Blog Radio 659 - Chúng Ta Là Những Chú Chim Nhỏ Khao Khát Bầu Trời Tự Do-t_

blog radio 659 - chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do-t_
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blogradio.vn.Youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của từ.Nếu ở hà nội bạn sẽ biết để những căn nhà cũ kỹ bao quanh bởi những chiếc lồng sắt như những chi.Chim.Nghỉ thuê nhà chỉ có hai kiểu.Một là những người muốn trải nghiệm cuộc sống thơ mộng.Và có chút hoài cổ.Ai là kiểu người không có tiền.Thành phố cebu và trò chơi.Sẽ thấy cuộc đời ba con người trôi dạt vào nhau.Sự thành những chú chim nhỏ.Tấm chồng chất lượng tuyệt đẹp nơi khác máy.Những chiếc khi nào tôi khao khát bầu trời tự do.Trong chương trình của tuần này.mười bảy là nghe truyện ngắn.Đồng chí nêu các máy của tác giả tiêu xanh.Mỗi chúng ta đều là chú chim nhỏ.Nhìn bầu trời bao la từ nơi đồng cũ.Ước mơ con con để chữa vai gầy.Những ngày tháng ngày.Hà nội luôn chìm trong các cơn mưa rả rích.Đồ cơ khí ớt dũng phải lập trình.Càng làm người ta cảm thấy thêm khó thở.Qua khung cửa sổ cũng lần đầu viết muối mật .Phương nhìn thấy tán u xanh lục nhỏ xíu của mình dứt vào trong hẻm.Thịt một chiếc lá sen ướt đẫm nước mưa.Đang chụp hình cho trên dòng đời.Cô khẽ cười.Nhầm nhầm điểm.Quảng yên.Người đến tới ba mươi.Tiếng bước chân của mình đã vang lên trước cửa phòng.Bên ngoài có vẻ như ba mươi tết chị em ạ.Mình mở cửa.Mang theo một túi không khí ẩm và man mác thuộc vào.Gửi tháo khẩu trang rồi đưa chiếc túi đã chiếu trên tay cho phương đỡ hộ.Anh cầm lọ dung dịch sát khuẩn lên.Nghiêm túc thực hiện đầy đủ các bước khử trùng.Rồi bị yên tâm bước tới cạnh chiếc giường.Đầm vị khung cửa sổ duy nhất của phòng.Người thiếu nữ nhỏ gầy.mười nước ta chẳng sang nhượng nhà đang nằm trên đó khẽ mỉm cười với anh.Remix của cô lấp lánh.Ảnh sau hai vòng mất để xâu chuỗi sướng.Tình hình dịch bùng phát lại biết làm sao anh minh.Ghê chứ.Mình với tay lấy chiếc khăn.Lâu đi làm tóc bị hơi nước bên ngoài làm ầm.Gửi một nụ cười.Đặc khu trúc bạch đều bị phong tỏa mấy nay rồi.Lúc này.Vườn đào cách tân và nước yếu phẩm mà minh đang về vào tủ lạnh.Cô bước ra ngoài.Gửi lúc nghe bảo cất tộc than thở .Lâu lắm rồi em không viết được gì cả.Từ một chút.Cô bé hướng ánh nhìn ra phía giàn hoa giấy khẳng khiu.Bán chim bức tường đối diện khung cửa sổ có đang rộng m.Ngâm nước mưa không gừng ớt trên thân cây khô gầy.Và khóc thường xuyên phong.Hoạt động thì thầm.Trái tim của em nặng trĩu.Giống như bị một thứ gì đó để lên ấy.Nhưng em lại không thể viết nào xa.Ý tưởng chỉ quấn quanh trong đầu em mà thôi.Tiếng mưa tí tách ra vào tường gạch.Kiếm giọng nói của cô bé càng thêm phần uẩn.Liên kết âm thanh trong căn phòng chưa đầy hai mươi lăm mét vuông cũ kỹ.Quên mất phường bụng cây xòe.Nhưng cô chỉ có thể lấy nút lên xuống.Nở một nụ cười.Tuổi mùi vào bên dương.Tùy chỉnh vị trí của minh.Cô vẫn bàn tay nắm lấy những ngón tay nhỏ nhắn của cô bé.Chị sớm đáp lời.Đừng lo bảo.Nhớ không.Em cũng phải là nàng sushi của chiếc lá cuối cùng.Em đã bảo của anh chị.Người mạnh mẽ nhất.Kiên cường.Tài giỏi.Dịch bệnh rồi sẽ qua thôi.Sức khỏe của em cũng sẽ tốt lên.Em có thể quay lại trường.Tiếp tục đi làm thêm.Và viết dài những tác phẩm vĩ đại.Phía bên ngoài cửa sổ.Cơn mưa dường như càng trở nên đậm thật.Khiến bầu trời tối sầm lại.Những tia sáng yếu ớt còn sót lại phản chiếu trong đôi mắt to của bào.Làm phương cảm thấy nhà thờ.Đầu rút.Cô bé bất cười.Hãy dùng sức nắm lấy tay phương.Gửi đến cường tức ngực.Vừa đáp lại.Em đương nhiên không phải là rút suy yếu đuối rồi.Cho dù giàn hoa giấy kia có rụng dịch là trong một đêm.Em vẫn có thể kiên cường sống tiếp.Tôi đảm bảo đầy của cô bé.Kiếm vương lên rút ra một hơi thở dài.Phương và minh toàn cục vào thêm vài câu.Kể từ khi cô bé biết bơi chìm vào giấc ngủ.Mới lặng lẽ rút ra ngoài.Đưa cho mình một cái nhìn ẩn ý.Vườn bước xuống cầu thang.Ở phía sau.Có nghe được tiếng mình nhẹ nhàng khép cửa lại.Rồi thì tiếng bước chân anh vội vã đuổi theo sau mình.Văn phòng họ thuê.Đầm trên các xấu một căn nhà cũng mềm.Viết dấu trong hầm ngờ.Một thằng con trai.Hai đứa con gái chia sẻ với nhau diện tích hai mét vuông chật hẹp.Phùng cờ rất hiểu biết.Vì thế.Nhưng khi muốn kín đáo nói.Họ đều phải ra phòng hết mức có thể.Tránh đi vào nghe thấy những chuyện không hay.Thì mình xuống tới nơi.Phương đang ngồi ôm gối này trước cửa ra vào tầng một.Cô vẫn bàn tay của mình ra.Lặng lẽ hương lý những giọt nước mưa.Đang lên qua không gian chật chội.Giữa hai dãy nhà cuối con hẻm mà dài xuống mặt đường.Công ty từ chỗ làm ở nhà theo lệnh dẫn cách xã hội.Giảm năm mươi% lương.Dụng cụ phương đều đều theo tiếng mưa rơi.Mang theo âm thanh của tuyệt vọng và đau khổ đã dính vào nhau.Chồng thoáng chốc.Mình cũng không biết phải nói gì.Cuối cùng cũng học theo phương ngồi xuống.Đưa bàn tay vào lại mưa ướt lạnh.Cửa hàng chỗ chứ làm thêm cũng phải đóng cửa rồi.Tự tin không hay ở tới cùng một.Kiếm chẳng ai trong số hai người biết phải làm sao.Cả hai cùng im lặng.Sự im lặng lâu từ lỗi khiến từng người đều muốn sụp đổ.Thịt lâu sau.Phương mỹ quốc châu và giữa hai đầu gối.Điện thoại xem cùng những tiếng nức nở nghẹn ngào.Khởi nghiệp là ra ngoài.Bảo càng lúc càng đau.Đầu từ không ngủ nổi.Hôm nay lúc cậu chưa về.Con bé lại không thở được.Từ suýt nữa đã nghĩ rằng nó không qua khỏi.Trên nền trời âm u.bảy tia sét sáng lạnh nhá lên.Mang theo tiền sớm y âm xé tan màn mưa rả rích.Mình vòng tay vỗ vai phương.Giống như một người anh lớn an ủi đứa em nhỏ.Cho dù tính đúng ngày tháng năm sinh.Anh còn cái vương hành hai tháng.Phương.Chúng mình cho bạn được thiện đi.Bảo không phải là em ruột của bất cứ ai trong số hai người họ.Mình.Phương cùng cô bé.Đơn giản chỉ là ba hạt bụi nhỏ lầm than.Lạc lõng trên dòng đời mưu sinh.Sau này có cơ duyên mà tụ lại với nhau.Gửi mái nhà cho thuê giữa lòng hà nội này.ba năm.Mình và phương.Biểu tình cờ thế thông tin tìm người trợ chung.Bà bầu đang trên một nhóm thuê nhà.Giá cả xe.Thời gian đi lại thoải mái.Không sống cùng chịu.Cần chỗ làm.Những đặc điểm này.