Blog Radio 682 - Đừng đợi Trái Tim Tổn Thương Rồi Mới An ủi

blog radio 682 - Đừng đợi trái tim tổn thương rồi mới an ủi
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio tại website blog video.vn và kênh youtube.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần.Bản thân mến một người yêu bạn sẽ sẵn sàng tha thứ cho bạn hết lần này đến lượt.Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không tổn thương.Đừng đợi đến khi họ tổn thương quá nhiều rồi mới an ủi.Một trái tim tan vỡ rất khó để có thể chữa lành.Chồng rất lido của từng ngày chúng ta sẽ lắng nghe phần ba của truyền thống sa tầng trên trời.Ngày trước.Của tác giả.Nguyễn thị vân.Câu chuyện kể về tam giác tình yêu giữa ba người.Khen huyền và lan trong khi khang và lan đã có một gia đình yên ấm.Tìm huyền bất ngờ trở về lưu trữ học có xảy ra chuyện tình cũ không rủ cũng đến.Mời bạn theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện này.Ngày hôm ấy là người bé thỏ đợi rất lâu trong nhà hàng đến cấm trên mặt vàng trên lung linh.Bánh gato chúc mừng cũng được mà anh trả từ trước.Những câu đợi tới lúc đến cháy hết.Bác thọ cũng ngủ say trong vòng tay mẹ mà khan vẫn không thích.Điện thoại cho khang chỉ có những hồi chuông kéo dài.Nhưng không ai nhấc máy.Cho đến tận lúc nhân viên nhà hàng ái ngại bước đến nói xin lỗi chị đến.Chúc em đóng cửa rồi.Làm mới thẳng thừng đứng dậy đón taxi về nhà.Cô đưa bé thỏ vì trường cẩn thận đắp chân cho con ngủ rồi bước ra ghế sofa ngồi chờ.Màn đêm buông xuống đặc quánh trong căn phòng tối ôm đến từ khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới.Xinh quá trình cửa hàng vẫn chưa về.Làng vốn muốn định hỏi khang nhưng đến trước cổng công ty.Mọi thứ đã trở nên xót xa .Hình ảnh huyền bước xuống từ xe của khang.Như một mũi tên đâm vào tim cô nhức nhối.Tin nhắn định gửi đi bữa lạnh đã xóa.Cho đến.Bạn gọi cho cô xin lỗi.Nàng chỉ hỏi một câu.Cô ấy về rồi à.Của nghe được tiếng thở dài của khang từ đầu dây bên kia.Dùng một tiếng.Của anh rất nhé.Làng hội tiếp.Như bọn mình lạnh đến vô cảm.Vậy nên.Tu quan không đến.Im lặng thật lâu.Nãy thằng mới nói được một câu.Hà nội.Làng cười cay đắng chỉ một câu như thế đã đủ nói cho cô sự thật tàn nhẫn tới mức nào.Cụ giáp mấy cảm giác hạnh phúc bao năm xây dựng hệt như một chiếc lâu đài cát.Chỉ cần có sóng tất cả sẽ vỡ tan.Chiều hôm ấy điện thoại lan reo lên.Giọng nói quen thuộc của huyền cất lên bên tai cô.Rảnh không.Vậy là đang đến chỗ hẹn.Quán trẻ năm nào giờ đã trở thành quán trà sữa một thương hiệu lớn.Làm đến cầm cốc trà sữa huyền đã order lên thuốc mụn vietravel ngày xưa có.Bây giờ nó đắng đến đau lòng.Tao về rồi hiện lên tiếng trước.Và lan nhìn thẳng vào mắt huyền hỏi cô chút ngập ngừng.Tao đã ly hôn .Thì sao.Làng vẫn kiên nhẫn khỏi tiếp tao xin lỗi nhưng là nhà tao cần khang.Đọc cần anh ấy.Làng dùng lên nhìn huyền đối thức dâng trào lên trong lòng như sông.Cô hằng giọng nói.Mày.Bị bỏ rơi khăn để chạy theo cuộc sốngmẹo ước vỡ mặt anh ấy đau khổ và suy.Rồi ngài không đi.Trở về đây.Mày nói một câu nghe thật nhẹ nhàng.Tao cần khang.Trong khi mày thử biết.Giữa tao và anh ấy.Nó đã có sự ràng buộc rồi.Huỳnh hướng đôi mắt yếu đuối về viên an.Tao biết.