Blog Radio 664 - Lạc Nhau Giữa Mùa Hè

blog radio 664 - lạc nhau giữa mùa hè
Bạn đang làm nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blogradio.vn.Youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của.Bài tiến lên.Người ta vẫn có thể gặp nhau.Mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau.Nhưng đôi khi rời xa nhau.Đây là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình.Vậy vọng mai sau sẽ còn gặp lại.Cứ để mùa hè dẫn tới chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn.Ai biết chúng ta cần gì và cần ai.Trong chương trình của tuần này.Người bạn là nghe truyện ngắn.Lạc nhau giữa mùa hè của tác giả quách thái duy.Cuộc đời tôi.Những ngày mưa mùa hè nhạc hoa chúng tôi đến chung dưới tán ô màu xanh lá.Khoảng cách rất gần.Nhưng người đang đứng trước mặt tôi tự như oanh.Cầu cao hơn tôi cả cái đầu tôi nhức cổ lên nhìn.Chạm vào đôi mắt trong veo ấy.Tôi biết cậu có điều gì muốn lấy từ chờ đợi cậu nói.Những cậu chỉ dúi vào tay tôi lá thư châu âu cho tôi.Rồi cũng bước ra ngoài màn mưa.Chiếc áo sơmi cô giáo bỗng trở nên ướt nhẹp.Tôi không hiểu .Lá thư trên tay là có ý gì.Tôi muốn chạy theo cậu để hỏi.Nhưng có điều gì nhất đôi chân tôi lại.Bóng cười nhạt dần rồi mất hút.Con đường rộng thênh thang.Chỉ còn lại tôi đứng ngẩn ngơ.Bong bóng mưa rơi vỡ.Vì trái tim tôi cũng rất xử vụ vỡ về một người sẽ ra đi.Một tiếng đồng hồ sau.Tôi mới về đến nhà.Chiều dài ban công từ bức thư ra đọc ngay.Xin lỗi vì tôi đã không đủ dũng cảm các lời tạm biệt với cậu.Mình thấy câu chữ nói hộ vệ.Công ty vượt qua với tớ mà nói rất hạnh phúc cậu là một người bạn đặc biệt trong trái tim tớ.Có cầu kè bên tới cười nhiều hơn.Phân tích cách kể chuyện của cậu.Cách thuộc cười.Và nhiều thứ khác nữa.Sửa lỗi mic khi đối phương trên điện thoại máy kia ở gần cầu.Tôi muốn nắm tay cậu.Nhưng tớ không thể mang cậu đi theo.Tôi có nhiều ước vọng và tớ sẽ là bằng mọi giá trước khi tôi trẻ tại face.Đừng buồn tới nhé.Chúc cậu luôn vui vẻ trong những ngày hè còn lại.Tôi đọc xong lá thư thì trời cũng vừa đăng.Tôi cắt cua vào nhà kho xử lý các nằm.Kỳ phượng nhà hàng xóm chủ bơm thực thần.Những cánh hoa vươn mình vào cửa sổ phòng tôi.Màu đỏ thẫm trích của phượng lại một lần nữa khiến lòng tôi xốn xang một tuần sau đó.Túi xách ba lô lên và đi .Tôi cũng không biết vì sao mình lại quyết định như vậy có lẽ vì lúc đó tôi quá buồn bã và chênh vênh.Khi một người đã ở cạnh mình rồi bỗng dưng không còn được nhìn thấy nữa.Tôi không thể khóc.Không thể cứ trốn bị trong phòng.Gửi nước mắt ngắn dài những cô gái yếu đuối khác.Thật ngu xuẩn và thấu trĩ.Từ dùng những cuộc hành trình của mình để lấp đầy khoảng trống chơi vơi trong tâm hồn.Tôi nghĩ giữa chúng tôi có lẽ không hợp nhau.Bài tôi đi để tìm một người có thể thấu hiểu.Cảm thông.Sẻ chia cho nhau những buồn vui.Những khát khao ước vọng.Bụi đời tôi đặt chân đến những tòa nhà cao tầng.Những món ăn ngon cũng chẳng khiến tôi vui lên được chút nào.Ban đầu tôi đi để tìm quên.Rồi tôi nhận ra những gì mình làm bao nhiêu ngày tháng qua.Chỉ là sự trốn tránh mà thôi.Tôi đang đi đến cậu ấy thật nhiều.Nhưng khi cậu quay lưng.Bước chân càng lúc càng xa.Thì tôi lại chẳng thể làm gì chỉ có thể đứng lặng yên và nhìn một lời nếu này cũng.Dũng khí.Buổi tối chiều.Đó là sự lựa chọn của cậu.Tôi chấp nhận.Quên lãng là điều không dễ dàng.Giữ đó tình cảm đó chưa một lần file nhạc.Đến cả hơi ấm của bàn tay cầu lúc đan vào tay tôi.Vẫn còn vương vấn đâu đây.Chỉ cần một cơn mưa nhỏ thôi.Cũng làm chúng mày hát quay về.Quỹ động trái tim.Như cơn mưa mùa hè chiều nay khiến mọi thứ xung quanh trở nên chao đảo và bờ hồ.Tôi gặp cậu vào mùa hè năm ngoái khi thành phố như trước chào sấu khổng lồ đun nóng cả con gửi.Khối.Cô bạn thân cùng phòng ký túc xá cho tôi tưởng thế xem vịt ở rạp mười chín tháng bốn.Bà cô đã xếp hàng đợi có tiếng đồng hồ mới mua.Sao cậu không đi không thấy tiếc à.Từ có hẹn rồi.Anh ấy vì nước vào tối nay.Bật từ sẽ đi ăn xúc xích chiên.Có muốn ăn không.Tớ sẽ mua về.Bạn thân vừa nói vừa chải mái tóc dài suôn mượt.Tôi phải tay.Thôi không cần.Hai cậu ăn xong rồi đi xem thì cũng được mà.Anh ấy thích lắm.Tôi đi nhé.Cô bạn tôi vẫy tay.Xúng xính trong chiếc đầm màu hồng phấn tiến ra cửa.Tôi nằm xuống dương lăn qua lăn lại.Cây samsung trứng thế.Nếu không đi thì tiếc.Tiếc cho số tiền.Thời tiết cho tấm lòng của cô bạn tôi.Mỹ phẩm.Tôi gửi tài có thêm chiếc áo ngoài.Rồi đi thẳng đến rạp chiếu phim.Tôi hiếm khi nào đến rạp để xem phim hài.Điều một xem.Tôi chỉ cần mua đĩa về rồi nằm nhà vừa xem vừa bốc hạt xe.Tôi cũng không có hứng thú với kịch.Bi kịch chỉ toàn nói là nói.Không lãng mạn như phim hàn.Cũng chẳng gây cấn như phim hành động của mỹ.Đây là lần đầu tiên tôi đến shop.Một người cũ nát.Và diễn viên thì lạnh lùng phụ đề tối xuống cầu thang và off như bốnk.Điều ước ở bên trong không gian rất mờ và tối.Tôi thấy bị vào tường cho khỏi ngã.Dạy khí được xếp từ cao xuống thấp.Thư gửi ở hàng thứ chín và người cùng với một người lạ hoắc để xem một vở kịch buồn tẻ.Tôi phải đưa tay che miệng ngáp.Vở kịch kể về một nhóm học sinh nổi loạn phá phách.Trong đó từ chú ý đến cậu làm sinh được tác phẩm hay.Đeo khuyên tai ở mũi.Cậu là nhân vật trung tâm vở diễn.Vở kịch lên tới đoạn cao trào.Khi mệnh cậu tí đi tìm cậu mà bị tai nạn giao thông và qua đời.Cũng rất ân hận.Quyết tâm làm lại từ đầu.Tôi thích nhất là cảnh cuối cùng thì cậu quỳ gối chắp trước mộ của mẹ.Cựu diễn y như thật.Chính những giọt nước mắt muộn màng của cậu đã khiến từ giờ lễ.Thế mới nói.