Đã khiến cho một cô nàng vừa ra trường.Chưa tìm được việc ổn định như phương và một họa sĩ nghèo luôn mong muốn có ngày sẽ vẽ ra một tác phẩm để.Như minh.Ngay lập tức siêu lòng.Có điều.Cả hai đều băn khoăn về một vấn đề.Gửi đăng tin đó khi mới hai mươi tuổi.Yêu cầu người thuê cùng chỉ cần thật thà.Sạch sẽ.Không đặt nặng vấn đề bạn trọ đi sớm về khuya.Chứ không hề có bất cứ yêu cầu nào với giới tính.Lần đầu tiên đến xem nhà.Lấy trộm trái một người khác giới đã đủ bất ngờ.Mình và phương lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy bảo.Bởi cô bé có thể trưởng thành hơn tuổi thực rất nhiều.Tìm một chữ nghèo.Đại hợp tính nhau.Tổng hợp ba người lạ lùng bọn họ.Phát triển cuộc sống chung phòng ở.Còn phòng nào được nhân đôi với một chiếc rèm.Một chiếc giường đôi cho phương và bào.Nửa bên kia là nuôi minh trải tấm đệm lưu động đi ngủ qua đêm.Phía trên điều hòa có một căn gác xép.Thử thách vừa chật chội.Mình tiền đó thành đại bản xoang để sáng tạo ra những tác phẩm để đời.Những gì cậu thường dương dương tự đắc đùa với hai quý cô cùng phòng.Căn phòng của bọn họ chẳng biết đã có từ bao giờ.Mà tương phùng sứt sẹo qua tháng ngày dầm mưa dãi nắng.Kệ mỹ phẩm bán cơm màu tím.Run lên bần bật mỗi khi mưa xào.Bàn ủi lễ tết và những ngày nắng cao điểm.Buổi sáng của các căn phòng.Làm một khung cửa sổ làm bằng gỗ.Tìm thêm một giàn hoa giấy um tùm.Trang trí đan kín tường siêu sang.Giải vào bầu cử.Có lẽ giàn hoa giấy giả của.Những chuyện cưỡng đó.Lời tứ sắc màu nên thơ gì.Tô điểm cho căn nhà xập xệ và nhỏ xíu này.Cả ba vẫn gọi nơi này là chiếc lồng chim lời các máy.Chồng xã hội này.Chỉ có hai loại người chấp nhận ở trong những chiếc lồng chim kiểu vậy.Là những người muốn tạm thời trải nghiệm cuộc sống thơ mộng.Ý vị và có chút hoài cổ.Bài là kiểu người không có tiền.Ai chẳng muốn bản thân được là kiểu thứ nhất.Nhưng tiếc thay thực tế cả ba bọn họ đều thuộc về kiểu thứ hai.Mình vẫn luôn tự nhận mình là người nhiều nhất trong suốt cả ba.Đúng hơn.Cậu chàng không có cảm hứng với việc kiếm tiền.Mình thường ngày ở nhà nhận thể minh họa sách.Học vẽ theo đơn đặt hàng của khách của chàng phản viết nhỏ tự lập.Khi nào nhiều đơn.Tôi sẽ giải phóng người phương và bảo đi ăn một bữa thật no.Bữa nào không có khách.Câu lệnh điểm cười hiền lành mà ăn mì tôm.Kỳ thêm chút rau xanh miếng thịt.Game cá trong đám thức ăn mà phương hoặc bảo vệ.Thời gian rảnh rỗi của mình hầu như đều dành cho căn gác xép nhỏ kia.Gửi mục tiêu sáng tạo ra những tác phẩm để đời.Có đôi lúc.Phương thực sự rất ngưỡng mộ cậu bạn cùng phòng của mình.Cho dù khó khăn tới đâu.Mình vẫn có thể mỉm cười.Cho dù nghèo khổ tới đâu.Cậu cũng có thể hưởng thụ cuộc sống.Không tự do và bất cần như minh.Ngoài công việc chính là nhân viên marketing.Phương còn nhận thêm hàng đống việc phát hành khác.Toàn bộ số tiền kiếm được.Cô lấy đồ vào việc học.Cô luôn kim xăng.Bản thân phải cố gắng học nhiều thêm vài kỹ năng.Sau này mới có thể kiếm được đồng lương tử tế.Còn bào.Mặc dù khi đó vẫn mới chỉ là sinh viên năm hai.Những cô bé luôn là người giỏi phòng sớm nhất.Vào thì phòng quận nhất.