Blog Radio 551 - Tạm Biệt Tình đầu

blog radio 551 - tạm biệt tình đầu

Chúng ta.Ai cũng có mối tình đầu để nhớ.Chị để nhớ thôi.Chứ không thể cùng nhau.Đi đến hết cuộc đời.Các cô gái để thẩm thương cầu bản thân của mình.Suốt những năm tháng học trò.Lặng lẽ tổn thương.Nhìn chàng trai của mình ở bên một người con gái khác.Để rồi một ngày.Cô chợt nhận ra.Mình phải dứt khoát từ bỏ.Mạnh mẽ bước đi.Trong chương trình của tuần này.Chúng ta hãy cùng sống lại những khoảnh khắc rung động đầu tiên.Với truyện ngắn tạm biệt tình đầu.Đứa cưới đến từ tác giả trịnh minh hằng.Tiếng tàu lăn bánh trung đêm.Dựa vào thành kính cửa sổ.Tôi chìm trong giấc ngủ chập chờn như tình như mơ.Thi thoảng nước hoa những thành phố thắp đèn sáng lấp lánh.Thi toán.Bầu trời lại tối đen như.Không thấy đào nhìn thấy thứ gì khác ngoài tiếng gió.Thi thoảng những hình bóng mơ hồ.Lại xuất hiện trong đầu tôi.Bố người đọc báo.Mẹ dạy đứa em bảy tuổi học bài.Trở lại chiếc cầu thang cũ kỹ.Tà áo trắng bay phất phơ.Tiếp đến một cánh đồng xanh mướt như đang bay của học sinh ngồi .Bàn ghế cuối.Sơ mi trắng gọng kính đen.Cặp điều trị u để trên đùi.Mơ màng ngủ.Rồi đôi mắt khép hờ sẽ mở.Ngước nhìn lên.Thấy sợ đôi mắt một mí.Cái cảm nhận.Vầng trán cao.Làn da trắng và mái tóc rối bời.Ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại nhìn xoáy sâu.Suối sâu.Xoáy sâu vào mắt tôi.Tôi giật mình choàng tỉnh vì cảm giác đau thắt nơi tim.Mấy lần hình dung ra đôi mắt ấy đều toàn tỉnh giấc.Ánh mắt ấy là giấc mơ.Là niềm vui.Là nỗi buồn của tôi suốt bao năm qua.Là tình cảm luôn trung kính.Cũng là lý do khiến tôi chọn đi thật xa.Sau khi tốt nghiệp đại học với chuyên ngành di truyền thực vật.Tôi quyết định xin vào làm ở một công ty sản xuất hoa xuất khẩu ở đà lạt.Nơi tôi làm việc.Là cả một vùng thuộc cao nguyên lâm viên rộng lớn cách rất xa trung tâm thành phố.Không internet.không email.Không facebook.Số điện thoại thì chập chờn.Vả lại sau khi bạn xã hội facebook được dùng phổ biến.Gần như toàn cầu .Thì con người ta đã dần quên công dụng chính của điện thoại di động.Bởi vậy.Mà tôi chỉ dùng điện thoại để thi thoảng gọi về nhà.Và cường như mất liên lạc với tất cả bạn bè.Hơn một năm rưỡi cuộc sống của tôi chiếu tràn ngập hoa và hoa.Cuộc sống bình lặng ấy.Tùy đường đều nhưng thực sự vui vẻ.Tôi yêu cây cối.Tôi yêu việt tí bận chăm sóc chúng.Yêu công việc nghiên cứu.Cách chiết và lai tạo của tôi.Người ta nói kim ngưu tiếp sống hòa bình với thiên nhiên.Và có tình yêu mãnh liệt đối với đó.Quả không sai.Tôi yêu có nhịp sống thanh bình em á nơi đây.Yêu bầu không khí thành sạch và tươi mát.Ngày ngày làm bạn với cây cỏ.