Blog Radio 593 - Em đi Rồi, để Lại Tháng Tư ở đó-mk

blog radio 593 - em đi rồi, để lại tháng tư ở đó-mk
Tháng tư.Mùa tam giác mạch nở rộ.Có cô gái đã chạy trốn thanh xuân đến tận vùng cao nguyên đá để tự hàn gắn trái tim mình.Cô đã gặp một chàng trai khác.Viết một lời tỏ tình rất ngọt ngào mà cũng để ý vì.Em giống loài hoa tam giác mạch.Xinh.Mộc mạc kiên cường.Còn anh.Thì yêu tam giác mạch.Chồng lúc radio của tuần này chúng ta hãy cùng lắng nghe phần đầu tiên của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư.Tác giả.Nguyễn thị loan.Phần một.Em đi rồi để lại tháng tư ở đó.Tháng tư.Trời đã chấm cho mình xong mùa hạ.Rừng trên thảo nguyên đán hay vẫn còn hơi lệch lại thêm hơi ẩm của cơn mưa buồn sai rằng.Càng khiến cái lệch trở nên ngọt sắc từ thở dài gấp lại quyền giáo án đặt soạn giờ.Nguyên ơi mở cửa cho anh tiếng gọi của tuấn khiến tôi giật mình tôi là.Chạy ra kéo chiếc thuyền gỗ đã bàn về.Cởi chiếc áo mưa giọng nữ.Cách nạp lên trên sợi dây thép giang than cuối cùng.Vừa phút nước mưa còn chảy thành dòng trên.Tuấn vừa nói.Anh mới xuống bưu điện huyện chiều nay.Bố mẹ anh gửi ít toilet.Anh mang qua cho em với vân một ít.Với lại mẹ em cũng gửi thêm đồ cho em đấy mai tạnh thì bác cho em cũng được mà.Chạy qua đây làm gì giữa lúc mưa to thế này .Tù nhân bật đưa cho tuấn chiếc khăn khô để lau đầu tóc ảnh nhận lấy rồi cười.Anh tiện đường.Trời mưa to thế này nhỡ có chỗ nào rồi thì anh còn sửa cho.Yên tâm đi.Anh biết giữ mình lắm.Tôi bật cười.Ở chung với anh minh không yên tâm đấy.Tôi nhận lấy khối đồ từ tay tuấn nhẹ nhàng gỡ tấm nilông anh đã cẩn thận bọc xung quanh thật kỹ.Để không bị hư.Cởi đồ của tuấn chia cho tôi có ít thịt bò khô cá khô nấm hương cùng với miền.Cởi đồ của mẹ gửi tôi ngoài quần áo giày dép bánh kẹo.Cần có một bộ quần áo của trẻ em.Đá sùi nhưng còn khá mới.Lần trước nói với mẹ về mấy đứa trẻ đến lớp trong cái tết với khoảng bôi thâm tím.Những cái quần cái áo cộc tới.Tra cứu đến quá nửa.Tôi nghe tiếng mẹ sushi trong điện thoại.Từ bi.Mẹ vừa thương vợ trẻ.Lại vượt thương tôi.Đọc quần áo này nếu mày nắng rồi sẽ phải phóng cẩn thận rồi hôm sau mang đến lớp chim.Tuấn ngồi nói chuyện với tôi được một lúc thì trời ngừng mưa.Những hạt mưa lưa thưa khẳng rơi xuống nền đất.Phật di lặc để làm xoài cho những phiên đá tai mèo như giọt nước mắt cô gái mông không lấy được người mà.Yêu.Tuấn bảo tôi cho anh đánh bay cùng vào bản đến nhà cái gì.Thẳng vuông vận động cho chúng nó đến lớp.Rồi khoác lên người chiếc áo mưa vẫn còn ướt.Không quên dặn dò tôi ở nhà một mình.Khóa cửa cẩn thận .Nguyễn tuấn về.Tôi bước lên giường trùm chăn.Nghe tiếng gió đùa.Thế lịch bức thư tay mẹ viết cho tôi.Nỗi nhớ nhà cố lên trong lòng tôi sorry.