Blog Radio 632 - Giới Hạn Của Tình Yêu

blog radio 632 - giới hạn của tình yêu

Về các vấn đề bức video trên website và các youtube video.vn.Những khuyết điểm đăng ký và nhận thông báo thì không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Bạn thân mến.Trong cuộc đời này.Cái gì cũng có giới hạn.Kể cả tình yêu.Một người luôn bao dung.Cái thứ cho bà.Không có nghĩa rằng họ sẽ mãi yêu thương và yêu thích bất chấp.Có những buổi sáng thức dậy.Chờ tí lòng hết yêu.Thế là chia tay.Nhưng chẳng có điều gì xảy ra mà không có nguyên nhân của nó.Tình yêu là cả một quá trình full cấp.Chứ không phải là những hối hận chắc phá sau những lỗi lầm.Mở đầu chương trình mời bạn lắng nghe lá thư.Đừng để sự vô tâm giết chết tình yêu.Gửi đến từ bạn nghe trang.Tôi đã từng là một kẻ rất cố chấp trong tình yêu.Cách để nhiều năm.Tôi đã từng yêu một người rất nhiều.Tất nhiên khi yêu nhau.Mọi cảm xúc yêu thương giận hờn đều có.Tôi đã làm tổn thương người ấy.Người cũng đã làm tôi rất buồn.Tôi nhận ra cả hai không hợp nhau.Những mọi lỗi lầm.Tay trái của người ấy tôi đều bỏ qua.Thậm chí là tự bảo vệ cho họ.Thử nghĩ lại thì thấy mình ngu ngốc .Nhưng hồi đó ai nói gì cũng kệ.Chỉ cần người ấy vẫn xuất hiện.Không sao tầm mắt mình là được.Nhưng thật sự người ấy không tốt chút nào.Khởi nghiệp làm mọi việc theo ý mình.Thản nhiên làm tổn thương tôi.Dì ấy biết tất cả những việc tồi tệ của mình.Những luận tự cao tự đại cho rằng làm vậy sẽ không sao hết.Để tôi sẽ luôn bao dung cho mọi lỗi lầm.Đến một ngày.Chỉ sau một đêm.Tôi không còn cảm thấy yêu thương người đó nữa.Điều đó khiến chính tôi cũng ngạc nhiên.Gửi tư tưởng muốn kết hôn.Từ tự nhiên tôi cảm thấy rất muốn xa người ấy.Sự cả những cái ôm của người ấy.Lúc đó tôi cũng rất hoang mang.Sao có thể như vậy.Tại sao khi người ấy bắt đầu thay đổi thành người dịu dàng.Chăm sóc tôi hết mực.Thì tôi lại thay đổi.Lẽ nào tôi không yêu người đó nhiều như tôi nghĩ.Tôi đã im lặng và trốn chạy.Đã đi du lịch xa một mình.Để xem lại cảm xúc của mình.Nãy giờ tôi phải vui vì sự thay đổi của người ấy chứ.Tại sao lại là tầm giá chuối bờ và hết yêu.Tôi đã không liên lạc.Biến mất khỏi cuộc sống của người ấy hơn một tháng trời.Không muốn nhắn tin gọi điện .Mặc cho hàng trăm cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.Trở về sau chuyến du lịch.Tôi dứt khoát từ bỏ tình yêu của mình.Dù đã từng cố chấp bảo vệ tình yêu ấy.Địa lý thí nghiệm không đồng ý.