Blog Radio 611 - Em Là Một Người Bạn Hay Một Tình Yêu Thoáng Qua Anh

blog radio 611 - em là một người bạn hay một tình yêu thoáng qua anh

Blog radio trên website và kênh youtube lớp video.vn hãy nhân dân.Nhận thông báo để không bỏ lỡ những lớp về điều mới nhất nhé.Bạn thân đến khi ở bên cạnh một người bạn quá lâu cảm.Quen thuộc đến nỗi đôi khi chúng ta không thể phân biệt được đó là một người bạn.Hai một tình yêu thoáng qua trong đời có những người chỉ vì thầm yêu và xa.Đóng vai bạn thân bên cuộc đời của ai đó.Nếu một trong hai dũng cảm tiến lên bước qua ranh giới.Thì họ có tội được lùi nữa không.Mở đầu chương trình của tuần này.Chúng ta hãy cùng lắng nghe lá thư.Chúng ta đã từng hẹn nhau năm ấy tác giả.Thanh tâm lời nguyện ước.Khi chúng ta bên nhau.Vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.Nhưng anh chẳng thấy đào phân biệt.Em là một người bạn.Hãy một tình yêu thoáng qua anh.Ai đó đã nói rằng.Việc phải lòng một người cũng giống như học một ngôn ngữ mới.Chỉ học bảng từ ngữ pháp và cách phát âm thôi thì chưa đủ.Chúng ta cần phải dùng trái tim thuần khiết.Để trải nghiệm thế giới mã ngôn ngữ đói bằng lại như cách nghe.Hiểu và đồng cảm với một bài hát.Cậu thích chơi là điều không phải nghi ngờ.Playlist toàn bộ đều là nhạc của j.Đến cách cậu mặc chiếc áo in hình chữ t trở về bảy ngày trong tuần.Cậu của chín năm trước.Tóc chưa dài như bây giờ.Huỳnh nhiên ngây thơ.Cả ngày khóa cửa phòng xây sữa hát theo những ca khúc của chế .Mình của chín lần trước chưa hề biết dùng đầu thế giới trẻ ngạt bị bó hẹp trong.Chữ học to đùng.Mình vẫn nhớ có lần ngồi vào đầu bứt tay bên bàn học.Mình đã thắc mắc.Tương lai xuất cuộc sẽ thế nào.Chín năm sau khi khoảng cách giữa chúng ta đã rút ngắn.Bằng cách nào đó.Mình gặp được cậu.Sự giấy kết nối từng bước.Được hình thành.Sau mỗi lần cùng nhau chia đôi cặp tai nghe nhỏ xíu.Mình chợt hiểu ra.Tương lai chính là đẩy áp sự tình cờ thú vị.Khoảnh khắc kỳ diệu xuống nốt nhạc cuối cùng bằng ngón tay sớm máu.Tòa nhà sụp đổ để đổi lại một khởi đầu mới cho hai nhân vật chính.Xuất hiện ở một chiều không gian khác.Chàng trai đứng ngoài cửa lớp.Nở nụ cười trong bộ đồng phục trắng lấm lem.Cô gái đang ngồi viết bài bên trong.Cảm nhận được ánh nhìn ấm áp hướng về phía mình từ từ ngẩng lên.Mở mùi he.Rừng lặng thinh không hỏi tại sao anh lại ở đây.Tại sao ếch lại nhìn tôi như vậy vì mặc cho những kí ức đã phôi phai không còn nhu.Ngôn ngữ của trái tim.Vĩnh viễn không có chỗ cho hai chữ tại sao.Vì.Yêu là yêu thôi.Ngay từ lần đầu chạm mặt.Dù chẳng biết đối phương là ai.Cũng đã yêu rồi .Viết nguyện ước lên máy bay giấy ảnh gửi đi.Vì chúng ta chẳng thể chờ sao băng tới lời hẹn ước chúng ta cùng chứ.Thành.Nắm tay nhau đi khắp muôn nơi.Họ biết.Mình đã sẵn sàng cho chặng đường phía trước.Họ tin.Những vết thương cũ.Sẽ tìm cách lành lại.Trả lời hứa đã trao.Sẽ được thực hiện bằng cách này hay cách khác.Nhưng chúng ta không phải họ.Thực tế cũng không phải một bộ phim.Nếu như mỗi người đều có cơ hội thứ hai.