Blog Radio 592 - Bỗng Một Ngày Người Lạ Thành Thương

blog radio 592 - bỗng một ngày người lạ thành thương

Bài thơ bên trong góc tù của tuần trước thì chúng ta đã đến với phần một của truyện ngắn.Buông tay người lạ giữ lấy người thương của tác giả nguyễn vĩ truyện ngắn kể.Tình yêu đạt nhạc của anh khi bất chấp cả thanh xuân để ở bên người không yêu mình.Trái tim của cô đã lấn át cả lý trí và bền đồng phương nhiều trái tim của đông phương.Lựa chọn một hình bóng khác đã chỉ chốn cờ chính đám cưới của mình với đông phương.Liệu.Có quyền được tình yêu đau khổ đó và tìm được hạnh phúc mới cho mình hay không.Mời bạn đến với phần hai của truyện ngắn quần tây người lạ.Giữ lấy người thương.Anh nhìn người đàn ông mình yêu đậm sâu suốt bao năm đang vội vã sàn đường.Nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi.Khung cảnh ấy hóa ra là chặn quá đau lòng như cô từng nghĩ.Cũng chẳng đủ ý kiến của nhục nhã hát những ngày trước.Thời trang có đưa kia luôn diệu kỳ như vậy đấy.Đi ăn thôi nào anh đói rồi một giọng nói quen thuộc cất lên bên.Hình ảnh chiếc nhẫn.Cô trần xoay mắt nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh và rất đường hoàn khoác tay lên vai.Những giọt nước mắt động lại khi nhảy của bất giác thanh tiên.Sao lại đến đây.Vì có người đang khóc.Chàng trai cười cười xoa máy đầu nhỏ của anh.Ăn chẳng người đàn ông tham dự ấy đi cả một chặng đường xa như thế.Đi dẫn mình đi ăn và thật.Chỉ đến khi cả hai ngồi trong một quán lẩu quyền thu.Anh có công việc ở đây sao.Không.Vậy sao anh lại đi.Không mệt sao nãy giờ hỏi anh bao nhiêu câu như vậy rồi.Trận bóng đi phòng thức cầm đấy menu bị ăn.Như cũ đi học không được dạ dày em không có lẽ không được ăn quá cây.Vậy anh hỏi em làm gì nữa .Phòng giúp file gọi phục vụ lựa chọn một vài món ăn đơn giản.Ảnh nick nhìn anh vẫn phiêu khi cuối cùng anh vẫn kiên quyết không chịu khỏi cho cô món ăn không.Nhìn cô bé đối diện đang câu cá.Chúc buồn thương ngàn nhạc khi nãy vẫn còn vương trên nét mặt đã chẳng còn phòng cảm thấy lòng.Mẹ điên đôi chút.Ái chà đôi mắt kia đã thôi tuyệt vọng nhưng những ngày đầu anh tìm thấy cô như ngày.Việt nam lại đón phong bằng cái tiết trời ẩm ướt.Nhiều khi anh gửi đi chỉ mới ba tháng ngắn ngủi mà anh cứ ngỡ như xa lắm.Nơi vì châu hoàng khải ngắn và chó ấy.Nhuộm đang làm ra anh nhưng đã bù lại cho anh nụ cười bình thắng nhất những gì đã qua.Vậy thì hãy cứ để nó lặng lẽ trôi đi bước tìm vài hết rồi cũng đến lúc phải dừng lại.Tính điện thoại vang lên khiến phòng giật mình ai lại có thể đi.Xác lịch trình của anh như thế này.Lấy điện thoại xa anh nhé.Khi thấy tên người gọi.Anh hai chúng ta có thần giao cách cảm phải không.Tiếng nói hoàn toàn phòng sạc kiếm phòng cầu mày phải đưa điện thoại ra xa.Muốn nói gì.Không theo em bất chợt nhớ đến anh lại gặp được nên như thế nào.Cứ nghĩ sẽ lại nghe tiếng thông báo của tổng đài cơ đấy.Bước dài chồng đi.Giọng anh đã đoán về tiết kiệm những thành viên thành nhất này nếu không có chuyện gì đồng trời sẽ không.Tuổi đến mức nhớ anh chưa gọi đến như thế này.Hơn hai mươi lăm năm lớn lên bên nhau.Nó không hiểu nhau thì thật là buồn cười tối này từ tập một bữa đi anh.