Ở đây không có sóng điện thoại.Nhiều lúc nhớ mẹ quá.Tôi cần nhiều tuấn chở xuống huy.Gọi video call trên nhìn mẹ.Nhìn bố một lúc cho đỡ nhớ.Trong thư.Mẹ kể rất nhiều.Mẹ viết bố già đi nhiều hơn.Đêm nào cũng phải bảo phẩm tôi ngồi một lúc mới trở về phòng ngủ.Cả đội mới bị ngất khi đang đi thể dục buổi sáng.Mày có khùng đi ngang qua chiều vội vào bệnh viện.Cuối thư.Mẹ ngập ngừng hỏi tôi.Đã hai năm rồi.Còn đã quên được không.Đã có thể trở về bên mẹ chưa con.Tùy thợ xây.Tức là từ láy trở mình nhìn em đem lên trần nhà.Hai năm thời gian không ít.Nhưng cũng không đủ nhiều để quên đi một đoạn quá khứ.Một gương mặt tôi đã trót yêu từ thuở chưa thành thiếu nữ chờ đến tận bây giờ.Tôi kịch liệt ép mình quên.Chạy trốn lên tận vùng cao nguyên đá bóng lạc này.Bài viết dạy học.Hòa tan bình với cuộc sống ở đây.Cút chỉ để bù đắp lại biển quá khứ cay đắng ấy.Thế nhưng.Nỗi đau ngày xưa.Vẫn như cái rầm kim và tim nhức nhối.Tôi mỉm cười tự giễu.Chồng lúc tuổi ở đây.Chạy trốn và giúp vào cái mai rùa để gặm nhấm nỗi đau.Thủy.Anh.Có lẽ.Dù chỉ là một khắc sực nhớ.Cũng chưa chắc đã dành cho tôi.Tuổi thơ của tôi từ khi tôi biết nhớ đã có hình bên.Hùng hơn tôi bảy tuổi.Bố mẹ anh là bạn học cùng lớp ngày xưa với bố tôi.Lâm hùng mười ba tuổi.Bố anh qua đời vì tai nạn giao thông.Từ đó.Khùng ít cười hơn.Giường sự quan tâm của hùng dành cho tôi.Vẫn không hề thay đổi.Anh sẽ đem gái đi đâu cũng luôn không quên dẫn tôi đi cùng.Cái gì mua tặng cho em gái.Cũng mua thêm cho tôi một chiếc.Tuổi thơ của tôi tràn ngập hình bóng của anh.Không biết từ khi nào.Hình ảnh ấy đi xin vào trong những giấc mơ của tôi.Tả lính trần lê.Thì tôi bắt đầu chuyển mình thành thiếu nữ.Tôi bắt đầu biết ngại ngần.Xấu hổ mỗi khi gặp anh.Biết làm đi.Chú ý hơn đến những bộ quần áo mình.Mỗi lần anh xuất hiện trước cổng nhà.Sinh nhật năm mười bảy tuổi.Tôi lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.Mất nóng bừng.Còn trái tim đập dồn dập.Khi anh ấy thấy tình yêu thoát ra từ bờ môi tôi run rẩy.Tôi thấy đôi mắt anh xẩm là.Rồi anh quay đi.Anh nói với tôi bằng giọng nói lạnh lùng.Xa lạ.Mà từ trước tới giờ.Anh chưa từng nói.Anh bảo.Thời gian qua có thể đã khiến tôi hiểu lầm.Bởi vậy.Từ giờ anh sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa.Anh còn nói.Tôi không phải là mẫu con gái mà anh.Và từ trước tới giờ.Chưa bao giờ trong lòng anh coi tôi thực sự là một người con gái.Từng câu từng chữ.Như cứ phải trái tim thôi.Sinh nhật tuổi mười bảy