Blog Radio 635 - Cho Tôi Tấm Vé Tìm Về Tết đoàn Viên _ Video Cinematic

blog radio 635 - cho tôi tấm vé tìm về tết đoàn viên _ video cinematic

Bạn đang nghe blog radio trên website ở cần giuộc.Lapro.vn.Hay những đăng ký và nhận thông báo để còn gọi lửa những chương trình mới nhất.Bạn thân mến nếu có một chuyến du hành quay ngược về quá khứ.Khi bạn muốn thay đổi điều gì.Liệu hàng có sửa lại những ký ức buồn để có những kỷ niệm đẹp hơn trong cuộc sống không.Tết thường được coi là dịp đoàn viên.Khi cả nhà quây quần sum họp sau một năm học hành lao động miệt mài.Nhưng vì một vài lý do nào đó mà những ngày tết xưa cũ lại trở thành những mảnh vỡ trong ký ức của.Gửi.Mở đầu chương trình của từng hai.Mời bạn lắng nghe truyện ngắn giả tưởng.Món quà du hành về quá khứ.Đưa cưới đến từ tác giả phần lưu.Sài gòn mười tám.Ngày bảy tháng bảy năm hai nghìn lẻ ba mươi.Chiều sức nắng trên ngọn sầu đông.Tôi thẫn thờ nhìn mặt trời ngủ yên.Sẵn sàng nuôi và cùng cửa kính sáng loáng của tỉnh năm mươi.Tải nhạc lossless.Cái quái gì đang xảy ra với cuộc đời tôi vậy.Tôi bất thuận nghịch cái gì bản thân.Tài tử trà xanh.Mình là cô gái xui xẻo nhất trên đời.Vâng.Chắc chắn là vậy rồi.Sự nghiệp.Ước mơ và hoài bão.Tất cả dường như đang trốn chạy khỏi tôi.Dù cho bản thân có cố gắng níu kéo tới đâu đi nữa .Thì kết quả.Vẫn là con số không.Tiếp viên hàng không của hãng mc.Không.Mày chỉ là một nhân viên làm việc bán thời gian thôi.Căn hộ chung cư cao cấp.Không.Chỉ là một căn nhà thuê nhỏ người ta lỗ mũi mà thôi.Chán nản và gần như tuyệt vọng với cuộc sống hiện tại của mình.Tôi vừa lấy hết một cuốn sách đọc cho vơi nỗi sầu.Bất giác tôi mở sách đến trang bảy mươi thì thấy một thời gian khi nào giống một nghìn chín trăm bảy mươi ba.Từ cẩm thiên quan sát kỹ càng.Đập vào mắt tôi là một dòng trưởng hoàng nhiều được viết bằng tiếng anh.Time travel with your story.Tạm dịch là du hành thời gian.Buổi tàu chuyện của quá khứ.Ở bên trí có kèm theo địa chỉ.ba trăm lẻ sáu/mười bốn/chín hoàng văn thụ quy nhơn bình định.Cái quái gì nữa đây.Đây là nhà tôi mà.Thời tiết những tư vấn này đi.Tuổi đoàn kết với anh hay vào sọt rác.Và trở lại với cuốn sách.Nhưng không biết điều gì đã làm tôi thay đổi.Tôi vội vàng lấy lại chiếc váy ấy.Rời khỏi tòa nhà một cách nhanh chóng.Phải trở lại với căn nhà trọ của mình.Có những suy nghĩ mông lung.Bơm hạnh đến khó tả.Tựa bài hát ở trong ba lô phải bộ đồ .Trần ba cái áo thun kèm theo những vật dụng cá nhân cần thiết.Đi thẳng ra sân bay.Trở về với quê hương.Tôi ngủ li bì suốt chuyến đi.Khoáng chất đài tiên quyền nhà.Tả một điều kỳ lạ.Lại chẳng ai ở đây nhận xa tôi cả.Ở đây tôi như người vô hình.Bà mẹ.Con này thì.Từ nhai trong vô vọng.Ở rừng như không biết đến sự tồn tại của tôi.Họ đang chìm trong cái phá.Tôi như chết điếng với cái cảnh tượng trước mắt.Nhìn quan các căn nhà trong sớm tôi chợt nhận ra.