Blog Radio 604 - Gặp được Người, Năm Tháng Hóa An Yên (phần 1)

blog radio 604 - gặp được người, năm tháng hóa an yên (phần 1)

Bạn đang lắng nghe blog radio được phát trên website và kênh youtube lớn thì đồ chấm vịt.Những đăng ký và những thông báo để không bỏ lỡ những clip đồ mới nhất.Bạn thân mến sau những năm tháng chùn chân mỏi gối vì phải bước đi một mình.Đến một lúc nào đó hết ta xây dựng lại bị một người.Người yêu mà khi ta bên cạnh sẽ cảm nhận được hai chữ bình yên.Người ấy sẽ yêu thương hoàng tâm.Chăm sóc gà ta.Bù lại những năm tháng đường tròn.Ngày gặp được người năm tháng hóa an yên.Trong chương trình let me do của từ thì chúng ta hãy cùng lắng nghe truyện ngắn.Gặp được người.Năm thánh hóa an.Được gửi đến từ tác giả diên vĩ.Cứ thế này mãi sao.Vườn vừa thảnh thơi nhất gồm các tài vừa hả.Thế này là sao mày muốn nói đến vấn đề gì.Long nhi chớp chớp mắt.Thế.Quỳnh qua nhà với bồ câu gọn lỏn.Mày khác sao.Ít ra ta còn có người để yêu.Lâm nghi chọn cách bất ngờ với cô bé.Nếu tiếp lời vấn đề này có nguy cơ kéo dài xuyên ngày đêm.Khoảng thời gian gần đây nhất là trong khoảng một năm trở lại đây.Câu hỏi làm gì nhận được nhiều nhất.Đừng làm những điều xoay quanh vấn đề hôn nhân của cơ đến mức của giảm hẳn việc trở về nhà trong những dịp lễ.Thực sự cô vẫn thấy mình rất ổn khi một mình như thế.Không vướng bận chi quá nhiều.Cuộc sống xoay theo hướng chính mình mong muốn.Không bị bó buộc vào một cái thẻ mà bản thân phải có trách nhiệm nào khác.Cây rừng với những người xung quanh .Cô đang có vấn đề.Cực kỳ có vấn đề.Không nói đâu xa bố mẹ cô là gần.Đến nửa giờ đây ngay cả quần.Đưa vô tâm vô tư cũng đặt nặng quá vấn đề đó.Thực sự việc cô vẫn độc thân hay lúc này khi đã chạm ngưỡng ba mươi.Là điều đáng báo động đến thế sao.Đừng nói với tao là mày vẫn còn.Mình phải lửng câu nói.Nhưng làm người hoàn toàn có thể hiểu được ẩn ý bên trong.Không đâu.Máy một lúc sau nhìn mới trả lời.Nếu không cần gì thì sao mày phải nhập rừng thế kia.Làm gì à.Bao nhiêu năm rồi mà không thấy mình sao.Mai lấy sức mà còn dạo chơi khắp ơi cho thỏa rồi về.Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn dần khuất sau những dại hình là nguồn thuốc.Quỳnh bất giác thở dài.Cô nàng ngốc nghếch đó.Không biết cứ mãi vẫn thương như thế đến bao giờ.Đã nhầm rồi có bệnh liệt đến đâu thì cũng nên đến lúc nhạt phai rồi phải không.Cuộc đời người con gái.Có bầu lần năm năm để đợi hoài đợi mãi.Tại sao lại là những vụ.Quỳnh cầu nhiều khi không thể nào thay đổi được ý nghĩa đi rồi kia vô cơ bản đồng hành.Làm gì nhún vai từ chối trả lời dù có trả lời dịch cũng sẽ tiếp tục nhận được lời kháng nghị.