Đêm đêm ngửi ngầm ánh trăng lên.Nhưng sống chậm khiến con người ta hay hoài niệm.Những nỗi nhớ luôn bóp nhạc hơi thở tôi.Tôi nhớ những ngày cũ.Nhớ nụ cười hồn nhiên.Cắp sách đến trường.Nhớ từng con đường.Từng tầng khí quyển thời lớn lên.Dưới cánh đồng xanh mướt.Thấp thoáng cánh cò trắng phao.Với cả những dòng xe cộ trên con đường nhựa.Tôi nhớ những người bạn đã cùng nhau chia sẻ những người khác trên bước đường trưởng thành.Nhưng hư hết thấy tôi nhớ nhà.Nhớ mẹ tôi.Nhất là những khi đau ốm hay mọi việc không được thuận lợi.Tôi chỉ khát khao được chạy ngay về ôm lấy mẹ.Nhưng nước mắt chảy xa rồi.Cũng phải học cách tự lau khô.Cái tết đầu tiên làm quen với công việc và môi trường mới tôi không về.Tiết kiệm đài nhất định tôi sẽ về.Mà thực ra là tôi đang trên đường về.Tôi sắp về đến nhà rồi.Vẫn bên tai là những bản nhạc xuân.Những bản nhạc như làm rạo rực thêm cái không khí vốn đã đầy ắp hứng khởi.Và lồng đèn sắc hương.Không khí tết.Tết tràn ngập khắp mọi nẻo đường.Cách đậu trên những cành đào hồng thắm.Những cây thuốc trị hiệu quả.Những trận bóng bay rực rỡ sắc màu.Trên cái lạnh lạnh cuối đông.Trên những cơn mưa phùn.Vương lên áo lên tóc người đi chợ tết.Tết cần theo gót những người con xa xứ đang bước vội trở về.Với bữa cơm đoàn viên.Được ở nhà thật là thích.Nhưng khi người ta còn trẻ.Người ta chỉ nghĩ tới việc đi và đi.Tôi chẳng thấy nào nhanh đổi việc mình tiếp tục đi.Như hiện tại.Tôi có thể cho phép mình tự hưởng không khí ấm áp của gia đình đêm ba mươi.Từ cùng bố lên chùa.Giống như những đầm ở nhà.Đêm giao thừa.Facebook còn lại cùng nhau đi hái lộc.Bố tôi đã vào bên trong khu làm lễ.Tôi đi dạo một mình.Quần người chủ quen thuộc.Không khí khác quá.Vẫn là buổi thăm trầm của khói hương.Nhưng có phần nồng nàn hơn.Đi giờ đã trở nên quá đông đúc và chật chội.Tôi đã đi xa.Lâu đến vậy cha.Bình.Bỗng tiếng gọi phía sau lưng.Khiến tôi giật mình.Tôi quay lại.Vũ đang đứng ngay đây và mỉm cười nhìn tôi.Cuộc gặp gỡ tình cờ.Truyện cười đứng hình bữa quá khứ ùa về dữ dội quá.Tôi thấy người trường cấp ba với hàng xà cừ bao lấy sân bóng rổ.Thấy trạm chờ xe buýt quen thuộc.Cách cầu bạn tôi trong chiếc áo đồng phục trung học tà áo trắng vứt về trong gió.Rồi hiện thực là trở về.Hình lên trước mắt tôi.Là cậu thanh niên cao lớn.Đôi mắt sáng không còn vẻ mơ màng.Bà đã trở nên điềm đạm trắng rồi.Gặp tớ ngạc nhiên cái nổi mà đứng ngay xa vậy à.Góc nhìn tôi toét miệng cười.Ừ.Ngạc nhiên quá đi ấy chứ.Nhìn thấy bạn mà mừng quá không nói nên lời nữa nè.Chỉ thiếu đoạn ôm hôn thắm thiết thôi.Vậy thì ngay và luôn đi.Vũ đưa hai tay về phía tôi cười nhăn nhở.Ở đây không được làm ồn đâu à.Isuzu tai.Toán bối rối.Vũ lưu khiến tôi bối rối.Khiến tim tôi đập nhanh một cách cuồng loạn.Chuyển từ nói nhiều hơn khi ở cạnh cậu.Vậy chúng tôi chỉ cách nhau một cây cầu.Nhưng lại thuộc hai vùng khác nhau.Nên chưa tận đến khi lên cấp ba.Phi trường ở xa.Tớ bắt xe buýt đi.Nên tôi mới biết vũ.Cậu bạn hay ngủ ở hàng ghế cuối mỗi khi lên xe.Tôi hay gặp cậu nhưng lại chẳng đủ can đảm để bắt chuyện.Và một ngày năm lớp mười.Xe buýt hôm đó đâu một cách kinh dị.Từ nhỏ xíu.Bị bao quanh bởi những thành hình to lớn.Tưởng như không tìm được chút không khí nào để thở.Cuối cùng.Và cường như muốn xỉu.Phim bộ bàn tay kéo nhẹ cánh tay tôi lùi về phía sau xe.