Blog Radio 614 - Đừng Mượn Nhau Vào Những Ngày Cô đơn

blog radio 614 - Đừng mượn nhau vào những ngày cô đơn
Bạn đang lắng nghe blog radio trên website và kênh youtube play doh chấm vn.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến.Đôi khi người ta bị vào nhau trong những ngày cô đơn.Để rồi nhận ra ánh mắt ấy chỉ là thoáng qua.Nụ hôn ấy chỉ là tạm bợ.Vòng tay ấy rồi cậu ấm áp đến đâu cũng không ôm nổi trái tim lạnh lẽo.Người ta mượn nhau trong những ngày cô đơn.Rồi lại rời xa nhau trong cảm giác tội lỗi.Trần.Đầm xòe.Cuối cùng cái gọi là tình yêu.Cũng chẳng đủ để thắng nổi hiện thực phũ phàng.mười điều chương trình của tuần này.Người bạn là viết truyện ngắn.Đừng buồn nhau vào những ngày cô đơn.Được gửi tới từ tác giả mỹ nhiên.Cuộc ghép lại cửa sổ.Cơn mưa ngoài kia vẫn âm y luôn cái xe này tràn ngập khắp căn phòng.Chị người ta một mình.Khi cơn mưa giữa đêm vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.Cô chợt nhớ về anh.Nỗi nhớ hiện hữu và rõ nét.Những ngày lồng để chênh vênh.Thế không khí trầm buồn vẫn thích qua từng cơn.Cẩm nhi lồng tibet.Cơn mưa đêm qua tạnh dần.Để lại những phiến lá buồn.Nằm cheo leo bên bậc tiền trước cửa.Những cành to kiếm hơi sau những ngày chúng mình dùng cho mưa tưới đẫm cả góc phố.Cùi dắt xe ra khỏi nhà .Bỗng dưng lâu rồi.Cô lại khao khát cái cảm giác một mình lang thang đâu đó.Tầm gửi trên phối hà cho một hành trình mới bắt đầu.Cô lại chọn cho mình một cách thông thạo.Định nghĩa về con phố quen thuộc.Tổng suy nghĩ miên ban đưa cô đến một con hẻm nhỏ nơi cuối đường.Dừng chân ở ngã tư.Khi đèn đỏ nhích dần từng giây mà.Con đường dẫn vào nhà anh cứ chập chờn.Mông lung trong suy nghĩ.Ngôi nhà nhỏ.Có những khung cửa sổ màu xanh.Tẩy chậu cây kiểng đặt trước hiên nhà.Cô đã mường tượng như vậy.Một chút mơ hồ không rõ.Tại sao anh cứ mãi xuất hiện trong suy nghĩ của cô.Tại sao nỗi nhớ cứ thay nhau rằng sẽ.Khi lòng từ trường đang bình yên lại nổi lên giông bão.Tổng ký ức cứ liên bang trở về ngày đầu tiên gặp mặt.Anh chấm dứt áo sơ mi giản đơn và bình dị.Lúc sáng điểm đạt.Nụ cười hiền.Ấm áp.Cứ vậy và cái chạm mặt đầu tiên ấy cứ thỉnh thoảng kéo về trong những đêm cô độc.Anh cười nhẹ nhàng.Khi lần đầu gặp cô đứng ở quầy tiếp tân trong một quán cà phê nhỏ.Đó là một công việc mới sau một thời gian ngắn.Cô quyết định từ bỏ công việc gắn bó với mình hơn bốn mươi lăm.Không xài nhưng cũng đủ nhận ra.Mình nên đi tiếp hay dừng lại .Quán cà phê nằm trong con hẻm nhỏ.Không gian tĩnh lặng và yên bình.Anh hai đến vào những chiều thứ sáu.Trồng cây giá rẻ đồ khiến người đối diện phải quay nhìn.Chẳng biết sao cô luôn thích chàng trai mặc sơ mi trắng.Có điều gì đó cuốn hút rất lạ.Anh chọn một góc bàn ở cuối dãy.Một mình trầm ngâm.Bên cạnh là quyển sách đang đọc dở và một quyển sổ tay.Anh chỉ xếp vài thứ và quyển sổ màu xanh đặt trên bàn.Thỉnh thoảng đưa mắt nhìn xung quanh.Chồng một phút vô tình.Mất anh chạm vào mắt cô.Đôi mắt vẫn không rời anh khoảnh khắc nào kể từ lúc anh đặt chân vào quán.Một chút bối rối lên lời chạy qua người.Bất giác nhận ra rằng.Hình như tim cô vừa lịch nhịp.Em mới vào làm à.Anh hỏi cô.Khi cô vừa tiến lại gần mang theo thức uống mà anh vừa gọi.Dạ.Cô không nói thêm được lời nào.Ngoài tím dạ.