Blog Radio 660 - Quên Anh Là điều Em Không Làm được

blog radio 660 - quên anh là điều em không làm được
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blogradio.vn kinh youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của từ.Một trong những nghịch lý của tình yêu.Là người ta cứ mãi nhớ.Yêu người từng làm mình đau.Vì tổn thương em là anh.Những người không quên được anh lại là em.Đến khi nào em mới biết suy nghĩ về anh.Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.mười bảy là mi truyện ngắn.Đời vĩnh viễn có mặt trời mọc.Của tác giả thanh huyền.Câu chuyện kể về hai người yêu nhau say đắm.Một ngày kia.Lý do riêng họ bắt buộc phải rời xa nhau.Cô gái để lại cho chàng trai chiếc áo của mình.Cô hy vọng chiếc áo có thể đem lại chút hơi ấm đến với chàng trai những khi anh cô đơn.Và cô ra đi với lời hẹn.Năm năm sau em sẽ quay lại.Anh trả lại em chiếc áo này nhé.Thời gian trôi qua.Chàng trai vẫn bị đơ.hai mươi lăm.Bài năm.Rồi năm mươi lăm .Cô gái trở về.Họ gặp lại nhau.Nhưng.Cô gái không còn cảm thấy thích chiếc áo đó nữa.Chàng trai không còn nhận ra cô gái của ngày xưa.Là sao cô gái đã thay đổi.Thời gian trôi qua.Chiếc áo trở nên quá cũ kỹ và lạc hậu đối với cô.Hay là do chàng trai đã quá yêu hình bóng của cô gái trong chiếc áo năm năm trước.Một lần nữa.Cô gái lại ra đi.Nhưng lần này là vĩnh viễn.Lần đầu nghe châu kể câu chuyện này tôi khóc miết.Túi dưới lần đầu tiên được nghe là vào một ngày đầu của mùa đông.Có dấu một size.Và những chiếc lá khô rơi lộp độp bên cạnh.Tôi và châu người khuất dưới mười tám cây cao.Trước lâu đài nagoya.Cùng ăn món súp miso đóng hộp.Những cơn gió nghịch.Thổi tung và chiếc áo khoác mỏng mà tôi sơ ý không kéo khóa.Trâu chậm rãi kể cho tôi câu chuyện của hai người yêu nhau.Rồi lạc mất nhau ấy.Tôi nhớ khi ấy.Tôi đã khóc tức tưởi như một đứa bé con bị giành mất đồ chơi.Tôi đã khóc đến khi nhức đầu.Và dưới đôi mắt to là một phần tính tổng xấu xí.Trâu chỉ im lặng nhìn tôi khó.Và bình thản ăn bằng xúc nguyễn.Tôi nhìn về thần nhiên của châu kiệt bực bội .Vì sao chàng trai để không giữ cô gái lại.Dù sao cuối cũng đã trở về.Anh đã yêu cô gái đến phát điên cơ mà.Tôi tiếp tục đem sự bực tập vô lý trút giận lên châu.Bằng câu nói nhầm nhầm.Có mà anh ta xiêu lòng trước người khác thì có.Đàn ông bọn anh ai chả thế.Trâu chỉ thoáng nhìn tôi rồi chớp mắt.Anh thì anh nghĩ chỉ hỏi đã đánh mất gần nhau qua năm tháng.Nhưng họ đã cố tin rằng chiếc áo là thứ tiếp với mạnh mẽ có thể ràng buộc ở với nhau.Nhưng tiếc là họ đã nhầm.Ai rồi cũng khác.Tôi nhìn trâu xào tết.Có chi tiết đó sao.Trâu nhìn ra khoảng phú định.