Đã lâu rồi mọi người chưa gặp nhau.Được rồi.Phong cách điện thoại cảm thấy khó hiểu anh biết đã có chuyện gì xảy ra chỉ là anh không biết chữ.Thấy phức tạp như thế nào.Đã lâu rồi chưa gặp cái cớ lừa trẻ nhỏ như thế này mà thằng nhóc cũng nghĩ ra được .Nó cũng đang ở trong trạng thái khoảng đoạn rồi.Anh như mày một cảm giác lo lắng bất chợt ập đến.Anh lại lấy ra điện thoại tìm tên một người muốn nhấn nút gọi nhìn đến cuối cùng lại thôi.Chắc giờ đây thế giới của hai người ấy không có chỗ cho những lo lắng của anh đâu.Nghĩ thế phòng quyết định về nhà.Mệt quá rồi.Chuyến bay dài còn thêm việc lịch trình máy bay bị hoãn lâu tại nơi quá cảnh khiến anh mệt.Chứ cứ ngủ một giấc cho lại sức cái đã.Tiếng nhạc sập sình khiến phòng cảm thấy không mấy dễ chịu.Mở cửa.Còn liếc mắt nhìn một lượt.Tất cả các điều đủ.Chỉ thiếu hai người.Nhìn thấy các trường từ tay người bên cạnh.Phòng hồi súng.Đưa mắt nhìn cái cả đã gọi cho mình ban sáng.Dùng mắt để hỏi.Có chuyện gì.Lâu rồi không gặp mọi người nhớ anh ấy.Thay vì trả lời anh câu ta lại đánh trống lảng rồi gượng cười.Lâu.bốn tháng trước anh mới tới nhà tôi anh ở đầu hơn cái tuần mới chịu đi.Phòng khám kiểm tra nhé và chậm lời nói dối vụng về ấy.Trước khi cậu ta lại lên tiếng.Cánh cửa được mở ra.Phòng liếc nhìn sang.Đồng phân.Cấu tạo ô tô.Vậy hình cô ấy cũng phải phải.Đột nhiên anh thấy tim mình chứng lại.Không dám cười tự giễu.Thủy trà lộc anh vẫn trắng bằng phẳng như anh đã nghĩ.Văn phòng bất chợt lạnh nhé.Mọi người trên đúng theo sở.Phòng lại lần thử thách những lên.Rừng dừa cẩm chỉ nào tin được những gì đang diễn ra.Đông phương.Khánh linh.Không nhìn chằm chằm hai người trước mắt.Từ một.không đến bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của họ.Bất giác.Anh cảm thấy buồn cười.chín mươi ba tháng mà vật đổi sao dời đến thế này sao.Thiên an phòng thuốc lên tên cô như một câu hỏi.Cảm thấy tim mình như đau thắt lại.Cậu bé mất tích rồi.Bằng tìm ra cố gắng.Nhưng chẳng thể nào tìm xa.Giọng ca gọi điện thoại phan rang.Về mặt tiền lo lắng.Vòng tuổi cười.Đặt ly rượu lên thành từ từ đứng dậy.Thuốc phẳng nếp nhăn trên áo mình rồi tiến lại gần phương.Mọi người chưa thấy căng thẳng.Chỉ những kỹ thuật vận hành hài mới có vẻ mặt như thế.Bớt một cái.Món quà này lớn thật.Đồng phục ngã vật xuống sàng anh hoàn toàn có thể tránh nhưng đã chẳng làm hết.Anh bin.Người có lỗi là anh.Em xin lỗi.Anh lên bàn tính giọng nói xuống nước cô biết xin lỗi là cách để nhất lúc này.Những lời xin lỗi hay của chẳng thể làm gì khác.Phần mở cửa bước ra chỉ để lại một câu duy nhất cho họ.Không đâu.Người tổn thương.Là con bé.Bước chân phòng xiêu vẹo trên con đường dài.Anh không sai nhưng cảm giác vẫn chẳng khác gì người đang trong cơn xem thêm.