Đứng dưới này sẽ cao hơn.Là vũ.Cô ấy như kéo tôi thoát khỏi cái chết vậy.Tấm lưng của cậu ấy ngăn cách tôi thoát khỏi cái thế giới mini.Đang chen lấn xô đẩy phù phạm.Tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn lí nhí.Sao hôm đó.Mấy lần gặp nhau chúng tôi liền vẫy tay nhau.Rồi tiếp đến là những câu chuyện không đâu không cuối.Thời gian cứ thế trôi đi.Chúng tôi đi cùng xe bus.Nhắn tin và trò chuyện.Chỉ có vậy thôi.Nhưng những ký ức về cậu luôn rõ rệt.Trung tâm trí tôi.Những cái thức khuya ôm bài.Cô ấy hay nhắn cho tôi những bộ truyện cười.Những mẫu chuyện lương khiến tôi phải ôm bụng cười.Xua tan cơn buồn ngủ.Đã kêu chị hai bị bắt.Có những khi tôi cảm nhận được rằng.Cô ấy thích tôi.Trực giác của con gái nhiều khi suốt ngày bé.Nhưng lúc đó cậu lại tự do quá.Từ không chắc mình sẽ thường phục được con ngựa bất kham này.Hơn nữa tôi lại đang bận để ý một cậu bạn cùng lớp.Và hình ảnh của cậu ấy luôn trắng giữa tôi và vũ.Lên lớp mười hai.Thì tôi và cậu bạn ấy cũng thành một cặp.Vụ của hoàng bột vài của bạn khác.Từ ít liên lạc với phụ huynh.Vẫn có những cuộc trò chuyện trên xe bus.Thi thoảng cậu ấy vẫn nhắn tin cho tôi.Nhưng cũng ít dần.Và tôi thì không bao giờ tìm cậu trước.Lên đại học.Tôi và cầu bạn khi nhanh chóng xa nhau.Lời chia tay.Đến nhẹ nhàng như một lẽ tất nhiên.Vũ khí đó lại đã xa tôi quá rồi.Cô ấy thi thoảng vẫn nhắn tin.Pm yahoo.Inbox facebook.Chúng tôi vẫn giữ liên lạc với những người bạn.Tôi vẫn luôn nghĩ về cậu ấy.Lên năm mươi hai.Tuần một buổi tôi sang trường vũ học thực hành.Không phải là hẹn hò.Nhưng những chiều tan học tôi đều gặp cậu.Dạo bờ hồ.Ăn kem và trò chuyện.Niềm vui trong tôi được chia nhóm đầy lên mỗi tuần.Vũ đại chia tay bạn gái từ lâu.Và tôi lại có cơ hội một lần nữa.Thực ra tôi đã thích cậu ấy từ lâu rồi.Vận đường thích cậu ấy.Cho tôi nhìn thấy tình cảm cậu ấy dành cho tôi trước giờ vẫn vậy.Cơ chế cần chủ động hơn một chút nữa thôi.Thì có lẽ chúng tôi đã có thể tiến xa hơn.Nhưng tôi chưa sẵn sàng.Bởi vậy mà tôi lại bắt cậu ấy phải chờ.Mặc dù tôi biết rằng.Chẳng chàng trai nào có thể chờ một cô gái mày đi.Luôn có những cô gái xinh đẹp và chở gian khác xung quanh.Vũ càng không thuộc tuýp người có thể chờ đợi.Nhưng tôi vẫn không làm gì cả.Chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi chiều thứ sáu cô ấy luôn ngồi chờ tôi đang họp với máy.