Blog Radio - Có Nỗi Nhớ Gửi Vào Tháng Tư _ Bản Full

blog radio - có nỗi nhớ gửi vào tháng tư _ bản full

Tháng tư.Mùa tam giác mạch nở rộ.Có cô gái đã chạy trốn thanh xuân viết tận vùng cao nguyên đá để tự hàn gắn trái tim.Cô đã gặp một chàng trai khác.Viết một lời tỏ tình rất ngọt ngào mà cũng để ý vì.Em giống loài hoa tam giác mạch.Xinh đẹp mộc mạc.Kiên cường.Toàn anh.Thì yêu tam giác mạch.Chồng blog radio của tuần này chúng ta hãy cùng lắng nghe phần đầu tiên của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư tác giả.Nguyễn thị loan.Phần một.Em đi rồi để lại tháng tư ở đó.Tháng tư.Trời đã chấm cho bình xong mùa hạ.Rừng trên cao nguyên đán hay vẫn còn hơi lạnh lại thêm hơi ẩm của cơn mưa buồn trai rằng.Càng khiến cái lạnh trở nên ngọt sắc rồi thở dài gấp lại quyền giáo án đặc sản chờ.Nguyên ơi mở cửa cho anh tiếng gọi của tuấn khiến tôi giật mình tôi.Chạy ra kéo chiếc thuyền gỗ đã bàn về.Cởi chiếc áo mưa xuống nước phát đạp lên trên sợi dây thép ra ngang cuối cùng.Vừa phút nước mưa còn chảy thành dòng trên mặt tuấn vừa nói.Anh mới xuống bưu điện huyện chiều nay.Bố mẹ anh gửi đồ lên.Anh mang qua cho em với vân một ít.Với lại mẹ em cũng gửi thêm đồ cho em đấy mai tạnh thì bác cho em cũng được mà.Chạy qua đây làm gì giữa lúc mưa to thế này.Tù nhân bật đưa cho tuấn chiếc khăn khô để lau đầu tóc.Anh nhận lấy rồi cười anh tiện đường.Trời mưa to thế này .Giỡn có chỗ nào rồi thì anh còn sửa cho.Yên tâm đi.Ảnh biết giữ mình lắm.Tôi bật cười.Ở chung với anh minh không yên tâm đi.Tôi nhận lấy gói đồ tự tay tuấn.Nhẹ nhàng cưới tấm nilông anh đã cẩn thận bọc xung quanh thật kỹ.Để không bị hư.Cởi đồ của tuấn chia cho tôi.Có ít thịt bò khô.Cá khô nấm hương.Cùng với biển sông.Cởi đồ của mẹ gửi tôi ngoài quần áo giày dép bánh mì.Cần có một bộ quần áo của trẻ em.Đá sùi nhưng còn khá mới.Lần trước nói với mẹ về mấy đứa trẻ đến lớp trong cái rét với khoảng bôi thâm tím.Những cái quần cái áo cặp từ.Tra cứu đến quán được.Tôi nghe tiếng mẹ sushi trong điện thoại.Tuổi.Mẹ vừa thương vợ trẻ.Lại vượt hương tôi.Bộ quần áo đầy nếu mày nắng tôi sẽ phải phóng cẩn thận rồi hôm sau bằng đến lớp chim.Tuấn ngồi nói chuyện với tôi được một lúc thì trời ngừng mưa.Những hạt mưa lưa thưa khẳng rơi xuống nền đất.Hoặc để làm xài cho những viên đá tai mèo như giọt nước mắt cô gái mông.Không lấy được người mình yêu.Tuấn bảo tôi cho anh đánh bay cùng pháo bản đến nhà cái gì.Thằng vương.Vận động cho chúng nó đến lớp .Rồi khoác lên người chiếc áo mưa vẫn còn ướt.Không quên dặn dò tôi ở nhà một mình.Khóa cửa cẩn thận.Nguyễn tuấn về.Tôi bước lên giường trùm chăn.Nghe tiếng gió đùa thôi.Thế lực bức thư tay mẹ viết cho tôi.Nỗi nhớ nhà cố lên trong lòng tôi sorry.Ở đây không có sóng điện thoại.Nhiều lúc nhớ mẹ quá.Tôi cần nhiều tuấn trở xuống.Gọi video call trên nhìn.Nhìn bố một lúc cho đỡ nhớ.Trong thư.Mẹ kể rất nhiều.Mẹ viết bố già đi nhiều hơn.Đêm nào cũng phải bảo phẩm tôi ngồi một lúc mới trở về phòng ngủ.Cả đội mới bị ngất khi đang đi thể dục buổi sáng.Mày có khùng đi ngang qua chiều vội vào bệnh viện.Cuối thư.Mẹ ngập ngừng hỏi tôi.Đã hai năm rồi.Còn đã quên được không.Đã có thể trở về bên mẹ chưa con.Tôi thử giày.Tức là từ láy.Chửi mình nhìn đăm đăm lên trần nhà.Hai năm thời gian không ít.Nhưng cũng không đủ nhiều để quên đi một đoạn quá khứ.Một gương mặt tôi đã trót yêu từ thuở chưa thành thiếu nữ chờ đến tận bây giờ.Tôi kịch liệt hết mình quên.Chạy trốn lên tận vùng cao nguyên đá vắng lạc đà.Bảy biết dạy học.Hòa tan bình với cuộc sống ở đây.Cút chỉ để bù đắp lại biển quá khứ cay đắng ấy.Thế nhưng.Nỗi đau ngày xưa vẫn như cái rằm kim vào tim nhức nhối.Tôi mỉm cười tự giễu.Trong lúc từ ở đây.Chạy trốn và giúp vào cái mai rùa để gặm nhấm nỗi đau.Thì anh.Có lẽ.Dù chỉ là một khắc sực nhớ.Cũng chưa chắc đã dành cho tôi.Tuổi thơ của tôi từ khi tôi biết nhớ đã có hình bên cạnh.Hùng hơn tôi bảy tuổi.Bố mẹ anh là bạn học cùng lớp ngày xưa với bố tôi.Nam hùng mười ba tuổi.Bố anh qua đời vì tai nạn giao thông.Từ đó.Khùng ít cười hơn.Giường sự quan tâm của hùng dành cho tôi.Vẫn không hề thay đổi.Anh dẫn em gái đi đâu cũng luôn không quên dẫn tôi đi cùng.Cái gì mua tặng cho em gái.Cũng mua thêm cho tôi một chiếc.Tuổi thơ của tôi tràn ngập hình bóng của anh.Không biết từ khi nào.Hình ảnh ấy đi xin vào trong những giấc mơ của tôi.Tả lính trần lê.Thì tôi bắt đầu chuyển biến thành thiếu nữ.Tôi bắt đầu biết ngại ngùng.Xấu hổ mỗi khi gặp anh.Biết làm đi.Chú ý hơn đến những bộ quần áo mình mặc.Mỗi lần anh xuất hiện trước cổng nhà.Sinh nhật năm mười bảy tuổi.Tôi lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.Mất nóng bừng.Còn trái tim đập dồn dập.Khi anh ấy thấy tình yêu thoát ra từ bờ môi tôi run rẩy.Tôi thấy đôi mắt anh xẩm.Rồi anh quay đi.Anh nói với tôi bằng giọng nói lạnh lùng.Xa lạ.Mà từ trước tới giờ.Anh chưa từng nói.Anh bảo.Thời gian qua có thể đã khiến tôi hiểu lầm.Bởi vậy.Từ giờ anh sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa.Anh còn nói.Tôi không phải là mẫu con gái mà anh thích.Và từ trước tới giờ.Chưa bao giờ trong lòng anh coi tôi thực sự là một người con gái.Từng câu từng chữ như cứ vào trái tim thôi.Sinh nhật tuổi mười bảy của tôi.Kết thúc bằng những giọt nước mắt.Giải giấc mơ vỡ nát của mối