của tôi.Kết thúc bằng những giọt nước mắt.Giải giấc mơ vỡ nát của mối tình đầu.Từ sau hôm đó.Hùng tráng thật mẹ tôi.Có những buổi tối tôi cố tình chở anh đi làm về.Anh để lướt qua tôi như một người xa lạ.Cánh cổng sắt đóng sập lại ngay trước mắt tôi.Làm cách tôi bước vào thế giới của anh.Như hàng rào sắt.Làm cách từ khỏi những kỷ niệm đẹp đến vui lòng của thời thơ ấu.Có những đêm.Từ ngữ trên ban công.Nhìn đâm đâm sang cánh cửa phòng anh đang đóng.Thầm mong một lần anh đứng dậy.Mở cửa.Giờ nói chuyện với tôi giống như ngày xưa.Tuổi mười bảy mộng mơ.Mà cũng đẩy cao thắng.Sự lạnh lùng xa cách của anh.Không làm cho tôi chùn bước.Mà càng khiến tình yêu của tôi dành cho anh.Lớn dần lên theo năm tháng.Trong mắt tôi.Anh là mẫu đàn ông trưởng thành và chín chắn.Khác hẳn với những bạn nam trong khối.Tôi từ chối những lời tỏ tình có cánh.Những món quà được gói ghém cẩn thận trong những hộp quà hình trái tim.Những bông hoa hồng đỏ thắm được đặt ngay ngắn trong ngăn bàn.Chỉ vì anh.Chồng bắt tôi.Trong tim tôi.Đã nhập đầy hình ảnh của anh.Nền trắng toàn chỗ chấm trở bất kỳ ai khác.Ngày tốt nghiệp cấp ba.Mẹ hỏi tôi định thi vào trường gì.Tôi ngập ngừng nói muốn thi vào sư phạm.Mẹ bật cười.Sơ đồ tư duy.Vì thằng hùng phải không.Tôi lên đến gật đầu.Thấy mà mình đóng dấu.Phẩy.Vì anh là giảng viên khoa tiếng anh ở đó.Chỉ cần nghĩ đến.Mỗi ngày đều được thấy anh.Từ đã thấy lòng bình hạnh phúc.Ngày nhận được giấy báo nhập học.Từ chờ lâu thật lâu.Cho tới khi thấy anh về.Từ cẩm tờ giấy dung dịch.Đưa đến trước mặt anh.Lời nói ngập ngừng.Thật ra khỏi nhà.Em đỗ đại học rồi.Là trường sư phạm.Nếu như anh là của ngày xưa.Nhất.Sẽ mỉm cười rồi xoa đầu tôi thật hiền.Sau đó sẽ dẫn tôi đi ăn những món tôi thích.Để chúc mừng.Thế nhưng.Lúc đó anh chỉ dành cho tôi một cái nước mắt hờ hững.Còn được gì nữa không.Tội ác khẩu.Những lời muốn nói đã chuẩn bị sẵn cả buổi chiều.Bị thấy độ sử xương của anh làm cho bay mất sạch.Tôi lúng búng trong miệng chưa kịp thốt lên lời ảnh đã lách qua tôi vào nhà.Cánh cổng sắt lại một lần nữa.Đóng sập trước mắt tôi.Tôi thích hiểu sao về.Mất vẫn không quên nó đâm đâm lên cánh cửa phòng anh đang đóng kín.Người ta nói.Tình yêu.Là một thứ được giữa cây gì.Cảnh uống cảm say.Lại càng đau.Nhất là khi người mình yêu.Rảnh không hề dành cho mình một chút tình cảm.Tùy ngày ngày đến giảng đường.Lén lút chuẩn bị những món ăn anh thích.Và đặt vào văn bản giáo viên trước giờ anh đứng lớp.Nhưng lần nào cũng vậy.Mỗi lần anh rời đi.Là mỗi lần anh bảo lại những món ăn tôi dạy công chuẩn.Một ngày tan học.Tôi thì anh đừng nói chuyện với cô giáo lớp ba.Anh mỉm cười thật ấm áp.Nụ cười đã lâu lắm rồi anh không dành cho tôi.Tôi thấy cô giáo nhìn anh say đắm.Thấy cả lông mình như đang có lừa.Sự giận dữ và sợ hãi.Hình nền trong tôi.Tôi mơ hồ nhận ra rằng.