Ánh mắt mơ màng pha lẫn chút tiếc nuối.Không chỉ là anh nghĩ thế.Gió thổi mạnh tới lỗi làm đôi má tôi bỏng rát.Tôi và châu người im lặng rất lâu cạnh nhau.Đất sét.Trâu chỉ tay lên máy công được mô hình nuôi cá sư tử của lâu đài.Chồng làn khói mờ tỏa ra thì đúng lá khô bị đắng.Tưởng như có một chú khỉ ma ca quê đang tò mò nhìn chúng tôi.Tuyển dụng.Chú khỉ với đôi mắt đen là ý đã biến mất từ lúc nào.Tỷ lệ đám lá xào xạc rung động.Tôi và trâu quen nhau từ bốn năm trước.Thì chúng tôi cùng là du học sinh tại nhật bản.Tôi học khoa kinh tế.Còn trâu theo học khoa ngoại ngữ.Tôi không thích người rồi xe lại tiếp xúc.Người việt lên giảng đường và thư viện.Tôi chỉ quanh quẩn đi tập thể dục tại khu học xá học lười biếng ngủ vui cả ngày.Nhiều đêm.Cái lạnh ghê gớm của muối đông nhật bản giấy qua khe cửa sổ.Tôi có giờ trong chiếc chân lông.Chút ít khóc thầm trong nỗi nhớ nhà.Sư thích duy nhất của tôi vào mỗi kỳ nghỉ lễ là đi loanh quanh tam thú đây đó.Nêu ra được mệnh danh là thành phố của samurai.Nó nằm ở miền trung nhật bản.Như một trận chung truyền giữa hai thái cực.Bài sự chuyển động ở đây hình như đều có sản xuất nhẹ nhõm và dịu dàng.Từ những chiếc malibest chuyên phục vụ khách du lịch.Chờ tí khu mua sắm ô xưa tràn ngập sắc màu.Rực rỡ nhưng lại không hiểu ổn đã.Ngày giờ việt nam.Tôi đã yêu một tâm trạng hài hước không thể nói thành lời.Khi bước chân tới một chân trời mới.Nhưng chỉ ba tháng học tập ở đây.Tôi những người đam mê ngủ.Thì bị giáng một cú vào đầu.Ngoại ngữ chưa thành thạo.Chương trình học quá nhanh.Thức ăn không hợp.Tôi đã nghĩ làm sao có thể tồn tại ở nagoya những hai năm trời đây.Với chiếc mũi đỏ hình lúc nào cũng sụt sịt vì căn bệnh viêm mũi dị ứng.Tôi thu mình lại.Yếu ớt và lạc lõng.Niềm vui duy nhất của tôi là đi bộ lang thang và hòa mình vào thiên nhiên tươi sáng.Chụp những bức ảnh xinh xinh gửi qua facebook cho bố mẹ.Mỗi lần facetime với gia đình.Tôi đã cố tỏ ra rằng mình đang rất vui vẻ.Nhưng buổi khi tắt điện thoại.Tâm trạng tôi đã như dây vào một khoảng không trắng xóa.Trống rỗng và vô địch.Mỗi ngày trôi qua lễ nhập ngũ.Phùng thị như vậy.Tôi đã thật châu trong một lần lang thang một mình ở trung tâm mua sắm mô sư.Sau khi đã tha lôi được một lô xích xông đồ đạc linh kính.Để làm quà cho cả nhà.Tôi bối rối nhìn dòng xe ô tô quay lại như mắc cười.Trạm xe buýt ở cái xa.Nằm bên kia đường.Tất cả được đặt xuống chân.Tôi vào mái tóc rối bù.Một tay giơ cao bất lực trước và trắng dành cho người đi bộ.Mặc dù đã bấm đèn.Nhưng không một chiếc xe nào dừng lại.Còn tôi vẫn đứng chơi vơi như một con ngốc.Hey you get a closer look here.Có tiếng người đàn ông sau lưng tôi.Tôi giật mình quay lại.Một chàng trai châu á với vóc người nhỏ.Khuôn mặt thanh thoát.Củ đeo đúng là một chiếc máy ảnh đáng hết lên với tôi.Tôi bối rối.Sẽ quên mất mình đang ở nhật bản.Một miệng lầm bầm.