Ba Lần Lỡ Nhịp - Tập 2 - Truyện đợi Thực Mới Nhất 2020 - Mc Anh Sa

ba lần lỡ nhịp - tập 2 - truyện đợi thực mới nhất 2020 - mc anh sa

Xin chào tất cả những thánh giá của chợ tình ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục đến với tập hai của bộ.ba lần nữa nhé.Dành cho những khám sản nào chưa từng lắng nghe tập một thì anh sẽ tóm tắt sơ lược về nội dung của.Câu chuyện này.Câu chuyện kể về một mối tình chênh lệch tuổi tác của một chàng giám đốc hai mươi chín tuổi và một cô nữ sinh.mười bảy tuổi.Một câu chuyện rất ngọt ngào và đáng yêu thế nhưng mà mối tình đầu này lại cũng mang đến cho cô rất nhiều nỗi đau.Ở phần cuối của tập một.Thì thủy đã chứng kiến một tai nạn xảy ra trước mắt của cô.Tập này thì chúng ta sẽ biết được người đàn ông trong vụ tai nạn ấy có phải là tuấn hai mươi liệu rằng anh có giữ.Ngày vía cô phát hiện rằng mình đã mang thai đứa con của anh.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ.Ba lần lỡ nhịp.Tác giả thanh niên qua phần diễn đọc của ánh sáng.Một đứa con gái trói gà không.Chị mổ lại quay mặt đi.Mà lúc này đi bỗng mệnh bạn bước lại gần khu vực cấm.Đúng lúc ấy vườn cũng vừa chạy kịp đến thở hổn hển vừa nói.Nguy hiểm lắm.Chị vân.Chích chòe mấy đó.Là của anh tuấn.Vậy lúc này chợt hiểu ra thái độ của thủy nãy giờ cũng ngạc nhiên nói.Em nói sao cơ.Tuấn trưởng phải đang ở đà nẵng sao.Một tuần nữa mới về cơ mà.Có khi nào ai đó mượn xe tuổi không.Thấy giật mình nhớ ra.Ở nhà.Anh đang ở đà nẵng.Chiều nay còn gọi trước cơ mà .Lòng cô dịu xuống đồ chút.Thế mà nãy giờ có cứ nghĩ.Đồ áo của cô đúng là hão huyền.Trên những vừa xoay người định trở lại xa.Thì đập vào mắt của cô.Là đôi giày luxury của người bị nạn.Cảnh sát đã đắp chiếu nhưng hình như người ấy cao quá nên phần chân lộ ra ngoài.Trước khi đi đà nẵng anh đã cùng cô đi mua sắm.Và đôi giày này đã hấp dẫn.Tên nền tuấn đã mua đồ ấy.Còn nhớ như in.Dù giày hiệu này không phải là hiếm.Nhưng chợt nhớ lại những lời trưa nay anh nói.Món quà bất ngờ.Bụng nhìn một cảm giác nhói lên trong ngực.Lồng ngực của cô có bóp dữ dội.Như có ai đó bất chợt.Thì lúc này vùng chạy qua hàng rào dây trắng.Vườn bất ngờ chỉ kịp kêu lên.Lại đi.Các cảnh sát nhân còn lại.Không cho cô đến gần hiện trường.Cô gái không được vào.Siêu nhân.Thủy bỗng nhận rộng đi rồi nè.Chú ơi.Người bị nạn.Giống người nhật của cháu.Gửi cho cháu vào được không ạ.Vì nạn nhân chưa được xác định danh tính nền đồng chí cảnh sát .Cho thủy vào nhận dạng.Quốc trưởng trưởng bước lại phía chiếc xe tải gây nên.Cảnh tới tuần.Tìm của cô đập càng nhanh như muốn văng ra khỏi lồng ngực.Đến nơi.Máu chảy lênh láng.Dù đã được giải một lớp cát.Những mùi tanh vẫn sập lên khiến có cảm thấy buồn nôn kinh khủng.Chiếc xe tải sau khi đo đạc.Đã được lái nổi da.Để lọc cơ thể nạn nhân được đắp chiếu.Khoảnh khắc tấm chiếu được lập ra.Tìm của cô như ngừng đập.Mái tóc mềm rủ xuống chán.Mới tóc mà cứ đã trăm ngàn lần chạm đến.Dưới đây để biết máu.Khuôn mặt mà cũng đã sắp ngàn lần rút về rửa đây trắng bị.Còn đôi môi tím tái.Tuấn nằm ở đó.Người đàn ông cô yêu hơn cả bản thân mình.Người đàn ông có chiều đợi bao ngày.Nằm ở đó.Những đôi mắt vĩnh viễn không bao giờ mở ra nhìn cô nữ.Nước mắt đã rơi đẫm khuôn mặt xinh đẹp từ bao giờ.Tải của cô ngủ đi đến nỗi gần đứng bình cảnh này gọi là thủy vẫn đứng như trời trồng.Em sao thế.Cô chưa kịp gọi tên anh rồi ngã quỵ xuống đất rơi vào vô tư.Lúc tỉnh dậy.Cô thấy mình đang nằm trên chiếc giường quen thuộc trong phòng.Chai nước biển rất nhỏ từng giọt vào cơ thể của cô.Về người ngồi bên cạnh không ai khác là vân người đã chịu đỡ cô cúc ngã xuống.Mất mấy giờ.Để ổn định lại não bộ.Thì bật dậy rồi nói.Chị vân.Sao em lại ở đây.Chị ở nhà em vậy.Thủy ơi em bình tĩnh đi.Mở tao cặp mắt nhìn vẫn chưa nói.Sao chị lại như thế.Có làm sao đâu.Chị nói đi.Em đang đi làm.Rồi cùng chị ra bắt xe bus.Rồi sau đó.Thì lúc này ôm lấy đầu đau đớn khổ sở nói.Em không nhớ gì nữa.Hình như em vừa mơ thấy một điều gì đó kinh khủng lắm.Chị vân à.Hình như m thấy tuấn.Người đầy máu không được.Gọi cho anh ấy.Chắc anh ấy gặp chuyện gì rồi điện thoại của em đâu chị.Vậy lúc này bật khóc trước thái độ hoảng loạn của thủy giọng nói.Thủy à.Chị xin em đấy.Tuấn.Cô ấy mất rồi.Tỉnh bạc nhiên.Chị nói gì cơ.Anh ấy đang ở đà nẵng cơ mà.Ảnh sắp về với mẹ con em rồi.Vân khóc nức nở rồi lại nói tiếp.Bình tĩnh đi.Chuẩn bị tai nạn.Em không nhớ sao.Cậu ấy.Một giọt.Hai giọt rồi ba giọt nước mắt.Cứ thế rơi xuống bờ môi nước mắt chảy thành dòng nhưng cũng không còn sức để lâu nữa.Hóa ra là thật.Hóa giờ không phải là quốc gặp ác mộng.Anh rời xa mẹ con cô là thật.Anh còn chưa kịp gặp cô.Chưa kịp nhìn cô như thế nào khi mang thai.Chưa kịp dùng vòng tay để kiểm chứng độ cảnh báo của cô.Trực tiếp xem những hình ảnh siêu âm đứa con với những chấm đá sinh để thiêng liêng ấy.Cô còn chưa kịp kể cho anh nghe rằng.Cô để nhớ ăn thế nào.Bây giờ tất cả đã kết thúc rồi sao.Người ta thường nói tình đầu thường dang dở là thật.Không phải vì họ chẳng còn yêu nhau.Mb.Họ không cần duyên ở kiếp này để đi cùng nhau suốt con đường tình yêu đẹp đấy.Đậu cô đau lắm.Cảm giác lồng ngực bị ai đó bóp.Rồi dạ dày vỏ đến nát tan.Đầm khoét đến ước máu mà không thể nào ngăn nổi đau đớn.Đầu không thể nào thở.Đầu đẹp nhất mỗi con tim.Phải làm sao đây.Ai đã nói cho cô.Không phải làm sao đây.Thủy vụ dệt kim chuyển nấm tay vân giọng nói.Chị vân.Chỉ đường đến gặp anh ấy đi.Vẫn ôm lấy cô.Em em định làm gì.Đúng lúc ấy.Cánh cửa phòng bật mở.Mẹ của quốc bước vào với đôi mắt đỏ hoe.Thủy à.Con lợn tí cháu lấy sức đi.Thì lúc này nhìn mà.Tính không sao đúng không.Còn bình tĩnh lại đi.Thủy à.Tuấn rồi sao chúng ta rồi.Cậu ấy.Không trở về nữa.Mẹ nói cái gì cơ lại nói dối lại nói dối còn không tin.Nói dối cô lan gia cầm chạy tới nhà của anh.Cô không tin rằng.Cách bảo mẹ con cô.