Blog Radio 609 - Xin Em đừng Tự Làm Mình đau Thêm!

blog radio 609 - xin em đừng tự làm mình đau thêm!
Bạn đang làm nghe blog radio trên website và kích youtube blogradio.vn.Đừng quên nhắn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến.Trong số blog radio tuần trước.Chúng ta đã lắng nghe phần hai của truyện ngắn hãy trao cho anh.Của tác giả nguyễn thị loan.Thì vết thương lòng vừa kịp lành lại.Thì thì đã quyết định trở về trả thù người yêu cũ và cô bạn thân đã khiến cô tổn thương khi xưa.Cô cố tình xin vào làm ở công ty mà vợ chồng tường với nguyễn anh đang làm gì.Tủ những đòn phủ đầu để giặt cặp đôi.Thì tiếp cận cả thú.Kệ sếp có máu dê trong người để mượn tay tú nhổ cỏ tận gốc.Sau đó tiện về lật đổ cả tú luôn.Những điều thú vị sẽ đối phó như thường nghĩ.Tài liệu một kẻ xảo quyệt như nguyệt anh có dễ bị lật kèo.Quốc đã nhiều lần nhất thư đừng giữ hận thù trong lòng nhưng không chịu.Liệu khi trả thù người khác.Thư có đang tiếp tục xoay và vết thương cũ của chính mình.Xin mời các bạn lắng nghe phần ba của câu.Xin em đừng tự làm mình đau thêm.Kết thúc ngày làm việc mệt mỏi nhưng vô cùng vui vẻ.Tôi dạo bước về nhà.Vừa về đến nơi.Tôi giữ lại khi thấy quốc đang đứng trước cửa.Anh có dắt theo cả bé bin.Từ bé tôi đã nhận nuôi hai năm về trước.Tôi vội vàng chạy lại.Sao anh lại ra đi.Còn dẫn theo cả thằng bé nữa.Anh lo cho em .Để em một mình ngoài này quay cuồng với kế hoạch trả thù anh không thể nào yên lòng được.Bé bin không có ai trông nên anh mang con ra ngoài này luôn.Tôi ôm lấy biển vào lòng.Hít hà mùi hương quen thuộc của thằng bé.Vừa thương con lệ vừa dẫn quốc.Ảnh biết rõ tính tôi.Viết sổ tôi mong muốn trả thù thế nào vậy mà còn ngăn cản.Thằng bé lại còn nhỏ quá.Nó mới ba tuổi anh lại tha lôi nó ra tận ngoài này.Chỉ để ngăn tôi lại.Vòng tay bé xíu mập mạp của pin ôm lấy tôi.Nó thút thít.Mẹ.Nhìn nhớ mẹ lắm mẹ không thương pin bỏ bình ở một mình lâu quá.Tôi hôn lên khắp mặt nó.Tìm người tên thành nước.Ai nói mẹ không thương pin không cần pin.Mẹ đi công tác mà.Tặng mẹ gì với bin luôn mà.Nói rồi.Tôi bế thằng bé lên đi vào trong nhà.Không quên tặng cho quốc tế đường sắt là.Anh lại dám nói lung tung với thằng bé.Quốc nhún vai.Tỏ ý không phải là anh.Tôi đi vào nhà.Lấy bánh kẹo và sữa cho thằng bé.Nhìn nó vừa ăn vừa cười nói líu lo.Làm túi giữ hàng lại.Mọi hận thù mọi cầm ghét như dừng hết lại bên ngoài cánh cửa .Chỉ còn lại nụ cười như thiên thần của thằng bé.hai năm trước.Tôi nhận biết về chăm sóc.Vì thằng bé cũng giống như tôi.Bị những người thân thiết nhất bỏ rơi và phản bội.Chồng sắp cưới và bạn thân tặng cho tôi một vết đâm sau lưng.Còn thằng bé.Tàu thủy đi chơi ngập tiếng cười bị bỏ lại bơ vơ trước cánh cổng một ngôi chùa.Đầm đơn côi ở ngoại thành xa tít tắp.Tôi đón pin về.Vì đôi mắt như chim non lạc mẹ khiến tôi chợt nhớ mình cũng đã từng mất phương hướng như thế.Tôi may mắn gặp được quốc.Có cơ hội thấy cuộc sống đáng quý biết nhường nào.Cũng có cơ hội khiến bản thân mình trưởng thành và già.Vì vậy.Tôi cũng muốn biết được tận hưởng những điều đẹp nhất của cuộc sống.