Để sửa lại những điều chưa đúng.Thiên bình và cậu.Dù có thưởng nát cuốn từ điển cũng chẳng tìm được định nghĩa về nỗi buồn.Việc cô đơn tiếc nuối.Hoặc giả như.Có lẽ.Không cam tâm nhất trong một mối quan hệ.Là từng tồn tại khoảng.Chúng ta thực sự tin.Tạo những điều mãi mãi.Để rồi cuối cùng.Cúi đầu lặng thinh.Khi.Chợt nhận ra.Ánh mắt ấy chỉ là thoáng qua.Nụ hôn ấy.Chỉ là tạm thời.Cái city giấy.Dù chặt đến đâu.Cũng không giữ nổi trái tim đã phụ vỡ.Mãi mãi.Suy cho cùng cũng chỉ là chưa đến lúc mà thôi.Chiều nay mình ngồi xếp lại secret.Ngày lại hẹn ước bồ công anh.Trái tim dẫn hoàng tử bao ngày.Ừ thế được lấp đầy bởi những hồi ức cũ.Mình thẳng thắn.Để mặt bản thân bị xâm chiếm bởi những lời đã hứa.Thừa hiểu rằng.Dù có cố chấp học thuộc lòng đến từng dấu chấm dấu phẩy.Thì cũng chẳng ích gì nữa.Vì người đã đi rồi.Khoảng cách chưa bazơ là lý do.Để biện minh cho sự xa cách cậu ạ.một nghìn cây số thật xa nhưng đứng ngay trước mặt.Mà trái tim không hướng về nhau.Thì vẫn cứ là xa thôi rảnh.Rủ lòng ăn ổi cậu bước vào thế giới của mình.Tự nhiên như mưa đổ xuống thành phố.Ra đi cũng đi thẳng.Chẳng cần một lý do.Hay là vì có quá nhiều lý do nên chẳng biết phải nói từ đâu hỏi tổ.Bạn vừa lắng nghe lá thư được gửi đến tử tác giả thanh tâm.Là thứ này có gửi lại trong bài một kỷ niệm nào đó.Về mối tình đầu thời còn đi học không.Tiếp theo chương trình.Chúng ta sẽ lắng nghe truyện ngắn.Quay lại nhìn anh.Của tác giả nguyễn thị loan câu chuyện xoay quanh ba người bạn quen nhau thời trung học.Mối quan hệ tình bạn tình yêu như sợi dây kết nối họ lại với nhau.Phần một em là một người bạn.Hãy một tình yêu thoáng qua anh.Tùy bức xạ tổng công ty khi trời đã nhá nhem tối ánh đèn đường.Bạn đã bắt đầu trải dài khắp con đường trước mặt trong không khí thoáng có chút hơi lạnh.Tôi ngước nhìn bầu trời đã đến đọc thấy gió lùa sirius trên ra chắc là.Trời sắp mưa.Trận điện thoại trong túi selfi tiếng phòng vàng nền thật ấm.Đang ở đâu đấy hôm nay là sinh nhật.Mà cũng vẫn cố làm thế mà ừ tớ vừa tan làm cũng đang định.Tôi đang ngồi ở cơm niêu qua luôn nhé sinh nhật cậu nên tới trường.Nồi cơm đấy.Chồng điện thoại.Chẳng nghe tiếng phòng cười thật hiền.Nhưng có thể sắp mưa rồi thở dài.Kệ trước đêm nay tôi đưa cậu về.Đến đi tớ gọi món rồi đấy nói rồi xong cúp máy không để cho tôi kịp.Cất điện thoại vào túi.Tôi ngẩng mặt nhìn trời.Gió đã thổi mạnh hơn.Từ dáng cây nghiêng ngả.Những độc lá khô bên vệ đường cũng bay làm sao.Sinh nhật tôi năm nào cũng mưa.Những tưởng ngày tôi quen phong chưa bao giờ anh vắng mặt.Tôi và tôi biết nhau từ năm tôi mới mười sáu tuổi.Thực ra hồi đó còn có một người nữa luôn xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi.Qua.Bạn thân của song.Cũng là mối tình đầu của tôi.Tôi và quan bên nhau.Nhưng chỉ bận về ba năm cấp ba.Lời chia tay hoàng ấp úng nói ra.