Đề nghị đang làm ngày mùng một tết.Ngày đầu năm hai nghìn lẻ mười ba.Quá khứ của gia đình đang được tái diễn trước mặt tôi.Hình ảnh tôi năm mươi tuổi đang khóc hết nước mắt.Khi bàn thắng thì đặt những ly rượu mà người ta hai trưng bày trong nhà.Vào mỗi dịp quan trọng.Bài tôi trông rất khốn khổ.Với gương mặt tiều tụy làm cho dương vật dài khỏi nỗi đau.Thời sự mất mát để chống chọi với thời tiết khắc nghiệt bằng những lời giải thích với bà tôi.Hai chị tôi trong sức bình thạnh.Dù cho họ đã quá quen với cảnh này rồi.Cũng dễ hiểu thôi.Ở hoàn cảnh gia đình tôi lúc này thì có vẻ là vậy.Bà giúp đánh bạc cấp các con phố khi bà đang mang thai tôi được mười tuần.Vào cái đêm ấy dường như bà không muốn sống nữa.Tôi có thể cảm nhận được nguồn sinh lực yếu ớt trong mỗi bước chân.bảy tiếng khóc nức nở của bà.Ngày thứ nhất trong chuyến đi kỳ bí kết thúc một cách đầy kỳ lạ.Từ vựng sinh hoạt trong gia đình bình thường.Như bao tiền viên khác.Nhìn thời trang ở đây trôi qua quá nhanh.Đến nỗi làm con người ta cho áo ngực.Dùng sợi trước những biến cố của cuộc đời.Một ngày của tôi như một trang sách vậy.Tôi sống lại với những ký ức tuổi thơ.Để ám ảnh.Mở một trang sách là một câu chuyện của quá khứ.Của tuổi thơ dữ dội là hiện về trước mắt thôi.Tôi thích đi trên chiếc giường của thời niên thiếu.Với những ý nghĩa mơ hồ.Tinh trùng báo thức năm giờ sáng của mẹ tôi lại vang lên như thường thể làm tôi thức giấc.Bà có thói quen tập thể dục nhưng hôm nay người bài dường như chẳng có chút sức lực nào đến nhồi chạy.Phải chăng là sự chán ghét phải nằm chung một giường với người đàn ông ấy.Bà tôi.Biên bản hội nghị về sinh cá nhưng và rời khỏi nhà.Hồng này lại là một bi kịch đầy thú vị khác nữa của cuộc đời tôi.Không phải việc có hướng sính ngoại mà tôi chia tay phong tục của người việt nam.Nhưng cái thuế trọng nam khinh nữ của những bài nhạc thập niên chín mươi.Chị đánh với bị trừ khử một cách triệt để.Không hay cho gia đình tôi bà nội mình là một người như vậy.Một kẻ trọng nam khinh nữ với những suy nghĩ lạc hậu.Không hợp thời.Và lại càng xui xẻo hơn nữa là giao điểm tôi đã để hết cho những suy nghĩ của nội.Ảnh hưởng quá nhiều.Vì điều kiện kinh tế gia đình không cho phép nên cả nhà phải dọn về ở chung với nhà nó.Bà kể lạnh chị gái tôi còn tệ hơn một nước ở đời.Vì là con gái nên phải xuống chuồng heo ngủ.Những chỗ cho cháu đích tôn của bạn ở.Vietcombank được cháu trai mà mẹ tôi đã bị kinh nguyệt một cách thậm tệ.Ông bà ta có câu.Tức nước vỡ bờ.Mẹ tôi đã vùng dậy đòi lại con bằng phấn có cho con em mình.Và kết quả là cả nhà tôi đang bị lỗi sai đường dưỡng đêm trời mưa tầm tã.Tại sao những cảnh tưởng thì lại chuyển về chứ.Tất cả đã là quá khứ rồi.Tại sao lại lần nữa xát muối vào vết thương lòng của người khác như vậy.Chúc.Chuyện gì đang xảy ra thế.Tại sao tôi đã nhận được các tấm vé chết tiệt đó chứ.Ai đã kịp nó vào sách của tôi.Nếu tôi thắng thường quan chiếc váy ấy vào sọt rác luôn.Thì đến chở lòng tôi đã không đau đến vậy.Thẩm chất bán thân.Tôi dạo bước thẫn thờ quanh các con phố lồng rất muốn chúng chán quá khứ.Trốn chạy khỏi những ký ức kinh hoàng của một thời xa xưa ấy.Bất chợt tôi nghe có ai đó gọi tên mình.Chồng tôi lúc này là cảm giác lạ lắm và chúc vui vẻ mừng ở một nơi mà tôi gọi là quý.Chẳng ai biết sự tồn tại của tôi kể cả gia đình kể cả những người mà mình tin tưởng.Và yêu thương nhất và giờ đây ngay lúc này có một người hoàn toàn xa lạ.Tên tôi hát đưa cho tôi một lá thư.