Đi học.Đi dạy kèm.Đi làm thêm tại siêu thị.Tại quán cà phê.Phương chưa bao giờ thấy một đứa trẻ nào bận rộn với việc kiếm tiền như bào.Con bé dường như cũng giống phương.Không cần một ai thân thích.Lời lời tự cố gắng nuôi mình giữa cuộc đời này.Chính vì thế.Mình và phương luôn thương bao.Thương như em gái ruột.Báo tường về phòng khi cả phương và minh đều đã chìm vào giấc ngủ.Con bé rất hiểu chuyện.Chưa bao giờ gây ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ.Để tránh ảnh hưởng tới hai người nghỉ ngơi.Duy chỉ có một lần.Khi vừa chớm vào đông.Phương bị tiếng nức nở.Đứt quãng giữa đêm khuya đánh thức.Người nhát mười massage.Phương chi thấy tao đâu có kịp tiếng khóc.Biên bản thức ăn và quốc và minh lâm đồng trước khi đi ngủ.Bị chửi con bé về ăn.Có lẽ là khi đã cô đơn quá lâu rồi.Chỉ một chút quan tâm nhỏ nhặt nhất.Cũng có thể khiến con người ta trở nên mềm yếu.Bạn gửi bạn họ.Giống như ba cái cầu dạy quấn quýt nương tựa vào nhau mà sống.Dưỡng ẩm hay đổi size bon chen.Cuộc sống chung ba người cứ vậy mà êm đềm trôi đi.Chờ tí một lần.Mình và phương nhận được điện thoại báo rằng.Bảo bị ngất tại chỗ làm thêm.Đã được đưa tới bệnh viện.Ngày hôm đó.Cũng là một buổi chiều mưa tầm tã.Khiến cho tóc tai và trang phục cả hai người ít ngập nước mưa.Cô bé hai mươi hai tuổi của bạn họ.Làm chín chiếc giường bệnh viện trắng xóa đi truyền nước.Tuổi mùi nhợt nhạt vẽ nên một nụ cười.Thế này thì chấp là không giấu được anh chị đỡ rồi.Bảo bị bệnh.Bệnh rất nặng.Từ lúc này.Phương tần minh cũng xưng hiểu ra tất cả.Tại sao một cô bé hai mươi tuổi.Lấy điên cuồng làm thêm kiếm tiền.Tại sao đang yên đang lành.Cô bé lại tìm người chia sẻ nhà trọ.Chỉ đơn giản là bảo cần tiền để sống tiếp.Cần tiền để chi trả cho đám hoa tiền thuốc men.Thảm chữ cao nhất của mình.Ngày hôm đó.Vườn khóc hết cả buổi chiều.Sau đó lặng lẽ thủy đi kế hoạch hợp thêm dây cáp của mình.Thay vào đó tìm vài việc làm ngoài giờ.Điểm các chàng họa sĩ minh bất cần đời.Cũng các loại ước mơ sáng tác dài những tác phẩm để đời.Tìm việc làm thêm tại một quán cà phê.Ngày hôm đó.Phương phạm minh lần đầu cùng nắm lấy tay bào.Sự giảng phật đài.Đừng cố gắng một mình nữa.Dựa vào anh và chị.Bà chúng ta như tựa vào nhau.Đó là lần đầu tiên.Phương thế bảo lên khóc nức nở.Cô ôm lấy đứa bé cái quốc ấy.Soạn bài tóc ngắn gọn sâu sắc của em.Trong lòng gửi đau xót lại gửi nợ chịu.Sau lần pháp đó.Bệnh tình của bảo chuyển biến xấu với tốc độ nhanh đến đáng sợ.Con bé thường xuyên khó thở.Sức khỏe ngày một yếu.Bị những cơn đau thắt ngực hành hạ mỗi đêm.Bà buộc phải tạm dừng việc học ngay khi kỳ thi tốt nghiệp chẳng còn cách bao xa.Buffet rừng hết việc làm thêm.Cả ngày nằm trên chiếc giường đối diện với tokyo.Thế dương.Cô gái nhỏ kiên cường của tuổi chim lên gác mái.Chưa bao giờ vì vậy mà nản chí.Gửi trước máy tính cũ.Em xin toàn bộ thời gian không bị căn bệnh hành hạ.