Bị Bóng Đè Hoặc Gặp Ma Thì Niệm Thần Chú Này Ma QuỶ Cũng Phải Sợ Tránh Xa - Rất Linh Nghiệm-bthu

bị bóng Đè hoặc gặp ma thì niệm thần chú này ma quỶ cũng phải sợ tránh xa - rất linh nghiệm-bthu
Phim bậc thầy.Quý thầy.Mỗi khi gặp ma.Kỷ niệm.Hoặc trì chú.Làm ma vương.Sờ vào biến mất.Tức là phật lớn hơn.Nhưng sao con thấy có câu nói.Phật cao một.Ma cao một trượng.Nếu mà.Thì mai lớn hơn.Thì cái.Mà niệm phật.Tìm.Sao mà biết mất được.Kính mong.Hoán vị.Ảnh cho chúng con.Đây là câu hỏi đầu tiên của chương trình.Và xin mời quý vị chúng ta.Trong vòng đeo tay thật lớn để cung thỉnh phần trả lời của đạo đức giáo sư.Nam mô bổn sư thích ca mâu ni.Lời đầu tiên.Chúng con xin kính chúc.Nghe thượng tọa.Chủ trì cùng đoàn thể.Youtube đức tăng và vị phật tử.Có một ngày bình an một năm bình an.Và cả đời bình an nam mô a di đà phật .Để trả lời.Câu hỏi này.Thì đều thấy.Chúng tôi đá quý.Cây cầu nối này.Là câu nói của dân gian.Chứ không phải câu nói ở trong kinh.Tụng kinh không có nói cái câu.Đạo phật cao.Thứ.Ma cao một trượng.Hay là.Nói những câu tương đương như vậy.Ý nghĩa của câu nói này có nghĩa là.Nói lại.Cao tới đâu.Ma cao tới đó.Như vậy thì quý vị phật tử mới thắc mắc.Là nghe quý thầy.Giảng dạy là mỗi khi mà chúng ta gặp ma.Chúng ta niệm phật.Ma tự nhiên biến.Nhưng mà phật cao tới đâu ma cao tới đó.Thi đấu có ai hơn ai đâu mà sợ phải không.Mới thắc mắc như vậy thì.Chẳng lẽ mình trì chú mình niệm phật.Thì đâu có.Có kết quả gì đâu khi mà mình gặp ma.Như vậy thì quý vị phật tử.Có một số câu chuyện vui lại kể như thế .Bữa trước có ghi khu vực tưởng.Đi ăn nha.Một cái làng nọ.Rất là vắng vẻ.Cái tự nhiên gặp một cái bóng người.Đi nha.Vài.Cái bóng người đó đi cái chân nó không có chồng.Nhìn thấy sợ quá cô chắp tay con niệm phật quá chừng.Tự nhiên nó bị.Không biết gì.Và cũng có cái chú phật tử.Ngủ hay bị mờ.Nè rất nhiều là ma đề.Không biết ngủ trên cái giường đó như thế nào đó.Mà tự nhiên thấy có người nhảy lên mình mình cái mình cứng đơ không nhúc nhích được.Cái biển la la không.Thì lúc đó chú chú tâm chú niệm phật.Một chút cái tự nhiên nó nhẹ nhẹ nhẹ.Kêu rồi.Hoa cây cần đó.Và cũng có.Nhiều người sử dụng gì chú trong những trường hợp đó.Thì nó tan.Biến đi.Mình.Đàm.Quý phật tử mới bảo nha.Là mỗi khi mang áo quần bị ma đề.Chúng ta.Phật có lông thiên hộ pháp gia hộ.Và chúng ta vững vàng.Tự nhiên ma nó biến.Thì như vậy thì.Được truyền tụng trong dân gian.Và quả.Nhưng cũng lại như.Có nhiều người.Làm như vậy.Thì có kết quả tốt.Như vậy thì chúng ta thấy.Là mỗi khi chúng ta niệm.Chúng ta trì chú.Thì dĩ nhiên nó có nhiều kết quả.Xảy ra theo.Chích công phu tu.Của chúng ta.Dây câu.Làm.Phật cao tới đâu tìm ma cao tới đó đây là dân gian lấy sự.Mà diễn lý.Lấy cái tựa gì.Hiện tượng bên ngoài để nói ý nghĩa bên trong.Nên bây giờ chúng ta phải nói với nhau về như thế nào gọi là ma.Như thế nào.