Đề thi khó hiểu vì thái độ của tôi.Tại sao yêu thương vậy.Sau một đêm tôi lại những người khác.Dì ấy tìm mọi cách níu kéo tình yêu.Nhưng mọi sự quan tâm với tôi lúc đó đều là thừa thãi.Chúng tôi đã xa nhau như thế.Không online.Không cãi vã.Không có người thứ ba chen chân.Tình yêu không thể cố gắng khi một trong hai hết yêu.Sau này có đôi lần nghĩ lại.Tôi vẫn tự hỏi.Tao chỉ sau một đêm tôi lại thay đổi như vậy.Mình là người nhận tình và quan trọng tình cảm cơ mà.Từng trải hơn một chút tôi mới thấy.Chẳng có gì tự nhiên.Kể cả là cảm giác hết yêu.Là người ấy đã làm tôi hết yêu.Quá nhiều nỗi buồn chất chứa.Quá nhiều tổn thương không được xoa dịu.Quá nhiều những ấn tượng xấu trong mắt tôi.Tất cả chất chứa.Địa điểm một ngày lớn hơn cả tình yêu.Giống như một cái cây bị rút hết nhựa sống.Bị lãng quên.Đến lúc giữ ra bón phân tưới nước.Nhưng không thể tươi lại được nữa.Vì đã hiểu hơn từ trong cấp dễ rồi.Đừng cho rằng một người luôn tha thứ cho bạn.Thì sẽ vẫn tha thứ.Tình yêu thương bạn một cách bất chấp.Chuyện gì cũng có giới hạn chịu.Kịch cả yêu thương.Vì chúng ta chỉ là người dưng.Đến với nhau vì cảm xúc.Một khi cảm xúc bị làm cho thay đổi.Kết cục thất lễ sẽ là sự chia xa.Tôn trọng.Chăm sóc và phải nuôi dưỡng tình yêu thì hạnh phúc mới dài lâu được.Bạn cười lắng nghe là thư tâm sự được gửi đến từ đại bi a chan.Bạn thân mến.Khi còn trẻ.Tải trò rằng mình phải dành thời gian và sức lực để phấn đấu cho tương lai.Bà bầu quên một người luôn bên cạnh yêu thương quan tâm tới mình.Để rồi khi người ấy là lẽ rời xa.Đến một lúc nào đó ta chợt giật mình hoài.Tình như mình đã có tất cả.Nhưng sao lòng lại vụn vỡ thế này.Tiếp theo chương trình mười bảy là ngày truyện ngắn nỗi nhớ mùa đông.Từ từ đến từ tác giả trúc hạ.Đến đây trời lạnh.Cái này khiến việt nam đấy bất ngờ.Người ta đang tìm lát một chiếc kem.Đột ngột bị sốt thì được ăn quá nhiều.Gửi lại chả lên não khiến đầu tê buốt.Đối với lâm.Chưa bao giờ cô chuẩn bị cho một buổi lạnh ở một vùng đất xa xôi này.Trong suy nghĩ của cô.Miền nam luôn có khi trời ấm áp.Bắc mê và toàn đà nẵng.Đẳng kết không để xảy ra.Vậy thôi.Tải lại thích điều đó.Còn hơn là thấy lạnh đưa mùa như bây giờ.Không chết mất ẩm ướt ngựa quê cô.Chẳng thể khiến không khí tê tê khi chạy xe ngoài đường.Và đặc biệt.Làm nước như cứng lại.Nước và từng vụ vào sáng sớm.bảy mươi sáu cổ họng đã đỏ lừ.Tiếng hò ra thì bực bội khi đang mải miết làm về.Tiếp xúc khách hàng.Vật đồng xoài trong tách cà phê và chúc dung thì phải đứng lên.Giờ một chỗ khác chảy mũi.Và cứ thế hắt xì liên tục.Mùa lạnh ở biển nam gởi một nỗi nhớ xa xôi.Và dễ khiến người ta chạy lòng nghĩ về những điều xưa cũ.Nhưng đôi khi lại thấy được mùi như thế cũng có một thứ gì đó hay hay.