Để sáng.Và gửi tác phẩm cho những đơn vị xuất bản.Mặc dù nhận bút của em không đáng bao nhiêu.Nhưng chỉ cần em còn sớm một ngày.Em sẽ không ngồi một ngày.Khi bảo nói những câu này.Phương thi.Cu đất thấy một đốm lửa mạnh mẽ cháy trong đôi mắt trong veo của cô bé.Thì dương.Tết nguyên đán vừa qua.Bị tình của bào đã trở nên xấu hơn bao giờ hết.Em ngủ nhiều hơn vì mệt mỏi.Và chỉ thức khi những cơn đau kéo túi để người thân thể gầy yếu xanh xao kia.Phương tần ninh kiều.Hiện tại.Điều trị tại nhà đã không còn khả quan nữa.Bảo cần bảo vệ.Cần được chăm sóc thường xuyên và được đặc trị.Nhưng họ không có tiền.Dịch covid-mười chín giống như một làn sóng thần quét qua nền kinh tế.Kiếm số phận bạn học còn đây đắt hơn cả chiếc lá cuối cùng.Trong truyện ngắn của o henry.Gửi mất việc.Kẻ bị giảm lương.Cả minh và phương.Từ bị lỗi lò về việc có thể mất đi vào bất cứ lúc nào bao trùm lấy tâm trí.Chồng lúc đó.Sức khỏe của bảo ngày càng tệ.Mỗi lần đi ra ngoài về.Mình và phương đều cố gắng khử trùng triệt để nhất có thể.Phổi của bảo vốn đã rất yếu.Nếu như hiện tại nhiễm thầy cô viết.Cô bé chất rắn không chụp.Thậm chí lúc này.Chỉ cần một cơn sốt cao đột ngột cũng có thể cướp con bé đi.Một ngày nọ.Sau những tháng ngày mưa dầm gì giải.Cuối cùng hai đội cũng chịu gừng nắng.Ánh nắng nhạc xuyên qua cửa sổ mới mở.Sẵn sàng phủ lên chiếc giường bảo đang nằm.Thật giống như có một phép thần kỳ.Bảo trợ tỉnh giấc sau những tháng ngày ngủ mê man mệt mời.Em hãy vươn vai.Hít một hơi dài.Tự nhiên nàng công chúa ngủ trong rừng sâu vừa tỉnh lại.Cũng giống như một chú mèo mướp lười biếng gửi nắng sớm bay.Bảo đảm lễ nhấm giàn hoa giấy khẳng khiu ngoài cửa sổ.Vectơ xoay người hỡi minh và phương.Điều biết ngày mai mình sẽ chết.Thì anh chị muốn làm gì nhất.Giọng của cô bé đều đều.Tự như tiếng đồng hồ tích tắc đếm thời gian.Bài dịu dàng nhất thì.Chị đang hỏi hai người bạn cùng phòng ngừa vấn đề đơn giản.Tối nay chúng ta ăn món gì.Phương chết lạnh trong câu hỏi đấy.Cần minh.Cậu vội vàng nắm lấy tay bao.Sự sành giống như đang giữ một đứa em gái nhỏ.Đừng nói những câu hỏi như thế.Chị phương đã nói rồi.Em nhất định sẽ sớm khỏi thôi.Bảo không phản bác những gì minh nói.Cho dù hơn ai hết.Cô bé hiểu chúng rõ ràng là một lời nói dối.Nhiều người dựa vào lòng phương.Cười massage trăm của cô bé.Từ trên những nhánh cây hoa giấy để gái nhỏ.Kiko.Năm nay hoa giấy nở muộn quá.Chẳng biết em có chờ được không.Cả ba vậy.Chẳng ai biết em ấy có trời được không.Những ngày nắng ít lời đến đáng thương.Chẳng mấy chốc lại phải nhường chỗ cho những cơn mưa giải thích.Chồng đức phương vẫn đang tìm đủ mọi cách kiếm tiền để đưa vào ngực.Thì một ngày nọ.Mình lén gọi cô ra nơi cầu thang.Đặt vào tai cô một tấm thẻ ngân hàng.Từ bán rùa.Mình ở nụ cười.Nhưng rồi mất lại rằng là ướt.Trần vũ tranh trên các sếp.Cậu thông báo ngắn gọn đó làm bàn tay của phương run lên.Chữ trên đó là tâm huyết.Là ước mơ.Là tuổi trẻ của mình.Một người luôn mong ước có thể mười một triển lãm tranh.Sáng tạo ra những tác phẩm để đời.Chẳng có gì quan trọng hơn sức khỏe của bà thế.Chúng ta làm thủ tục nhập viện đi.