Để nỗi đau bị mất bò bị xóa như à.hai mươi lăm có pin bên cạnh.Tôi đã coi thằng bé là ruột thịt.Mỗi lần mệt mỏi kiệt sức.Chỉ cần nhìn thấy nụ cười ngây thơ.Tải được ôm thật chặt trong vòng tay nhỏ bé.Mũm mĩm.Đã bao nhiêu cơn bão lòng trong tôi tan đi hết.Đêm khi pin đã ngủ thật say rồi mới bước thật nhẹ ra phòng khách.Quốc vẫn chưa ngủ anh ngồi giữa lưng trên ghế nhìn tôi cười thật dịu dàng.Tôi nhìn quốc trách móc.Anh vẫn muốn em từ bỏ sao.Em đã nói nhiều lần rồi khi nào xong việc em sẽ quay lại.Anh lại còn mang theo cả thằng bé ra đây nữa.Ung thư hạch trong lòng chỉ khiến em mệt mỏi thôi.Giống như nắm chặt một hòn đá.Nấm càng lâu thì thấy em càng mời.Em không quân tây đô.Nếu anh bị dằm đâm anh có tìm cách nhổ nó ra không.Hãy cứ để nó nằm mãi trong da thịt.Quốc thử giày lắc đầu.Một lúc lâu anh mới nhìn tôi nói.Thực ra còn một lý do nữa.Đó là anh và con đều nhớ em.Anh thực sự không yên tâm khi để em ngoài này một mình.Tôi bật cười.Anh yên tâm.Em không còn là đứa con cái ngu ngốc luôn tin rằng cuộc sống có màu hồng nữa rồi.Cuộc đời đã cho em một cái tát để em tỉnh táo.Ba năm qua.Em đã không còn là em của ngày trước nữa.Quốc hùng ráp.Chị nhìn tôi đau lắm.Tôi ngại ngùng.Quay mặt đi chỗ khác sẽ bảo anh.Muộn rồi anh cũng đi ngủ đi.Đi đường dài như thế chắc anh cũng mệt rồi.Nói rồi tôi quay lưng bước vào phòng ngủ.Căn nhà tôi thấy khá nhỏ.Chỉ có một phòng ngủ một phòng khách.Vì tôi vốn không dự định ở đây lâu.Bước bước theo tôi.Nụ cười hãy nở trên gương mặt.Bé bin đang ngủ rất say.Thỉnh thoảng cái miệng nhỏ có chủ liền chóp chép.Quốc nằm xuống.Kiểm nghiệm khô lên mã pin.Cũng hôn thật khẽ lên trán tôi thầm thì.Chúc em ngủ ngon.Anh thật lòng.Đêm nào cũng có thể ôm em và con ngủ như thế này.Tôi sẽ thử sai quay lưng lại.Trái tim tôi đã không còn lành lặn.Để chứa đầy thùng.Làm sao còn có thể trao đi một tình yêu nguyên vẹn.Sáng hôm sau tôi đi làm sớm sau khi đặt lên trán pin một nụ hôn.Thằng bảy ngày ngủ mà vẫn không quên dặn với theo.Mẹ giữ về sự bên nga.Tươi cười xoa đầu nó.Ngoan mẹ sẽ về sớm.Hôm nay ba quốc sẽ đưa tin đi chơi.Bên phải hướng nghe lời ba biết chưa.Thằng bé gật đầu.Rồi lại nhắn tin mất ngủ.Tôi mỉm cười.Vẫy tay chào quốc rồi bước ra đường.Đến công ty đã thấy tường đang cặm cụi làm việc.Không thấy bóng nguyệt anh.Tôi bước lại thời.Nguyệt anh hôm nay lễ nghỉ hả anh.Từ ngẩng lên nhìn tôi.Đôi mắt thâm quầng và bộ râu đã mọc lún phún cho tôi biết.Hôm qua chắc cả hai người lại có một đêm mất ngủ.Từ lắc đầu.Anh cũng không biết.Tôi làm vũ lo lắng.Hàng gửi lại cãi nhau à.Tưởng chán nản.Nguyệt anh càng lúc càng vô lý.Ngày hôm qua khi về nhà.Anh thấy mọi thứ bị đập vỡ tan tành.Bát đĩa cốc chén thậm chí có ảnh cưới.Quy trách móc anh vẫn còn tình cảm với em.Con gửi anh ra khỏi nhà nữa.Càng ngày anh càng thấy cô ấy mất lý trí.Tôi làm về mặt anh ấy.Là tại em hết.Anh nói đúng.Em lẽ ra không nên xuất hiện ở đây.Em quá ngây thơ khi nghĩ mọi việc thật đơn giản.Còn chuyện của anh và em đã trôi qua lâu rồi.Chúng ta đã có cuộc sống riêng thì sẽ không ai ảnh hưởng đến ai nữa.Tôi lắc đầu.Không phải lỗi của em.Là do nguyệt anh quá cố chấp thôi.Vừa lúc đó.