Để.Kính gửi quý cô rất vui vì cô đã sử dụng chiếc vé của chúng tôi.Thực chất là món quà du hành việt quá khứ của quý cô.Chương trình chỉ còn một ngày nữa là kết thúc.Xin chia buồn cho quá khứ.Nhạc tuổi thơ bất hạnh của cô.Ngày cuối cùng.Cuộc cấp một tuần huệ cơ có thể thay đổi quá khứ của mình để viết nên những câu chuyện.Những cảnh sắc tuyệt.Bài toán sau có nên được hưởng điều đó sớm hơn.Tôi sẽ giữ mãi những ký ức ấy.Tìm những bài học cho bản thân.Quyết định là ở cô chúc cậu may mắn.Tất nhiên rồi.Mình sẽ thay đổi.Đây là cơ hội ngàn năm có một mà.Mình sẽ có một tuổi thơ tuyệt đẹp với gia đình hạnh phúc.Không còn bị ghẻ lạnh nữa.Từ chỉ cảm thấy bản thân mình ngu ngốc kinh khủng với cái suy nghĩ ấy.Không phải mọi thứ cứ tự nhiên sẽ tuyệt vời nhất sao.Đúng vậy.Mình sẽ chẳng thay đổi gì cả.Bởi lẽ mỗi người sinh ra đều là nhân vật chính trong vở kịch.Mà tạo hóa đã dừng lại.Vậy tại sao chúng ta không để nó thì sao một cách tự nhiên và thuần khiết nhất.Nếu muốn trở về quá khứ để thay đổi điều gì đó.Thì tốt nhất phải nên nhìn về tương lai.Và chính chỉ hiện tại.Có gửi không ai tránh được đau cổ.Bởi thế cuộc sống có sai lầm.Có nước mắt.Các khổ đau.Thì mới thú vị chứ.Đúng không.Cái đó đã từng nói với tôi rằng.Cuộc đời là quá trình hoàn thiện bản thân tuyệt vời nhất.Của mỗi người.mười chín những điều tồi tệ nhất mà xã hội đã đẩy đưa đến vector.Số chín là những người thầy vĩ đại nhất người ta vững vàng hơn trong cuộc sống này.Tin vào bản thân.Từ bức thư ấy và về nhà.Các cảnh tượng trước mắt làm tôi bất ngờ quá chừng không cãi vã không ghé là.Mà là hình ảnh nhà tôi đi ăn hải sản.Bố mẹ con cái cười nó vui vẻ với nhau.Trung thực sự là một gia đình hạnh phúc.Và cái kết đoạn phim năm ấy năm hai nghìn lẻ mười lăm.Quả đúng như logo đã khẳng định trong tiểu thuyết nhà giả kim sang.Cuộc sống sẽ chỉ là tùy cảm trần tục.Đừng đi.Để đôi mắt của chúng ta.Cũng chỉ có tủ khoảng chừng từ.Tắt đường tiểu.Xe đua có ánh sáng nước nếu bạn đi tìm.Bật đúng vậy.Sẽ luôn có ánh sáng nếu rảnh đi tìm.Thực ra thì quá khứ của tôi cũng chẳng có gì ghê gớm.Nói thú vị ấy chứ.Như những thước phim vậy.Mục thiết bị buồng thở của cuộc sống.Hiện ra trước mắt tôi với những cung bậc cảm xúc hỉ nộ.bảy yếu tố của con người.Vui mừng và hạnh phúc.Tôi đến trường cháu và bán đất sài gòn.Tiếp tục cần được theo đuổi ước mơ.Phải bảo của bản thân.Tôi mua một chiếc vé máy bay hạng thương gia bằng số tiền tiết kiệm của mình.Lồng bẫy chim và những kế hoạch bước tiến mới cho từng thai.Tổng có một người đàn ông trong sách là ảnh người vào chiếc ghế bên cạnh tôi và nói.Chọc em.Quyết định có thể sáng suốt đấy.Tôi thích một gia đình như vậy.Một nơi dành cho cô những bài.Mà không đâu có thể bỏ tiền ra mua được.Cô gái.