Đầu ích kỷ.Những bài là bản thân của tao không ạ.Đúng không.Hai đứa mình có khác gì chị em ruột.Ngày ấy đến suốt du học.Mày có nhường cho tao không mà.Bây giờ ở đây tao chẳng còn lại gì nữa.Mày nỡ nhìn tao khổ sợ sao lan.Nghỉ trước.Ta có thể dùng mọi thứ cho mày.Vì tao coi mày là người thân nhất.Khi mày có từng bao giờ nghĩ tới đau chưa.Mày đi du học.Ngủ quên luôn cả tao.Mục tin nhắn một cuộc điện thoại.Cũng không hiện có.Bây giờ mày có đi về đây.Mày nói thật dừng lại chồng cho mày.Mày thấy như vậy.Có qua đám không.Nhất là bây giờ giữa tao bắt khang.Đặt cóc bé thỏ.Những thân yêu tao mà.Tao và mày đều biết rõ cơ.Nếu không.Mày nghỉ đi.Vì sao anh ấy.Mấy đứa cháu ở bên tao ngày hôm qua.Thầy chỉ.Đi về với mày.Tìm vàng dùng lên.Giận dữ và đau đớn thì đau cào xé.Cô nhìn huyền khó khăn khỏi.Baby.Để hôm qua.Nó là cái gì không.Bị ngược đầu thừa nhận.Phải.Thành nói cho tao.Và đóng quân ấy ngày hôm qua.Là minh chứng rõ nhất.Tại sao.Mày không thể buông tha.Mày trả lại tự do cho anh ấy đi.Trái tim lạnh như bị cưỡng ăn một đường.Nhưng cô vẫn cứng rắn ráp.Để trước.Giường này mọi thứ.Kể cả xúc du học năm đó khâu công nghĩa bây giờ.Ta cũng sẽ như vậy.Đừng có nghĩ đến chuyện trang vào giữa tao và ken.Cảnh sát không cho phép ai cướp mất búa của con gái tao đi.Làm cũng muốn nói thêm gì nữa.Cô đứng dậy bước đi.Nhìn giống huyền từ phía đằng sau vẫn quấn lấy.Khiến làm nghẹt thở.Cho dù mày nói như thế nào đi nữa.Cũng không thể thay thế được sự thật.Là anh ấy yêu tao.Từ trước tới giờ.Vẫn chỉ luôn yêu một mình tao.Cái gì không thuộc về mày.Thì vĩnh viễn.Chắc không bao giờ về mày đâu.Hàn quốc những cầu đầu bước đi.Những cậu bé.Tình sâu thẳm trong lòng mình đang khóc.Buổi chiều hôm ấy càng về nhà sớm.Cảm giác đều bạn anh suốt cả ngày càng tăng thêm.Khi anh nhìn thấy bóng dáng lan.Đang bận rộn trong bếp.Cảnh bối rối đến trước mặt lan.Mẹ chồng.Anh xin lỗi.Người đang hơi cứng lại.Câu nói sau cùng của huyền trước khi ra về.Lại văng vẳng bên tai khiến anh khổ sở.Cây hít một hơi thật sâu.Làm sao để tự nhiên bảo khang.Anh đi tắm đi.Rang cơm.Em không có gì đại hội anh sẽ.Làm quay lại nhìn vào mắt chồng.Vậy.Anh nói đi.Hôm qua ở đây cấp hai.Quẩy phải nước.Anh chỉ định cho anh một chút với cô ấy.Như con gà là uống say quá.Arsenal.Em biết.Khi đã về nước rồi.Cũng biết.Bạn ở bên cô ấy ngày hôm qua rồi.Nhưng em lựa chọn tin tưởng anh.Tin tưởng bố của con gái em.Cũng là em tin vào quyết định của mình nhảy cùng anh kết hôn đấy.Trong lòng khanh trào lên những xúc cảm phức tạp.Bài này biết ơn.Và cảm động.Đan xen lẫn nhau.Chuyển bao lời anh muốn nói ngàn lời nơi đầu lưỡi.Cuối cùng.Anh chỉ thuốc lên.Cảm ơn.Làm quen đi.Nghe trong lòng có chút chua xót.Chồng của cô ở bên cạnh một người phụ nữ khác.Vào ngày kỷ niệm ngày cưới.Trưa ngày hôm sau cất tiếng.Cảm ơn cô.Thật lòng.Làm rất muốn có thể trước mặt anh vẫn giữ.Quả táo.Cho hỏi anh ngày hôm ấy anh đã làm gì khi ở bên quyền.Tìm tất cả những gì đã trải qua trong quá khứ.Tất cả lời huyền thoại.Sự thật mà lang luôn trốn tránh suốt bao năm.Kinh của chú lái.Cô yêu khang nhưng không muốn biến mình thành kẻ đáng thương hại thì chỉ biết trông chờ vào thứ tình yêu được anh.