Blog Radio 617 - Kết Thúc Nào Cho Người Thứ Ba

blog radio 617 - kết thúc nào cho người thứ ba

Bạn đang lắng nghe của lớp vì đồ trên website và kênh youtube lớp video.vn.Hình những đăng ký và những thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến tình yêu quá chật chội để đủ chỗ cho bà người vậy mà có những người chỉ vì yêu.Nên mặc kệ đúng sai.Bất chấp ở bên cạnh người không bao giờ thuộc về mình.Thanh xuân có hạn cần gái có thì.Cách kết nào dành cho người thứ ba.Là đóa hoa một lần khoe hương sắc hay những cánh hồng phai nhạt lúc chiều tà.Chương trình cuối tuần thì vắng nghe truyện ngắn những cánh hồng phai được gửi đến từ tác giả.Cua đinh.Tôi thức dậy khi ánh nắng vàng bạc quý kỳ đà nẵng.Trên bậc thềm.Vài tia nắng yếu ớt theo khe cửa lạc vào trong phòng khách lên mấy cánh hoa hồng héo úa.Kiến chúng cảnh nhật nhạc hay.Tiết trời đầu thu với những cơn gió heo mây nhè nhẹ.Loài động hàng cây nguyệt quế hết bệnh liền à.Luật mới đến chúng còn cao cho tớ với.Ăn nhiều lần đêm chắc đi.Những cô nàng lại.Vì muốn được ngửi hương thơm từ những bông hoa.Thì trúng lớn.Giờ chú đã cao quá đâu.Thi thoảng thấy chùm lá xum xuê.Tổng phương cá ở trong tóc.Thì họ khùng nhau bên cửa sổ.Cô bước đến chiếc bàn nhỏ dự phòng.Lùi mấy cánh hoa đã héo gần hết.Ra khỏi chiếc lọ thủy tinh.Cẩn thận cắt bỏ phần gốc rồi đặt vào ngăn kéo đã đầy kín những cảnh như thế.Có lẽ mình phải thêm một x mới .Cô thẩm mỹ.Trước giờ mỗi lần cắm hoa vào bình có nên cho thêm ít đường hi vọng sẽ giữ chúng từ lâu hơn.Ít nhất là cho đến khi anh lại xuất hiện trước cửa.Mới bảo hành khác trình bày.Đã hơn một tuần anh không đến cuộc không nghe tiếng lục cục của chiếc và lì kế và mẫu cửa cùng mùi khói.Vườn quất cành phòng.Điều đó yêu cầu thực sự bồn chồn.Đây không phải lần đầu họ cãi nhau cô không phải kiểu người dễ nổi nóng.Nhưng không hiểu sao mỗi khi nghe tiếng chuông điện thoại được cài đặt riêng và lên lòng cô lại.Cùng khó chịu tự như có hàng trăm đàn kiến đang thi nhau cắn xá làm qua không sao thổ.Còn anh thì cứ tháng giêng vậy thì bỏ mặc cô.Cùng bức tường mang tên sức triệu chứng.Làm vỡ tung ra thành nhạc mảnh nhỏ làm tình.Cuộc khoác chiếc áo mình đôi giày ghép nhẹ cộng sự băng qua công chất.Mặt trời đã khuất khánh so sánh cây một đợt gió lãnh thức tới của khả dụng mình phần hai.Anh vào.Ngay lúc này cần một ly rượu mạnh để sưởi ấm cả thể xác lẫn tâm hồn làng lạnh giá của mỹ.Có phải quán rượu gần đây nhìn cơ sở ánh mắt soi mói của những người hàng xóm như cái cách họ vẫn gì.Lỗi lầm của nước hoa.Cơ sở bước nhanh qua khỏi cần chất hướng về phía trạm xe buýt.Từ đây muốn lên thị trấn phải bắt những hai tuyến xe.Buổi sáng hoặc cùng nhau.Ngồi chuyến xe thứ nhất.Chuột chia tay nhau ở trạm trung chuyển đầu tiên.Mọi người bắt hai tuyến xe khác nhau đến chỗ nào.Lại chửi nhau mỗi buổi chiều đến cùng ngồi chung một chuyến về nhà.Cuộc sống của họ cả em ấm như một cặp vợ chồng son.