Đi tài không mới mẻ.Những diễn viên đóng quá xuất sắc quá nhập tâm.Thành thử vừa kích trắng nhất để lấy đi biết bao nước mắt.Quỳnh châu của khán giả.Từ ký kết thúc.Tôi đã ra sau kính đã tìm gặp cậu.Tôi muốn hỏi cậu thử xem làm sao có thể diễn hay đến thế.May mắn thay một chị trong đoàn kịch tức.Sắp xếp cho tôi một buổi gặp gỡ với cậu diễn viên đó.Cầu tân lâm.Chắc tui tôi đến từ phố núi mù sương.Ý nghĩa tụi nói.Cựu đồng hay lắm.Làm tả vẻ hào hứng và đặt tay lên ngực.Kỳ tuyết tuyết.The face.Hạnh phúc quá.Không gửi tới chị mới dám lần đầu mà đã có người hâm mộ rồi.Cá mập cầu.Tôi đỏ mặt cúi đầu và định cáo từ.Thì lâm đột ngột nói muốn ăn gì đó.Củ kiệu tây tôi đi cùng.Mặc cho tôi có đồng ý hay không.Chúng tôi đến quán ăn gần rạp đầm có rất nhiều món cậu anh gấu nhiều như sắp chết đói đến nơi vậy.Tôi đưa tay bóp những thịt sấy nhỏ.Cảm ơn cậu cho tớ xem tớ diễn.Tôi đi học lâu rồi.Hiện đang sinh hoạt tại đoàn kết.Lần đầu được đứng trên sân khấu.Còn nhiều thiếu sót.Mầm cầu không x ba.Đừng nói bằng chất giọng quê hương cầu.Tuy nhiên cấu trúc không quen.Dĩ nhiên là tôi không chê bai cậu.Ngược lại.Tôi thấy cầu diễn thái đạt nhất là những cảnh nội tâm nhân vật.Cầu nhập vai hoàn hảo.Mâm xôi nồi vi tính.Chỉ mới biết nhiều ít phút.Những câu nói làm tôi vào đi nước vào nước nhé.Và tuy nhiên sống hòa nhập với người bạn mới quen.Đừng có thêm một đĩa thịt bò và há cảo.Cậu dùng tay giấy thịt ra từng miếng nhỏ.Vừa ăn vừa quay vào nước sốt ăn một cách ngon lành.Tôi uống coca.Ăn phở kèm với ngò gai.Tôi chỉ vào khuyên tai sáng lấp lánh trên mũi cậu ơi.Không đau à.Cái này sao.Tôi không bấm vào.Truy cập hình khi đóng thôi.Xem nè.Đừng tự trước thiên tai ở mũi ra dưới dương nên trước mắt tôi.Tôi thở phào nhẹ nhõm.Bị lâm vào vai của cậu học trò cá biệt.Nên cần phải hóa trang sao cho giống.Chuột.Điều khuyên rằng hình.Nhắc đến được xăm hình tôi mới nhớ.Hình xăm chim ưng trên cánh tay phải của lâm thật ấn tượng.Tôi trầm trồ khen mãi.Ý cậu là cái này.Lần chị vào hình xăm trên cánh tay mình.Tài sản bầu.Thôi đừng để mất đi.Bắt đầu chuyển hóa trang bảo sâm.Người ta không chịu làm dùng đến hệ sách này.Chế độ diện nhìn tớ không giống như học sinh nổi loạn nên có ý trừ.Tao thuyết phục máy.Bà bảo rằng sẽ không làm chuối thức.Và kết quả cuối cùng.Cậu cũng biết rồi đó.Sau khi diễn xong.Chú ý càng tới quá trời luôn.Làm nghề hai hàm răng trắng bóng cười.Tùy mức + phù hợp tiếp.Cậu sẽ ở lại bao lâu.Bài thánh.Chú đại diện của người bạn ở đài truyền hình.Hai bên hợp tác gì đó nên đoàn kịch của tớ sẽ ở lại lâu hơn dựa.Tất nhiên nếu chồng sẽ.