Điện thoại của tôi reo vang.Tôi bật màn hình video call lên.Gương mặt bé bị hiện lên trán hết cả khung hình.Mẹ.Bin đi chơi đây.Mẹ giữ về sự về biên nhé.Tôi bật cười.Ừ ngoan tv.Đến tối mẹ về nấu món mình thích nhé.Bé bin cười thật rạng rỡ.Nụ hôn chụt vào màn hình một cái rồi chào tạm biệt tôi.Từ lúc quay sang tôi thấy mặt tường trắng bệnh.Em có con rồi.Tôi giật mình.Vừa nãy thấy cuộc gọi messenger từ quốc.Tôi không nghĩ là bên gọi nhưng không ra chỗ khác nghe rồi khẽ gật đầu.Chị thấy giọng thường run run.Là con của chúng ta.Tôi bật cười.Anh ta quả là có trí tưởng tượng phong phú.Tôi lắc đầu.Không phải.Là con của em.Chỉ còn một mình em thôi không liên quan gì tới anh.Bị tại sao tại sao thằng bé lại giống anh đến thế.Tưởng đã bắt đầu mất bình tĩnh.Anh ta túm lấy tay tôi thật.Tù nhân mặt khó chịu tìm cách giải ra.Kế hoạch trả thù của tôi không bao gồm pin trong đó.Thằng bé là thiên thần của riêng tôi.Tôi không có ý định kéo và cũng buồn mà tôi đang đứng.Gửi lúc đó nguyễn ánh bước vào phòng.Gương mặt cô ta cũng cái nước trần kém.Anh và cô ta.Hai người có con sao.Tôi rảnh tay ra khỏi tường thấy khó chịu thực sự.Tất nhiên là không đứa bé đó là con của một mình tôi.Đề nghị hai người đừng có suy diễn nữa.Nói rồi tôi bỏ ra ngoài phòng.Và cho mình một cốc cà phê cho bình tĩnh trở lại.Cánh cửa bật mở.Làm việt anh theo từng bước vào.Cô nói cho tôi biết đi.Có phải hiểu từng nói là sự thật.Quay lại đi để dành lại anh ấy để cho con cu có bố.Tôi chán nản.Tôi không muốn giải thích gì hết.Càng không có nghĩa vụ phải giải thích với cô.Nói rồi tôi quay lưng định bước ra ngoài.Nguyệt anh lấy vai tôi.+ đã run run.Tôi xin cô.Đường.Đừng cướp anh ấy khỏi tay tôi.Có muốn gì tôi cũng chấp.Tôi lắc đầu.Việt anh thật sự yêu thương sâu sắc.Còn anh ta đúng là một gã đàn ông chỉ giỏi.Việc làm tổn thương những người phụ nữ yêu anh ta thật lòng rồi rút tay ra khỏi bàn tay nguyệt anh đang ngứa.Chất.Thấy cười bây giờ thật giống tôi của ngày xưa.Ngốc nghếch mà giúp bạn yêu thương cho một người không hề xứng đáng.Tôi bước ra khỏi cửa.Làm lệnh đi thì nghe tiếng việt ảnh rút ra để vẫn mất.Rồi cô sẽ phải hối hận.Tôi đã hối hận từ nhiều năm trước.Khi ngu ngốc tin tưởng hai người hơn chính cả bản thân mình tủ lạnh nhạt trước khi quay đi.Vẫn kịp nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt nguyệt anh đang chuyển dần thành cái nhìn ác độc.Tối hôm đó khi tôi về đến nhà.Quốc và bé bin đã chờ tôi bên mâm cơm nóng hổi được dọn sẵn trên mặt bàn tìm tôi như biến hình.Khung cảnh ấm áp này là thứ tôi đã từng mơ ước nhưng nó đã vỡ tan như bong bóng xà phòng và một.Ngày của ba năm