Đi kèm tiếng xin lỗi.Tả ánh mắt đầy ấy này.Được rút ra trong ngày tốt nghiệp.Quàng theo gia đình ra nước ngoài định cư.Mắt kéo tình yêu đầu đời của tôi.Với biết bao hoài niệm.Ngày đó tôi khóc.Nước mắt ướt đẫm vai phong từng giọt to tròn.Rồi lại trả.Chồng sắc đỏ rực trời của hoa phượng.Sau ngày quang đi.Tôi khép lòng mình lại một phần vì bao nhiêu yêu thương rồi đã trút hết.Vào tình yêu dành cho qua.Nên khi quang lê.Trái tim tôi như dòng sông đã thật đấy.Không còn gì để có thể trao đi.Một phần.Vì tôi sợ lại bị bỏ rơi thêm một lần nữa.Cẩm phong.Từ ngày đó.Luôn thầm lặng ở bên tôi.Những lúc tôi buồn.Không cần phải nói.Phòng cũng có thể đoán ra.Rồi lặng kéo tôi ra bờ sông hóng gió.Tôi không nhớ.Nên thừa biết tình cảm phong dành cho tôi.Nhưng tôi lại chẳng thể nói lời từ chối.Chỉ phòng cho tới tận bây giờ.Cũng chưa hề nói tiếng thích tôi.Ảnh của âm thầm như vậy.Ở bên cạnh và quan tâm tôi.Theo những.Khiến người ta ấm lòng nhất.Túi xuất điện thoại.Gọi cho bố mẹ.Báo hôm nay đi ăn với bạn phải mua.Rồi phóng xe trên phố.Để mặc những giọt mưa.Làm sảy trên mặt.Khi tôi tới nơi hẹn.Chồng đang ngồi ngắm mưa qua cửa sổ.Trên bàn đã bị sẵn các món ăn mà tôi thích.Có cả một chiếc bánh sinh nhật đã cắm sẵn đến.Tôi bước lại.Cổ nhạc lên vai phong.Chờ tới lâu chưa vậy.Cũng được một lúc rồi.Giờ thích ăn cơm trước.Hay ăn bánh sinh nhật trước.Ăn cơm trước đi.Hôm nay tôi hơi đói.Tôi xoa xoa cái bụng lép kẹp.Đang suy ngủ.Phòng đám cưới cho tôi rồi gắp cho tôi thêm miếng sườn xào.Vẫn còn đang bốc khói.Tuổi phù đầu và ăn cơm mặc cho bên ngoài mưa đang rơi tí tách.Ăn xong.Tưởng mạch lên.Chia tay gia bảo phong.Quả tôi đâu.Phòng bật cười.Sư tử trong ba lô ra một gói quà được bọc cẩn thận.Từ nghịch lý.Chuyện giàn sẽ bốc sĩ bên ngoài xa.Quyển tiểu tử.Cuốn theo chiều gió.Bản tiếng anh.Mà tôi vẫn luôn ao ước.Tụi ngước nhìn phong.Cảm cúm.Sao kiếm được vậy.Bí mật.Cậu thích là được rồi.Từ lịch sử những trang sách mới cứng.Còn thơm mùi.Điểm vui xuân lên sóng sáng.Phòng đốt đến rồi bảo tôi.Thôi đến đi.Tôi nhìn ngọn nến hình số hai mươi sáu đang cháy.Nghe trong lòng ấm áp.hai mươi sáu tuổi.Người làm quen biết.mười cái sinh nhật luôn có mặt phong.Tôi nhắm mắt.Thổi nến thầm cầu nguyện.Cuộc sống cứ mãi trôi yên bình như thế vừa lúc cắt bánh.Trượt quán cơm ở nhà.Tiếng nhạc rộn rã vang lên.Hãy cho tôi một ngăn một ngăn nhỏ chồng một nghìn chín trăm x trái tim.Em.Phòng bật cười rồi cũng hát theo.một nghìn người yêu em.Trong đó có tôi.Còn mười người yêu em.Trong đó còn tôi.Còn hai người yêu em.Người kia rồi sẽ ra đi.Tôi thì ở lại.Khách sạn.Phòng nhìn tôi cười hỏi.Thế nào.Tưởng mà thất nghiệp.Kiểu loa đi hát rong cũng được đúng không.Tôi gật đầu.Được.Có khi đàm hát chạy được cô nào vứt về cũng thấy đấy.Thoáng một nét buồn hiện lên trong mắt không.Rừng rất nhanh biến mất.Làm tôi tưởng rằng mình đang ở giá.Phòng nhìn ra ngoài cửa sổ.Rồi kéo tay tôi đứng dậy.Mưa tạnh rồi.