Đang kẹt xe đẩy đi.Giải các tỉnh khác diện.Nghệ thuật nổi dậy đi.Tự dưng từ mất không trôi.Cổ họng như có gì làm cho nhẹ cứng.Ăn xong chúng tôi lớn lại thêm ít phút nữa.Buồn chuyện phiếm.Làm yêu thích nghệ từ khi cần nhờ.Cấp một.Cậu nằm trong vở kịch thiếu nhi của trường từng tham gia nhiều vai trò ít người biết đến.Học xong mười hai.Có quần có xuống núi.Tham gia vào đoàn kịch thiên lam.Để thỏa mãn những ước mơ diễn xuất.Mặc trò sự ngăn cản từ bố mẹ và họ hàng thân thích.Cựu sinh hoạt khóa lâu.Nhưng với phải diễn tuổi nổi loạn mà tôi xem tối nay là vai diễn đầu tay của cậu.Khi nghe tôi hỏi vì sao làm giải thích.Giúp việc cho đoàn kịch gần nửa năm.Ai sai gì làm nấy.Những lúc rảnh.Tên lãnh xem các anh chị diễn xuất.Bà cũng học hỏi được một chút kinh nghiệm.một lần một anh trong đoạn đột nhiên ngã bệnh.Thiếu diễn viên.Mà tớ là người thay thế.Từ đó chú đợi chị mới để mắt tới.Ai cũng vậy.Chúng ta phải đi lên từ những việc nhỏ nhặt.Cậu có khi nào ân hận về quyết định của mình không.Sống với đam mê sao gọi là ảnh hưởng được chứ.Nếu có.Cách chia buồn khi không về thăm bố mẹ được.Giọng lâm chùng xuống.Tại sao không.Có thể xin phép các cô chú trong đoàn cho mình đến thăm nhà vài ngày là được thôi mà.Tôi thắc mắc.Làm lắc nhẹ đầu.Vấn đề không nằm ở chỗ đó.Trước khi đi.Bố tôi nói.Nước mỹ theo nghề diễn viên thì đừng bao giờ bước chân vào căn nhà này nữa.Tôi cười an ủi cậu.Chồng lúc tức giận bố cậu mới nói thế.Có cha mẹ nào để không vui mừng và hãnh diện.Khi thấy con cái mình thành công đâu chứ.Chúng tôi trao đổi số điện thoại để liên lạc.Tôi nhớ rất rõ không đầy một tháng chúng tôi trở nên thân thiết.Nhắn tin thâu đêm suốt sáng.Cuối tuần lâm đến ký túc xá nữ chở tư phòng vào thành phố.Tôi ngồi đằng sau.Nấm hở và táo cậu.Chiếc xe chạy bốn phút qua các ngã tư.Quà những ngôi nhà nằm san sát nhau.Giao dịch bất động sau khiến mái tóc tôi bay phần phật.Đến khi cây phượng trước cổng trường rực cháy trên các cành cây.Chúng tôi trở thành một đôi.Cô bạn thân tôi hỏi tôi có hạnh phúc không.Từ lưỡng lự.Cảm thấy rất khó để trả lời tôi vui vì những giây phút ở bên cậu.Bên cạnh đó có một nỗi buồn mong manh.Ẩn hiện quanh tâm trí tôi.Tôi biết rồi sẽ có ngày cậu rời khỏi thành phố này.Cậu vẫn không thuộc về nơi đây.Cậu sẽ tới một thành phố khác.Sự dễ quên một cô gái ở nơi ấy.Giống như đã từng quen tôi.Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy khóe mắt mình xe cay.Tôi không thể rời khỏi nơi chốn mình ở học xong tôi sẽ thể công ty ba làm.Con đường tôi đi đã được cài sẵn.Dù muốn dù không tôi vẫn phải nghe theo.Nhiều lúc tôi thèm khát được duy lâm.Có đủ dũng cảm để bỏ nhà đi thực hiện điều mà mình hằng ấp ủ.Lâm là con người có những hoạch định rõ ràng.Cậu biết mục đích mà cậu theo đuôi.Còn tôi thì không.Một người không xác định được lý tưởng sống cho riêng mình như tôi.Thì nghĩ gì đến việc gì gia tổ ấm gia đình.Sướng mọi sự tự do của cậu.Tôi nói khi cả hai chúng tôi đang ngồi xem dáng chiều trên bờ biển.Tự do.Con không được tự do.Lâm hùng.Về mặt kinh ngạc.Tớ là con một.Từ nhỏ đến lớn luôn nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ.Ngay cả ngành mà tôi đang học cũng do buổi tối chọn tôi thử hát xa.Ước mơ của cậu là gì có phải lên kế hoạch tỉ mỉ từ đó dùng cả lòng quyết tâm để thực hiện đến cùng.Nắng lấp lánh xuyên qua kẽ lá trong khi sáng chiều dần vuông ở tít chân trời.Tôi nghĩ sao mình nghĩ vọng về từ cõi nào đó xa xăm.Có những chuyện đâu chỉ nói được là làm được.Người tới đây thôi.Tớ ước mình trở thành diễn viên kịch nổi tiếng và tớ không cần cố gắng bây giờ cậu xem.Tất thành công được một nửa rồi đó.Thấy tôi cứ rủ hai mươi lăm chuyên đề tài.Cậu chibi đoàn kịch này cậu xinh thế.Nó không chỉ là một đoàn kết thông thường kiếm sống và nghề diễn xuất mà đó còn là trường học đào tạo.Ai có niềm đam mê với.Mỗi người trong đoàn đều muốn trở thành một diễn viên kịch chuyên nghiệp.Thần đâm.Chủ đoàn kịch kiêm biên kịch.Tổ chức lớp chiêu sinh tuyển chọn ra những nhân tố mới có tiềm năng.Lâm từng tham gia và được bầu chọn.Là diễn viên trẻ triển vọng trong tương lai.Những bộ phim ngắn của cầu được đăng trên các trang mạng xã hội nhưng vì tôi ít khi lướt web.Nên tôi không biết đến lâm nhiều vai diễn đầu tay trong tuổi nổi loạn.Câu được mời tham gia đóng nhạc.Quay quảng cáo.Hãy đóng các thể loại phim khác như đồng tính.Kịch câm.Thành công trong phim chuyển giới rồi đâm ra nghi ngờ giới tính của cậu.Cậu là con trai thật chứ.Tôi muốn cây kem vị sôcôla.Nhìn cậu bằng ánh mắt dò xét.Có ai nói dối về giới tính của mình đâu chứ.Tớ là đàn ông thực thụ.Bộ trước giờ còn nghĩ tới là.Lần chớp mắt.Tớ không có ý đó.Cẩm tú thế cậu đóng bộ phim ấy có xuất phát nên.Làm cách ngang đời tôi vừa nụ hôn thật sâu.Tôi đáp lại nụ hôn đón được nhiệt và mãi.Nhưng chưa được cả những yêu thương.Cảm xúc kết không nên lời.Dịch câu tin chưa.Làm những khuôn.Nhìn sâu vào mắt tôi và hai.Tôi gật đầu như một cái máy.Cho đến khi về tận nhà.Nụ hôn vương mùi dâu bàn nãy vẫn còn động trên đầu lưỡi.Chỉ ra vị của nụ hôn đầu lại ngọt và mềm đến thế.Tôi cũng rất ghét mùa hè vì nắng nóng.Bực bội và khó chịu.Mùa hè.Tôi mong chờ những cơn mưa.Thử tưởng tượng xem.Một buổi chiều ngồi bên cửa sổ.Nấm từng giọt mưa bay bay.Nhưng từ khi gặp lâm.Tôi yêu mùa hè.Cảm giác bức bối khó chịu với những tia nắng đã không còn nữa.Tôi cũng nhận ra đằng cũng đẹp và mưa cũng trong.Như nụ cười ai đó dẫn chiếm lĩnh toàn bộ trái tim tôi.