Blog Radio 538 - Ngày Gió Ngừng Thổi ở Bờ Bến Bình Yên (phần 1)

blog radio 538 - ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên (phần 1)

Là con gái ai cũng cần một bờ vai dẫn sở chở che.Ai cũng cần một ai đó ở bên cạnh trong đời.Nếu cô gái nào đó có mạnh mẽ.Độc lập vĩnh kiều.Thì cũng sao họ không còn sự lựa chọn nào khác mà thôi.Có những người khi sinh ra đã bị mồm.Dịu dàng như nước.Có những người lạnh lùng cuồng dữ dội như một cơn gió đi hoang.Yêu một người con gái thích là một cơn gió tự do liệu có người đàn ông nào đủ can đảm.Trong số blog radio của tuần này.mười bảy lắng nghe truyện ngắn.Ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên.Của tác giả nguyễn thị loan.Tôi tin phòng.Còn anh tên vân.Hai con người trái ngược nhau mà lại chơi thân với nhau gần mười năm trời.Nhà anh thích là tôi không say lắm.Đều là những ngôi nhà cấp bốn điển hình của vùng quê bắc bộ.Mẹ bầu.Đặt tên tôi là phong vì mẹ mong tôi được tự do như là gió.Cảm lớn.Tôi cảm thấy cái tên có thể dự báo trước cuộc đời của một con người.Nhưng mẹ.Như tôi.Như vậy.Mẹ tôi tên lê.Mẹ đẹp lắm.Tại vì mẹ cũng chán biết bao lần nước.Thời còn con gái mẹ đẹp nhất làng bao nhiêu người theo đuổi.Nhưng trái tim mẹ chỉ rung động với người sinh viên thực tập từ thành phố về.Kết thúc chuyến thực tập .Người ta đi mất.Chỉ còn lại mẹ với mình sống là tôi đang lớn dần trong bụng.Mẹ giữ tôi lại.Sinh tôi ra.Bà bầu bọc túi lớn lên giữa những giải biểu của xóm tiền.Mẹ vì tôi mà nhẫn nhịn.Thậm chí là những.Còn tôi ngày bé đánh lộn với bọn trẻ con trong làng không biết bao.Vì chúng nó thì chửi mẹ.Còn người lớn trong làng thì đay nghiến.Đúng là cái đồ không cha.Nhưng tôi nhớ.Có một lần đánh nhau với thằng đôn còn nhà bà đạo.Bị nó đấm chảy máu mồm và gây mất cái răng cưa.Mẹ ôm tôi đến nhà đó.Lần đầu tiên trong đời.Tôi thấy mẹ đính đá chua ngoa kỳ gồm đến vậy.Bố mẹ thằng đôn về xin lỗi mẹ.Xin lỗi tôi.Còn thằng đôn thì ăn một trận roi mây sưng mông đến tận hôm sau.Sao sao ấy người làm cũng phải chừng mẹ con tôi hơn.Tôi cũng không còn đánh lộn nữa.Bài tập trung vào.Bất ngờ mọi trò kiều kích của bọn trẻ con trong làng.Tôi đến chết cũng không quên được cái cảnh mẹ ôm tôi.Buổi đầu máu cho tôi vừa hỏi.Mẹ vừa làm mẹ vừa làm cha không đủ cho con sao.Tôi quen vân vào năm cấp ba khi chúng nên học trường điểm ở trên thị trấn.Anh và tôi ở chung xóm trọ.Nằm sâu trong cần gõ nguồn nhiều .Đến mùa mưa là nước ngập lênh láng.Phần khác với tôi con trai mà chu đáo lại hiền lành.Sống trọ bao nhiêu em nữ sinh mamonde.Ấy vậy mà anh chẳng yêu ai cả.Chỉ thích chơi với tôi.Lúc đầu.Tôi bị ghét ra mặt về sau thấy tôi và anh chơi với nhau đúng kiểu hai đứa con trai bọn nó cũng quen.Tốt.Duyên số đưa đẩy chúng tôi đại học chung trường đại học.Anh khóa trên rồi khóa dưới.Cuộc sống là quay cuồng trong những ngày sáng lên giảng đường.Chiều tối tất bật làm thêm.Cuối tuần tranh thủ làm gia sư.Anh vẫn thấy bảo tôi làm việc vừa thôi không là chiếc xe.Còn tôi cắm cúi vừa học vừa làm.Tìm kiếm được vừa trang trải cuộc sống.Gửi tiết kiệm gửi về cho mẹ hiếm hoi làm mới đáp chuyến xe về thăm mẹ được một ngày.Hôm sau lại tất cả quay về hà nội gấp.Tôi bà quý mẹ sau này sẽ đón mẹ lên làm người thành phố với tôi.