Blog Radio 594 - Tháng Tư Quá Mong Manh để Nói Ra Một Lời Chân Thật

blog radio 594 - tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật

Bạn thân mến chậm playdoh của tuần trước.Chúng ta phải làm ngay phần một của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư của tác giả nguyễn thị loan.Nếu đây là lần đầu tiên bạn nghe truyện ngắn này.Bạn có thể tìm ngay lại phần trước trên kênh youtube i love radio website.Blogradio.vn.Đừng quên đăng ký kênh để không bỏ lỡ bất kỳ quốc gia nào.Tập một đang dừng lại ở chi tiết.Tuyên truyền về thành phố vì một biến cố của gia đình bỏ lại tháng tư bỏ lại những mùa hoa tam giác mạch.Liệu mối quan hệ giữa ba người hùng.Tuấn rồi sẽ đi về đâu.Xin mời các bạn cùng lắng nghe phần hai của truyện ngắn.Truyện ngắn.Còn nỗi nhớ gửi vào tháng tư.Tác giả.Nguyễn thị loan.Phần hai.Tháng tư quá mong manh để nói ra một lời chân thật.Tôi chưa về thành phố.Bà nội cũng đã giúp việt.Bộ kích thước vừa bạn bè xin việc cho tôi.Ông định xin cho tôi làm giáo viên ở trường tiểu học gần nhà.Nhưng tôi từ chối.Tuổi sửu.Tôi lại nhớ những ánh mắt ngây thơ.Tôi đã bảo lại trên vùng cao nguyên hút gió.Có chức vụ tiếng anh.Tôi xin phải làm cho văn phòng đại diện một công ty nước ngoài.Ngày đầu đi làm.Tôi lạc lõng như đứa trẻ .Đột nhiên bị vứt xuống biển.Chơi với hoa mang.Điều từ ngạc nhiên.Hùng lại là trưởng phòng của tôi.Cảm giác muốn bỏ chạy.Đột ngột xông lên mãnh liệt.Tôi vũ trụ vững.Nghe anh giới thiệu mọi người trong phòng.Nhưng đầu óc không phải đạo tập trung ruồi.Buổi đầu tiên đi làm.Công việc chủ yếu của tôi là pha cà phê lấy nước nóng.Photo tài liệu.Những đồng nghiệp nữ nhìn tôi không mấy thiện cảm.Cười những tiếng xì xào sau lưng.Cố chịu đựng hết một ngày.Từ và phòng làm việc của hùng nói muốn thôi việc.Anh xoay xoay ly cà phê trong tay rồi ngẩng lên nhìn tôi.Ánh mắt khiêu khích.Còn giọng nói để châm chọc.Đây là toàn bộ những gì có muốn nói.Tôi im lặng.Hùng đặt cốc cà phê đã ngồi xuống bàn.Từ ngày tiếng anh thai nhi.Cô vẫn chỉ như thế thôi.Có việc gì mà chỉ biết cúp đuôi chạy trốn.Còn lại để mặc cho những người xung quanh giải quyết hậu quả.Tôi ngước lên nhìn anh giận dữ.What trong lòng trào lên không cách nào ngăn được.Anh tưởng tôi muốn như thế này lắm.Tôi trở nên như thế này là vì ai .Anh thì đúng rồi ở vị trí của anh muốn nói gì mà chả được.Hùng hơi xứ lạ.Nhưng chỉ chăm sóc.Chụp ảnh đã đăng lại.Vì ai.Tất cả những chuyện ngày hôm nay đều là hành động của cô.Chó cầu tự quyết định chứ không af.Cứ tưởng ở đây ai cũng thương bố mẹ cô.Chiều chuộng nâng niu coi sao.Tôi sẽ chống mắt lên.Tìm người như cô tồn tại được như thế nào trong cái xã hội này rồi phận web đẩy.Hùng rồi chạy ra khỏi cửa nước mắt tràn ra khiến tôi gần như không nhìn thấy gì trước mắt.Thành phố đã lên đèn.Người qua lại tấp nập mà tôi cứ chạy băng băng trong vô địch.Trượt bàn tay tôi bị nắm chặt rồi cứ nhảy vào một vòng ôm dáng chắc giọng tuấn vàng.Phượng ớt vừa quen thuộc hết như một chiếc phao cứu sinh cho tôi bám lấy tuổi rồi.