về trước.Trở về beat đi ngủ tôi nói với cô.Anh đưa con ra khách sạn đi.Tưởng đã nhìn thấy thằng bé.Anh ta tưởng đó là con của anh ta.Em không muốn thằng bé bị lôi vào chuyện nay.Quốc ngữ nhanh rồi cũng gật đầu.Im lặng một lát anh hỏi tôi.Có phải.Ngày trước em nhận nuôi thằng bé vì nó có gương mặt giống anh ta không.Cười ngạc nhiên rồi lập tức phủ nhận.Không em nhận nuôi bé bin vì nó giống em của ngày xưa.Cũng bị những người thân thiết nhất phản bội và vứt bỏ.Lãnh suy nghĩ hơi nhiều rồi.Quốc tế.Chồng đôi mắt và giọng nói ẩn giấu nét buồn khó tả.Sáng mai anh sẽ đưa con đi.Nhưng em phải nhớ có chuyện gì lập tức phải gọi điện cho anh.Anh yên tâm sẽ không có chuyện gì đâu.Em hứa sẽ kết thúc sớm mọi thứ rồi quay lại sài gòn.Vậy quay lại đó rồi em có dự định gì không.Dự định gì nữa vẫn sẽ như trước thôi.Sống tự do thoải mái và chăm sóc cu bin.Quốc được chụp cầm lấy tay tôi.Để lên môi hôn.Bơm mũi anh thấm đối lập hoàn toàn với bàn tay lạnh ngắt của tôi.Anh nhìn tôi tha thiết.Có thể không em.Sao cho anh cơ hội được trở thành một phần trong cuộc sống của em.Tôi nghĩ quá.Nở nụ cười đắng.Anh thừa biết.Trái tim em đã không còn nguyên vẹn nữa.Em.Bây giờ đã mất khả năng yêu và tin tưởng rồi.Quốc kiểu tôi vào lòng.Vòng tay anh ôm tôi thật chặt.Tôi chờ hoài niệm.Lần đầu gặp mặt.Cũng vòng tay này siết lấy tôi.Nếu tôi lại với cuộc sống.Anh là người tốt.Chỉ tiếc tôi bây giờ giống như một bình nước rỗng.Bởi trong quá khứ là đã trót giúp bạn tình yêu.Cũng như sự tin tưởng cho một người khác.Quốc hội đền tóc tôi thầm thì.Cho anh cơ hội.Anh sẽ đánh đổi mọi thứ để chữa lành cho em.Không đánh đâu.Cố chấp ở bên cạnh một người không biết yêu chỉ làm anh tổn thương thôi.Tôi ngẩng lên nhìn thuốc.Rồi lạnh lùng dứt khỏi vòng tay anh.Vòng tay thổ cẩm thật vững chãi.Chín người ta phải lưu luyến.Nhưng tiếc rằng.Nó sẽ không thuộc về tôi.Một kẻ mang trong mình trái tim không còn lành lặn.Sáng hôm sau vừa mới đến công ty.Tôi nhận được tin nhắn của tú.Em rảnh không vào phòng anh một lát.Tôi đứng dậy.Lúc đứt quạt tường thì đôi mắt anh ta đến kim chặt vào mình.Bởi muốn mất máy như có điều muốn nói.Tôi để cửa phòng từng bước vào nhẹ nhàng hỏi.Anh gọi em có chuyện.Tu chấm cảm nhìn tôi chăm chú rồi cất tiếng.Em và cậu tường.Hai người.Hai người có quan hệ gì.Tôi cười thầm.Nhưng vẫn giả vờ mở to mắt nhìn tú.Sao anh lại hỏi chuyện này.Tủ đứng dậy bước lại gần tôi.Có phải em có còn với cậu ta và giờ quay lại tìm cậu ta để nối lại chuyện ngày xưa.Không cần đoán.Tôi cũng biết ai là người đã nói chuyện này cho tú.Tôi đáp lại bằng giọng nói tức.Thứ nhất em không có ý định liên xô đó.Thứ hai.Đứa bé là con ruột của một mình em không liên quan gì tới anh ta.Thứ ba.