Ừ sao lại thế nhỉ.Chàng trai tiến đến nhìn tôi vỗ vai cười tết nghiệm thân thiện.Thuốc ra một câu.Bài đến sở tư vẫn nhớ như in từng từ.Bạn cũng là người việt nam hả.Tôi dương sớm dự mà khóc như trẻ con.Thật kỳ lạ là con người ta có thể xúc động đến thế.Thì nghe thấy từ tiếng mẹ đẻ thân thương ở một nơi xa lại như thế này.Anh ta luôn đứng nhìn tôi chút.Tay chân thừa thãi không biết để đâu.Những người khách bộ hành đi qua nhìn chúng tôi để lại lùn.Mặc kệ.Tôi vẫn khóc.Những giọt nước mắt tuôn trào cứ như bù lại cho những tháng ngày tâm thần chịu đựng.Trâu vẫn kiên nhẫn đứng bên cạnh đợi tôi khóc xong.Tôi đã quên châu như thế.Mãi về sau này.Trâu vẫn gọi tôi với biệt danh ngộ nghĩnh.Cô bạn gái sao thế nhỉ.Những ngày tháng có trâu ở bên thật hạnh phúc.Tôi như con chim sâu nhí nhảnh.Trở về đúng bản chất của mình.Cần tìm hiểu sâu về châu.Tôi cần tự hào với chàng trai của mình.Trâu giống như một pháp sư đấy mai.Anh dễ dàng nắm bắt những khoảnh khắc thật tinh tế của tạo hóa.Như một tia nắng chiếu xuyên qua một tán lá.hai mươi mốt giọt sương lấp lánh đọc trên ngọn cờ.Qua ống kính của châu.Tất cả đều trở nên đẹp lạ lùng.Kết thúc hai năm.Tôi trở về việt nam như một lẽ tất yếu.Còn việc chỗ ở lại thì tôi chưa bao giờ nghĩ đến.Tôi nghĩ rằng anh sẽ trở về cùng với tôi.Chúng tôi sẽ có một happy ending trò chuyện tình lãng mạn này.Không biết từ lúc nào.Tôi đã quá lệ thu.Và quen với việc luôn có trâu bên cạnh.Trâu luôn nhẫn nại bên cạnh tôi như một chú lính chì trung thành bảo vệ cô công chúa của mình.Có lẽ như tâm hồn nghệ sĩ của mình.Nên châu rất tinh ý nhận ra những hiệu ứng bất thường nơi tôi.Khi nào tôi cô đơn.Khi nào tôi trấn thành.Hay đơn giản buồn vu vơ.Trâu cũng biết hết.Anh hãy ôm tôi vào lòng và kể cho tôi những câu chuyện nhỏ.Có khi là anh đọc được ở đâu đó.Có khi là do trải nghiệm cá nhân.Có khi là vừa kể vừa bị ra.Nhưng chúng đều rất thu hút và hấp dẫn.Tôi cứ ngủ vùi trong sự ngọt ngào của anh như thế.Phải đến giờ.Tôi như bừng tỉnh khỏi giấc mơ này.Không khỏi hụt hẫng.Không khỏi bơ vơ.Như thường lệ.Mỗi khi thấy tôi lo lắng.Anh lại ôm chặt tôi vào lòng và tủ thì.Anh sẽ hoàn thành khóa học tiếng nhật nâng cao nhiều nhất có thể và trở về bên em.Muộn nhất là sau một năm.Chờ anh nhé.Tôi bạn môi cố không khóc.Rồi mất thật nhiều.