tình đầu.Từ sau hôm đó.Hùng tráng thật là tôi.Có những buổi tối tôi cố tình chở anh đi làm về.Anh đều đứt qua tôi như một người xa lạ.Cánh cổng sắt đóng sập lại ngay trước mắt tôi.Ngăn cách từng bước vào thế giới của anh.Như hàng rào sắt.Làm cách từ khỏi những kỷ niệm đẹp đến bút lòng của thời thơ ấu.Có những đêm.Từ ngữ trên ban công.Nhìn đâm đâm sang cánh cửa phòng anh đang đóng.Thầm mong một lần anh đức.Mở cửa.Giờ nói chuyện với tôi giống như ngày xưa.Tuổi mười bảy mộng mơ mà cũng đẩy heo thắng.Sự lạnh lùng xa cách của anh.Không làm cho tôi chùn bước.Mà càng khiến tình yêu của tôi dành cho anh.Lớn dần lên theo năm tháng.Trong mắt tôi.Anh là mẫu đàn ông trưởng thành và chín chắn.Khác hẳn với những bạn nam trong khối.Tôi từ chối những lời tỏ tình có cánh.Những món quà được gói ghém cẩn.Trong những hộp quà hình trái tim.Những bông hoa hồng đỏ thắm được đặt ngay ngắn trong ngăn bàn.Chỉ vì anh.Chồng bắt tôi.Trong tim tôi.Đã nhập đầy hình ảnh của anh.Nền trắng toàn chỗ chấm trở bất kỳ ai khác.Ngày tốt nghiệp cấp ba.Mẹ hỏi tôi định thi vào trường gì.Tôi ngập ngừng nói muốn thi vào sư phạm.Mẹ bật cười.Sơ đồ tư duy.Vì thằng hùng phải không.Tôi lên đến cầm đầu.Thấy mà mình đóng giả.Phẩy.Vì anh là giảng viên khoa tiếng anh ở đó.Chỉ cần nghĩ đến cảnh mỗi ngày đều được thấy anh.Từ đã thấy lòng bình hạnh phúc.Ngày nhận được giấy báo nhập học.Từ chờ lâu thật lâu.Cho tới khi thấy anh về.Từ cẩm tờ giấy run rẩy đưa đến trước mặt anh.Lời nói ngập ngừng.Thoát ra khỏi miệng.Em đỗ đại học rồi.Là trường sư phạm.Nếu như anh là của ngày xưa.Nhất.Sẽ mỉm cười rồi xoa đầu tôi thật hiền.Sau đó sẽ dẫn tôi đi ăn những món tôi thích.Để chúc mừng.Thế nhưng.Lúc đó anh chỉ dành cho tôi một cái nước mắt hờ hững.Còn được gì nữa.Tôi á khẩu.Những lời muốn nói đã chuẩn bị sẵn cả buổi chiều.Bị thấy độ sử xương của anh làm cho bay mất sạch.Tôi lúng búng trong miệng chưa kịp thốt lên lời.Anh đã nick qua tôi vào nhà.Cánh cổng sắt lại một lần nữa.Đóng sập trước mắt tôi.Tôi thích hiểu sao về.Mất vẫn không quên nó đâm đâm.Nền cánh cửa phòng anh đang đóng kín.Người ta nói.Tình yêu.Là một thứ độc dược cây.Càng uống càng say.Lại càng đau.Nhất là khi người mình yêu.Lại không hề dành cho mình một chút tình cảm.Tùy ngày ngày đến giảng đường.Lấy nút chuẩn bị những món ăn anh thích.Và đặt vào văn bản giáo viên trước giờ anh đứng lớp.Nhưng lần nào cũng vậy.Mỗi lần anh rời đi.Là mỗi lần anh bảo lại những món ăn từ xoài công chuẩn bị.Một ngày tan học.Tôi thì anh đừng nói chuyện với cô giáo lớp bên.Anh mỉm cười thật ấm áp.Nụ cười đã lâu lắm rồi anh không dành cho tôi.Tôi thấy cô giáo nhìn anh say đắm.Thấy cái lồng hình như đang có lừa.Sự giận dữ và sợ hãi.Hình nền trong tôi.Tôi mơ hồ nhận ra rằng.Anh có thể mãi mãi rời xa tôi là thuộc về một người con gái khác.Tuổi bắt đầu thay đổi kế hoạch.Không cần lại thể hiện trước mặt các bạn cùng lớp.Là tôi yêu anh.Tôi kiếm cớ để gặp anh sau mỗi giờ lên lớp.Mặc cho anh chỉ dành cho tôi vài phút ngắn ngủi.Với những cá nhân mày khó chịu.Tôi không ngừng nhắn tin cho anh.Đừng nói với anh tôi nhớ anh nhiều biết nhường nào.Mặc kệ những tin nhắn đó không bao giờ anh hồi đáp.Tôi biết anh là người xuất sắc.Nên tôi tự ép mình đạt điểm cao tất cả các môn.Tôi muốn mọi người nhìn nhận.Là tôi xứng đáng với anh.Cũng muốn anh nhìn tôi bằng một con mắt khác.Tuổi bướng bỉnh yêu anh như thế.Trong suốt những năm đại học.Yêu anh bằng tất cả sự đồng nghiệp của tuổi trẻ.Ngày tốt nghiệp đại học.Sau khi bảo vệ luận án.Tôi lấy hết dũng khí tỏ tình với anh.Trong sân trường đại học.Trái tim bằng hoa hồng.Được tôi và đám bạn kết cẩn.Giữa sân trường.Xung quanh là rất nhiều sinh viên.Họ trần chùa bàn tán.Còn tôi thì trống ngực đập thình thịch.Cảm giác hồi hộp của năm mười bảy tuổi trở lại nguyên vẹn trong lồng.Khi ảnh xuất hiện.Tôi cần bó hoa hồng chín trăm chín mươi chín bông.Đỏ rực trao cho anh.Từ nhìn thẳng vào mắt anh cô giữ cho giọng mình bình tĩnh.Em yêu anh.Yêu từ rất lâu rồi.Từ khi em còn là một cô bé.Cho tới khi anh mười bảy tuổi.Kiến thức bây giờ.Em vẫn yêu anh.Điều tuyệt vời nhất của em.Là được gặp anh trong cuộc đời này.Đồng ý làm bạn trai của em nhé.Tôi vừa dứt lời.Xung quanh vang lên tiếng chuông chùa không lớp.Không biết ai khởi xướng mọi người đồng thanh hô lên.Đồng ý đồng ý đồng ý.Còn tôi đôi mắt vẫn dán chặt vào anh.Thịt lâu anh mới đưa tay cầm lấy bó hoa tươi thắm.Nhưng khi tôi còn chưa kịp mỉm cười.Anh đã đến đó xuống đất.Trên đời này.Tôi ghét nhất là loại con gái không có lòng tự trọng.Còn nữa.Điều hối hận nhất của tôi là các phải cô trong cuộc đời này.Tôi nhầm x.Khi lắc đầu.Lời anh nói đã từ hai năm về trước.Mà vẫn đủ sức khiến tôi đau không theo nè.Trước dũng khí để yêu anh.Cuối cùng cũng.Tôi chạy trốn lên vùng núi đá chơi vơi này.Cú dùng thời gian.Để phê trái tim vỡ nát.Nhảy tôi đi mất bố đạo o mẹ khóc ướt đẫm bờ vai tôi.Còn bà nội đánh trận tây tôi.Bằng đôi bàn tay già nua cân.Không nỡ buông rời.hai mươi lăm.Tôi đã bắt đầu quen với cuộc sống nơi này.Quen với những cơn mưa rừng sát nhập.Những con đường xuống bản lầy lội trơn trượt.Những vách đá tai mèo dựng đứng.