Đôi chân trần chạy trên đường đã đã ẩn rồi bỗng rộn như người đi đường nhìn cô gái rất trẻ đẹp.Những khuôn mặt xanh xao đôi mắt sưng đỏ đang chạy trong vô thức khi đến biệt thự nhà anh.Những người.Một cái rạp rất lớn được dựng trước cổng.Không phải là rạp cưới như cô từng mơ.Màu đỏ là tiếng kèn tiếng trống tiếng khóc ai oán vọng ra.Khiến của hiểu rằng.Mọi thứ đã không còn gì nữa.Anh đã trở về.Thích nhưng không bao giờ gặp mẹ con cô đi.Thủy chậm chậm lê bước vào cổng.Vì mọi việc diễn ra quá đột ngột nên không ai tin nổi.Lúc này người nhà của tuấn sau giây phút bàng hoàng.Biển đang tích bịch lo cho đám tang.Kính mời không ai để ý đến cô.Chầm chậm bước vào phòng khách.Đó là một căn phòng rất rộng ra hoa.Nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo quá ngày dự phòng.Tuấn đang nằm ngủ.Thủy lâu lại ôm lấy quần tải khóc nức nở.Tuấn à.Anh mở mắt nhìn em đi.Sao anh lại làm như thế.Cuộc hội xưởng nhìn vào trong.Khuôn mặt đẹp để vẫn nguyên vẹn những đường nét hoàn hảo đó.Chỉ có đôi mi khép chặt.Anh đã được nước rửa sạch sẽ và thay quần áo mới.Nằm im lìm.Cuộc gọi mãi mà anh không dễ.Bỗng một giọng nói vang lên.Làm cái gì ở đây thế.Cục c** này của nhà tôi.Thủy giật mình quay lại bạn đôi mắt sưng mộng khuôn mặt đài các hiện rõ vẻ đau khổ.Đứng trước.Đôi mắt người phụ nữ ấy đang hằn lên những tia giận dữ tột độ.T của bài chị thằng trước cửa vật ra lệnh một lần nữa.Điếc sao.Cút ra khỏi nhà tôi.Tự nhìn lại bộ dạng nhất nhất của mình top tại rũ rồi.Quần áo thì lấm lam.Đôi chân trần mưa máu.Cúc quỳ xuống trước bạ an giọng nói.Cháu xin bác.Triệu chứng được ở bên anh ấy lần cuối được không.Cô đã hàng trăm lần nghĩ tới cảnh ra mắt bố mẹ anh nhưng không bao giờ dám nghĩ.Lần đầu tiên đứng trước họ.Lại là ngày đau thương như thế.Bạn không giữ được bình tĩnh.Đặt bút vào mặt của cô ruột.Tôi đã bảo là cút đi.Vì ai mà con trai của tôi ra nông nỗi này.Vietschool.Rõ chưa.Trưa nay.Nó vẫn khỏe em ạ.Từ đà nẵng về vui vẻ bên tôi.Chiều nay.Vừa đi đón cô.Tin nóng mới như thế.Tôi nói không sai mà.Chưa lý nữa.Đã đẩy lên mạng của nó đến diêm vương.Những gì đó nghe tôi thì.Bạn nói đến đó thì khóc nức lên.Hai tay ôm lấy ngực.Bản đồ.Đứa con trai duy nhất.Đứa con ngoan ngoãn đẹp đã mà bảo hết mực yêu thương.Đặt bao nhiêu hi vọng.Sự kiện nghiệp gia sản nhà họ doãn.Thằng bảng giờ nằm ở đó.Người làm mẹ như bà chỉ muốn chết theo con.Trưa nay nó từ đà nẵng về cần mua quà bóp vài nịnh nọt bà.Nó bảo sẽ cho bà một bất ngờ.Quả là bất ngờ đến nỗi.Bạn không muốn tiếp đi.Nghe tin nó gặp tai nạn.Bà đã cầu trời khấn phật.Để tuấn bình an.Cảnh đầu càng căm hận đứa con gái.Đang run rẩy trước.Nếu tuấn ngày mười ba.Kết hôn cùng con bé trước.Tìm mọi việc sẽ không như thế.Đã khóc nức nở.Hai tay đánh liên tục vào người của thủy sẽ nói.Tại mày thôi.Tải bảy thôi.Thủy vẫn quỳ dưới sàn nhà lạnh lẽo.Ông vĩnh cạnh đó ngồi lặng thinh.Ông không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế.Kỳ tuấn ra khỏi cơ.Vệ sĩ của ông này lập tức theo sau như mọi lần.Đến chỗ xảy ra tai nạn.Hình như tuấn có điện thoại.Vừa nghe vừa sang đường.Bên kia đường có một tiệm hoa khá lớn.Cha con trai của ông xã mua hoa cho thủy.Chiếc xe tải bất ngờ mà sang không kịp.Ông nghe nói người lái xe đó cũng mới nhận xe và bỏ đi ngay sau đó.Vệ sĩ của ông cũng bất ngờ không kịp phản ứng.Ôm giờ cũng không muốn truy cứu nữa.Con trai của ông có sống lại được đâu.Nhờ thông tin từ vệ sĩ nên em mới có mặt nhanh chóng để đưa thi thể của tuấn trở về.Đúng lúc đó.Khi nhìn thấy một cô gái rất xinh.Chế tạo và phòng khách.Đây không phải là trang em gái của tuấn.Vì đã có lần cuối nhìn thấy em gái của anh quá bức ảnh chụp tại gia đình.Cô gái trước mặt chồng rất sành điệu và trẻ đẹp.Vừa nhìn thấy thủy.Cây thanh long.Giá một cái tát rất mạnh.Khiến cho thủy ngã dập sản.Chính cục.Chào anh tuấn lại cho tôi.Chính cùng mới là người đáng chê.Của mới phải chết chứ không phải là anh ấy.Thì lúc này sức người sống lưng bỗng nhiên lạnh toát.Bạn kéo tay của chức rồi nói.Thối con.Đánh nó làm gì cho bàn tay.Đằng nào.Tuấn cũng không còn nữa.Chúc.Cái tên này thì chưa bao giờ được nghe kể.Cô xe buýt tuyến có một cô em gái tên là trang.Coi nhìn cô gái trước mặt.Âm thầm đánh giá.Cô ấy cao ráo xinh đẹp.Có phải học thứ.Nhưng lại tốt lên về xào quyết gian dối.Nhưng chỉ mới mười bảy tuổi.Đu đủ trình độ để đánh giá ai khác.Đang suy nghĩ mông lung.Thì cô gái chúc ấy lại lao.Tóm tắt của cô dịch ngược lên trời nói.Cái được thối tha này.Mà tính của tao mới như thế.Trời nghĩ lại đi.Thế không hiểu vì sao chim lại nói như vậy.Bởi vì anh đi đón cô.Hai con vì điều gì khác.Đúng lúc ấy bố mẹ và vân chạy đến.Bố cục nhìn ông vĩnh nói.Xin lỗi ông.Còn bé thì bất ngờ quá nên vội chạy đến đây.Bã nhìn những người trước mặt rồi nói.Các người về cả đi.Bố mẹ vội diệu thủy lúc này đang ngồi thất thần.Được rồi.Con lợn.Về nhà thôi con.Còn đã được nhìn cậu ấy rồi.Mất của thủ lúc này giáo hoàng nhìn bố mẹ.Cô quay lại nhìn người đàn ông mà có phúc cùng yêu thương nó rất khỏe.Con xin mọi người.Cho con được ở bên anh ấy.Được đưa anh ấy đi một đoạn đường.Bạn ăn lúc này không kìm được tức giận quất lớn.Cố không sướng được quỳ lạy bên nó.Cút đi vệ sĩ đâu.Thế rồi chứ có mất những ảnh của bố mẹ cô và vân.Các vệ sĩ của ông vĩnh long xình xịch thủy giấc ngoài.Dù bố mẹ cũng vẫn có nói gì.Cô vẫn nhất quyết không về nhà.Cuối cùng vận đành khuyên bố mẹ của cô về trước.Cẩm thủy cứ quý như thế.Trời bắt đầu nổi gió.Rồi mây đen kéo đến ùn ùn.Sấm sét quần thảo ẩm trên không trung.Hình như ông trời cũng xót thương cho chàng trai trẻ.Xót thương cho tình yêu đẹp đã dở dang của họ.Nền chút mưa xuống.Thủy vẫn quỳ dưới mưa đường mồi lớp mấy.Chọi trâu vào.Chọi trâu bảo đi.Tuấn à.Gửi cho em như thế.Mưa mỗi lúc một to.Hình ảnh cô gái trẻ quỳ trước ngôi biệt thự sang trọng.Khiến mọi người đi qua đều xót xa.Bồn nước này thịt gà biết nói.