Định nghĩa phát ra trong một không gian yên tĩnh của vật ra khỏi miệng.Em tên gì.Anh hỏi qua vài câu rồi quay lại với công việc của mình.Cô như lỡ chạm phải một chút mưa mát dịu sau những ngày nắng về như thiêu đốt.Ngày gặp anh vào những ngày nắng trong xanh.Cứ mỗi lần qua ngày này đến ngày khác.Anh vẫn hay ghé lại quán.Vẫn chọn chỗ ngồi quen thuộc.Cùng chiều hôm ấy quán không đông.Trời cũng vừa nhà bóng.Hoàng hôn lấp ló sau những rặng cây bên kia đường.Cô vừa dọn dẹp xong bàn ghế.Chiếc bàn bên cạnh cửa sổ.Tiện tay dưới chậu hoa màu tím li ti.Đặt vào bản khuất sau cuối giờ.Cũng không nhớ mình đã nghĩ đến điều gì.Cô yêu màu tím.Không có nghĩa anh cũng sẽ yêu nó.Anh đến từ bao giờ.Cho kiếm người đối diện cô.Cố giữ lại định ứng lên rời khỏi.Siêu thị thu lại gương mặt những vùng của mình.Anh mở lời.Em ngồi đó đi đừng để ý đến anh.Rõ ràng nơi đó không phải dành cho cô.Cô lại nghe theo anh mà không rời đi thi.Anh vẫn cặm cụi bấm gì đó trên điện thoại.Cô chí thuật nhìn qua và đoán rằng ánh chất là người rất bận rộn.Anh thấy em ít cười thì.Em đã quen việc chưa.Anh hỏi cô hai câu.Tự nhiên cảm xúc trong cô lại kéo về.Cùng ngước lên nhìn anh sau khi trả lời hai câu hỏi khi nãy.Vẫn ánh mắt dịu dàng.Tim cô không còn nghe theo ý mình nữa.Cô nghĩ đến anh nhiều hơn.Bị để những chuyến đi dài của anh.Địa điểm hành trình và những cung đường anh đã đi qua.Đó là những ngày nắng và gió.Là những giọt mồ hôi thấm đẫm vai áo sơ mi.Là đôi bàn tay sạm đen vì nắng.Cô thấy mình lạ lẫm với suy nghĩ.Mày lấy ra không được.Nghĩ về anh.Bức ảnh cưới bên một góc phòng.Từ bao giờ cũng ốm mà bụi phổi.Chiếc nhẫn cưới trên tay từ bao giờ cũng trở nên vướng thiếu và chật chội hơn.Cô vẫn hay bắt gặp ánh mắt anh hướng về phía cô.Chồng những phút giây vô tình.Rồi có viết nhiều hơn.Cô chìm vào những dòng cảm xúc lớn dần trong từng suy nghĩ.Những bài thơ buồn.Bông tặng anh chàng chỉ trong từng tế bào từng hơi thở.Cô biết mình không say nắng.Cảm giác dây đằng sẽ không thể nào kéo dài lâu và khiến người ta rung lên từng cơn như vậy.Cảm xúc ấy là gì cô không gọi tên được.Anh nói với cô nhiều hơn.Anh cười nhiều hơn thầy trò những lạnh lùng trầm ngâm ngày trước.Trời chập tối.Ánh đèn bên kia đường thay nhau chiếu sợ mọi ngõ ngách của con phố.Cô mở chiếc ba lô nhỏ bé nặng nề bước ra khỏi quán.Sau một ngày mệt nhoài vì công việc.Chạm mặt anh ở bãi giữ c.Cuộc gặp đầu chào dưới nhanh rời bước.Chẳng phải giây phút đó cô không muốn bán lại thêm.Chỉ vì cô sợ đối diện với anh với cảm xúc của mình.Cơ sở giới tim cô lại bồi hồi không dừng lại được.Sự những lần anh chàng lễ buổi hẹn chiều cùng cô.Số chín cả hai vô tình dần xa cách.Anh đứng sau cô tự bao giờ.Khi cô cũng buồn bác chiếc xe ra khỏi bãi xe chật kín.Để anh giúp cho.Anh không kịp đợi cô nói gì.Luật mình có vị trí cô đang đứng.Lần đầu tiên anh và cô gần nhau như vậy.Anh đưa xe ra khoảng chống ngập ngừng nói thêm.Đi ăn tối với anh rồi về.Cô chưa bao giờ giấu được cảm xúc của mình.Chưa bao giờ giấu được niềm hạnh phúc đang hiện hữu trên mặt.