Ở đây.Tôi đã gặp tuấn.Anh hơn tôi hai tuổi.Vkook bản trước tôi cũng hai mươi lăm.Ngày đầu gặp tôi ảnh tỏ thái độ không ưa tôi chút nào.Vì sao tôi mới biết.Phụ tỏ tình tay tiến ấy của tôi phụ tình lạc vào mắt anh.Ngày anh về thăm lại trường.Cặp đôi trên này ảnh trước mầm chỉ độ sâm bữa nửa tháng.Là tôi phải bỏ về vì không chịu nổi sự khắc nghiệt.Thiếu thốn định khổ sở nơi đây.Hãy nằm ở lại ngôi trường này.Ảnh chứng kiến không biết bao nhiêu người đến rồi lại vội vã ra đi vì không chịu nổi cái khắc nghiệt của nỗi buồn.Và cô đơn.Đến heo hát nơi này.Tôi bật cười bảo anh.Vậy mà em vẫn đòi lại được.Nên anh bất ngờ mới thèm chơi với em phải không.Anh bỗng dừng lại.Nhìn thật sâu vào mắt tôi cái nhìn mênh mang như cơn gió trải dài trên sườn núi.Rồi nhẹ nhàng cài lên tóc tôi một bông hoa tam giác mạch.Tuấn bảo tôi.Em giống như loài hoa này.Tình đẹp mà bông.Mộc kiên cường trên những bóng đá vôi trong tranh.Còn anh.Thì yêu tam giác mạch.Tôi cần người bối rối trong lòng dâng lên mãnh liệt.Cái nhìn của tuấn tuổi thiết.Hãy phường đông ngàn.Bỗng nhìn bóp lấy tim tôi.Tôi tự cười mình.Đang ở bên một người lại nhớ về một người khác.Tuấn nhìn ra sự bối rối trong tôi không để tôi kịp mở lời anh đã sai đâu.Ôi thật dịu dàng.Không cần phải trả lời anh ngay.Anh sẽ đợi.Cho đến khi nào em có thể quên.Từ ngày đó.Tuấn luôn ở bên cạnh tôi.Anh quan tâm tôi theo cách của mình.Vẫn cần.Lại vừa tự nhiên.Để khiến tôi luôn thoải mái.Anh đi cùng tôi xuống bàn.Xin cho những đứa trẻ gây khói đen ngòm được đến lớp.Anh cùng tôi mà những cần cạo ba muối.Những đám cá khô.Xuống tui lấy cơ hội được tới trường cho những đứa bé cởi cọp.Anh trèo lên cái mái nhà đã cũng bố của tôi.Từ khi trời chưa mưa.Chỉ để kiểm tra xem có bị sốt không.Anh dùng cũ thừa xin được từ sân bản đóng cho tôi một chiếc cặp.Để cắt thức ăn.Một cái tủ đơn sơ vừa đủ để cắt xem bà bộ quần áo.Ngày họp chợ tình khâu vai.Dù trời đã sâm sẩm tối.Anh vẫn kéo tôi đi.Trời đến tận đêm.Tuấn mới chở tôi về lại căn nhà gỗ chênh vênh bên sườn núi.Tôi chào anh.Định bước vào nhà.Tuấn nắm tay tôi kéo lại.Anh cất giọng hát.Su xương bà thật ấm.Bài hát bằng sợ mông mà các chàng trai bàn đã dạy cho anh.Em ơi.Tôi là con chim chưa có tổ.Cây dừa nhiều.Là tôi là con khiếu chưa có cảnh đâu.Từ rất xa.Đỏ mắt ở đây có em.Bài hát kết thúc.Còn tuấn nhìn tôi bằng đôi mắt sáng nhất là.Vợ yêu thương vừa trời.Tôi lắc đầu.Hãy xuất tay ra khỏi bàn tay anh càng siết tôi thật chặt.Tôi bảo tuấn.Đừng chờ em nhé.Rồi tôi quay lưng bước đi.Không dám nhìn thẳng vào mắt tuấn.Từng bước vào nhà.Trùm chăn kín mặt.Củ cải phút trái tim thường tồn.Ngay bên ngoài.Tiếng sáo của tuấn buồn đến da diết.Cô độc lẫn vào trong gió núi.Tôi thức dậy từ sớm.Sầu giấc ngủ đứt quãng không trọn vẹn.Mặt trời đã lên.Những xưởng trang phục kín đỉnh núi.Lá cây vẫn còn ướt đẫm.Từng bước vào bếp.Chuẩn bị phần cơm ăn sáng.Để đăng lên là xuống bản với tuấn.Chiếc xe vừa nổ máy.Tôi sửa lại bởi giọng nói quen thuộc.Uyên.Tuổi sửu nữ.Tưởng mình vẫn còn cái cũ.Nhưng khi mở mắt ra.Vẫn thấy bóng dáng hùng thay trước mặt.Tuấn cũng ngỡ ngàng.Anh vội vàng tắt máy.Hùng bước về phía chúng tôi.Chụp ảnh đẩy gấp cát.Bản đồ em đang mổ cấp cứu trong bệnh.Em thu xếp đồ rồi theo anh về hà nội.Tài tử ngủ đi.Tự luận chọn suýt ngã.Tuấn đỡ lấy tôi.Nhẹ nhàng.Em vào thu xếp đồ về.Việc đây anh lo.Cầm lấy cái điện thoại này.Tối nay về gọi cho anh.Tụi mày mắc làm theo lời anh đó.Rồi chờ bước theo hình.Chuyến xe về thành phố lắc lư chạy men theo con đường quanh co.Nằm trên vĩnh trên miệng vực.Tôi cảm giác.Trái tim mình cũng đang nằm chơi như thế.Tôi về đến hà nội khi trời đã về chiều.Hùng đưa tôi vào bệnh viện.Rồi cũng rời đi.Suốt chặng đường dài.Anh hầu như chẳng nói với tôi tiếng nào.Sự lạnh lùng của anh.Tôi đã quên rồi.Nên cũng không còn xót xa như ngày xưa nữa.Bà nội đã được mổ xong.Đang nằm trong phòng hồi sức.Tư vấn về phía bố mẹ.Cả hai người giải nhiều quá.Mẹ ôm ghì lấy tôi.Cứ xuýt xoa kêu tôi gầy và đen.Bố im lặng.Không nói gì.Chỉ có đôi mắt là xương rưng.Và bờ vai.Thì khẽ rung lên.Bà nội tôi tỉnh lại.Sau một ngày nằm trong phòng hồi sức.Giọt nước mắt khóc.Lên khỏi hẳn vì đã nhân nghèo của bà.Khi thấy tôi bước vào phòng.Bà phương đôi tay yếu ớt.Nắm chặt lấy tay tôi.Lời nói đức quán theo từng hơi thở nặng nhọc.Ở lại.Không đi nữa.Tôi rồi siết chặt đầu.Cháu không đi.Không đi nữa.Cháu ở lại với bà.Bài nhanh khỏe công ty với cháu.Tôi ở lại trong vietsub một tuần.Mỗi khi tỉnh giấc.Bà luôn tìm kiếm tôi và đòi tôi ở lại.Bà bầu.Nếu tôi còn gì nữa.Bà sẽ chết luôn cho tôi vừa lòng.Tôi cũng khóc.Đi thì không nhớ.Mà ở lại nơi này.Tôi biết đối diện với nỗi đau chưa bao giờ ngủ yên trong tim tôi thế nào.Còn cả những đứa bé của tôi đang ngóng đợi tôi quay lại trên vùng cao nguyên đá nữa.Tôi thức trắng suốt một đêm.Những ký ức.Gương mặt thân thương của những đứa học trò nghèo hiếu học.Quấn quanh trong ốc.Ngày hôm sau tôi nói với bà.Tôi sẽ ổn.Tôi xin bà cho tôi quay lại các nguyên đá.Thu xếp trước cổng.Và chào từ biệt mọi người đã gắn bó với tôi.Suốt hai năm trên sườn núi chênh vênh.Đạo phật đi.Khóe mắt thì rưng rưng nước.Tuấn đón tôi ở trung tâm huyện.Chiếc giày cả tặng lập lễ.Chở chúng tôi quay về trường.Tuấn không ngạc nhiên khi tôi nói.Sẽ quay về hà nội.Chỉ có đôi mắt của anh là sớm đi.Một nỗi buồn tiếc nuối.Tôi xin lỗi anh.Vì cuối cùng vẫn làm anh thất vọng.Cuối cùng.Vẫn xài bò vùng đất chân chất thật thà này.