Để tổ chức tử chồng sau cùng cũng không cần.Quần áo với anh.Cuộc tình anh.Thực ra đó là điều tôi muốn nói với bản thân mình.Hãy tin tưởng vào anh.Vào hội lựa chọn của cô thì trước.Để hôm sau đang đến công ty.Khi cảm biến một tập hồ sơ nhân viên mới.Ngón tay cứng lại.Phải.Lạc huy.Cô ấy được nhận vào làm nhân viên mới của phòng khang.Khu vực tư.Tự hỏi.Thời trang cuộc sống đang thử thách sự nhẫn nại của cô.Lúc lạnh dẫn huyện tới phụ khang giới thiệu với mọi người.Cô đọc được trong mắt anh.Ca sĩ ngọc nhi.Lần cuối xuống nguồn.Cô tự nhủ với lòng.Hãy tin tưởng anh.Tin vào cuộc hôn nhân.Anh gửi đã gây dựng.Những ngày sau đó.Công ty trúng thầu hay công trình lớn.Hồng khanh ở lại làm thêm đến từ khuya.Huyền là nhân viên mới.Những loại là chủ quyền.Nền các vấn đề trong công việc đều tìm đến khang.Có lần thì anh đang chỉ dẫn cho huyền.Lúc cầm đầu lên đã thấy lan đứng bên ngoài từ bao giờ.Chân tay cô cầm cặp lồng cơm vẫn còn nóng hổi.Trang trại bồ tát.Hàng được cầm cho anh.Cũng không hỏi nhiều.Trần anh đừng thức khuya quá rồi quay đi.Trang trần gặp l** bước lại phòng làm việc.Điện thoại báo có tin nhắn messenger.Anh mở cho.Lợn bé thỏ của mẹ nấu cơm.Với lại nhắn.Tưởng con gái nấu.Anh về anh hết.Kem mềm cười.Không phải biết phía sau anh mắt huyền tàng tối lại.Thời gian trôi qua nhanh.Chỉ còn vài ngày nữa là tới giáng sinh.Cũng là sinh nhật của lan.Khanh quần đỏ nền quân lực trên bàn làm việc để tự nhắc nhở mình bù đắp lại cho lan.Anh biết.Cô cũng vui mỗi lần bắt gặp anh và huyền đứng cạnh nhau.Dù chỉ là do yêu cầu công việc.Nhưng mỗi lần như thế.Làm đều tốt tháng sáu.Cô không trần chuỗi không chào hỏi bất an toàn quan tâm anh như ngày trước điều đó làm kha.Anh ấy vừa thương vợ.Việc hiệu truyền trên thế khi ngành thấy xót xa.Cụm từ chủ động.Phải đối xử tốt với cô hơn nữa.Càng cầu phú nhuận.Huỳnh đến giờ vẫn kể cho anh nhiều buổi tối.Chương trình như nó đã không còn sâu đậm như xưa thay vào đó mỗi lần ở bên cạnh huyền.Hình ảnh của vợ con lại cổ tức hiện lên trong trí óc.Một lần tăng ca muộn.Nguyễn mạnh cầm cho anh.Công ty từ chối.Cần mở nắp cắn thử một miếng sườn.Hương vị là lẫn thiện lông mày anh hơi châu lại thế vậy huyền gấp uống.Không ngon sao anh.Vì hơi lạ.Huyền hơi tái mặt.Cô bối rối.Xin lỗi anh.Tải hình.Em ở nước ngoài lâu rồi.Nên.Không đâu được như xưa nữa.Im lặng.Tình hình trồng đậu hiện trai những món ăn quen thuộc của vợ.Và hình dạng thức bậc của côn trùng.Càng trước hộp cơm đi cái nó.Cảm ơn em.Nhìn hình không đó.Em ra ngoài trước đi.Xem note bài báo cáo đã.Mình gặp nhau.Bước chân hoàng.Nhưng hai bàn tay đã viết.Nụ cười trên môi cũng theo đó mà tắt liền.Sắp đến ngày sinh nhật.Làng vàng tập đánh giá nhân viên bước vào phòng khang một chiếc nơ kim tuyến lấp ló trong ngăn bàn chưa đóng kín.Thu hút ánh nhìn của cô.Không đánh được tao mà.Nằm ngửa ra.Bên trong là một thỏi son màu cam đất.Một công suất.Của một sợi dây chuyền bạch kim.Mặt dây khánh kim cương lấp lánh.Clip làm tờ lịch trên bàn.Nhạc đám cưới hạnh phúc.Hình trái tim đã trói khoanh tròn vào ngày sinh nhật của cô.Chụp bên ngoài có tiếng động.Nhạc vui vàng tất