Ổn rồi.Anh đây tôi ở khóc thật to.Rúc vào ngực anh mà khóc.Những bức tủi hờn thi nhau chảy ra không kìm nén.Tuấn chị lật mặt nước mắt tôi ướt đẫm ngực áo anh.Khi tôi đã bình tĩnh lại.Tuấn cho tôi ra công viên gần đó nói cho.Tuổi hợi.Sao anh lại ở đây.Để rồi ngay sau anh thật buồn.Anh xin nghỉ để quay về hà nội rồi.Vì hạnh.Anh sẽ vào công ty của bố anh làm.Tại sao.Không phải anh không thích kinh doanh sao.Tôi người nhá.Bố anh sức khỏe ngày càng kém.Anh trai anh cần một người trợ giúp cho công ty mới của anh ấy.Tuấn dừng một lúc.Rồi anh nhìn sâu vào mắt tôi thật dịu dàng.Còn một nguyên nhân nữa.Đó là ở nơi này.Có em.Tôi im lặng.Buổi rồi tránh ánh mắt anh nồng nàn tha thiết.Tuấn xoay mặt tôi là.Ảnh bi.Em vẫn còn chưa quên được người đó.Em có thể chưa yêu anh.Nhưng không thể cản anh yêu em được.Anh sẽ chờ cho đến ngày em tiếp nhận tình cảm của anh.Còn bây giờ kể cho anh nghe vì sao lúc nãy em lại khóc đi.Tôi gật đầu.Nước ngứa kể lại cho anh nghe những chuyện xảy ra trong ngày và những lời nói cay nghiệt của hồng khi nãy.Đến khi tôi ngừng lại.Anh sẽ nắm lấy tay tôi.Anh thấy anh ta nói cũng đúng.Có những chuyện không thể trốn tránh cả đời được.Chỗ nào cũng có thấp.Mâu thuẫn.Đừng vội từ bỏ.Tivi trước và phước không vừa ý.Tôi nhìn tuấn.Dầu tràm mất anh dành cho tôi chỉ toàn là cổ vũ.Khích lệ và yêu thương.Anh nói đúng.Tôi không thể làm con rùa sống mãi trong cái này mà trốn tránh.Tôi bất giác một miệng cảm ơn.Tuấn phở đầu tôi cười thật hiền không cần phải cảm ơn.Chỉ cần mỗi khi có chị.Nhớ tìm đến anh đầu tiên là được.Tôi cũng cười thấy lòng dịu hẳn.Tuấn đưa tôi đi ăn.Gửi cho tôi về nhà để tôi vấn đề ở công ty nên anh bảo sáng hôm sau sẽ qua đi.Tôi đi làm.Tôi tạm biệt tuấn bước vào nhà.Rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ nghe trong lòng bình yên đến lạ.Sáng hôm sau.Tôi đi làm thật sớm chủ động chào hỏi rồi học việc từ các đồng vị.Tôi chuẩn bị một ít điểm tâm.Khi cho mọi người.Thẳng thắn nói rõ.Tôi chưa hề có chút kinh nghiệm nào.Xin mọi người chú ý giúp đỡ tôi cũng chủ động học việc hơn.Có việc gì cần giúp là tôi trong phòng.Mọi người cũng bắt đầu chấp nhận tôi không còn xa cách như ngày đầu nữa.Chỉ có điều.Tôi vẫn bị may trợ lý của hùng hết da mặt.Tôi cũng không hiểu tại sao cô ấy lại cách mình đến thế.Một từ sai trong email một lỗi nhỏ trong bản báo cáo.Cũng bị phê bình rất nặng.Tôi im lặng chịu đựng tất cả những chỉ trích của mai chỉ tự nhủ lần sau chú ý hơn.Cần đến cuối tháng công việc của chúng tôi càng bận.Tôi và đồng nghiệp thường xuyên phải tăng ca về mùa.Tôi quay cuồng trong những bài báo cáo.Kế hoạch.Đang soạn sử biên bản cuộc họp với khách ngày hôm trước.Chuẩn bị báo cáo cho cuộc họp ngày mai.Thì mẹ gọi điện hỏi thăm xem mấy giờ tôi về.Tôi sẽ gây chắn ra ngoài nghe điện cho thắng.Khi quay lại.Tôi giữ người.Bởi toàn bộ những gì tôi đang làm đã bị xóa.Ngày có quyển sổ tôi ghi chú những nội dung trong cuộc họp hôm trước cũng bị chém.Từ hoàng mang cuống cuồng tìm kiếm lại trong máy tính.Chồng cả thùng rác khi vào tìm lại phải gấp bản báo cáo tôi đã mất suốt một tuần để chuẩn bị.Nhưng chẳng có gì.Lúc tôi đang làm.Mọi người trong phòng đã về hết.Chỉ còn lại tôi với hùng.Ai có thể