Đôi lúc cũng có những bất hòa nho nhỏ.Nhưng chưa bao giờ xảy ra cãi vã.Vì anh luôn nhường nhịn cô .Thậm chí khi ngay từ khi họ bắt đầu anh đã chủ động trao mở quyền quyết định cho cô.Như một.Để bù đắp về một điều cấm kỵ.Một giới hạn mà anh không muốn chạm tới.Nhìn như một đứa trẻ cầm viên kẹo luôn mơ về gói kẹo.Con người là một sinh vật tham lam và ích kỷ.Giới hạn đó giống như một quả bom nổ chậm.Chị chở được trăm khỏi là sẽ nổ tung.Tập bốn của thì.Chị ấy hiện người bị thương nặng nhất.Đại chính là cô.Quán đổi thông nằm ở trung tâm thị trấn được thiết kế khá đặc biệt.Lúa giống ba.Những giống bánh su với hai dải tần cao.Buổi trải có ba nhân viên phục vụ tất cả.Thực đơn cần có những món ngon đơn giản cùng nhiều loại rượu đủ giá tương đối bình dân.Hệ thống đèn màu đơn sắc chớp tắt đẹp mắt.Những bản nhạc giao hưởng nhiều chương rất phù hợp cho những cuộc làm tình.Nên không lại kêu quán lúc nào cũng đông khách.Cô chọn cho mình một ghế trống cạnh tôi đi.Gọi một ly cô rất đắt đỏ.Rồi từ từ.Nhóm nhát vì ánh hồng của thứ trưởng mạnh.Đang làng chài cấp cửa thế.Tôi không đồng tình với quan điểm của một số người.Xem phụ nữ uống rượu là sai trái.Với cô.Ở một chừng mực nào đó.Rượu.Làm gì bạn an ủi.Và chữa lành vết thương hiệu nhiều nhất.Youtube tế cô đã quên sự về này khá lâu rồi.Là từ lúc gặp anh.Quán càng lý.Cảnh thông.Tiếng chuyện trò dần át cả tiếng nhạc.Giữa hai chỗ ngồi của cô vừa được ăn thêm mấy cái ngồi mới.Trọng tấn cách mới vào của những ra vài gương mặt quen thuộc.Ai trong số họ dường như cũng nhận sai.Cấu hình cực đầu chào.Chưa tiến đến ngồi ở những chiếc kia hết.Vừa mới được thêm vào.Đó là cánh thợ xây ở công trình đối diện phòng khám.Ni cô đàm.Bình thường cô không hay trao đổi với họ.Chỉ là những nụ cười nước ngoài nhiều nhất.Cũng chỉ là dặn dò liên quan đến công việc.Trong những lần gặp họ ở phòng khám.Thật bất ngờ khi gặp cô ở đây.Anh chàng bên phải lên tiếng phải tàu hả.Công nghệ là cả sự phấn khích trong giọng nói của anh ta.Anh ta còn khá trẻ.Mặc dù nắng gió công trường đã phải đang lớp da.Nhưng không giấu được bạn trai với đôi mắt sắc lẻm chỉ có ở những kiểu đàn ông quyến rũ.Và quan trọng nhất là ý thức được sức quyến rũ của mình.