Audio Books Hiểu Về Trái Tim - Thảnh Thơi _ Đọc Truyện Đêm Khuya Phật Giáo Hay Nhất

audio books hiểu về trái tim - thảnh thơi _ Đọc truyện Đêm khuya phật giáo hay nhất

Trên đồng cạn.Dưới đằng sau.Trồng cây.Bờ kè.Con trâu đi bừa.Kỳ còn có chồng có vợ.Và cả con trâu.Nhờ người bạn thân thiết.Luôn kề vai sát cánh bên nhau.Trong từng văn khó.Thì đã là hạnh phúc rồi.Mỗi ngày trôi qua.Thay đổi việc làm.Đều là hạnh.Đều là lý do.Để chúng ta sống.Giọng đọc của mc anh quân.Giới thiệu bài viết thành thơ.Nằm trong tác phẩm hiểu về trái tim.Chắc ai trong chúng ta.Cũng quen thuộc với câu ca dao.Rủ nhau đi cấy đi cày.Bây giờ khóc.Có ngày phong lưu.Chữ phong lưu nghĩa là sự sung sướng thoải mái.Không phải lo toan gì nữa.Cho ta thấy mình còn thiếu thốn nhiều thứ.Tao không cho rằng với bấy nhiêu điều kiện mình đang sở hữu là có thể hạnh phúc.Nên ta cứ nhắc nhở nhau.Sắn cây vừa cực khổ.Rồi ngày mai sẽ hơn .Ngày mai ta sẽ thưởng cái gì.Có khô thóc vàng thì ta sẽ ăn sung mặc sướng.Nhưng liệu nó có đủ trang trải hết những nhu cầu về hạnh phúc của con người không.Nó có giải quyết nổi những buồn tủi cô đơn phản bội hay tuyệt vọng không.Đó là chưa nói khi nào ấm rồi.Tắt thường dễ sanh.Đua đòi mơ mộng đến những thứ hạnh phúc xa xôi hơn nữa.Cho nên.Cô tóc vàng không hẳn sẽ giúp ta được phong lưu.Vì ta thấy.Có biết bao kẻ xấu sang mà chẳng biết phong lưu là gì cả.Lúc nào họ cũng bận rộn căng thẳng và đầy sợ hãi.Đôi khi ta nhìn thấy một đứa bé đang thả diều trên đồng.Một cô thôn nữ hái sen dưới đêm trăng.Một bác nông phu chài lưới trên sông.Mở các thầm ước ao được sống trong tâm trạng của những người ấy.Họ mới đích thực là phong lưu.Bởi vì.Hội chấp nhận những gì mình đang có.Dù vẫn phấn đấu để có cái ăn cái mặc.Nhưng họ không để cho công việc ấy lấn áp sự sống quý giá mà họ đang có.Thời gian và năng lực của họ.Chủ yếu là để sống thật sâu sắc.Sống hài hòa và yêu thương nhau.Vì vậy.Chỉ khi nào ta có nhu cầu quá lớn về tiện nghi vật chất.Thì tao mới cho rằng.Kho thóc và là mục đích chính của cuộc đời mình.Còn một khi.Tôi đã thấm thía nỗi đau của sự mất mát chia gì .Thì ta sẽ thấy rằng.Giây phút đầm ấm bên nhau mới thật sự là lẽ sống.Như trong câu ca dao.Trên ruộng cạn.Dưới đồng sâu.Chồng cày vợ cấy.Con trâu đi bừa.Khi còn có chồng có vợ.Và cả con trâu.Những người bạn thân thiết luôn kề vai sát cánh bên nhau.Trong từng gian khó.Thì đã là hạnh phúc rồi.Với họ.Mỗi ngày trôi qua.Hay mỗi việc làm đều là hạnh phúc.Đều là lý do để họ sống.Họ không coi thường bất cứ điều gì.Mà họ đang có để đuổi theo những thứ khác.Nhất là những thứ mà họ chưa biết.Cho nên.Phương tiện sống cũng chính là mục đích sống.Mà thật ra.Không có cái gì là phương tiện hay mục đích gì.Mọi thứ trong cuộc sống đều mang giá trị hữu dụng.Chỉ lúc nào ta cần đến nó.Thì nó mới trở thành mục đích của ta thôi.Và sai lầm thường bắt đầu từ đó.Vì khi xem cái kia là mục.Thì ta quay lưng ngay với cái này.Hoặc xem nó chỉ đóng vai trò phương tiện.