được em.Xóa hết tất cả công sức của tôi như thế.Tôi bất lực người đình mặt trước màn hình máy tính.Một lúc sau mới đứng dậy.Các kiểu lê bước gõ cửa phòng hùng.Anh ngước nhìn tôi lạnh lùng.Có chuyện gì bản báo cáo xuất hàng cuối quý và biên bản họp với khách hàng em là bị xóa.Tôi ấp úng.Bài xóa.Em không biết.Em ra ngoài nghe điện thoại.Lúc quay về bàn toàn bộ dữ liệu đã bị xóa hết khỏi máy tính.Khùng nhớ mắt.Tôi biết anh vô cùng tức giận.Một hồi lâu.Anh hỏi tôi.Ngay cả điều đơn giản.Lại luôn phải có bản dự phòng.Cô cũng không biết.Tôi cúi đầu ấp úng xin lỗi.Chị nghe anh lạnh nhật.Không phải xin lỗi tôi.Cuộc họp ngày mai rất quan trọng.Các vòng tay cần bố tháng này ai cũng tập trung để chuẩn bị cho nó.Bây giờ.Cô nói với tôi chuyện này để làm gì.Hay là mong tôi chuẩn bị bản báo cáo trước.Tôi nhìn hình.Chán nản.Em chỉ muốn báo anh biết thôi.Còn bây giờ.Em sẽ ra ngoài làm.Từ giờ đến sáng mai có bao nhiêu tiếng đồng hồ.Cô làm nổi không.Chào dù thức cả đêm em cũng làm.Tôi cương quyết.Khùng đức.Chụp ảnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn.Thương.Tôi không tin một bản báo cáo nhằm vội vàng có thể chính xác mà không thể sai sót.Thứ hai.Tôi không muốn ngày mai bị cấm lên án vì ép cô làm việc đến kiệt sức ngất ngay tại công.Đi về.Tôi ở mức đóng sầm cửa lạnh rồi sẽ bàn làm việc.Gửi toàn bộ email có liên quan đến công việc về hòm thư riêng của mình để đền thức khuya làm.Anh đã không tin năng lực của tôi.Tôi sẽ cho anh thấy.Sau một đêm thức trắng.Tôi lê bước đến công ty.Với đôi mắt thâm quầng sưng mắt.Biên bản cuộc họp với khách về căn bản vẫn đủ ý.Vì tôi đã soạn xong.Nên vẫn còn nhớ những điểm chính quan trọng.Chỉ có bản báo cáo quý.Tôi vẫn không thể hoàn thiện.Đối tượng.Dù sao cũng đã cố gắng hết sức trường hợp xấu nhất.Tôi sẽ báo cáo riêng theo từng tháng.Trước khi vào hộp thư đến gặp thùng nộp cho anh những phần tài.Tôi đã chuẩn.Anh cau mày.Buổi họp hôm nay cô không cần phải tham gia.Hôm nay cô có tiền gì.Tôi thẫn thờ.Nhìn anh xây lưng đi thẳng vào phòng họp.Bước lại bàn tôi thu giọt túi xách về nhà.Trời đã vào hè.Dịch vụ hoa phượng đã bắt đầu lừa đảo rực đến chói mắt tôi thích hiểu lên mình lên rừng.Rồi chậm chìm vào giấc ngủ nặng nề.Trong mơ.Vẫn giật mình thẳng thốt bởi ánh nhìn lạnh lẽo của anh.Sau cuộc họp.Mọi việc quay trở lại nick vốn có của nó.Tổ chức thay đổi làm bài đã xin nghỉ việc.Nghe nói cô ấy tìm được công việc mới lương cao hơn ở đây.Từ chỉ hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng bị công việc cuốn dần đi mất.Cuối tháng công ty chúng tôi tổ chức tiệc chiêu đãi khách hàng.Tuấn cho tôi đến khách sạn nơi đặt tiệc.Cẩn thận khi nào xong.Nhớ gọi anh đưa về.Vừa bước xuống xe.Tôi chạm mặt hùng.Mấy chục nghiệp nữ của tôi cũng vừa đến.Nhìn thấy tuấn và tôi bèn giết hỏi.Có phải bạn trai tôi không.Tôi bật cười.Xuất khẩu lệnh khi thấy ánh nhìn tối sẫm từ đôi mắt hồng.Rồi anh quay đi bước thẳng vào hội trường đang rộn rã.Tôi cũng chả tuấn.Bước theo mọi người và đại tràng.Bữa tiệc bắt đầu.Mọi người cười nói trước thục sơn trà.Tôi không thích không khí ổn đã.Nền lách mình xem một góc.Hùng được khá nhiều người yêu thích.Các cô gái xinh đẹp vây xung quanh anh.Chồng ánh mắt không giấu nổi cái mũ.Tôi bật cười chua chát.Chính tôi ngày xưa cũng thế.Mù quáng yêu anh.Giống như thiêu thân lao thẳng vào lửa.Rồi bị chính tình yêu của mình.