện về chị đến nỗi thằng phát cách lên.Lúc nào cũng chỉ.Quỳnh làm như chị minh quỳnh có chị.Quỷ không thấy.Thông thông làm sao hiểu được mình chỉ có mỗi mình chị.Ba đi làm xa cả tháng mới về.Mẹ buôn bán suốt ngày ngoài chợ.Chị là cả một thời thơ ấu.Quỳnh.Rồi chị cũng về đến phố.Vào một ngày trời mưa.Những giọt mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt tủi mừng hạnh ngộ.Trên má chị.Mẹ ôm lấy vai chị.Con tôi.Rồi nức nở.Bà vui lắm.Mấy năm cần tây bắc không được khỏe.Lập cập vô chiếc ấy cầm tay trên nền gạch .Hay đó hả con.Chị vùi mặt vào vai mẹ.Khóc.Chỉ có quỳnh một mình đứng.Những ngành có rút được một lần.Chị đấy xa.Một người phụ nữ trung niên trắng mà.Sang trọng đến xa lạ.Đến khi chị quay lại nhìn quỳnh.Đôi mắt ảnh lên phải yêu thương một cách buồn rầu.Chị chị.Thì khỏi.Cún.Chị quỳnh nhận xa chị ngay.Chị của quỳnh thật đấy rồi.Bỏ qua những năm tháng cách biệt.Bỏ qua hàng rào lối sống nhăn.Chỉ lại là chị của quỳnh ngày xưa.Của những ngày.Cả hai chị em từng ngốc ngốc ngồi chờ một tiếng rao lục thảo xác cản khản quen thuộc.Chén một.Sáng nhận ngọc thơm.Quét sạch chén vẫn chưa.Thèm.Chị không về một mình.Theo chị là thằng cún con cần ba tuổi.Bất cẩn.Miếng nhựa mỹ có tiếng anh chưa rõ lời.Chị nhung phân.Hai đứa lớn đi.Các dẫn thằng nhỏ về cho biết phố.Nó không biết nói tiếng việt.Rồi giải thích.Con gọi nó là cún con.Để chửi nhớ dì út.Quỳnh như.Mất mình cái ca.Trong quỳnh đắk lắk.Thứ tình cảm ruột ra ấm áp.Bất giác khoảng đưa tay phải vậy thằng bé.Lại đi chơi với dì út cún con.Để được đáp lại bằng một ánh mắt trẻ thơ.Sợ sợ.Tự nhiên quyền thái bi.Thằng bé là con của chị quỳnh.Là cháu ruột của quỳnh.Hoàn toàn không phải là người của một thế giới xa lạ nào khác.Sao nó lại không xứng quỳnh cả chị.Lại chẳng nói chung một thứ tiếng nói của quỳnh và chị.Của bà con nội ngoại.Quỳnh không hình xương được trong ngần ấy năm.Chị đã xét xử như thế nào để tồn tại.Chợt thấy đau lòng kinh khủng.Mà không thể diễn tả được cảnh trời những kiểu đã xảy ra trong đầu mình.Chị đợi quỳnh đưa chị đi khắp nơi.Thăm bạn bè cũ.Luôn miệng hỏi thăm chỗ này chỗ nào.Người này người kia ai còn ai mất.Để rồi quỳnh thấy như chị đã buồn hơn.Trầm tư hơn.Chị đến thăm ngôi trường ngày xưa.Bây giờ cũng là trường của quỷ.Nhưng chẳng tìm được người quen.Thì tách ra.Cô suy giảm thì qua đời cách đây vài năm.Các thầy cô khác gửi thì đã nghỉ hưu.Người đã lưu lạc phương nào.Chị bận đi.Cách gấp kỳ bắt gặp chiếc để đá cũ dưới hải dương trước mặt cột cờ.Giữa sân trường.Ngày xưa.Đưa ra chơi chị đang ngồi hóng mát.Nghe tỉ lệ dương chỉ dẫn trong gió.Tuyết bây giờ hẳn xương không còn.Thái bảo là mấy cây bàng.Uyên nhi xỉn xỉn.Chị đi chợ với quỳnh.Gặp một chị bạn cùng lớp.Củ đang bán hàng.Ôm chầm đánh nhau giữa chợ.Không kể bộ quần áo lấm lem nước của.Hai người thiếu gia truyền thuyết.Thứ chuyển.Vui.Bà quỳnh hồi đó nghe hai người nói chuyện.Tự hỏi mười năm hai chục năm sau.Quỳnh và một đứa bạn nào đó của.Gặp lại.Có sẽ như thế này không.