Đạt hơn hai mươi lăm thăm lớn lên bên nhau.Đứa trẻ trong cuộc tập thể cũ ngày ấy vẫn xem phong nhiều anh hai.Không chỉ bởi vì anh là người lớn tuổi nhất.Mặc cảm vì một lẽ.Anh là người có thể bình tĩnh.Xử lý mười%.Với bạn khác.Xà phòng là đông phương.Chuột cứ thế đề số tuổi phải sắp xếp.Thiên an là cô bé gái duy nhất trong đám bàn thờ.Có lẽ bị lớn lên trong sự bao bọc của những người ăn chay như bọn anh.Bạn hai từ thuở bé.Anh đã mạnh mẽ và bướng bỉnh không bay bằng.Sẽ còn vững luôn có những nhận định đặc biệt của riêng mình.Nếu như cảnh hết.Con người ta càng bị thu hút bởi những người khác phái.Khi còn bé chúng ta lại luôn mặc định chứ cùng phái mới có thể chơi cùng nhau.Vì thế ngày ấy.Ăn luôn bị loại ra khỏi nhật phi vụ.Quá sớm phải là ảnh của bạn họ.Vậy mà có một cái vụ nào thấy mặt cô.Chỉ bởi một điều đơn giản.Chỉ cần của mẹ nghe cuồng phong thì tất cả đều ổn thỏa.Ngày ấy anh chàng chở cô.Tự nhiên như một bản năng.Đi xuống khi bán hàng ấy trở thành thói quen thì cũng là lúc anh nhận ra rằng.Ngoài cô anh chẳng còn có thể che chở cho bất cứ ai khác.Còn biết rằng có yêu đơn phương.Bất chấp tất cả.Như cần thiết.Đau đầu vào lửa.Nóng bỏng đau đức.Nhưng vẫn bạn quý.Việt đi cha đã từng được gần ánh sáng.Cô lãng ngày happybank cuộc đời phương.Cổng.Lại lặng lẽ đi bên cuộc đời cô.Yêu đơn phương một người yêu đơn phương một người khác là một việc đáng thương đến cỡ nào.Anh biết chứ.Chỉ là tình yêu nếu có thể khống chế thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.Thông báo kết hôn anh đâu đứng nhưng lại thấy nhẹ nhàng.Pizza thì cô đã cho anh lý cho để dừng lại.Nếu ngày hôm ấy anh không quá mải mê với những đau thương của chính mình.Thì đã có thể nhận ra được rằng.Khóe mi của cô có bao nhiêu nặng chiều.Ăn ngải cứu chiếc rèm cửa sổ để những tin nhắn mong manh có thể lành và.Standee phần nhạc cơn gió buốt trong buổi sáng đầu đông nơi xứ biển.Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên cô quyết định rời xa gia đình rời xa những điều thân thuộc.Đi đến một vùng đất mới.Đề bài những nỗi đau của cô chỉ còn là hoài niệm.mười năm đã qua.Thực giống như một giấc mộng đêm hè.mười năm xoay vần với yêu thương để rồi nhận lại tất cả đau thương.Sự đánh đổi ấy.Thập khỉ biết bao nhiêu.Nhưng cho đến tận lúc này.Cô vẫn không hề hối hận.Cần người ta vẫn thường khát khao những gì mà mình không có.Để rồi khi ngã thật đau trên chính những khát khao ấy.Mới nhận ra được rằng hóa ra điều ấy.Không dành cho mình.Cái quan trọng ở đây không phải là thỏa mãn mà là cam tâm.Các cảm tâm mới có can đảm đi dừng lại.Tiếng chuông cực hot của những người.Hơn hai tháng chuyển đến người này.