Ảnh nói dối.Anh bảo sẽ về với mẹ con em cơ mà.Anh bảo cho em món quà bất ngờ.Những cái này.Vẫn còn em không cần.Anh không cưới em cũng đi.Chỉ cần anh sống.Chỉ cần anh sống thôi.Về đi tuấn.Con của chúng ta.Không thể chào đời mà không có che được.Anh về đi.Đáp lại lời cô chỉ là tiếng mưa.Là bầu trời âm u đến cơ sở.Thì vẫn hết chồng cơn mưa.Bỗng có thấy mưa ngừng rơi trên mái đầu.Chảy nước đôi mắt sưng mỏng lê.Hóa ra.Không phải hết mưa mà có một cái rổ đang chat trên đầu của cô.Và anh đứng trước mặt của cô như giọng nói.Cô bảo sao cơ.Con ơi.Vậy lúc này lo sợ cho bạn con của thủy nên vội nói.Xin lỗi bác.Thủy nói linh tinh thôi.Những cô gái đáng thương đang quỷ kỳ.Lại dường như không để ý đến lời của.Miệng vẫn lầm bầm.Tuấn à.Còn chưa xem hình con của chúng ta mà anh về đi.Bạn lương tâm của thủy linh.Cô nhìn thẳng vào mắt của mình.Nói cái gì cơ.Con chúng ta là ai.Vậy lúc này vội kéo tay thủy.Thủy.Về nhà thôi em.Bạn giữ tay thủy rồi nói to.Của nói lại tôi nghe coi con ơi.Thì lúc này lắp bắp.Dạ.Bảo sao.Đúng giờ bạn không rảnh rỗi để đi ra đây giữa trời mưa chất vấn đứa con gái đã khiến bà mất con.Những cảnh thủy quỳ trước cổng ngôi biệt thự này đã khiến bảo mất mặt rồi.Cô lại còn gạo lên ba từ con chúng ta.Nhớ đến tài báo chí.Thì cũng tin hả bà sẽ ảnh hưởng không ít.Chợt nghĩ đến món quà bất ngờ mà con trai nhắc đến chiều này.Bấm bà giận mình.Giờ này vợ chồng bà giúp con kết hôn để bà có cháu ẵm bồng.Không lẽ.Bật lại kiên nhẫn hỏi tiếp.Vừa nói đến con của cô với ai.Nói lại xem.Thì lúc này nhận ra vấn đề trong câu hỏi đó.Của gia đình của tuấn.Chợ bắt cua bỏ đứa bé.Hoặc cướp đứa con của cô bảo anh.Nếu một trong hai điều đó xảy ra.Cô ấy sẽ không thể nào sống nổi.Bản năng người mẹ lại trỗi dậy.Cuộc cuối mật nói.Dạ.Là con của cháu.Của cháu.Mẹ tuấn quất lớn.Với ai.Ở đấy cậu ấm lên như thế không được với thiên hạ.Nhưng những người có giáo dục như chúng tôi.Biết ngượng đấy.Vinh thấy tình hình căng thẳng thì liệu thủy đứng lên.Những cô vẫn quay ở dưới đất cho nói.Cháu lên ba.Xin bác cho cháu được ở bên anh ấy lúc này.Tuy nhiên bạn dứt khoát nói.Cố không đủ tư cách.Thì không nghe thấy gì nữa.Cơ thể của cô mềm.Rồi ngã xuống đi.Lúc tỉnh dậy.Thì lại thấy mình nằm trong căn phòng quen thuộc.Quần áo đã được thay.Cô vội bật dậy lao lại phía cửa.Giờ mở cửa.Cô đã thấy mẹ đang định bước vào.Tỉnh rồi sao.Bảo chồng đi con.Nghỉ được rồi.Mẹ của dương giấu nước mắt rồi nói.Thủy à.Con hãy mạnh mẽ lên.Để tuấn yên lòng chứ.Nếu thế còn như thế này.Đội sẽ buồn đấy.Con hãy viết chính mình.Đứa bé.Có lúc này nhắn nhìn mẹ rồi nói.Xổ sao mẹ biết.Mẹ cô gái vuốt mái tóc con gái sẽ nói.Văn kể cho bố mẹ cả rồi.Chuẩn bị rồi.Quan hệ cố gắng cùng đứa bé sống thay phần cậu ấy.Được không con.Nước mắt lại rơi trên khuôn mặt xinh đẹp.Cô liền.Anh ấy hứa.Sẽ về thưa chuyện với bố mẹ.Làm đám cưới.Bạn biết rồi.Khổ thân con tôi.Nguồn điện.Ăn một chút cháo đi.Lát nữa.Mẹ sẽ đưa con đến gặp cô ấy.Mẹ cũng nói đúng.Có cần phải anh.Cần phải khỏe mạnh vì đứa bé.Đó là giọt máu của tuấn.Là món quà vô giá anh để lại cho cô.Nhị vị qua đón bát cháo từ tay mẹ và ăn hết sạch.Cô đã bình tâm hơn để chấp nhận sự thật.Sau khi ăn xong.Mẹ đưa cô đến nghĩa trang.Không khó để nhận ra nấm mộ mới phụ đề hoa trắng của con trai ông chủ công ty doãn tuấn nổi tiếng.Thủy nhìn thấy ảnh trên bia mộ.Anh đang cười với cô.Mà sao lòng cô nặng nề quá.Của vui và khuôn mặt trên ảnh.Tuấn.Em đến rồi đi.Anh ở đấy có lạnh không.Em đau lắm anh biết không.Em không ngờ.Gặp lại anh trong hoàn cảnh này.Em nhớ anh lắm tuấn à.Thế rồi cô kể chuyện cho anh nghe.Giống như hàng trăm lần trước đây.Anh đang ngồi cạnh có mà lắng nghe vậy.Thủy không khóc nữa.Bởi vì có sợ anh buồn.Bởi cô hiểu rằng.Anh vẫn luôn ở đây.Bên cạnh mẹ con cô.Một làn gió nhẹ thổi đến.Tựa hồ như có bàn tay ấm áp.Vuốt ve mái tóc của cô.Thủy bỗng mỉm cười.Coi như đang nghe được hơi thở của anh.Vòng tay của anh như đang ôm chặt lấy cô.Cài đặt một triệu hot nhỏ lên ngộ của anh rồi nói.Tuấn.Anh cần nhớ chợ hoa này không.Đây là món quà anh tặng em.Trong lần sinh nhật thứ mười lăm.Cách tỏ tình với em đấy.Triệu hồi này in dòng chữ.Xin đừng quên anh.Rất đẹp đúng không.Em đã chìm vào đêm.Loài hoa em yêu quý.Hoa cúc tím.Đó là tấm lòng chung thủy của em.Anh yên tâm nhé.Thì của anh sẽ sống thật mạnh mẽ.Để nuôi con của chúng ta.Thật sự không bao giờ quên anh.Làn gió nhẹ làm bông cúc tím trần triệu khải lùng này.Tìm mỉm cười nhìn anh rồi nói.Em về nhé.Ngày mai.Mẹ con em lại ra thăm anh.Có quay lưng nhưng bước chân bấm khẩn lại.Khi nhìn thấy một người.Thế con gái cẩn thận.Mở cung ảnh lại ngỡ ngàng khi nhìn thấy bà an đang đứng trước.Mẹ thủy vội kéo con gái rất lại mình.Cúi chào.Chào bà.Từ được còn bé giờ thắp nén hương cho cậu tuấn.Đã nhìn chằm chằm vào vòng bụng vẫn đang phẳng lì của cô rồi nói.Cô có thai với tuấn sao.Thì lúc này mặt tái xanh.Tôi cứ cứ ôm bụng rồi nói.Dạ cháu.Bạn tím thêm một bộ.Cô yên tâm.Tôi không làm hại cô đơn.Nhưng làm sao tôi có thể tin rằng.Một đứa con gái hợp hàng không giá rẻ như cho.Lại mang thai cháu rồi.Của dòng họ nhà tôi.Hãy là cô có ý định.Muốn đường hoàng bước chân vào cửa nhà tôi đúng không.Mẹ của thủy nữa nhà nhìn bạn ăn.Bà biết nhà tuấn là gia đình trâm anh thế phiệt.Nhưng không có nghĩa là họ có quyền xem thường người khác như vậy.Nhưng dẫu sao.Con của bà mới mười bảy tuổi.Đã bàn thờ.Là điều không hay ho gì.Trong một đất nước mà người phụ nữ luôn phải giữ thành tựu đoàn chính ở việt nam.Dù đó là người nói yêu nhưng vẫn khó chấp nhận.Bà nhẹ nhàng nói.Chùa bà.Gia đình tôi không phải bỏ bê.Mà không dạy dỗ cần cái.Đúng là thủy nhà tôi.