Để có thể lưu hình ảnh anh một cách rõ nét vào trong tâm trí.Không có chiếc áo nào được gửi lại.Giống như câu chuyện tình buồn mà châu đã kể.Thế nên sẽ không có cái kết buồn như vậy đâu.Tôi tự nhủ hàng chục lần trên đường lên máy bay.Phải tin trâu.Những ngày không có anh.Tôi khá bận rộn với mớ bòng bong mang tên xin việc.Phỏng vấn tâm lần bảy lượt mới tìm được công ty chịu.Với vốn kinh nghiệm ít ỏi của mình.Tôi chật vật với những tiết lai chồng chất.Và người sếp khó tính hay soi mới.hai tháng đầu.Tôi thường hay gọi điện về nhau với trâu.Và rồi anh vì ngay thì bảo vệ tôi.Nhưng rồi.Tôi không hay đem chuyện công việc than thở với anh nữa.Một phần có lẽ thì sức chịu đựng của tôi đã tốt hơn.Một phần tôi nhận thấy sự ưu điểm của trâu nghe tôi kể chuyện.Có lẽ những câu chuyện vụn vặt nơi công sở thật ra là với một nghệ sĩ nhiếp ảnh tự do như anh.Tùy ý gọi cho anh hơn mặc dù vẫn nhớ châu đến cồn cào.Thay vào đó là những dòng tin nhắn hỏi thăm nhau của kết mấy mà.Anh ăn cơm chưa.Em ngủ chưa.Ngủ ngon.Đôi lúc.Một thoáng sự cảm là sự lên lời và trái tim.Nhưng tôi vội vã xua đi ngay.Vẫn là trâu của tôi đây mà.Hàng ngày vẫn những dòng tin nhắn nhẹ nhàng quan tâm.Vẫn là những bức ảnh tuyệt đẹp anh gửi cho riêng mình tôi.Ảnh trâu cười.Ảnh trâu chơi với mèo.Ảnh trâu đi câu cá.Ảnh trước dự tiệc với bạn bè.Tất cả trở thành một nỗi ám ảnh khó mua trong tôi.Y hệt như dư vị của thứ đậu nành lên men natto mà trâu rất thích ăn.Trâu theo tôi vào cả giấc mơ.Vừa tròn một năm sau.Giữ đúng lời hứa châu trở về.Đội hình hoàng tử căn hộ của anh ở hải phòng.Các nhà tôi ở hà nội ba tiếng đi xe ô tô.Người con trai của tôi đã đứng trước mà tôi đây rồi.Vẫn là trâu.Hậu kỳ như vậy.Thân thuộc đến thế.Tôi mừng rỡ la vòng tay anh như một con mèo nhỏ.Nội soi hết bao nhiêu xót xa vào nút nhớ bây giờ.Châu sa đầu tôi rồi dịu dàng cười.Hoàn đời anh.Tắm xong anh dẫn đi ăn thư bánh mì cay hải phòng nhé.Tôi lạ lẫm nằm trên chiếc giường được mùi hăng hoài của trâu.Những kỷ niệm cũ ở nhật bản như thước phim quay chậm.Chương trình hiện lên trong ký ức.Tôi thả hồn theo đít nhạc luffy em à.Phát ra từ chiếc laptop ở đầu giường.Vector.Tôi lấy lên một ý nghĩ tò mò.Có lẽ trong một năm qua.Dù đã chụp thêm được nhiều ảnh mới lắm.Tôi với tay kéo chiếc laptop lại gần.Thao thức như một đứa trẻ được thỏ mẹ tìm kẹo ngọt.Thế nhưng được vào mắt tôi.Là một phút đều có đặt password.Khiến tôi ngạc nhiên.Đôi tay tôi ngập ngừng trước bàn phím.Trái tim mách bảo tôi hãy dừng lại.Nhưng lý trí lại gào thét.Mở ra đi.Chùa trấn an đánh lừa bản thân.Mình chỉ muốn biết anh ấy đã chụp thêm được bao nhiêu ảnh thôi mà.Tôi run run nhập password.Tôi biết rõ chiều lúc nào cũng đặt là.Chihiro yukisaki.Tên của nữ họa sĩ mà anh thần tượng từ thuở ngờ.