Blog Radio 516 - Anh Có Bằng Lòng Với Một Trái Tim Mang Nhiều Vết Xước

blog radio 516 - anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước

Bạn thân mến.Tôi từng đọc ở đâu đó một câu chuyện ngụ ngôn rằng.Trái tim đẹp.Không phải là trái tim vẹn nguyên không tì vết.Bài là một trái tim với những mảnh vá chằng chịt.Mỗi lần trao đi yêu thương.Cũng như thế đi một mảnh tin cho họ.Rồi tao cũng nhận lại một mảnh tim.Có thể không vừa vặn với chỗ vừa quyết đi.Cũng có khi ta trao đi yêu thương mà không được nhận lại.Khiến cho trái tim có những vết khuyết.Một trái tim sẽ đẹp.Khi nấu trao đi yêu thương và nhận lại yêu thương.Vậy một trái tim mang nhiều vết xước tiểu có xứng đáng đón nhận hạnh phúc.Mời bạn đến với lá thư tâm sự nếu anh có bằng lòng với một trái tim đã có nhiều vết xước từ đến từ từ.Yumi trần.Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát.Tìm hiểu cách thật lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác.Em lạnh lùng hơn.Mạnh mẽ hơn.Nhưng từ sâu thẳm trong lòng em.Em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.Anh sẽ chẳng nhìn thấy được nỗi cô đơn ấy to lớn đến chừng nào.Khi anh ở giữa đám đông với những cô gái vây quanh.Luôn cố gắng khiến anh cười phải làm anh vui vẻ.Bởi mỗi tối thứ bảy anh luôn có ít nhất một cuộc hẹn.Anh sẽ không bao giờ phải ngồi một mình trong quán cà phê.Tài nhìn ra ngoài đường để thấy từng đôi dắt tay nhau trên phố.Nhưng em.Đã phải trải qua tất cả.Không phải em không biết cách làm cho mình bớt đi nỗi cô đơn .Nhưng anh biết không.Con gái cho dù mạnh mẽ.Lạnh lùng đến đâu đi chăng nữa.Cũng sẽ có lúc bị nỗi cô đơn làm cho thầy cục ngã cúi đầu.Em cũng một thời tuổi mười tám đôi mươi đã tin người.Yêu người bằng tình yêu thuần khiết nhất.Trong sáng nhất.Yêu cho hết tuổi trẻ yêu đến kịp cùng.Và rồi người đã bảo em đi.Ngày người bỏ em đi.Em từng mất hết tổn thương da và thể với trái tim mình.Từ đây không yêu thêm một ai khác.Em đã gặp anh.Hai năm sau mối tình đầu nhiều tổn thương phải đánh đổi.Lòng em như biển sâu không đấy.Anh không nắm bắt nồi.Anh từng nghĩ có lẽ cả đời cũng không thể nhắm mắt nổi.Vậy mà anh không bỏ cuộc.Anh đã gặp em.Để xuống từ tất cả những yêu thương của ba người con gái khác.Giao cho em một chỗ trong trái tim mình.Trái tim chưa từng tổn thương không hề có vết xước.Anh đã đến bên em.Và yêu em bằng tình yêu nhẹ nhàng như vậy.Tìm một cô gái có trái tim mang nhiều vết xước như em.Anh bằng lòng thay đổi chính mình.Anh sẽ cho em thích yêu thương lại từ đầu một người khác.Anh dạy cho em cách đối mặt với những kỷ niệm cũ.Bởi chỉ khi đối mặt một cách nhẹ nhàng.Mình có thể nhanh chóng quên đi những gì tổn thương nhất .Hôm nay em gặp lại người cũ.Mai long bình thản đến lạ.Em nhận ra qua không hẳn là vô nghĩa.Em chỉ nhìn vào những nỗi đau đớn mà quên mất rằng.Tình yêu ấy đã từng mang đến cho em những kỷ niệm.Những khoảnh khắc vui vẻ.Hạnh phúc thực sự.Khi em bị tổn thương bởi tình yêu em trân trọng.Em cứ giấu vào nó sự thù hận.Mở quên mất mình nên biết cách bao dung.Và em đã