Blog Radio 601 - Em Yêu Chị, được Không (phần 2)-w

blog radio 601 - em yêu chị, được không (phần 2)-w

Bạn đang lắng nghe blog radio trên website và kênh youtube radio.vn.Đừng quên đến đăng ký phải nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Trong blog radio tuần trước.Chúng ta đã lắng nghe phần một của truyện ngắn.Em yêu chị được không.Của tác giả nguyễn thị loan.Câu chuyện đang dừng lại ở nụ hôn bất ngờ của bác.Rảnh cho hân.Khiến trái tim hơn thoáng rung đầu.Liệu những cảm xúc đó có đủ.Để biến đổi thành tình yêu.Chúng ta hãy cùng lắng nghe phần hai.Của câu chuyện.Từ sau hôm đó.Cách quan tâm tới tôi nhiều hơn hẳn.Tối nào cũng phải đưa tôi về tận nhà.Tôi đã nói hết lời rồi.Sẽ không còn chuyện tương tự xảy ra được nữa.Bách vẫn không yên tâm.Cả nhà.Bắt càng làm tôi có cảm giác.Mình giống như đứa trẻ được bao bọc.Trước khi đi ngủ.Cách luôn gọi điện cho tôi.Làm tôi phải trốn vào phòng vệ sinh ngày lén lút.Quỳnh nhìn tôi nghi hoặc bảo.Sao dạo này chị hai vào nhà vệ sinh lâu thế.Tôi nuốt nước bọt nói dối.Tại dạo này tiêu hóa của chị không tốt lắm.Hôm sau .Con bé mang về cho tôi một đống thuốc.Từ tiêu hóa cho tới trạm xá.Khiến tôi cười ra nước mắt.Về sau tuổi bắt bắt không được gọi điện nữa chỉ được nhắn tin.Bắt đầu nhậu rồi cũng phải đồng ý.Vẫn đi một thời gian.Tôi cũng quên mất vì dạo này bớt gọi điện nấu cháo với tôi.Nhiều lần tôi gọi điện rủ nó đi chơi.Nó đều từ chối.Một ngày tự dưng nó lù xuất hiện trước cửa.Làm tôi giật bắn mình.Mức phạt phạm tôi mà nó cứ lén lén lút lút.Như đang vụng trộm gì đó.Tôi phải cách li.Nhóm mới đỏ bừng mặt được cho tôi cách quay thử thai hai vạch.Đã lên đọc chat tôi chọn mắt hỡi.Của ai khi nào.Của lão xanh.Nói lí nhí.Tôi định mà hỏi nó.Anh hậu của bác.Chàng bác sĩ thú y.Đoạn cắt đầu như bàn tay.Tôi đỡ chán.Sao mày bảo mày ghét lỗi lắm cơ mà.Cũng không hẳn.Nó ấp úng.Tôi tắm lên đó.Hải sơn.Kể ngay cho tao .Chuyện gì xảy ra.Lão đã biết chưa.Tí lão thế nào.Nếu đã không định chịu trách nhiệm với mày.Tao sẽ cho nó hót.Vì tấm vội lấy tay tôi sợ tôi tìm sang thật.Ấp úng một hồi nó mới kể cho tôi nghe.Thì ra hôm đó sắp đặt cho tôi gặp xanh.Rồi tình cờ gặp thiên bách.Là hôm đó đi xem.Chẳng biết mẹ nó sắp xếp thế nào.Đối tượng gặp mặt vậy là sao.Chàng bác sĩ thú y chảnh chọe mà nó kết cái kết đắng.Nó lừa tôi vào để sang tưởng đó có vấn đề giới tính mà từ chối.Như vậy.Nó sẽ không bị bố mẹ cậu nhiều la mắng nữa.Ai ngờ.Cách đặt của nó vô tình bị bắt xóa hỏng.Sau hôm đó nó tưởng rằng sẽ không tới nhà gặp bố mẹ nó nữa.Nào biết.Sàn càng ngày càng đến nhiều hơn.Bố mẹ nó quý sang lắm.Nhất là mẹ nó.Nhìn xa cứ như nhìn thấy khách hàng tiềm năng.Có lần.Nó bị đụng xe.Chỉnh sang là người đưa nó vào bệnh viện.Rồi ở lại chăm sóc nó tử tế.Hôm sinh nhật xanh.Hai người rủ nhau đi uống rượu.Rồi sau đó.Sau đó mày mượn rượu làm bệnh chứ gì.Tôi biết mai.Sao mày không nghĩ là tao là người bị