Đây là lần đầu tiên có người đến tìm cô.Cửa mở cửa.Cô chừng như đi xa mà nhìn anh.Gần như không thể nào tin được.Ăn hết.Sao lại biết nơi.Của thánh thức.Chẳng phải em từng nói nếu có một ngày em trốn.Em sẽ đến nơi này đi chốn xa.Đã quên rồi.Phòng nhìn bờ vai của cô mà thấy đau lòng.Anh đứng dậy hồi lâu rồi bất chợt nhà về phía.Giàn tay ôm chặt lấy cổ phần.Ảnh quả khóc như thối cậu bé chạy.Trấn thành tiếng việt vẫn còn đang đứng ngoài cửa.Cũng chẳng màng đến chuyện có người đang nhìn.Phỏng vấn về mái tóc mềm mượt mà.Âm cơ bản nhạc vừa đi buổi chiều dành dỗ dành.Ngoan nào.Giọng nói ấm áp khiến những nỗi châu tưởng chừng đã ổn định lại lần nữa rất toàn.Đầu đến thắt lòng.Em khóc.Phải không.Cực kỳ ngốc.Phòng gật đầu thừa nhận đưa tay lau đi nước mắt trên gương mặt của cô.Nhưng.Em lại không hề sai.Ảnh tiếp tục bổ sung.Khi nào thì anh đi.Ảnh gối đầu lên đùi phong mắt việc khóc quá nhiều đã có chút mệt mỏi.Công việc của anh có thể tự cho việc con trai.Vì thế em không phải lo.Ai dỗi mà lo lắng cho anh.Ảnh biểu môi đôi mắt gần như đã ngắm lại hoàn toàn.Chị một lúc sau anh đã nghe tiếng thở đều đặn của cô.Đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nhỏ bé.Phòng khám thành thử giày.Phòng ở lại nơi này cùng cơ được thì anh cảm thấy chàng tị người gì mà cứ đi lông bông khắp.Mà lương vẫn cao như ai chẳng bù với cô.Đầu tắt mặt tối tại bệnh viện mà chẳng có hết bao nhiêu thời trang để nghỉ.Cô thừa nhận từ khi anh xuất hiện.Cuộc sống của cô dần trở nên có quy luật hơn.Không cần bỏ bữa thường xuyên.Chẳng còn thức khuya dậy trễ.Chỉ là anh vẫn không thể nào thắng rồi hết căn bệnh nghiện cà phê của cô còn sáng nào anh không.Cô chạy đi chạy bộ cùng anh.Trương cẩm đường thoát bùi mạnh của gió biển.Đêm.Ảnh chụp.Không hiểu sao dạ dày lại đau quá đổi.Dạ dày của cô không tốt không phải là chuyện mới mẻ gì.Nhìn đầu như thế này thì là lần đầu tiên.Tôi cảm thấy khó thở cảm giác như xuất nhất đến nơi.Ảnh của liên người về phía bạn trai.Với lấy chiếc điện thoại.Alo.Một lúc sau mới bắt máy giọng nói mệt mỏi hết tiền gái ngủ.Anh chỉ mới vừa chợp mắt thì thôi.Anh hay.Anh nhận ra lúc này trong tâm tưởng khô chứ tồn tại có mỗi tên anh mà thôi.Phần ngực chị cứ thì khi nghe giọng nói không ra hơi của cô.Em thế nào.Em đau quá.Nói chuyện với anh học phần vượt khóa cửa hết rồi chạy sang nhà cô.Tất cả những gì bạn cảm nhận sau đó đều rất nhạt nhòa.Của chị biết anh đã đưa cô đến bệnh viện.Thế giới của cô ấy trở nên trắng xóa ngoại hình ảnh và âm thanh của phong thì không cần hại bất.Cứ điều gì.Đến khi cô tỉnh lại thì đã chiều hôm sau.Để xem em còn dám lấy cà phê nước hay không.Quảng cáo kính lên tiếng khiến anh giật thót mình sang lại dữ như thế.Em là bệnh nhân đấy.Ảnh cử nữ.Phòng không nói gì nữa.Chia sẻ gửi cho cơ sở.Chẳng thèm hành tiết người khiến người ta điên tiết kia nữa.Em xin lỗi.Em sẽ không như thế nữa.Anh vẫn bất động quyết định mặc kệ cô.Phần hai.Anh đã lên tiếng giọng nói đánh thường hình gấp bội phần bước đến bên giường.