Âm thanh.Tôi ngắm nhìn cầu người đó khi nhẫn và lặng lẽ.Giá mà cậu ấy có thể mãi chờ đợi tôi như vậy.Rồi một ngày.Cô ấy đã lại có bạn gái.Tôi không thể không nhìn vào sự thật rằng.Câu nói chán thể tiếp tục chờ tôi.Vẫn còn những cuộc hẹn chiều thứ sáu.Nhưng vũ không cần nhắn tin trò chuyện với tôi thường xuyên nữa.Còn tôi thì chẳng bao giờ chịu tìm cậu trước.Nhưng cậu vẫn dịu dàng với tôi quá.Khiến tôi chẳng thể nào thôi hi vọng.Chẳng thể nào ngừng nghĩ sao.Trong trái tim nhiều ngăn của cậu.Luôn có một góc nhỏ dành cho tôi.Ý nghĩ đó khiến tôi thấy mình thật xấu xa và tội nghiệp.Nhưng tôi mặc kệ.Cuộc tình này không giống như cuộc tình chóng vánh của cậu trước kia.Vũ đã không còn là cậu học sinh thích bài nhảy nữa.Và cô bạn gái hiện tại của cậu ấy rất tuyệt vời.Vào một ngày cuối năm học.Khối lượng l trên facebook.Một bức ảnh như bóp nghẹt trái tim tôi.Một bức ảnh giết chết một hy vọng.Con trai thực kỳ lạ.Cô ta có thể tán tỉnh nhiều cô gái.Nhưng chỉ vẽ người con gái mà cậu ta thực sự yêu thôi.Chúng tôi không còn hẹn gặp mọi chiều thứ sáu nữa vì môn thực hành của tôi đã kết thúc.Nhưng thi thoảng vẫn liên lạc như những người bạn.Hết kỳ nghỉ hè để bước sang năm ba.Tôi chọn chuyên ngành di truyền thực vật.Thầy trò hóa sinh.Vĩ định đi thật xa.Kết thúc nằm nằm đại học.Cậu ở lại hà nội công tác.Tôi vào đà lạt.Gần hai trăm năm mươi.Không liên lạc.Cũng không nhận được tin tức gì.Tôi tưởng mình đã quên được cậu ấy.Nhưng lúc này đây.Khi phủ đứng ngay cạnh bên.Khi mọi cảm giác lại trở lại nguyên vẹn.Mãnh lực.Đau bụng tôi như có bàn tay nào đó thắt lại.Không thở được.Nhưng mặt tôi vẫn hoàn toàn bình tĩnh.Tôi hỏi vụ về tình hình hiện tại của một số đứa bạn thân thiết ngày xưa.Cậu hào hứng kể.Vũ nói rất nhiều.Dường như tôi đã bỏ lỡ biết bao nhiêu chuyện phần của thế giới vậy.Bạn tôi nay cũng chẳng mà.Mỗi đứa một nơi.Mỗi đứa một cuộc sống riêng.Kết quả xa nhau.Cuộc sống của người lớn buồn vậy đấy.Vụ bấm nhiên ngừng kể.Quay sang.Tớ tưởng cậu đã mất tích rồi cơ đấy.Từ hai trăm năm mươi.Không liên lạc.Không facebook.Không một tin tức gì.Lần nào gọi điện cũng ngoài vùng phủ sóng.Cậu trốn kỳ thật đấy.Số điện thoại ở đó yếu và chập chờn lắm.Những cầu có thể gửi thư tay cho tớ mà.Rồi tôi nặng đạt đời cậu lưu địa chỉ và điện thoại.Thấy cô nương định đi đến bao giờ mới chịu về đây.Đi đến bao giờ không còn đủ sức để đi nữa.Tuổi trẻ mà.Hơn nữa tới đã yêu cái cao nguyên lộng gió ấy.Biết rồi.Bất kể lý do ban đầu là gì.Khiến tôi quyết định đi.Nhưng giờ đây tôi đã thực sự yêu cái nơi xa xôi đó.Tôi thầm cảm ơn phú.Đã khiến tôi có đủ dứt khoát để rời xa tất cả.Đề can đảm chọn công việc mà tôi thực sự thích.Đi đến nơi mà tôi đã từng ước ao được sống ở đó.Rồi tôi kể cho cậu về cuộc sống bình dị của tôi.Về nơi làm việc đẹp như tiên cảnh.Về bạc hoa baby.Bà tôi đã bị chăm chút như thế nào.Thời tiết hòa baby.Loài hoa mỏng manh.Bé nhỏ như cô gái tội nghiệp.