Để phục vụ cho mục đích.Cũng như khi ta cần đi về một điểm b.Để làm một việc gì đó.Thì điểm b.Trở thành đích tới của ta.Nhưng nếu ta đang bị căng thẳng.Nên cần được thư giãn.Hai ta vừa khỏe lại sau một tai nạn giao thông.Nên cần phải tập đi.Hoặc chỉ đơn giản.Là tao muốn đi.Như một thực tại sinh động.Chứ không vì bất cứ lý do nào khác.Thì động tác bước đi chính là mục.Của tiến trình di truyền ấy.Đi.Để mà đi.Chứ không phải đi để mà tới.Không cần tới vì ta đang nâng niu và thường thức từng bước chân màu nhiệm của mình.Được đi chẳng phải cũng quan trọng lắm sao.Vậy mình.Dường như ta chưa bao giờ thấy mình đang đi cả.Chưa từng cảm nhận giá trị sâu sắc của một người còn có thể sử dụng được đôi chân khỏe mạnh.Nên tao vẫn luôn đi trong thái độ hấp tấp vội vàng như ma đuổi.Như để nắm bắt thứ gì đó cực kỳ quan trọng.Mà nếu không có nó thì ta không thể sống được.Những gì có thể thực hiện ở điểm b.Có thể quan trọng.Nhưng không vì thế.Mà tao phải bỏ qua đoạn đường đi tới b.Vì cả hai.Đều có thể mang tới giá trị hạnh.Cả hai.Đều có thể vừa là phương tiện.Vừa là mục đích.Phương tiện.Hai mục đích.Lạc tùy thuộc vào mỗi người.Người ta vẫn thường nói với nhau.An cư lạc nghiệp.Tức là cần phải có cơ ngơi ổn định.Tiện nghi vật chất khánh.Thì mới có thể tạo dựng một cuộc sống hạnh phúc.Quan điểm này đã gặp gấm không biết bao nhiêu lớp người rồi.Ai ai cũng tranh thủ tik tok càng nhiều càng tốt.Để hy vọng có được một đời sống thành hơi.Nhưng điều nghịch lý là.Cần có đầy đủ vật chất hơn thì người ta càng thấy thiếu thốn hơn.Bằng trứng gà.Khi mua được căn nhà sang trọng như ý.Thì ta lại phải suốt ngày ở ngoài đường hay trong công sở.Thức ăn chất đầy tủ lạnh.Nhưng ta vẫn thường ăn cơm tiệm.Áo quần không nhớ hết bao nhiêu bộ.Nhưng ta vẫn khẩn trương tìm kiếm thêm khắc các cửa hiệu.Đó là chưa kể.Khi có phải biến cố xảy ra.Như bệnh tật.Con cái hư hỏng.Vợ chồng chia tay.Thì tất cả những cái gọi là lạt nghiệp kia.Bấm.Trở thành vô nghĩa.Không tìm thấy thành thơi trong hiện.Sao lại gửi niềm tin về tương lai.Nhiều người còn nghĩ.Chắc đợi đến tuổi xế chiều về hưu.Thì chắc chắn sẽ được thành thôi.Nhưng sự thật.Người nào đã bỏ lỡ cơ hội chống sâu sắc ở hiện tại.Thì tương lai với họ cũng chỉ là chuỗi ngày ngồi luyến tiếc quá khứ.Chỉ khi nào ta chấp nhận thực tại một cách tuyệt đối.Thì cảnh giới thành thơi mới hiền hiện ra.Cách đây chỉ vài thập niên.Người ta còn thấy rằng.Beat sống thành hơi là cả một nghệ thuật sống.Còn bây giờ mà nói.Ta đang tận hưởng từng giây phút của hiện tại.Ta không có gì quan trọng phải làm.Thì chắc chắn.Mọi người sẽ nhìn ta kinh ngạc.Tao phải nói.Ta luôn bận rộn.Thì tao mới biết sống.Mới có giá trị.Ở ví người ta không nói công ty đất khách hàng.Mà họ nói công ty rất bận rộn.Pj.Người trẻ còn bốn tăng thêm mức bận.Họ tự hào là họ đang rất điên cuồng.Crazy.Với công việc ở công ty.Tại vì theo họ.Nếu không điên cuồng tức là đang ế ẩm.Hà điên cuồng mà có tiền xài thì cũng không sao.Chính vì nhận thức sai lầm giữa sự thỏa mãn thường.Hạnh phúc chân thật.Nên ta đã làm đảo lộn giữa phương tiện và mục đích sống.Biến tất cả những giá trị màu nhiệm của sự sống.Thành thứ phương tiện tầm thường.Để phục vụ cho những tham vọng của mình.Mà tham vọng thì có bao giờ đủ.Cho nên.Có thể nói.Thảnh thơi bây giờ hoặc không bao giờ.Vì nó không phải là vấn đề của thời gian.Của không gian.Của những yếu tố bên ngoài.Nó thuộc về chính ta.Và chỉ có tăng mà thôi.Trong một số truyền thống tâm linh.Người ta luôn hướng tới mục đích tự do hoặc giải thoát.Nghĩa là ta phải tìm mọi cách để vượt khỏi sự khống chế ràng buộc của một đối tượng.Thay hoàn cảnh nào đó.Có khi phải lìa xa cả thế giới này mới tự do hai giải thoát được.Nên dù đã chọn đời sống tinh thần.Nhưng họ cũng không thể sống thoải mái nhẹ nhàng.Và ăn ổn hơn bao nhiêu.So với những người còn tranh đấu với cuộc sống.Bởi trong tâm hồn.Vẫn còn đầy rẫy những khắc khoải mong cầu.Vẫn còn những bận rộn lo toan.Vẫn còn những bức xạ.Trước nghịch cảnh.Họ nhân danh lý tưởng cao cả.Mở vẫn chưa thật sự dừng lại để chấp nhận hiện tại một cách tuyệt đối.Làm sao có thể dẫn dắt kể khác.Đến nơi bình yên chân thật đức.Không thành công trong hiện tại.Họ huế đặt ra tương lai bằng những tiến trình cực kỳ hấp dẫn.Để dụ dẫn những kẻ non giả yếu lòng.Vì lẽ đó mà chủ trương đi tìm thế giới tự do hai giải thoát.Đã trở thành xu hướng mạnh mẽ của những kẻ không định vị được mình trong cuộc sống.Trong khi thành hơi.Thì không cần chạy đi đâu.Cũng không cần xua đuổi đối tượng hay hoàn cảnh nào cả.Bởi vì mọi tác động bên ngoài.Không còn đụng tới tăng được nữa.Ta đã vượt lên nó.Khi nghe tin chứng khoán rớt thê thảm.Ta vẫn an nhiên vui vẻ.Bị tao không đầu tư cổ phiếu.Khi kinh tế toàn cầu đang suy thoái trầm trọng.Tạo vật ăn ngon ngủ yên.Ta không phải là những doanh nghiệp lớn.Khi đọc báo thấy người ta thắt cổ tự tử.Bị bọn cướp.Dọn sạch tài sản.Ta thấy.Mình thật ung dung vì đồng lương chỉ đủ sống.Khi chứng kiến cảnh vợ chồng ghen tuông.Ẩu đả nhau rồi kiện tụng.Tại thấy mình thật tự do và may mắn.Vì đang sống độc thân.Khi thấy những kẻ bị báo chí phanh phui.Về những vụ gây tai tiến.Ta mỉm cười hài lòng.Vì mình đã không bén duyên với chốn hào quang danh vọng.Khi người ta dở khóc dở cười vì chuyện thế thái nhân tình.Ca sĩ mình thật giải thoát.Khi đã gửi mình nơi chốn thâm ngu.Đó.Nếu có thể sống một cách ăn ổn.Mà không cần đuổi bắt.Những nhu cầu thiết yếu.Như những kẻ khác.Thì chắc chắn.Ta sẽ đạt được thành hơi ngay trong hiện tại.Không bị ràng buộc tức là thành thơ.Nhưng thành hơi trong hoàn cảnh thuận lợi.Thành hơi vì đứng ngoài những nghịch duyên.Thì nó còn bị điều kiện hóa.Nó chỉ có tính tương đối.Không thể tồn tại lâu bền.Tại vì ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra khi những điều kiện hạnh phúc mà ta đang nắng.Bị biến hoài.Dù ta không bon chen để tích góp những điều kiện hưởng thụ cao cấp.Như những kẻ khác.Nhưng ít nhiều.Ta vẫn còn liên hệ với mọi người với xã hội.Với cuộc sống.Thi làm sao tránh khỏi những tác động qua lại.Dù anh có chạy trốn vào chốn thâm sơn cùng cốc.