Đưa tay vuốt lấy sợi tóc phương trên hacker.Nhà trọng lên tiếng.Anh đã rất lo.Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến hocmai tài sản cô biết lần này mình đã khiến anh hoảng sợ rồi.Đêm khuya vắng lặng lẽ ngồi bên giường.Tên nhãn hàng chạm đến bờ vai kỳ cuộc đến bắt thoáng về mệt mỏi.Đã có khi anh từng nghĩ chỉ cần được bên cô.Chăm sóc cho cô như thế nào.Đã đủ rồi vậy mà giờ đây khi ngồi bên cô như thế nào.Anh hiếu rằng mình vẫn từng nhiều hơn thế nữa.Không biết gì hết có gọi là tham lam hay không chỉ biết rằng.Sự khát khao ấy tôi như chất gây nghiện.Từng chút.Tưởng trước một.Chiếm lấy anh.Chính anh chẳng thể nào thoát ra nổi.Hình ảnh.Cứ như thế này anh sẽ không đang nổi mình mà.Em dùng suốt mười năm để yêu cầu ấy trong khi anh lại dùng hơn cả mười năm chỉ để quên.Vậy mà đến cuối cùng.Anh vẫn thua như thế này.Phòng xin lại gót chân cho cô ngắm thật lâu khuôn mặt đã khắc rất sâu trong lòng anh.Tôi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm.Kiểm lòng trắng đẳng phần cuối xuống.Đến khi gần chạm đến đôi môi hay còn tán nhờ kia.Bước chập chững.Thông tư cổ.Ghét anh đến vậy sao khi ngay cả chồng về.Bán hàng của cô vẫn từ chối anh.Có lẽ vì công dân quá tối nên phòng chẳng thế nào thấy được giọt nước mắt vừa trượt khò khè.Đang nhắm chặt.Này này.Phần hai.Cập nhật.Nhìn cô gái trước mặt đang tròn xoe mắt.Vợ không hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt.Phòng bật cười.Sao nè.Sao anh không ăn xôi lại những người như thế.Nhớ lại một vài chuyện cũ thôi.Phòng cười cười.Cái điệu cười ngả hướng quen thuộc mà mỗi khi thấy là anh lại chẳng buồn hỏi thêm điều gì nữa.Em ở đây làm gì.Vòng vừa sạc khỏi nhà đã thấy anh đứng thấy trong tay mang theo dính kính đồ đạc.Anh đi làm sao.Anh tròn mắt hỏi với cái thế anh và theo cặp sách.Ừ mình phải sàng ngoài.Mày đưa chìa khóa cho em.Anh chỉ tay xa làm gì.Vòng đeo tay dây huyệt thái dương.Cảm thấy tự kỷ ra viện cô bé này càng lúc càng khó hiểu.Dọn nhà giúp anh coi như là trả công ty.Nhìn đôi mắt sáng của cô.Không biết giờ có từ chối đến mai cũng chẳng được mà lúc này anh còn đang vội nên miễn cưỡng đưa chị.Quá cho cô.Nhớ là đừng để mình mệt quá.Anh xóa nhé mấy đồ nhỏ.Chưa đi thẳng.Nhìn căn nhà miễn cưỡng có thể gọi là gần cành anh sẽ lắc đầu đàn ông.Các ngành hot đến đâu cũng chẳng thể bằng phụ nữ ăn sáng tây áo đen bắt đầu công cuộc dọn dẹp.Tổng làm việc của anh mới đúng là thiên đường bừa bãi.Cụ thể lắp đầu phân loại rồi sắp xếp lại tất cả.Một cuốn sổ dày dễ rơi vào tầm mắt qua cầm đấy.Da bọc vàng trên đầu tiên.Cô bật khóc.Nếu như mình hôm đó những lời anh nói cô đã có thể xem như cơn mơ màng của chính mình.Thì lúc này đây là hiện thực mà chẳng thể nào có thể chối cải cuộn không biết.Có thai quan hệ từ bao giờ.Chỉ biết nhập đề cuốn sổ là hình ảnh của cô.Sinh động trong từng bước giải pháp hòa.Có gửi cô các cô bướng bỉnh cứu thương.Dường như anh chưa từng bỏ qua một cảm xúc nào của cô.Làm gì có thể xem như là nhật ký của anh không.Nhật ký.Bằng hình vẽ.Anh điện biên phòng làm việc cho anh.Không vội vã quay lại.Anh đang trên đường thi trượt nhưng hết đến công sở vẫn còn nằm trong phòng nên trở về.Nhưng mà hình như đã chậm mất rồi.Phòng ảo não vào đầu hơn tất cả sự khoảnh khắc khi bị phát hiện.Là nỗi sợ.Nếu như thế này anh sẽ mất cô sao.Anh hay.Anh lên tiếng.Dòng văn toán trước nức nở.Ừ.Thì ra.Kẻ ngốc nhất.Không phải em.Cũng trắng vai đông phương.Mà chính là anh.Chồng đi công tác.Đột ngột sau khi ăn phát hiện ra bí mật của anh.Anh đã từng nghĩ rằng mình khiến anh khó xử.Minh phụng mới chọn cách rời đi đột ngột như thế.Anh chỉ để lại cho anh lời nhắn qua mảnh giấy nhớ dáng ngay cửa ra vào rồi đi.Bất ngờ.Anh thấy lòng mình trùng lại.Mà chẳng hiểu nguyên nhân do đâu.Những ngày này.Anh vẫn đi đi về về.Một mình như trước kia vẫn thế.Vẫn một mình chuẩn bị bữa tối.Một mình ăn rồi dọn dẹp.Giải trí bằng dubai chương trình nào đó.Nghỉ ngơi.Sáng hôm sau lại bắt đầu vòng quanh tường.Vậy mà vẫn cứ cô đơn đến lạ.Ảnh tự hỏi chị bấy nhiêu thời gian thôi.Mà phong đã khiến nhịp sống của cô đổi khác thế sao.Nhìn căn nhà ngập để tránh hình của anh.Từ chiếc kia hết anh vẫn hành nghề.Vừa trò chuyện cùng anh.Vừa đi tây thoát trên bàn phím để hoàn thành công việc từ chiết cành trần anh vừa chọn.Cho hình hộp theo giúp em.Bỗng nhiên anh thấy nhớ không.Và đáng sợ hơn cả.Là những chai được rồi nhớ này.Hoàn toàn.Mang một ý nghĩa khác.Rảnh gọi cho anh.Cuộc gọi đầu tiên kể từ ngày có sự hôm ấy.Khi những những cuộc gọi của cô.Như chim vào lặng thinh.Bị ăn chẳng nhấc máy.Nghỉ ngơi hồi lâu.Anh chị vào phòng.Sắp xếp hành lý.Trở về nơi ở sau một ngày dài bôn ba.Không có cảm giác nhưng mỗi bộ phận trên cơ thể mình đều trên đã phải không.Đèn đường nhập nhện tài linh những vệt sáng loan lửa trên đường hd bóng dáng nhỏ bé.Cua đá.Phòng khám lại.Anh cứ đứng làm hồi lâu như thế.Người muốn xác định vì bản thân có hoa mắt.Vì quá mệt hay không.Vừa cảm nhận được ánh nhìn.Ảnh ngước lên.Mỉm cười khi bắt gặp phải không mang trên khuôn mặt ngàn năm chẳng đuổi kịp.Ăn bước từng bước chậm chạp về phía anh.Trồng cây chính phòng lại chẳng thể kìm được bước chân thì một gấp gáp của mình.Hồng cô ấy thôi phải hôn cô ấy thôi.Dù sau đó có xuống địa ngục cũng chẳng sao.Dòng suy nghĩ ấy chiếm hết cả tâm trí phòng.Cứng đầu óc như mobi.Chẳng biết ai là người bắt đầu.Chi tiết kia lấy lại được chút tỉnh táo.Anh thấy mình đang nằm trọn trong vòng tay của anh.Vẫn mãi mía không nên cơ thể của cô.Ảnh bức tranh.Thẻ dùm người.Phòng bật cười.Tiếng gửi trầm thắp kiếm tìm anh sang nước việt quyến rũ.Anh đặt ngủ không nên tránh cô.Lên đôi mắt anh vẫn hằng thương nhớ.Có nên cánh mũi xinh xinh.Lên bờ má mềm mại rồi trở về với đôi môi đỏ mọng.