Đó cũng là lý do khiến cô không có cảm tình với anh ta.Cô gái theo một ly rượu nữa.Trả lời.Tôi muốn làm ấm người thôi.Trời lạnh quá.Lạc.Sáng thức dậy tôi còn tưởng là mùa đông đã đến rồi.Chàng trai vẫn nhiệt tình bắt chuyện.Anh ta vừa đôi tay.Mới lấy bằng nên dù chân thành.Vừa nở nụ cười hết sức ngọt ngào.Có hứng thú đi.Sắp tới công trình kết thúc.Cậu không còn cơ hội thưởng thức cái lẫn vùng cao đâu.Người đàn ông thấp bé đồng người xen vào.Ông ta chia ly rượu về phía cô.Nhưng cô chỉ để tâm vào điều ông ta vừa nói.Đúng vậy.Đánh lẻ phải hoàn thành sớm hơn.Nếu không phải hiện tại kỹ sư có chìa khóa.Từ sau vụ tai nạn anh tạo bóng cho nhanh cẩn thận thái quá.Tôi còn nhớ hơn ta chứ.Cô im lặng.Người thanh niên trẻ tuổi giết người lớn.Chúng tôi còn đùa rằng.Không biết bác sĩ với có tiêm gì khác trên ta trong lúc sơ cứu không.Tao không muốn kết thúc nhanh để về nhà với vợ hay sao nhỉ.Một trường có chịu cũng nên.Tác dụng phản ứng của dạ dày ban đêm dịu bị tắt đột ngột.Mới đủ mạnh.Mồ hôi chính xác hai bên trán.Cảm nhận mặt mình.Cũng bắt đầu tái nhợt.Tính nửa của người thanh niên như vô phạm văn thủy tinh va đập vào nhau.Nghệ thuật trói tay cần làm nữa chán ghét vô cứ chồng vô tâm nên.Cô đặt tờ tiền dưới lịch sử rồi đi nhanh ra quán nước.Trước ánh mắt ngạc nhiên của người trai trẻ.Anh ta cảnh đúng không.Tôi đưa mắt tìm mục tiêu mới.Cái túi xuống đang căng tràn.Không cho phép anh ta để mình phải tự động quá đâu.Vì như vậy không chỉ có lỗi với bản thân mà còn có lỗi với những cô gái trẻ trung mỹ.Cảnh chờ đợi huyện lục ngạn.Những lời tán tỉnh nước ngọt ngào.Cô bước vô định trong đêm.Đèn đường hắt xuống những khoảng ánh sáng vàng.Bùa thái.Khi mà nó đã bắt đầu thấm vào người.Cô mơ hồ nhìn thấy người đàn ông được khiêng vào trên băng ca.Chân phải hiện tại bây máu.Mồ hôi thấm ướt chiếc áo bảo hộ gì.Nhưng tuyệt nhiên không một tiếng kêu than.Bắc kinh bệnh tìm tính khi bác sĩ lê mạnh thép gầm trên da thịt da.Được khâu lại.Các quá trình ăn miến môi chịu đựng chỉ có bàn tay vô thức nắm chặt tay qua.Như muốn tìm một điểm tựa.Với tất cả tình tưởng.Báo thức.Bạn an nhiên.Giây phút đó trái tim đầy thương tổn của cô gái.Bỗng nhiên xung động dữ dội.Một chút ấm áp.Làm rõ với một tâm hồn.Vũ đã băng giá từ lâu.Nhìn cô nào đi.Cũng chính từ phút đó định mệnh đạt gắn họ.Và một mối duyên nợ.Sườn một lúc mỗi dài giữa hai phai.Cô cứ bước như vậy cho đến khi nghe thấy tiếng trần quen thuộc vang lên ngày càng gần.Những cánh hồng đẫm sương đêm vẫn kiêu hãnh khoe sắc rực rỡ.Tỏa hương tràm.Vũ công dân bài ba.Tĩnh mịch của núi rừng.Tôi lặng lẽ ngắm người đàn ông bên cạnh.