Để quay về thành phố.Anh không trả lời.Chi tiết lắp đặt vào tay tôi một bó hoa tam giác mạch trái mùa.Rồi quay lưng bước đi.Từng bước vào gặp cô hiệu trưởng.Cuộc cũng buồn.Nụ cười dành cho tôi nhìn thấu hát đến đau lòng.Tôi đến thảo vân.Chào những đứa bé đáng yêu của tôi.Mà lòng nặng trĩu.Những đứa trẻ vây xung quanh tôi.Bàn tay lấm bẩn quệt vội việt nước mắt đèn led.Tôm bằng bánh kẹo chia cho chúng nó.Nhìn chúng nó vừa ăn vừa khóc.Mệt thương thất xe.Bọn trẻ tặng lại cho tôi.Đứa thì bó hoa rừng.Đưa chiếc khăn thổ cẩm.Đứa cháu cả chiếc vòng bạc đeo từ hồi bé tí cho tôi.Ôm từng đứa.Nước mắt không kìm được.Chào linh giản dị.Ngày tôi quay về.Tuấn chở tôi bên chiếc xe máy cà tàng từ sớm.Anh chở tôi đi chọc trên đỉnh mã pí lèng.Rồi nhìn xuống sông nho quế sang vạn phát.Tuấn đứng im lìm.Xóm núi xuân lộc nên tụi tung và táo anh bay phấp phới.Đột.Anh quay sang ôm tôi.Vòng tay anh siết thật chặt.Rồi anh đặt lên trán tôi một nụ hôn đó nhé.Chọc anh thầm thì bên trai nhẹ như hơi thở.Nhớ giữ sức khỏe.Rồi anh buông tôi ra.Làm lái xe chở tôi xuống bến xe thành phố.Đội thợ xây.Nỗi buồn không tên cứ mênh mang trong ngực.Tôi chưa về thành phố bà nội cũng đã xuất viện.Bộ kích thước vừa bạn bè xin việc cho tôi.Ông định xin cho tôi làm giáo viên ở trường tiểu học gần nhà nhưng tôi từ chối.Tuổi sửu.Tôi lại nhớ những ánh mắt ngây thơ.Từ đã bảo lại trên vùng cao nguyên hút gió.Có chức vụ tiếng anh.Tôi xin vào làm trong văn phòng đại diện một công ty nước ngoài.Ngày đầu đi làm.Tôi lạc lõng như đứa trẻ.Đột nhiên bị vứt xuống biển.Chơi với hoang mang.Điều tự nhiên nhất.Hùng lại là trưởng phòng của tôi.Cảm giác muốn bỏ đi.Đột ngột xông lên mãnh liệt.Tôi vũ trụ vững nghe anh giới thiệu mọi người trong phòng.Nhưng đầu óc không thể nào tập trung đi.Buổi đầu tiên đi làm.Công việc chủ yếu của tôi là pha cà phê lấy nước nóng.Photo tài liệu.Những đồng nghiệp nữ nhìn tôi không mấy thiện cảm.Với những tiếng xì xào sau lưng.Cố chịu đựng hết một ngày tôi vào phòng làm việc của.Tôi muốn thôi việc.Anh xoay xoay ly cà phê trong tay rồi ngẩng lên nhìn tôi.Ánh mắt khiêu khích.Còn giọng nói để tâm sự.Đây là toàn bộ những gì có muốn nói.Tôi im.Hùng đặt cốc cà phê đã ngồi xuống bàn.Từ ngày tiếng anh cai nghiện.Cô vẫn chỉ như thế thôi nhỉ.Có việc gì mà chỉ biết cúp đuôi chạy trốn.Còn lại để mặc cho những người xung quanh giải quyết hậu quả.Tôi ngước lên nhìn anh giận dữ.What trong lòng trào lên không cách nào ngăn được.Anh tưởng tôi muốn như thế này lắm mà.Tôi trở nên như thế này là vì ai.Anh thì đúng rồi ở vị trí của anh.Muốn nói gì mà chả đi.Khùng hơi sương lạnh.Nhưng chỉ trong chốc lát.Chụp ảnh đã đăng lại.Vì ai.Tất cả những chuyện ngày hôm nay đây là hành động của cô.Cháu cầu tự quyết định chứ không ai ép buộc.Cứ tưởng ở đây ai cũng thương bố mẹ cô.Chiều chuộng nâng niu có hay sao.Tôi sẽ chống mắt lên.Tìm người như cô tồn tại được như thế nào trong cái xã hội này tôi phải đẩy mạnh.Đúng rồi chạy ra khỏi cửa nước mắt tràn ra khiến tôi gần như không nhìn thấy gì trước mắt.Thành phố đã lên đèn.Người qua lại tấp nập mà tôi cứ chạy băng băng trong vô địch.Trượt bàn tay tôi bị nắm chặt rồi tự ngã vào một vòng ôm dáng chắc giọng tuấn vũ.Nên phượt vừa quen thuộc hết như một chiếc phao cứu sinh cho tôi bám lấy tuổi rồi.Ổn rồi.Anh đây rồi ở khóc thật to.Rúc vào ngực anh mà khóc.Những bức tủi hờn thi nhau chảy ra không kìm nén.Tuấn chị lật mặt nước mắt tôi ướt đẫm ngực áo anh.Khi tôi đã bình tĩnh lại.Tuấn cho tôi ra công viên gần đảo nói chuyện.Tuổi hợi sao anh lại ở đây.Để rồi.Nghe giọng anh thật buồn.Anh xin nghỉ để quay về hà nội rồi.Anh sẽ vào công ty của bố anh làm.Tại sao.Không phải anh không thích kinh doanh sao.Tôi ngơ ngác.Bố anh sức khỏe ngày càng kém.Anh trai anh cần một người trợ giúp cho công ty mới của anh ấy.Tuấn dừng một.Rồi anh nhìn sâu vào mắt tôi thật dịu dàng.Còn một nguyên nhân nữa.Đó là ở nơi này.Có em.Tôi im lặng.Buổi rồi tránh ánh mắt anh nồng nàn tha thiết.Tuấn xoay mặt tôi lại.Anh biết.Em vẫn còn chưa quên được người đó.Em có thể chưa yêu anh.Nhưng không thể gắn anh yêu em.Anh sẽ chờ cho đến ngày em tiếp nhận tình cảm của anh.Còn bây giờ.Kể cho anh nghe vì sao lúc nãy em lại khóc đi.Tôi gật đầu.Nước ngứa kể lại cho anh nghe những chuyện xảy ra trong ngày và những lời nói cay nghiệt của hồng khi nãy.Đến khi tôi ngừng lại anh sẽ nắm lấy tay tôi.Anh thấy anh ta nói cũng đúng.Có những chuyện không thể trốn tránh cả đời được.Chỗ nào cũng có áp lực mâu thuẫn.Đừng vội từ bỏ.Tivi trước và phước không vừa ý.Tôi nhìn tuấn.Dầu tràm mất anh dành cho tôi.Chỉ toàn là cổ vũ.Khích lệ và yêu thương.Anh nói đi.Tôi không thể làm con rùa giúp mãi trong cái mai mà trốn tránh.Tôi bất giác một miệng cảm ơn.Tuấn khởi đầu tôi cười thật hiền.Không cần phải cảm ơn.Chỉ cần mỗi khi có chuyện nhớ tìm đến anh đầu tiên là.Tôi cũng cười thấy lòng dịu hẳn là.Tuấn đưa tôi đi ăn.Tôi chửi tôi về nhà để tôi vấn đề ở công ty nên anh bảo sáng hôm sau sẽ qua đèo.