Đó là buổi tối đầu tiên cả hai đi cùng nhau anh nói cho cô nghe về cảm xúc của mình về.Nét tương đồng của cả hai.Lịch sử thích về sự đồng cảm và cả hai đang cố giữ cho riêng mình.Cô biết trong anh có tình cảm dành cho cô cũng nhận ra điều đó.Cô đã không dám nói vì anh về những gì cô làm.Vì những lần cố gắng lại ở bãi giữ xe.Vì muốn gặp anh lướt qua trong một chiều về muộn.Vì những lần lang thang các các tuyến đường xa lạ.Vì muốn biết nơi anh đang sống.Từ những lần anh bệnh.Cố lãnh tụ trong cơn mưa để tìm mua thuốc cho anh.Vì những đêm qua thức đến tận khuya.Chỉ vì trời dòng tin nhắn anh gửi.Cải lương của đồi hơn nửa tháng tiền lương của mình.Điểm mua hộp thuốc bổ gửi anh.Bởi vì sợ anh biết nên cố giấu.Vở cải lương cô thảo chiếc nhẫn cưới trên tay mình.Cách vào một ngăn tủ trong phòng nằm yên ấm.Cả những giọt nước mắt.Giữa đêm rơi vì anh trong một đêm mưa đầu mùa rơi bất chợt.Cô đã nói với lòng mình sẽ rời đi.Sẽ gọi lại cảm xúc và tình yêu của mình cất vào một ngăn dành riêng cho anh mà không bao giờ được đến nữa.Cứ ngày qua ngày đến khi những tia nắng hanh hao nơi phố phường.Chúng mình nhường cho cơn mưa tới.Vậy mà cô vẫn không làm được điều mình nói.Trớ trêu thay tình cảm ấy lại lớn dần.Đừng giận hơn nữa.Cùi bắt đầu thu mình lại hơn.Mưa cứ về.Lòng cứ ngày một dậy sóng và giông bão âm thầm kéo đến cô tựa đầu vào vai anh.Chồng một ngày biển mênh mông nỗi nhớ.Cả hai chẳng nói gì với nhau trong giây phút đó.Bà cứ im lặng hướng ánh nhìn xa xôi.Giải từng bước sóng cuốn trào da diết.Em có hạnh phúc không.Cô đã không trả lời anh câu hỏi đó.Chị đưa đôi mắt nặng trĩu nỗi buồn.Bà gần nước về phía anh.Trong một khoảnh khắc ít ở đó thôi.Phù thủy lồng bình chuồn là.Cô mãi không quên được biển chiều ngày hôm đó.Cô không quên được bóng dáng anh in hằn trên biển.Cô mãi không quên được vòng tay anh ôm cô vào lòng.Mà cứ run bật từng cơn trong sự vụng về những chân.Hình như trong khoảnh khắc ấy.Cô đánh rơi giọt nước mắt trên vai anh.Qua tao từng cơn sóng dập dìu vỗ mạnh.Em đừng bao giờ cố gắng thay đổi bất cứ điều gì cả.Mọi thứ đã an bài cả dối em.Anh ôm siết cô vào lòng.Đôi bàn tay như muốn dùng hết sức lực mình có thể.Để che chở cho cô.Cô cảm nhận được hơi ấm.Cảm nhận được tình cảm của anh qua vòng tay siết chặt đó.Đó là lần đầu tiên có được gần anh như vậy.Cảm nhận được cả hơi thở và tiếng tim đập liên hồi nơi lồng ngực.Đêm đó ở ngoài trời không có mưa.Chỉ có những giọt nước mắt cô lăn dài trên má.Chỉ có những nụ hôn kéo dài anh dành cho cô trong một đêm buồn và tội lỗi.Cô chủ đại trong hai tiếng tội lỗi.Anh bật ra vội vã.Một chút gì đó ngồi quen đôi tim.Công an lòng mình ga.Cô biết chính anh cũng đã ngổn ngang suy nghĩ trong lòng.Tăng tình cảm với lý trí luôn mất người ta chọn.Nhưng không bao giờ về tròn đi.Ảnh chụp ảnh.Có đi vào người anh lịch sử một sớm mai thức dậy.Anh sẽ rời đi và không bao giờ gặp lại nữa.Cô chưa bao giờ than vãn cuộc hôn nhân của mình cho anh biết.Anh nói đó là lựa chọn và quyết định của cô.Là do cô chọn.Lấy quyền gì cotan chat từ.Cần bao nhiêu cuộc hẹn hò mới đi đến hôn nhân.Cần bao nhiêu lần gặp mặt mới hiểu nhau có từng câu chuyện.Cố quên mất mình kiên nhẫn với cuộc hôn nhân ấy bao lâu.Chị nhớ những đêm nằm co ro trong phòng.