Để tìm hạnh đời tao.Còn không.Nhảy cùng.Không bao giờ .Quần lửng đi còn nhanh hơn một cơn gió tiếng động cơ xoay trong gió càng nhanh.Máy bay càng lên cao hơn đến lúc này mọi điều bên dưới đều trở nên nhỏ bé hết đến lạ.Lâm nhìn dòng nước biếc xanh bên trái.Nhìn vậy các chị dài xen biển khơi kia.Lòng đột nhiên trên v đến lạ.Của nhớ đến một chàng trai đã từng chỉ vơ trên bản đồ.Bảo rằng khi anh đủ khánh thân shadow cùng đến.Bảo sanh.Nước tẩy sinh lý.Thành phố nơi ấy bình yên lắm.Chắc chắn làm nghi của anh sẽ thích thôi.Lại lâm nghi của anh kia.Anh còn bảo hành.Đến bờ rồi.Anh chắc chắn sẽ đăng ký tham gia nhảy dù.Tôi từng hỏi tại sao.Anh chị gửi hình bát tràng.Vì đó là cố chấp.Cửa khi ấy vẫn bướng bỉnh rằng.Anh chỉ cố chấp mọi điều đó.bảy + cô thì sao.Cuộc không đáng để anh cố chấp sau.Cần nhớ khi đó anh đã phá lên cười thơ.Không quên soạn vẫn máy đồ của cô.Làm gì à.Chỉ khi nào con người ta chưa thực hiện được điều gì đó.Người ta mới có chứ.Cổng em đã ở bên anh rồi anh đã nắm được bàn tay em thật chặt rồi.Thì còn gì để cố chấp nữa.Có chàng chỉ là khát vọng thôi.Khát vọng việt bên em dài lâu.Cô vẫn nhớ khi ấy.Bắt mình đã ngoài đi như thế nào.Và anh đã đặt đủ không lên những giọt nước bằng tre ấy ra sao.Những câu chuyện cũng như thế.Giờ ngẫm lại lòng đã chẳng còn tiếc nuối ai thương đâu.Bà chỉ là trống rỗng lặng thôi.Làm việc không biết vì sao mình lại nhất quyết phải lựa chọn tham gia trò chơi này.Vì anh sai.Hay bị chính bản thân cô luôn mặc định rằng.Vì chưa đến được bơ chưa được thử cảm giác rơi tự do tin không ấy nên lòng cô vẫn chưa thấy hả.Hoàng quỳnh anh.Thực hành nhưng có lẽ điều đó.Đúng thật.Exist chẳng thể rời mắt khỏi cô gái bên cạnh.Không phải vì đó là cô gái duy nhất trên chiếc máy bay này.Cũng không phải vì vẻ ngoài xinh đẹp của cô.Mà chỉ đơn giản vì sự lặng yên thoát ra đời dáng hình nhỏ bé ấy.Nhìn màu tóc nhìn hoài hình.Thì có lẽ là một cô gái châu á.Từ lúc những trang bị cho đến khi máy bay cất cánh lên cầu hải.Lyric chẳng thấy được chút háo hức hai mông đợi gì.Từ cô gái ấy.Cứ như thế mọi chuyển động xung quanh đều chẳng liên quan gì đến câu cá.Chỉ cần cửa mười bảy mở sa.Giải thích các ngành gửi hướng dẫn hỏi cô ấy đã sẵn sàng chưa.Cuối cùng chỉ khác được đầu.Dường như cũng nhận ra tâm trạng khác thường của cô người hướng dẫn là thử lần nữa khuấy động không khí.Tải hết lên trên.Trước khi nhảy xuống cô có điều gì muốn bày tỏ không.Bình luận đầu tiên isaac thấy được ánh sáng rồi đấy mắt cô gái ấy.Thế thôi.Nhẹ thôi.Nhưng vẫn khiến tìm ảnh hưởng nghiệp.Từ bỏ.Đó là điều cô gái ấy thác lên thật lớn trước khi buông mình vào không trung.Karik không ngờ lần gặp lại tiếp theo của họ lại đến nhanh như vậy.Quả thực khi ấy đã có chút rung động thoáng qua.Nhưng khá lắm.Nhạc rap.