Đốt thành tro bụi.Đang miên man suy nghĩ.Tôi giật mình bởi vì trước mặt đột nhiên phóng đại ngày trước mắt là vị khách tôi thường xuyên liên hệ cô.Email.Ông tài siêu cấp rượu chỉ cần một nửa nói bằng thứ tiếng anh phải chọn ăn dặm hồng kông đặc trưng.Người đẹp.Sao lại ngồi một mình ở đây.Uống với tôi một ly nào.Tôi lắc đầu từ chối.Cụ chánh hơi thở nồng nặc mùi rượu mạnh từ ông ra.Xin thử lỗi.Tôi không uống được rượu.Không được như thế là em không tôn trọng tôi.Vừa nãy.Ông già phường buổi sáng lại.Tổ chức được cấp rượu đánh uống sở đến sát mặt tôi.Tôi quay đầu tráng nhưng bàn tay ông ta cứ như thế.Ép tôi quay mặt lại.Tuổi lúc ấy cấp rượu bị một bàn tay khác nắm lấy.Tôi ngẩng đầu lên.Thầy hùng đang đứng trước.Xin lỗi.Quỷ không uống được rượu.Tôi là cấp trên của cô ấy.Để tôi chịu phạt hay vậy.Người đàn ông buông tôi ra.Vũ tây hùng cười khát hà.Rồi cùng bước lại trung tâm hội trưởng với anh.Tôi thở phào nhẹ nhõm.Cũng vội vàng quay lại các bạn đồng nghiệp.Nhưng chỉ được một lúc.Tôi lại thấy khó chịu.Tôi đến nhà vệ sinh rửa mặt chất tỉnh táo.Vừa bước ra ngoài.Tôi lại chạm bật vị khách bà nãy.Hãy gật đầu chào.Tôi lách người qua đi trở lại hành chính.Những vừa mới nhất chân.Ông cha đã kéo giật tay tôi lại.Để tôi sát vào tường.Hơi rượu phải thẳng vào mặt.Khiến từ lượng.Một tay ông ta siết chặt lấy tôi.Tay còn lại.Bắt đầu đặt lên eo tôi xóa đánh.Là em cố tình quyến rũ tôi.Giờ còn giả vờ hả.Tuổi của sức khỏe chưa.Bàn tay bị kẹt bột sẽ khỏi tay ông ta.Khung lên dáng một cái tát thật mạnh.Ông tả ông bà.Để tôi ngã xuống.Sử dụng bàn tay cho bé.Dùng nước thịt lê.Tôi nhắn tin mà.Trời cái tắt sáng xuống.Bỗng nghe tiếng việt vang lên bên.Tôi thấy mất thấy người đàn ông ngoại quốc đã bị đánh vòng xuống đất.Một bên bôi bị rỉ.Máu chảy qua kẽ răng.Cùng bước lại đỡ từ xa.Rồi kéo tôi đi băng băng ra bên ngoài khách sạn.Tay anh nắm tôi chặt đến mức đau nhức.Tôi chỉ kịp nói ra.Thấy người đàn ông kia đang lục gồm bao xa.Hùng nhấn tôi vào xe rồi nổ máy.Tôi ấp úng ở miệng.Anh.Còn buổi tối.Hùng quay phát lại nhìn tôi.Chồng rồi mất anh tràn ngập lưỡi dao.Tôi nín lặng.Con hùng đôi từ trong người ra một chiếc khăn tay.Anh dùng lực chà xát thật mạnh lên.Lên tay tôi.Đến khi tôi nhận mặt kêu đau.Anh mới giật mình.Bùi suối thu lại chiếc khăn đã lấm lem vết sản phẩm.Xin lỗi.Cô không sao chứ.Không sao.Cảm ơn anh đã đến kịp.Để tôi đưa cô về.Không cần.Em gọi cho bạn em đến đón được rồi ạ.Tôi từ chối.Nhưng không đánh đổ mái.Không cho tôi cơ hội phản đối lần nữa.Cả quãng đường.Anh im lặng trên chú lái xe.Chỉ có bàn tay là chết lấy vô lăng thật chặt.Đến cửa nhà.Tôi bước xuống.Ngập ngừng hỏi anh.Còn buổi tiệc.Còn vị khách đó.Anh tính sao.Không nghe thì anh trả lời rồi thẫn thờ đứng nhìn chiếc ô tô quay đầu đi mất.