Đầm chẳng bao giờ bình yên thật sự.Cô không thể kể anh nghe về những nội thất vọng mình nhận được sau chừng ấy thời gian.Để những ngày anh ấy đi đi về về lầm lũi.Là những cuộc nhậu say bí tỉ trở về nhà nồng nặc mùi bia rượu.Là những ngày cả hai không nói được gì cùng nhau.Apk nhau nghe những vụ và trong ngày.Lại đổi lấy niềm vui qua màn hình điện thoại.Là những đêm chìm vào giấc ngủ khi trời nhá nhem tối.Cụ để giúp mình trong màn đêm đến tận khuya.Để những lần anh ấy quên đi những điều ngọt ngào đáng ra phải có.Là ngày kỷ niệm quen nhau.Làm vệ sinh nhật cô.Tất cả lần kỷ niệm ngày cưới đầu tiên của hai đứa.Cô bình thần đón nhận trong một tâm thế dường như đã biết trước sẽ xảy ra.Là những ngày cuối tuần vui vẻ chiều cũng bỏ lỡ thì ba tiệc nhậu.Để rồi quên mất buổi hẹn cuối cùng hai đứa dành cho nhau là từ lúc nào.Là những ngày cứ trải lòng mình qua những bài thơ viết vội.Hãy những điều suy tư trong lòng.Về những cảm xúc trào dâng thì anh.Anh ấy cũng không buồn thắc mắc.Vở cải lương cô thảo chiếc nhẫn cưới ra khỏi tay mình trong một ngày giông bão.Ngần ấy thời gian.Một tháng.Hai tháng.Bà không.Phải lâu hơn nữa anh ấy cũng chưa một lần đề cập đến.Cô không thành lãnh thùy anh.Vì ai cũng có những lý do của riêng mình.Cũng có nỗi khổ của riêng mình.Cô cũng không bao biện cho cảm xúc sai trái của mình dành cho anh.Vì cảm xúc vốn là điều gì đó rất khó lý dài.Chỉ suối lòng cô càng nặng nề hơn qua những đêm gần như không ngủ được.Anh và cô hay tự dằn vặt mình.Hãy của ép bản thân ngừng hy vọng vào một điều gì đó gần như không có kết quả.Vậy mà chưa bao giờ nỗi nhớ.Thơ tình cảm dành cho nhau ngừng lại được.Anh sợ tiếng mưa giữa đêm.Cô lịch sự anh chập chờn những đêm dài không ngủ.Thứ bảy và hai đứa tự chôn chặt tình cảm của mình.Mưa buồn lòng anh buồn.Điểm cuối năm chịu.Ngày tháng năm.Tìm mưa đêm đan xen những giọt nước.Sao em nỡ chà đạp lên niềm tin tình yêu và cảm xúc của anh.Anh gửi từng chữ.Tổng tin nhắn nhập hòa tên vào dòng nước mắt.Đây là các em dùng để yêu anh sao.Em tàn nhẫn với anh quá.Từng câu hỏi đan xen.Cô nghe lòng mình như ai sẽ tăng từng mảng.Vụn vỡ và chua xót.Cô biết anh đang bị tổn thương.Có biết lòng anh xử như thanh.Vẫn là những câu hỏi dài.Vẫn là những lời trách móc dành cho cô.Em nói không hạnh phúc như em lại để có thai.Quả ớt và tàn nhẫn để dùng cách này yêu một người.Liệu anh có tin rằng lòng cô đau hơn anh gấp trăm lần.Liệu anh có tin rằng cô đã không biết về sự tồn tại của đứa bé trước khi qua gặp anh.Yêu anh có tin rằng.Cô tàn nhẫn với con của mình như thế nào chỉ vì muốn giữ anh ở lại.Cần nửa năm.Chừng ấy thời gian để quốc khẳng định với lòng mình rằng.Tình yêu cô dành cho anh không gì thay đổi được.Hãy cứ rời đi.Anh không một lần giữ cô lại.Cô dừng công việc đang làm.Sự khỏi góc quán quen thuộc mà anh vẫn thường xuyên ghé đến.Cô bảo lại từng kỷ niệm về nguyên.Cốc hàn quên.Bậc thềm apkpure.Trở lại ánh mắt của anh trong những ngày.Còn tình yêu ở lại.Bỏ lại nụ cười hiền hòa nhưng ấm áp dành cho nhau.Trở lại từng góc quán quen ngày hai đứa còn vì nhau chờ đợi.Mở lại giọt nước mắt lưng tròng ngày rồi đi.Mà nghe giá buốt trong lòng.Cô có thể bỏ lại tất cả.Nhưng chỉ riêng tình cảm dành cho anh cô lại không thể nào buông bỏ được.Cô trở về với một góc nhỏ của riêng mình.Cú sút mình trong căn phòng mà nuốt trọn nỗi nhớ vào trong.