Đã nói đúng đấy chứ.Bạn vừa nghe truyện ngắn món quà du hành về quá khứ của tác giả và lưu.Nhân vật chính đã có cơ hội quay về và sửa lại quá khứ của mình.Những câu đã không làm.Những việc diễn ra tự nhiên vẫn là tốt nhất.Quá khứ ấy dù bất hạnh khổ đau cùng để lại cho chúng ta những bài học và có bỏ tiền ra cũng.Không mua được.Điểm thay đổi một điều gì đó tôi cần hết tài liệu bắt đầu từ hiện tại.Tiếp theo chương trình bàn thắng kể chuyện ngắn.Tết buồn.Của tác giả của đá.Tết là dịp để mọi người quây quần vui vẻ bên gia đình của mình.Nhìn đâu đó hết trong cuộc sống này chúng ta vẫn bắt gặp những mảnh đời hay những tâm hồn lạc đi.Luôn khát khao được yêu thương sẽ chia.Hi vọng tết đến nụ cười sen nở trên môi mỗi người.Phụ nữ vùng tạm dừng chân ngoài cửa.Hãy cùng cháy lòng mình và đồng cảm với những tâm hồn như thế.Trong cuộc sống này.Bản nhạc.Ngày thường cái xóm nhỏ bên sông yên ấm vì người lớn đi làm còn lưu trả đi.Hôm nay lại sẵn sàng hơn hẳn những ngày thường.Trả lại đã hai mươi bảy tết rồi còn gì.Một cuộn tròn như con mèo trong chiếc chăn ấm áp.Đôi mắt liên chi muốn ngủ nữa.Ngoài kia có tiếng mấy bài gọi nhau đi chợ tiếng trò chuyện rôm rả của mấy bác đang sửa nát trong trên bến.Tết nhất mọi thứ đắt đỏ quá.Lát chồng bao nhiêu một chục hả bác nằm ngủ.Ngày mai còn đắt hơn.Mấy đứa trẻ con nó đùa trên thuyền sông khoe áo mới một thế vui vui trong lòng muốn chạy ra ngoài.Ghép ảnh.Sắp tết rồi.Trời xa lắm mập đứng nóng bởi vì.Hôm nay mày đi chợ sớm chắc sẽ buồn nhiều thứ tết vui thật.Baby rồi.Mục ruồi dưới mắt chảy ra đón nè.Mẹ có mua bánh đa cho con không và bánh rán nữa.Của cô đây.Bố của chị thế là nhanh.Những đứa vào giúp bé nào.Cả nhà ấm cúng hơn mỗi ngày.Bàn thờ đang được bày mâm ngũ quả.Bánh kẹo.Sửu.Mặc cứ đăng xong chị sa chị vào bận rộn giúp mẹ.Gặp ai bọc cũng khoảng miền chào người vui vẻ nói.Sắp tết rồi bác ơi.Sắp tết rồi cô ơi.Buổi tối dòng sông như sáng những kịch lăng tâm khi đàn điện từ trong nhà từ các quán nhỏ.Tìm những con thuyền nhỏ trên sông chiếu xuống.Lịch sử mở trang trên cành cây.Mặt song kiếm vạn vật xuống thu mình và cái áo khoác lớn.Để trúng cái lạnh của sương muối.Thời trang ngân hà.Trong nỗi mong chờ tết của mẹ.Mẹ đang gói bánh chưng một chạy từ tiền phong về.Sở hữu thỉnh.Mẹ ơi.Cách làm nó bảo tôi chào thừa sẽ có chúng nó đến xông đất cho.Thế nhà mình là ai hả mẹ.Chiếc lá rồng trồng cây.Màu sắc mộc đường.Bạn lúng túng.Mọc lại phục máy lên đáng yêu.Thai nhi con sang bảo tàng ngoài sang xông nhà nhé.Bàn tay này cứng lại trên chiếc bánh đang khó giữ.Ngước nhìn đôi mắt thơ hay đang chờ câu trả lời.Tổng nhà phải là người đàn ông.Ngoại già rồi không sang được đâu.Tối mùng canh sẽ có người xông nhà cho mẹ con k.Hay quá.Con này giống như cái lân.Nó kể khi có người xông nhà đến.Bữa nào tao dậy cho ăn đùi gà.Được tiền lì xì rồi đi hái lộc.Bạn cũng như thế phải không mẹ.Bài thơ dài trong tiếng cười giòn tan của mỹ.Nhưng mà mẹ ơi.Cách đặt nó bảo xông nhà vào đêm giao thừa.Mà sao nhà ta lại xông nhà của tối mùng năm.Thôi thôi.Còn đi chơi đi để mày tối nốt cái bánh này.Buồn rồi.Mục tiêu vui khi nghĩ đến hôm có người xông nhà.Kể từ ngày một biết nhớ thì chưa năm nào có người xông nhà.Nhìn thôi.Một lời quên ngay ý mà.Khi chạy đi chơi với đám bạn đang đùa mày kia.Giao thừa ngoài kia có tiếng pháo hoa đỗ xanh xanh một góc trời.Mọi người đi hái lộc đi chơi đêm giao thừa tiếng cười tiếng nói sông pha.Ngôi nhà nhỏ.