hại.Vì nhân mặt phản bác.Thế sáng đã biết gì chưa.Chưa sao hôm ấy tao trốn lắm.Không hiểu sao tao gặp lão cứ thấy ngại ngại.Mày cũng biết ngại.Tôi chọn mắt hỏi vy.Nó cấu tôi một phát đau điếng.Thế mày cố định súc tao không.Hãy chỉ điểm bay tao vậy.Tao không làm bố của con mày được đâu.Tôi nhún vai.Giờ mày chỉ có cách duy nhất.Là cặp trang và nói sự.Nếu nói khó quá thì để tao.Im lặng.Một lúc sau nó bảo.Tàu cảnh sát vào buổi sáng không phải là tình yêu hơn nữa tao cũng chưa sẵn sàng làm mẹ.Túi đựng bút và đầu nó.Mày dở vừa thôi đưa bé sinh ra cần có bố và mẹ.Mày cứ sang nói chuyện đi.Nếu khó khăn quá thì để đi.Tao vui cùng.Vì trần chửi mãi.Tuổi cậu tiếp.Xịt phát điện thoại của nó.Chụp ảnh cái que thử thai hai vạch rồi gửi vào messenger cho xanh.Chưa đầy một phút.Điện thoại của nó sẽ phát.Vì nhìn tên trang hiện lên trên điện thoại mà hết khoảng.Tôi nhấn nút nghe được bên kia sẵn sàng hợp tác.Thật à.Của anh phải không.Trả của anh đi của tôi chắc.Tôi lười nhác đáp.Được bên kia sang nhớ sau một lúc rồi vội vàng cho tôi gặp đi.Muốn gặp thì tới nhà tôi.Cho anh mười lăm phút.Nói rồi.Cứ đọc địa chỉ nhà cho xanh.Quay trang phi nó đang bối rối cắt móng tay.Nhìn yếu đuối như con mèo con.Từ ném điện thoại lại cho nó.Ra ngoài chuẩn bị bữa trưa cho quỳnh đi học về.Đúng mười lăm phút sau.Chuông cửa nhà tôi cháu khang.Tôi mở cửa.Đang đứng phía trước.Nụ cười ngốc nghếch đang treo trên.Tuổi giết người chưa sang vào nhà.Hết đầu chị về phía phòng tôi.Xăm miệng cười cảm ơn.Rồi đi thẳng vào bên trong.Tôi lên đến hai cửa.Thấy gì cần gối đánh liên tục và xanh.Còn anh chàng cứ đứng im chịu trận.Một lúc sau.Có thể nói mỏi tay quá.Xoay người ngồi vào trong góc tường.Sàn chịu chàng ngồi sát lại.Rồi ông lão từ phía sau.Tôi mỉm cười.Nhẹ nhàng khép cửa lại.Thấy nắng bên ngoài.Sướng như cũng dịu dàng và ấm áp hơn.Trưa hôm ấy xanh ở lại ăn cơm cùng với tôi cả phi.Anh gọi thêm cảm giác tối cùng.Khi quỳnh về đến nhà nhìn thấy bác.Còn biển ngọc nhiên.Chồng ánh mắt không giấu nổi niềm vui nhất láng.Sao anh lại ở đây.Em với bác quen nhau à.Tôi ngạc nhiên.Vâng.Ngày trước em đẹp thêm buổi tối về bị giật mất túi.Chính anh ấy là người đuổi theo tên cướp phải lấy lại cho em.Quỳnh hồi đáp sao không nói cho chị biết.Tôi tròn mắt nhìn đó.Em sợ chị lo lắng.Quỳnh cuối mặt lí nhí đáp.Tôi không nói nữa.Những cảm giác khó chịu vẫn còn lần buồn trong lòng.Con bé này lại có chuyện xấu thôi.Hơn nữa.Đây là chuyện khiến tôi lo lắng.Lỡ sau này lại xảy ra chuyện không may như thế thì sao.Cả bữa ăn tôi nhìn nó.Còn nó thì cứ nhìn bách.Sau bữa ăn.Tôi phải biết rửa bát.Đang mải mê suy nghĩ làm thế nào để đảm bảo quỳnh đi học về buổi tối được an toàn.Tôi giật thót mình bởi một vòng ôm từ phía sau.Tôi quay lại.Cách đăng ký lấy tôi thật chặt.Đầu giữa hàn vào vai tôi.Nhớ em quá.Tôi dãi ra.Rất khó.Buôn sáng nay.Mọi người thấy bây giờ.Không buông.Bắt bướm mình.Tẩy siết chặt hơn nữa.Quỳnh đang ở trong phòng học rồi.Chị vy với anh sang cũng đang nói chuyện cho phòng em.Hơn nữa.