nhận ra.Gửi anh nghĩ đến là ai.Khi em mỉm cười chào tạm biệt người cũ.Lớp băng bao phủ trái tim em bao năm đã tan hết.Em vẫn là em nhưng với một tình yêu trưởng thành hơn.Em muốn cho trái tim mình thêm một cơ hội.Liệu anh có bằng lòng cùng em chắp vá cho trái tim đã quá nhiều vết xước.Liệu anh có thể bảo vệ cho trái tim của em mà không cần phải hứa hẹn bất cứ điều gì.Liệu anh có dám cùng em đánh cực bằng niềm tin và tình yêu này.Một lần nữa không anh.Bạn thân mến.Một trái tim mang nhiều vết xước sẽ được bù đắp từ một trái tim lầm lỡ.Rồi sẽ có người dạy cho ta học lại cách yêu.Còn với hai trái tim đã mang nhiều vết xước.Liệu có thể đến được với nhau.mười bảy lớn nghe truyện ngắn.Hai trái tim mang nhiều vết xước được gửi đến từ bạn làm nghiên.Chị nhớ của viên dạo này không được tốt.Cô ấy quên biến đi chuyện vừa mới được sếp yêu cầu làm.Học bỏ quên ngay một thứ gì đó vừa rời khỏi tầm tay mà không nhớ khi nào và ở đâu.Huyền mất ngủ gần hơn hai năm nay.Cô thường xuyên phải dùng thuốc để vụ yên.Vì mỗi ngày chị ngủ được chừng ba bốn giờ đồng hồ.Có khi thức trắng nên cơ thể cô lâm vào tình trạng suy nhược nghiêm trọng.Giảm cân.Trạng thái tinh thần chủ nhiệm us.Mệt mỏi.Và vấn đề rõ ràng nhất mà nguyên cảm thấy lo sợ.Chính là trí nhớ dường như đang giảm dần.Bác sĩ đề nghị cung nghỉ phép phải đi đâu đào tịnh dưỡng trước khi quá muộn.Vừa bấm xong nút gửi email báo nhân sự nghỉ mười ngày phép năm.Huyện ngã người ra ghế sofa.Và suy nghĩ xem mình nên đi đâu bây giờ.Bộ nhớ biển.Đã lâu cô không dám đặt chân đến một vùng điểm nào cả.Bởi màu biển xanh biêng biếc.Thật ấm áp.Cách lạnh lùng.Sẽ khiến những mảnh kí ức yêu thương của cô.Với minh tuấn lại hiện về nguyên vẹn trong phút chốc.Rồi lấy vợ phụ ra khiến cô dùng dấu trong từng cơn đau.Duyên thầm ước phải chi tình yêu có thể như một lớp áo.Khi người ta lớn lên hãy phát tướng ra.Nước áo ấy chửi điên không cần vừa vạn nữa.Người ta có thể vứt bỏ đó trở về lại thì xác trần trụi của mình.Phải tìm khoác lên mình lớp áo mới.Nếu được như thế thì thật tốt.Thế gian này sẽ không có những đau khổ.Không có thể điên thầy tự tử vì tình.Huyền gọi cho cô bạn thân làm bên lữ hành.Như đặt một tour du lịch tùy ý nào đó ra lấy những ổ nào.Tình hình ơi trong mười ngày ấy.Cô không suy nghĩ về nơi chốn nữa mà giao hết cho cậu bạn.Thôi thì tùy duyên vậy.Tối ngày đi.Clip qua email để biết sắp bay.Và giữ người khi nhìn thấy điểm đến là côn đảo.Làm biển như.Ôi trời.Cẩm lệ duyên phận bó buộc bị hư.Cô trực lưỡi.Thôi đành vậy nếu là duyên phận thì không tránh được.Còn là họa cũng không trốn thoát được xuất khỏi thành phố đã.Côn đảo chào đón nguyên vào một cơn mưa nhẹ nhẹ cuối mùa.Cách cài đặt tua sẽ được ghép chung với nhau thành đoàn để đi cho vui.Thiên đường mùa này không phải là mùa xuân.Mình rất ít người đi.Đoàn của uyên chỉ vỏn vẹn có ba người.Cô và một cặp vợ chồng nhà giáo đã về hưu.Ảnh hướng dẫn viên nhận khách cũng giật mình.Cười bảo uyên giống con gái vẫn bố mẹ đi du lịch.Chuyện thấy vậy mà hay.