Đi làm.Tôi tạm biệt tuấn bước vào nhà.Rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ nghe trong lòng bình yên đến lạ.Sáng hôm sau tôi đi làm thật sớm.Chủ động cho hỏi rồi học việc từ các đồng nghiệp.Tôi chuẩn bị một ít điểm tâm nhẹ.Khi cho mọi người.Thẳng thắn nói rõ.Tôi chưa hề có chút kinh nghiệm nào.Xin mọi người chú ý giúp đỡ tôi cũng chủ động học việc hơn.Có việc gì cần giúp là tôi xong phong.Mọi người cũng bắt đầu chấp nhận tôi.Không còn xa cách như ngày đầu nữa.Chỉ có điều tôi vẫn bị mai.Trợ lý của hùng hết da mặt tôi cũng không hiểu tại sao cô ấy lại cách mình đến thế.Một từ sai trong email.Một lỗi nhỏ trong bản báo cáo.Cũng bị phê bình rất nặng.Tôi im lặng chịu đựng tất cả những chỉ trích của ma.Chị tự nhủ lần sau chú ý hơn.Cần đến cuối tháng công việc của chúng tôi càng bận.Tôi và đồng nghiệp thường xuyên phải tăng ca về mẹ.Tôi quay cuồng trong những bản báo cáo.Kế hoạch.Đang soạn sử biên bản cuộc họp với khách ngày hôm trước.Và chuẩn bị báo cáo cho cuộc họp ngày mai thì mẹ gọi điện hỏi thăm xem mấy giờ tôi về.Tôi sẽ tay trắng.Ra ngoài nghe điện cho thắng.Khi quay.Tôi giữ người.Bởi toàn bộ những gì tôi đang làm đã bị xóa sạch.Ngày có quyển sổ tự ghi chú những nội dung trong cuộc họp hôm trước cũng bị cháy mất.Từ hoàng mang cuống cuồng tìm kiếm lại trong máy tính.Chồng cả thùng rác.Hi vọng tìm lại phải góp bản báo cáo tôi đã mất một tuần để chuẩn bị nhưng chẳng có gì.Lúc tôi đang làm mọi người trong phòng đã về hết.Chỉ còn lại tôi với hùng.Ai có thể được.Xóa hết tất cả công thức của tôi như thế.Tôi bất lực người đình mặt trước màn hình máy tính.Một lúc sau mới đứng dậy.Các kiểu lê bước gõ cửa phòng hùng.Anh ngước nhìn tôi.Lạnh lùng.Có chuyện gì bản báo cáo xuất hàng cuối quý và biên bản họp với khách hàng em làm bị xóa mất.Tôi ấp úng.Bài xóa.Em không biết.Em ra ngoài nghe điện thoại lúc quay về bạn.Toàn bộ dữ liệu đã bị xóa hết khỏi máy tính.Khùng nhớ mất dạy.Tôi biết anh vô cùng tức giận.Một hồi lâu.Anh hỏi tôi.Ngay cả điều đơn giản.Lại luôn phải có bản dự phòng.Cô cũng không biết.Tôi cúi đầu xuống xin lỗi.Chị nghe anh lạnh.Không phải xin lỗi tôi.Cuộc họp ngày mai rất quan trọng.Các vòng tay cơn mưa tháng này ai cũng tập trung để chuẩn bị cho nó.Bây giờ tôi nói với tôi chuyện này để làm gì.Hay là mong tôi chuẩn bị báo cáo cho cô.Tôi nhìn hùng.Chán ăn.Em chỉ muốn báo anh biết thôi.Còn bây giờ.Em sẽ ra ngoài làm lại.Từ giờ đến sáng mai.Có bao nhiêu tiếng đồng hồ có làm nổi không.Chào dù thức cả đêm em cũng làm.Tôi cười quá.Khùng đứng xa.Chụp ảnh đã bắt đầu mất kiên nhẫn.Thứ nhất.Tôi không tin một bản báo cáo nhiệm vụ và.Có tài chính xác mà không thể sai sót.Thứ hai.Tôi không muốn ngày mai bị cấm lên án.Vì echo làm việc đến kiệt sức ngất ngay tại công ty div.Tôi ẩm.Đóng sầm cửa lạnh rồi sát bàn làm việc.Gửi toàn bộ email có liên quan đến công việc về hòm thư riêng của mình để đền thức khuya là.Anh đã không tin năng lực của tôi tôi sẽ cho anh thấy.Sau một đêm thức trắng.Tôi lê bước đến công ty với đôi mắt thâm quầng sâu mắt.Biên bản cuộc họp với khách về căn bản vẫn đủ ý.Quyết định chọn sông nên vẫn còn nhớ những điểm chính quan trọng.Chỉ có bản báo cáo quý.Tôi vẫn không thể hoàn thiện.Tôi tự nhủ.Dù sao cũng đã cố gắng hết sức trường hợp xấu nhất.Tôi sẽ báo cáo riêng theo từng tháng.Trước khi vào họp tôi đến gặp thùng nộp cho anh những phần tài liệu.Tôi đã chuẩn bị.Anh cao mà.Buổi họp hôm nay.Cô không cần phải tham gia.Hôm nay cô có tiền đi.Tôi thẫn thờ nhìn anh xoay lưng đi thẳng vào phòng.Bước lại bàn tôi thu giọt túi xách về nhà.Trời đã vào hè.Dịch vụ hoa phượng đã bắt đầu nở đỏ rực đến trời mắt tôi thích hiểu lên mình lên giường rồi.Sập chìm vào giấc ngủ nặng nề.Nằm mơ vẫn giật mình thẳng thốt bởi ánh nhìn lạnh lẽo của anh.Sau cuộc họp.Mọi việc quay trở lại nick vốn có của nó.Tổ chức thay đổi làm bài đã xin nghỉ việc.Nghe nói cô ấy tìm được công việc mới lương cao hơn ở đây.Tôi chỉ hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng bị công việc cuốn dần đi mất.Cuối tháng.Công ty chúng tôi tổ chức tiệc chiêu đãi khách hàng.Tuấn cho tôi đến khách sạn nơi đặt tiệc.Cẩn thận khi nào xong nhớ gọi anh đưa về.Vừa bước xuống xe.Tôi chạm mặt hồ.Mấy chục nghiệp nữ của tôi cũng vừa đến.Nhìn thấy tuấn và tôi bèn giết hỏi có phải bạn trai tôi không.Tôi bật cười chất khúc lại khi thấy ánh nhìn tối dẫn từ đổi mất hùng.Rồi anh quay đi bước thẳng vào hội trường đang rộn rã.Tôi cũng chả tuấn bước theo mọi người và đại sảnh.Bữa tiệc bắt đầu.Mọi người cười nói trước thục sơn trà.Tôi không thích không khí cổ đại.Nền lách mình xem một.Hùng được khá nhiều người yêu thích.Các cô gái xinh đẹp vây xung quanh anh.Chồng ánh mắt không giấu nổi cái một.Tôi bật cười chua chát.Chính tôi ngày xưa cũng thế.Mù quáng yêu anh.Giống như thiêu thân lao thẳng vào lửa.Rồi bị chính tình yêu của mình đốt thành tro bụi đang miên man suy nghĩ.Tôi giật mình bởi vì trước mặt đột nhiên phóng đại ngày trước mắt là vị khách tôi thường xuyên liên hệ qua email.Ông già siêu cúp rượu chỉ cần một nửa nói bằng thứ tiếng anh pha trộn ăn dặm hồng kông đặc trưng.Người đẹp sao lại ngồi một mình ở đây.Uống với tôi một ly nào.Tôi lắc đầu từ chối.Cố tránh hơi thở đồng đặc mùi rượu mạnh giữa ông ra.Xin thử lỗi tôi không uống được rượu.Không được.Như thế là em không tôn trọng tôi.Vừa nãy.Ông già vừa ngồi sát lại.Dùng sức đưa cấp rượu đánh uống sữa.Đến sát mặt tôi.Tôi quay đầu tránh.Những bàn tay ông ta cứng như thép.