Đã vội vã trong tình yêu.Tôi cần nói.Con bé vốn ngoan ngoãn giỏi ra.Tìm bạn cũng sẽ không tin.Cậu tuấn mất rồi.Bản thân nó.Cũng đầu đến chết đi sống lại.Là người mẹ.Tôi cũng xót xa lắm chứ.Bây giờ.Bạn đã nói như vậy.Thì cũng coi như.Nói vậy cậu tính đã hết rồi.Hai gia đình chúng ta cũng hết nợ.Xin phép bạn.Nói rồi không đợi bà ăn trả lời.Mẹ của thủy kéo thầy cô ra chiếc xe máy dựng ngoài cổng nghĩa trang là bút gì.Bà sợ rằng chỉ cần đứng ở đó thêm một phút thôi.Người đàn bà quyền lực.Sẽ cùng đứa con gái của mình đến cùng.Tuy nhiên vừa về đến cổng.Hai mẹ con thủy đã thấy một đám người súng đen súng đỏ trước cửa nhà.Bật còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.Đi đám đã chữa máy quay phim.Chụp ảnh lia lịa.Micro được đưa lên hướng về phía thủy cũng đang mở to mắt ngạc nhiên.Cô là thủy phải không.Chúng tôi có thông tin rằng cô là người yêu của cậu doãn tuấn con trai duy nhất của công ty này mới.Đúng không.Có phải hai người đã có con và gia đình ông vĩnh không chấp nhận cô.Có phải là cô là nguyên nhân dẫn đến cái chết đột ngột của cậu dẫn tuấn không.Cô có thể chia sẻ thông tin với chúng tôi không.Một cô gái mới mười bảy tuổi vừa rời khỏi ghế trường cấp ba.Đang hào hứng bước vào đời.Thì bỗng giãn ngọc xuống hố sâu biển.Có thai với người yêu.Rồi chàng trai ký đột ngột qua đời.Gia đình họ khinh thường cô.Mọi thứ đồ ẩm xuống khiến cô gái trẻ chơi với.Yêu con trai nhà giàu là sai sao.Có con với người mình yêu là sai sao.Tại sao ai cũng đổ lỗi cho cô.Cô đơn muốn anh xa cô.Cô đâu muốn con của cô một cô cha.Mặt của thủ lúc này tái sanh có ôm đầu bịt tai.Mọi thứ cứ nghề dần trước mắt.Cô đào đào.Tôi không.Không phải là tôi.Không phải tôi.Thấy con gái sợ hãi hoảng loạn.Mẹ có đỡ lấy cô ruột quốc lớn.Các người làm cái trò gì đấy.Nó có tội tình gì mà chết vẫn nở.Chúng tôi không có trách nhiệm trả lời mấy câu hỏi.Để chúng tôi ăn đi.Đám phóng viên vẫn nhau nhau hỏi tí.Xin bảo cho bé.Nhưng bạn cố không để cho bọn họ hỏi nữa.Người phụ nữ hiền lành ấy giờ nhưng mèo hóa hổ.Bài hát liền nói.Các người sẽ đi.Hãy để tôi bảo chính quyền các người đến gây rối trật tự.Vừa nói bà vừa dứt điện thoại chuẩn bị bấm số.Đám phóng viên lúc đấy mới tàn gia dần rồi rút đi.Thì lúc này những người kiệt sức.Cơ bản của mẹ mắt nhìn những kẻ kia đi không.Sợ họ lại biết nhà mình.Mẹ của bút mấy sợi tóc lò của con gái rồi nói.Không sao đâu con kệ họ đi.Có bố mẹ đi.Đừng lo gì cả.Hai mẹ con cô vừa bước vào nhà đã nghe tiếng của hạnh nói.Chị đã thấy.Chị bùi chờ xuất chiếu của cái nhà này chưa.Chị khiến bạn trai cũng giận tôi về nhà vướng bê bối đấy.Chị yêu đương tính bộ ra đấy.Sữa cần để phóng viên kéo đến nhà làm luận.Đẹp mặt chưa.Thủy xương sở nhìn hạnh.Đêm gái mà cô yêu thương.Cái gì cũng nhiều nhịn chứ nó.Nhiều khi còn bao che khi nó bị điểm cám.Bây giờ cô rơi vào hoàn cảnh này.Nó không thương.Mà còn dằn vặt cô sao.Cũng mấy môi giọng nghẹn đi.Hẹn.Sao em lại.Bỗng nhìn thấy giật mình.Mới có một tiếng lại có dáng cái tát vào má của hạnh.Năm ngón tay.In phản ứng đỏ trên khuôn mặt của cô bé.Thì lúc này giữ tay mẹ rồi nói.Sao lại đánh ngày mấy.Hãy một tay ôm má mận rừng rừng nhìn quốc giận dữ.Đừng có giả mèo khóc chuột nữa.Người mẹ tây dương gia.Nước mắt hết bờ mi.Bài chưa bao giờ to tiếng.Hãy đánh con.Bản đôn dạy con bằng những bài học nhẹ nhàng mà nghiêm khắc.Nhưng hôm nay.Bà đánh hại.Vì những gì con bé vừa nói ra.Giọng bạn như lạc đi.Hàng.Chị gái của con chưa được khổ sao.Người ta nói chị em gái như trái cau non.Nó có làm sao.Con vui lắm mà.Xin lỗi chị đi.Hành động này sẽ giúp mùi.Tại sao vùng má đỏ ửng rồi nói.Mẹ bảo con xin lỗi.Gia định mệnh đang yên ấm tử tế.Nếu chị ấy chăm chỉ học hành.Phật giảng.Không đi quá giới hạn yêu đương.Thì làm gì có chuyện như thế này xảy ra.Suốt ngày mấy bên chị ấy.Quần áo váy.Con rể mặc lại từ chị ấy.Học hành.Con cũng bị đưa ra so sánh.Giờ chị ấy làm luận lên.Tất cả nhà lại bệnh trầm cảm.Có phải.Con là do mẹ sinh ra không vậy.Mẹ của mặt đỏ âu vì tức giận bà nói.Nói cái gì vậy.Chính còn mới làm luận.Gửi cho một nhà phải yêu thương nhau chứ.Con muốn học ở mặt sau.Thủy nãy giờ vẫn sửng sốt.Từ bé cô rất thích mặc váy mẹ mày.Vì những chiếc váy ấy đồng được khen đẹp.Nên thì giữ gìn như báu vật.Để còn dành cho hạnh.Chỉ là vì có muốn chia sẻ với em.Chứ không phải cố tình bắt em mặc thừa.Thì là người muốn đặt trách nhiệm của người chị lên đầu.Nên cô luôn nỗ lực hết sức.Luôn sạch sẽ luôn cố gắng học giỏi luôn nhẹ nhàng.Vì mẹ dạy cô phải làm gương cho em.Cũng không bao giờ nặng lời với em.Không bao giờ nói những câu tục tĩu.Thế nhưng giờ đây.Phải chăng cô đã sai.Tấm gương cột sao cho em gái phải chăng đã mở mệt mất rồi.Cô đã không thi đại học.Lại còn mang thai ở tuổi mười bảy.Chị ngồi sụp xuống nói rất khỏe.Hạnh à.Là chị sai.Chị xin lỗi.Hạnh cười chua chát nói tiếp.Xin lỗi.Chị xin lỗi là đủ sao.Lời xin lỗi của chị.Khiến mọi chuyện trở lại bình thường được không.Thì không biết nói gì nữa.Cô đã quá mệt mỏi.Cũng muốn nghỉ ngơi.Thì lấy bước về phòng nằm xuống giường.Chỉ có ngủ đi.Có mới đỡ nhớ đỡ đau đớn.Lúc này bỗng nhiên.Có một tiếng rồi.Thủy.Anh tuấn.Em đừng khóc anh đau đấy đến đi.Anh bỏ mẹ con em.Phải đi được không.Xin lỗi em.Anh không đi đâu cả.Anh vẫn ở đây.Bên em và con.Anh biết em chịu nhiều thiệt thòi.Đừng sợ.Có anh ở đây.Đừng sợ nữa.Thì lúc nào trong cơn mơ vội với tay về phía anh.Với mãi với mãi.Nhưng giờ anh đột biến mất.Thủy à.Làm sao thế.Qua vùng tỉnh dậy giáo giác nhìn xung quanh.Không thấy đâu cả.Chị thấy ngoài kia trời đã về chiều và bên cạnh là anh mất lo lắng của mẹ cô.Hóa ra có nằm mơ.Nhưng tại sao lại chân thật đến như vậy.Anh vuốt mái tóc của cô.Dặn dò cô.Mọi thứ như đang diễn ra trước mắt.Vậy mà.Tất cả đã là quá khứ.Mà vẫn lấy tay của cô rồi nói.Làm sao vậy.Độc ác mộng sao.Bạn nghe thấy tiếng của collagen.Nhìn mẹ đánh mất thích thì nói.Còn nhìn thấy anh tuấn.Anh sẽ luôn ở bên mẹ con của con.Lệ thủy vuốt mái tóc dính bết mồ hôi của con gái nói.Phải rồi.Ngon.Tuấn không đi đâu cả.Cô ấy vẫn ở đây.Bên cạnh chúng ta.Vì thế.Con hãy sống thật khỏe mạnh thật vui vẻ.