Ảnh có thể mãi mãi rời xa tôi là thuộc về một người con gái khác.Tuổi bắt đầu thay đổi kế hoạch.Không ngần ngại thể hiện trước mặt các bạn cùng lớp.Là tôi yêu anh.Từ kiếm cớ để gặp anh sau mỗi giờ lên lớp.Mặc cho anh chỉ dành cho tôi vài phút ngắn ngủi.Với những cá nhân mày khó chịu.Tôi không ngừng nhắn tin cho anh.Đừng nói với anh tôi nhớ anh nhiều biết nhường nào.Mặc kệ những tin nhắn đó.Không bao giờ anh hỏi đáp.Tôi biết anh là người xuất sắc.Đến tuổi tự s mình đạt điểm cao tất cả các môn.Tôi muốn mọi người nhìn nhận.Là tôi xứng đáng với anh.Cũng muốn anh nhìn tôi bằng một con mắt.Tuổi bướng bỉnh yêu anh như thế.Trong suốt những năm đại học.Yêu anh bằng tất cả sự đồng nghiệp của tuổi trẻ.Ngày tốt nghiệp đại học.Sau khi bảo vệ luận án.Tôi lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.Trong sân trường đại học.Trái tim bằng hoa hồng.Được tôi và đám bạn kết cẩn.Giữa sân trường xung quanh là rất nhiều sinh viên khác.Họ trần chùa bàn tán.Còn tôi thì trống ngực đập thình thịch.Cảm giác hồi hộp của năm mười bảy tuổi.Trở lại nguyên vẻ trong lồng ngực.Khi ảnh xuất hiện.Tôi cần bó hoa hồng chín trăm chín mươi chín bông đỏ rực trao cho anh.Tôi nhìn thẳng vào mắt anh cô giữ cho riêng mình bình tĩnh.Em yêu anh.Yêu từ rất lâu rồi.Từ khi anh còn là một cô bé.Cho tôi khi anh mười bảy tuổi.Kiến thức bây giờ.Em vẫn yêu anh.Điều tuyệt vời nhất của em.Là.Được gặp anh trong cuộc đời này.Đồng ý làm bạn trai của em nhé.Tôi vừa dứt lời.Xung quanh vang lên tiếng chim chùa không lớp.Không biết ai khởi xướng.Mọi người đều thay hôn lên.Đồng ý đồng ý.Đồng ý.Còn tôi đôi mắt vẫn dán chặt vào anh.Thịt lâu anh mới đưa tay cầm lấy bó hoa tươi thật.Nhưng khi tôi còn chưa kịp mỉm cười.Anh đã đến đó xuống đất.Trên đời này.Tôi ghét nhất là loại con gái không có lòng tự trọng.Còn nữa.Điều hối hận nhất của tôi là có phải cô trong cuộc đời này.Tuổi nhâm tý tý.Cái lắc đầu.Lưỡi anh nói đã từ hai năm về trước.Mà vẫn đủ sức khiến tôi đau không thở nổi.Chút dũng khí để yêu anh.Cuối cùng cũng.Tôi chạy trốn lên vùng núi đá chơi vơi này.Cú dùng thời gian.Để phẩy trái tim vỡ nát.Ngày tôi đi mất bố đào ao mẹ khóc ướt đẫm bờ vai tôi.Còn bà nội nắm chặt tay tôi.Bằng đôi bàn tay giả nuôi con cu.Không nỡ buông rơi.hai mươi lăm.Tôi đã bắt đầu quen với cuộc sống nơi này.Quen với những cơn mưa rừng sát nhập.Những con đường xuống bản lề nội trơn trượt.Những vách đá tai mèo dựng đứng.