Để con mọc cũng đón giao thừa.Mở ch đùi gà và sắn bánh chưng bỏ vào bát của một.Con gái của mẹ hay ăn chóng lớn nhé.Mặt cười hiphop.Tiếng cười trẻ thơ từ ngôi nhà nhỏ trên thuyền sông.Để ấy có mẹ.Bảng.Đang đón giao thừa ở cùng chảy nhất.Bực đến từng ngày.Hôm nay là mùng bốn.Mai mùng năm chuột.Tối mùng năm.Mộc đi xa đi phải ngoài cửa.Chuột chạy ra ngoài cổng.Một đời đã buồn ngủ cả mắt.Sao gửi mà mẹ bảo xông nhà vẫn chưa đến.Bài khấn cảm của đàn nốt chiếc áo len.Mỗi lần cứ vào nhà nghỉ.Một lần thấy mẹ đang xong một chiếc áo.Mẹ ơi.Sao vẫn không thấy.Thấy gì hả con.Người xông nhà mình ấy.Mày nhắn tin gì đứa con tuổi kỳ.Đừng có khoe.Vì thức đợi và chẳng bao giờ đến.Bánh gừng đang ôm học vào lòng.Cổng trại.Mẹ xin lỗi đã nói dối con.Thực ra không có ai đến xông nhà cá.Mặc vùng phòng.Giấy này viết trong lòng mẹ.Cô bé vùng bỏ chạy ra tiền phong.Mặt nước tĩnh lặng và cảm giác lạnh buốt trong lớp sương chiều.Tại sao mẹ lại nói dối mộc.Một người đó là nhi.Những con thuyền giấy nhỏ từ đâu giặt tới đang trôi tư lự trên dòng nước lạnh.Nó bị ướt rồi nhưng không chìm.mười bốn nó với tay lấy nó.Nhìn xa quá.Bà đã đứng sau mọc một lúc lâu.mười chín nghìn một đang ngồi bất động.Đôi mắt của bé nhìn theo con thuyền trái đang trôi.Về nhà đi con.Mộc không nói gì.Lạnh lạnh đứng dậy.Ơi.Rau cải về trời.Rau răm ở lại.Chịu lời đắng cay.À ơi.Mẹ su bọc vũ.Có thể tưởng bọc lá ngủ say.Mày thì thầm trong những giọt nước mắt.Con gái.Xin lỗi.Có thể sau này con lớn lên.Mẹ sẽ nói chỉ cần biết.Ngày mùng năm tết.Làm bị mất.Của bố con.Ông ấy ghi đánh mất rồi.Chứ không phải đi đâu đó lâu chưa về.Để con muốn con cu nên.Mẹ đã nói dối.Nhảy nhảy bố sẽ về.Và xông nhà cho mẹ con mình.Mộc chưa ngủ.Giọt nước mắt rơi ra.Từ khóe mắt của cô bé.Một giả vờ nằm yên.Không bố mẹ biết cô bé tuấn vũ.Bị lau nước mắt trong phòng.Còn lại mẹ ngủ rồi.Sự cảm động trên từng bước cỏ úa.Gió mùa đông bắc đang viết bài ngôi nhà nhỏ.Dòng sông vẫn lửng lời trái.Cả thành phố vẫn sáng đèn.Địt mai mùng sáu tết.Bạn vừa lắng nghe blog radio.Cho tôi tấm vé tìm việc tết đoàn viên.Ngày tết được sum họp bên gia đình.Là điều bình thường với nhiều người.Nhưng lại là niềm khao khát của nhiều người.Vi khuẩn có một nơi để trở về.Coi những người đang đợi chờ bạn.Mình hãy trân trọng điều đó nha.Nếu bạn muốn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến với chương trình.Mời bạn truy cập vào website.Docbao.vn.Đăng nhập và gửi bài.Blog radio được phát hàng tuần tại website và kênh youtube lớp video.vn.Đừng quên những đăng ký và những thông báo.Đi không bật lửa những chương trình mới nhất nhé.Chương trình được thực hiện bởi hàng khác qua dòng.Hạt diễm.Xin chào tập một.Vải hình đẹp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com