Blog Radio 618 - Ta Là Gì Bên Cuộc đời Nhau

blog radio 618 - ta là gì bên cuộc đời nhau
Bạn nên đánh hẹp lớp video được phát trên website và kênh youtube.Lớp videos.vn.Đăng ký và nhận thông báo thì không phải nỡ nhìn chương trình phát thanh mới nhất nhé.Nhiều người trong sở hữu chúng ta chỉ muốn gặp được một người tâm đầu ý hợp.Cùng hương cùng chia sẻ những vui buồn của cuộc đời.Những câu hát một nghịch lý là.Những người khá giống nhau khó có thể ở bên nhau.Có thể hết vì quá hiểu châu nền chồng trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác lên.Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự thở.Làm gì bên cuộc đời nhau.Trong chương trình của từng hai truyện ngắn.Express cần có anh.Phần một.Là gì bên cuộc đời nhau.Vẫn cho rằng.Vạn vật đều có thể đổi trời.Những mối quan hệ chiếc cốc của cô và can xi có lẽ đời đời chẳng cắt được.Duyên phận luôn là điều kỳ diệu lắm.Chẳng hiểu vì sao.Trong một lúc lê cảnh nào đó vận mệnh đã dùng một sợi dây cuộn chặt cả hai vòng nhau.Có thể bên nhau cả đời.Viêm đại chẳng bao giờ thuộc về nhau được.Vẫn từng bảo hành.Những người khác đều có thể bước đi.Tỷ và mong muốn của họ.Nhưng tôi thì không.Anh luôn mặc định rằng.Chỉ copy là người duy nhất sẽ không bảo sơn anh.Làm ngực thái cả hai đã nương tựa vào nhau từ nhỏ đến lớn từ những.Chả cần đan nhiễm của nghị viện thầy ấy cho đến khi những cô gái chàng .Vững vàng của hình thang không ai thấu tỏ hơn khổ những khó khăn của nhau những.Bài hát trên chặng đường của những đứa trẻ vốn sinh ra đã chẳng có cho mình một điểm tựa nào.Bật cả vĩnh chung trên chồng đôi bài đoạn tình cảm chợt đến rồi cũng vội đi.Họ thấy một kha tài giỏi của honey nhưng chỉ có vui thấy được những đường trắng đen.Bản thiết kế những lần nôn thóc non tháo sau cuộc xã giao không có điểm dừng.Máy bận người đang sốt hầm hập vẫn khoác một chiếc áo trái ngang đầu tốt để đi gặp.Các.Hội thi viết một bức ảnh đỉnh của hiện tại.Những tấm ảnh nổi bật.Nhưng chỉ tha mới thấy được những lần xin.Bị từ chối không thương tiếc những lần gặp phải ngôi sao nổi tiếng có chiều.Những lúc mất ngủ suốt mấy ngày vì chẳng thể khai thông được ý tưởng.Cả anh và cô.Điều cháu khách bước đi bên đời nhau như thế.Chưa một lần nghĩ đến hãy tự hỏi vì sao không tiến thêm một bước nữa.Trở thành điểm tựa duy nhất trong nhau.Có thể vì giống nhau quá tranh.Vì nhớ mình đã từng trả lời như thế mà có vẻ cũng đúng thật.Bởi vì quá giống nhau nên cả hai chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nâng cấp mối quan hệ.Vì có giọng điệu lạnh giá với thế sự.Tình người.Nên chẳng ai đủ can đảm đến nồng nhiệt hơn và sưởi ấm cho người con gái.Cũng vì mục nã họ quá sợ mất nhau nên cả hai.Mặc nhiên.Chấp nhận vị trí đứng của mình không muốn dậy thì.Cũng chẳng bận tâm đến chuyện bước tới.Tìm những mối quan hệ tưởng như chẳng gì có thể làm lung lay kia.Đang trên bờ vực sụp đổ.Làm vỡ thực sự.Nhìn người đàn ông vẫn đang ngủ say bên cạnh mình .Cảnh cả hai.Trận bệnh phải che thân.