Ánh sáng biết chuyện của chúng mình rồi.Sao biết chuyện rồi.Ai cho em nói cho anh nghe đi.Tôi bực mình quá hạn người lại.Cách buông tay ra kéo vào má tôi một cái thật đau.Không được gọi tôi bạn em nữa.Không thích.Đùi gà tây bắc giang.Đây không phải là chủ đề chính.Vậy cái gì mới là chính.Tôi yêu em nên không thích người yêu mình gọi mình bằng em.Tôi cả không thích cứ phải lén lút yêu em như thế này.Chẳng lẽ em xấu hổ khi là bạn gái tôi.Đọc bách đã có phần giận dỗi.Tuổi hơn cậu tận bốn tuổi đấy.Biết không.Từ nghiêm túc.Tôi đã nói tôi không quan tâm.Điều tôi quan tâm là em có thích tôi không.Cách nhìn thẳng vào mắt tôi.Nghiệm thu.Tùy ấp úng không trả lời được.Thời gian qua.Từ đã quen với sự xuất hiện của black trong cuộc sống quyền với sự quan tâm chu đáo những sản xuất gì.Hàng của.Hình như là tôi thích khách.Những khoảng cách tuổi tác.Vẫn khiến tôi khó gần.Bách còn trẻ như thế.Lại có nhiều ưu điểm như thế tình cảm của cậu ấy dành cho tôi liệu có phải thật lòng.Nhớ đến một ngày nào đó.Cậu ấy được nhìn nhận ra tình cảm của mình.Hiện giờ chỉ là sai lầm.Một ngày nào đó có một người con gái khác.Thực sự dành cho cậu ấy xuất hiện.Dạy tôi thì sao.Từ đã quen một mình.Quen với việc không ai có thể ảnh hưởng đến suy nghĩ và trái tim trong suốt thời gian dài.Tuổi sửu.Nếu tôi yêu bách thật lòng.Khi cô ấy quay lưng đi.Tôi sẽ không còn là tôi của ngày xưa nữa.Bác thấy tôi im lặng để anh ôm siết lấy tôi.Anh không tin tôi phải không.Cho tôi thời gian.Cho tôi cơ hội để tôi chứng minh cho em thấy tình cảm của tôi là thật.Được không.Nói rồi buông tôi xa nhìn tôi đang tắm.Bàn tay bách lâm gương mặt tôi lên.Tôi nghe tim mình đập thình thịch khi bờ môi bách ngày càng sát là.Trượt tiếng động bên ngoài phòng khách hợp lệ.Khiến tôi giật mình đầy barca.Chị hân nhà xong chưa.Anh chàng có chị vy đang rủ đi chơi đây này vì gọi với vào từ trong phòng khách.Ừ chị sắp xong rồi.Đợi chị chút.Tôi trả lời trống ngực vẫn còn đẹp sườn.Cách quay sang tôi rồi không chụp một cái thật nhanh lên má tôi.Mặt tôi đứng hơn ảnh bách đó lấy cái bát là nước tự tay tôi lấy khăn lau khô.Up lên giá trong mắt.Như có nụ cười rạng rỡ sau buổi tối đi chơi về.Tôi thấy quỳnh khai thường một mình.Nhiều lúc.Tôi nói chuyện với nhóm mà nó không để ý.Tôi hỏi đi hỏi lại mấy lần.Nó mới giật mình trả lời.Một buổi tối.Khi tôi sắp đi ngủ.Nó bước vào phòng tôi.Ấp úng.Chị hân này.Chị thấy anh bách là người như thế nào.Tôi giật thấp mình.Không lẽ nó biết chuyện gì rồi.Tôi máy móc trả lời.