Để cậu ấy ăn lòng con nhé.Thì ôm lấy mẹ ở không.Con xin lỗi bố mẹ.Là con gái không ngon.Khiến bố mẹ bận lòng.Con sai rồi.Con xin lỗi.Không sao đâu.Dẫu sao.Đó cũng là món quà tuấn để lại cho con.Hãy yêu đứa bé.Trân trọng tình yêu của các con nhé.Chị cảm thấy ấm lòng hơn.Cho đến cuối cùng khi thể xác anh hòa vào đi.Cô vẫn giữ được giọt máu của anh.Cốt nhục của anh.Tình yêu này sẽ theo cô đến suốt đời.Và đến cuối cùng.Bố mẹ vẫn luôn bên cạnh cô.Không sợ mất mặt mà quyết định bảo vệ cho cô.Đúng là chỉ có tình mẫu tử.Thủy không nhận hàng.Con bé không bảo hoàn cảnh của cô nên không thể nào cảm nhận được.Lại cứ nói đúng.Có phải thay đổi vì anh.Vịt con của họ.Thời gian thấm thoát thoi đưa.Trộm vía đứa bé trong bụng thủy rất ngon nên có mang thai khỏe mạnh.Ai cũng bảo do tuấn luôn ở bên phù hộ mẹ con cô.Thế còn quá trẻ để hiểu về những chuyện tâm linh.Nhưng có niềm tin rằng.Anh vẫn luôn ở bên cô.Trong những giấc mơ cô và anh lại trò chuyện.Anh vẫn lo lắng giận giờ cô như ngày nào.Nền trái tim của cô dưới đây.Dần ấm áp hơn.Cô không cần sự chấp nhận của nhà họ doãn.Cô chỉ cần anh mà thôi.Một hôm.Vẫn tìm đến cô nói.Thủy à.Em khỏe không.Dạo này công ty tăng ca suốt nên chị bận quá.Trời ơi cháu có gì đấy sao.Vừa nói vừa xoa vòng bụng đang ngồi lên khá cao của thuế.Từ cái ngày định mệnh ấy vì tinh thần trước ổn định nên công nghỉ việc ở công ty may.Chị liên lạc với vân qua điện thoại.Thỉnh thoảng cô ấy lại đến chơi với thủy.Nay lại gặp mặt quốc tế đủ thứ.Cháu được sáu tháng trong bụng mẹ rồi đấy gì ạ.Lấy chồng sinh con gái mà kết thông gia nhá.Hai chị em cười ngặt nghẽo.Vẫn cầm tay của thủy nói.Thế em thế này chị vui lắm.Hôm nay đi uống nước nhé.Có một quán mới mở sạch sẽ lắm.Thì lâu nay cũng ít ra ngoài.Điều đảng viên không có ý gì nữa nhưng có thể cô đơn mỗi khi ra đường.Hàng ngày.Cô chỉ ra một trò chuyện cùng tuấn và thỉnh thoảng.Qua ngắm nhìn cánh đồng cỏ lau.Kỷ niệm đẹp của mối tình đầu.Nếu có trao gửi cả đời con gái cho anh.Để giờ đây giọt máu của anh.Đang lớn dần lên trong bụng của cô.Người ta nói phụ nữ mang thai không nên ra nghĩa trang như thủy không sợ.Bởi vì với cô.Không gặp anh mới là điều đáng sợ.Càng ngày cô càng thấy mình tự tin hơn bản lĩnh hơn.Không phải cô không còn đau mà cô đã rất niềm đau ấy vào một nơi sâu kín trong trái tim của mình.Cô đã hứa sẽ yêu thương bản thân và viết tiếp.Giấc mơ dang dở của hai người.Sư cô và vân ra đến quán net.Cô chủ quán đon đả tư cười nói.Mọi người người đi.Các em uống gì nhỉ.Vừa nói rõ to.Dạy cho chúng em hai cây.Cam sạch chị nhớ cho bà bầu đi.Chị chủ quán việt để đi vào.Một lát sau.Chỉ bằng giá ba cốc nước cam vẫn ngạc nhiên nói.Chứ mà em chỉ gọi hai cốc nước cam mà chị.Chị chủ quán ngơ ngác nói.Ủa.Rõ ràng có một anh chàng chạy vào.Gọi ba cốc nước cam à.Cả vân và thủy đều thốt lên.Chị có nhầm lẫn gì không thế.Chị chủ quán quả quýt nói.Không.Quán chị mới mở.Hôm nay các em đến sớm.Có phải vào giờ đông khách đâu mà chị ngay nhầm được.Anh nghĩ đâu rồi nhỉ.Anh chàng cao to đẹp trai trong hiền lắm.Anh ấy mặc áo sơ mi xám.Quần tây đen.Đi giày hiệu realistic.Chị nhớ mà.Lúc vào anh ấy ngồi cạnh cô bé mang bầu này.Thủy bỗng thấy lạnh toát sống lưng.Khi chị chủ quán chỉ tay vào mình.Cô nhìn sang vân lúc này mặt mày tán.Tẩy giun rồi nói.Chị vân.Không lẽ.Vân gật đầu lia lịa.Chị cảm ơn chị chủ quán rồi bật cười.Trước sự ngỡ ngàng của cả vân và chị chủ quán.Ừ.Nếu là anh.Thì có gì phải sợ.Cuộc khởi nói với vân.Chị đừng sợ không sao đâu.Vietlott.Như nhưng mà chị.Thì bình tĩnh đáp.Em vẫn mơ thấy anh ấy.Tấn bảo sẽ không bao giờ xa em.Sẽ luôn ở bên cạnh mẹ con em.Nên em nghĩ rằng.Gặp trong mơ cũng gặp.Coi nhỉ.Em sẽ vững tin hơn.Vậy lúc này cầm cốc nước cam uống nước một hơi.Cần thủy uống cả hai cấp.Rồi trả tiền cùng vẫn ra về.Vừa về đến nhà cô vợ kể cho bạn nghe câu chuyện lạ lùng đó.Lệ thủy ngỡ ngàng nhìn cô.Xem xét kỹ để thấy con gái mình có bình ổn tâm lý không.Như lúc này thì cười sẽ nói.Mẹ.Con không sao đâu.Mẹ không tin thì để con gọi chị vân kể mẹ nghe nhé.Mẹ cũng chưa kịp nói gì thì đúng lúc đó hạnh chạy a vào nhà thờ hổn hển nói.Mẹ ơi.Mẹ con lúc này hốt hoảng.Làm sao thế.Hạnh mặt mày tái mét tẩy giun rể dọn một cốc nước đầy nước một hơi rồi ngồi xuống ghế.Chị thấy mặt của em thích thầy.Cách không ra giọt máu lên hỏi.Anh em làm sao vậy.Hạnh nick nhìn chị rồi quay sang mẹ nói.Mẹ ơi.Hôm nay.Nước còn đi dã ngoại.Địa chỉ đó cách nhà mình hơn mười cây số.Còn cần một số bạn đi xe đạp điện.Mẹ con lúc này xoa lưng hãy cho cô bé bình tĩnh lại.Cái này mẹ biết mà.Vì sao vậy con gái.Hạnh run cầm cập giờ nói.Còn đi đến chỗ.Cái chỗ mà anh tuấn bị tai nạn.Bỗng nhìn sẽ không đi được nữa.Không phải là hết điện.Nhưng mà không đi được.Con và con bạn.Để vào tiệm sửa xe.Họ bảo là xe không sao cả.Mẹ ơi.Tự nhiên.Con nhìn thấy.Tụi anh tuấn.Lệ thủy hốc miệng ngạc nhiên nói.Nói cái gì cơ.Hạnh vẫn run rẩy nói.Con không nhìn gà hóa cuốc đâu.Anh ấy cứ nhìn con.Nhìn con lợn lắm.Còn gì này nghỉ chưa con đi.Anh ấy thì vẫn cứ nhìn con mẹ.Lúc đó còn sợ quá.Nhưng mà thấp cái lại không thấy nữa.Mở cái chân của con đi được bình thường.Còn lúc đó thì không dám đi nữa.Nhờ bạn chở về nhà luôn.Có phải là nghỉ ám quẻ con không về.Hạnh lúc này vẫn rẻ.Còn thủy và mẹ lại cảm thấy có một điều gì đó đang lên nở và cuộc sống của họ.Nhưng chẳng hiểu vì sao.Thủy không hề thấy sợ.Cô bỗng thấy lòng ấm áp là thơ.Và một buổi chiều của bài tuần sau đó.Thủy đang cùng mẹ.Chuẩn bị đồ cho em bé.Tìm một chiếc xe mạc màu đen bóng loáng đỗ sạch trước cổng nhà cô.Bà ăn cùng trúc và con gái trang.Bước vào trước con mắt ngạc nhiên của mẹ con thủy.Trần thị co ltd.Họ làm hại đến đứa bé.Tìm mẹ của cô tỏ ra bình tĩnh hơn.Chào bà.Lời bài hát cháu vào nhà.Mẹ tuấn.Khuôn mặt sang trọng.Sẽ quét mất một lượt khắp căn nhà của thủy dù mới gật đầu.