Âm thầm thở dài lần này là chưa lớn thật rồi.Chẳng biết vì sao kết cục cuối cùng lại như thế này điều hòa rõ ràng.Vẫn trong tầm kiểm soát khi mà cô vẫn nhớ sở nước hai cuộc đầu lên vai mình đầy mệt.Sau khi đã thấm xây của nhớ bản thân mình cũng đã chẳng còn mấy tỉnh táo.Sao biết bận chén cạn chén đèn yêu linh cô gái dáng mặt.Và quá đỗi xa lạ với thế giới.Mặt tha đã từng bước qua.Ở ninh có nguồn năng lượng chưa bao giờ cảm ở lên có sữa tươi sáng mặt khác chứ.Vừa có được.Ở ninh có cả sự cởi mở mặt ra luôn là điều xa cả.Thiên hạ.Họ sai linh.Say linh như điếu đổ.Như con thiêu thân đứng trước ánh sáng rạng ngời.Thả dốc lòng dốc dạ lao vào.Mặc kệ đúng sai.Mặc kệ phải trái.Mặt kể cả sự thật.Linh kiện ấy đã có một người kề cận bên đời.Vì đã từng không ít lần lắc đầu trước sự điên cuồng của kha.Cũng từng không ít lần.Chỉ muốn bóp tay cái tên cứng đầu cứng cổ ấy.Vì chẳng quan tâm lắm đến đạo lý luân thường.Việc cũng chẳng dỗi hơi ngồi làm thánh nữ tuyết giáo về sự thủy chung.Trong một mối quan hệ nào kia.Cái gì quan tâm duy nhất.Giữa cái mớ hỗn là mấy.Nhạc ca.Đang dần đánh mất đi.Chính mình.Người phụ nữ thật khó để tồn tại một tình bạn thực sự.Nhất là với những người phụ nữ ấy.Đã có một người chồng không.Vì cùng linh.Chính là như thế.Quần áo đi đến việc tính cách cả hai đối lập nhau một trời một vực.Tbkhanh ở giữa điểm mối quan hệ của cả hai.Chắc chắn sẽ chẳng khi nào tốt đẹp được.Vì không hề có tình cảm với linh.Nhạc không có tình cảm chứ chưa thật sự khác võ thần bất mãn gì cả.Với một người lý trí phim.Việc đối mặt cùng một cô gái quá phong phú và cảm xúc như linh.Luôn là điều đáng sợ.Cực đại lên dùm sếp và hàn quốc tình địch.Linh vẫn khẳng định mình tin khi ta bảo rằng vy chỉ là bạn.Nhìn đằng sau đó.Cô chưa bao giờ tôi đẹp phòng với.Điểm của hạt thay tìm đến trong tình trạng nữa say nữa tính mệt mỏi bảo rằng tại sao.Cố gắng của anh đều trở nên vui gì hết chúc linh.Vì khi ấy vẫn bình thản ngồi đối diện.Skill tree mới chất lỏng đã thấm bên trong.Mẹ lắc đầu.Nhưng vẫn buông lời hỏi.Vì sao.Vì biết lúc này k cần một người lắng nghe.Chỉ thế thôi.Nhạc chuông.Cả muốn kết hôn.Cảm cúm một bến đỗ thuộc về mình.Mặc dù giờ đây.Trong tài khoản đã là một cơ phấn phạt.Nhưng anh chưa từng có một căn nhà nào thuộc về mình.Bị từ khỏi.Tại sao không chọn khẳng một nơi.Mua thẳng chỉnh sửa rồi sống cho đàng hoàng tôi đến hai nơi này mai nơi khác.Vàng bạc hoài không mở hay sao.Những khi ấy cái nửa đùa nửa thật.Nhà mà chẳng có ai ở đó.Vậy thì có nhà cũng để làm chi.Từ sâu thẳm trong kha luôn khao khát một mái ấm gia đình.Khi biết điều đó.Nhìn vy tìm hợp lại.Cũng chưa bao giờ dự định bằng chúc may mắn vốn đẩy ở của cuộc đời mình.Đặt phòng một ván cược hên xui.Nào cả.Cô hôn nhân luôn là canh bạc mang theo quá nhiều rồi sao.Những tên không đồng ý.Chính vì thế câu chuyện hôm qua.Hai cái say trò chuyện về sự đời.Tập cuối cùng.Kết thúc tại trường.Người bên cạnh chuẩn bị anh kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ đang khủng hoảng.Chân tay chắc khỏe vòng xanh.Ôm lấy vòng eo cô.Chiếc mũi cao khi có lên mái tóc.Trong cơn mơ hồ.Cảm thấy ngon hai tiếng.Linh ơi.Tỉnh tí ba sau này khi bị nhớ tới câu chuyện về những nữ chính đầy trước.Cô vẫn say sưa.Công chức trong những cuốn tiểu thuyết diễm để.