Út tính cẩn thận chu đáo.Sao tự dưng em lại hỏi như thế.Từ ngạc nhiên.Em.Em hình như em thích anh ấy.Quỳnh cún.Nhắc nhở mày.Mới thốt lên lời.Trái tim tôi chợt đập hình thì một nhịp.Nhiều người bước sải chân.Quỳnh thấy tôi im bặt.Con bé ngẩng đầu lên hoảng hốt.Chị chị được bằng em.Em vẫn tập trung học mà.Em không sao nhãng đâu.Chỉ là.Có mỗi chị là người thân nhất.Nên em muốn tâm sự với chị thôi.Tôi nghe trong lòng xót xa.Tội nghiệp em tôi.Nó đang có những rung động của mối tình đầu.Vậy mà.Tôi kéo nó vào lòng phút về mái tóc dài đen mượt của nó.Nhưng đầu óc trống rỗng không thể thốt nên lời.Vãi.Tôi mới bảo nó.Ngoan.Chị không bằng em đâu.Bích là chàng trai tốt.Nên em thích cậu ấy cũng không có gì là lạ.Em chào chị quỳnh nhìn tôi.Ánh sáng lấp lánh trong mắt nó.Khiến tôi nhà nghệ.Chỉ là.Từ ngập ngừng.Nếu cô ấy không thích em.Hoặc tội đã có người yêu rồi thì sao.Tôi rồi.Con bé không trả lời.Mặt nó buổi sự lạnh tôi thấy ánh sáng trong mắt nó như vụt tắt.Chồng dì ghẻ.Tìm tôi thắt lại.Tôi bảo nó.Chị chỉ đoán thôi.Em đừng vội để ý.Quỳnh im lặng.Một lúc sau nó mới bảo.Tối nay em ngủ với chị nhé.Được không.Tôi gật đầu.Con bé trèo lên giường ôm lấy tôi thật chặt một lúc sau tôi nghe thấy hơi thở của nó đều đều.Ảnh trai tôi ngứa ngứa.Từ phúc đó.Nhìn đó vũ yên bình trong tay tôi.Mà lòng tôi như có sóng.Sáng hôm sau đi làm bác đã đứng đợi tôi trước cửa công ty với nụ cười tươi rói trên mặt.Vừa bước vào tháng mấy.Bắt cả vòng tay ôm lấy tôi thầm thì.Nhớ em đến chết.Đôi mắt quỳnh buổi tối hôm trước hiện lên chồng ấy.Làm tôi khởi lên cảm giác tội lỗi.Tôi đẩy pascal.Cũng làm chánh luôn ánh nhìn tha thiết của bác.Đừng có làm loạn đang cho công ty đấy.Beckham lấy tay tôi đưa lên miệng khôn.Giọng này buồn sử dụng.Đến bao giờ tôi mới được công khai là người yêu em đây.Tôi không trả lời.Bức xạ hồng ngoại thang máy trước.Cách đứng đợi một vài phút.Rồi mới bước theo sau.Tôi ngoái lại nhìn.Thấy sao mình lúc nào cũng là người có lỗi.Cả ngày hôm ấy.Tôi không tập trung làm việc được một bên là quỳnh.Một bên là ba.Hình ảnh hai người cứ đan xen lẫn lộn trong tôi.Quý sửu làm việc tôi cần lúc bách không có trong phòng mà trốn về trước.Đang đi trên đường điện thoại rung lên trong túi.Tôi không dừng lại.Vì biết thế nào bác cũng khỏe.Buổi dạy thêm ở trung tâm.Tôi cũng không đến.Tôi nói dối nhà có gì.Rồi đi lang thang trong thành phố.Tôi chạy xe lên cây cầu bắc qua dòng sông đào ở ngoài rìa thành phố.Để cho gió cả vào mặt lạnh buốt chỉ mong sao có thể cũng thổi bài những suy nghĩ hỗn loạn.Chẳng biết đứng hóng gió đã bao lâu.Tôi ngồi lên xe nổ máy về nhà.Tôi cần tới nơi.Đã thị bọn phát đường chờ phía trước.Tôi hốt hoảng định xoay xe bỏ chạy.Những cách để chạy nhanh tới nắm lấy tay tôi.Em đi đâu từ tối đến giờ tôi gọi cũng không nghe máy.À tôi đi sang thăm bạn cấp ba.Điểm đi không biết.Tôi nói dối cũng không dám nhìn vào mắt biết.Vừa dứt lời đã thấy mình được ôm trọn đọc bách cất lên thật ấm.Thạch rau xanh.Lần sau đừng như thế nữa.Em có biết.Không liên lạc được với em.Tôi sợ tôi thế nào không.Tuổi sửu.Sợ em lại biến mất một lần nữa.Một lần nữa.Tôi người nhện.Vòng tay bách hơi cứng lại.Bùi duy.