Được gọi lại.Như vậy thì theo kinh tế.Tìm ma.Trái gùi.Bài viết phật.Phật.Ví dụ với đức phật.Thích ca mâu ni.Gọi lạnh năng nhân.Lật mặt.Có nghĩa là anh năng.Tử vi.Và thiên địch.Im lặng.Nội tâm.Nếu vậy thì phật.Là thể hiện sự tĩnh lặng.Của nội.Con ma là thế.Chiếc cái đồng.Lịch ta rời tất cả cả.Cách sắc.Còn ma.Lật đật.Là ảnh hưởng bởi tất cả các.Cờ tướng.Nên đạo của ma là đạo của ngũ vị.Doanh.Lại.Tình.Uống ngủ nghỉ là.Con đảo của phật là đảo xa rời như.Chắc tướng sống thật hạnh viễn ly.Điểm đi.Thiền định.Trí tuệ.Đèn lồng.Từ bi thương xót vô à.Chúng dân đó là.Đảo cò.Quốc.Lân kim mã.Mình thấy ở trong dân gian.Đậu phụ.Dây chuyền vàng.Trong đất ở.Việt nam ta.Cũng như trên toàn thế giới.Nói với vợ.Thì dân gian sẽ hình dung ra.Lập tử vi.Là thương yêu là.Bình đẳng còn nối tới ma túy dân gian hình dung.Một cái.Vọng cổ.Không biết thương yêu.Và tham.Ích kỷ.Có nghĩa là.Là đại diện cho.Là đã.Điện cho khách thiện từ.Kết bạn tâm của mỹ.Như vậy thì mỗi khi mình làm một cái gì đó là ngu.Nó tự nhiên.Tại sao họ lại nhân.Đó là.Quý vị.Ninh.Mình làm tới đâu thì có người đi theo ngăn chặn tới đó nên ta nói là phật đến đó.Mod.Và trong bản thân.Của mỗi con người.Chúng ta cũng có hai thành phần.Tâm.Và tâm ma.Tâm phật là chân.Lẳng.Tính.Kinh pháp hoa.Vụ cho đó là.Viên ngọc.Và.Tiền.Là duyên.Là ông chủ nhưng ông.Còn tầm ma là tâm võng.Là tất.Cá tầm.Bây giờ giấy.Ngày xưa tới nay.Chúng ta không biết cúng dường bố thí.Đi đến chùa hoằng pháp tu.Chị tưởng họ dạy rằng là.Tử phải.Cúng giường.Làm cái nền tảng ban đầu làm cấp nước đức để ba.Xung quanh ta để hù.Cái đó.Những bước lên con đường phật đạo.Tự nhiên.Mình đem ra một trăm.không.Cúng dường các đầu đấu.Đấu tranh trong tương tư.Không muốn.ba trăm.không nhiều quá thôi.năm mươi.Cái đưa ra năm chục với tính bỏ vô thùng tam bảo.Vừa đưa ra các thấy cũng nhiều quá thôi.Cái đưa ra.Mày là sự đấu tranh nha đấu tranh giữa cái.Mà.Và.Cái ít.Của mình.Tất nhiên là một bên cái.Luôn luôn lúc nào cũng tồn tại.Thiện đi đến.Đi đến đó.Dân gian tên nhìn.Như vậy nên dân gian ta mới nói là.Phật cao bao nhiêu.Tìm ma.Cũng cao bao nhiêu.Xét về lĩnh vực phật học mà nói chúng ta không.Không thể so sánh.Quý vị.Nhưng mà không thể cho chán.Là trạng thái kịch tịnh tĩnh lặng của nội tâm là nước.Bóng ma đang nằm trong cái thế giới tương đối.Phật là.Tuyệt đối mà tuyệt đối không thể nào so sánh với tương đối.Đường đó.Tỷ to dán giấy tường đấy có.Có câu có nhỏ có lớn.Vòng phật là tuyệt đối rồi.Phi ngôn ngữ phi sắc tướng phi âm thanh.Không hình không.Thì làm tao to với cái vọng động tôi cái hình gì.