Ở đâu nhiều đây cô đã trở thành một nữ chính bất đắc dĩ như thế.Vì vẫn nhớ hôm ấy.Sau khi sắp xếp gọn gàng và suy nghĩ cô đã rời đi mà không đợi người cạnh bên tỉnh lại.Đã gần hai tháng rồi.Vì vẫn lặng im.Giải thích ca cũng vậy.hai tháng không gặp.Không tin nhắn.Có một cú điện thoại.Mối quan hệ của hai người lần đầu tiên.Giờ cao điểm đóng banh lâu như thế.Vì bít.Hay lại rơi vào trạng thái khoản lạnh sự vượt dạo này có lẽ sẽ khiến mối quan hệ của cả hai.Có ít nhiều biến đổi.Chị không biết rằng.Lại.Ai nhiều mà thôi.Vì vẫn thức bậc với những dự án công việc dường như chưa có một nhà nghỉ nào thực.Gửi cho mình trong suốt nửa năm nay.Buổi trưa trong khi mọi người đều vội vàng xử lý với anh để kịp cho buổi chụp khi chiều thì mất.Có bán trợ lý vô tư tới.Sao dạo này em thấy chị ăn khỏe thế.Lao động vất vả.Gì thế kia.Trước mỗi lần chị mệt chi con chắn bùn đậu đũa nữa.Chuyện quá khứ rồi.Vì vẫn chẳng ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm.Không nói nữa.Nhận định.Cho con chuẩn bị cho buổi trực tiếp.Bà cô lắm chuyện.Mấy bà bớt bớt được nghỉ lại lần chẳng thôi.Thôi chết.Bất chợt cô bé trợ lý lại ra lên cây khế.Tại sao nữa.Hình ảnh đầu đen.Cô bé này cái gì cũng tốt.Muốn chuyên nghiệp có chuyên nghiệp.Muốn khéo léo có khéo léo chỉ có mỗi tội nói nhiều là không thể nào thay đổi được.Chị.Có bệnh thì bản thân của con gái không.Em tức kỹ rồi.Giải quên man.Của các em thế thì thầm vào tai.Bình lắc lắc đầu.Đứng dậy đi tìm túi.Máy tôi khi đưa cho cô bé trợ lý xong vẫn còn thẫn thờ.Đến tận lúc này cô mới nhận ra đã hai tháng rồi cô không động đến vật dụng đó.Chân tay đàn buồn thông bên hông bất chợt xuân.Một dự cảm chẳng lành xuất hiện.Trong suốt buổi chiều hôm đó.Đầm trắng với luôn trong trạng thái căng như dây đàn.Những động tác cơ bản khi cần lấy góc chuẩn như trước kia cũng khiến vy trần - hằng nhiều.Kết thúc buổi chụp cho bị đập chế.Lấy hết can đảm để bước vào tiệm thuốc.Vì nhìn hai vật đã trói trên chiếc của em mới mua ban chiều.Cõi lòng đại bất giác dậy sóng.Rõ buồn cười nhưng cả các cầu con đến héo mòn.Mà chẳng có nổi mụn.Chồng thì những người chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mang thêm trọng trách làm thêm.Lại phải bất ngờ đắng những.Chỉ trong vòng chưa đến mười phút.Hàng trong suy nghĩ cứ lướt qua vùng phút trong đầu bi.Nói với k chân.Nên giữ đứa bé lại không nhất định phải sinh con ra.Làm sao mình có thể làm mai cho con.Những trăn trở tự vấn như thế.Dường như khiến phi phát cuồng lên được.Sau ngày im lặng thứ ba mươi mốt.Ngày thứ ba mươi hai.Đợi đến tìm phi.Không bản tin nhắn.Không phải điện thoại trực tiếp đến tiền như này trước vẫn thế anh đừng lo.Đến nhà vy mở cánh cửa mà nhắm mắt anh cũng nhớ mật mã.Quỳnh thủ tìm đến chiếc ghế lười trường ngồi xuống.Cả căn phòng tránh sán trên túi bưởi ánh nhập vào lúc chiều tà.Hãy nhìn xung quanh.Không biết lúc này vidipha được chưa.Nghỉ ngơi một lúc anh đứng dậy đi tìm.Trong căn phòng ngủ đừng điều của vy cả phát hiện xa.Cô đang say sưa giấc nồng.Nhìn đồng hồ cũng đã gần sáu tối rồi vì có bao giờ ngủ giờ này.Bài nếu có ngủ đi chăng nữa thì hậu quả thì thức chị sẽ nhức đầu không thôi.Thế à bực mở đèn.Nhìn cô gái chị phải nhíu mày.Nhưng không hề có dấu hiệu tỉnh giấc kia.Anh bước lại gần.Mỗi súng bên mép giường.Sườn nhắm một bên má thanh tú của vy.Có lẽ chỉ có khi trong giấc ngủ.Nét mặt có vẻ thư thái và nhẹ nhàng như thế.Lớp vỏ bọc bên ngoài của phi và của cả kha nữa.