Đó là tầm khoảng giờ nghỉ trưa.Mọi sự trở nên yên ắng lạ lùng.Lâm đã có thể thử hecta.Gửi lời đảm nhìn ra phía bên ngoài cửa kính.Làm những khóm layer đang gửi đón gió.Lá rụng đạn đánh ở những con đường rợp bóng cây.Những công viên có chồng thật nhiều bằng lăng trở nên vô cùng thơ mộng.Phải sợ.Chùa từ bất kỳ kẻ hở nào vào gian phòng này.Mơn trớn tâm thấy vô thức bồng bềnh của lâm.David một hơi thấy cảm thấy dễ chịu.Tục ngữ về quen dần với những buổi lại ở miền nam.Lúc sáng ra khỏi nhà vì có áo choàng.Đến chưa thì đã toát mồ hôi.Nhưng.Sau năm trước là công việc cảm nhận được cái lạnh ở vùng đất này.Khí hậu càng ngày càng thay đổi rõ rệt.Khắc nghiệt hơn đúng như dự báo.Thấy sự có mặt của dũng bên cạnh lâm trong suốt thời gian qua.Đã khiến lâm quỳnh vẫn những luồng khí này rất nhẹ từ bắc tràn về lần gục đầu bên bàn làm việc.Mặc kệ cho nỗi cô đơn tâm chiến thắng người.Và cu nhận ra mình cũng yếu đuối quá.Cô cũng đâu có gì khác gì những người con gái đang ở độ tuổi yêu đương.Cổ trang lịch sự nhận biết về sự ủy mị của mình hơi muộn vàng.Vợ tít.Qua đã đánh thức những thứ bị lãng quên trong con người mình quá chậm.Chỉ ra khỏi chỗ làm.Mặt trời có thể cảm nhận đâu đó trên vòm mây trắng xanh.Tinh tế sưởi ấm cho những con người đang lạnh lẽo.Bằng một thứ ánh sáng dịu dàng.Những tiềm năng ấy.Dường như lâm trông thấy rất rõ.Và có thể được xõa tóc.Ngước mặt lên đón lấy nó.Cảm giác như được hồi xưa mọi thứ.Lần quyết định gửi xe và đi bộ đâu đó một đoạn.Trên một con đường hai bên có chồng hai hàng cây nối dài.Cô muốn nước lên những vòm lá.Nghe tiếng chim chích.Vào nhầm trúng chỉ lô.Việc cánh.Thanh thản và bình yên.Vậy là lâm xét xe chạy ra ngoại ô.Đi tới con đường cô đã nhiều lần trông thấy.Nhưng chưa từng có dịp ghé qua.Lầm đã nhiều lần nói với dũng rằng.Lâm cần một màu xanh.Cuộc sống và công việc cuối năm ở thành phố phương nam này.Có thể ngủ gật lắm.Khi đó.Súng đã ôm lấy lâm và dựa đầu vào tóc cô.Anh chính là màu xanh của em đây.Chưa đủ sao cô bé.Lần cũng nhắm mắt lại và cảm nhận điểm hạnh phúc lên lời nhẹ nhàng và trái tim mình.Từ đó đến nay.Chưa bao giờ lâm đắm mình vào một màu xanh nào khác.Ngoài dũng.Thậm chí bây giờ.Khu đất sống với một từ hình dung được.Hoàn toàn tự do.Thì lâm vẫn chưa thể hình thành ý đi.Tìm cho mình một mảnh trời xanh mới.Dũng đến và ở lại với lâm như một cơn gió mùa hè mát rượi.Lần đầu tiên gặp mặt.Lần bị choáng ngược về nụ cười tỏa nắng.Từ hàm răng trắng.Tại đôi mắt nâu sâu hút của anh.Lầm khi đó chị là quốc khánh ở nói rằng bác sĩ nhất.