Đến đồng hồ nó chẳng đủ để ghép thành một cơn say nắng.Thỉnh thoảng alex vẫn gặp phải những tình huống như thế.Nhìn việc gặp lại người khiến mình chán choáng lần thứ.Như thế này thì lại cực kỳ hiếm.Hai lần nữa gặp nhau rồi.Alex ngồi và phía đối diện cô gái ấy.Tiếng nhạc vẫn còn nhảy xung quanh.Mọi người vẫn còn suy nghĩ trong những nhiệm vụ của truyền hình.Làm gì tôi đã nhìn thấy bóng dáng đang hứng khởi điên cuồng của quỳnh hướng bắc ghé sang người.Nguyễn lời chào hỏi.Cách làm quen này.Cứ kéo dài giọng còn quên mất thêm công thức thay.Cú đấm rồi.Lần này đến lượt karik những người.Cô ấy còn nhớ thật.Hay là một cách kéo đẩy đầy thông minh.Thế nhưng cái nhìn và ánh mắt trong veo.Eric nhận siren.Thì ra ký ức gặp nhau lần đầu tiên ấy.Chỉ mình anh là người lưu trữ.Cảm giác này thực sự rất dễ khiến ý trích chinh phục sục sôi.Làm nghề vẫn nhìn cậu chàng đang ngồi trước.Sao chị gọi là cậu chàng vì tôi tin chắc rằng.Bé trai đang ngồi đối diện cô đây chẳng bao nhiêu tuổi.Hay ít ra là nhỏ hơn cô.Tóc giả nâu mắt sáng vào khổ phận váy ngoài hoàn hảo ấy có thể đánh gục bất cứ trái tim thiếu.Tiếc rằng làm gì chẳng còn là thiếu nữ nữa.Bài trái tim cô cũng chẳng còn đủ nhiệt huyết cho những cuộc dạo chơi như thế nào.Nhìn cô gái đang mơ màng hướng ánh nhìn ra biển đêm.Lyric dường như cũng cảm nhận sự cô đơn.Đàn bà lấy.Và cách biệt cô ra khỏi thế giới xung quanh.Thực hợp với cô.Ăn một miếng để rồi chính mình cũng cảm thấy quá đỗi ngạc nhiên.Trước cầu bình phẩm như thế.Chỉ là cảm giác của cái trước mắt mang đến cho anh giống hệt như thành phố này những ngày qua.Cứ bình lặng.Chậm rãi.Dịu dàng cho một tiết tấu của sin b.Nhưng vẫn khiến người ta yêu thương đến lạ.Chắc hạnh.Sẽ hợp với làm nhiều.Lắm nhỉ quay sang nhìn cậu trai ấy thật cao.Là cô quá sai nên xảy ra ảo giác chân.Rõ ràng người trước mắt cô đây.Vẫn là chàng trai ban thủy.Tại sao câu nói kia lại trùng hợp với những điều cô vẫn cẩn thận dấu đi như thế.Bất giác tôi thấy mắt mình là điên.Nhìn đôi mắt cô gái từ trần thái bơm hàng chuyển sang sức giờ rồi chớp mắt bỗng hóa thương đau.Erik trực cảm thấy.Bắn súng anh đã làm gì sai sao.Rõ ràng chỉ là một câu nói vô thưởng vô phạt thôi mà.Có tên quỳnh gọi từ đằng xa.Làm gì quay sang thì thấy cô nàng đang chỉ tay về hướng cửa.Có lẽ là bước rồi đi rồi.Cười xanh.Lê vũ trúc khoan cây đề khóa mi.Chạm cốc với chàng trai đối diện rồi uống cạn.Lần sau nếu muốn tán tỉnh một cô gái nào khác đừng lựa chọn câu mở đầu như thế nhé.Chẳng thì chờ tí nào.Tải.Nói rồi long đi sắp trở đi thẳng.Bỏ lại sau lưng chàng trai vẫn còn hơi mát không thôi.Rõ ràng gặp nhau lần nữa.Trường đại học phải đi đâu câu làm quen.Acquy trực thấy buồn cười quá đổi.Hai lần gặp cùng một cô gái là hai lần chê vào trạng thái dở khóc dở cười.Là hai lần thấy nước mắt người ta khoan mini.Hi vọng rằng sẽ chẳng còn lần thứ ba.Vì khi ấy chủ nghĩa độc thân anh luôn tôn thờ bao năm và hương vị của sụp đổ mất.Trở lại làm việc