Điều kỳ diệu đến vào buổi trưa hè.Giống như lừa.Dù tôi đã mời tất cả cửa sổ.Sản phẩm chỉ còn mình tôi.Bạn thân đi từ sáng sớm.Làm thạch nha.Điệu blue lợn trình.Phải mang đến chiếc hộp đựng đầy gió.+ nắp hộp.Một lần sớm mất làng tỏa ra khắp phòng.Bầu trời xanh ngắt một màu.Đừng nói chỉ có mùa hè.Bầu trời mới xanh như vậy.Chúng tôi ngồi một.Kể về câu chuyện trong tương lai.Cậu bảo tôi cuộc đời của mình phải do chính mình làm chủ.Người khác chỉ có thể đưa ra ý kiến cho ta tham khảo.Chứ họ không thể thay ta quyết định số phận của chúng ta.Rồi cậu về.Chủ nhật.Đầm gọi điện rủ tôi đến nhà cậu chơi.Nói là nhà cầu cũng không hành lý.Vì đó là ngôi nhà chung của cả mọi người trong đoàn kịch.Vì hôm ấy đoàn vịt quay ở đài phát thanh.Linh bảo không được vậy nên ở nhà.Cậu đây rồi ư.Đừng gãi đầu.Tôi muốn có không gian riêng tư cùng cầu.Chấm hỏi tôi muốn ăn gì không thì cậu vào bếp ga.Trong lúc đợi cậu chủ tẩy bếp.Tôi đi loanh quanh ngôi nhà.Cấp riêng của cậu toàn là những cuốn kịch bản thầy cô.Bài thời gian biểu sáng lẫn tối.Cô ấy bận rộn vậy mà vẫn dành thời gian cho mình.Tôi nói thầm.Và sự thương chồng tôi lớn dần hơn.Cậu bảo tôi vào bếp xem thử mấy cậu nấu.Tôi ngạc nhiên khi thấy trên bàn chỉ có hai tô mì gói.Chỉ có vậy mà cậu nấu cả buổi đấy ư.Từ trần.Không có ý kiến vì cộng đấu.Lần cười híp mắt.Tôi không biết cậu thích ăn gì.Với lại trong tủ lạnh cũng chẳng còn gì nữa.Mì gói tôi ăn không biết bao nhiêu lần.Nhưng lần này tôi lại thì chúng ngon lạ kỳ.Chỉ cần là người mình yêu thương đấu cho.Thì dù là cơm canh đạm bạc.Tôi vẫn cứ nghĩ là sơn hào hải vị.Tôi chỉ dùng khúc đến giọt nước cuối cùng.Ăn mì xong lâm học kịch bản.Tôi lấy một quyển sách giao.Mỗi đứa là một công việc riêng.Nhưng đó là những tháng ngày êm đềm nhất mà tôi sẽ nhớ mãi.Chúng tôi dạo bước trên phố.Làm được một quay sang tôi và nói.Tôi đã nghĩ đến mối quan hệ của chúng ta.Mối quan hệ của chúng ta.Tự lập lễ.Chẳng phải rất tốt sao.Ừ.Tốt.Nhưng cậu có biết tớ sẽ phải cho đi không.Lâm xử lại.Hoa rơi phù đầu câu.Từ biết.Tớ còn biết điều mà cậu khao khát.Tùy nói lòng hoang mang.Làm ngắt một chiếc lá ở hàng cây bên đường giọng ta xôi.Tôi nghĩ mình cần phải nói ra chứ.Để tôi lúc tới.Cầu sẽ không thấy hụt hẫng quá nhiều.Tôi im lặng đầu hơi cúi.Lần cũng chẳng nói gì.Chúng tôi gửi về dưới thì hè.Trên đầu là vòm trời các gửi vợ.Quả đúng như lâm đấy.Bầu trời ký vào hải xanh trong.Có thể nhìn xuyên qua các tầng mây.Điện thoại năm đổ chuông.Cậu bảo có việc quan trọng rồi với một chiếc taxi về trước.Tôi lang thang trên bến buýt.Trong khi chờ xe đến.Tôi nghe một bài hát của sm.Tôi biết nghe nhạc trong lúc này càng khiến tâm trạng trong tranh hơn thôi.Nhưng tôi không biết làm gì để đối u sầu này phơi đi.