Ở trung tâm chăm sóc khách hàng của một công ty này.Mỗi khi lần thuốc là một lời nói nào cũng đều cố gắng lắng nghe một cách thái quá.Cặp lông mày anh sau lại.Mua giấy công lên.Cờ tướng mặt toát ra về khối hài.Lực lượng gồm nhiều những lần sau.Lần sau nữa.Khi thấy dũng bên nên gãi đầu nói.Anh thích nghe giọng của em lắm.Lâm đỏ mặt nước ngang có chỗ đứng.Nhưng trong lòng vui một cách lạ kỳ.Rồi hết giờ làm.Dũng hai dẫn lâm đi ăn những món ngon mà lại rất bình dị của người dân khắp các miền đang sinh sống ở sài gòn.Tây tiến.Tỉnh lâm điểm của cốc cà phê bài trí theo một phong cách khác của kính.Từ yên tĩnh để ngắm nhìn mọi thứ xung quanh dũng nói chuyện rất hồn nhiên.Không hề rào trước đón sau.Không cần quá nhiều từ những khuôn sáo.Chị mà lại kiến lâm bị cuốn vào anh mỗi lúc nhiều hơn.Mỗi ngày.Giữ đều đem đến cho lâm bất ngờ nho nhỏ.Đôi khi chỉ là một chậu hoa con con được gọi là sen đá.Có khi chỉ là một chú dế.Được bầu trong một chậu thủy tinh có nhiều giấy màu được cất vụ.Có khi là những viên sỏi trắng.Có lúc nãy là những mô hình nhà cửa.Quyền được sinh sinh từ tay dũng làm lấy.Lần đón nhận nó như đón nhận tình yêu của dũng.Càng ngày càng lớn lên trong cô.Thế rồi chỉ sau một năm.Một mình lớp ngồi ngắm những thứ ấy.Một mình mà không có dũng kề bên nói cười.Sau một năm.Tất cả từ công.Mức lương.Mối quan hệ của lâm ở đất sài gòn đều được tăng lên.Chỉ duy nhất là dũng.Bài tình yêu của cô và anh là ở lại.Có điều cô không tài nào hiểu nổi.Tại sao mình lại yêu dũng quá nhanh.Bởi vì người ta thường nói.Thứ gì đến với mình nhanh quá thì cũng đừng vội vã ra đi.Làm không bụng bự.Chè bưởi non già.Khu đất ở lứa tuổi đẹp và sang bên nhất của đời người nhưng đủ chín chắn.Chứ không như những cô gái đôi mươi khác.Yêu là quên cả trời đất.Phải biết trước ngày mai.Gửi những người yêu sẽ thấy được ưu điểm đó của lâm.Thế mà.Dũng lại bảo cô đi.Dũng nói chưa lần nào thiếu lâm hồn nhiên với tình yêu của hai đứa.Lập lễ phép ngoan nói chuyện rất chừng mực và nghiêm túc với tình cảm.Anh lại nói tất cả những đủ đầy ở một cô gái như lâm.Cách trở nên thiếu thốn cho một tình yêu.Exciter đùa với dũng.Vậy là dũng bắt đầu thôi những lần đưa đón.Bài lâm tự trở về nhà bằng xe của mình.Đi ăn một mình.Lại chui được vào máy vi tính làm nốt những công việc chưa làm với công ty.Không buồn giận.Không tỏ ra ngạc nhiên thấy sốt ruột cho sự thay đổi kia.Quan niệm của lâm rất đơn giản.Có thể nhiều thứ cần phải tiết chế.Những công việc thì không thể nào dừng lại.Trừ khi cũng muốn tự mình đào thải.Còn dũng.Cô biết là mình yêu dũng.Và sẽ có rất nhiều cơ hội để gần gũi bù đắp cho anh.Cù chăm sóc khách hàng rất tận tâm.Giọng nói miền bắc nhỏ nhẹ đáng yêu với tất cả sự nhiệt thành.Xử lý quen thuộc và chiếm được hết cảm tình những người tiếp xúc với cô.Gương mặt trẻ trung được chăm chút kỹ lưỡng.Từ màu son tiếng việt kẻ mắt đến các mùi nước hoa đắt tiền tỏa hương thơm dễ chịu.Tất cả toát lên sự hoàn hảo mục đích hướng tới cái nhìn trân trọng hoàn thiện từ hai phía khách hàng.Và cô.Cô và khách hàng có lần dũng đùa hôm nào đi chơi với anh em thì không trang điểm.Anh xem thế nào.Làm hết khoảng hết lên.