Ở đây.Tôi đã gặp tuấn.Anh hơn tôi hai tuổi.Taken bản trước tôi cũng hai mươi lăm.Ngày đầu gặp tôi ảnh tỏ thái độ không ưa tôi chút nào.Vì sao tôi mới biết.Phụ tỏ tình tai tiếng năm ấy của tôi phụ tình lạc vào mắt anh.Ngày anh về thăm lại trường.Cặp đôi trên này ảnh trước mầm chỉ đội sâm bữa nửa tháng.Là tôi phải bỏ về vì không chịu nổi sự khác.Thiếu thốn định khổ sở ở đời đây.Hãy nằm ở lại ngôi trường này.Ảnh chứng kiến không biết bao nhiêu người đến rồi lại vội vã ra đi vì không chịu nổi cái khắc nghiệt của nỗi buồn.Là cô đơn.Đến heo hát nơi này.Tôi bật cười bảo anh.Vậy mà em vẫn đổi lại được nên anh bất ngờ mới thèm chơi với em phải không.Anh bỗng dừng lại nhìn thật sâu vào mắt tôi cái nhìn mênh mang như cơn gió trải dài.Sữa núi.Rồi nhẹ nhàng cài lên tóc tôi một bức hoa tam giác mạch.Tuấn bảo tôi.Em giống như loài hoa này.Xinh đẹp mà bông.Mộc kiên cường trên những bóng đá vôi trong tranh.Còn anh.Thì.Yêu tam giác mạch.Tôi cần người.Bối rối trong lòng dâng lên mạng.Cái nhìn của tuấn buổi thiết.Hãy phương đông đàn.Bỗng nhìn bóp lấy tim tôi.Tôi tự cười mình.Đang ở bên một người lại nhớ về một người khác tuấn nhìn ra sự bối rối trong tôi.Không để tôi kịp mở lời anh đã sai đâu tôi thật dịu dàng.Không cần phải trả lời anh hay.Anh sẽ đợi.Cho đến khi nào.Em có thể quên.Từ ngày đó.Tuấn luôn ở bên cạnh tôi.Anh quan tâm tôi theo cách của mình vẫn cần.Lại vừa tự nhiên nhé.Để khiến từ luôn thoải mái.Anh đi cùng tôi xuống bàn.Xin cho những đứa trẻ gây khó đen nhám được đến lớp.Anh cùng tôi mang những cân gạo và muối.Những đám cá khô xuống đổi lấy cơ hội được tới trường cho những đứa bé cởi cọp.Anh trèo lên cái mái nhà đã cũ mốc của tôi.Từ khi trời chưa mưa.Chỉ để kiểm tra xem có bị sốt không.Anh dùng cũ thừa xin được từ sơn bá.Đóng cho tôi một chiếc.Để cắt thức ăn.Một cái tủ đơn sơ vừa đủ để cắt xem bà bộ quần áo.Ngày họp chợ tình khâu vai.Dù trời đã sâm sẩm tối.Anh vẫn kéo tôi đi.Trời đến tận đêm.Tuấn mới chở tôi về lại căn nhà gỗ chênh vênh bên sườn núi.Tôi chào anh.Định bước vào nhà.Tuấn nắm tay tôi kéo lại.Anh cất giọng.Su xương bà thật ấm.Bài hát bằng sợ mông mà các chàng trai bàn đã dạy cho anh.Em ơi.Tôi là con chim chưa có tổ.Cây rừng nhiều.Là tôi là con khiếu chưa có càng.Từ rất xa.Đỏ mắt ở đây có em.Bài hát kết thúc.Còn tuấn nhìn tôi bằng đôi mắt sáng lấp lánh.Vừa yêu thương vừa chờ đợi.Tôi lắc đầu.Hãy xuất tay ra khỏi bàn tay anh càng siết tôi thật chặt.Tôi bảo tuấn.