Đi huyện đường tí đi.Tôi đi theo phòng ra ngoài.Trời vừa tạnh mưa.Trong gió vẫn còn hơi nước lạnh lạnh.Hãy chụp tôi đi xong xong rồi sẽ lên cầu long biên hóng gió.Trời mới mưa xong.Nệm trên cầu xe cộ đi lại thưa thớt.Hẳn quán cũng không sợ xa.Tôi bảo phong.Chắc hôm nay chỉ có hai đứa mình hâm hấp kéo nhau sau đây hư gió lùa thôi nhỉ.Cậu có lạnh không.Phòng đáp lại tôi bằng một câu hỏi khác.Cũng chẳng đợi tôi trả lời.Chồng mượn.Lý giải chiếc áo gió áo khoác cho tôi.Im lặng một lúc.Phòng mấy mở lời.Đọc xa xôi nhất cơ sở.Đảng nước sửa những vườn hoa màu nằm sâu trong bãi bồi bên dưới.Quang về nước rồi.Cậu biết không.Tôi nghe tim mình đánh thích một cái.Cảm giác nhói bút mơ hồ quay trở lại.Dù xin chỗ nào.Như có miếng giảm cảm giác tim nhức nhối.Tôi lắc đầu.Dạng đề phòng thời tiết.Cậu.Còn yêu cậu ấy không.Còn yêu không như tôi cũng tự hỏi mình hàng trăm ngàn lần.Cũng từng nghĩ một ngày nào đó khi còn đứng trước mặt tôi.Tôi sẽ thấy như thế nào nhưng tự hỏi bấy nhiêu lần cũng là ngày mấy lần.Không có câu trả lời.Còn khiến cho cơn bão lòng sống lại.Tôi nhìn phong.Muốn mở miệng mà không thể thốt lên lời.Không đưa tay vuốt tóc tôi.Nối tiếp.Hôm qua cậu ấy gọi cho tớ.Tuổi tỵ trước được gần một tuần rồi.Sẽ lập nghiệp ở việt nam.Tuổi còn hỏi với cậu nữa.Phòng ngừa một.Thấy tôi vẫn đứng im.Ben kéo vai tôi xoay lại.Rồi nhìn thật sâu vào mắt tôi.Nội thất cho tôi.Cậu có muốn gặp lại quang không.Điều cậu muốn.Tôi sẽ hẹn để chúng ta gặp nhau.Còn nhiều không.Tôi sẽ làm mọi chuyện.Để tránh cho cậu không phải khó xử.Tôi quay sang nhìn phong.Đổi mất anh quá chân thành.Và chỉ phản chiếu thứ nhất hình bóng của tôi.Tôi mất máy môi.Muốn trả lời mà sao lời nói công nghệ lại nơi đầu lưỡi.Vòng nội tiết.Đôi mắt trái sớm lại một nỗi buồn.Hoàng hỏi tớ cậu đã có người yêu chưa.Cô ấy còn đào.Mấy năm qua.Tuổi vẫn không quên được.Tôi chớp mắt.Một giọt nước cổ tích.Rất khỏi khóe mi.Nỗi đau của tình yêu đầu đời tôi đã vùi chôn thật sâu trong nhà.Lại cựa quậy khiến từ nghệ lại.Vòng đưa tay gạt nước mắt cho tôi.Lắc đầu thở dài.Thôi.Để tớ đưa cậu về.Chuyện này cậu cứ suy nghĩ cho kỹ.Thiếu là.Dù cậu quyết định thế nào.Tớ cũng ủng hộ.Tôi gật đầu.Hai chiếc xe lại song song chạy trên đường.Đề cho không gian ẩm ướt.Thỉnh thoảng bùi ngọc lan thật ngọt.Về đến cửa.Phòng nắm lấy tay tôi.Chúc mừng sinh nhật.Cần nữa.Đừng suy nghĩ quá nhiều.Ngủ ngon nhé.Tôi mỉm cười.Sẽ siết lấy tay phòng cảm cúm.Rồi đứng dựa vào cửa.Nhìn bóng anh khuất trong góc phố.Bước vào trường.Tôi kéo trần chủ kín mặt.Những ký ức ngày xưa.Cứu về cho bác.Rủ tôi gắn chuối vợ.Cơn mơ nặng để kéo đến.Tôi thấy tôi đứng giữa ngã ba đường.Văn bản không biết đi về đâu.Sáng hôm sau.Toilet tự thân bị mời.Với đôi mắt thâm quầng từ công ty.Vừa bước vào cửa.