Ép tôi quay mặt lại.Tuổi lúc ấy cấp rượu bị một bàn tay khác nắm lấy.Tôi ngẩng đầu lên.Thầy hùng đang đứng trước mộ.Xin lỗi.Quỷ không uống nước gì.Tôi là cấp trên của cô ấy.Để tôi chịu phạt hay vậy.Người đàn ông buông tôi ra.Vũ tây hùng cười ha ha.Rồi cùng bước lại trung tâm hội trưởng với anh.Tôi thở phào nhẹ nhõm.Cũng vội vàng quay lại các bạn đồng ý.Nhưng chỉ được một lúc.Tôi lại thấy khó chịu.Tôi đến nhà vệ sinh rửa mặt trước tỉnh táo.Vừa bước sang ngoài.Tôi lại chạm bật vị khách bà này.Hãy gật đầu chào.Từ lách người qua đi trở lại hành chính.Những vụ án mới nhất trên.Ông già đã kéo giật tay tôi là.Để tôi xác vào tường hơi rượu và thẳng vào mặt.Khiến từ lượng giác.Một tem ta siết chặt lấy tôi.Tay còn lại bắt đầu đặt lên eo tôi xoay đánh.Là em cố tình quyến rũ thôi giờ còn giả vờ hả.Tuổi của sức say sưa bàn tay bị kẹt bột ra khỏi tay ông ta.Khung lên dáng một cái tát thật mạnh.Ông tả ông mặt.Để tôi ngã xuống suối.Sử dụng bàn tay to bè đúng lúc thịt lên.Tôi nhắn tin mất.Trời cái tắt sáng xuống.Bỗng nghe tiếng việt vang lên bên cạnh.Tôi thấy mất thấy người đàn ông ngoại quốc.Đã bị đánh vần xuống đất.Một bên đùi bị rách máu chảy qua kẽ răng.Cùng bước lại đỡ tôi sẽ.Rồi kéo tôi đi băng băng ra bên ngoài khách sạn.Tay anh nắm tôi chặt đến mức đầu.Tôi chỉ kịp nói ra.Thấy người đàn ông kia đang lục gồm bao giờ.Hùng nhấn tôi vào xe.Rồi nổ máy.Tôi ấp úng ở miệng.Anh.Còn buổi tiệc.Hùng quay phát lại nhìn tôi.Chồng rồi mất anh tràn ngập lửa giận.Im đi.Tôi nín lặng.Con hồng đôi từ trong người ra một chiếc khăn tay.Anh dùng lực chà xát thật mạnh lên mặt.Lên tay tôi.Đến khi tôi nhận mặt kêu đau.Anh mới giật mình.Bùi suối thu lại chiếc khăn đã lấm lem vết son phấn.Xin lỗi.Cô không sao chứ.Không sao.Cảm ơn anh đã đến.Để tôi đưa cô về.Không cần.Em gọi cho bạn em đến đón được rồi ạ.Tôi từ chối.Nhưng khùng đã đổ mái.Không cho tôi cơ hội phản đối lần nữa.Cả quãng đường anh im lặng chuyện chú lái xe.Chỉ có bàn tay là chết lấy vô lăng thật.Đến cửa nhà tôi bước xuống.Ngập ngừng hỏi anh.Còn buổi tiệc.Còn vị khách đó.Anh tính sao.Không nghe thì anh trả lời tôi thẫn thờ đứng nhìn chiếc ô tô quay đầu đi à.Điện thoại trong túi trượt treo phanh tiền tuấn ở đầu dây bên kia cất lên thật ấm.Anh hỏi tôi đã về chưa.Có cần anh đón không.Tôi bực mình nói đã nhờ một chị đồng nghiệp đưa về đầu dây bên kia im lặng.Một lúc tuấn mới dịu dàng chúc tôi ngủ ngon.Rồi cúp máy bỗng nhiên trong tôi sưng lên cảm giác như người đang phạm tội bị bắt quả tang.Mùi hoa ngọc lan khoảnh khắc trong đêm ngọt ngào.N sao khiến lòng tôi nặng trĩu.Sáng hôm sau đi làm sớm.Nhưng cả ngày không thấy bóng dáng của hùng đâu.Đồng nghiệp trong công ty.Không chỉ biết chuyện không mà.Từ gặp trong nhà vệ sinh.Chị bàn tán chuyện bị khách hôm qua say rượu bị ngã chảy máu.Tôi thích thầm.Hỏi mọi người có biết hùng ở đâu không.Chị nghe nói lại.Là anh phải đi công tác cấp một tháng.Còn vị khách kia.Thì về nước ngay hôm nay.Tôi làm việc mà trong đầu không tập trung.Cứ sưng lên một chữ cảm bất thường không tên.Mà không sao cắt nghĩa được.Toàn tâm tuấn đã chờ sẵn.Anh bảo có việc muốn nói với tôi.Gửi cho tôi vào chợ mua một ít hoa quả.Cài đặt đường anh chị mặc lái xe.Khi xe rẽ vào cổng một khu đô thị.Tôi mới giật mình hỏi.Mình đi đâu đấy anh.Về nhà anh.Hôm nay.Hôm nay anh muốn giới thiệu em với bố mẹ.Anh đừng nói đùa.Em không thích đâu.Tôi nhăn nhó.Anh rất nhiều.Bố anh sức khỏe đang yếu dần.Anh muốn giới thiệu em với gia đình anh.Anh sợ.Nếu để lâu nữa.Chắc anh bé dần đi.Rồi anh ngẩng lên nhìn tôi.Vừa kiên quyết.Lại vừa thiết tha.Anh yêu em điên à.Em có thể chưa yêu anh bây giờ.Nhưng hãy cho anh cơ hội.Anh sẽ dùng toàn bộ thời gian anh có.Để yêu em.Dạ để em chấp nhận anh.Tôi bối rối.Còn anh vẫn nhìn tôi đau đầu.Hãy làm quà.Anh vẫn luôn ở bên tôi.Khi tôi yếu đuối.Cũng là anh bên cạnh cho tôi dựa vào.Mặc kệ tôi từ chối biết bao lần.Chương trình bàn tay anh đang siết chặt lấy tay tôi.Nhìn đôi mắt chân thành của anh.Rồi gật đầu.Tuấn mỉm cười nụ cười sáng lên cả trong anh.Anh vòng tay ôm lấy tôi nụ hôn như gió thoảng lướt nhẹ trên tóc.Tùy úp mặt vào ngực anh.Nghe tim anh đập sơn.Lúc dẫn tôi lên nhà.Tuấn kể mấy năm trước.Bố và anh cãi nhau to.Tuổi trẻ như con ngựa bất kham.Anh muốn chứng tỏ.Không cần có bố và anh trai hỗ trợ.Anh vẫn có thể sống tốt ở những nơi nghèo khổ và thiếu thốn nhất.Bốn năm qua anh không phải hà nội lấy một lần.Dù mẹ và anh trai anh hết lời khuyên nhủ.Khi lên đến nơi mọi người trong gia đình anh đã ngồi quây quần trong phòng khách.Biết tôi lo lắng.Tuấn nắm lấy tay tôi chán anh rồi dẫn tôi vào phòng giới thiệu.Mẹ anh rất hiền.Khác hẳn với tưởng tượng của tôi.Bác cần thiết kéo tôi ngồi xuống hỏi han đủ thứ.Tự truyện chúng tôi quen nhau như thế nào tới cuộc sống của chúng tôi trên vùng cao nguyên đá.Bộ tuấn đã già.Tóc mái hai bên đã bạc trắng.Gương mặt elizabeth của thời gian nhưng vẫn đầy dán rồi.Ông chăm chú lắng nghe tôi và mẹ anh nói chuyện.Gia đình anh nhìn đẹp như một bức tranh hoàn hảo.Tuấn đưa tôi về khi đồng hồ đã điểm mười tối mẹ kéo tôi vào phòng về anh mất rồi.Tùy sức vào lòng mẹ.Chầm chậm kể lại mọi chuyện.