Ý tôi là giống hôm trước em xảy ra chuyện.Tôi sợ nó lặp lại với em.Tôi ngẩng lên nhìn bà.Đôi mắt ấm áp khi phản chiếu hình ảnh của tôi.Cố gắng kìm nén bằng muốn đưa tay về phút đôi mắt ấy.Tôi tự mình ra khỏi phòng ông của.Tôi về đến nhà rồi mà.Không có việc gì bách về đi.Đứng ở đây thế này mọi người nhìn thấy lại không hay.Cách thử giày.Lưu luyến hồng lên tóc tôi.Rồi mấy giờ đi.Từ nhìn theo bóng cách xa dần.Nghe trong lòng chua xót.Đang sưng lên như thủy triều.Tàu đến nhà tôi sống lại.Quỳnh đang ngủ cục bên mâm cơm.Tôi lại gần.Mở lồng bàn xa.Đồ ăn vẫn còn nguyên vẹn.Tôi chẳng thức quỳnh dậy.Con bé dụi mắt.Nhìn thấy tôi.Nó phụng phịu.Sao chị về muộn thế.Sao không ăn trước đi đợi chị làm gì.Em đâu mà chị thích có hai chị em em ăn một mình không ngon.Để em hâm lại đồ ăn cho nóng.Nói rồi nó nhanh nhẹn bưng mâm cơm vào trong.Tôi tựa cửa nhìn bóng nó tất bật.Thấy cây cây nơi sống mũi.Tìm.Khi quỳnh đã ngủ say.Tùy hỷ cửa phòng đó bước lại giường.Bàn tay khẽ vuốt mái tóc dài đen mượt của nó.Đang soạn tung trên gối.Khuôn mặt nó thất bình yên.Nếu có thể.Tự nguyện làm tất cả để về bình yên này còn mãi.Nhập nó ngủ một lúc.Tôi trở về phòng.Điện thoại báo có tin nhắn.Tôi mở ra.Làm bánh.Em đang làm gì thế.Anh yêu em.Nhớ nhiều lắm.Giá mà được ở bên cạnh em lúc này.Tuổi ốp điện thoại vào ngực.Trong đầu hiện lên toàn hình ảnh của bác.Nụ cười ánh mắt.Vòng tay rắn chắc.Cả những nụ hôn thật dài.Thật sâu.Đầy âu yếm.Khiến tôi đắm chìm không thoát ra được.Tôi hít một hơi thật sâu.Bàn tay run run nhấm từng chữ.Mình chấm dứt nhé.Chúng ta thực sự không hợp nhau.Chỉ sau vài giây.Điện thoại của tôi rung lên.Trên màn hình tên bách hiện lên sáng lấp lánh.Tôi nhắm mắt.Nhấn nút từ chối.Điện thoại lại rung lên.Tôi lại tắt.Kiểu như vậy.Sau hàng chục cuộc gọi bị từ chối màn hình điện thoại của tôi sáng lên.Tôi đang đứng trước cửa nhà em.Mình gặp nhau đi.Tôi hối hận.Bật dịch nhìn ra cửa sổ bên ngoài trời đang mưa nặng hạt bách đứng bên dưới.Mưa ướt đẫm máy.Chảy thành dòng trên mặt.Tìm tôi quặn thắt.Tôi chạy vội xuống nhà.Những khi bàn tay chạm vào nắm đấm cửa.Tôi lại dừng lại.Tôi nhắn tin cho bách.Đi về đi.Tôi không thích cậu đừng làm phiền tôi nữa.Vừa bấm nút cười tôi cũng tắt luôn nguồn điện thoại.Thời sự lưng vào cửa.Hình như có giọt nước với lên ra khỏi khóe mi thôi.Mặt sắt.Từ bên ngoài.Cộng lại tiếng bước chân.Rồi cánh cửa hơi bị đẩy vào một chút.Như có người vừa giữa hẳn người vào.Tưởng bách thuốc gia đầy đau đớn.Lẫn trong tiếng mưa rơi áo áo bên ngoài.Đập vào lòng tôi nhức nhối.Tại sao.Cũng gần những tiếng nức.Tác giả khởi động.Để chuộc cài sản ra thành nước mắt.Từng giọt.Từng giọt đuổi nhau lăn dài trên má.Hôm sau tôi đi làm với đôi mắt thâm quầng sâu lắm.Mọi người xúm lại hỏi thăm.Tôi nửa đùa nửa thật.Bảo thất tình.Tất nhiên.Chẳng ai thèm tin.Mọi người bảo tôi.Hôm nay bách nghỉ vì bị sốt cao.Tìm tôi giật.Còn cả phòng rủ nhau sau giờ tan làm vào thăm bác.Hỏi tôi có đi không.Tôi lúng túng từ chối.Chuyện cứ phải có dạy thêm sớm không đi được.Mở trong lòng cứ thấp thỏm.Tôi mở lại điện thoại.Hàng chục cuộc gọi nhỡ.Hàng luật thông báo tin nhắn mới nhảy ra trên màn hình.Toàn là cuộc.Một chút can đảm trong tôi biến mất.Tôi nhắm mắt.