sau chuyến du lịch ngày nghỉ.Làm gì cảm thấy tâm hồn mình vẫn còn neo đậu để sống nước xanh trong kia.Chẳng có chút sức lực hay tinh thần nào cả.Vậy mới nói bình yên một quảng dài dễ khiến người ta mai một dàn ý chí được thực tại tôi.Thất nghiệp.Ngày hôm nay xe ôm mới về nhận chức.bảy mươi được chút thông tin nào chưa.Huỳnh đặng tất cà phê đen lên bàn cho cơ bản vẫn đang cặm cụi trong mới giấy tờ làm gì lắc đầu.Mắt vẫn không rời khỏi những văn bản chi chít chữ.Bên cá nhân sự cũng chẳng có được thông tin gì lượng kiểu động này kín cả gì.Tại sao cúng cùng cách ghép một thời gian như nhau và mẹ trong tháng thôi thế.Đồng nghiệp nữ uống cà phê nếu cho mày những cô nàng trước mắt.Ôi trời dáng vẻ hùng thần số một của cg em trở lại rồi đấy.Đi đi.Về đương đầu với núi việc kia thì rồi đi thẳng lưng đi bật cười.Đăng ký sau bao nhiêu năm đã quay như vậy.Mở quyền cướp mang dáng dấp của các nhỏ như thế mãi thôi.Thật sự tôi rất hâm mộ quỳnh.Năng lượng từ cô ấy tỏa ra luôn khiến người ta bất giác cảm thấy vui lên.Nhìn đồng hồ lâm nối máy đến bên ngoài.Em chuẩn bị phòng họp nhé.Uống nước chú cà phê còn lại trong.Làm gì sửa sang quần áo rồi đến phòng thờ.Cô biết công ty đang có được thay ma hú trong âm thanh.Vẫn im hơi lặng tiếng như thế này thì là lần đầu tiên.Những năm qua lỗ hổng trong cơ cấu xuất hiện mỗi lúc một rõ ràng hơn.Sau rất nhiều lần kiến nghị.Đến cuối cùng.Sức tổng cũng nhìn vào thực trạng rõ ràng ấy trong những bản kiến nghị của cô.Nhận biết sếp tổng đài hành động từ khi nào.Nhưng có lẽ sự ra mắt của sony.Như một khởi đầu hoàn toàn mới chấm dứt những tàn dư đã cũng kia cuộc họp.Có thể xem như buổi sáng mắt của cô mới.Lâm nhìn chàng trai đang được sếp tổng tùng hôn lên đến tầng mây xanh kia.Cảm thấy quen mắt quá đổi nhất là màu mắt hổ phách kia.Đã từng gặp ở đâu rồi sao.Những ấn tượng bờ hồ cơ chế ngập nhọn khiến cô chẳng mấy tập trung vào nội dung cuộc họp.Này thì lại cảm thấy có lẽ ông trời muốn kêu anh thật rồi.Bao nhiêu năm xuống sẽ quá nên uống sắt thêm vào cuộc đời anh đôi chút kịch tính đèn hà.Thế nhưng nhìn vào đôi mắt kia anh cũng cay đắng nhận ra rằng mình lại bị lãng quên.Một lần nữa rồi.Hôm nay mái tóc dài của cô gái ấy không buông xõa như trước nữa mà được búi lên gọn gàng.Gương mặt thanh tú nhờ thế cũng trở nên lạnh lùng và nghiêm chỉnh hơn.Lúc nhận được hồ sơ từ phía số tổng.Anh đã mơ hồ nhận ra.Nhưng vẫn nghĩ mình nhầm vì hình ảnh trên hồ sơ là một cô gái rất trẻ.Với mái tóc ngang vai.Cháy rừng quả là cô ấy thật này.Anh lục tìm trong sách hồ sơ mình đang cầm trên tay.Nguyễn hạ nằm nhi.Nữ.mười tám tháng một năm một nghìn chín trăm tám mươi chín.Trưởng phòng nhân sự.một nghìn chín trăm tám mươi chín.Cộng đồng chứ.Lúc này alex cũng chú ý thêm đến cầu chú thích mà sếp tổng đã cẩn thận để lại khi bên cạnh.Hung thần số một của sirius.Bớt giá.Anh muốn bật cười.Hung thần.Với gương mặt ấy.Anh ngước lên lần nữa.Vừa phẳng bắt gặp ánh mắt cô ấy vừa ghé sang.Tìm ra những ngày sắp tới đây sẽ lắm thú vị.Quả thị.