Đèn vạn câu chuyện muốn nói ra điều nghệ lại nhất của họ.Phương ôm chầm lấy cậu bạn cao hơn mình cần một cái đầu.Cuối cùng chỉ có thể nói.Nếu cậu muốn khóc.Thì cứ khóc đi.Ba người bọn họ.Trên suốt quãng đường ngắn ngủi hai mươi mấy năm vừa qua đánh đổi thật nhiều thứ.Khóc thầm rất nhiều lần.Từ bảo rất nhiều mơ ước.Vì thế.Quan họ càng không thể bỏ lỡ nhau.Nhưng dường như ông trời vẫn chưa hết thử thách dành cho bạn họ.Bùi sỹ việc làm thủ tục nhập viện cho ba hậu đang diễn ra suôn xe.Thì phát sinh ổ dịch covid tại bệnh viện bạch mai.Sau khi suy tình tới sức đề kháng hiện tại của bà.Phương tần minh chỉ dành để cô bé tiếp tục ở nhà.mười bác sĩ mỗi ngày tới trăm năm.Chồng suốt thời gian đó.Cây hoa giấy ngoài khung cửa sổ vẫn chưa từng đầu hoa.Trời vẫn tiếp tục mưa gửi mắc covid-mười chín vẫn tiếp tục tăng.Thế giới vẫn tiếp tục chao đảo trong cơ dịch bệnh.Bảng tử dành mỗi sớm tỉnh táo để chăm chú gõ máy tính.Tỷ lệ cân nặng nề vang lên trong căn phòng nhỏ.Cho xem tiếng việt có đặc sắc của mình.Em có trước có anh tốt nghiệp nữa.Một ngày nọ.Gừng lên có chiếc máy tính.Nói về phương và mica đó.Sữa thời gian giãn cách xã hội.Không có cách nào ra ngoài chụp ảnh được.Chuyện để ra sáng kiến đặt một bộ áo mũ cử nhân về nhà.Tìm mình giúp bảo vệ chân dung.Giai đoạn đó có lẽ là quãng thời gian hải hòa.Vui vẻ nhất của họ.Bảo mật vào tấm áo cử nhân.Gương mặt cũng rạng rỡ vui hẳn ra.Mình thì lúc nào cũng lấm lem tự một con mèo mướp.Gửi những bà bầu lùn đứng trên gương mặt.Còn phụ.Chỉ cần nhìn thấy nụ cười của hai người bạn họ.Cô cũng cảm thấy nhẹ lòng theo.Sau hơn một tuần bị mài sáng tác bức tranh cũng đã được hoàn thành.Thì ngưng.Bức chân dung hoàn thành chưa được bao lâu.Bảo cũng khoái đời.Ngày em ra đi.Trời đổ mưa bụi lâm thâm.Giàn hoa giấy ngoài cửa sổ vẫn chưa kịp n.Bảo không thể được được ngủ hoa năm nay.Cũng chẳng thì đợi thêm mùa hoa đào nữa.Em đã được giải thoát khỏi căn bệnh của bệnh.Sau khi kiên cường tới tận giây phút cuối cùng.Đám tang thầy cô viết mười chín.Của những kẻ nghèo thật là âm đạo.Chỉ có phương và minh.Cùng nhân viên nhà tang lễ.Truyền hình tường là bức tranh minh vẽ.Cô gái có đôi mắt to.Chồng kiều mặc áo cử nhân.Khóe miệng hơi mỉm cười.Tựa như đang động viên hay người bạn cùng phòng của mình đừng khóc.Thì ra một sinh mệnh có thể biến mất vô thanh.Bùi thích thế như ý.Làm lễ tự một viên đá chìm sâu vào lòng hồ.Chân còn gợi lên bảy máy dấu vết.Tang lễ kết thúc.Mình và phương trở về chiếc lồng chim của ba người bạn họ.Cảm giác không gian hai mươi mấy mét vuông.Tưởng như rộng rãi thênh thang.Đồ vật cũ của bào đều đã được chọn đi.Thật giống như cô bé chưa từng tồn tại trên cõi đời này.Thế nhưng.Từ trường tìm hai người bọn họ.Vài năm ngắn ngủi ở cùng cô bé.Cách trở thành những ký ức không thể phai mờ.Mình bắt đầu công việc tại một đơn vị thiết kế đồ họa nào.Cậu nói rằng.Bản thân đã vẽ được bức họa để đời mình muốn.Cậu đã thỏa mãn rồi.Phương.Phí minh chính là bức họa chân dung cho bảo kia.Cô cũng học cách kết cấu khoảng trống mà bảo để lại sâu trong trái tim mình.Cuộc sống sẽ không vì một chú chim bé bỏng về với trời xanh.Mà gửi lại dịp xoay vòng qua đó.Dịch bệnh dần được kiểm soát.Công ty hoạt động trở lại.Quỹ đạo hàng ngày dần trở nên ổn định hơn.