Đi với người lớn và ít người như vậy.Cảm giác yên tĩnh và đúng chất nghỉ dưỡng.Vì mọi hoạt động đều dễ chở liên quan thai hơn.Không khí và bệnh tích côn đảo mang đến cho nguyên một cảm giác thật khác lạ.So với những vùng biển khác cô đã đi qua.Có lẽ một phần sau đây là địa điểm du lịch tâm linh.Nên không hề có bất cứ sự xô bồ hay hoạt động náo nhiệt quá mức nào.Cái đít trừ lẫn con người.Đều có một nét thu hút từ sự từ tốn và chậm rãi.Cô thấy hài lòng với mọi thứ trừ anh hướng dẫn viên gia.Vấn đề duy nhất đó chính là cái tên tuấn của anh.Chuyện quái gì đang xảy ra vậy.Đùa mình à.Tìm câu lúc ấy thực phẩm một nhịp và có cảm giác thế giới đang chống lại mình khi nghe anh giới thiệu.Sau một vài giây xúc nhẹ trước thái độ của uyên.Khi anh chào cô cái bắt tay xã giao.Quốc tuấn phân chia khóa phòng cho các vị khách.Và hẹn gặp mọi người vào buổi chiều.Chị uyên ơi.Sau đó mình ít người nên tuần một linh động hơn về lịch trình.Chiều nay là mình sẽ đi tham quan các bãi tắm trước.Như vậy mọi người sẽ có nhiều thời gian thư giãn tự do và ngắm hoàng hôn.Tùy anh sắp xếp thuyền không có nhiều ý kiến.Mà.Mà sao chị.Mà anh đừng có xưng tên nữa nhé.Em nhỏ hơn anh mà.Ok viên.Tuấn không hiểu yên đang gặp vấn đề gì mà có vẻ căng thẳng với anh.Tuy nhiên bằng kinh nghiệm lâu nay.Anh đưa cô vào danh sách khách hàng khó tính.Chắc sẽ khổ dài với cô này rồi đây.Những buổi chiều the men.Vậy à hơn một chút.Giày dạo quanh một vòng để mọi người tham quan các bãi tắm đẹp.Suối rừng chết ở đầm trầu.Nơi được mệnh danh là bãi tắm đẹp nhất côn đảo.Xuyên không xuống.Cô đi loanh quanh chụp ảnh.bảy mươi sáu đỗ mười bình thành nhìn ra biển.Cô như lần đầu tiên gặp minh tuấn.ba năm trước.Khi cô cùng bạn bè đi vũng tàu chơi.Không may bị đuối nước.Anh đã lao ra cứu cô.Cơ quan và yêu anh từ sau tai nạn hữu duyên đó.Những chuyến đi của cô từ sài gòn ra vũng tàu trở nên thường xuyên hơn.Những ngày nắng say người.Những đêm mưa tầm tã đều lưu dấu những kỷ niệm của cô và tuấn.Bãi trước bãi sau hồ mây đường thùy vân dọc biển.Hay những quán ăn trong hẻm hấp đều có nụ cười hạnh phúc của uyên.Và ánh mắt đầy yêu thương của tuấn.Huyền không ngủ được.Cô đi dạo trên con đường dọc biển.Trăng sáng từng đám mây nhởn nhơ trôi chậm chậm.Xóa bằng hơi thở biển vùng vật phải lạnh buốt.Quấn và thân thể mảnh mai của cô.Chiếc váy trắng bị gió đẩy sát vào thân người.Bụng quá nhỏ bé và liêu xiêu.Bỗng có bàn tay vỗ nhẹ lên vai.Khiến winston.Cô quay lại thì thấy phải mặt tuấn thoáng lo lắng.Xin lỗi anh chỉ định chào em thôi.Không sao.Lại chỗ không ngủ được à.Dạ.Uyên vẫn tỏ ra nhất gừng và kiệm lời với tuấn.Nếu không ngủ được anh dẫn em đi lượm trái vàng nhé.Lượng trái bàng.Khuyên tròn.Em cứ đi rồi anh giải thích cho.