Ấn nút xóa toàn bộ cuộc trò.Mở nghe tin mình đang suôn sẻ.Mấy hôm sau.Bách đã khỏi lạnh.Nhưng tôi cố gắng tránh ở siêng với bác nhiều nhất có thể.Có những lúc.Cách cố tình chặn đường gặp riêng tôi.Những từ vựng vị lý do bỏ chạy trước.Khi bắt kịp mở lời.Tôi tự thấy mình hèn nhát.Những loại cách làng chánh.Tôi không biết phải làm gì nữa.Tôi sợ đường trước.Tôi không kiềm chế được mà quan tâm tới cậu.Tuổi sửu cả ánh nhìn vượt tha thiết.Vừa trách móc của beck.Tuổi sửu.Được ôm lấy tôi.Tôi sẽ không cưỡng lại được sự dịu dàng ấm áp.Mà chìm vào trong đó.Cứ xuống chẳng mãi như vậy.Cho đến cuối tháng.Tôi nhận được điện thoại của vợ.Chậu nhỏ để hốt hoảng.Mày vào viện nhanh lên.Back bị bọn côn đồ đánh ngất xỉu.Nguy kịch lắm.Tôi như bị rơi xuống.Vội vã hỏi địa chỉ rồi phóng xe như bay vào nhà.Khi tôi đến nơi.Sách đã được đưa ra khỏi phòng cấp cứu.Chuyển vào phòng bệnh riêng.So sánh thuế trước.Cách nằm trên giường.Mắt nhắm nghiền.Trên đầu quấn băng trắng xóa.Phi quỳnh.Thạch sanh đang ngồi bên.Gương mặt đầy lo lắng.Thì tôi đến.Cả ba đều đứng dậy.Sao nhìn tôi khẽ lắc đầu.Cả người tôi như rơi thẳng vào hầm băng.Lạnh lẽo đến khó thở.Sáng bức lạnh cầm tôi.Đưa cho tôi một cuốn album ảnh.Tôi sẽ lập ra.Nước mắt ngay lập tức xuất ra khỏi khóe mắt.Trong quyển album.Là anh của tôi lúc tôi mười sáu.Được gắn giày đặc bên trong.Lúc tôi tập võ lúc tôi mặc đồng phục ở trường.Lúc tôi đi.Tại lúc tôi quý khóc trong lễ tang của cha mẹ.Tự lập thêm tài trang nữa.Là những bức ảnh của tôi hiện tại.Lúc tôi dạy võ.Lúc tôi sửa xe mua hoa.Có lúc tôi đang cười thật tươi trong văn phòng.Cho đến trang cuối cùng.Tấm thẻ học viên của trung tâm võ thuật tôi theo học năm mười sáu tuổi.Được dán ngay ngắn.Xung quanh là thuốc sâu trái tim được vãi ngắn nhất.Tôi ngước đôi mắt đã người nguyệt nước về phía sau.Nguồn gốc.Tràn đầy khí + kính.Tập buồn bã.Bạch nó biết em.Và yêu em từ năm đến dưới mười hai tuổi đấy.Em có tin không.Nói rồi.Anh tiến lại gần.Chị vào tấm thẻ tiền của tôi trong quyển album.Anh có nhớ năm em mười sáu tuổi.Em tưởng cứu một cậu bé khởi đầu gấu trên chén rút tiền của học sinh cấp hai không.Phụ lục lại trí nhớ.Rồi cuối cùng cận đầu.Chuyện xảy ra đã lâu lắm.Từ trước khi bố mẹ tôi qua đời.Từ khi chị em tôi vẫn còn đồ thành phố cũ.Chưa chuyển tới đây.Tôi đã quên hẳn việc đó.Cho đến khi nhìn thấy tấm thẻ phiên cũ này.Tôi đã làm xôi nó.Mà không hề hay biết.Nhưng cũng chẳng để tâm lắm.Vì sao đó phải nhà.Tôi cũng kết thúc khóa học ở đó thầy giáo và chủ trung tâm đều biết tôi nên cũng không làm khó tả.Vì tấm thẻ thất lạc.Chậm chàng vẫn cất lên đều đều.