Đôi lúc.Phương giật mình hoảng hốt.Nếu không phải còn có bức tranh mình vẽ ngày ấy.Làm dấu ấn nhắc vào.Liệu có phải.Cuộc sống này sẽ quên mất từng có cô bé tồn tại hay không.hai tháng sau ngày bầu mất.Giàn hoa giấy trước cửa sổ cuối cùng cũng chịu được số.Cùng lúc đó.Có một người đàn ông tìm tới lồng chim để các máy của mình và phương.Tác phẩm của cô bé đạt giải nhất cuộc thi văn học trẻ.Tôi chở đi xuất bản nhưng ban tổ chức không thể liên hệ được qua email hay số điện thoại.Vì thế tôi theo địa chỉ mang bầu khi để tìm tới đây.Vừa bắt tay người đàn ông.Trong lòng để ngỡ ngàng.Phông nền quốc phòng của bạn họ.Chị nhìn thấy nụ cười lấp lánh của cô gái trẻ.Tin tức họ lần sau làn khói hương.Em yêu chắc sẽ rất vui.Cảm ơn anh đã báo tin.Phương vẫn nhớ.Ở luôn đấy.Em nhất định sẽ viết ra một tác phẩm để đời.Chỉ là cô không ngờ vào thực sự đã làm được việc đó.Chồng những ngày cuối cùng trên giường bệnh.Giữa những cơn đau dài và hai lá phổi của mình.Ngày sách của bào được xuất bản.Người đàn ông lại tới tìm phương và minh một lần.Đi thắp hương cho ba.Quà tặng cho hai người bọn họ hai ấn phẩm.Quyển truyện ngắn có tên.Lồng chim đầy các máy.Kỳ thi cuộc sống của hai cô gái.Cùng một chàng trai trẻ.Vật lộn mưu sinh giữa dòng đời.Họ để giải nỗi buồn.Kỳ sĩ nước.Thì sẽ áp lực.Nhưng lúc nào cũng tràn đầy tự tin.Yêu thương và không thiếu những nụ cười.Nhiều chuyện là do minh vẽ.Chỉ có một chú chim nhỏ xíu.Nhìn đầu nhắm khoảng trời xanh phía sau những cách lồng gỗ.Bên cạnh là một giàn hoa giấy rực rỡ khai hoa.Chúng ta đều là những chú chim nhỏ.Bị nhốt chồng trước lồng chật hẹp của tiền tài công.Bầu trời xanh kia là ước mơ.Ngọn gió mắt kia là cảm hứng.Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích.Chồng ấp.Quỷ muối cạo râu.Chồng áp lực trưởng thành và thành đạt.Cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.Một chú chim sẽ chết.Khi nào quên đi cảm giác được sải cánh trên bầu trời.Ngày hôm nay.Ngày mai.Ngày kia nữa.Đừng bỏ cuộc nhé.Những chú chim nhỏ bé phía sau chấn song.Biết bơi lục nào.Từ chiếc lồng chim gác mái.Mệnh thủy làm nghề truyện ngắn lồng chim để các máy của tác giả tiêu dao.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha giọng đọc titi và nhóm sản xuất lốp radial.Tìm tạm biệt hẹn gặp lại.Nếu yêu thích và love you các bạn đừng quên nhấn nút like và để lại bình luận cảm nhận của mình.Người bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình mà khách truy cập vào website.Blogradio.vn đăng nhập và gửi bài qua gửi tới địa chỉ email và require a còng.Plus.vn.Chương trình của blog radio được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com yêu blog radio.Bật facebook.com yêu của nước việt phát thanh xúc cảm của. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com