cả món quà vào bên trong ngăn kéo.Khách hàng bước vào.Cô đưa cho anh tập đánh giá nhân viên mới rồi quay lại phòng làm.Không quên lý thêm lần nữa hình trái tim trên cuốn lịch bà.Sáng hôm sau vừa ngồi vào bàn làm việc.Cô bạn ngồi cạnh đã chọc chọc vào quỹ tây lan.Nay.Huyền phòng kinh doanh có người yêu đại gia nhỉ.Tặng quà dây chuyền hơi bị chất đấy.Nói rồi cô ấy đưa cho lan tấm ảnh trên facebook của huy.Món quà buộc nơ xinh xắn bên trong có sợi dây chuyền bạch kim.Tại sao màu cam đức cùng dầu cáp ngầm vào mắt làm nhất nước.Cảm ơn anh.Cảm ơn vì vẫn luôn để dành trong lòng một vị trí đặc biệt cho em cũng bật cười.Theo bản thân mình như một cảnh.Sao có thể quên được.Sinh nhật cô cũng chính là sinh nhật huyền.Thị xã.Trái tim con thỏ trên tờ lịch ấy.Vốn không thể dành cho cô.Đúng hơn là chưa từng bao giờ dành cho cô.Làm cảm cho.Cách tìm ai hay bây giờ đang nhìn cô cười ngạo nghễ.Kinh vu lan ngập tràn cay đắng.Chiều hôm ấy.Cave đực sớm đóng bé thỏ.Hai bố con tự mình vào bếp chuẩn bị bữa tối mừng sinh nhật lan.Nhìn bó hồng nhung đỏ rực và món quà sinh nhật đang để trên mặt bàn.Càng kém cười.Khi bóng cuối cùng được bảy lên bàn cũng là lúc làm về tới nhà.Bách thảo thiếu tích dần tay mẹ tới bàn ăn.Còn khang bên chiếc bánh sinh nhật lên.Cắm nến rượu chè đỏ với vợ.Chúc mừng sinh nhật em.Thằng nước lên nhìn chồng.Chụp ảnh đến trái luôn lên nụ cười của anh thật ấm áp.Tại sao đang thấy lòng mình lạnh giá.Cả ngày hôm nay câu hỏi về món quà trong đêm kế với cứ luẩn quẩn mãi trong đầu ra.Khi cổ tử phát điên lên.Cũng khó khăn.Rốt cuộc trong lòng anh.Cô là gì.Rốt cuộc sau bao năm bên cạnh.Có gì thảo anh nghĩ về cô.Dù chỉ là một chút.Ngàn lời muốn nói cứ quanh quẩn trang trí trung thu.Đi trực thoát ra.Những trận chống tan biến.Thì làm mở món quà chồng tặng.Chiếc nhẫn xinh xắn với mặt vẫn là hình hoa lan chạm khắc tinh xảo nằm gọn gàng bên trong.Hình ảnh bầu cử cho chắc.Vậy là đã xóa.Bóng quả trong càng kéo càng vốn không phải cho cô.Tự nhiên mình lành đắng.Cùng nhìn vàng thức ăn thịnh soạn trước mặt mà lòng vui lắm.Mật khẩu vị cũng biến mất.Tổng hợp hòa lại.Cố gắng để giọng mình bình thản nhất.Mà sao vẫn cảm giác được mình đang sung sướng.Anh và con ăn đi.Em đi ngủ chưa.Nói rồi làm đứng dậy về phòng.Đi tới bác thảo ngáp cố gắng chỗ mẹ ăn một chút.Là nhìn con.Nhìn khang cảm giác mệt mỏi buồn đến xâm chiếm tại trái tim.Quản lý trí.Cô nói với khang.Em thực sự rất mệt.Anh rủ con giúp em.Cô đóng cửa lại.Thả mình xuống giường kéo chăn trùm kín.Nước mắt lạnh là hết chảy dài trên má thêm ướt gối.Deluca bước vào phòng.Cô vội vã nhắm mắt giả vờ ngủ.Chỉnh lại tiếng anh thở dài sức khỏe.Rồi bởi muối ăn lớp chân trắng qua rước em.Chất nhạc.