Để im lặng nghe rồi xoa đầu tôi hỏi nhé.Cần đã suy nghĩ kỹ chưa.Không thấy tôi trả lời mẹ thở dài.Dù con có quyết định như thế nào.Mẹ cũng luôn ủng hộ.Có những chuyện không thể giữ trong lòng được mãi.Tôi nhắm mắt lại đặt tay lên ngực tự bảo mình.Phẩy.Có lẽ đến lúc phải quên thật rồi.Từ sau hôm ấy.Tuấn đăng qua nhà tôi hơn.Bản nội quy tuần.Lúc nào cũng giữ tuấn lại ăn cơm cùng.Bà cười nhiều hơn.Cần giúp chúng tôi nhanh cưới.Mà mỗi lúc nhìn vào đôi mắt rạng rỡ lấp lánh nụ cười của bà.Tôi lại thấy lòng say dứa.Sau một tháng.Hùng cũng quay trở lại công ty.Anh bận rộn hơn hẳn.Cánh cửa phòng lúc nào cũng đóng chặt từ sáng.Cho tới tận khi tôi đã tan làm.Lần đầu nhảy qua cửa sổ.Cũng thấy anh vui đầu vào máy tính.Shop bảo cậu xếp thành một chùm cao trước mặt.Anh gửi hẳn đi châu mộc lòng chồng trên gương mặt đã xa lạ.Nhiều lúc.Tôi muốn mở lời hỏi thăm mà không dám.Đến một ngày.Tôi nghe tin hùng bị thuyên chuyển bộ phận.Điều xanh chi nhánh mới ở campuchia.Sau hai tháng nữa.Anh sẽ đi.Tìm tôi mơ hồ thất lạc.Từ ngơ ngẩn nhìn vào văn phòng của anh.Rồi vỡ cuối cả mặt xuống.Lúc anh ngẩng đầu lên.Khi ánh đèn ngoài phố đã bật sáng.Tôi đứng dậy.Ngập ngừng tẩm cốc cà phê nóng mới pha gõ cửa phòng anh.Nghe tiếng anh chậm chậm mới bước vào.Hùng nhìn xa một chút khi thấy tôi.Rồi cắt giảm thật hiền.Có chuyện gì không.Tôi ấp úng.Anh ổn cả chứ.Tôi ổn.Cảm ơn.Cà phê rất vừa miệng.Hùng mỉm cười.Nụ cười đã lâu tôi không thấy trên gương mặt anh.Tôi bối rối.Ngành quốc hội chen nhau hiện ra trong đầu.Nhưng không thể nào thốt lên.Tôi muốn hỏi.Có phải vì tôi mà anh bị chuyển công tác không.Tại sao lại giữ im lặng một mình.Tại sao lại không thể cho tôi biết.Và điều quan trọng nhất.Tôi có thể giúp anh được gì không.Những câu hỏi cưới xoay tròn trong up.Rồi nhận lại nơi đầu lưỡi.Khiến tôi cứ thế đứng nhìn anh đăng.Hùng quay người lại hỏi tôi.Còn em thế nào.Ổn chứ.Tôi gật đầu.Tôi ổn.Tôi rất ổn.Hùng định mở lời nói.Thì điện thoại tôi chép phao.Là tuấn gọi.Tôi nhìn hùng.Hơi bối rối anh đã ngồi trở lại bàn rồi bảo.Nếu không có việc gì nữa.Thì em ra ngoài đi.Tôi cần có.Tôi bắt đầu.Bước ra ngoài khép cửa lại.Bên trong hùng vẫn cúi đầu và chồng báo cáo sếp đầy trước mặt.Tôi thợ xây.Nhấn nút nghe.Đổi xe bên kia.Tuấn cất lên gấp cá.Bố anh đang trong bệnh.Ông muốn gặp em.Anh đang ở dưới này.Em đã làm chưa.Tôi hốt hoảng.Thủ tục xách chạy vụ xuống đường rồi trèo lên chiếc xe đã nổ máy sẵn.Chiếc xe là foody.Mang theo cả trái tim tôi để lo lắng.Lúc chúng tôi đến.Bộ tuấn đang nằm trên giường bệnh.Thấy tôi.Ông khó khăn vẫy tay.Tôi bước lại.Khẽ nắm lấy bàn tay đã đổi đầy những con sang.Ông say rượu cho tôi cái tay xuống bên cạnh.Tôi cần hết sức.Mình nghe thấy tiếng ông thất ra đầy khó nhỉ.Trâm.Shop.Tuấn.Tôi cài mắt.Nhìn ông gật đầu.Bùi tuấn dùng bàn tay còn lại.Hữu nghị và mu bàn tay tôi.Rồi mệt mỏi nhắm mắt lại.Mẹ tuấn bước nhanh lại giờ.Lấy khăn thấm mồ hôi cho anh.Dù chém chân lạnh.Tôi cho bà rồi sẽ ngoài tìm tuấn.Bước loanh quanh một hồi mới thấy anh.Ngồi gục đầu trên ghế đá ngoài sân bờ vai đã khỏi rung lên.Khi ảnh hưởng lên mất anh đã đọc hoạch bờ môi bạn trai.Của ngành những giọt nước.Đang trực ở xa.Anh lúc nào cũng cãi lời bố.Lúc nào cũng cố tình làm chai ion.Anh bỏ đi.Không một lời hỏi thăm trong suốt mấy năm qua.Đến lúc về nhà.Anh cũng không dành thời gian cho bố.Anh không biết.Ông có thể.Có thể sử đi bất cứ lúc nào.Anh đừng lo.Bác sẽ quay lại mà.Anh vẫn có thời gian.Vẫn có cơ hội cho bác biết.Anh quan tâm tới bắc nhiều như thế nào.Tôi ăn ổi.Chuẩn lắc đầu.Sự hoảng hốt hiện rõ trong anh.Ngỡ.Nghĩa không kịp thì sao.Không.Chắc chắn bác sĩ khỏe mạnh.Bây giờ anh cần phải bình tĩnh.Làm chỗ dựa cho mẹ anh nữa.Tôi kiến quá.Anh nhận ra.Rồi gật đầu.Tôi tỉnh dậy sau giấc mơ chập chờn không trọn vẹn.Thấy mình đang đuổi theo một người con trai.Trên con đường vắng đầy phố vọng.Khi người ấy quay lại.Hương mật hùng và tuấn chập chờn chồng vào nhau lẫn lộn.Thời gian lấy đi chậm chạp.Đến chưa ăn chưa.Bước xuống lầu tôi xem mình vì mẹ tuấn đã đứng chờ từ khi nào.Bác dẫn tôi vào một quán ăn gần đó.Chờ gọi món xong mới nhẹ nhàng mở lời.Bác xin lỗi.Thị trường bột đến tìm cháu như thế này.Những tình hình sức khỏe của bác trai không tốt lắm.Cháu và tuấn.Hai đứa cưới nhau đi.Bác sự để lâu nữa.Bác trai không chụp được.Cháu.Tôi ấp úng.Bác gái lại gấp thấp cất lời.Bàn tay bà năm lấy tay tôi khẩn thiết.Bác biết.Điều này với cháu rất đường.Những vắc xin cháu.Bác trai luôn lo lắng cho thằng tuấn.Dù hai bố con lúc nào cũng khắc khẩu.Mấy năm thằng tuấn bỏ lên trên hà giang.Ông ấy ăn ngủ không yên.Tháng nào cũng phải lặn lội lên trên đấy mười hai.Ông ấy giấu không cho thằng tuấn.Tất cả những đồ đạc bác gửi lên cho nó đều do một tay ông ấy chuẩn bị.Bây giờ ông ấy như thế.Bác xin cháu.Hai đứa cũng yêu nhau rồi.Chỉ là cưới sống đi thôi.Có được không cháu.Tôi bối rối.Mọi chuyện đến quá bất ngờ.Khiến tôi không kịp phản ứng.Thấy tôi im lặng.Bắc bình.Những giọt nước mắt tròn xoe.Thi nhau trào ra khỏi khóe mắt làm tôi buồn quá.Vâng.Cháu được ý.Bắt đừng khóc.Mẹ tuấn ngẩng đầu lên.Bài nắm lấy tay tôi nụ cười hồn hậu nở ra trên mặt.Thực ra.Vậy để mai để mai bác bảo thằng tuấn được sang nhà nói chuyện với bố mẹ cháu.Tốt quá.Tốt quá rồi.