Ôm ấp một tình yêu câm lặng.Chấp nhận đứng từ xa.Nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người con gái khác.Chấp nhận đúng vai nữ thứ.Cách làm sao cậu có lại về không.Tớ chưa.Không biết mấy năm nữa mới lại được gặp cậu nhỉ.Tôi chỉ cười.Vậy thì mấy ngày nghỉ tết quý báo này.Biết sẽ tình nguyện làm xe ôm cho cậu.Ok.Như vậy không gặp rắc rối chứ.Người yêu của cậu có giận khi tớ mượn xe ôm của cô ấy quá nhiều không.Vô tư đi.Cách làm đài cô ấy không cần cái xe ôm này.Nụ cười.Tôi nhìn vụ ngạc nhiên.Không có gì đâu đang giận nhau ấy mà.Tôi vẫn tiếp tục đâm đâm nhìn cầu ấy.Ừ thì chỉ là mấy cô em kết nghĩa của tớ.Làm cho bạn ấy ghen ý mà.Trời.Vẫn chưa bỏ thói trăng hoa là hoàng tử.Không hiểu nhầm thôi.Trong mắt cậu thứ sáu vậy hả.Tuổi tôi.Tôi không có ý đó.Cô chưa đi chụp tại sao.Coi cười.Chứ đâu có lợi gì mà phải chuộc tội đừng lo không sao.Rồi mọi chuyện đâu sẽ lại vào đấy thôi.Không nói chuyện của tớ nữa.Cậu thế nào rồi.Năm nay vẫn chưa chịu dẫn chàng về ra mắt à.Định vị đến khi nào mới mời tớ ăn kẹo cưới đây.Vẫn đang còn sớm mà.Hai năm rồi đấy cô nương ạ.Nhưng mà xấu như tớ.Làm gì có ai chịu để ý cho.Cậu đâu có xấu.Nói thật nhé.Tớ cũng đã từng thích cậu đấy.Cũng nháy mắt.Tôi biết là cậu đang an ủi tớ.Nhưng cũng cảm ơn bạn nhé.Tôi cười.Tôi biết cậu đã từng thích tôi.Nhưng tình cảm của vũ chỉ dừng lại ở đó.Cậu ấy thích tôi nhưng không yêu tôi.Tôi cũng rất muốn nói với cậu ấy rằng.Tôi cũng đã từng thích cậu ấy.Phấn đường thích cậu ấy.Những ngày sau đó.Vụ hai qua đèo tôi.Đến chơi nhà những người bạn cũ.Chúng tôi ôm lại những kỷ niệm.Và kể cho nhau nghe về cuộc sống hiện tại.Những ngày này ở bên vú.Tôi lại như cô sinh viên nhỏ.Ấm áp thứ tình cảm lặng câm.Nhưng da diết nồng nàn.Tôi đã muốn một lần thử kéo vụ về phía mình.Nhưng rồi tôi lại tìm đủ tỉnh táo để biết lo sợ kết quả chẳng đi đến đâu.Fudocal trước rất nhiều.Không còn là cậu học sinh mà tôi từng quen thân nữa.Giờ đây tôi thấy một vụ lạ lắm.Mộc phủ với những bản tính cách mà tôi chưa hề biết.Một vụ đã trách tôi quá xa.Những ngày nghỉ tết vội vã trôi qua nhanh chóng.Tôi tận hưởng những ngày rét mà cuối cùng của miền.Chồng cái nối ti.Bình định.Cứ kệ tôi đi.Vũ đưa tôi đi thăm lại ngôi trường cấp ba.Ngôi trường im lìm.Đang say ngủ mặc những ký ức đang sống lại mãnh liệt.Đây người khiếm thị.Trường đã thay đổi nhiều.Nhưng vẫn còn sân thượng tầng năm lộng gió.Đời tôi đã đứng quan sát vụ suốt cả ngày hôm hội trại.Cầu năm xăng chạy hết chạy lớp nè.Nguyễn trãi lớp kia.Nhưng không một lần gọi tôi.Chiếc máy ảnh cầm trên tay.