Đứa bạn đó chắc chắn sẽ không thể nào là thông.Không muốn công thức những trò mà không cho.Tình cảm nhanh nhất.Không tin quỳnh thấy buồn.Nữ buồn không nguyên tử.Mà có thật.Củ nén một tiếng thở dài.Vẫn thế.Tỉnh những nốt nhạc của kỷ mày ngồi âm sương đọng trên sang gì.Bây giờ hàng quán nhiều hơn.Nhưng không còn là của ngày xưa.Chị dẫn quỳnh đi quay.Cố tìm một cánh lục tàu xá nhưng không thấy.Ông lão bán được từ xã già yếu lắm rồi.Đánh nghỉ bán từ lâu.Cả bà lão hay rảnh xí.Mà ngang qua nhà.Hồi nhỏ ít tiền chị hay những chiếc quỳnh.Phần mềm cho quỳnh anh viết chén mới hay là từ lâu bà lão đã không còn.Cuộc sống xung quanh bây giờ có nhiều điều dao động.Đến chén sĩ mà tuổi thơ cũng về quỳnh lãng quên.Thì làm sao mà bà lão không bị người đời quên lãng.Chị chép miệng.Hồi nhỏ có.Có tiền bây giờ định bụng về ăn cho đã.Thì phải biết nhiều thứ đã không còn.Rứa thì làm răng cún con của chị biết phố.Cún con sau một thời gian cái bà ngoại.Chả biết còn gì.Bắt bẻ mấy câu tiếng việt nhọn liễu lên lửa.Đã dám ra ngoài chơi với tụi nhỏ hàng xóm.Cũng được sớm là hết excel.Quỳnh nhìn vào mắt chỉ.Tưởng không còn niềm vui nào.Chị hai rủ quỳnh đi dạo quanh phố lúc gần nửa đêm.Chính lúc nửa đêm chỉ mới tìm hiểu phố của mình.Phú trọng đi.Là những đường nét cân.Quyển.Dưới bàn.Ánh trăng.Luôn cần đến và yêu hoài trầm mặc.Không còn tuyển mà khối lớp.Của những hàng quả trong bán đảo trong đêm.Triệu phú xưởng nghĩ bánh hơn.Chị mua bánh mì chả.Hai chị em vừa đi dạo quanh phố vừa nhấm nháp.Quỳnh nhớ hỏi chị mới lớn.Buổi tối đi đâu về.Chị cũng đem về cho quỳnh mấy miếng bánh mì.Thấp giảm béo.Ngày đó chị cũng xinh lắm nhưng có duyên môi hồng mắt sáng long lanh.Cắt tóc như mây.Quỳnh còn nhớ anh không bên cạnh nhà vẫn thường hối lộ bánh trước.Để được làm quen với chị.Sách những cuộc chuyện trò của hai chị em.Chị không thể nhắc đến một cái tên con trai nào.Nhưng có lần thông đến giờ quỳnh đi chơi với quyền từ chối.Làm thuốc giảm sữa bảo vệ.Chị đã buồn buồn với quỳnh mà sao.Chỉ có những tình cảm thời học trò là chân thành là đẹp nhất.Em cũng mà nâng niu.Kẹo xanh này chẳng bao giờ tìm lại được.Ông.Chị của quỳnh.Chị về thành phố có hơn tháng.Quỳnh chỉ có ý muốn thời gian.Rảnh hết cho chị.Cẩn thận.Chẳng mấy chấp đến ngày chị đi.Cún con lúc này đã bán rồi bà ngoại nhiều hết mẹ.Chị bị rách con lên máy bay mà mất dấu.Cả nhà quỳnh cũng không ai kìm được nước mắt.Xem ra cuộc chia tay này còn nặng nề hơn lần chị đi lấy chồng.Sau chuyến về thăm phố chị phải quay trở về với cuộc sống thường.Bộ phận làm người của mình bên kia bờ đại dương.Mày xác quỳnh thấy cái cuộc sống tha hương của chị.Cô đơn diệp.Sẽ gửi em đêm mà bởi như thế.Rồi có đi qua một kiếp người.Chồng cũng theo quyền chất sân bay tín chỉ.Lúc máy bay cất cánh.Cũng là nước quỳnh mặt truyền nhiệt nước mắt.Tự tử phụ súng.Trong.Miền tây.Trái của thân.Mình nhìn thấy.Sớm.Study quá.Ru tình.Để xuôi quên sông nỗi nhớ để rồi yêu.Không nỡ đành để rồi ta sẽ qua nhau dẫu biết không vô tình mà sao.Cây vũ.Tạm biệt.Nhưng mong manh như sao.Còn nụ cười quá.Còn từ xa vắng anh mất những vì sao lấp.Trong đêm nỗi nhớ không vô tình mà sao vẫn phú.Vì thời gian là thế như giấc mơ chẳng chờ.Trọn đời anh chẳng những nỗi nhớ là trôi qua.Là quên lãng.Thời gian tìm lại giây phút xa nhau.Sẽ thấy trong tìm nỗi nhớ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com