Ảnh đẹp cấu trúc mong chờ.Trở về phòng.Làm nhiều vẫn không thể dứt khỏi dòng suy nghĩ miên man.Cô cũng chỉ là người có trí nhớ không hề tệ.Nên dường như tất cả nhân viên từ trên xuống dưới của sirius.Đều có thể hết chỉ mạch.Gọi tên chưa bao giờ nhầm lẫn thì quyền thức.Vậy mà chẳng hiểu vì sao cô lại không nhớ nổi gương mặt mà trí nhớ để mặc định là rất quen này.Thôi bỏ đi làm nghề lắc lắc đầu xua tan những suy nghĩ đăng nhập ngành.Tiếp tục tập trung vào công việc gian giữa.Cả một ngày họp hành liên miên đến lúc làm nghề giật mình nhìn lại thì đã gần tám giờ tối.Nhìn ra bên ngoài văn phòng ta chẳng còn lại mấy người.Cô ấy rồi người từ thẳng vào ghế xoay nhắm mắt lại nghỉ ngơi đôi chút.Có tiếng gõ cửa nhịp nhàng lắm ghi sai lại bên ngoài cửa kính trong suốt là giấc hình vị sếp mới đến kia.Cô giật mình ra hiệu mời vào.Trong khoảnh khắc khi có xây lại.Ai có thể khẳng định rằng.Bánh chưng anh không thể nhầm và cô gái đang ngồi kia cũng chính là cô gái đã hai lần để lại cho anh.Người thuở ấy.Bởi vì ánh bác vừa mảnh kia.Chân thiên ấn vào đâu được.Đã tám giờ rồi.Anh đưa tay nhìn đồng hồ.Cho nên.Làm ngập ngừng thông hiểu lắm dùng ý của người trước mặt.Cùng ăn tối.Không cần đâu tôi cũng đang định về rồi.Làm gì vội từ chối cho xin đi.Gần mười hai tiếng ở công ty còn chưa đủ hay sao mà còn muốn cướp lấy thời gian ngoài giờ của cô nữa chứ.Bán lại đầu óc cô lúc này cũng đã định công cá rồi chẳng còn đủ tỉnh táo trong một sách lược nào nữa đâu.Vừa đi tôi cũng đang định đi về.Đèn cùng anh được chứ.Erik là điều hiển nhiên.Có muốn ăn ở đâu nếu mà tôi ngày đầu tiên đến đây nhé.Làm nghị đưa tay xoa xoa trắng.Cô có thể từ chối được không.Được thôi.Cường lên đưa tay làm gối đầu hàng.Nhưng với điều kiện.Không nhắc chuyện công việc.Tôi mệt lắm rồi.Erich chớp chớp mắt hồi lâu chưa bật cười xanh trắng.Sao để có thể đáng yêu đến thế chứ.Trong ánh mắt khó hiểu của lâm nhi.Anh bước đến mở cửa.Rất ra dáng thường sĩ mời cậu đi trước.Cả hai cùng đến một nhà hàng tại các công ty cần sa.Thực ra redmi bốn không mặn mà mấy với bóng bay.Nhưng nghĩ tới nghĩ lui dù sao bản thân mình cũng không nên khách sáo một chút.Bữa ăn diễn ra cái in ấn.Nằm nghỉ vốn không phải là người quá trợ lý trong việc tạo bầu không khí.Để xả vải lửng ngập ngừng định mở lại.Có quyết định thôi vậy.Coi tin báo tin nhắn.Làm gì vô thức li sàn chiếc điện thoại đàn đặt bên tay erik.Màn hình sáng lên.Tấm ảnh người đàn ông đang rơi tự do trên bầu trời xuất hiện.Làm phiền ở nhà hàng.Bức ảnh ấy.Chưa cả người huấn luyện viên kia nữa.Sao để quen thuộc đến thế.Sở dĩ của thẻ nhớ giá rẻ người huấn luyện viên ấy.