Ừ.Từ điển có chút chuyện.Mẹ thủy vẫn bình thản đáp.Vâng.Bà đã cắt cơm đi.Tìm mời bà ngồi xuống nói chuyện.Chàng và chụp lấy tay phổi đánh kế mấy lần rồi mới ngồi xuống.Cái hành động đó lọt vào mắt của thủy.Khiến cho cô ức nghệ an nhưng vẫn im lặng cho qua.Đã lên tiếng chứ.Đứa bé trong bụng được mấy tháng rồi.Thì lúc này sợ sệt đá.Dạ.Bé đã hơn bảy tháng rồi.Là con trai hay con gái.Thấy run sợ đến.Hai tay bấu chặt vào nhau đến trắng bạc.Cô bé.Gia đình anh giàu có danh giá.Muốn làm gì chẳng.Nhưng cô chỉ có mỗi đứa con này thôi.Đó là giọt máu là món quà vô giá.Mở tuấn để lại cho cô.Thủy không thể nào mất đứa bé này.Có thấy giọng của mình như lạc đi.Dạ.Là con trai à.Nhưng mà bác ơi.Đứa bé là con của cháu.Bắt được đưa nó đi.Để chó tự nuôi nấng đứa bé.Bạn bật cười nói.Tôi đã tranh giành gì với cô đâu.Của nhạy cảm quá hay tưởng bở thế.Tôi đến đây để nói rằng.Tuấn đã mất hơn bốn tháng rồi.Nếu đứa bé này thực sự là con của nó.Thì chúng tôi.Rất nhiều đứa bé được mang họ rõ.Nhưng phải đợi cô sinh đứa trẻ ra đã.Bỗng chàng cất lên.Sao mày lại cho đứa bé mang họ duẩn.Mẹ không sợ của ta làm lợn sao.Thủy hử.Trà sữa sau này con trai của cô sẽ tranh giành gia tài.Nhưng với cô.Tuấn quan trọng hơn mọi của cải.Anh biết rồi tiền tài có giá trị gì với cô.Vì thế thì quả quyết nói.Cửa bắc.Đây là con của anh tuấn.Nhưng cháu sẽ không bao giờ đêm dài bất cứ cái gì của nhà bác.Cháu sẽ tự đi làm và nuôi nó.Đã lạnh lùng nói.Cuộc có tư cách gì mà tranh giành.Chẳng qua với một gia đình có giáo dục như chúng tôi.Không bao giờ muốn mang tiếng là bỏ rơi cháu chắc.Vịt con tôi đã mất.Nên cháu sẽ được mang họ cha.Sau khi cô sinh.Tôi sẽ xét nghiệm kiểm tra quan hệ huyết thống.Nếu nó là cháu họ giòn.Đó cũng là cái phước mà tuấn để lại.Thì lúc này lo sợ bị cướp đi đứa bé giọt máu cuối cùng của tuấn.Nhưng cô còn cách nào khác đâu.Bờ đê.Cũng là cháu của họ.Cô gái tên trúc ngồi im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.Cô yên tâm đi.Gia đình anh tuấn chỉ cho con cô mang họ cha.Để người đời đỡ chị nhỉ.Chứ không cướp mất con của cô đơn mà có lo.Lưu điều thì đẻ ra rồng liu điu.Không xứng để nhà họ vẫn nuôi nấng đâu.Lời của cô gái ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt của cô.Cảm giác tủi nhục bỗng dưng lên.Nó khiến cho cô út ức ngọt ngào.Đúng lúc đó.Mẹ cục c** tiễn xóa tan không khí căng thẳng.Này cô gái.Tôi không biết cô là ai.Hợp thức điểm đi.Nhưng trông cô cũng khá xinh đẹp và có học.Tôi thấy có hình như không hiểu chuyện thì phải.Cô đâu phải cha mẹ của cậu tuấn.Mặc có quyền lên tiếng.Đứa bé này.Không có tội tình gì.Nó là giọt máu của tuấn hai mươi.Bây giờ cũng không liên quan gì đến các người nữa.Con gái của tôi có sinh ra rồng.Hay là lưu.Cũng không đến lượt có đánh giá.Vì đó là cháu của chúng tôi.Nên cũng không ai có quyền đưa đi đâu cả.Còn họ tên.Cũng chả cần thơ.Không mang họ doãn.Phim mang họ vương của mẹ.Nếu nó mang họ cha.Thì cứ người phải lấy là may mắn.Vì chúng tôi cho cháu của mình mang họ nhà các người.Còn bây giờ.Mời các người về cho.Con của tôi cần nghỉ ngơi.Nói rồi bà đứng lên trước tỏ ý muốn tiện khó.Bạn thở dài một tiếng rồi đứng dậy.Còn hai cô gái kia huyết dài cũng quay lưng đi.Kể từ ngày đó họ không quay lại nữa.Một buổi sáng khi thủy đang mang thai ở tuần ba mươi chín.Cơ bụng thấy bụng đau lâm râm.Về sớm một chút máu.Nên cố hốt hoảng gọi mẹ.Mẹ ơi.Mẹ của cô đang đối xứng.Vội chạy lên.Thế thủy sợ hãi nhăn nhó mặt mày liền hả.Sao vậy con.Con thủy mẫu ra.Không sao đâu.Em bé của chúng ta muốn chào đời đấy bình tĩnh đi có mẹ ở đây.Nói rồi bà vội vàng đi chuẩn bị mọi thứ.Nào là được trứng gà để tẩm bổ sau sinh.Rồi mất lá tía tô.Để dễ mở tử cung.Đồ của em bé thì đã chuẩn bị sẵn.Dòng suối bờ gọi cho trường từ xưởng mộc về đưa thì đến bệnh viện.Khi ba người vừa ra đến cửa.Thì bỗng thấy chiếc xe mạc vừa đỗ sạch bên đường.Nhưng lần này chỉ một mình bạn ăn bước ra.Thì bất giác ôm bụng.Bã nhìn ba người lính cảnh đồng.Liền hiểu ngay cơ sở.Bởi vậy nói.Đến ngày sinh rồi sao.Bến xe đi.Thiên đường thủy lắc được của sợ người phụ nữ ấy.Colour.Color bà sẽ cướp mất con trai của cô.Mẹ con điện nói.Cảm ơn bà.Chúng tôi tự gọi taxi cũng được.Tôi không làm hại ai cả.Tuấn hồ.Đây có thể là cháu nội của tôi.Lên xe đi.Tiểu không kịp bây giờ.Mẹ của thủy nghĩ đằng nào cũng còn có trường mình ở đây.Một mình bà ta.Chắc cũng không làm gì được.Nền động viên thủy và diều kalista.Chiếc xe lúc đến bệnh.Thủy nhanh chóng được đưa vào khoa phụ sản.Không hiểu sao.Có nhìn thấy trong mắt mẹ tuấn một tia lo lắng.Bạn đang lo cho đứa bé sao.Bướm có dùng mì.Suy nghĩ đến cảnh.Đứa bé sinh ra đã bị mất đi mất.Của vợ lại tay mẹ rồi nói.Mẹ ơi.Bạn không được để người ta bế con của con đi mẹ nhé.Còn yên tâm.Cháu của mẹ sẽ không đi đâu cả.Sẽ ở với chúng ta thôi.Thủy gật đầu rồi đi vào phòng.Bỗng nhìn có chạnh lòng.Cứ thế những người phụ nữ khác được chồng đưa tới đây.Con người nắm chặt tay vợ mãi đến khi tái nhất mới chịu buông ra.Dù biết là không thể.Ngưỡng thủy bất giác nhìn ra cửa.Mong ngóng được thấy anh.Được nhìn thấy nụ cười của anh.