Đã nghe trưởng phòng thông báo.Hôm nay.Giám đốc kinh doanh mới sẽ đến nhận chức.tám:ba mươi sẽ có cuộc họp với chúng ta.Mọi người chưa bị báo cáo.Về các mặt hàng mình đã quản lý.Tôi trở về chỗ ngồi.Ngày mọi người xâm xi bàn tán.Đoán già đoán non về vị giám đốc mới một cách thờ ơ.Đến sửa.Tác phẩm lục đục bằng sổ sách.Bước tính phòng họp.Khi cửa phòng bật mở.Đã thấy có người ngồi chờ sẵn bên trong thì người ấy ngẩng mặt lên.Tìm tôi như ngừng đập.Quang.Người con trai tôi đã yêu bằng tất cả những rung động đẹp nhất sâu sắc nhất của tuổi trẻ.Đặng ngồi trước mặt tôi.mười năm đã qua.Những sự như anh chẳng thay đổi gì.Có chăng là cặp kính làm cho gương mặt thêm xả sạch và từng trải.Hoàng cũng nhìn thấy tôi.Nụ cười nở trên môi rạng rỡ.Mặc khiến lòng tôi đau nhói.Tại sao lại quay về.Khi tôi đã dần lấy lại cân bằng sau những chông chênh.Khi cơn bão lòng tôi.Đã chịu ngủ yên thật sâu trong ngực.Tôi hít một hơi thật sâu.Tự trấn an mình rằng.Quá khứ chỉ là quá khứ còn hiện tại.Tôi phật quang chỉ là bạn cũ.Tùy bức lại chỗ ngồi.Về quảng châu hỏi mọi người tự giới thiệu bản thân bằng thái độ điểm nhiên nhất có thể.Mọi người cũng trèo hả.Và tự giới thiệu lại.Đến lượt tôi.Khi tôi còn chưa kịp mở lời.Quan đế mỉm cười.Rồi cắt dọc thẩm.Vậy thì không cần phải giới thiệu nữa.Bạn cấp ba mấy năm liền giữa chúng ta có cần phải giới thiệu hay sau.Tôi ngẩn người.Còn đồng nghiệp xung quanh thì đổ lên gặp nhiên.Tôi nhịn quang khó hiểu.Còn anh chị đáp lại tôi bằng nụ cười thật tươi.Sau cuộc họp.Đồng nghiệp phê xung quanh tôi.Dẫn chỉnh tôi trong muôn vàn câu hò.Tôi phật quan ngày xưa có thân không.Hội cấp ba quang trung thế nào.Học hành ra sao.Thích kiểu người như thế nào.Bây giờ có bạn gái chưa tôi kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi.Rồi nghe các đồng nghiệp nữ.Xuýt xoa khen quảng nam tính cuốn hút từ bật cười chua chát.Ngày xưa.Tôi cũng vì sự nam tính và cuốn hút ấy.Mở yêu thương đắm đuối.Để rồi bị vứt bỏ lại.Chỉ với một lời xin lỗi.Tôi biết không thể trách quang khi chia tay tôi.Để theo gia đình sang nước ngoài định cư.Nhưng tôi cũng không thể quên.Cảm giác đau đớn chống chính mất mát và hụt hẫng khi anh nói nổi.Chia tay.Khi ta dành hết tình cảm cho một người.Rồi đột ngột nhận ra mình thì xa với người ấy không hề quan trọng.Nhưng mình vẫn tưởng.Lúc ấy tổn thương và xót xa.Mới sinh ăn thịt đầy.Túi giặt đồ.Củ sạc hiệu cảm giác xót xa.Đang trực trào lên khỏe.Để quay lại bảng báo cáo đang làm dở.Đang tập trung làm việc.Tôi giật mình.Khi cửa sổ chat zalo đột ngột hiện ra trên màn hình máy tính.Hay.Là tớ.Quanh đây.Tôi nhắn gửi một lúc.Rồi có từng chữ chậm chạp lên bàn phím.Ừ.Chào cậu.Cách làm cậu rảnh chứ.Tấm lịch cậu ăn cơm.Tôi hít một hơi thật sâu rồi trả lời.Được.Để tớ gọi cho.Tớ muốn mười một mình.Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.Tối qua em đi đâu cũng có phòng rồi.Tôi tàn nhẫn gõ bàn phím.Màn hình chat chỉ hiển thị hai chữ đã xem.Mà thật lâu không có câu trả lời.Khi tôi tưởng quang đã bảo ý để.Chồng chết đột ngột.Xuất hiện trở lại trên màn hình.