Đi rồi chấm.Những tên kí ức.Quả bóng hình ảnh phủ để suy nghĩ.Giữ cho đôi mắt đỏ hoe của anh trong một ngày mây trời u ám.Cả một đời quá dài.Nhưng không muốn tạm bợ.Mai này đây.Gửi cô dạy đi trên con đường của riêng mình.Không có người đàn ông hiện tại và có thể cũng không có anh.Là đến một lúc nào đó.Gửi tên nhận ra rằng.Chuỗi ngày rất dài còn lại.Nếu chỉ vì muốn sống qua ngày cùng nhau.Khi cuộc sống sẽ trở nên vô vị.Đừng buồn nhau những ngày cô đơn.Rồi trả nhau những yêu thương người hỡi.Đường nguyễn nhau chút ân tình.Rồi miễn cưỡng ràng buộc lấy nhau.Cố tình sợ anh sẽ không chia tay cho cô nấm.Chồng những ngày bão giông phía.Nhưng rồi cũng nhận ra rằng.Bảo dưỡng của cô là do chính cô chọn lựa.Anh chỉ giúp cô nhận ra không sớm thì muộn.Cô cũng nên dừng lại.Có anh xuất.Thì sẽ sớm hơn thôi.Chứ không phải sẽ không bao giờ xảy ra.Anh xứng đáng với một người hoàn hảo hơn cô.Chứ không phải những mảnh vỡ được chấp bác lại sau những tổn thương.Cô nhớ biển rồi.Giữ giày dép bờ biển trải dài.Như bóng anh in hằn trên biển.Rồi cô sẽ trở về nơi ấy.Chẳng biết chuyến đi sau này có anh không.Còn không đôi tay rút vào tủ áo khoác anh để tránh cái nắng.Tránh cơn mưa tràn về.Cả một đời rất dài.Liệu sau này.Mình có còn gặp lại.Bạn gửi lắng nghe truyện ngắn đừng nguyện nhau và những ngày cô đơn.Của tác giả mỹ nhiên.Bạn thân mến.Trải qua bao hợp ca.Sóng gió.Tao chỉ cần biết vẫn có thể nắm tay người thương là đủ.Không cần biết có phải là đúng người hay đúng lúc.Chỉ cần ta yêu nhau và muốn ở bên nhau.Tiếp theo chương trình mười bảy là nghe truyện ngắn.Em đã về rồi đây.Gửi tới từ tác giả quốc gia.Đêm nay lại mưa rào.Anh rất thích youtube đang cầm ô bước ra ngoài.Đây là đêm thứ ba đi làm trời mưa.mười lệnh nhất.Nặng nề rơi liên tàn.Chạy dọc xuống rồi hòa vào làn nước mỏng trên đường.Anh kể quay đầu.Nhìn về phía bến xe vắng trong ánh sáng đèn đường hắt lại.Mở cửa vào quán ăn đêm.Anh cởi bỏ áo choàng ngoài đã ẩm ướt.Mưa mùa đông càng khiến cho sự lạnh giá thấm vào da thịt.Anh thợ xây vào túi rồi chiếc bật lửa ra châm điếu.Anh không thích hút thuốc.Cô gái anh yêu cũng không thích mùi thuốc.Nhưng có ai nói không thích thì sẽ mãi mãi không làm đâu.Tháng ngày không cô ấy.Anh tràn ngập trong rượu và khói thuốc.Anh nếm mùi thuốc lá vào thùng.Mùi khói thuốc vẫn quẩn quanh trên áo.Nhiều ký ức về người con gái ấy vẫn quẩn quanh trong đầu anh.Trời mưa ngoài kia chẳng thể càng được con người ta bước ra đường.Hòa bình và cuộc sống tất bật về đêm.Giống như anh cũng không thể dừng nhớ cô ấy dù hai người đã trở thành hai kẻ hai nơi.Tính dài gõ trên nền gỗ kêu anh lại hiện tại.Giờ là một sáng khách bắt đầu nhiều thêm.Anh đưa mắt nhìn nhanh ra chiếc ghế trống ngoài kia rồi quay đầu vào phòng bếp.Anh không biết khoảng cách giữa anh và người con gái anh thương đã xa bao nhiêu.Ảnh nền cửa hàng ấm áp của nước kính thủy tinh mỏng hết ra mái hiên chiếu lên.Tấm hình nhỏ nhắn in bóng đen xuống mặt đất.Chiếc bóng lặng thinh.Chỉ rõ từng nhịp thở nhẹ nhẹ.Toán trừ.