Đúng là một folder chứa toàn ảnh là ảnh.Tính điểm treo hờ hững trên cửa sổ.Bất giác bị gió thổi bay.Phủ lên tay tôi lạnh toát như cảnh báo.Tưởng ở đây là được rồi.Tôi cho chú ý và bức ảnh bữa tiệc với nhóm bạn anh đã gửi cho tôi.Nhưng đây là luật ảnh mà tôi chưa từng biết đến.Trong ảnh xuất hiện một cô gái thật xinh xắn.Tôi biết đó là nathico.Bạn gái của tôi ca một người bạn thân của anh.Cũng có mặt trong bữa tiệc này.Làm mứt sen.Tôi lại càng cảm thấy như cả bữa tiệc.Trâu chỉ để dành chụp ảnh nathico.Nào là anh cô cười.Ảnh của nháy mắt.Ảnh cô đang uống bia.Ảnh của chớp mắt hờ hững.Bức ảnh này là gì.Tuổi của canasta nhìn.Là trâu và natri cô đã ngồi cạnh nhau trong một căn phòng nhỏ.Chẳng có ai ngoài hai người.Datacode nhìn thẳng vào ống kính.Nhiều mất tinh nghịch.Quảng châu của tôi không nhìn vào máy ảnh.Tuổi mùi anh đang đặt lên trước mà xinh xẻo của mexico.Bản thân tôi trở nên run rẩy vô lực.Nhưng không hiểu sao những ngón tay vẫn như một con robot lạnh lùng ấm nách.Tấm ảnh tiếp theo tôi không nhìn thấy gì.Ngoài việc vui hai người đang chạm nhau.Chồng tấm ảnh.Ánh sáng để nói hát qua cửa sổ.Phản chiếu lên mái tóc cả hai một màu vàng nhàn nhạt như trà mật ong.Tưởng như bức ảnh được chụp như chiếc máy ảnh.Tải cf chụp tự động.Nếu nhân vật chính không phải là trâu.Chắc tôi sẽ phải thốt lên đẹp quá.Tất cả đều vỡ loảng xoảng.Đầu tôi chân tay tôi.Mắt tôi.Tôi không nghe tim mình đập nữa.Máu trong người tôi cảm giác như đã đông cứng lại rồi.Tìm tay nắm cửa phòng vệ sinh sạch sẽ.Châu đã tắm xong.Tuổi để chiếc laptop lại vị trí cũ.Tuổi của cân bằng lại nhịp thở.Mỉm cười yếu ớt.Cường mặt trắng.Nhưng dường như không nhận ra.Lê anh quá hồng hưng vĩ từ đưa tôi đi khám phá phước tô hải phòng.Suốt cả ngày hôm ấy.Chồng dẫn tôi đi khắp nơi ăn đủ món ngon.Bánh mì cay lê lợi.Bún cá cay phạm tử nghi.Bánh bèo chu văn an.Anh cứ nói luôn đi.Có thể trâu rất vui.Anh và tính nhiều về tương lai.Đi đám cưới với tôi.Phần ý tưởng sẽ tự chụp ảnh cưới cho mình.Tôi lần hai châu.Thi thoảng cười và gật đầu hưởng ứng.Mặc dù hai bên tay chỉ là những âm thanh lùn.Trong đầu tôi chỉ phút và những câu hỏi cuộn giấy.Họ đã bên nhau lâu chưa.Mexico đã chia tay anh bạn kia chưa.Anh ta có biết không hay cũng là nạn nhân bị lừa dối như mình.Chồng giữ tôi ở lại chơi mấy hôm.Nhưng tôi lấy cớ công việc gấp gáp nên về giải quyết.Tôi gửi em suy nghĩ suốt chặng đường về.Thế kỷ lại rằng tôi không khóc.Tâm trạng tôi trở nên trống rỗng.Tất cả mọi thứ đều trở nên nhạt nhòa và xa xăm.Trở về nhà.Việc đầu tiên tôi làm.Là thu sợ toàn bộ hành lý và gọi cho đứa bạn thân để xác ở nhờ.Chồng lúc tìm căn hộ khác để thuê.Tôi cũng gửi email xin nghỉ việc cho người sếp có sở thích xoay camera để bắt lỗi trừ lương nhân viên.Tiếp theo.Tùy chọn tất cả mọi phương tiện liên lạc với trâu.