Đứa bé đó chính là bác.Nó nhận được tấm thẻ của em.Từ đó.Nó luôn tìm kiếm em lấy em động lực để sống.Nó đã ký vào trung tâm phẫu thuật của em để mong gặp em.Những lúc đó em đã thôi.Nó hỏi thăm suối tiên đến trường cấp ba em theo học.Lén lút đi theo nhìn ngắm em.Khi nhớ kỹ những sở thích của em.Nó bảo với anh một ngày nào đó.Nó sẽ đường đường chính chính xuất hiện trước mặt em.Nhưng sau đó một vài tháng.Em chuyển trường.Tôi sẽ khỏi thành phố.Lúc đó thằng bé suy sụp hẳn.Ảnh vui động viên nó mãi.Nói rằng nếu một ngày nó có thể gặp lại em.Nếu em nhìn thấy nó trong bộ dạng như thế này.Em sẽ nghĩ về nhau thế nào.Lúc ấy nó mới chịu đứng dậy.Từ lúc ấy.Nó đặt mục tiêu trở thành người hoàn hảo nhất có thể.Nó bảo.Nó muốn khi gặp lại em nó sẽ ở một vị thầy khác.Khi anh chuyển đến đây và cố tình gặp em.Anh đã báo cho nó biết lúc ấy nó mừng đến phát khóc một thằng bé.Dù chịu đòn đau thế nào cũng không rơi nước mắt.Vậy mà khi biết có thể gặp lại em.Nội thất trong điện thoại đấy em biết không khi đến đây rõ ràng nó có thể sinh được.Ở một công ty khác.Với mức lương và đãi ngộ cao hơn nhiều nhưng nó bỏ qua.Nó chập vào công ty em.Chị để cần em gặp em hàng ngày em biết không.Vậy mà em nhẫn tâm bỏ nó lâu lắm rồi anh mới thấy nó hoảng sợ suy sụp.Tôi không nói được nữa nước mắt đã trả ra ướt đẫm quỳnh bước lại gần.Nhìn thẳng vào mắt tôi.Đôi mắt đã sưng sưng.Em biết.Chị chia tay anh biết là vì em.Vì em trót thích anh ấy.Nhưng chị có biết.Chị mới là người em yêu nhất trên đời không.Từ trước tới giờ.Cái gì tốt chị cũng đều nhường cho em hết.Chị chấp nhận vào trường có mức học phí thấp nhất.Để dành tiền cho em học thêm.Chị đi làm liên tục.Ốm cũng không dám nghỉ chỉ vì em.Bây giờ ngay cả anh bo.Chị cũng định đường cho em.Chị có biết rằng như thế.Chị khiến em đau lòng.Anh ấy không phải là đồ vật để nhường.Em cũng không cần bấm chạy.Để lúc nào chị cũng phải lo nghĩ đến mức ấy.Tôi nín lặng.Hàng vạn cảm xúc cứ đua nhau trên lên lẫn lộn.Tôi ngồi xuống cạnh giường.Nắm lấy bàn tay đang cắm chỉ trích những ấm chuyện của jack.Đôi tay này từng ôm ghì lấy tôi.Buffet mái tóc tôi.Tuổi ất tỵ ngày back lên ba.Yêu thương và hối hận tràn ngập trong tim.Cần thành những giọt nước mắt.Rồi đã trả.Thấm ướt cả bàn tay xanh xao của bé.Dậy đi bách.Dậy đi.Em sai rồi.Là em nói dối anh.Đừng nhắm mắt như thế.Dậy nhìn em đi.Anh chưa nghe em nói lời yêu anh cơ mà.Anh bảo anh sẽ chờ cho tới khi em đồng ý.Giờ em đồng ý rồi này.Dậy đi.Chỉ cần anh tỉnh dậy.Ngày nào em cũng sẽ nói em yêu anh.Cho tới khi anh chán không muốn nghe nữa thì thôi.Tôi thút thít.Úp mặt xuống ngực bé.Ngày trái tim cuộn lại đầy đau đớn.Chợt thấy bạn tay tôi được siết chặt.Tùy chọn bách xanh lên ở trên đầu.Em nói thật chứ.Đã hứa rồi không được phép nút lời nữa.Tôi ngẩng lên.Bác đang nhìn tôi cười.Xung quanh tôi có ba người còn lại cũng cười nghiêng ngả.Từ dòng nước mắt.Sự tức giận trào lên trong ngực.Tôi đấm cho bác một phát.Cậu sách nói.Lấy tôi ra làm trò đùa vui lắm ạ.Nói rồi tôi đứng dậy.