Ông sáng nhỏ bé ấy thu chân dài.Cầm bụi ô.Bước nhanh về phía bến xe.Trả lời bị từ sáng của vẫn cuộn mình trong chăn.Máy cưa người.Những loại tóc xoăn dài phủ lên gò má trượt xuống.Tẩy mới sáng ngoài cửa sổ kéo tất cả nhiều.Cd vài tia nắng hiếm hoi buổi sáng.Ánh nắng duy nhất vụ tấn.Các con phố như niệm xuống.Chẳng mấy chốc những hạt mưa lạnh rơi xuống vài người đi đường theo nhá người chiếc ô mang theo bên mình.Sao bước tới bến xe buýt đã trận ít người.Giày chậm rãi dừng đến.Chicken card vẫn đưa qua đưa lại lau đi những giọt nước li ti.Từng người lên xe vội vã.Tránh sự ẩm ướt khó chịu vào ngày mưa.Anh bước xuống xe.Lần đầu nhìn qua cửa sổ buông rèm tầng bảy của tòa nhà đối diện.Bước vào tháng mấy.Anh chăm chú nhìn con số hiển thị số tăng tăng dần.Ảnh của điềm tĩnh.Đầm vải kẻ giết lại.Chồng thằng mày có tiếng một cô nhóc năm tuổi đang gần nhà hát.Điểm xét và chân mẹ.Người phụ nữ hơi tựa lưng vào thang máy.Dũng mày.Thử giày đôi chút thất vọng vì chồng không về.Nói vài câu qua điện.Sử cúp máy hàn.Gửi thang máy tầng bảy m.Anh bước ra ngoài.Tiếng hát của cô bé nhỏ dần sau lưng.Đứng trước cửa phòng số bảy trăm lẻ một.Một tay cầm chiếc ô vẫn giờ từng giọt nước.Anh bấm chuông cửa.Không có tiếng người đáp lại.Chỉ có phải hồi chuông rồi lại trong hành lang vắng.Dựa vào trái tim đang đập nhanh của anh.Anh đứng thẳng người hãy mím môi.Vân tay bấm chuông lần nữa.Anh sẽ hồi chuông dứt cũng như sự im lặng của cô ấy.Nếu như có thể.Anh chỉ muốn lau mình có cánh cửa gỗ để được ôm cô.Cảm nhận hơi ấm chân thật từ khô.Nhưng thời gian như một bức tường dài vô hình.Thấy tội lỗi khiến anh giờ đây phải cố gắng đứng vững.Nhàng cho đôi chân không tiến lên thêm một bước.Có tiếng mở khóa lách cách.Thầy cho khoảng lặng mà anh ngỡ như thật lâu.Một cô gái nhỏ nhắn chừng hai mươi bốn tuổi.Nhiều nhiều rồi mất đăng ấy nhỉ.Nhìn vị khách buổi sớm đặc biệt tới quấy nhiễu này.Tùy mà phấn hồng.Chỉ huy ấm là điểm sáng duy nhất trong bóng tối nhà nhạc của hành lang.Anh hơi cúi người.Đôi mắt nâu.Sáng chồng nhìn thẳng vào cô.Chụp cầm trên tay hơi run run.Anh cũng lấy bình tĩnh đối mặt với cô.Anh.Em.Hai âm thanh cũng vang lên một lúc rồi dừng hẳn.Chỉ còn tiếng mưa tí tách bên ngoài.Anh chỉ túi để lấy lại ô tô.Anh vui nói trước.Xứ nghệ câu nói không muốn gặp anh.Sự cô một lần nữa biến mất.Biến mất như tia nắng mặt trời vào ngày mưa.Anh thoáng bối rối.Chuyển nhanh chứ cô đang nắm chặt từ trước cô.Vì một chữ nắng với nick khác rắn giỏi trên cá nuôi làm bằng gỗ.Thật đấy.Anh thiếu của em để ở ngoài cửa quán ăn của anh.Anh nghĩ có lẽ em cầm nhầm cô của anh.Gì vậy anh tới đây tìm em.Anh chần chừ.Chỉ dám bước một bước ngắn.Đùa chứ cô tới gần cô hơn.Anh đừng như có thể cảm nhận thấy hơi ấm của cô.Chuyển tới những ngón tay nhợt đi vì lạnh của mình.Cảm ơn anh.Cô phiên bản tay nhỏ nhắn cầm lái ô.Với chiếc ô màu lam ở góc cửa.Súng hiệp trước cô cô vừa nhận.Chỉ các ở mỗi can o có khắc chữ mưa đưa lại cho anh.Từ phút giây nhận ra anh.Cô luôn này sang anh mất anh.Con người ta vẫn thường như thế.Sẵn sàng bông ngồi gặp đối phương.Nhưng khi mặt đối mặt lấy luôn làng chánh.Nhưng có lẽ thứ người ta muốn làm chánh là tâm tư chính bản thân mình.Chỉ cần cuốc gần đầu đen.Sẽ thấy được khuôn mặt mong mỏi của chính mình động lại trong đôi mắt anh.