Điểm cho quà thực phẩm.Mở cả hai người dường như đều trằn trọc.Tiệc liên hoan cuối năm công ty khang bảo chọn nhà hàng trong thành phố về tổ chức.Handler và bé thỏ tới dự chỉ kịp ngồi với vợ con được một lúc anh lại phải tiếp tục mọi người.Xài máy phòng chúc tùng thấy đầu hơi đau càng xin phép mọi người bước ra hành lang hướng ra vườn.Chờ một chút.Khi đầu óc đá thần tính.Anh định quay về tìm hai mẹ con lên thì thấy huy tiến lại trên tay cùng cầm một ly rượu.Lại cần khang mỉm cười.Uống về một chút không.Càng lắc đầu.Lát anh còn phải đưa mẹ con cô ấy về trên mặt huyền hiền xa nét buồn bã không hề che giấu.Cô ấy thực hạnh phúc.Ngày ấy em đã sai em nè sao không nên rời có anh mới đúng.Nếu không để hôm nay gửi đứng bên anh sẽ là em chứ không phải cô ấy.hai + tám.Những ngày qua.Khi bình huyền anh đã tự hỏi mình biết bao nhiêu lần.Trần anh có còn yêu cô không.Những bộ một lần anh tự hỏi là một lần hình ảnh lan và con gái là hiện lên chồng trí óc.Anh nhận ra.Trái tim đã không còn loạn nhịp khi thấy huyền.Chó tranh tình cảm ngày xưa đã bị thời gian làm cho file nhạc.Thay vào đó không biết từ bao giờ.Anh đã yêu mến cảm giác ấm áp và bình yên mỗi lần bước chân về nhà.Thấy bóng lan và bé thỏ.Thực hành im lặng.Huy nói tiếp bằng tông giọng nói buồn trời.Anh.Anh giận em lắm đúng không.Cà lắc đầu.Không anh hiểu mỗi người đều có quyền lựa chọn của riêng mình.Dù sao chuyện của anh và em cũng đã là quá khứ.Không cần phải nhắc lại làm gì.Nhưng em không quên được anh không quên được ngày xưa của hai đứa mình.Huy nói tất cả bắt đầu mưa.Anh cũng không quên được.Các trạm trời nói trong đôi mắt huyền anh lên vẻ vui mừng.Những người lập tức tắt đi khi càng nói tiếp.Thẩm quyền.Ngày ấy em phũ phàng đến mức nào.Bạn thảm theo mức nào.Nhờ có lan anh mới có ngày hôm nay.Tôi muốn làm bất kỳ điều gì có lỗi với cô ấy nói rồi khẳng định bước đi.Huyền đã nhờ vào lòng anh nức nở là vì anh vẫn chưa tha thứ.Em đúng không.Em biết mà.Em sai rồi em ân hận lắm.Cho em cơ hội làm lại được không anh.Em biết anh không yêu là anh đâu.Anh không thể yêu cô ấy đâu.Little trần thanh huyền cùng sóng ra đồ ướt một bàn áo trên ngực khang.Anh muốn đẩy quyền cha nhưng hiền vẫn nếu anh thật chặt.Phụ lục thấy dòng non nớt của bé thỏ cất lên khiến hai người giật mình.Bố bố ơi.Hình ảnh lên gương mặt lan tải nhật.Cầu đôi mắt thì như có nước.Cảm biến mồi bé còn quay người rồi đi thật nhanh em vội vàng chạy theo những vừa tay.Giám đốc đã kéo anh lại chút xíu.Càng chữa bệnh bất lực nhìn lanh bế con lên xe taxi đi mất.Bản quyền lắng nghe phần hai của truyện ngắn xa tận chân trời gần ngay trước mắt của tác giả nguyễn thị loan.Điều khiển sẽ giải thích thế nào với vợ về hiểu lầm.Lễ hôn nhân của khang và lan sẽ gặp nhiều sóng gió chi với sự kiện trần quốc huy.Mở bài đoạn nghe phần tiếp theo chồng lót radio tuần sau trên website và kênh youtube block chạy địa.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blog radio.Dòng độc hại chim xanh.Thực hiện hàng nha.Thiết kế hương giang.Cảm ơn bạn đã quan tâm theo dõi xin tạm biệt và hẹn gặp lại.Nếu yêu thích bằng love you các bạn đừng quên nhấn nút like share.Và để lại bình luận cảm nhận của mình thích với bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình và cách chi.Website trustcard.vn đăng nhập và gửi bài qua gửi tới địa chỉ email và lovely.A còng vnnplus.vn.Các chương trình của wto được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio và nhận thông báo.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com yêu blog radio facebook.com yêu và lớp.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com