Đây đến.Tuổi cất điện thoại vào túi và bước lên.Mãi suy tư.Tôi đến giữa hai bến vít.Khi xây dựng ở bên thứ ba.Tôi bước xuống đi bộ ngược lại.Có lẽ sữa tươi phải lâm.Chỉ như những người khác.Trên chuyến bay quý ngày.Vô tình gặp nhau rồi phải lòng nhau.Khách qua đường vội vã thì làm gì có một cái tết trọn vẹn.Nhảy lên đi.Trời mưa lất phất.Nhưng sao tôi vẫn thấy giọt nắng lung linh đậu trên vai cậu.Lá thư của út hòe.Nhìn cậu dần xa mà tim tôi như thắt lại.Tình yêu có đôi khi là sự chia tay.Dù đau cũng phải cố gắng kiềm chế để mạnh mẽ vượt qua.Bạn thân gọi điện an ủi.Có những mối tình.Có những con người chỉ có thể xem nhau là kỷ niệm trong tim.Là năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất.Thư mục nhất mỗi khi nhớ về.Nếu chúng tôi thật sự có duyên với nhau.Chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở bất cứ nơi đâu.Dù khoảng cách có sai đi chăng nữa.Một ngày mưa rào mùa hè.Tôi đứng trú mưa dưới mái hiên nhà ai đó.Ở một thành phố xa là.Bố chị làm khi trông thấy một đôi tình nhân.Cùng nhau bước qua màn mưa.Túi tự hủy.Những người trong nhân thế khi yêu có thật sự hạnh phúc không.Cứ sao tôi bị lâm cứ mãi cách trở.Tôi biết ơn vô cùng.Chính cậu đã chuyển ngọn lửa niềm tin sang tôi.Ý chí và lòng can đảm.Chuyến đi này có chứ không hề vô nghĩa một chút nào.Đi không những điều thêm những điều mình chưa biết.Để cho lòng nhẹ vơi.Bà có đi trải nghiệm ngay cả trong những lúc sóng gió.Giờ này chắc lâm đang vi vu ở một thành phố náo nhiệt.Cống hiến hết mình vì nghệ thuật.Chơi mầm cậu luôn thành công.Từ mùa hè đó.Chúng tôi gặp nhau rồi lạc mất nhau.Khi trong lòng hai đứa vẫn còn yêu.Thật ra rời xa cũng là một cách tốt.Vì ngày mai chúng tôi sẽ lại tương ngộ.Hi vọng dù mỏng manh.Thôi thì hãy cứ để mùa hè dẫn chúng tôi qua nhiều rồi sẽ khác.Đi trái tim trưởng thành và chín chắn hơn thì biết chúng tôi cần gì và cần ai trong cuộc đời mai sau.Bạn gửi là nghe truyện ngắn lạc nhau giữa mùa hè của tác giả quách thái duy.Chương trình được thực hiện bởi hàng ga và nhóm sản xuất lốp radial.Gửi các giọng đọc titi và sam.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại.Nếu yêu thích bằng love you các bạn đừng quên nhấn nút like share.Bài để lại bình luận cảm nhận của mình.Người bạn của những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website blog.Đăng nhập và gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của wto được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào phần ba.Facebook.com yêu blog radio hoặc facebook.com yêu vào lớp một.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com