Đi chụp lại mọi khoảnh khắc đáng nhớ của năm cuối cấp.Nhưng tôi cũng không một lần tìm cậu.Bất ngờ.Tôi quay sang phía vũ.Giờ mới nhớ ra.Tớ với cậu chưa có cái ảnh nào chụp chung nhỉ.Thế bây giờ có thể chụp mà.Thôi.Cũng chẳng để làm gì cả.Tôi tôi.Rồi cậu ấy đưa tôi ra biển.Biển mùa lạnh bình yên quá.Vũ nói với tôi mà như nói với chính mình.Cô ấy rất giống biển.Dữ dội và dịu êm.Còn vũ thì rất giống mưa.Yêu chạy theo con đường nào.Mặc kệ cố gắng nếu chữ của.Cũng sẽ về với biển.Vẫn chưa liên lạc à.Ừ.Nghiêm trọng hơn là tớ tưởng.Cậu lên đến tìm cậu ấy đi.Trước khi mọi việc trở nên tồi tệ.Có lẽ tớ phải tìm cậu ấy ngay ngày mai thôi.Xin lỗi chưa.Nếu tớ không kiểm tra tiền cậu nhé.Không sao.Có hiểu mà.Nhưng tối nay có phải làm cùng tớ một.Tối nay.Ngôi chùa gần nhà tôi thả đèn hoa đăng.Chúng tôi cần điền hòa vào dòng người đi ra phía bờ sông.Về ngành thái cho ngọn đèn trôi theo dòng nước.Tôi chỉ cầu mong bình an.Đến với những người tôi yêu thương.Dùng nước cuốn đó sandy.Chiêm bao theo mối tình đơn phương và cội của tôi đi cùng.Tôi đã từng có cơ hội nhưng lại không biết nắm lấy.Bị nó trời đi.Có lẽ chúng tôi chỉ có duyên đi lướt qua nhau mà thôi.Chàng trai đang đứng cạnh bên không dành cho tôi.Mãi mãi không dành cho tôi.Có những chuyện không thể xoay vần theo ý muốn.Đó là định mệnh.Như ngọn đèn khuya.Chỉ có thể xuôi theo dòng nước mà thôi.Ngày tôi lên đi.Bạn bè tiễn tôi ra từ ga tàu.Không có phủ.Khi chuẩn bị đến giờ khởi hành.Tôi nghe tiếng phủ gọi từ xa.Vậy là vũ vẫn kịp ra tiếng tôi.Câu nói rằng mọi chuyện của cậu đều đã ổn.Vui vẻ cười nhẹ nhõm.Chúng tôi lên đường bình an.Tôi chỉ kịp vậy tay tạm biệt cậu rồi quay đi.Tàu để làm bánh.Lần lượt nước hoa những khuôn mặt quen thuộc đang vẫy tay với tôi hình bóng phủ.Xa rừng rồi út trà ôn.Tạm biệt cậu.Tạm biệt tình đầu.Tạm biệt mối tình khắc khoải từ nghiệp của tôi.Lần này gặp lại cậu.Sống lại những xúc cảm tượng đời của phù thủy nơi đáy tim.Trong vài ngày ngắn ngủi.Bé giúp tôi mạnh mẽ vứt bỏ nó.Mạnh mẽ đối diện với trái tim mình.Mạnh mẽ để vượt qua ký ức.Tôi sẽ không tiếp tục có lãng quên cậu.Nhưng tôi đã không còn hy vọng nữa.Bớt khí cầu nhất định sẽ hạnh phúc.Nên tôi đã có thể thành thản bước đi.Tôi lại thiếp đi cho cơn mơ.Tôi nhìn thấy những ánh đèn hoa đang lấp lánh.Cá mặt sông như giáp vàng.Lòng bỗng thấy an nhiên.Bình lặng.Bằng người lắng nghe truyện ngắn.Tạm biệt tình đầu.Được gửi đến từ tác giả trịnh minh hằng.Nếu bạn có những tâm sự.Sáng tác muốn chia sẻ đến blog radio.Mời bạn truy cập vào website.Blogradio.vn.Đăng nhập và gửi bài.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất.Trên website blogradio.vn.Và kênh youtube.com.Truyện yêu blog radio.Đừng quên tương tác của nhóm sản xuất và fanpage.Facebook.com.Truyện yêu blog phim.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Bệnh nhiễm sản xuất blog radio.Cứ trộm đọc việt nha.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại.Bà ơi yêu ơi.Cười nữa đi về đi.Lý dừa nước biển.Trú mưa.Hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com