Đây là chuyện riêng của em.Em không nghĩ phải công khai hay giải thích cho một ai hết.Dưới đây là chuyện anh muốn nói em xin lỗi em nghĩ em cần phải về phòng làm việc rồi.Nói rồi tôi quay lưng bước đi dù nắm tay tôi kéo lại.Anh xin lỗi chỉ là anh quan tâm em thôi.Tôi ngước mắt nhìn tú.Anh đang sợ em làm ảnh hưởng tới công ty tới phòng với anh thì đúng hơn.Anh yên tâm.Em biết mình là ai và mình đang làm gì.Không phải thế chú hoảng hốt anh sợ sợ em bị tổn thương.Và là vậy tôi cười thầm.Không ngờ nhanh như vậy anh ta đã có tình cảm với tôi.Tôi ngẩng lên nhìn tú và phải kiên cường.Em không sao cảm ơn anh đã quan tâm tới em.Nói rồi từng bước ra ngoài không quên để cho túi kịp nhìn thấy nụ cười chua xót đắng trên gương mặt.Trước khi cánh cửa khép lại túi thốt lên.Có gì khó khăn mức hãy nói với anh nhé.Tôi quay lại gật đầu cũ để tú nhìn thấy đôi mắt đã ra nhà nước.Bước tìm chỗ ngồi.Màn hình zalo xuất hiện lên trước mắt.Nói thật cho anh biết đi.Thằng bé là con của chúng ta phải không.Không.Rồi lạnh lùng trả lời.Anh biết em vẫn còn rất rất anh.Nhưng anh xin em cho anh gặp thằng bé.Tưởng vẫn kiên trì.Đã nói nó không phải là con anh rồi sao anh cứ cố chấp thế nhỉ.Tôi đã bắt đầu bực bội.Anh biết là ngày xưa anh có lỗi với em nhiều lắm.Em có quyền hạn anh.Nhưng không thể cấm anh gặp con của mình.Tôi chán nản cắt màn hình chat.Mặc kệ cho anh ta suy diễn.Cần chưa.Khi tôi bước ra ngoài cầm nước.Tiếng việt anh vang lên đầy giận dữ từ bên trong khiến cứ dừng đi.Tôi thấy cười lớn nhìn vào trong.Có phải anh muốn quay lại với cô ta không.Tôi nói cho anh biết.Chưa chắc được để đó đã là con anh.Hôm qua tôi đi theo cô ta về nhà.Thấy trong nhà cô ta có một người đàn ông.Chắc chắn đầu mới là cha của đứa bé.Anh chỉ là kẻ ngu ngốc bị cô ta chơi đùa trong lòng bàn tay mà không biết.Của em đi đừng có tìm cách gây sự nữa.Tưởng quát lên.Anh tin đó là con anh nhưng không tin tôi.Vì tôi mãi chưa thể sinh cho anh một đứa con đúng không.Anh chê tôi hắt hủi tôi vì thế đúng không.Việt anh đã bắt đầu nức nở.Cô bị điên rồi à.Tưởng không nhịn nổi nữa.Giọng nói đã mất hàng bình tĩnh.Tải tôi điên.Tôi điên nên mới yêu anh mới lấy anh.Để anh với cô ta mà đối xử với tôi như thế này.Anh đi đi.Cút đi.Út bên cạnh mẹ con cô ta đi.Chắc giờ của ta đang mong chờ anh lắm đấy.Nguyệt anh vừa khóc vừa bấm loạn xạ vào người thường.Tôi thấy anh ta câu mày để nguyễn anh đã xui rủi.Tôi lắc đầu.Quay bước về chỗ làm việc.Một chút xót thương cho nguyệt anh dâng lên trong lòng.Lần đầu nếm trải vị đắng chát chắc hẳn sẽ đau lắm lắm.Đến cuối tháng.Công ty chúng tôi tổ chức liên hoan.Pizza dân số cao nhất trong các công ty con của tập đoàn.Quốc đưa tôi đến khách sạn.Không quên dặn tôi gọi anh đến đón khi nào tan tiệc.Tôi bước vào trong xanh.