Ở côn đảo.Bằng loại cây được nhìn thấy nhiều nhất.Rất nhiều cây cao và thân to đến mấy phẩm ôm.Có những cây đã có hơn một trăm năm mươi năm tuổi.Tuấn bảo anh làm hướng dẫn viên ở đây được bộ gần một năm.Chứng kiến rất nhiều khách với vẻ mặt ngạc nhiên như ý.Khi lần đầu thấy những cái thằng trăm tuổi.Cô còn ngạc nhiên hơn khi được giới thiệu hạt vàng là đặc sản của côn đảo.Mà không phải là một loại hải sản thường thấy ở những vùng du lịch biển.Cứ tầm độ ba hoặc bốn giờ sáng người dân ở đây sẽ đi lượm trái bằng dụng.Truyền hình theo vì sáng từ ánh đèn pin đều nhập từ trái bằng màu vàng.Tế bào ở đây cao hơn hẳn những trái cây thường thấy ở quê nhà.Người ta đem trái bàng về phơi khô.Xong sẽ bổ ra lấy hạt.Đem hạt chanh với muối học đường vậy là đã ăn được rồi.Cũng có thể bỏ thêm gừng để tăng hương vị.Con bò này sẽ được phơi tiếp đây mùa mưa về làm cùi đốt.Chạy bền lắm.Huyện tiếp thu.Tuyển tiếp lời.Lại xa mai anh mới giải thích cho mọi người nhưng mà có duyên gặp em sớm.Nên em được ưu tiên biết trước đó nha.Mai sẽ dẫn mọi người ra chợ để thưởng thức món này.Truyện cười nhẹ và gật đầu.Họ đi dọc hành vàng bên bờ biển.Nhật cũng được cần một túi to.Trời gần sáng mây cũng bay vội hơn.Biển bình yên thành từng đợt sóng trắng xóa vào bờ.Truyền nước mắt lên nhìn những tấm bảng xung xinh trong giờ sớm.Đón những tia nắng đầu ngày.Tuấn vũ tiến lại gần cô huyền vợ một người xuống khi anh đưa bàn tay lên sắp chạm vào tóc mình.Đứng yên nào.Hoa vàng rụng đầu tóc em này.Tuấn đưa tay giữ từng nụ hoa.Và thả vào lòng bàn tay của uyên.Chúng như những ngôi sao trắng li ti.Từ chạm vào tóc người nhẹ nhàng và không gây chú ý.Truyện cười.Dễ thương quá.Tuấn hưng bất ngờ.Xuất từ hôm qua.Lần đầu thấy quốc cười tươi và vui như vậy.Anh vứt rác cũng cười theo khiến em cũng thấy ngượng và vội quay đi.Vẫn thế cô cũng không đến mức lạnh lùng khó chịu như anh đã nghĩ.Buổi chiều hôm sau.Khuyến cáo bệnh ở lại khách sạn không đi cùng đoàn dù sao cô cũng còn cá sấu ngày lưu lại thêm sau tua.Quyền lợi ra chỗ những cây bàng dọc con đường ven biển.Chẳng hiểu vì sao tiền lại có cảm giác bình yên khi nhìn thấy những bó hoa dũng sĩ ấy.Cô đứng thật lâu dưới tán cây.Nhìn các ngôi sao làm lễ kết thành chùm.Lặng lẽ mình cho những cành lá xanh.Lặng lẽ theo dõi xâm nhập vào không trung.Và bước mình xuống lòng đất mẹ.Duyên cảm nhận từ trong cơn gió.Một sự em bảo đi qua từng đóa hoa nhỏ bé đang rơi.Đến giờ cũng không muốn làm chúng thương tồn.Sự hiền lành và mộc mạc ấy chiến làm người chỉ muốn được yên ắng lại.Viêm mũi lại khá lâu.Ở ngoài biển chưa từng đợt sóng vỗ vào vách đá.Độ dài âm thanh tùng thiết và có đôi chút ấm ức luận sách hơn.Thì ra là vị ở phía xanh thẳm mênh mông kia.Con thuyền nào đó vừa đập đã vội vàng khổ nail.Ráng chiều phủ dần lên bầu trời.Chống nước kính đá.Con đường.Hầm kế tầng chìm vào màu đen của bóng tối.Sự tĩnh mịch của nơi này có thể khiến một cơn gió nhẹ cũng phát ra được âm thanh.Huyền lương thưởng thì bộ về khách sạn.Một ngày thật dài và thấm mệt.Nhìn giấc ngủ đón cô vào cũng dịu dàng như từng cánh hoa vàng buông mình trong gió.Phim ở lại côn đảo cho tròn mười ngày phí.Những ngày của cô trôi qua thật nhàn nhã và an bình.Nhưng mà đến với cô vẫn còn là một nỗi sợ hãi.Vẫn như một thói quen.Cô thường thức đến hơn một sáng.