Ý được có được ạ.Bộ nhớ có khách hàng nào đó vô tình thì em lúc ấy.Dũng đã nói như nói vào hư không.Em xa giận với chính mình so với tuổi của em quá.Dũng nói đừng đối xử với anh như một khách hàng của em.Anh muốn thấy em cáu thì em đủ dậy.Thì em chua ngoa.Đánh đánh ghen tuông.Lúc đó lắm cười lớn.Vì em yêu anh.Em không thể làm những việc đó với người mà mình yêu.Những ứng dụng sẽ vui.Nhưng dũng lại lắc đầu buồn bã và dũng nói.Không em không hiểu.Anh cảm thấy cô đơn kinh khủng em mà.Đó là lần đầu tiên lần thì mất mát.Như dũng đã khiến cô thấy mình.Bé bị bỏ lại trên một chuyến xe đông nghịt người.Tuổi trẻ tình yêu của cô sự thánh thiện đến đón hè trong tình cảm.Điều qua mặt cô.Rồi tất cả trở thành một việc mời trên chuyến xe ấy.Làm sao để trải qua tất cả những trạng thái đó.Mà không có sự hụt hẫng hay bất kỳ sự trả giá nào.Lần chỉ muốn bình ổn để làm việc.Và súng cân bằng như bao người khác.Làm sao có được những thứ đó.Làm sao.Khi mọi thứ đối với lâm lại quá trơn tru.Dễ dàng.Chỉ thị đầu tiên khi đến thành phố này là vì công việc.Và cơ hội thử sức.Đơn giản thế thôi.Làm luôn đầu tư dành tâm trí cho những ý tưởng mà mình lên kế hoạch.Ngoại trừ tình cảm với lâm.Gọi điện một cách tự nhiên.Phải lên đón nhận nó như nhận một món quà từ cuộc sống.Hội những ngành những rồi đặt nó ở một nơi thật trân trọng.Nghĩ rằng đó đã thuộc quyền sở hữu của mình.Đến khi dũng đi rồi.Làm mới sách bị nhìn lại.Một năm yêu nhau kết thúc.Chỉ bằng vài phút ngắn ngủi như một đoạn phim không lời.Ta bị ám ảnh sau buổi cuối cùng ở quán cà phê quen thuộc của hai người.Lâm vẫn thấy rằng.Món quà của mình vẫn còn ở đâu đó.Ở một góc bài lâm đã đặt nó vào.Vì lúc này không thể sớm đánh được gì nữa.Chỉ có thể nhìn nó dần dần rời xa lâm.Ta mãi.Đừng gửi lại bực mình khi dũng đã lên xe đi mất.Cũng chẳng thể nghĩ ra được điều gì.Tất cả fifa một chút dung đưa lên miệng đắng nhất.Thực sự làm vẫn không thể khóc được.Quán nhỏ đi khắp đường trầm tĩnh như một màu lá úa.Điều hướng đến từng đợt gió buồn.Điệu nhạc quên chồng chiếc máy hát bài xa những lời phê.Bài lâm vẫn thấy tâm trạng mình phẳng lặng như mặt hồ thu.Tất cả trong câu lúc ấy hoàn toàn là sự trống rỗng.Nỗi buồn lần trốn đâu mà.Đất nặn đi về.Ngoài trời.Đừng có khi nhờ đến những thân cây xanh giả của.Chợ bắt đầu trút lá.Buổi đông vẫn thấy rõ ràng ở một góc nhỏ của thành phố hơn mười triệu dân.Bỏ qua tất cả những thứ ngột ngạt.Đắp đập đời thường.Thì buổi đông vẫn mang một hình dung đặc trưng.Bệnh liễu gợi buồn.Và mọi thứ tĩnh lặng hẳn đi.