Ở mãi chốn quê này rồi cũng mệt người ra mất mỗi lần như vậy mẹ đưa bà mẹ quê ở đây rồi.Quen với tiếng đức.Mảnh ruộng bờ ao thanh bình.Cuộc sống thành phố xô bồ mẹ không chịu đi.Tôi không dám cãi mẹ chỉ biết mỗi lần về thăm.Lời mỗi lần thấy thương mẹ đến thắt ruột.Ngày ra trường.Tôi được nhận vào một công ty nước ngoài tấm bằng đầu với hàng tá thí nghiệm làm thêm từ thời có sinh viên.Giúp tôi có được mức lương cao.Mọi thứ ổn định.Tôi bắt đầu sống cuộc sống đúng nghĩa như là gió.Đi làm đi du lịch.Sắm sửa những bộ cảnh đắt tiền.Gửi tiền gửi đồ về cho mẹ.Chồng cũng quay vội vàng của cuộc sống.Tôi gặp sơn.Tôi nhanh chóng đủ cục với sự rắn rỏi đầy năm tính từ anh.Chúng tôi quấn lấy nhau vội vàng gấp cá.Sơn bào anh bị thu hút bởi vẻ ngoài xinh đẹp và sự độc lập đến kiêu ngạo.Tôi kể với mẹ về sơn về tình yêu cuồng nhiệt mà chúng tôi dành cho nhau.Mẹ chỉ lắc đầu thở dài bảo con chưa hiểu thế nào là tình yêu đích thực đâu con gái ạ.Tháng ngày trôi nhanh theo những vòng xoáy bất tận.Tôi như cơn gió sống thỏa mãn và tự do nguồn nhiệt quay theo những chuyến công tác dài ngày.Những buổi tiệc chiêu đãi đối tác.Thỉnh thoảng vẫn sẽ qua thăm tôi.Lúc toilet về nhà sau những cuộc vui quyền hết cả bờ bến.Thường thì anh sẽ rồi tôi đã làm vợ và chiếc sufat vào dương.Cởi giày lầu mặt đắp chân cẩn.Hoặc ép tôi uống cốc nước chanh giải rượu.Với chúng tôi những chuyện như vậy đã trở nên bình thường.Mình đã quen với việc cặp đôi chồng lúc bù xù số rưỡi nhất.Còn tôi cũng quen với những buổi sáng cuối tuần ánh xuất hiện kéo tôi đi câu.Hãy được mụn nổi hứng rủ tôi chạy bộ ban đêm.Với sơn.Tôi luôn là người tình xinh.Nóng bỏng và kiêu hãnh còn với vân.Tôi chỉ là một đứa con gái bình thường và hay lên cơ sở hơi không kiểm soát.Xin cặp tôi nói lời chia tay vào một ngày những con phố hà nội.Đang oằn mình chống nắng nóng.Anh bảo tôi quá độc lập.Quá mạnh mẽ và kiêu hãnh.Anh cần một người đàn bà mang lại cho anh cảm giác anh là đàn ông.Tuổi giết mép cười chua chát không níu kéo cũng chẳng khóc.Đàn ông khi muốn chia tay có ngàn vạn lý do tìm người phụ nữ thấy rằng nỗi thuộc về họ.Tôi nhìn vào mắt anh vào nếu anh có người khác thì cứ nói thẳng với em.Lý do làm gì cho phiền phức.Sơn cũng không phủ nhận.Anh ba.Hàng ngày đến đón tôi ở công ty ảnh đã chú ý tới thủy.Cô lễ tân có mái tóc đen dài thẳng mượt lúc nào cũng dịu dàng ấm áp.Cô bé mới vào công ty tôi được năm tháng.Gương mặt tròn xoe.Đôi mắt đen l ý lại rất hay cười.Chị cà phê trong miệng tối ngày đám đó.Thủy.Tiền cũng như người.Trong tiêu mất làng.Nếu tôi là đàn ông.Có lẽ tôi cũng bị cô thu hút.Nghĩ thì nghĩ vậy mà trong lòng vẫn hụt hẫng trống trải và mất mát ai bảo phụ nữ mạng.Thì không biết buồn.Tôi đó tôi rủ vân cũng uống rượu.Từng dòng chất lỏng cây đồng đùi thẳng vào cổ họng.Mở buồn thật.Người ta vẫn vào con cái khi say thường hay khóc.Mà tôi một giọt nước mắt cũng chẳng thể nào xảy ra được.Tôi uống rượu mà như kẻ sắp chết khát trên sa mạc.Bỗng tìm được nước.Hết ly này tới nơi khác.Phần bản đồ uống cùng tôi.Vì sao anh chỉ lặng nghe tôi nói ngay nói huyên thuyên trên trời dưới về.Đến lúc tôi đòi uống thêm một chai nữa.Anh mới nhất mày gặp đi.Anh nuôi tôi sinh ckc.