Đã nhiều đêm qmười bao cuối.Lặng nhìn về phía những ngón chân mình.Bàn chân chưa qua bao nhiêu nơi.Mà chứng như bụi mờ và cô đơn.Hai năm trôi qua.Từ khi kẻ thứ ba mang minh tuấn rời khỏi cô.Đứa con chưa kịp thành hình đã không giữ được.Vì mọi hành trình với uyên xử như đã khép lại.Cô chỉ quấn quanh mỗi ngày hai lượt giữa nhà và công ty.Cuộc sống buồn tẻ đến mức gần như phát điên.Cô có thể chịu.Và đền hết mọi đau đớn vào lòng.Ngày nắng lên vẫn cố gắng chân mình để làm gì.Rồi cũng mất ngủ về đêm.Tìm việc qua đã không còn một khoảng thời gian thư thái nữa.Mà hình như là một nỗi ám ảnh.Dòng suy nghĩ và kí ức của anh.Bị cắt ngang gửi tin nhắn đến của quốc tuấn.Em ở lại để mấy ngày nữa phải không.Thời gian này anh không có nhận khách nên nếu có gì cần giúp đỡ thì cứ bảo cho anh nhé.Cảm ơn anh.Sao thức khuya thế.Anh định nhắn để sáng mai em đọc được.Có cần gì thì gọi anh.Không ngủ.Có chắc là ngủ được không.Ai đi được bàn tiếp nhé.Ok đợi em xíu.Cô đứng dậy khắc phục chiếc áo bước ra từ vải lẫn vào màn đêm.Có lẽ là một đêm trắng nhưng không cô đơn.Anh cũng thức khuya thế.Không.Anh vừa mới ngủ dậy chứ.Ở đảo như ở nông thôn.ba bốn giờ sáng đã bắt đầu ngày rồi.Ngủ như cái đấy hả.Vậy mới đông dân được chứ.Huyền lớp đầu nhìn tuấn cười.Kỳ ta anh cũng không thích người phí giỏi chứ.Huyện có mơ cũng không thể hình dung.Mình sẽ có trải nghiệm này.Và cũng chưa thấy vui vì điều ấy.Những trái bàng nằm lăn lóc trường người đến.Lĩnh chuyên đề những bó hoa hình ngôi sao trắng hiền lành.Tuyển dụng nghĩ ra trò nghịch ngợm.Thu nhập những đóa hoa thành một bụng to rồi lên đèn đánh úp phải hết lên đầu tuần.Họ cứ như đang trở về tuổi hoa niên.Cửa sổ như những đứa trẻ.Rồi tuấn dẫn cô đi ra biển ngắm mặt trời lên.Đi ăn sáng.Đi lòng vòng những chỗ cô không đi cùng đoàn.Đưa uyên về khách sạn.Tuấn chỉ có trái tim sen anh mua từ lúc nào.Bảo quốc pháp uống cho dễ ngủ.Phim đưa tay nhận túi trà.Bàn tay phú quý chạm vào tay anh.Tính chất ngừa lấy hai tay bọc lấy đôi tay nguyên bào.Vừa uống nên.Hơi ấm từ bàn tay anh khiến cô luôn cũng rất vội về.Ý nghĩa cảm ơn và đóng gói cửa phòng.Tim cô đăng nhập lại.Đã rất lâu cô chưa chạm vào tay một gã đàn ông nào.Sự lãnh đạo đạo khóa chặt trái tim cô từ những ngày đầu tiên ấy.Tuấn mang theo một nụ cười chơi với phong.Lòng anh nhen nhóm một khát khao yêu thương và đi tìm hạnh phúc.Những lần thấy nó ngập chìm trong vô vàn những tâm sự.Anh thực sự muốn chia sẻ cùng cô.Anh hi vọng bàn tay trái tim này của anh sẽ có đủ sức mạnh và kiên nhẫn để sưởi ấm trái tim.Có lẽ đã chịu quá nhiều thương tổn của cô.Nay thứ sáu yên ở côn đảo.Khi bạn đại học của tuấn hẹn nhau nghỉ mát ở đây.Truyền thuyết phục cô cùng giao lưu với mọi người trong một đêm tiệc nhỏ.Mọi người quây quần đàn hát.Cô chỉ ngồi lặng lẽ và uống.Pin xoay đầu óc của trống rỗng.Ngọn lửa chạy vừa vùng nhấp nháy trong lồng bắt.Phù hồn và cô đơn.Tuấn tự yên về.Tiền đổi ra phía bờ kè hồng gió.Cô lặng lẽ nhìn xuống đập đầu vào đá.Cù bất hủ.Ban đầu vật lập lễ.Rồi tiếng khóc lớn dần nước nghệ.Tuấn không biết có gặp vấn đề gì để an ủi.Chỉ lặng ở bên cạnh.Khoác thêm áo cho cô.Huyền bắt đầu kể về chuyện của mình.Bao nhiêu âm.Tổn thương hàng ngày che giấu bằng sự lãnh đạo.