Đêm hôm qua cô đã tới quán.Vậy anh về nhé.Ảnh máy móc nhật lại chiếc ô của mình.Nhìn khuôn mặt cô mất dần qua cánh cửa.Anh vẫn nhớ ngày hôm ấy.Cô đứng ở bến xe nói lời tạm biệt.Tạm biệt các tình yêu giữa hai người.Từ xa những con đường ngập nắng quen thuộc cả hai đã từng đi qua.Bài năm của xứ người.Là ba mươi lăm ảnh hưởng khoảng trời thương nhớ.Anh bước từng bước xuống và cầu thang.Nặng nề.Cô đơn.Tại vì hỗn loạn.Anh lắng nghe từng bước chân mình chạm xuống nền cầu thang.Sáng nay khi thấy chiếc ô của cô treo ngay ngắn trên giá treo dành cho khách.Mười mấy viên.Anh đã vui như một kẻ điên cuối cùng cầm ô chạy tới bến xe gần đó.Cô ấy đã về.Cuối có tới tìm mình sao.Anh tự hỏi bản thân.Quỳnh ngốc nghếch như một đứa trẻ ôm khư khư cái kẹo mà mình yêu thích.Anh đang sớm mày vắng nhà.Người nhảy xuyên qua cửa kính trên xe.Phủ lên gương mặt góc cạnh của anh.Cần làm cho đôi mắt nâu trở nên trong và sáng.Tia sáng tủ lại trong mắt lên hy vọng của anh vì cô ấy.Vậy mà cuộc trùng phùng của hai kẻ sau chia l.Chỉ là những lời ngắn gọn trong chốc lát.Chỉ là tia nắng yếu ớt ban mai.Lệnh tắt trong trời mưa hắt hiu của trời về đông.Đã xuống thành tầng một.Ảnh mệt mỏi dựa lưng vào tường.Chăm chăm nhìn ra bên ngoài.Trước mắt là lần nước trắng xóa.Thi thoảng có bóng người mờ nhà đi qua.Cơn mưa như cô xưa đi hết thầy màu sắc tươi vui.Lục lại trong túi.Anh đưa điếu thuốc lên.Bật lửa.Tiếng bật lửa next.Một lần rồi hai lần.Bài linh.Lửa không cháy.Anh bực bội vào nhau điếu thuốc ném vào thùng rác.Anh lo mình vào làn mưa.Không bật.Bật cho những hạt mưa.Bước nhảy hết vào.Anh tan biến vào biển người.Bỏ đi hết thầy những ánh mắt tò mò của người đi đường.Tên đường.Những chiếc lá khô vàng của mùa thu còn sót lại rụng xuống.Làm nước mắm như dòng lũ nhỏ của chúng trôi theo mạch nước ở hai bên đường.Đôi chỗ.Sạt lở đầu vàng phụ đề địa hình.Tìm mưa mỡ dính trên mặt đất.Đầm chọn hạt mưa.Yên lặng để gửi đi qua dẫm lên.Anh dừng bước trước con phố nhỏ chật hẹp.Tìm mua nhà cao đứng san sát nhau tới tận cuối góc phố.Ảnh hưởng đầu nhìn lên bầu trời.Cũng mở mắt xuyên qua làn mưa.Cách từng đám mây xám.Thì anh có thể thấy được chút tia nắng ấm.Còn cô.Phía sau cánh cửa đóng kín.Cô ngồi thụp xuống.Gửi đừng vào bán cửa.Ôm chặt chiếc cô cả nước.Tìm cô đang đập thình thịch.Cô thừa nhận mình nhát gan từ lỗi không dám đối mặt với anh.Cũng không muốn tìm ra một lý do ở quá khứ để có thể dũng cảm đối mặt với anh ở hiện tại.Cô đưa tay sờ từng nét chữ trên chiếc ô anh đã từng khác cho cô.Bất chợt trong một khoảnh khắc.Xử như nhận ra điều gì đó.Cô vừa dậy mở cửa chạy về phía cầu thang máy.Cô bấm liên tục ngữ chờ thang máy.mười một cách hối thúc con số trên bảng điện tử này nhanh hơn.Sự kiên nhẫn của cô chưa bao giờ bị hút cạn nhanh đến thế.Cô nước mắt về phía cầu thang bộ.Không chân trừ bước nhanh xuống lầu.Nhìn lần mưa xối xả cô bật ô.Tìm kiếm bóng hình quen thuộc.Từng hơi thở gấp gáp mồm như xương phải có không khí.Cô giáo giác tìm anh.Dịch.Cô không cần phải mải mê suy nghĩ.Tìm cho mình một lý do thích hợp để viện cớ để được gặp anh và