Điều hóa trị.Chị gửi khác không thể nào chạm đến được nơi mềm mại.Và yếu mềm nhất trong hở.Coi đồ chị khang hy.Mình hiểu xả cô gái này lắm.Nhưng cũng có lúc anh cảm thấy hoang mang hơn bao giờ hết.Nhất là vào lúc này.Thiên cầm trên tay giấy kết quả siêu âm của cô.Gà cứ chăm chăm nhìn tờ giấy mãi như thế không động đậy.Cẩm nhung nhất.Từ hồ như cái thời trang và không gian.Anh không biết vì sao lại thế anh có biết bản thân phải như thế nào.Và quan trọng hơn cá phải làm thế nào với vi đây.Anh phải như thế nào với cô gái.Bạn có thể là sẽ bảo vệ suốt đời.Cô gái bản thương như một người thân người tri kỷ.Giật mình khi nghe tiếng việt hỏi khỏe.Giọng nói vẫn còn đầy tháng ngủ.Sao cô lại ở đây.Tại sao không nói với tớ.Nói gì cơ.Cơn buồn ngủ vẫn chưa buồn cà phê.Cô vẫn chẳng thể nào thanh tĩnh mũi để ghép lại cho tròn những thông tin hoặc khai đang khỏi.Truyện đứa bé.Thật rồi.Tỉnh như vừa được tiêm vào một mùi tanh.Của tử của cha.Bất ngờ cảm thấy choáng váng không thôi.Đã gửi lung lay nhưng muốn nhảy xuống lại.Cát bụi vàng đưa tay giữ lấy viên.Winx.Sao lại thế.Không sao thiếu máu thai kỳ thôi.Gửi rồi từ gắn vào đầu giường khép mắt để thân lại cơm cho anh.Cả buổi suối hồi lâu rồi xanh của ai.Bà thảo cho vịt cốc nước ấm.Cảm ơn.Mình nhắn nhầm nước parapet nhìn người đối diện và sắc.Còn đang trắng hơn caco.Chắc không sao.Đứa bé.Nhạc của tế sao.Của riêng mình tới.Đội bóng chuyền ngân khánh bước vô cớ biết rằng sự thật này không nên má dấu khang.Nhìn như lúc này.Vì vẫn không đủ can đảm để đối diện cùng đó.Quan trọng hơn cả.Con khỉ còn quá bàng hoàng khi có thể tĩnh tâm và giải quyết tình truyện một.Xin lỗi.Nắm lấy bàn tay đang đặt bên ngoài chăn của vy.Giọng cài đặt mệt mỏi.Thực trà với một người phụ nữ đặc biệt với một người.Nữ đang vang trung bình có ăn của một người đàn ông.Bà đã nhận được câu xin lỗi từ phía anh ta.Cảm giác ấy.Một chữ tài để tránh thế nào hình dung được hết.Thiên những bị hoàn toàn hữu vì bít.Hoặc không tồn tại.Hoặc xe phải có đầy đủ bố mẹ bên đời sự thiếu thốn tình cảm thuở nhỏ đã khiến mười.Một phi của hôm nay có sự chấp nhất cố hữu về định nghĩa một gia đình.Mặc không ai có thể khiến nó luôn đây được cả.Nước ối không có lấy một đứa trẻ để bầu bạn còn hơn việc để con mình phải ba.Hài trấn thành trong một gia đình quyết thiếu dáng hình cha.Mặt nạ.Vì à chúng ta kết hôn thôi.Cậu đang kingturn trở nên đáng thương kinh khủng cả.Thiên đường chúng ta còn lựa chọn nào khác sao.Cậu vẫn còn một cô gái tên linh bên đợi cậu.Vnexpress.Ngày nay cả nắm lấy đôi tay đang siết chặt của cô gái.Linh.Không có đó cô ấy vẫn có những lựa chọn khác cho cuộc đời mình.Kể cả cậu cũng vậy.Không có nhớ.Có thể huyết cầu sẽ lựa chọn được một người tốt hơn gấp trăm gấp vạn.Thiện nhân.