Điện thoại.Facebook.Kpi viber.Vài ngày sau.Gọi lại tất cả mọi tổn thương đau đớn.Tôi lên trúc lâm theo chương trình khóa tu chùa yên tử kéo dài một tháng.Tùy chọn cách chạy trốn khỏi nỗi đau một cách hèn nhát.Và yếu đuối giữa tính cách của tôi vậy.Trầu không bao giờ biết được tôi đã phát hiện được điều gì.Tại sao tôi lại vội vã rời đi.Nghe nói xấu phát điên lên tìm tôi.Nhưng rõ ràng anh đã không tìm thấy.Hỏi ta những phương tiện liên lạc và mạng xã hội chính là chiếc áo mỏng manh kết nối chúng tôi lại với nhau.Lúc trước tao chỉ tự đó bị tôi ném bò.Cũng là lúc chúng tôi chính thức lạc mất nhau.Không thích nào tìm thấy.Vài tháng sau.Tôi nhận được email của trâu.Đó là bức ảnh của tôi bốn năm trước.Ngốc nghếch và non nước.Đang rửa tay một cách vô ích.Trước dòng xe cũ quay lại cấp nhập ở oxy.Tôi bây giờ đã nhìn ngắm tôi của quá khứ.Các trụ tuyệt đẹp.Ánh sáng chuẩn.Độ tương phản hoàn hảo.Vừa đủ để làm nổi bật gương mặt tuyệt phẩm của tôi khi ấy.Từ bức ảnh là dòng chú thích của trâu.Anh nghĩ rằng mình đã làm mất chiếc áo đó rồi.Anh xin lỗi.Tôi mà khóc.Đã lâu rồi tự mình phải cứng rắn.Nhưng bây giờ.Tôi lại bà khóc nức nở.Trong chiều đông bốn năm trước.Nước mắt cứ rơi.Nhỏ đi mua súng bàn phím máy tính.Chưa bao giờ tôi nghĩ.Mình lại trở thành nhân vật chính trong câu chuyện buồn đó.Giống như chàng trai trong câu chuyện.Tôi không giữ châu lại.Gì vậy.Tôi vẫn còn yêu châu theo cách riêng của tôi.Mộc châu dịu dàng và tinh tế.Những ngày đứng lặng thinh nhìn mỗi khi tôi khác với ánh mắt xót xa.Sau lưng anh là nước vĩnh viễn có mặt trời mọc.Bạn gửi lắng nghe truyện ngắn.Nơi vĩnh viễn có mặt trời mọc.Của tác giả thanh huyền.Tiếp theo chương trình mười bảy lắng nghe lá thư tâm sự.Của một cô gái cũng là người tổn thương trong tình yêu.Và cũng chẳng thể nào quên được người cô đã từng yêu.Là thương.Hãy để tình yêu đưa em về giấc mơ hôm qua.Gửi đến từ tiệm hồi ức.Bạn còn nhớ người đó chứ.Chỉ là một câu hỏi thôi mà.Trả lời có hoặc không là được thôi mà.Vậy mà em lại không thể.Em lại không thể.Vì em biết dù là có hay không.Thì cũng chỉ có một kết quả mà thôi.Quên anh là điều em chưa từng làm được.Anh à.Dạo này anh thế nào.Anh vẫn sẽ ổn chứ.Dù chẳng có em bên cạnh.Còn em cứ tưởng anh xa rồi.Cũng quen vậy mà hóa ra chẳng ổn chút nào.Bao lâu rồi anh nhỉ.Em xa anh được bao lâu rồi anh nhỉ.Cần một năm rồi anh à.Thời gian cũng trôi qua nhanh thật đấy.Một năm ấy đủ để em cứ ngỡ bản thân đã thay đổi rất nhiều.Một năm ấy em từng bản thân đã quên hết những gì liên quan đến anh.