Ấn tay vào ký trước rồi phóng xe chở tôi về.Tôi cái đầu ra cửa sổ.Chờ giới đêm thử tóc bay tán loạn.Mùi hương ngọc lan nhà ai theo gió bay qua.Nồng nàn và quấn quýt.Anh kiếm rất tồi.Đóng cửa sổ mặc cho tôi kêu gào ầm ĩ.Về đến nhà.Tôi nổi cơn điên kiên quyết không vào đòi đi tiếp.Anh bực bội.Veteran vay rồi ném thẳng vào giường.Tôi cầu tiết.Bật dậy xong bảo anh cào cấu loạn xạ.Anh giữ chặt tay tôi.Ngành không cho tới phát tác.Từng có nhau mất thăng bằng.Tôi và anh đã nhào xuống.Khoảng các đội vào nhau.Thời gian như ngừng lại.Anh bị chặt môi tôi bằng nụ hôn cuồng dại.Mùi rượu nồng đàn vẫn bị ngập đầy trong.Ở mũi anh đồng rãi trượt dần xuống dưới.Tôi thấy mình như bị thiêu đốt.Rồi lại như bị ngàn con sống vùi dập.Chỉ biết phiếu sạc bảo anh.Cảm nhận sự cuồng nhiệt đến hông giải từ anh.Cho tới lúc ngủ thiếp đi vì rã rời.Khi tôi tỉnh dậy.Đã thấy gương mặt thanh tú của vân ngay cả.Anh nhìn tôi chăm chú.Ngón tay nhẹ nhàng với phút mặt tôi.Những mãnh liệt đêm qua usb khiến từ bối rối.Quay đường tránh mất tha thiết của anh.Phần giữa mặt tôi là.Rồi dịu dàng hôn tôi.Bờ môi anh ấm áp.Ôn nhu săn sóc như sợ làm tôi đau.Nụ hôn cứ sâu dần.Triền miên khiến tôi chìm đắm không cách nào thoát ra.Cho đến khi anh buông tôi ra.Cúp vào vai tôi thử.Tôi mừng tình.Kể từ hôm nay.Anh sẽ không được bên ngoài cuộc sống của em nữa.Cũng không cho phép em nói không với anh.Tôi nhìn đâm lên trần nhà dùng rộng bình thống nhất hỏi anh.Anh có biết mình vừa tỏ tình với một đứa con gái vừa bị bồ đá phút.Bước đầu đã dễ dàng lên giường với người đàn ông khác không.Anh chỉ cần biết người đàn ông đó là anh.Anh không muốn làm bạn em nữa.ba năm cấp ba.Năm năm đại học.hai năm đi làm.Chừng đó thời gian phải mang mác là bạn thân với anh đã quá đủ rồi.Phim gay gắt.Thái độ của anh làm tôi bất ngờ.Từ trước tới giờ.Chưa bao giờ vẫn tức giận với tôi.Im lặng một lúc lâu phân kỳ thật lấy tôi đặt lên trán tôi một nụ hôn trìu mến rồi cất tiếng.Thời tiết mà kiến thức thành phố mũi cay cay.Đừng từ chối anh.Nhạc.Sau hôm đó.Chúng tôi chính thức trở thành một.Đồng nghiệp nữ mỗi lần nhìn thấy tôi là system chỉ cho.Tôi quá biết họ nói gì về mình có điều chẳng thèm để ý.Mười mấy năm thơ bé.Tôi đã quen với sự giễu của từng người làm.Chú tiểu tướng này so với quãng thời gian ấy bốn chẳng đáng gì.Tôi vẫn sống cho mình.Chỉ khác là bên cạnh tôi có tiêm về.Nên tôi sống chậm lại.Cùng anh cảm nhận sự yên bình.Mà ngày xưa tôi đã từng cho là nhàm chán.Hôm nay.Tôi thấy trong người hơi mỏi mệt.Đậu ván.Mình có buổi họp quan trọng với khách hàng nên không nghỉ được.Anh bắt tôi xin nghỉ phép và hứa tới bệnh viện khám.Cần nhìn mãi từ mức tôi đồng ý anh mỹ yên tâm rồi đi.Đầm ngủ thêm một lúc cho đỡ mệt.Tôi yêu ai bao giờ đi tới bệnh viện.Làm xong hết các loại xét.Tôi mệt mỏi chờ tới tin mình.Cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay.Tôi sẽ chờ.Tôi mang thai.Bác sĩ chỉ định tiếp đi siêu âm.Cái thai đã được sáu tuần.Là con của tôi và vân.Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.Tôi vừa thức đặt tay lên bụng.Trong đó là một mầm sống.Nhưng tới ngày xưa âm thầm từng ngày lớn dần lên trong bụng mẹ.Tôi nhắn tin cho vân.Hẹn anh ra quán cà phê và rửa ăn chưa.Tưởng tượng ra gương mặt ngốc nghếch của anh lúc tôi thông báo.Tôi bật cười một mình.Cảm giác yên bình và hạnh phúc.Như giọt nước mắt rất đầy vào trong lồng ngực.Tôi đến quán cà phê chứ.Thấp thỏm chờ đến giờ hẹn.Tôi ngồi góc khuất trong góc.Nhiễm sắc thường.