Để không bị ngoại cảnh ràng buộc.Thì liệu tăng có thành thơi trước những bóng tối thèm khát trỗi dậy trong lòng hay những phụ.Đắm mình trong chuối kỷ niệm ngọt ngào của quá khứ.Thảnh thơi vì không bị hoàn cảnh ràng buộc.Thì không ổn lắm đâu.Nó chỉ thật sự cần thiết.Khi ta không đủ sức để chống chọi nghịch càng.hai mươi bốn dồn hết năng lực.Để phát triển tâm linh trong giai đoạn đầu.Người nào có bản lĩnh đứng trước thành bài.Được mất.Kanji.Sống trẻ.Mà vẫn ung dung tự tại.Thì người đó mới đạt được sự thành thơ chân thật.Thảnh thơi.Giữ những ràng buộc.Mới là thành hơi chân thật.Thiền sư trần nhân tông thời nhà trần nước ta.Đã từng xác nhận.Nhà đầu của bóng thôi tìm kiếm.Trước cảnh không vương thấy lái thuyền.Đỉnh cao của công phu thiền tập.Chính là luyện cho mình có được bản lĩnh bất động trước mọi hoàn cảnh.Thuận cũng được.Mà nghịch cũng.Khi ta thấy đủ.Những chất liệu bình an.Hạnh phúc thành thơi đều nằm trong chính mình.Ta không còn đòi hỏi gì nơi hoàn cảnh nữ.Tao không ở mãi chốn thâm ngu.Vì ta có liên hệ với người với đời.Ta phải có mặt để chia sớt nỗi khổ.Và hiến tặng niềm vui cho mọi người.Để giúp mọi người tìm thấy giá trị thành thơ.Ngay trong thực tại.Dĩ nhiên.Nếu ta chưa đủ rồi chưa gặp lọc sạch hết những cáu bẩn phiền lắm.Thì sự thảnh thơi cũng có giới hạn.Sẽ khi đầy khi vơi.Nhưng bắt buộc.Tao phải đang đứng trên con đường thành hơi.Chứ không thể đứng trên con đường nào khác.Nghĩa là thành thơi.Phải luôn có mặt trong từng bước đi của ta.Chứ không phải nằm ở cuối con đường.Bởi sự thật.Không có con đường nào.Đưa tới sự thành thơ.Mà bản thân nó.Không phải là.Thảnh thơi.Ngồi yên trong thành hơi.Tiếp xúc với mây trời.Buông cái tôi bé nhỏ.Thấy mình hiền.Muôn nơi.Tuổi nào nhìn lá.Vâng.Thuê đâu ngồi hót máy bay đang chờ.Cây măng trôi trên vùng tóc dài.Bao nhiêu cơn mưa vừa tuổi này tuổi nào.Tìm tiếng.Người nào vừa thuận mưa nắng.Tuổi nào ghi dấu chân chim quá.Xin cho tay em còn muốn.Xin cho cô đơn vào tuổi này.Tuổi nào lớn hơn.Kungfu.Mi.Em xin tuổi nào.Còn tuổi nào cho nhau trời xanh trong mắt.Mày xuống đây quen giật sao em.Chiên chuối nào con tôi trời hương.Bên lên.Buồn.Tôi đau nhói không.Tình đời.Nghìn thu.Tuổi nào trong sương mù.Khỏa thân diễn xin mấy.Món luộc.Tuổi nào thôi hết.Thương thân.Năm.Em xin tuổi nào.Còn tuổi nào cho nhau trời xanh trong mắt.Mày xuống vây quanh giọt sầu.Duyên tuổi nào.Còn tuổi trời hư vô bàn tay che giấu.Buồn.Tuổi nào.Tình đã vui.Người nào trong sương mù.Xin chân em qua từng phiên.Lục tuổi đau thôi.Từng thắng.Năm.Mong chờ.Ninja nem cua thương viết xin mấy.Doraemon lục.Người nào thôi hết.Thương thầm.Năm.Mong. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com