Đứa bé thiệt không.Còn không có quyền lựa chọn chúng phụ thuộc hoàn toàn vào những người đã đưa chúng đến với thế giới này.Vì thế.Chúng ta không thể lựa chọn cách vô trách nhiệm với con được.Những giọt nước mắt mệt mỏi và đẹp bất lực.Cô biết mình nên phản đối thoại.Mình đến bác bỏ những điều vô lý khi đi.Nhưng tận sâu đáy lòng.Vì biết mình đã bị thuyết phục.Với cô một mái ấm cho đứa trẻ vẫn là điều quan trọng hơn tất thảy.Cổ phiếu cảm giác bơ vơ đến tận cùng của một đứa trẻ.Chị không có lấy bột điểm tự hào trong đời.Hình nền quốc không bao giờ cũng mong muốn và chắc chắn không để cân mình phải trải qua những điều.Thế.Thế là.Kết hôn.Đừng chạm như thế.Hợp để thức dậy và tự hỏi nên chuẩn bị gì cho buổi sáng.Không không thể không tìm.Không có lấy một lời cầu hôn.Hai con người cứ thế bước vào đời nhau bước định dài đâu mãi mãi.Có nấm lúc vì vẫn những người nhìn chiếc nhẫn trắng đơn giản trên ngón vô danh của mình.Tự hỏi.Nếu được chọn đó.Có đúng chưa.Người ta từng báo nhóm vô danh của con người có một mạch máu hút nối liền đến tim.Chính vì thế.Đeo chiếc nhẫn cưới trên altis.Như một lần nguyễn cho hạnh phúc dài lâu.Trên giường.Chỉ những người yêu nhau mới chế.Cẩm ly cô.Bạc hà.Có tiếng rồng xào phim hoài cửa kinh dị giật mình.Có mở cửa bước ra.Thì thấy như có bác ở lý làm vất vả để khám lại một người.Nhạc kinh.bảy diễn viên đang trong tình trạng say mê.Nhiếp ảnh gia đại tài.Gặp được chị.Khó quá nhỉ.Sao cô lại đến đây.sáu.Xem cặp đôi đến vậy sao.Cối xay gió.Vì khó chịu chức giọng điệu kể cả dù là trong cơn say của anh.Sự thật có những mối quan hệ đã định sẵn lúc đầu là như vậy.Chỉ sợ gì trước.Sống đàng hoàng thì cần chi phải sợ.Vì linh hồ lâu.Cho coi đi.Cái điệu cười khinh anh ấy như xé toạc tất cả.Nhưng mà tôi luôn có con lắc đi.Như quỳnh giáo và sự bất lực của chính cô.Chồng vấn tài chính giữa nè.Chó sàn so với linh.Cô nàng là người nắm giữ con át chủ bài.Cuộc hôn nhân bi kha.Thế nhưng giờ đây.Cuộc chiến thay lá bài ấy đóng phỏng tay người.Thạch cao cho lắm đến cuối cùng của nền ghép sọ để dưỡng một người.Câu đối tình gì với hành hạ đến như thế.Trong thoáng chốc tất cả mọi thứ dường như điều chỉnh lại.Vì có cảm giác như vô phản ánh mắt đang hướng về mình.Ừ thì thầm to nhỏ.Cái này còn mời ghé xem.Cô gái trợ lý đứng bên cũng nghe những cả người.Gọi bảo vệ đương quân ra khỏi văn phòng giúp gì.Vì lên trọng kiêm cậu bé trợ lý vội vàng vân theo.Chúng ta chưa nói xong chị định đi là đi sau.Em chụp tai vi trầm lại kiếm cao đẳng cho anh.Từ lúc cả hai tăng dần con.Viettel trắng nhanh báo về đứa bé trong bụng.Đẩy lên trễ kinh do tai nạn choáng rồi ngã xuống bậc thềm.Tin hay là.Bưởi.Bàn ghế đá.Bảng khung cảnh chính là.Một người đứng trên bậc cao.Một người đã ngoài bên dưới.Nhìn thế nào cũng giống những tình tiết chạm trán.Trong những bộ phim tình cảm thường chiếu.Đâu phải diễn viên và những tình tiết biết rằng nhàm chán ấy.Vẫn cứ xuất hiện đều đều.Việc dân chảnh kết quả đều như một.Tìm kiếm người ta cảm thấy nực cười như nhau.Hai đứa đừng dại trong phim.Vẫn vững vàng đến nơi đó.Ánh mắt anh nhìn phim.Acotec được cười theo cho bản thân mình.Đối mặt với linh cô khanh mang và mệt mỏi.Thế nhưng.