Được đúng không.Như vậy.Vô tâm của con người phân biệt nên mới có.Có cái.Dịch đấu với tâm phật thì lập bình đẳng rồi đi đạp.Trí tuệ bát nhã.Không có cao.Kinh kinh bát nhã nó là bất ngờ.Tỉnh bắc tân bất giảm rồi.Đó là không cao không.Bệnh do con người mình cố chấp.Con người mình.Suy nghĩ vọng.Mà gây ra.Có ý thức phân biệt có thấp có cao.Nói như vậy.Thì mình mới hình vuông.Là ở trong thế gian này người ta.Coi.Có nhầm khi ta so sánh phật nào lớn hơn vật nào nữa.Ví dụ như phật thích ca.A di đà phật nào lớn hơn.Mình lấy cái tư duy của mình mình so sánh rất lực tay phật với phật không có lớn hơn tại trong một trạng thái tuyệt.Cá lớn cá nhỏ là tương đối.Mà mình đem cái tuyệt đối mình so sánh các tương đối mình đã sai từ.Ở ban đầu rồi.Tuy nhiên.Chúng ta.Trong lịch sử.Cổ phật giáo.Chúng ta đang nói đề cập tới ma ở trong đậu.Vài trong chính sách nói rằng.Không phải chỉ có ma.Hiện ra ở ngoài trước mặt tao đâu mới.Mà có tất cả bốn cái loài ma.Và ma này luôn luôn lúc nào.Đi theo cảnh chợ phá hoại.Ngân tre.Con đường phật đã.Mang là thế.Sự vô minh.Phật là thể hiện cho rõ.Trí tuệ linh có bốn loại ma thứ nhất là tử ma.Thứ hai là.Phim ma.Thứ ba rạp phim nào ma thứ tư là ngủ ấm ma.Nếu người nào tu vượt qua bốn loài ma chiếu.Thì người này bước đến con.Phật đạo niệm phật nhất.Bấm vào tam muội.Tâm bất.Rất là dễ dễ.Cái thứ nhất là tử ma.Tử marn là một cái loại mà ông bà ta thường hay kể lại với.Là cái ở bên ngoài.Cái người chết.Do họ không có tube.Họ không có nhu cầu về.Cực lạc.Không thể.Được niết bàn.Và.Chưa phá bỏ tắt đi.Để tái chanh.Cảnh giới khác.Đó là thân.Ấm.Tên thường thường ông bà thường hay kể lại gặp ma.Như thế này gặp may như thế kia.Những câu chuyện ma kể lại.Như vậy thì đó gọi là tử mang là người chết.Hiện về.Ngát những người.Mà được đồn.Có những người thấy.Có những người không thấy.Hoặc là hai người đi chung.Mở một người.Và một người không.Nói chung tử long.Lại.Đuôi mắt.Bà chưa đi cảnh.Có còn vương.Ở cảnh giới này ta gọi là thân trung ấm.Đó là tử ma.Để nó không làm.Nước ta hết vui vẻ.Nước sông không phạm.Nước giếng có nghĩa là mình không là.Chỉ cho tao quán.Thì họ không bao giờ hả.Chỉ cần mình nhiếp.Giữ tâm chánh niệm là không bao giờ.Cái thứ hai nữa là thi.Phim ma.Thiên ma là ma ở trên cõi trời thứ sáu tức là cõi trời tha hóa từ.Vào phú quốc có loại ma này ta gọi là ma vương còn có ma da.Và ma nữ.Áo vest.Tại sao mang mà sao lại coi trời.Mệt quá trời trong kinh thập thiện đức phật đã thuyết ở cung rồng ca việt nam.Đức phật dạy.Người nào hàng thật tiện mới có cơ hội trong cõi trời có nghĩa là nước rất là nhiều phải không.Mất ra khỏi trời mà tại tao mang lại xin lỗi trời.Là.Chúng ta tu đá quý vị.Mở chúng ta làm phước bố thí.Cúng dường cầu phước tâm ma.