Để lựa chọn sống cho chính mình.Vậy mà chỉ vì một câu hỏi bơm qua.Lệ đã đủ để đánh bài mười lăm ấy của em.Lại chiến lý trí em shop đồ.Lại khiến trái tim em lần nữa đớn đau.Khi những ký ức ấy cứ tràn về.Chợt nhìn về năm năm xưa ấy.năm mươi lăm em dành trọn trái tim cho một người.năm mươi lăm em âm thầm em chịu đựng.Em cổ vũ chàng trai em yêu ấy.Nhìn em thật hoài địa biết bao.Thời gian cứ dần trôi.Từ váy dây cảm nắng.Bởi những lần chạm.Chờ tới khi yêu đến hết mình.Em mới nhận ra chàng trai thuần ái.Bản đôn năm nào em luôn nhớ nhung đã thay đổi mất rồi.Phụ nữ gặp lại anh.Bước cần bên anh giữa biển trời mênh mông này là một định mệnh.Khi tỉnh mộng mới biết.Có những điều tưởng gần mà khoáng ngày một cách xa.Anh đã từng giây nào nhớ về em.Để những gì là của chúng ta.Nhiều các em vẫn nhớ anh chưa.Đã bao giờ chưa anh.Dù chỉ một giây thôi.bảy trăm bảy mươi bảy như kiểu ấy chỉ là hồi ức của một cô gái.Cứ đắm chìm trong ảo vọng.Về một mối tình đẹp đẽ nhất.Chân thành nhất mà thôi.Em đã từng ước.Giá như ngày ấy em không gặp lại anh.Giá như ngày ấy anh đừng ở cạnh em.Đừng nói vô tư.Kể em nghe những câu chuyện của anh.Giá như em ngày ấy đừng yêu anh đến bất chấp.Đừng tin anh đến như thế.Giá như đừng tha thứ.Giá như em lý trí hơn.Giá như.Những cuộc sống này lấy đâu ra nhiều cái giá như đến vậy.Anh.Anh từng đêm đến cho em những ngày tháng hạnh phúc nhất.Em đã bao giờ nói anh nghe chưa.Chả bao giờ nói với anh rằng.Không biết tự bao giờ anh ở bên em.Nhìn em như có biết bao thói quen.Để rồi khi anh đi mất em như lạc lối.Như đánh mất chính mình.Dù là đau khổ biết mấy.Nhưng em vẫn muốn được một lần nữa.Theo anh từng vòng bánh xe trên con đường ngày xưa.Muốn được dậy sớm đã phải cây số đợi anh dưới nắng chói chang.Dưới mưa xối xả.Vẫn muốn là người được anh hướng ánh mắt đến.Mỗi khi cần sự giúp đỡ.Em thật sự rất muốn được hết mình.Âm thầm và lặng lẽ vì anh như thế.Vẫn muốn lắng nghe những câu chuyện của anh.Muốn bên cạnh anh hùng cười.Cũng đùa.Chúng ta cùng nhau.Và em muốn được yêu anh thêm lần nữa.Rượu trái tim để trăm ngàn nỗi đau.Đã từng là những hồi ức đẹp để biết bao.Em đã cố gắng biết bao.Chấp nhận tha thứ chấp nhận yêu anh hết mình thêm lần nữa.Chỉ vì một anh trong trái tim này mãi mãi là giấc mơ đẹp nhất.Chỉ vì muốn khi anh say đi sẽ không phải hối hận.Vậy mà kết thúc.Vẫn là em nợ anh một lời xin lỗi.Mà chính bản thân cũng hoài nghi cảm xúc ấy.Người làm tổn thương em là anh.Người đã đem tình cảm chân thành và thuần khiết nhất của em dành cho anh.Cũng chính là anh.Để rồi đến mỗi người một phương.Người thấy tội lỗi lại là em.Thà rằng cứ bên cạnh anh.Cứ cười thật tươi.Rồi lại khóc thật nhiều.Cũng tốt hơn từ đây cứ bình thạnh mà sống nhưng chẳng biết bản thân có muốn gửi hay không.Có muốn buồn hay không.Chưa bao giờ em nghĩ em sẽ kiên trì chờ đợi một người đến thế.Sẽ yêu một người bất chấp tất cả đến thế.Và cũng chưa bao giờ ngờ đến một ngày lại không kiềm chế nổi bản thân để tha thứ và yêu anh.Lần nữa một sự tích nhỏ anh vô tình nói với em.Em như xúc xấu năm.Em nhớ dù anh đã quên.Một mùi hương thoang thoảng bên em mỗi ngày.Dù đã cách xa một năm.Chickenway em cũng chợt nhận ra.