Đối mặt với ánh mắt trước bấm nút này của kha.Bị xù lông chẳng khác nào xuống giếng nhỏ.Bạn của tao đi đừng nói đó khiến tôi mệt lòng thêm.Vì bồn cầu nghẹt tên rồi quay bước đi thẳng.Nhịp chung sống của hai người sau hôn nhân.Rượu dừa chẳng có gì đổi khác cả.Vẫn chạy cùng những dự án ở khắp mọi nơi.Vẫn không dừng những công việc đang có trên tay mình.Nó không hẳn là những bối rối thường thấy mà là cảm giác mệt nhoài.Và đấm chân.Một ngày khi phải cắt chế bản thân quen với vai trò mới.Lẩn tránh khi không biết phải đối mặt với nhau như thế nào.Từ sau sự cố với linh đề con mấy.Cả hai điều chẳng nói điều gì với nhau cả.Những câu chào hỏi vẫn bình thường vui chỉ cái tên linh ấy.Cả hai đều tránh nhắc đến.Có nhiều lần.Bị bắt gặp vẽ bụng đói lại thôi của kha nhiều điều bất ngờ.Cô gái thật quá mệt mỏi để có thể xoay vần cùng những chất vấn.Từ lúc ký vào đơn đăng ký kết hôn ấy.Cả hai.Đã mất đi một tri kỷ trong đời.Chiều thanh tâm.Vì phát hiện tại đang đứng đợi mình bên góc đường.Thoáng ngỡ ngàng.Cuộc đến.Sao cậu lại ở đây.Đã hai tuần rồi chúng ta chưa gặp nhau.Vì ai.Hả trả lời ở sài.Chẳng có được vợ chồng nào như chúng ta cả.Cho nên.Đi ăn thôi.Nhà thờ chạy.Thách thức quen đưa tay lên vuốt lại mái tóc cho em.Bữa ăn cá nhạc dễ ngủ.Vì thật sự mấy ngày gần đây.Vì không ăn nổi bất kỳ loại thức ăn nào.Chồng vừa ăn.Không biết bao lần tôi phải đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.Nhìn thấy.Đội bảy youtube.Cảm thấy l** khó chịu kinh khủng.Anh toàn cất bước theo huy.Thì bất chợt một bàn tay giữ lấy.Tiếng đàn giật mình.Nghe tiếng hát nào của minh phát ra từ sau lưng mình kèm theo đó là vòng tay mỗi lúc một siết chặt.Đừng bỏ em trai.Chúng ta ngay lúc này kết hôn được không.Em đồng ý nên anh quay lại được không.Không biết lúc này mình nên tránh xa nên trời đi thì cứ làm y như vậy.Phi nhung.Anh biết lòng mình cũng chẳng về vắng lặng.Dù thế nào đi nữa.Vẫn là cô gái anh ở mong muốn ước định dài lâu.Bài thơ dài.Thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung.Nước đậu đen.Toàn gặp đi vòng tay đang ôm lấy mình.Vậy mà.Vừa cảnh thai khi đang đứng rồi biết nói chuyện.Ánh mắt cô cứ nhìn anh cũng lên như vậy vẫn lạnh không buồn không.Không oán không hờn.Tất cả chỉ có nằm yên trong đôi mắt ấy.Vì quay đi.Điện thoại cho cậu bóng lưng bé nhỏ quen thuộc.Bạn vừa lắng nghe phần một của truyền thống.Ít ra còn có anh của tác giả diên vĩ.Điều k&v sẽ tiếp tục thế nào.Nếu điều dưỡng mối quan hệ khác có mềm lòng trước linh mà bỏ mặc đi không.Mời bạn đón xem phần hai của truyền thống.Nêu bản chất blog radio.Hãy nhấn like share.Bà để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Đừng quên những đăng ký và những thông báo những số vietlott về được mới nhất.Bạn cũng có thể gửi những tâm sự những sáng tác truyện ngắn của mình đến với chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blogradio.vn.Đăng nhập và gửi.Rất video được phát hàng tuần trên website và kênh you.Nước video.vn bạn cũng có thể tương tác cùng với chúng tôi thông qua facebook và instagram.Với từ khóa.Rất vui được chấm vn.Chương trình được thực hiện bởi hành hạ.Nhóm sản xuất glory.Với giọng đó.Hà dím.Xin chào tạm biệt và hình tượng này. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com