Điện thoại trong túi trượt treo khang từng tuấn ở đầu dây bên kia cất lên thật ấm.Anh hỏi tôi đã về chưa.Có cần anh đón không.Tôi bực mình nói đã nhờ một chị đồng nghiệp đưa về đầu dây bên kia im lặng.Một lọ.Tuấn mới dịu dàng chúc tôi ngủ ngon rồi cúp máy.Bỗng nhiên trong tôi sưng lên cảm giác.Nhiều người đang phạm tội bị bắt quả tang.Mùi hoa ngọc lan khoảnh khắc trong đêm ngọt ngào.N sao khiến lòng tôi nặng trĩu.Sáng hôm sau đi làm sớm.Nhưng cả ngày không thấy bóng dáng của hùng đâu.Đồng nghiệp trong công ty.Không chỉ biết chuyện không may từng gặp trong nhà vệ sinh.Chị bàn tán chuyện vị khách hôm qua.Say rượu bị ngã chảy máu.Tôi thất thủ.Hỏi mọi người có biết hùng ở đâu không.Chị lấy đón.Là anh phải đi công tác cấp một tháng.Còn vị khách kia thì về nước ngay hôm nay.Tôi làm việc mà trong đầu không tập trung.Cứ sưng lên một sự cảm bất thường không tên.Mà không sao cắt nghĩa được.Thanh tâm.Tuấn đã chờ sẵn.Anh bảo có việc muốn nói với tôi.Gửi cho tôi vào chợ mua một ít hoa quả.Cài đặt đường.Anh chỉ lặng lái xe.Khi xe rẽ vào cổng một khu đô thị.Tôi mới giật mình hỏi.Mình đi đâu đấy anh.Về nhà anh.Hôm nay.Hôm nay anh muốn giới thiệu em với bố mẹ.Anh đừng nói đùa.Em không thích đâu.Tôi nhanh nhỏ.Anh rất nghiêm túc.Bố anh sức khỏe đang yếu dần.Anh muốn giới thiệu em với gia đình anh.Anh sợ.Nếu để lâu nữa.Chụp ảnh bé dần đi.Rồi anh ngẩng lên nhìn tôi.Vừa kiên.Lại vừa thiết tha.Anh yêu em nguyên.Em có thể chưa yêu anh bây giờ.Nhưng hãy cho anh cơ hội.Anh sẽ dùng toàn bộ thời gian anh có.Để yêu em và để em chấp nhận anh.Tôi bối rối.Còn anh vẫn nhìn tôi đau đầu.Hai năm qua.Anh vẫn luôn ở bên tôi.Khi tôi yếu đuối nhất.Cũng là anh bên cạnh cho tôi dựa vào.Mặc kệ tôi từ chối biết bao lần.Tôi nhìn bàn tay anh đang siết chặt lấy tay tôi.Nhìn đôi mắt chân thành của anh.Tôi gật đầu.Tuấn mỉm cười nụ cười sáng lên cả trong ánh mắt.Anh vòng tay ôm lấy tôi.Nụ hôn như gió thoảng huyết ngải trên ta.Tùy úp mặt vào ngực anh.Nghe tim anh đập dồn dập.Lúc dẫn tôi lên nhà.Tuấn kể mấy năm trước.Bố và anh cãi nhau to.Tuổi trẻ như con ngựa bất kham anh muốn chứng tỏ.Không cần có bố và anh trai hỗ trợ.Anh vẫn có thể sống tốt ở những nơi nghèo khổ và tiêu thống nhất.Bốn năm qua.Anh không phải hà nội lấy một lần.Dù mẹ và anh trai anh hết lời khuyên nhủ.Khi lên đến nơi.Mọi người trong gia đình anh đã ngồi quây quần trong phòng.Biết tôi lo lắng.Tuấn nắm lấy tay tôi chán anh rồi dẫn tôi vào phòng giới thì.Mẹ anh rất hiền khác hẳn với tưởng tượng của tôi.Bác cần thiết kéo tôi ngồi xuống hỏi han đủ chuyện.Từ chuyện chúng tôi quen nhau như thế nào.Tới cuộc sống của chúng tôi trên vùng cao nguyên đá.Bổ tuần đã già tóc mai hai bên đã bạc trắng gương mặt in dấu vết của thời gian.Những vấn đề chán rồi ông chăm chú lắng nghe tôi và mẹ anh nói chuyện.Gia đình anh nhìn đẹp như một bức tranh hoàn hảo.Tuấn đưa tôi về khi đồng hồ đã điểm mười tối.Mẹ kéo tôi vào phòng về ánh mắt rồi tôi xúc vào lòng mẹ.Chầm chậm kể lại mọi chuyện.Bị lật nghe rồi xoa đầu tôi hỏi nhé.Còn đã suy nghĩ kỹ chưa.Không thấy tôi trả lời.Mẹ thở dài.Dù con có quyết định như thế nào.Mẹ cũng luôn ủng hộ.Có những chuyện không thể giữ trong lòng được mãi.Tôi nhắm mắt lại đặt tay