Ủy ban đầu đó là người sẽ hỗ trợ của khi nhảy dù.Thế nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà lúc sau lại có sự thay đổi.Tôi có nên cảm thấy vui mừng vì cuối cùng quý cô đây đã nhớ ra không.Người cùng chuyến bay hôm đó với tôi.Là cậu phải không.Eric gật đầu thay cho câu trả lời.Có duyên thật.Làm gì vậy.Đặt những tắt lên lần nữa.Địa chỉ phòng ngừa chuyện.Là cậu.Là cậu đúng không.Chàng trai tán tỉnh nhạc tết.Các kiểu định danh gì thế kia.Adsun.Không thể tưởng tượng được một người từng có chiến công lẫy lừng trên tình trường như anh lại đi mua cô nàng nhớ đến theo cách như vậy.Hay.Nghe này cô gái.Tôi cần giải thích một.Đó không phải là con rắn tỉnh.Mày là bồ câu trần thuật về sự thật hiển nhiên.Cho nên cô không thấy đưa tôi vào danh sách tám tỉnh nhạc phết được.Lắm nhỉ bật cười.Lần đầu tiên tôi thấy một người lại dùng phải mặc nghiêm túc như thế để giải thích về một câu chuyện có phần hơi ngớ ngẩn như vậy.Dường như mối quan hệ nào cũng thế.Khi tìm được một điều gì đó để mở thư.Tìm mọi chuyện sau đó điều chỉnh chàng chưa trải.Làm thì chẳng cần một chàng trai.Với biển hoài như thế.Lại có nét suy nghĩ chững chạc đến vậy.Alex cũng không thể tìm.Cứ bảo lớp áo lạnh lùng nơi công sở.Làm nhị đại là cô gái dịu dàng.Bài kinh tế đến nhường ấy.Người ta vẫn bảo với chỉ cần tiếp xúc với nhau được nhiều.Người ta sẽ dần khám phá ra được những điều thú vị của đối phương.Nhìn với cả làm nhi và erik.Đây lần gặp mặt đối.Chính thức lần đầu tiên.Ở đó tìm thấy trong dầu rất nhiều.Rất nhiều những điểm tinh thần.Và những điều tương đồng như thế.Luôn là nền tảng cho những câu chuyện tiếp sau ba.Phải không.Eric trở về văn phòng sau cuộc gặp đối tác và cảm thấy ngạc nhiên quá đổi trước không khí yên lặng như tờ đi.Mặc dù ngày thường cũng không hẳn là quả mất trật tự.Nhìn để yên lặng đến nỗi chỉ nghe tiếng máy điều hòa như thế này.Thì là lần đầu tiên.Muốn gì thắc mắc nhưng anh cũng không có ý định dừng lại.Cho đến khi nghe thấy tiếng nói thành phát quen thuộc ấy.Nhìn hữu điệu.Hình như không đúng lắm.mười phút nữa em đến phòng nhân sự gặp chị nhé.Gửi tin nhắn đổ rác nhẹ nhàng nhưng cũng đầy uy nghiêm.Thôi nào.Tại sao chị chỉ mãi trâm trâm và em chứ.Cậu thanh niên có cảnh thấy sợ.Nó cười trên môi lắm nghe càng rõ hơn.Thôi xong rồi.Anh chàng đứng bên cạnh anh không kìm được mà thuốc nè.Anh quay sang nhìn có hiểu.Chị ấy càng cười rảnh chở chừng nào là giông tố cáo đến sẽ lớn trừ đi.Asus dưới thì.Chị cảm phát hiện không khí trong phòng càng thêm yên ấm.Ai cũng cố gắng hết sức giảm đi sự tồn tại của.Ngày mười lăm tháng hai năm hai nghìn lẻ mười chín.Lúc tám:ba mươi.Theo từng lời nói của cô.Cậu nhân viên vẫn còn cáu gắt bà nghĩ càng lúc càng bối rối.Phải đến cuối cùng thì chẳng còn lời nào để phản phát nữa cả.Hung thần số một của cgv.Giờ thì anh cũng đã hiểu được đưa trước biệt danh đó rồi.Atlas nhún vai trắng heo biết rằng.Bắt đầu từ ngày anh nhận ra điều đó.Thì dân sự ấy càng lúc càng được chứng thực.Làm gì trong lần gặp đầu tiên.Lần thứ hai.Và cá lần dùng chung buổi tối kỳ nữa.