Đó không hiểu khách chứ ở quê cô.Những loại bán mắc buồn.Gợi lên những nỗi nhớ dai dẳng.Tâm tư làm bây giờ như một bản nhạc bị xáo trộn các nút âm.Nhiều cung bậc không đầu không cuối.Cứ thế tuôn ra mà không có cách nào ngừng lại.Hay đúng hơn.Lời dũng đã mang lại tất cả cảm giác hỗn độn này cho riêng cô.Cũng không rõ nữa.Tình yêu anh dành cho cô cũng giống như những chiếc lá kia.Chẳng thể thoát ra được quy luật tảng những của tạo hóa.Chẳng thể giữ mãi một màu xanh mướt dễ chịu và đáng yêu như lúc còn non tơ.Khi bà.Có quá nhiều điều không còn nằm trong tầm kiểm soát của chính nó.Bây giờ nó đã ở một vị trí khác cao hơn.Thì có cần phải chạy.Chạy và chạy nhanh hơn nữa.Cứu thế.Nỗi buồn lại trốn trong lòng cô mà không hề lên tiếng.Nhiều khi lên thấy mình khác người.Xử như nhu cầu chia sẻ và nhu cầu giải tỏa cảm xúc của cô bị một tảng đá chặn lại.Tí gì không thể nào thoát ra được.Làm nút của berberin được sai không.Gửi lâm sẽ gọi cho dũng.Rồi vừa khóc vừa kể lại qua điện thoại.Dũng sẽ đến và cô cào cấu anh.Sau đó nước lên từng hồi để được vỗ về.Để cảm nhận được vòng tay xiết chất.Những cái hôn đồng đàn đồng giết.Những lầm không thể.Có một sức mạnh vô hình nào đó không cho phép cô bước qua những làn da mỏng bên kia.Lâm vẫn chính là lâm.Chỉnh chu và nguyên tắc.Bài viết dùng toàn bộ sức sáng tạo của mình trong công việc.Vũ khí trở về nhà.Khi đã thích công việc ra khỏi đầu.Cô thấy lạc lõng với cuộc sống đến bế tắc.Không biết phải làm gì khi không có dũng.Không có người thân bên cạnh.Cụ thể một màu xanh ngăn ngắt của một khoảng trời rộng.Của những tán lá có đánh xuyên qua.Mỗi buổi tan ca.Đầm suông thường và nhiều lần chạy xe trong vô thức.Nếu có điều gì đó khó gọi tên.Cú đấm như lòng bình.Nhưng tuyệt nhiên không thể thoát ra cảm thức mưa hồ.Youtube.Thì lâm vẫn nhớ anh.Những sự như lòng cô đang cần một điều gì hơn thế nữa.Ngoài công việc thì lâm còn có những gì nhỉ.Lương cũng giống như hàng trăm hàng ngàn những người trẻ ở thành phố này.Cứ luẩn quẩn với chính mình.Đàn cá kiếm cá cánh cửa với bên ngoài.Bà cứ cho rằng mình đang được tiến xa.Tệ hại hơn.Cảm xúc cứ mỗi ngày thêm chai lì.Cảm giác mất mát thật nhiều.Bạn gửi mình đang rất ngủ đầy phiên bản.Lâm thèm thấy giọt nước mắt của chính mình rơi phổi.Tìm một nỗi đau vô thường nào đó đến với mình biết bao nhiêu.Cũng như buổi trưa hôm nay.Khi đã đến lúc khoảng không gian thoáng đạt hơn.Lâm đang đi trên con đường rất hiếm hoi của vùng ngoại ô.Hãy bên có trồng những cây so đũa dài.Xen lẫn những cây cầu.Và quần áo vứt tín-cn dụng đầy dưới cờ.Màu tím trà cũng chẳng thấy cá hơn là mấy.Đầm thấy nhẹ nhõm nhưng vẫn trống trải.Từ nơi này.Nhìn về phía bên kia đường.