Được không em.Anh thì thầm vào tai anh.Anh nhìn sâu vào mắt em.Đưa tay vuốt và khuôn mặt mà cô luôn nghĩ rằng quen thuộc đến trắng thế nào quen thuộc hơn.Chiên xúc cảm đang chảy tràn trên khuôn mặt anh.Tiếng anh bất giác muốn.Cường mạnh ấy.Dính người.Hôn lên đôi môi của anh.Được mà.Anh thấy thế.Mẹ ơi.Tiếng gõ cửa hay nhẹ cùng giọng nói đừng nước của con trẻ tiêm phòng chuẩn tính.Anh nhắn nhủ hội đưa tay cầm chiếc đồng hồ bên cạnh.Hiểu rồi xong phòng chửi lần nữa rồi trời khỏi giờ.Không quên kéo chân là giúp vợ.Hồng bình chánh qua.Lên chức bụng tròn rồi mới sạc khỏi phòng.Hôm nay con trai.Bảng cân để mẹ ngủ thêm lát nữa.Bạn.Chút nữa chú phương và kim linh sẽ mang em thở đến phải không.Cảm nhận hào hứng khởi.Đúng rồi chàng trai khi ấy còn chồng em thả chú thím nhé.Restaurant.Anh mở mắt cánh cửa vừa đóng.Nhạc diễm cười khi nghe đoạn hội thoại của hai người đàn ông và cô yêu thương.Lại nằm nằm nữa hoài thiên.Tôi đã tự hỏi rằng.Điệu nhảy ấy quyết định của cô có khi nào là sai lầm nữa không.Một lần vấp ngã kiến của sợ.Thế nhưng đến lúc này những chỉ có thể cảm nhận chỉ có hạnh phúc và mãn.Bên phòng cường mới hiểu trên trời nhảy hóa ra vẫn tồn tại một loại tình yêu vì tha.Làm bao dung như thế hai mươi lăm năm bên nhau.Bài tập dành cho nhau những ngập ngừng rồi bốn năm vợ chồng.Nhiều khi anh đã đùa với cô hằng.Ở đây bên nhau hơn nửa đời người.năm tháng tám em.Để người hoa trang.Cũng chỉ cần như thế.Thì con gái ai cũng có thể quen nhìn những người phụ nữ xung quanh mình rồi vẫn rơi tự hỏi.Cuộc đời người phụ nữ.Lúc nào chị cũng quen với việc ra chồng chăm con.Nhưng đến một lúc nào đó sao trên face và vất vả.Thì mới chợt hiểu ra sao.Massage các tưởng chừng như quỳnh bên ấy lại là hạnh phúc.Với cô anh không chỉ là chồng mà còn là người yêu là người thương.Bên nhau quá lâu mới nhận sai được nhau hạnh phúc lúc này mới trở nên thiêng liêng như thế.Nhìn hai cha con đang cùng nhau chơi bóng trước sân anh cảm thấy biết ơn biết ơn tất cả.Biết ơn những gì đã qua biết ơn cả những tổn thương ngày ấy.Bởi vì tất cả những điều ấy đã mang đến cho cô.Người thương của ngày hôm nay.Anh vừa lấy ngày vẫn cứ thế của truyện ngắn.Buồn thì người lạ giữ lấy người thương của tác giả diên vĩ.Nếu bạn có những tâm sự sáng tác muốn chia sẻ đêm mất vì được mời bạn truy cập vào website.Blogradio.vn đăng nhập và gửi tay.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hiền nhất trên web.Mắt fado.vn.Đặt tên youtube.com.Sheet yêu blog radio.Đừng quên tên khác từ nhóm sản xuất và fanpage facebook.com.Yêu bất chấp.Hoặc facebook.com.Yêu.Video.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Về những sản xuất.Radio.Với giọng nữ.Hạt chia.Xin chào thầy.Tải hình động. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com