Đang chìm trong giấc ngủ.Gương mặt rắn rỏi.Sống mũi cao.Chân mày khá châu lại hiện một cách bướng bỉnh.Phụ nữ có thai phạm nào đàn ông xong.Thường ngủ quá nhanh.Những cô nàng thích rắn phải nằm cuộn tròn phú say sưa nhiều đứa trẻ của anh.Vì chỉ có những thời khắc khiến hơi đó.Tôi mới cảm nhận được anh hoàn toàn thuộc về mình.Nếu định mệnh đã mang họ đến bên nhau.Tại sao cô không có quyền giữ anh cho riêng mình.Nếu đó là tội lỗi cô cũng quyền đánh đổ hết cả linh hồn mặc không chút đắn đo suy nghĩ.Người đàn ông sau khi được cấp cứu đã ngượng ngùng nói cảm ơn của.Vết thương ở chân cao su một cánh tay bị chảy phân sệt.Nền cử động của anh khá khó khăn.Vì vậy khi mà ngoài vai trò y tá.Cô cẩm kim luôn cả việc của một người chăm sóc riêng cho anh.Qua những lần trao đổi với cô biết được anh là kỹ sư xây dựng dưới xuôi theo công trình xây nhà máy điện trên.Tai nạn xảy ra thì anh đang khảo sát công trường.Một thanh chắn của giàn giáo bất ngờ rơi xuống ngay chỗ anh đang đứng.Anh nói rằng lúc đó mình không đau nhưng đã thấy sợ.Xa cuộc đời mình sẽ kết thúc một cách đơn giản như vậy.Tại nơi núi rừng heo hút.Trong khi cộng bao nhiêu mơ ước.Bao nhiêu hải báo.Những ngày đầu còn có phải người vào thăm anh.Lược thưa thớt dần.Cổng nhận bộ phận từ nơi khác đến.Còn lại đa phần là người địa phương.Họ cũng không thích mấy vậy anh.Tùy chỉnh cần thiết tiếp tục.Học phải đi tìm một số việc tạm thời khác.Khi vết thương khá hơn một chút.Ảnh hưởng từ lê minh tiếng ngồi bên cửa sổ.Cô cũng im lặng ngồi sau anh.Sao cứ lặng lẽ vừa như vậy.Những mùi thuốc sát trùng đậm đặc.Lắng nghe tiếng chim sơn tước từ cánh rừng phía sau.Vòng tới.Một cách chậm phải.Anh kể cho con nghe về mình duyên thái quê hương.Bằng ánh mắt trìu mến.Về biển.Biển vắng.Về những con sóng bạc đầu ngày đêm phủ vào bờ cát.Tìm người phụ nữ tần tảo mạng không muốn đặt lên đôi vai ấy.Tìm bất kỳ diệu một gánh nặng nào.Bây giờ đang là mùa xuân.Tiết từ trong lành.Ấm áp.Dọc con đường đến phòng khám hoa hồng chạy nữa tùy từng chùm đỏ.Tôi có thể ngửi được hương thơm theo chó lên đến nơi họ đang ngồi.Ngày hôm sau.Trước ánh mắt khó hiểu của bác sĩ à.Của bạn báo hoa mà mình đã thấy trên đường cẩn thận cắm vào chiếc lọ thủy tinh đã lâu không dùng.Nằm lăn lóc dưới đáy tủ thuốc.Rồi trang chống đặt chúng lên bàn làm việc của mình.Nơi mà cô chắc chắn rằng.Ảnh sex thái.Và cứ thế đều đặn mỗi ngày những bông hoa mang họ đến gần nhau không.Thời trang và sự gần gũi đã gắn kết hai tâm hồn cô đơn.Thì thầm yêu thương lại với nhau.Ở đó cùng nhau đi qua mùa xuân yên bình như thế.Chỉ cần mưa đầu mùa bắt đầu đổ xuống.Sức khỏe của anh cũng hồi phục hoàn toàn.