Đã vượt nữ kiểm soát và bộc phá.Bỗng nhiên được một vùng dậy chạy về phía biển.Cùng ngã nhào vào lòng biển thức tuy cao không.Tuấn phụ phải đuổi theo chồng lúc rằng cao kéo cô lại bờ.Sự di truyền của uyên bị đứt và rơi xuống nước.Huyền vũ để tuấn ra.Về mặt của hàn quốc và lo lắng.Cô lập tức một mặt xuống nước mà tìm.Chồng lúc căng thẳng và nóng bụng.Tuấn bất ngờ đưa tay tát vào mặt cô để cô bình tĩnh lại.Phim ôm mặt khóc nức nở.Anh xin lỗi.Như em bình tâm lại được.Anh đã bỏ rơi em rồi.Thì em có lớn tiếp sợi dây chuyền vô nhị ở làm chi nữa.Phim im lặng không cho anh biết được với tuấn.Vì anh nói quá đúng rồi.Lúc này cũng chỉ có thể tấm tức khóc mà thôi.Tuấn nhẹ nhàng kéo cũng ôm vào lòng những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào ngực anh.Nỗi đau của cô như núi thêm vào vết thương trong lòng anh nhiều năm trước.Họ dìu nhau ngồi xuống gốc bằng.Lợn trong bao hoài niệm của riêng mình.Lại thêm một đêm trắng màu hoa vàng vương trên tóc.Trong lòng yên vớt xác lên lấy một quyết tâm có những nỗi trắc nghiệm đã đến lúc cần phải buông vào để bất ngờ.Đại tướng cuộc sống còn nhiều điều đáng thì quan tâm hơn.Cô nhìn bàn tay mình được nắm chặt trong tay tuấn.Cảm giác được an ủi được chia sẻ quyến luyến.Kiếm cũng chả muốn đứng dậy về phòng nữa.Cô nhắm mắt lại đầu vẫn tựa vào ngực anh.Từng nhịp tim anh võ chiều chiều như một khúc nhạc ru.Yên bình và vững chãi.Cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.Điểm ấy những cơn ác mộng đã không về.Đêm cuối trước khi yên dưới đào với sài gòn tuấn hẹn gặp tạm biệt cô.Anh có món quà nhỏ gửi cho em.Cảm ơn anh mấy ngày nay đã quan tâm em nhé.Anh.Sao thế.Anh muốn có cơ hội.Và thêm nhiều thời gian hơn để chăm sóc cho em.Những ngày vừa qua.Vì có tuấn.Truyền thuyết tinh thần mình phấn chấn hơn.Những ngày ở đây.Cô thấy lòng mình dẫn tháo vào được coopmart.Những câu pha trò chọc cười của anh.Những buổi sớm mai cùng nhau nhặt trái vàng.Những buổi hoàng hôn ngắm mây lùng bóng nước.Nụ cười của cô đã có thể quay lại rạng rỡ hơn.Khu minh tuấn.Từ tận trong đáy lòng cô biết mình đã mến tuấn.Cô vẫn phương quyến luyến hơi ấm từ bàn tay từ lồng ngực anh.Thế nhưng những bậc cảm lỗi lầm trong quá khứ.Các chuyến cuối lạnh lùng từ chối tuấn.Có lẽ cô vẫn chưa sẵn sàng đón nhận yêu thương mới.Xin lỗi em là người từng ly hôn.Nói đoạn.Phim quay người bước đi cố gắng giữ lại dòng nước mắt lăn khỏi khóe mắt.Những bó hoa vàng suy theo dấu rơi xuống mặt đường.Bỗng tuấn kích tím đột ngột và tham vọng.Anh cũng đã qua một lần đò.Như thế đã không bằng chưa.Bước chân của uyên như bị giữ lại.Cô đứng yên và cho những ngành khá lâu trước khi xoay người lại.Họ thấy con người với trái tim đầy những vết sẹo.Đứng giữa đất trời và trong mắt bây giờ chỉ nhìn thấy đối phương mà thôi.Thằng trí bằng thẻ sung gửi theo cơn gió đêm muộn.Những đóa hoa tinh tú màu trắng sẵn sàng search.Tao có yêu thương. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com