Đừng trêu em nữa.Rồi tôi quay lưng bước đi.Không dám nhìn thẳng vào mắt tuấn.Từng bước vào nhà.Trùm chăn kín mặt.Củ cải phút trái tim thường tồn.Ngay bên ngoài.Tiếng sáo của tuấn buồn đến da diết.Cô độc lẫn vào trong gió núi.Tôi thức dậy từ sớm sau giấc ngủ đứt quãng không trọn vẹn.Mặt trời đã lên.Những xưởng trang phục kín đỉnh núi.Lá cây vẫn còn ướt đẫm.Từng bước vào bếp.Chuẩn bị phần cơm ăn sáng.Để đăng lên là súng bản với tuấn luôn.Chiếc xe vừa nổ máy.Tôi sửa lại bởi giọng nói quen thuộc.Uyên.Tuổi sự net.Tưởng mình vẫn còn ngái ngủ.Nhiều khi mở massage.Vẫn thấy bóng sáng khùng hay trước mặt.Tuấn cũng mẫu nhàng.Anh vội vàng tắt máy.Hùng bước về phía chúng tôi.Chụp ảnh đẩy gấp cát.Bản đồ em đang mổ cấp cứu trong bệnh viện.Em thu xếp đồ rồi theo anh về hà nội không.Giày tự đi tự luận chọn suýt ngã.Tuấn đỡ lấy tôi.Nhẹ nhàng android.Em vào thu xếp đồ về.Chưa có đây anh lo.Cầm lấy cái điện thoại này.Tối nay thì gọi cho anh.Tụi mày mắc làm theo lời anh nói.Rồi chờ bước theo hình.Chuyến xe về thành phố nước lưu chạy men theo con đường quanh co.Nằm chênh vênh trên miệng.Tôi cảm giác.Trái tim mình cũng đang nằm chung cho anh như thế.Tôi về đến hà nội khi trời đã về chiều.Hùng đưa tôi vào bệnh viện rồi cũng rời đi.Suốt chặng đường dài.Ảnh hầu như chẳng nói với tôi tiếng nào.Sự lạnh lùng của anh tôi đã quen rồi.Nên cũng không còn xót xa như ngày xưa nữa.Bà nội đã được mổ xong.Đang nằm cho phục hồi.Từng bước về phía bố mẹ.Cả hai người giải nhiều quá.Để ôm ghì lấy tôi.Cứ xuýt xoa kêu tôi gầy và đen đi.Bố im lặng.Không nói gì.Chỉ có đôi mắt là xương gì.Và bờ vai thì khẽ rung lên.Bà nội tôi tỉnh lẻ.Sau một ngày nằm trong phòng hồi.Giọt nước mắt khóc.Lên khỏi hẳn vì đã nhận yêu của bà.Khi thấy tôi bước vào phòng.Bà phương đôi tay yếu ớt.Nắm chặt lấy tay tôi.Lấy nói đứt quãng theo từng hơi thở nặng nhọc.Ở lại.Không đi nữa.Tôi rồi giết gật đầu.Cháu không đi.Không đi nữa.Cháu ở lại với bà.Bài văn khỏe công ty với cháu.Tôi ở lại trong việc giúp một tuần.Mỗi khi tỉnh giấc.Bà luôn tìm kiếm tôi vào đời tôi ở lại.Bà bảo nếu tôi còn đi nữa.Bà sẽ chết luôn cho tôi vừa lòng.Tôi cũng khóc.Đi thì không nhớ.Mà ở lại nơi này.Tôi biết đối diện với nỗi đau chưa bao giờ ngủ yên trong tim tôi thế nào.Cận cảnh những đứa bé của tôi.Đang ngóng đợi tôi quay lại trên vùng cao nguyên đá nữa.Tôi thức trắng suốt một đêm.Những ký ức.Gương mặt thân thương của những đứa học trò nghèo hiếu.Quẩn quanh trong ấy.Ngày hôm sau tôi nói với bà.Tôi sẽ ở lại.Tôi xin bà cho tôi quay lại các nguyên đá.Thủ xếp nốt công việc.Và chào từ biệt mọi người đã gắn bó với tôi.Suốt hai năm trên sườn núi chênh vênh ấy.