Đúng.Chúng ta tu mà chúng ta cần cầu cái này cầu cái nó cầu thành cái này.Cái kia phước quá nhiều tăng cỡ chữ.Mày chín có tâm ham muốn mong cầu na.Tái sanh vào lòng.Phước nhiều cực kỳ thi thành ma vương.Nhỏ nhỏ thành man.Nhỏ nhỏ nữ.Thành ma.Như vậy thì mình.Lịch ra các trang tử của phật giáo.Lý đức.Thích ca ngồi thiền định bốn mươi chín ngày đi.Dưới cội bồ đề.Thì cái đêm bốn mươi chín.Khi tao minh tin dùm một tức là ba giờ sáng.Đức phật.Tam.Thì lúc đó.Ma vương ở trên cõi trời.Mới thấy là đức phật.Là một vị bồ tát thì hiện chúng tới.Chứng đạo.Chấn động.Thì sau này đọc phật giáo.Được đức phật rải ban khắp cõi ta bà thì đạo ma.Lại đất là tháng.Mai là động lực.Thanh tịnh đến đâu ánh sáng đến.Thì bóng tối tăng dần đến đó với.Tính lực lượng có ma chướng bị mất quyền lợi.Vì cái lý do.Là.Bị mất quyền lợi này ở trong tương lai nên mang đã thể hiện xuống ở dưới thế gian mang đến xuống thế gian.Bên ngoài thì quá ra lửa quá ra nước pin down.Chém đứt.Làm cho tâm của ngài.Sợ không thể tập trung vào.Định được.Và trung tâm.Tôi của ngày đó thì mai cũng nhảy vào ở trong tuần tiền định đó.Ma biến ra.Những.Điều ví dụ như là về tình duyên.Tình nhà.Tình ngỡ tình con đấy hồng làm lung lạc tinh thần.Vị tu sĩ.Không cho nhập thể nhập vào.Cuối cùng là phải dịu.Nhưng cuối cùng.Ma vương.Cách hết khu nghỉ.Phật pháp.Và đức phật đã thành.Tránh tránh.Đất quảng.Bảo ma vương.Mới thì một câu.Từ đây đến lũy kiếp về tao.Nếu có ai tu theo đạo.Tức là để.Đức phật là con của phật.Thì ma vương sẽ biến ra nơi đó và cho mai dân ma nữ.Đi đến đó phá chụp.Cái đạo của ngài.Và mang.Hứa điều đó.Minh ngày hôm nay ai tu hành phát âm.Tu giải thoát giác ngộ chính pháp thì điều có ma kế bên.Mở khóa mình liền với.Mình vừa tu cái.Ở đây mình cũng.Bên kia bắt nhạc.Phải ma cháu của ma đó.Mình tu gặp hoàn cảnh này hoàn cảnh.Cảnh.Mới về.Ráng ngồi thiền ông chồng cầm chai rủ đi về la.Làm sao mà thiền định được phải.Cái đó là.Chất vấn.Ở từ phía bên ngoài.Lực lượng đó làm tử ma.Lực lượng của ma trên cõi.Thứ bảy thì.Ở đây đề cập tới ma vương phá hủy dị chưa được diễm phúc được ma vương khóa đâu quý vị.Các vị bồ tát.Thanhvu.Giá cát.Cách đắp hoa phật.Vua của loài ma mới đến phá.Còn chúng ta.Thì chỉ có mai.Ma nữ ma con ma cháo phá thôi.Chị chưa tới lượt ma vương đâu nên đừng có sợ ma vương ở đây.Và.Khoảng hai loài ma nữa.Là ngủ ấm.Và phiền não.Vụ án may là gì đức phật dạy thân.Chúng ta là thân.Của ngũ uẩn.Thỏ từ.Hàng từ.Tắt là chất tứ bên ngoài chúng ta nhìn thấy thọ tưởng hành thức.Thỏ là cái nhận lãnh của.Ví dụ như ta chửi cái tự nhiên về nhớt.Giữ luôn trong tâm nói tên.