Đó là biển xây thành phố.Nêu những cuộc chia tay và hội ngộ cùng một lúc diễn ra.Có rất nhiều người.Nhưng dường như không ai bơ vơ như lâm ca.Họ biết họ gì đâu.Và điều gì chờ đợi họ sau khi kết thúc chuyến hành trình.Có thứ gì đó đã vỡ bụng ra trong lâm.Bản quyền anh nghe truyện ngắn được người đến từ tác giả trúc hà.Câu chuyện như một lời nhắc nhở những người trẻ chúng ta đừng mời vui đầu vào công việc mà đánh mất người yêu mình thật lòng.Liệu có quá muộn không thì bây giờ mới chợt nhận ra mình phải quan tâm nhiều hơn đến người ấy.Tiếp theo chương trình.Mời bạn đến với lá thư một bịch nỗi lòng của một chàng trai.Anh vô tâm như thế.Em có trách anh không.Được gửi đến từ bà jenny.Em biết không.Trên đời này thứ đau lòng nhất không phải sự dài rộng của lòng người.Cũng không phải sự cách trở về địa lý xa xôi.Mà đó chính là sự hiểu lầm và sai cách trong tình yêu.Đêm nay anh không ngủ được.Anh nghĩ mãi về chuyện của hai chúng ta.Hanoimilk nhau không dài.Không nhắn.Mình là buổi tình đại học.Mà đã gắn bó đến tầm khoảng thời gian.Thứ sáu tuần nhập học đầu tiên.Buổi sinh hoạt câu lạc bộ đầu tiên.Ngày xấu quá chính trị là anh đã gặp em.Lúc em chọn biệt danh.Anh đã lấy cái tên mà ngay lúc đó anh nghĩ là được ở trong đầu.Mèo.Loài vật thân yêu thích nhất.Và đó cũng chính là cái tên mà sau này hai đứa mình gọi nhau trìu mến.Trước khi gặp em.Lòng anh đã đóng băng vì rất nhiều thứ.Chuyện gia đình chuyện tình cảm.Vốn dĩ nơi đã đóng băng từ rất lâu rất lâu rồi.Nhưng em là người đã làm trái tim anh sống lại.Nó làm cho anh có cảm xúc.Thứ cảm xúc của một thằng con trai bình thường.Em kể với cả thế giới rằng em thích anh.Còn bốn vị trí là một người sống hướng nội.Alo thích ôm những bí mật mà chẳng kể với bất kỳ ai.Chúng ta nhận lời yêu.Anh vẫn nhớ cảm xúc vô luôn khi đó.Anh bảo em.Anh không biết cảm xúc này là gì.Cũng không rõ có phải vì anh cô đơn không nữa.Nhưng mình yêu nhau em nhé.Anh vẫn bơ với suy nghĩ rằng thứ tình cảm đó là thương hay thật lòng là.Là muốn đền đáp sự đợi chờ của.Hai bản thân anh đã không còn lớp băng lạnh giá.Anh đã nghỉ hưu như một lũ.Đó là khoảng thời gian đáng nhớ của anh.Có lẽ là đẹp nhất.Bao nhiêu kỷ niệm trên facebook.Bao nhiêu ảnh đăng lên.Những lần đi ăn ở những nơi chưa bao giờ đến.Anh cũng không thể nhớ được hai đứa mình đã đi được bao nhiêu quãng đường ở thủ đô hoa lệ và số bộ nè.Tạo một album chung trên facebook đã đến hơn trăm bức ảnh.Toàn hình và mốt ăn hai đứa đã từng nếm thử.Đi qua bao góc cắt phố phường hà nội để tìm những địa chỉ ăn ngon.Thực sự rất rất rất nhiều kỷ niệm của anh đã gắn liền với em.Anh tự hỏi.Nếu không có em thì kỷ niệm bốn năm đại học của anh là gì.Chắc chỉ là cắm mặt vào chơi game.