không.Dù ai đúng ai sai đã lùi về sau.Cho dù anh có trách móc vì đã rời xa anh.Cô cũng không sợ.Thế giới rộng lớn như thế.Nhưng cũng thật nhỏ bé.Bài năm qua đi mãi không gặp anh nhưng nhìn đâu cũng thấy người giống anh.Cô chỉ muốn nói với anh rằng.Cũng rất nhớ anh.Ngược xuôi có từng con phố hỏi đã đi qua.Mỗi lần không tìm thấy anh.Tìm cô lại thất lạc.Quân sự anh không muốn gặp cô nữa.Quân sự đã có một tia sáng khác sưởi ấm riêng cho anh.Cuối cùng cũng tìm thấy anh.Thì anh đứng dưới mưa.Cụ chạy lại chưa kéo cánh tay cầm ô.Có thể chơi được cho anh.Vừa nói cô vừa cắn cho nước mắt không rơi.Lần đầu kéo.Cuối cùng em cũng tìm thấy anh.Anh tính đứng gốc ở đây bao lâu nữa chứ.Tìm nói của cô khiến anh quay lưng lại.Anh nhìn người con gái bé nhỏ chỉ đường đến vai anh.Đang đứng ngay cạnh bên anh.Anh ôm chầm lấy cô.Khuôn mặt và đôi vai gầy ấy.Tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc.Cảm nhận hơi ấm từ cô mang đến.Trước kia tại chỗ này.Em đã từng nói.Em sẽ là tia nắng của anh.Pin mặt trời còn rất lâu rất lâu mới tắm.Nên em sẽ còn rất nhiều thời gian chiếu sáng cho anh.Chẳng phải anh vẫn đang đứng đợi đấy sao.Giọng anh trầm xuống pha chút cô đơn ôm chặt cô hơn.Xin lỗi em đã về rồi đây.Cô nói khẽ bên tai.Lắng nghe từng nhịp đập.Cảm nhận từng hơi thở của anh.Mưa nhỏ dần rồi tạnh hẳn.Viettel.Bầu trời như được làn mưa rửa sạch chứ nên nhẹ trong.Mặt trời chiếu những tia nắng.Xuyên qua vài đám mây mà.Mang lại một chút hơi ấm.Những chiếc ô với màu sắc khác nhau như biến mất.Trước cửa ra vào tòa chung cư.Một người đàn ông trong bộ quân phục cục.Tay cầm sắt hộp bánh ngoài bước vào.Tuy có chút mệt mời nhưng nét mặt người đàn ông ánh lên niềm vui.Chạy lại ôm vợ vào người con gái đang đứng chờ ở sảnh.Tia nắng mùa đông yếu ớt.Nhưng cũng đủ làm sáng lên gương mặt của họ.Tô điểm thêm đôi mắt tròn vui tươi của cô bé năm tuổi.Đang được ba tí gọi trong lòng.Những tòa nhà cao ốc lắp kính trong thành phố trở nên lấp lánh.Ảnh người ngồi trong tòa nhà cũng phải dừng việc bận rộn trước máy tính.Kiểu rèm cửa sổ.Gương mặt đầu những tia nắng muộn sau cơn mưa.Mỉm cười thoải mái.Có người lấy tự pha cho bản thân một cốc cà phê.Cái đầu vào khung cửa sổ.Cúi xuống ngắm nhìn đường phố sau mưa.Gửi con phố kia.Một cặp đôi tay trong tay.Tự sát vào nhau bước đi bình lặng.Hạnh phúc.Tình yêu phải chăng chỉ đơn giản thế thôi.Mưa gió mùa mịt chẳng thể ngăn cản hai người yêu nhau về bên nhau.Trải qua bao hợp thanh thương nhớ.Icon biết vẫn có thể nắm tay người thương là đủ.Chúng ta cứ yêu nhau như thế.Bên nhau bình yên như thế.Chẳng phải sẽ tốt hơn ư.Bạn gửi lắng nghe truyện ngắn em đã về rồi đây của tác giả quốc đại.Nếu bạn có những tâm sự sáng tác muốn chia sẻ đến lúc video.Mời bạn truy cập vào website blogradio.vn.Đăng nhập với ủy ban.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất trên website lớp lado.vn.Vào youtube.com gạch chéo yêu blog radio.Đừng quên tên khác của nhóm sản xuất qua fanpage.Facebook.com về cháu yêu luffy.Facebook.com gạch chéo yêu blog radio.Chương trình được thực hiện bởi hàng ra và nhóm sản xuất blog radio.Gửi xong đọc city.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com