lên ngực tự bảo mình.Phẩy.Có lẽ đến lúc phải quên thật rồi.Từ sau hôm ấy tuấn đăng qua nhà tôi hơn.Bản nội quy chuẩn nhất.Lúc nào cũng giữ tuấn lại ăn cơm cùng.Bà cười nhiều hơn.Cần giúp chúng tôi nhanh cưới.Mà mỗi lúc nhìn vào đôi mắt rạng rỡ lấp lánh nụ cười của bà.Tôi lại thấy lòng say giấc.Sau một tháng.Hùng cũng quay trở lại công ty.Anh bận rộn hơn hẳn.Cánh cửa phòng lúc nào cũng đóng chặt từ sáng.Cho tới tận khi từ đã toàn là.Lần đầu ngó qua cửa sổ.Cũng thấy anh vui đầu vào máy tính.Shop bảo cậu xếp thành một chùm cao trước mặt.Anh gửi hẳn đi.Dù một lần chồng trên gương mặt đã sạch.Nhiều lúc tôi muốn mở lời hỏi thăm mà không dám.Đến một ngày tôi nghe tin hùng bị thuyên chuyển bộ.Điều xanh chi nhánh mới ở campuchia.Sau hai tháng nữa anh sẽ đi.Tìm tôi mơ hồ thắt lại.Từ ngơ ngẩn nhìn vào văn phòng của anh rồi vẫn cúi gằm mặt xuống lúc anh ngẩng đầu lên.Khi ánh đèn ngoài phố đã bật sáng.Tôi đứng sau.Ngập ngừng cầm cốc cà phê nóng mới pha.Gõ cửa phòng anh.Nghe tiếng anh chậm chậm mới bước vào.Hùng nhìn xa một chút khi thấy tôi.Rồi cất giọng thật hiền.Có chuyện gì không.Tôi ấp úng.Anh ổn cả chứ.Tôi ổn.Cảm ơn.Cà phê xích vừa mới.Hùng mỉm cười.Nụ cười đã lâu tôi không thấy trên gương mặt anh.Tôi bối rối.Ngành câu hỏi trên nhau hiện ra trong đầu.Nhưng không thể nào thốt lên.Tôi muốn.Có phải vì tôi mà anh bị chuyển công tác không.Tại sao lại giữ im lặng một mình.Tại sao lại không thể cho tôi biết.Và điều quan trọng.Tôi có thể giúp anh được gì không.Những câu hỏi cứ xoay tròn trong up.Rồi nhận lại nơi đầu lưỡi.Khiến tôi cứ thế đứng nhìn anh đâm đâm.Hùng quay người lại hỏi tôi.Còn em thế nào.Ổn chứ.Tôi gật đầu.Tôi ổn.Tôi rất buồn.Khùng định mở lời nói tiếp.Thì điện thoại tôi kéo phanh.Là tuấn gọi.Tôi nhìn hùng.Hơi bối rối.Anh đã ngồi trở lại bàn rồi bảo.Nếu không có việc gì nữa.Thì em ra ngoài đi.Tôi còn có việc.Tôi gật đầu.Bước ra ngoài khép cửa lại.Bên trong.Hùng vẫn cúi đầu và chồng báo cáo sếp đầy trước mặt.Tôi thợ xây.Nhìn nước ngay.Đổi xe bên kia.Tuấn cất lên gấp cát.Bố anh đang trong bệnh viện.Ông muốn gặp em.Anh đang ở dưới lâu.Em đã làm chưa.Tôi hốt hoảng.Thủ tục xách chạy bộ xuống đường.Rồi trèo lên chiếc xe đã nổ máy sẵn.Chiếc xe lao vụt đi mang theo cả trái tim tôi để lo lắng.Lúc chúng tôi đến bố tuấn đang nằm trên giường bệnh.Thấy tôi.Ông khó khăn vẫy tay.Tuổi bước là.Khẽ nắm lấy bàn tay đã đổi đầy những cơn say.Ông say rượu cho tôi cái tay xuống bên.Tôi cần hết sức.Mình nghe thấy tiếng ông thất ra đầy khó nhọc.Trâm.Shop.Tuấn.Tôi cài mắt.Nhìn ông gật đầu.Bùi tuấn dùng bàn tay còn lại.Số nhập vào mu bàn tay tôi.Rồi mệt mỏi nhắm mắt lại.Mẹ tuấn bước nhanh lại giường lấy khăn thấm mồ hôi cho ông rồi xem trên này.Tôi chào bạn.Dù chắc ngoài tìm tuấn.Bước loanh quanh một hồi mới thấy anh ngồi gục đầu trên ghế đá ngoài sân.Bờ vai đang khỏi rung lên.Khi ảnh hưởng lên.Mất anh đã đọc qua.Bờ môi bạn trai.Của ngành những giọt nước mắt đang chực trào sa.Anh lúc nào cũng cãi lời bố.Lúc nào cũng cố tình làm chai yo.Anh bỏ đi không một lời hỏi thăm trong suốt mấy năm qua.Đến lúc về nhà.Anh cũng không dành thời gian cho bố.Anh không biết.