Điều gì thuộc vị anh em điều khác trong tim.Cứ để trong lòng vậy thôi.Cứ để nó ấp ủ thành một tình yêu.Anh một tuổi nhớ chưa từng nguyên ngoan.Nỗi nhớ anh ấy giống như một ly nước đã đầy.Chỉ cần một thoáng đầy đủ.Là tất cả như vỡ ra không kiểm sát.Ở nơi không có em ấy.Có còn ai quan tâm từng điều nhỏ nhất cho anh nữa không.Còn đấy cùng anh nói chuyện.Cười đùa.Còn ai đợi anh.Ở bên anh lúc anh cần nữa không.Chắc chắn là có.Anh thì người đó vẫn luôn bên anh đúng không.Thật tốt biết bao kỳ anh không phải coi được một mình.Cảm giác cô đơn nó đáng sợ lắm.Nên đừng giống em nhé.Một mình em thôi là đủ rồi.Em đã dùng sự đơn độc để đánh đổi lấy nụ cười của anh.Nụ cười ấy đẹp lắm.Dù không ngoảnh đầu lại nuôi em ở phía sau.Nhưng hãy sống thật tốt.Chỉ đôi chân em vẫn vững vàng trên con đường theo sau anh nhé.Chẳng thể cùng anh bước đi nữa nhưng anh là.Đừng quên được phía sau vẫn luôn có em anh nhé.Em sẽ luôn đứng ở phía sau.Vẫn luôn là em luôn chờ anh.Đĩa tiết canh một khoảng cách an toàn nhất.Khi bước chân có lỗi lầm.Ánh sáng đường sau luôn ở đó chờ anh quay về.Thì anh mệt mỏi.Bất lực.Vẫn luôn có lời động viên ủng hộ anh.Trần thị hứa với anh lời mãi mãi.Nhưng chỉ cần trái tim này còn sợ những nhịp đập yêu anh.Sẽ không để anh một mình.Chúng ta đã cùng nhau đi trên một chuyến tàu.Cùng cạnh nhau ngắm nhìn phong cảnh.Với những cung bậc cảm xúc.Chỉ tiếc rằng nơi dừng chân.Lại không phải là cùng nhau.Để lại trong em bao hoài nghi.Điểm hồi ức nhiều của em vẫn luôn cất giữ những gì đẹp nhất về chuyến đi ấy.Những hồi ức độc quyền của chúng ta mọi buồn đau cứ để gió đưa đi xa.Hãy để tình yêu đưa em về giấc mơ ngày hôm qua.Em sẽ yêu anh như ngày hôm qua.Âm thầm.Lặng lẽ và chân thành thân ái.Bạn vừa nghe blog radio.Được chuyển thể từ bài viết của tác giả thanh huyền.Triệu hồi.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha giọng đọc titi và nhóm sản xuất blog radio.Cảm ơn bạn đã chú ý lắng nghe.Nếu yêu thích và love you các bạn đừng quên nhấn nút like c và để lại bình luận cảm nhận của mình.Mấy bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website blog.Đăng nhập và gửi bài qua gửi tới địa chỉ email và require a còng vnnplus.vn.Các chương trình của blog radio được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào phần ba.Facebook.com yêu plus foreo facebook.com yêu vào lớp một.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com