Đập họ vẫn là.Còn tưởng là chỉ đầu này suy nghĩ đầu kia là.Con.Hai cái cọc tư tưởng nhiều chụp tưởng liên tục liên tục cuốn theo.Cuốn theo gọi.Từ đó mình đã phân biệt được cái này lớn cái này nhỏ cái này đúng cái này này.Gọi là thức.Từ phân biệt được đẹp xấu đúng dài nên sinh ra tâm yêu ghép với họ lạc họ họ.Hoặc là họ không lạc không khổ.Thọ tưởng hành.Chắc là có hình dáng bên ngoài thọ tưởng hành thức là cái.Ở bên ta.Chúng ta lên dân gian thường gọi là hồn và xác.Hoặc là.Và tâm.Tư vấn.Và và tắt.Tại sao cái ngủ vẫn nè.Ngủ ấm này năm nhóm chất chứa mà được ghép vào.Gọi ma.Ma tốc độ.Cản trở.Trên bước đường của phật đạo với.Ví dụ.Chúng ta có cái tật tướng phải không.Chúng ta về nhà chúng ta chăm chút sắc tướng không à.Ăn kẹo này quét bên kia.Bình lọ sơn bên nọ chân bên.Quên tụi.Chẳng biết đường chưa.Chúng ta.Chắc vào.Cái thân và cắt tóc của của mình.Cái đó là chất vào ngủ.Đọc tác phẩm của.Thượng thanh từ.Tác phẩm.Bát-nhã-ba-la-mật-đa tâm.Diễn giải đó thì hòa thượng.Chúng ta có hai cái cánh.Chất vào thân và chất vào tôm.Dao chặt vào thân này mình muốn giữ thân hoài đó.Gần chết rồi không vãng sanh.Mày giữ ngoài mồ mới bị.Cái này của chị muốn biết anh nghiên cứu bên.Nhà ngoại cảm.Chúng ta.Tìm hiểu những vấn đề này.Còn mình chắc vào tâm của mình thì nhiều pháp.Cái gì mình cũng nói mình đúng đó chơi nha.Cây kiểng bình đưa ra là mình với bảo thủ.Ý kiến đó còn giận ai thì giận suốt đời không bao giờ phai.Đó là phẩm chất của ta mới bị con chó người ta tự nhiên ganh tị ta hơn mình anh.Cũng bình thường tao bình ngã mạnh.Tác động tới mình mình tự ái.Mình thấy thương tâm tự hào.Tự cao rồi tự tử.Buổi cuối cùng.Thành cái vòng.Những cái điều đó làm cho chúng ta cuốn theo.Dẫn chúng ta đi tâm tử luân hồi qua con đường địa ngục ngã quỵ súc.Cái đó không phải là tự chúng ta tự sát tao đúng không.Động lên tây phương cực lạc.Những điều đó là những dịp ác chiến dịch ma lôi kéo chúng ta hoài.Nên chúng ta chiều theo cái bản thân của mình nó khoái.Lời chúng ta chiều theo cái đó hả.Mặc áo vàng đây được rồi tu được rồi đồ áo của đài loan.Cái mỏ bình thường tôi được rồi đòi mỏ của đài loan.Tu mà vẫn còn.Những cái tham mu.Còn những nhu cầu mà không phải nhu cầu để.Tu hành các nhu cầu để thỏa mãn.Thân và tâm của mình.Nên ta gọi đó là chối.Diễm ma đưa đến.Mình lệ thuộc vào.Bắt thỏa mãn của.Lệ thuộc và phân bất ổn mạng mộc.Nền đức phật dạy trong kinh di giáo dạy mình.Ta là chi tô.Biết đủ thôi.Hiểu dục là hạn chế dục vọng tuấn.Tại sao ta.Tất cả nguyên nhân của đau khổ.Là do ai dục mệt.Đức phật thuyết.Kinh tứ niệm xứ.Nên quái dị vật tử mình thấy được điều đó rồi giờ mà tôi cần hạn chế dục xuống chút bớt ham muốn chúc quý vị.Cái gì vừa nó đó.Không cần.Áo choàng thái chàng nào mặc cũng được đừng mặc áo dài màu đỏ vô đây.Bảo chào mào nam.Được rồi giải gì cũng. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com