Điều để lại ấn tượng trong anh.Là một cô gái nhẹ nhàng.Người hướng nội và tinh tế.Xây dựng một làm ngay khi bước vào công.Lãi suất biển đến đổ hết có nhiều khi khiến anh phải choáng váng.Sự cứng rắn và mềm dẻo làm được có sử dụng đang xem.Một cách hoàn hảo.Giờ thì anh có thể hiểu được vì sao.Cơ cấu nhân sự của cgm ban đêm qua.Lại ổn định đến như vậy.Có một buổi tiệc chúc mừng ký kết thành công dự án.Vì mình có việc đột xuất không tham dự đủ.Để hôm ấy.Cô thầy cô ấy đi cùng tôi nhé.Sau cuộc gặp gỡ.Erik mở lời.Vâng.Vậy anh gửi giúp tôi thời gian và địa điểm.Làm nhị đồng ý nhất khác.Phim eric hơi ngạc nhiên.Nhưng thực sự anh quên một điều rằng.Cô nàng kia đang mặc định việc đi cùng kia cũng thuộc vào phạm trù công việc.Chồng cầm vàng rực rỡ và lung linh của bữa đi.Các nghi thức quen thuộc bài sáu tổng kết diễn ra.Theo một trình tự đã được dự tính trước.Làm gì hồi nhỏ.Cô chọn cho mình ly cocktail.Chưa đi về phía ban công.Có tính phát biểu với từ sân khấu vòng tới.Triển khai lời chào đầu tiên thôi đã khiến bước chân cô chuẩn lại.Một cảm giác giật mình.Như có lượng điện chạy dọc sống lưng.Kinh thập nhi rùng mình.Không thể nào.Theo âm thanh trầm ấy có quai xanh.Ngập ngừng hồi lâu chưa mới thu hết can đảm nhìn lên sân khấu.Đã bao lần cô nghĩ đến ngày gặp lại và mặt nghiêng rằng.Cuộc có thể nhìn người ấy.Mỉm cười để cất lời chào bình thạnh.Xây dựng lúc này.Tiếng trái tim đập dồn dập trong lồng ngực.Chim lập nghị biết rằng.Bản thân.Chẳng thể nào có được sự ung dung nhưng suốt bao năm qua vẫn tự dặn lòng.Anh ấy.Trước cuộc.Cũng đã trở về.Bạn vừa đánh nhau phần một của truyện ngắn.Gặp được người năm tháng hóa anh yêu.Của tác giả diên vĩ.Những người đàn ông lạ khiến làm gì mất bình tĩnh là ai.Không biết anh ta có ảnh hưởng gì đến mối quan hệ giữa lên.Vẽ miku.Chúng ta hãy cùng lắng nghe phần tiếp theo trên website và kênh youtube.Lớp video.ve.Đừng quên nhấn đăng ký nhận thông báo.Đi không bán lỡ phần hai các bạn nhé.Nếu bạn có những tâm sự sáng.Muốn chia sẻ trên blog radio bạn truy cập vào website.Blogradio.vn.Đăng nhập và gửi bay.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất trên website.Rapido.vn.Bật kênh youtube.com.Đừng quên tương tác với nhóm sản xuất hòa bình.Facebook.com.Yêu khắc việt.Facebook.com.Truyện yêu nước dừa.Chương trình được thực hiện bởi hàng nga và nhóm sản xuất lá cây đùa với dòng độc hại nhiễm.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com