Được nghe lời động viên của anh.Tuấn.Còn chúng ta sắp chào đời.Anh đang ở đâu.Có cảm giác tuấn hiền lắm.Như đang ở ngay cạnh cô vậy.Tiến sĩ đã vang lên.Tử cung mới mở ba phân thôi.Em đau bụng lâu chưa.Dạ mỗi sáng nay ạ.Nhưng giờ em không thấy đau nữa.Chị đã nắm tay cô nói.Chắc hôm nay chưa sinh đâu em.Em xuống giường đi lại cho dễ mở tử cung.Nếu đau bụng thì gọi chị nhé.Thì lúc này nhìn mấy chị sắp sang kêu là trong phòng.Ai đấy mồ hôi nhễ nhại.Mơ thấy mình trẻ con.Chưa gì đã cuống lên.Cô vội ngồi dậy nói với chị y tá.Chị ơi.Em ra ngoài đi vệ sinh một chút.Chị đã gặp được.Thủy ra ngoài đi về phía nhà vệ sinh.Lục lại rõ ràng cũng muốn đi tiểu.Phim nhưng ra đến nơi lại không có cảm giác đó nữa.Có hít thở một hơi.Rồi đi lại vào phòng.Bỗng nhiên một cơn đau khớp đến.Khiến cho công nhân mặt.Mẹ cô liền chạy lại.Sao thế con.Sờ bụng nhiều.Con đò quận bụng mẹ ơi.Lệ thủy lúc này liệu có vào phòng sinh giờ nói.Còn tôi đau bụng quằn quại rồi.Cuối tá nước lãnh ngạc nhiên.Lúc nãy tử cung mới mở có ba phần thôi.Khả năng hôm nay em mới sinh.Không được đâu bác à chắc là ngày mai kia.Thì lúc này tái mét mặt mồ hôi vã ra có tiểu thảo nói.Chị ơi.Nãy em không đau.Mà bây giờ đau quá.Cứ khoảng hai phút lại đau một lần.Chị tán hộ chiếu thủy nằm lên giường rồi đi gọi bác sĩ.Vị bác sĩ kiểm tra xong rồi nói.Tử cung mở mười phân rồi nhanh lên.Bùi tá lúc này làm bấm nói.Trời sao có thể nhanh như vậy được.Rồi cô ấy nói với thủy.Em chuẩn bị giận nhé.Thủy đã xem cách hướng dẫn sinh ở trên mạng.Liên khúc còn quá trẻ để làm mẹ.Nên thường lên mạng xem mọi thông tin.Cô cảm nhận có một bàn tay ấm áp.Đang nắm lấy tay của mình.Tỷ lệ hết sức giận.Nước mắt chảy ra hai bên.Cái nhìn thấy trong mơ nụ cười mơ hồ của tuấn.Mấy phút sau nghe tiếng khóc của con.Thiệt bịch khóc.Cô đã làm được rồi.Tuấn.Em đã làm được rồi.Con của chúng ta đã chào đời rồi.Đứa bé sau khi được tắm rửa lên được y tá để lại cho thuê.Con trai nhé nặng ba cân rưỡi em giỏi lắm đấy.Thì lúc này giúp đỡ em ôm con vào lòng.Thằng bé giống tuấn như hai giọt nước.Cuộc khi mất máy mới.Doãn khanh viễn.Chào mừng con đến với thế giới này.Đứa bé nằm trong lòng của cô đang ngủ say bỗng nhìn miệng cười.Chị cảm nhận được một thứ tình cảm thiêng liêng đang dấy lên trong lòng của cô.Tình mẫu tử.Thiên thần bé nhỏ này.Sách là tài sản quý giá nhất mà quốc dành cả đời để rút và.Che chở.Ngắm nhìn khuôn mặt của con thì cầm thấy như tuấn đang ở đây.Thịt gần mẹ con cô.Bất giác bật cười.Nhưng đột nhiên.Mặt của cục cức.Khi thấy một nhóm tóc nhỏ màu trắng.Ngày sắt vàng tay của khang việt.Hốt hoảng gọi y tá.Chị ơi.Con của em.Sắp có mấy sợi tóc trắng thế này.Có vấn đề gì về máu không.Cô y tá nếu mà nhìn rồi ngạc nhiên không kém thì thui.Cô ấy vội vàng đi gọi bác sĩ.Đứa bé này lập tức được lấy máu để đi xét nghiệm.Khi hai mẹ con được đưa về phòng bệnh.Bà an vẫn đứng đó.Vì nhìn thấy đứa bé.Bài xúc động đến rơi nước mắt.Bà nói rất khác.Tuấn.Sao có thể giống tuấn đến như thế.Thì ôm chặt con vào lòng.Của sợ rằng.Chỉ cần nói lòng vòng tay đứa bé sẽ vụt mất khỏi cuộc đời của cô.Kết quả xét nghiệm máu vẫn chưa có.Thì nóng ruột vô cùng.Bạn ăn thịt lớp ba.Có thể.Cho tôi.Cho tôi được bế thằng bé được không.Thì lúc này lắc đầu người người.Cô ngồi sát tường.Đôi mắt sợ hãi nhìn mẹ của tuấn.Bạn khẳng định nói.Tôi sẽ không làm hại thằng bé.Tôi nghĩ cũng không cần xét nghiệm adn nữa.Nó là cháu của tôi.Cô yên tâm đi.Cướp đứa bé đâu.Tôi cũng là mẹ.Tôi hiểu mà.Nhìn vào mắt bà.Chị cảm nhận được bà đang rất giúp đỡ.Cũng phải thôi.Bảy vừa mất đứa con trai duy nhất.Nay được nhìn con trong hình hài bé nhỏ của cháu.bảy nước mắt.Cũng không phải là điều khó hiểu.Thế rồi cô nghĩ.Còn bố mẹ mình ở đây.Bệnh viện lại đức người như thế.Bà ta một thân một mình.Sẽ không làm gì được.Nền quốc từ từ đưa đứa bé cho bà.Bạn bế thằng bé thường vào máy giặt sẽ nói.Cháu nội của bà.Chào mừng cháu đến với cuộc đời này.Thủy thấy bảo khi chấm nước mắt.Cô ruột rẻ nói.Cháu.Đặt tên cho bé là khanh viễn à.Bạn gật đầu.Doãn khanh viễn.Cái tên rất đẹp.Đường lúc ấy với bác sĩ sách lớn tuổi bước vào.Trên tay là tập kết quả xét nghiệm máu.Ông tuấn nói.Phù thủy.Cháu bé không sao cả.Mọi thứ đều bình thường.Ngày mai cô cho cháu đến phòng đằng kia.Tiêm vắc xin viêm gan b rồi có thể làm thủ tục xuất viện rồi đấy.Thì đó lấy tập kết quả xét nghiệm rồi nói.Cháu cảm ơn bác sĩ.Những bác sĩ ơi.Có đứa bé nào mới sinh ra mà có chùm tóc trắng như con của cháu không.Ông bác sĩ quan sát cô gái trẻ một lúc rồi ruột già hỏi.Xin lỗi cho tôi hỏi chồng cô đâu rồi.Thì lúc này nick nhìn bà an giờ cuối đều đã.Dạ.Anh ấy.Mới mất được mấy tháng.Xin lỗi tôi không biết.Nhưng tôi nói điều này.Nếu mọi người không tin thì có thể xem như tôi chưa nói gì cả nhé.Thẻ nước nhìn bác sĩ khẩn khoản nói.Giả vờ.Bác sĩ cứ nói đi à.Ông bác sĩ nhìn khác viễn thì nói.Vì theo tôi được biết về mặt tâm linh.Có thể đưa bé để tăng bố nó.Nếu đúng như thế.Thì sau hai năm ba tháng.Trùm tóc trắng kìa.Trật tự biến mất thôi.Thủy lúc này bỗng dùm mình.Cô còn quá trẻ.Hiểu biết về tâm linh.Cô chỉ mơ hồ cảm nhận sự có mặt của tuấn.Trong cuộc sống của mình.Nhưng cũng không dám nghĩ rằng.Ảnh xuất hiện cả trong hình hài bé nhỏ này.Cô cảm ơn bác sĩ lần nữa rồi lặng lẽ lau nước mắt.Hóa ra.Anh vẫn luôn ở đây.Bên cạnh mẹ con cô như anh đã hứa.Anh vẫn ở đây.Trong cuộc sống của cô trong trái tim của cô.Bạn đi lại bé cho thủy rồi rút trong túi ra một chiếc phong bì khá giả.Đặt lên giường và nói.Từ định xác định quan hệ.Phi nhung bây giờ thấy không cần thiết nữa.Tôi cũng đã hứa sẽ không lấy thì đứa bé.Nhưng sẽ để nó mang họ doãn.Đây là một chút tiền tôi cho cháu.Thủ tục khai sinh tôi sẽ lo.Nhưng tôi cũng đề nghị gia đình cô kín tiến.Bởi nhà tôi là gia đình làm ăn.Để lộ giá chuyển tuấn các con.Khi chưa có vợ.Dù nó không còn.Nhưng cũng chẳng hay ho gì.Xe buýt.Nếu gia đình cô môn đăng hộ đối với nhà tuấn thì họ sẽ công khai đứa bé để tạo thành thế cũng nên.Nhưng cô lại không phải tiểu thư khuê các.Nên họ mới làm như thế.Quả là người kinh doanh nền tính toán rất trọn vẹn.Vừa không mang tiếng bỏ rơi cháu lại không công khai danh tính để khỏi ảnh hưởng đến tiếng đàn của công ty.Vừa phủ nhận về cô là người trong nhà nhưng cũng không mang tiếng bạn tạo dáng nền đã dùng.