Ông có thể.Có thể sử đi bất cứ lúc nào.Anh đừng lo.Bác sẽ quay lại mà.Anh vẫn có thời gian.Vẫn có cơ hội cho bác sĩ.Anh quan tâm tới bác nhiều như thế nào.Tôi ăn.Chuẩn lắc đầu.Sự hoảng hốt hiện rõ trong ánh mắt.Ngỡ.Nghĩa không kịp thì sao.Không.Chắc chắn bác sĩ khải.Bây giờ anh cần phải bình tĩnh.Làm chỗ dựa cho mẹ anh nữa.Túy quyền.Anh nhận ra.Rồi gật đầu.Tôi tỉnh dậy sau giấc mơ chập chờn không trọn.Thấy mình đang đuổi theo một người con trai.Trên con đường vắng đầy phố cổ.Khi người ấy quay.Hương mật hùng và tuấn chập chờn chồng vào nhau lẫn lộn.Thời gian lấy đi chậm chạp.Đến chưa ăn chưa.Bước xuống lầu tôi xin mình vì bệnh tuấn đã đứng chờ từ khi nào.Bác dẫn tôi vào một quán ăn gần đó.Thử gọi món xong mới nhẹ nhàng mở lời.Bác xin lỗi.Vì từ một đến tìm cháu như thế nào.Những tình hình sức khỏe của bác trai không tốt lắm.Cháu và tuấn.Hai đứa cưới nhau đi.Bác sự để lâu nữa.Bác trai không chịu được.Cháu.Từ ấp úng.Bác gái lại gấp cắt lời.Bàn tay bà năm lấy tay tôi khẩn thiết.Bác biết.Điều này với cháu rất đường.Những vắc xin cho.Bác trai luôn lo lắng cho thằng tuấn.Dù hai bố con lúc nào cũng khắc khẩu.Mấy năm thằng tuấn bỏ lên trên hà giang.Ông ấy ăn ngủ không yên.Tháng nào cũng phải lặn lội lên trên đấy một hai lần.Ông ấy giấu không cho thằng tuấn biết.Tất cả những đồ đạc bác gửi lên cho nó.Điều sau một tay ông ấy chuẩn bị.Bây giờ ông ấy như thế.Bác xin cháu.Hai đứa cũng yêu nhau rồi.Chỉ là cưới sống đi thôi.Có được không cháu.Tôi bối rối.Mọi chuyện đến quá bất ngờ khiến tôi không kịp phản ứng.Thấy tôi im lặng.Bác bật khóc.Những giọt nước mắt tròn xoe.Thi nhau trào ra khỏi khóe mắt.Làm tôi quên.Vâng.Cháu được ý.Bắt đừng khóc.Mẹ tuấn ngẩng đầu lên.Bài nắm lấy tay tôi nụ cười hồn hậu nở ra trên.Thật sao.Vậy để mai.Đề bài bắc bộ thằng tuấn đưa sang nhà nói chuyện với bố mẹ cháu.Tốt quá.Tốt quá rồi.Ăn xong bữa trưa bác gái vội vã quay lại bệnh viện.Từng bước lên phòng làm.Hồi xứ lạ.Khi thấy hùng đứng ở cầu thang nhìn tôi chăm chú.Tôi ngượng ngùng gật đầu chào anh rồi nhưng ẩn thế anh quay lưng đi thẳng.Sự lạnh lùng xa cách quyền thuộc quay trở lại bao phủ lên từng bước chân anh.Tối hôm ấy.Tuấn gọi điện cho tôi.Em không hối hận chứ.Nếu có vẫn còn kịp.Anh sẽ nói chuyện với mẹ.Tôi nhớ lại giọt nước mắt của mẹ anh.Lời thì thầm khó nhọc của bố anh trong bệnh viện.Dứt khoát lớp đầu.Không cần.Em không muốn.Bên tay.Dường như nghe thấy tuấn cười rất khỏe.Anh bảo.Cuối tuần bố được xét.Anh sẽ đưa bố mẹ sang nhà tôi nói chuyện.Đêm cuối.Từ ngày tiếng tuấn thiết tha.Anh rất nhớ em.Thật muốn ôm em lúc này quá.Tìm tôi đập lệch một nhịp.Tuấn dịu dàng trước tôi ngủ ngon rồi cúp máy.Tôi ngẩn ngơ ngồi bên cửa sổ.Cổ tích nghìn sao không cửa sổ đóng chặt.Của ngôi nhà đối.Ánh đèn trong phòng hùng vẫn chưa.Chắc đêm nay anh lại về à.Cuối tuần tuấn đưa bố mẹ đến nhà tôi như đã báo trước.Bà nội vui như tết.Cười không thích.Bố và mẹ cũng cười.Những mẹ có vẻ trầm tư hơn.