Điều đó đồng nghĩa với việc.Anh lại quay về tất bật với công việc.Với ước mơ.Phước hải báo của mình.Tặng cô.Tiếp tục với nỗi cô đơn như trước.Và có lẽ còn nhiều hơn trước.Than hoạt họa có lướt qua nhau trên đường.Anh đừng cúi đầu mỉm cười chào cô.Cuộc chiến cười với anh.Nhưng trong lòng dâng lên niềm chua xót.Bột nổi hiệu mất mát tràn ngập tâm hồn.Và cái cảm giác người đàn ông.Ngày càng xác minh.Xin còn tìm cô bỗng nhiên đau thắt lại.Ngày tháng cứ thế trôi đi.Rất nhanh đã bước sang tháng năm.Những cơn mưa mùa hạ ngày càng nặng hạt.Phòng khám không nhiều việc như trước.Bác sĩ trà thỉnh thoảng mới ghé qua.Phần lớn thời trang của ngồi bó gối bên cửa sổ.Ngắm từng hạt mưa nối đuôi nhau.Chơi súng nhớ để quên được quá khứ của mình.Hình ảnh cô bé lang thang một mình trong đêm mưa gió.Cứ hiện lên trong tâm trí.Không gia đình.Không gửi thân.Sắp lên nương nhờ vào lòng thương hại của người khác.Góc nhạc cơm thừa canh cặn bạn đứng lên.Có lẽ vì vậy.Bài từ khi chúng ta.Cải lương rừng sẵn một hàm xào trong tim mình.Không cho người khác bước vào.Tao cũng không dám bước ra.Lạnh trong tiếng mưa đập vào khung cửa sổ.Cùng ngày thấy tiếng kêu thê thích của con chim mất tổ.Đặc trưng của chó bão bùng nó vẫn không ngừng đập cánh và kêu la trong tuyệt vọng.Những tiếng thay thế cứ nhỏ dần.Nhỏ xíu.Đến khi hoàn toàn chìm vào màn mưa chảy.Chiều hôm đó lúc mưa tạnh.Cô khiếp cứ phòng khám chưa đi vòng ra cánh rừng phía sau vừa đi vừa chăm chú tìm kiếm.Hi vọng nó bị cúm bị chia xa.Mở những chú chim non vẫn bình an vô sự.Nhưng thực tế không khả quan như cô nghĩ.Dù săm soi cả ngọn đồi.Bộ quần áo gần như ướt đẫm bị giọt nước đọng trên lá.Những vẫn không thấy tăm hơi của lũ chim non đâu.Cô bắt đầu lo lắng.Vì tư vấn thai không có thuốc giữ.Nhìn rắn thì chó thì vẫn có.Ai là chúng.Đánh đàn ít dưỡng nhiều.Tôi đang tìm kiếm cái này phải không.Câu giật mình quay thái.Anh đang đứng phía sau trên tay cầm một tổ chim nhỏ gì về phía cô.Bài chú chim non dường như không hề bị tác động bởi thế giới bên ngoài yên ổn chìm trong giấc ngủ.Củ sắn sắn nhận lấy.Đưa tay sờ lên lớp lông tơ mềm phải của chú.Nở nụ cười hạnh phúc.Áo cẩn thận đặt của chị lại vị trí ban đầu.Trường hội chợ đến kỳ mà quay về mới sợ gì.Từng bước.Tưởng bở.Chấm xoài.Anh tiến về phía cô.Phát thanh thành sao mà bấy lâu thì.Cục công viên dụng.Về cho cô cách mở lòng ra với mọi người.Sưởi ấm trái tim tưởng như đã băng giá từ đâu.Lặng lẽ đi bên cạnh nhau.Tận hưởng bầu không khí trong sạch.Sông hương.Lắng nghe nhịp sống mới sinh sôi trong.Tiếng của mầm cây phương mình.Tin lũ côn trùng trời nơi trú ẩn đi tìm thức ăn.Tiếng lũ chim tìm bạn.Khảo sát trên mái đầu.Những câu chuyện cứ nói chày cho đến khi mặt trời dần xuống.Rồi quốc khánh của trường rồi.Dọn đến đây hồi đầu tháng tám.Khi những cơn mưa đã bắt đầu từ trần.