Để lấp liếm tất cả bịt miệng tất cả.Tuy nhiên họ nhầm rồi.Tuấn không còn.Cô đâu cần bước chân vào ngôi nhà xa lạ đó.Cô chỉ cần anh và con.Anh đi rồi.Cô chỉ cần khang diễn mà thôi.Chỉ cần họ không đi để rời khỏi cô là đủ.Nghĩ vậy.Thủy đậu phòng để lại cho bà rồi nói.Cảm ơn bạn.Cháu sẽ tự nuôi khanh viễn.Đứa bé bằng họ doãn hay họ vương đều được.Còn tiền.Bắt cầm về đi.Bác yên tâm.Gia đình cháu chỉ cần yên ổn.Nên sẽ không nói gì về cha của khang viễn đâu.Bạn vẫn không cần phong bì.Mà nói.Cô nói được thì làm được nhé.Còn tiền này.Chúng tôi không cho cô.Bà lại cho cháu của tôi.Cô cứ cầm đi.Cô biết điều như vậy là được.Còn khai sinh cho nó.Cứ để họ rõ.Coi như đây là điều cuối cùng.Cách làm cho tuấn.Vịt nấu bí.Nó rất yêu cầu.Nói rồi bà anh quay đi.Bố mẹ của thủy cũng động viên cô rằng nuôi một đứa bé không đơn giản.Nên có chấp nhận cầm số tiền đó.Trộm vía hàng viễn rất ngoan cơ bố mẹ chồng ngủ.Thủy cũng mất sữa nên thằng bé lớn rất nhanh.Càng lớn càng giống tuấn.Hằng đêm trong những giấc mơ.Thỉnh thoảng anh vẫn hiện về nhìn con trìu mến.Chính những hình ảnh trong mơ.Đại sứ của có thêm động lực để tiếp tục sống.Gia đình của tuấn từ ngày đó cũng không tìm đến cô nữa.Chị cảm thấy yên tâm hơn.Nỗi lo sợ mất con dần tan biến.Có lẽ họ nghĩ rằng ném mấy đồng tiền là hết trách nhiệm.Còn với thủy.Chỉ cần họ giữ lời hứa.Cướp đứa bé của cô.Nghĩa là họ đã có từng với mẹ còn cố lắm rồi.Một buổi tối khi khang vẫn được một tuổi.Thủy đang ôm con ngủ.Bấm ngày mưa hồ tín ai đó gọi tên mình vừa mở mắt cô đã thích kinh bạt vía.Thế một con bướm to bằng bàn tay với nhiều bị đen.Đang đậu ngay trên má của con trai mình.Thằng bé vẫn ngủ ngon lành.Con bướm thế thì mở mở.Chập chờn hai cánh của táo xanh.Thích toán liền.Mẹ ơi cứu con mẹ ơi.Mẹ của cô vội vàng chạy lên nhìn con gái run lẩy bẩy.Chỉ có con bướm.Bằng những nàng nhìn con bướm.Rồi một tay ôm lấy thủy.Một tay vỗ về khang việt.Không sao không sao để mẹ xúc con bướm đi.Phẩy.Có phải anh tuấn không.Mẹ có gật đầu vì bà đã đọc nhiều mẩu chuyện tâm linh nên trực giác mách bảo bà như vậy.Bài nhìn con bướm rồi nhắm mắt cầu xin.Một lát sau kỳ lạ thay.Con bướm bay ra cửa rồi đập cánh bay đi.Ba năm sau.Hôm ấy lần đầu tiên thì đưa khang viễn ra thăm mộ bố.Thằng bé hơn ba tuổi.Có khuôn mặt bầu bĩnh.Đôi mắt to và sáng đứng như vị bác sĩ kia nói.Sau hai năm ba tháng.Trường cấp trắng sau vành tai khanh viễn.Tự nhiên biến mất.Trộm vía của cậu rất ngoan và khỏe mạnh.Ít ốm vặt.Nền thủy không phải lo lắng nhiều.Khang vẫn cứ ăn cứ lớn lên trông đáng yêu vô cùng càng như thế cô lại càng tin.Anh vẫn luôn ở đây.Bên cạnh hai mẹ con.Sang viện có nụ cười hiền giống hệt tuấn.Ngồi trên xe máy với mẹ.Cô cậu líu lo đủ chuyện.Vậy nhưng khi đứng trước mộ của bố.Sang viện bỗng trầm mà.Đôi mắt phảng phất chút buồn trong cái và ngây thơ trẻ con.Thủy lâu đi lâu lại tấm ảnh của tuấn khi nói.Tuấn.Em được còn đến thăm anh đi.Còn giống anh lắm lại ngon nữa.Ảnh nhớ phù hộ cho mẹ con em nhé.Một làn gió nhẹ khẽ vuốt mái tóc của cô như một nụ hôn ngọt ngào của tình yêu.Bông hoa cúc tím trong lợn nhỏ có dòng chữ.Xin đừng quên anh.Bỗng rung rinh trong gió.Đã hơn ba năm trời.Mở cái hoa cúc tím vẫn xanh tươi như cái ngày có đau đớn đặt nó lên đây.Lời người đàn ông cô yêu yên nghỉ.Cũng như cô đã đặt trái tim của mình lại nơi đây.Bên cạnh trái tim đã ngừng đập của anh.Nhìn bông hoa nhỏ thì mỉm cười nổi.Anh đang nghe em nói đúng không.Anh yên tâm.Thịt của anh đã không khóc nhiều nữa.Em chấp nhận sự thật.Và sẽ cố gắng sống vui vẻ.Vịt con của chúng ta.Anh nha.Làn gió thổi tung mái tóc của cô tự nhiên bàn tay ấm áp của anh vẫn thường vuốt ve.Tìm mỉm cười nhìn sang con trai giờ nói.Cảnh viễn.Con chào bố đi.Sang ráng nhìn người đàn ông trong ảnh rồi nhìn sắc mẹ nói.Mẹ ơi.Tại sao bố không mở với chúng ta mà lại ra đây hả mẹ.Lúc ấy trên đường đi đón mẹ con mình.Bố bỗng bị một chiếc xe tải đâm phải.Nhưng mà con trai à.Bố lúc nào cũng ở cạnh hai mẹ con của mình.Rất yêu thương mẹ con của mình.Có hiểu không.Xanh viễn gật đầu đôi mắt nhìn thật lâu và mức giá.Để khắc ghi vào đầu óc non nớt với khuôn mặt giống y hệt mình.Thì lúc này lại cất lời.Con nhìn thấy trộm hoa nhỏ kia không.Mấy năm rồi họ vẫn tươi như thế.Cũng như bố vẫn ở bên cạnh chúng ta.Bố hiền lắm lại học rất giỏi.Tên khang việt.Phải ngoan và chăm học để bố vui nghe chưa.Cậu bé nhoẻn miệng cười.Con hiểu rồi.Toàn sẽ ngon mà.Hai mẹ con chào tuấn rồi ra về.Vừa đến đường lớn bỗng khanhvy.Nhập một hòn đá ném vào chiếc xe tải đỗ bên đường.Tốc độ nhanh đến mức thì kịp hết lên.Khang nguyễn.Sao con nghịch ngợm như vậy.Bữa gì với bà.Cậu bé câu cá.Còn kẹt xe tải.Vì xe tải bằng bốn mươi phải ra đi.Thì lúc này bỗng thấy cây sả sống mũi.Câu nói của đứa con ba tuổi khiến của thế lồng ngực nhói lên.Hình ảnh kinh hoàng ngày anh rời xa cô.Nỗi đau ấy.Tưởng chừng đã được giấu kín rất kỹ.Thế nhưng giờ đây lại nhói lên đem lại vào trong trái tim của cô.Tuấn.Ảnh công nghiệp con trai nói gì không thì lúc này ôm con vào lòng vỗ về.Những cái gì của chợ tình.Như vậy là quý vị và các bạn và cùng với sa lắng hai mươi tập hai của bộ truyện này và với cá nhân.Cảm nhận thấy đây là một tập truyện rất xúc động về tình mẫu tử.Cũng như là về tình yêu.Đầu mối tình đầu của cô gái trong.Bộ truyện này.Và anh ta tin chắc là giờ đây thì giai đoạn của mối tình đầu bằng bột đã qua và một.Mới trong cuộc đời của thủy.Lại bắt đầu.Với tiêu đề là ba lần lỡ nhịp.Thì chúng ta cùng chiều được xem được trong tương lai sẽ còn điều gì xảy đến với người mẹ đơn thân này nữa.Vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong thì những khán giả của chuyện tình đừng quên để lại những suy nghĩ.Cảm xúc của mình về tập truyện này.Và nếu như mọi người cảm thấy bộ truyện này mang đến cho chúng ta những cảm xúc nhẹ nhàng.Nhưng cũng không kém phần sâu lắng về tình yêu về tình mẹ thì mọi người có thể nhấn like chia sẻ và đăng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com