Định mức xa ngoài bách phường hiếu lấy tay tôi.Vừa uống ngực tiêu châu.Tiếng kêu của quách thành công.Khiến tôi dừng lại.Tôi ngồi xuống vội vàng xa ngực cho bác.Đầu lắm hả.Có cần gọi bác sĩ không.Đầu lắm.Em bỏ đi làm tôi đau lắm.Đau không chịu được.Bách thường cơ hội kéo tôi vào lòng.Tôi bực bội ghê.Ibảy sao cái chỗ này.Lập tức.Vì bị đẩy ra phía trước.Tôi lượm nó.Mày rảnh quá nhỉ.Từ khi nào mày đứng về phía người khác thôi.Cách xây mặt tôi lại xấu chàng.Đừng trách chị ấy.Nếu không nhờ có chị ấy.Đến bao giờ em biết thừa nhận là em có tình cảm với anh.Cầm vụ ngay.Anh có bị thương thật hay không.Lại còn tốn công sắp xếp nằm bệnh viện như thật nữa.Tôi hỏi lại.Giọng vẫn còn bực bội.Có.Anh bị đánh thật.Cũng có bị chảy ra một chút.Còn mấy đứa đầu gấu kia thì đang nằm trong phòng cấp cứu bên cạnh ai bảo nó đụng vào anh lúc anh.Tâm trạng không tốt lắm.Bách thảo nhi.Anh sắp xếp phòng bệnh này cũng tốn không ít công nhỉ.Tự nhiên sang hỏi xanh.Không tốn kém không tốn kém.Sang xua tay cười hihi.Như thằng bạn làm ở đây hóa trang một ít cho biết thôi mà.Tôi mỉm cười.Phận nắm tay xanh xác định đứng dậy.Bàn tay kia đã vội vàng chạy ra khỏi phòng đóng cửa lại.Bắt kéo tôi lại.Khi thật chặt tôi vào lòng.Em lại định bảo mật anh ở đấy à.Em đã quên vừa mới nói chỉ cần anh tỉnh lại.Sẽ nói yêu anh cho tới khi anh chán thì thôi à.Tôi có nói như vậy khi nào.Tôi vừa thi.Bình xịt rửa tay cấu của apec.Bách khoa nhân vật.Dù rất nhanh nắm chặt lấy tay tôi.Đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.Lúc đầu thì dịu dàng.Càng về sau càng mạnh.Khiến tôi không thở nổi.Trượt cửa phòng xích mở vì phải sang thọ đầu vào.Quên.Thiệp cưới của tao.Tháng sau tao cưới.Nếu chuẩn bị tiền.Cách buông tôi ra.Cầm cuối ném thẳng ra cửa.Sang ngang.Chụp đầu lạnh rồi khép cửa.Vẫn không quên ai oán.Có thợ nguyên cái nem.Tôi phì cười.Come back.Giấy tờ tai tôi thì thầm thật khẽ.Vậy hai đứa mình đi đến tháng sau nhé.Chở em sắp mười lăm với anh.Là quá đủ rồi.Tôi đỏ mặt.Không nói gì.Cách nâng mặt tôi lên.Lại một lần nữa phủ lên một nụ hôn thật dài.Bên ngoài cửa sổ.Đánh lên vàng như sắp à.Ấm áp.Rực rỡ.Hết như khung cảnh trong lòng tôi bây giờ vậy.Bạn vừa lắng nghe phần cuối của truyện ngắn em yêu chị được không.Đức huy đến từ tác giả nguyễn thị loan.Nếu bạn yêu thích câu chuyện này hãy nhấn like.Sau chương trình về để lại bình luận cảm nhận của bạn.Bạn cũng có thể chia sẻ những tâm sự.Sáng tác đến với blog radio bằng cách truy cập vào website.Blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Đừng quên kết nối với blog radio trên facebook.Bằng cách gỡ tìm kiếm lớp radio.vn.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Và nhóm sản xuất blog radio.Qua giọng đọc phi cầm.Xin tạm biệt và hẹn gặp. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com