Đức.Hẹn gặp nhau lúc bảy nhé.Tôi sẽ nhắn địa chỉ cho cậu sau.Ừ.Gặp nhau sao.Tôi thoát màn hình chat ngồi thẫn thờ một lúc rồi lấy điện thoại nhắn tin cho phong.Quan hệ chúng mình đi ăn tối nay.Cậu ấy là giám đốc kinh doanh mới của công ty tớ.Sách nhanh điện thoại tôi rung lên mấy giờ cần tôi đón không.Ngón tay tôi chầm chậm lướt trên bàn phím có tôi có chuyện muốn nhờ cậu.Tầm sáu:ba mươi qua nhà đón thiếu nhé.Dòng sông tôi rút điện thoại vào túi cố gắng hướng đổi áp đang xoay mòng mòng.Cơ bản báo cáo tăng giảm sự.Đúng hẹn phòng có mặt trước cửa nhà tôi tôi bảo phong trương đình lên cầu long biên hòa.Đúng một lúc tôi quay sang nhìn phong xong này.Cậu chả làm bạn trai của cháu nhé.Tôi cảm thấy nét thử hiện lên trong mắt xong cậu quay mặt ra sông.Ở mắt.Cất giọng trầm trầm cậu chắc chứ.Xin lỗi vì đã kéo cậu vào chuyện này.Tự biết làm như thế là rất ích kỷ.Nhưng.Cậu đã nghĩ kỹ chưa xong quay lại nhìn sâu vào mắt tôi.Tôi vừa gật đầu vừa nói chỉ là giả vờ thôi khi cậu.Muốn nữa tớ sẽ lập tức từ bỏ chuyện này vừa dứt lời phòng đã.Dì lấy tôi thật chặt tôi hốt hoảng định đẩy phong xa thì nghe tiếng anh vang lên bên.Nếu đã muốn tớ làm bạn trai.Dù chỉ là giả vờ cậu sẽ phải quen với những chuyện như thế này nếu không muốn qua nghi ngờ.Bàn tay tôi đang vươn lên giữa không trung định đẩy phong xa.Chuột khủng long.Tôi nhắm mắt.Sự phẩm xa xôi lương phong siết chặt lại.Tôi cảm giác.Người phong thấy cứng.Nhưng chỉ trong giây lát phòng khản giọng bảo tôi.Không hối hận nhé.Tôi không trả lời.Sỏi mật và vai không.Đôi tay siết chặt hơn như tự bảo lộc.Sẽ không hối hận.Bạn phải lắng nghe phần một của truyện ngắn.Lại nhìn anh của tác giả nguyễn thị loan tại sao hoài lại buồn phong giả vờ.Người yêu mình cùng muốn quà phải hối hận khi làm ấy đã rời xa cô.Thầy cô thật sự không muốn cho quang cơ hội nào nữa điều này có quá tàn nhẫn với phong.Thì cậu luôn dành cho hoài sự quan tâm chân thành ấm áp suốt bao năm qua.Mối quan hệ giữa ba người.Liệu sẽ đi về đâu.Mời bạn đón nghe phần thứ hai của truyện ngắn để có câu trả lời.Blog radio được công chiếu lúc hai mươi mốt thứ sáu hàng tuần trên kênh youtube yêu blog radio.Phát lúc không giờ đêm thứ sáu trên website blogradio.vn hãy nhắn đăng ký.Hiện thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé đừng quên.Và để lại bình luận cảm nhận của bạn bạn cũng có thể gửi những lá thư tâm sự hay truyện ngắn từ.Sáng tác đến lớp video bằng.Truy cập vào website blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Hãy từ tác với nhóm sản xuất thông qua cảng youtube website facebook và instagram.Với từ khóa blogradio.vn.Chương trình được thực hiện bởi hãng nha.Và nhóm sản xuất lốp radial với giọng đọc khi cầm.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com