Đọc sách.Về những hành động cứ lặp đi lặp lại nhàm chán theo một quỹ đạo.Chúng ta bù trừ.Em nhắn.Anh lại trăm lần.Em thích điều lãng mạn ngọt ngào.Anh khanh và sống thực tế.Có lẽ điều duy nhất chúng ta giống nhau.Lịch sử tôn trọng tình cảm và đều có yêu thương là điều hết mực thiên nhiên.Anh không thể giống mọi chàng trai khác.Sẽ chịu chuồng quạt.Hãy quan tâm em.Anh chỉ là một người bạn tính cực kỳ vô tâm.Vợ đang bối rối không biết nên quan tâm em như thế nào.Em vẫn bảo rằng anh vô tâm.Nên anh đã cố gắng sửa những tính xấu của mình.An toàn trong mọi cách anh làm.Chính ảnh của từ dần thấy sự thay đổi của mình sau từng năm.Những trò mất em.Anh vẫn chỉ nhiều nhất một khoảng cách nhỏ nhoi đến em.sáu sáng rồi.Còn nhiều điều muốn nói mà không biết nói như nào.Còn nhiều điều lắm mà không biết viết từ đâu.Tính anh không được giàu cảm xúc như em.Không có tính nghệ thuật.Văn chương và em.Những cuộc trò chuyện mà em luôn chứ thích kể chuyện.Còn anh chỉ biết lắng nghe.Thì em khóc.Chỉ biết ôm em bảo.Muốn kể anh nghe.Khi em ốm.Không thể nhắn tin rối tiếp thăm hỏi hay chạy ngay đến trước em để thăm nó.hai mươi bốn giờ chỉ có thể làm xong.Và tranh thủ lúc rảnh rỗi mua thuốc bàn đến.Lúc em cần anh nhất.Anh đã không thể ở nơi đó.Lúc anh và em cách xa nhau.Kiếm nỗi buồn.Anh chỉ biết rõ những dòng lách cách.Mà nhìn chữ đã xem im lìm.Em nói thời gian này không muốn gặp anh nữa.Tập trung cho những tự do và đam mê của em.Em từ đầu tới cuối luôn chủ động trước.Kể chuyện tình yêu đương.Những câu chuyện về.Cô ấy đi chơi.Còn anh mới bị đau.Có lẽ như thế là không đúng với một người đàn ông sao.Nhưng vốn dĩ.Buổi chiều theo ý em thôi.Vì anh muốn em được toàn quyền làm những điều em thích thú.Trời sáng rồi.Anh không thể ngủ nổi.Anh vô tư.Anh không được như những người đàn ông mà em kể.Nhưng bây giờ.Thực sự anh rất muốn nhắn.Em muốn ăn gì nè.Trở lại bằng váng sữa đến nhà.Đèn điện sáng.Trở lại nghe tích cực chuyện trò đời em.Em.Có chán không.Bản quyền lắng nghe tâm sự của một anh chàng khô khan và có chút gì đó vô tâm bị động.Để rồi đến khi cô ấy im lặng.Anh mới tự nhìn lại bản thân.Nếu mọi thứ trên đời đều cần phải học hỏi thì cách yêu một người là thứ chúng ta phải học rất nhiều.Bạn có suy nghĩ thế nào về blog radio tùng đây.Hãy nhấn like xe và để lại bình luận cảm nhận của bạn nhé.Lúc radio được phát hành hàng tuần tại website và kênh youtube blogradio.vn.Đừng quên những đăng ký kênh và dẫn thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới.Mình nhớ bạn có những lá thư tâm sự hay câu chuyện gửi đến chương trình.Mời bạn truy cập vào website blog radio chấm vn.Đăng nhập và gửi bài.Chương trình được thực hiện bởi hàng nga với các dòng đọc tt.Sen.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com