Đào kịch đầu.Khỏe.Thì sương sương ướt.Tuấn đón tôi ở trung tâm huyện.Chiếc xe quà tặng lập lễ.Chở chúng tôi quay về trường.Tuấn không ngạc nhiên khi tôi nói.Sẽ quay về hà nội.Chỉ có đôi mắt của anh là sớm vậy.Một nỗi buồn tiếc nuối.Tôi xin lỗi anh.Vì cuối cùng vẫn làm anh thất vọng.Cuối cùng.Vẫn rời bỏ vùng đất chân chất thật thà này để quay về thành phố.Anh không trả lời.Chị lập đặt vào tay tôi một bó hoa tam giác mạch trái mùa.Rồi quay lưng bước đi.Từng bước vào gặp cô hiệu trưởng.Cuộc cũng buồn.Nụ cười dành cho tôi nhìn thấu hát đến đau lòng.Tôi đến thảo vân.Chào những đứa bé đáng yêu của tôi.Bài lòng nặng trĩu.Những đứa trẻ vây xung quanh tôi.Bàn tay lấm bẩn quệt phổi việt nước mắt tèm lem.Đồng bằng bánh kẹo chia cho chúng nó.Nhìn chúng nó vừa ăn vừa khóc.Thường thất xe.Bọn trẻ tặng lại cho tôi.Đứa thì bó hoa rừng.Đưa chiếc khăn thổ cẩm.Đứa cháu cả chiếc vòng bạc đeo từ hồi bé tí cho tôi.Tùy từng đứa.Nước mắt không kìm được.Chào linh giản dị.Ngày tôi quay về.Tuấn chở tôi bên chiếc xe máy cà tàng từ sớm.Anh chở tôi đi dọc trên đỉnh mã pí lèng.Rồi nhìn xuống sông nho quế sang vạn phát.Tuấn đứng im lìm.Sơn núi sủi lọc nên thủy chung và táo anh bảy cấp với.Đột ngột.Anh quay sang ôm thôi.Tổng tài anh suy thận.Rồi anh đặt lên trán tôi một nụ hôn nóng rát.Đọc anh thầm thì bên tai nhẹ như hơi thở.Nhớ giữ sức khỏe.Rồi anh buông tôi ra.Làm lái xe chở tôi xuống bến xe thành phố.Đội thợ xây.Nỗi buồn không tên cứ mênh mang trong nhà.Mùa xuân bất hạnh.Nhưng.Và vẫn giống như theo phương tình lại từng ngang.Thành phố osaka thật thế nào.Để lại dấu trên cánh đồng xa.Giữa chiều muộn màng để mình cần lại.Lời thì thầm những yêu thật thà được sự.Bạn vừa lắng nghe phần đầu tiên của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư.Của tác giả nguyễn thị loan.Sau khi xuyên về thành phố.Các màn hình.Cô có quên được mối tình xưa.Liệu tuấn có bảo lại tất cả để đi tìm nguyên.Chúng ta hãy cùng đón nghe phần tiếp theo của truyện ngắn được phát sóng trong xốp radio của tuần sau.Nếu bạn có những tâm sự.Sáng tác muốn chia sẻ đến tiếp radio.Mời bạn truy cập vào website.Blogradio.vn.Cách nhập và gửi bài.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay.Trên website blogradio.vn.Các kênh chiếu tuc.com gạch chéo yêu blog radio.Đừng quên tương tác với nhóm sản xuất quà tặng tết.Facebook.com gạch chéo yêu nước.Thuật facebook.com gạch chéo plug radio.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Và nhóm sản xuất blog radio facebook đọc khi cần.Sinh tại.Giải hệ gặp lại.Cô gái năm xưa nay hót.Tháng thứ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com