Định bụng khi anh đến tôi sẽ hù cho anh giật mình.Tôi nhìn qua cửa kính.Thì anh đang đứng bên kia đường.Bên cạnh là thủy.Cô bé lễ tân mà ngày đó sơn đã bảo tôi để chạy theo.Không biết hai người đang nói gì.Hình như là thủy đang.Sủi hữu nhau.Một giọt nước mắt bỗng nhiên lăn ra.Chọn c rơi xuống mu bàn tay tôi đang cắt cao nắm chặt.Thì ra là thế.Trước giờ tôi vẫn luôn áo tường mình làm sự tất cả mọi thứ.Hóa ra không phải.Tôi tưởng mình đã hiểu rõ người ở bên mình suốt mười năm tuổi trẻ.Hóa ra là tôi đã quá tự tin.Thì ra đàn ông ai cũng muốn một người phụ nữ dịu dàng.Chồng chiều vẫn là như là nước mắt.Gọi gió tự do như tôi nói cho cùng cũng chỉ là cơn say nắng nhất thời.Đến khi tỉnh táo lại.Ai cũng sẽ chọn bước về phía yên bình.Tôi lấy điện thoại ra.Nhắn tin cho vân nói có việc đột xuất ở công ty không đến được.Rồi lặng lẽ rời khỏi quán điện thoại rung lên báo có tin nhắn.Nhưng tôi không muốn xem.Tôi thẫn thờ leo lên chiếc xe buýt vừa tới.Cũng chẳng quan tâm nó đi về đâu.Tôi ngồi dựa đầu vào cửa sổ.Nhìn từng dãy phố chạy qua trước mắt.Những thước phim ngắn quay nhanh thấy lòng trống rỗng.Không biết đã đi qua bao con phố ngủ trên mấy tuyến xe buýt.Tôi trở về nhà khi thành phố đã lên đèn.Vừa bước tới đầu ngõ đã thấy vân đứng chờ trước cửa.Sự tích vùng vẫy thì tàn thu.Nhìn thấy tôi.Anh vội vã lao tới.Hỏi tôi đã đi những đâu.Tại sao không liên lạc được.Anh bảo anh gần như đã phát điên vì nó làm cho tôi.Tôi nhìn vân thấy thật xa lạ bao năm quen biết nhau.Sao bây giờ trong lòng tôi lại xa cách tới nhường này.Tôi gỡ tay vân ra.Hình ảnh anh ôm người phụ nữ khác chiều nay hiện lên trước mắt tôi.Cứ như cái dằm đâm vào tim tôi nhức nhối.Tôi bảo anh từ có cuộc họp ở công ty.Điện thoại để hết pin nên không liên lạc được.Tôi lững thững bước vào nhà.Từ qua cái mặt rồi thấy quần áo nằm lên giường.Tôi không buồn ngủ chút nào chỉ muốn tránh mặt vân.Hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn.Trần quốc khiến từ rối rắm.Tôi nghe tiếng bước chân vân tiến vào phòng.Vụ nhầm mất dạy vợ ngu.Cảm thấy phần đệm phía sau lưng luôn xuống.Tôi vòng tay vân tròn có người tôi ấm áp.Anh úp mặt vào gái tôi ít à.Lâu thật lâu.Thấy anh thì thầm.May mà em đã quay lại.Tôi nghe trong tim như có tiếng gì vụn vỡ.Bạn vừa làm ngay phần một của truyện ngắn.Ngày gió ngừng thổi ở bờ bến bình yên được gửi đến từ tác giả nguyễn thị loan.Điệu sau tất cả.Mọi chuyện có được rắn tờ.Liệu có phải đàn ông nào cũng giống nhau.Điều bị cuốn hút bởi những cô gái sử xanh mềm yếu.Liệu phòng có chấp nhận ở lại bên vân.Để con mình có cha hay lại tiếp tục là một cơn gió tự do.Câu trả lời sẽ có trong phần hai của câu chuyện.Mời các bạn cùng đón nha.Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình mời bạn truy cập website blogradio.vn.Đăng nhập và gửi bài.Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage.Facebook.com gạch chéo yêu plus.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn qua giọng đào titi tuấn anh.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com