Đó là một vùng quê hẻo lánh mà yên bình.Mục tiêu lý tưởng cho một tổ ấm mới.Bật cô thích đó từ ánh nhìn đầu tiên.Ngày cô chuyển đồ đạc khỏi phòng khám.Ta sẽ dài lặng im.Không nói gì.Những từ trong ánh mắt.Cô thấy được sự quan tâm của người cha.Điều đó làm cô ấm áp.Nhưng cũng làm nhớ lên trông cô chúc mặc cảm tội lỗi.Từ lời nói dối của mẹ.Ông không nhận lại chìa khóa phòng khám.Thời trang của cô có phần hạn chế hơn trước.Album đĩa của toàn quyền làm việc nhiều chú hề có sự thay đổi.Buổi sáng cùng ngồi xe buýt đến chỗ làm rồi tất bật dọn dẹp để bắt đầu được chuyến xe cuối cùng lúc chiều.Thỉnh thoảng cũng bán lại vụ trước và những ngày cuối tuần.Bằng hữu hóa căn phòng cũ.Nếu như anh không đến phải đứng đợi thật lâu trước cửa.Hôm nay cô cũng đánh lại dù người đến khám bệnh không nhiều.Bác sĩ đã về từ sớm.Tôi muốn dọn dẹp cả phòng khám đa khoa bị bụng.Từ những lần đi trễ về sớm của mình.Và còn một điều quan trọng hơn.Là trẻ có một bữa tiệc vào buổi tối ở nhà hàng gần đây.Lễ kỷ niệm hai mươi lăm quan họ.Từ lúc anh trở về.Điều hòa đã làm lành với nhau nhưng qua mơ hồ nhận ra.Dường như giữa họ có một khoảng cách vô hình.Và điều đó.Chuyện của bức ăn.Có lẽ vì vậy mà trái với sự điềm tĩnh của anh.Tôi rất mong chờ vào buổi tiệc này.Cô đã lên kế hoạch.Chuẩn bị mọi thứ.Từ tập nhà hàng.Chọn thực đơn.Đến bảy mươi chín.Bác hòa bà cô đặc.Cũng đã được mang tính phòng khám từ sớm.Cô cẩn thận đặt nó lên chiếc bàn dự phòng.Rồi.Chọc chọc lại liếc nhìn trên môi.Không thể giấu được nụ cười hạnh phúc.Đồng hồ điểm chín tối.Cô dâu xếp những vật dụng cuối cùng trời đứng tầng thần trước gương khánh.Trước khi quyết định áo tắm vàng thanh đóng cánh cửa kính nặng nề của phòng khám.Bỗng có tiếng nổ nào từ phía xa vòng tới.Cảm ứng.Cải lương.Một chiếc xe máy tới.Chuyển sò là một thai phụ trẻ tuổi làm khoảng bình vì đau đớn.Mồ hôi chảy thành từng chồng trên gương mặt đen đúa.Cắt cổ.Nhìn đập vào mắt cô lúc ấy lại là hình ảnh người đàn ông đang thảm thuốc nhìn cô.Anh ta cầm tay bồng tay phụ đặt lên chiếc giường bệnh duy nhất trong phòng.Trò chơi ánh mắt ta thích nhìn cô đầy bi thư.Người cầu cứu như van xin.Điều hối lỗi.Người đàn ông mạnh mẽ của cô giáo thi công khác gì đứa trẻ biết mình làm sai.Đan trường nghe những lời của trách.Những khuôn mặt thay.Nó nghỉ lưỡng nhằm của nó không là gì.Và chẳng có ai nữa làm gì nó cả.Của đức chung trần dự phòng.Mở tế bào trong cơ thể hết giống như đông cứng.Anh liên tục liếc mắt nhìn cô.Tuổi nhìn người sáng phụ đang vất vả với cơn đau.Chỗ nào vào bản đêm thấy tìm bác sĩ.Cô bé tâm sự cấp đấu tranh giữ rồi đó.