Đám cưới được định và ba tháng nữa.Mọi chuyện đã đi.Bài sau tôi thấy lòng vẫn trông chênh đến là.Ngày chủ nhật.Tuấn đến đón tôi đi chụp ảnh.Anh bánh bao lịch lãm trong bộ vest trắng.Tôi trang điểm nhẹ nhàng.Trong bộ váy cưới trắng muốt.Anh tiếc nuối bảo tôi không thể chụp ảnh cưới bên cánh đồng tam giác.Bây giờ.Trên hà giang.Hoa đã hiểu hồng cúc núi.Vậy mà.Đến cần tối.Buổi chụp hình mới kết thúc.Tuấn đưa tôi về tới đầu ngõ.Thì phải quay về gấp thì công ty có việc.Tôi đứng thẳng thì bộ.Vừa đi vừa hết căng lồng ngực mùi hoa sữa ngọt ngào hoa sữa đã bùng nổ khắp phố.Lãnh cảm ở trong gió.Ánh đèn sợ xuống đường vàng vọt rồi rõ bấm người đang đứng dựa vào tường.Là hùng.Dưới chân anh phường bãi tàn thuốc lá.Chiếc bóng cùi được độ dài xuống mặt đất.Tôi bước lại gần.Hãy đụng vào tay áo anh.Sao anh lại đứng đây.Ảnh hưởng đấu lên.Đôi mắt nhìn tôi tối nay.Anh đẩy mạnh tức vào tường.Vòng tay quấn chặt lấy tôi.Nụ hôn cuồng dại.Nhấn chỉ lấy tôi khiến tôi choáng váng.Hương hoa sữa quyện với hương liệu đồng đoàn.Bờ môi anh quấn quýt lấy tôi tử tế.Tin tức.Nhưng chị trong khoảnh khắc.Anh đẩy tôi xa rồi chạy vội vào nhà.Để mặc tôi đứng tần ngần với trái tim vẫn còn thẳng thắn.Sau buổi tối hôm đó.Hùng tráng và tôi hận.Mỗi lần nhìn thấy tôi anh đều quay bước đi xa hương khác.Chúng tôi cứ như những người xa lạ.Cho đến ngày tôi và tuấn đi đăng ký kết hôn.Vừa bước vào cổng ủy ban.Điện thoại của tôi reo vang.Từ ngày tiếng mẹ khóc nước trong điện thoại.Bố bị tai nạn rồi.Tuấn chở tôi vào phim.Tôi chạy như điên trên hành lang đến phòng cấp cứu.Bản hội và mẹ đã ngồi chờ sẵn.Gương mặt đầy khoảng bao lâu.Vừa lúc ấy.Bố tôi bước ra.Chiếc áo trắng trên người nâng đổ máu.Từ nhỏ tới.Quấn quýt hỏi bố có sao không.Buổi tôi lắc đầu.Bố không sao.Là thằng hùng nó kêu bố.Để bố sonic taxi lao đến.Giờ các bác sĩ đang chuẩn bị mổ cho nó.Bố đang gọi điện cho mẹ hồng.Bà ấy đang trên đường tới.Tìm tôi vừa được thả xuống.Lại lập tức bị treo trên miệng.Tôi ngồi thụp xuống ghế.Cả người run rẩy.Không ngừng lẩm bẩm.Anh ấy sẽ không xa.Không sao đâu.Mà sự sợ hãi vẫn cứ vào trùm lấy tôi.Như muốn nhấn chìm tôi xuống.Vừa lúc đó.Bác sĩ đến thông báo.Bệnh nhân cần truyền máu.Ai là người nhà mới chuẩn bị.Bố tôi lập tức đứng bật dậy.Tôi.Tôi là bố của cháu.Để tôi.Bên tai như có tiếng nổ âm rất mạnh.Tôi ngốc nhìn bố hối hả chạy chào bác sĩ.Nhìn gương mặt thất thần của bà và mẹ.Bỗng thấy trước mắt.Tuổi sâm như vừa bị đẩy vào ngực đen không thấy đấy.Bạn vừa lắng nghe phần hai của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư.Của tác giả nguyễn thị loan.Khùng luôn lạnh lùng xa cách với uyên là có nguyên do cả.Theo bạn liệu hùng có phải là con trai của bố uyên.Hùng và uyên có phải là anh em cùng cha khác mẹ.Đền hùng mới nhẫn tâm đẩy uyên ra sao mình như thế.Mời bạn đón về phần tiếp theo của câu.Sẽ được phát chồng lúc video tuần sau.Để có câu trả lời.Hãy ủng hộ blog radio bằng cách nhấn like và chia sẻ video này.Đừng quên đăng ký kênh để không bỏ lỡ những blog radio mới nhất nhé.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Và nhóm sản xuất blog radio.Qua giọng đọc đi.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại trong lớp radio của tuần sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com