Ánh đèn sáng rực.Lực đẩy trời.Như muốn che giấu đi tất cả những âm mưu.Những giả tạo trong cuộc sống.Tôi đứng một lúc trong góc phòng.Bữa ăn buffet ngầm tính nên kết thúc kế hoạch như thế nào.Chợt một ly rượu đỏ thẫm chỉnh dài trước.Nguyễn ánh xinh đẹp đứng trước mặt tôi cười duyên dáng.Mới có một ly.Tôi cầm lấy cốc.Nhìn nụ cười như kiểu kích của nguyễn ánh hỏi lại.Sao tự nhiên kéo lại chúc tết cả thế.Gương mặt nguyệt anh cứng lại.Nhưng chỉ một lúc lại nặn ra nụ cười thật đẹp.Tôi đang cố đây không bị nói là loại đàn bà nhỏ nhen ích kỷ.Cục hợp tác một chút đi.Tôi bật cười.Nhấp một ngụm rượu.Nguyễn anh cũng như ở cổ uống cạn ly rượu đang cầm trong tay.Trước khi quay đi còn cười với tôi.Chia chúc cô đạt được những gì cô muốn.Việt anh vừa đi từ anh cũng đến.Anh nhìn tôi anh ấy.Cuối không làm gì em chứ.Không ở đây cho người quấy làm gì được chứ.Anh cũng không nên đứng riêng một góc thế này với em.Người ngoài nhìn thấy lại không hay.Nói rồi từ bước ra chỗ khác.Biết rằng ánh mắt thường vẫn sẽ dõi theo đầy day dứt.Gửi cho tới ban công lại gặp tú.Em không sao chứ vừa nãy anh thấy em đứng với tường và nguyệt anh.Sao ai cũng nghĩ em dễ bị bắt nạt vậy.Anh yên tâm em không có việc gì.Chú cười đưa cho tôi đi rượu.Chia.Tôi nhận lấy ly rượu cũng cười đáp lại.Chia.Chúc công ty chúng ta lúc nào cũng được nổi tiếng như thế này.Tuổi nhất vụ rượu.Vị cay cay ngon ngon thấm dần vào cổ họng.Tuổi nhìn tôi.Nụ cười như có như không hiện trên gương mặt.Được một lúc.Tôi thấy đồ vest.Tủ lạnh cần quan tâm.Em làm sao thế không sao chứ.Tôi ngước mắt lên nhìn tú sẽ hiểu tất cả.Bức tranh sẽ rất vui về phía sau cố tránh bàn tay anh ta.Những cảnh người mất dần sức lực.Tự trách mình quá chủ quan.Gửi dựa vào ban công.Tôi vừa dùng chút sức còn lại yếu ớt hồi.Là anh làm.Tại sao.Chú vừa cười vừa đưa tay kéo tôi vào lòng.Không phải chỉ có anh.Còn lý do em thừa biết mà.Anh thích em.Nhưng anh sợ em sẽ bị cậu ta cướp mất.Chỉ có cách này em mới thuộc về anh một cách thực sự.Thì ra là thế.Tôi giữ lại nụ cười và ánh mắt ác độc của nguyễn anh khi nãy.Thấy chua chát.Không như kế hoạch đến phút chót lại bị lật thuyền trong mương như thế này.Thật không cam tâm.Cảnh gửi mất hết sức lực.Tôi chỉ lơ mơ thấy mình bị tú dìu đi.Smashing youtube.Bạn vừa lắng nghe phần ba của truyện ngắn hãy trao cho anh của tác giả nguyễn thị loan.Sao không nghe lời các nhân của quốc đền đã gục ngã trên chính hành trình phục thù của mình.Triệu sau khi rơi vào vòng tay của tú.Biến cố gì sẽ đến với thư.Tài liệu quốc có thể tiếp tục yêu thương bao dung với một người con gái mà trái tim còn mắc nhiều hận thù.Hãy nhận đăng ký kênh và nhận thông báo để trở thành người đầu tiên ngay phần tiếp theo của truyện ngắn này nhé.Lúc đi được công chiếu vào hai mươi mốt thứ sáu hàng tuần.Trên kênh youtube video.Giải pháp lúc không giờ đêm thứ sáu rạng sáng thứ bảy hàng tuần trên website blogradio.vn.Đừng tiếc một like.Phải để lại bình luận cảm nhận nếu bạn yêu thích chương trình này.Bạn cũng có thể gửi những tâm sự sáng tác đến blog radio bằng cách truy cập vào website blogradio.vn.Đăng nhập và gửi bài.Đừng quên tương tác của chúng tôi trên youtube facebook và instagram với từ khóa yêu blog radio.Blogradio.vn.Chương trình được thực hiện bởi hàng nga và nhóm sản xuất blogradio quả giọng đọc ti ti.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com