Ảnh tự chọn trao toàn bộ cắt ngắn xoăn người cô.Người trao thứ mà bình thường cho một người đang thiếu.Thì được gọi là người tốt.Những đứng trước lợi ích cá nhân.Thì khoảng cách giữa tốt và xấu.Rất mong manh.Nếu lần kiện không được.Kỷ niệm.Những đường thì không được ghi nhận.Thì tại sao.Nhạc phật trọng lương thiện.Nếu không có người phụ nữ này.Thì anh đã hoàn toàn thuộc về cô.Nếu không có người phụ nữ.Thì cả gia đình hạnh phúc đó.Nhạc của cô.Nếu không có người phụ nữ này.Thì cô đã không phải chịu đựng nỗi đau thấu tâm can.Nhìn vậy.Cô giáo lẽ nhìn người thiếu phụ đang yên ngủ.Chìm trong giấc ngủ.Trường nhìn đứa bé ngoan hòa bình thạnh.Đôi môi xinh đẹp của nó cong lên như đang cười.Anh đứng đó nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi.Chỉnh gương mặt người phụ nữ.Đặt lên trán đứa bé một nụ hôn.Ánh mắt họ trao nhau sáng ngời hạnh phúc.Đó là bức tranh luôn hiện lên trong giấc mơ của cô.Nhìn vào đây người phụ nữ đó.Không phải là quê.Đứa bé đó.Cũng không phải của cô.Người phụ nữ đó đã lặn lội từ xa xôi tới đây.Chiến đấu với cô trần.Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả.Chẳng qua mãi mãi.Chỉ là người thừa.Trong tủ ấm đẹp trai ép của họ.Chuẩn rồi chưa cô không xứng đáng có được hạnh phúc.Mãi mãi.Cũng không.Hạnh phúc.Của viettel con đường nhỏ phía sau phòng khám lão đảo nửa đi nữa chạy.Thầy siết chặt hoa hồng.Đừng có gai đâm vào tay.Đau bụng.Cuộc không phân biệt được màu hoa.Hai mẫu máu.Mọi thứ cứ ngoài đi trước.Tôi lắng tai nghe tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh từ xa vọng lại.Đó.Đặc tính của con công.Áo đầm gọi cô.Mắt nó to tròn rất giống anh.Nó cười với cô rồi bấm nhiên biến mất.Dù có khóc lóc.Vùng vẫy gọi khanh cả giọng.Nó cũng không quay trở lại.Không bao giờ.Quay trở lại.Cơ quốc mạnh và hoa xuống đất cười như điên như vậy.Nước.Tuôn dài như suối.Những cánh hoa hồng thảm file vương vãi đầy trên mặt đường đánh giá.Dương hoàng tiếp phố núi.Amply.Bảng vừa đến nhà truyền thống những cánh hồng phai.Của tác giả cuộc tình.Hãy nhập vai.Và để lại bình luận cảm nhận của bạn nhé.Đừng quên những đăng ký và những thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Nếu bạn có những lá thư tâm sự hay truyền ánh sáng tác muốn gửi đến chương trình.Bạn hãy truy cập vào website.Blogradio.vn.Đăng nhập và rửa tay.Bạn có thể tìm nghe blog radio trên website hay và kinh doanh.Với từ khóa.Blogradio.vn.Và cũng đừng quên tương tác với chúng tôi trên facebook.Hoặc instagram với từ khóa.Yêu của khắc việt yêu blog radio.Chương trình được thực hiện bởi hành vi và nhóm sản xuất của ắc quy được với dòng.Hài.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com