Ăn xong bữa trưa.Bắt gái vội vã quay lại bệnh.Từng bước lên phòng làm việc.Hồi xứ lạng.Khi thấy hùng đứng ở cầu thang nhìn tôi chăm chú.Tôi ngượng ngùng gật đầu chào anh rồi nhưng gần thế anh quay lưng đi thẳng.Sự lạnh lùng xa cách quyền thuộc quay trở lại bao phủ lên từng bước chân anh.Tối hôm ấy.Tuấn gọi điện cho tôi.Em không hối hận chứ.Nếu có.Vẫn còn kịp.Anh sẽ nói chuyện với mẹ.Tôi nhớ lại giọt nước mắt của mẹ anh và lời thì thầm khó nhọc của bố anh trong bệnh viện.Dứt khoát da đầu.Không cần.Em không hối hận.Bên tay.Dường như nghe thấy tuấn cười rất khỏe.Anh bảo.Cuối tuần bố được xuất viện.Anh sẽ đưa bố mẹ sang nhà tôi nói.Đến cuối.Từ ngày tiếng tuấn thiết tha.Anh rất nhớ em.Thật muốn ôm em lúc này quá.Tìm tôi đập lệch một nhịp.Tuấn dịu dàng trước tôi ngủ ngon rồi cúp máy.Tôi ngẩn ngơ ngồi bên cửa sổ.Cổ tích nghìn sao không cửa sổ đóng chặt.Của mỗi nhà đối diện.Ánh đèn trong phòng hùng vẫn chưa bật.Chắc đêm nay anh lại phải mua.Cuối tuần.Tuấn đưa bố mẹ đến nhà tôi như đã báo trước.Bà nội vui như tết.Cười không thích.Bố và mẹ cũng cười.Những mẹ có vẻ trầm tư hơn.Đám cưới được định và ba tháng nữa.Mọi chuyện đã đi.Mà sao tôi thấy lòng vẫn trong tranh đến là.Ngày chủ nhật tuấn đến đón tôi đi chụp ảnh.Anh bánh bao lịch lãm trong bộ vest trắng.Tôi trang điểm nhẹ nhàng.Trong bộ váy cưới trắng.Anh tiếc nuối bảo tôi không thể chụp ảnh cưới bên cánh đồng tam giác mạch.Bây giờ.Trên hà giang.Hoa đã nở hồng cóc núi.Vậy mà.Đến gần tối.Buổi chụp hình mới kết.Tuấn cho tôi về tới đầu ngõ.Thì phải quay về gấp thì công ty có việc.Tôi đứng thẳng thì bộ.Vừa đi vừa hết căng lồng ngực mùi hoa sữa ngọt ngào hoa sữa đã bùng nổ khắp phố lãnh cảm.Trong gió.Ánh đèn sợ xuống đường phản giọt.Loài chó bấm người đang đứng dựa vào tường.Là hùng.Dưới chân anh phường bãi tàn thuốc lá.Chiếc bóng cùi được độ dài xuống mặt đất.Tôi bước lại gần.Hãy đụng vào tay áo anh.Sao anh lại đứng đây.Ảnh hưởng đấu lên.Đôi mắt nhìn tôi tối lại.Anh đẩy mạnh thuốc vào từ.Vòng tay quấn chặt lấy tôi.Nụ hôn cuồng dại.Nhấn chìm lấy tôi khiến tôi choáng váng.Hương hoa sữa quyện với hương rượu nồng nàn.Mở mũi anh quấn quýt lấy tôi từ tất.Từ từ.Nhưng chị trong khoảnh khắc.Anh đẩy tôi ra.Rồi chạy vội vào nhà.Để mặc tôi đứng tần ngần với trái tim vẫn còn thằng tốt.Sau buổi tối hôm đó.Hùng tráng mà tôi hận.Mỗi lần nhìn thấy tôi.Anh đều facebook đi xa hương khác.Chúng tôi cứ như những người xa lạ chờ đến ngày.Tôi và tuấn đi đăng ký kết hôn.Vừa bước vào cổng ủy ban.Điện thoại của tôi xé phay.Từ ngày tiếng mẹ khóc nước trong điện thoại.Bố bị tai nạn rồi.Tuấn chở tôi vào viện.Tôi chạy như điên trên thành hàng đến phòng cấp cứu.Bản hội và mẹ đã ngồi chờ sẵn gương mặt đầy hoang mang lo sợ.Vừa lúc ấy bố tôi bức xạ.Chiếc áo trắng trên người nâng lổ máu.Từ nhỏ tới vùng quýt hỏi bố có sao không.Buổi tôi lắc đầu.Bố không sao.Là thằng hùng.Nó kêu bố.Để bố ra lúc taxi lao đến.Giờ các bác sĩ đang chuẩn bị mua cho nó.Bố đang gọi điện cho mẹ hùng bà ấy đang trên đường tới.Tìm tôi vừa được thả xuống.Lại lập tức bị treo trên miệng.Tôi ngồi thụp xuống ghế.Cả người run rẩy.Không ngừng lẩm bẩm.Anh ấy sẽ không sao.Không sao đâu mà sự sợ hãi vẫn cứ vào trùm lấy tôi.Như muốn nhấn chìm tôi xuống.Vừa lúc đó bác sĩ đến thông báo bệnh nhân cần truyền máu.Ai là người nhà mới chuẩn bị.Bố tôi lập tức đứng bật dậy.Tôi là bố của cháu.Để tôi.Bên tai như có tiếng nổ âm rất mạnh.Tối ngày nhốt nhìn bố hối hả chạy theo bác sĩ.Nhìn gương mặt thất thần của bà và mẹ.Bỗng thấy trước mắt tối sầm như vừa bị đẩy vào vực đen không thấy đáy.Khi không tỉnh dậy.Cơn đau uppercut cả người.Nhìn qua cửa sổ.Trời đã tối mịt.Ánh đèn vàng.Hắt vào cửa sổ thật đẹp.Mẹ anh đang ngủ bên cạnh.Mái tóc đã bạc.Phải sự lò xo a chạm vào tay hùng như ngứa.Hùng vừa khởi động đấy.Mẹ anh đã bật dậy để lo lắng.Hùng tình rồi để hả con.Còn thì thế nào rồi để mẹ gọi bác sĩ.Nói rồi.Mẹ hùng tất cả chạy ra ngoài.Chỉ một lát.Bác sĩ và y tá đã bước vào phòng.Sau một lúc kiểm tra bác sĩ nói tình trạng của hùng đã ổn không có gì đáng nhớ.Chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn là có thể xuất tinh.Mẹ giận hùng làm đợi một lát rồi theo chân bác sĩ sàng ngoài.Cùng nằm trên giường bệnh.Mở hổ thế lại cảnh người đàn ông đó.Đứng trước đầu chiếc xe taxi đang lao đến.Khủng bố liên hệ đông ấy.Hận người đàn ông đã bỏ rơi hai mẹ con dùng suốt bao nhiêu năm.Hận người đó lại là bố cục.Thiện nhân.Khi nhìn thấy cảnh chiếc xe đang lao tới.Hùng lại không thể không chạy đến.Có lẽ.Hùng không thể dứt bỏ được sự thật rằng.Trong người mình.Đang chảy ra máu của ông ta.Tiếng động ngoài cửa làm không quay lại.Là người đó.Hùng tráng.Nhắm mắt.Trước mặt người đàn ông này.Khùng luôn có cảm giác hỗn loạn.Vừa chán ghét.Vẫn thật.Lại vừa có một cảm giác không thể thốt thành lời.Anh ấy bước đến giường bệnh.Ngồi xuống nhìn hùng thật lâu.Rồi cất tiếng.Còn cảm thấy thế nào.Khùng vẫn im lặng.Chuột nhái tiếng gửi bạch xà trong cổ họng ấy.Tụi nó chuyển dần thành tiếng nước ngọt ngào.Nghiệp chướng.Cha cứ tưởng.Còn là đứa con ruột mà ngày xưa ta đã nhẫn tâm bảo.Khi gặp lại mẹ con con.Tại đã tưởng có thể dục phần đời còn lại để bù đắp.Bệnh mà.Hùng sầu.Trong đầu như có tiếng nổ.Anh mở tròn mắt nhìn ông.Thấy đôi mắt đỏ.Và những giọt nước mắt đang thi nhau lên xuống.Hùng khó nhập kết lời.Vừa nói cái gì.Ông ấy ngược đầu lên.Gương mặt mới chỉ có phải ngày đã chọn.Với tôi mới nhất này đã xin lỗi.Xin lỗi đã làm tổn thương con biết bao năm qua.Chỉ vì sự hiểu lầm cố chấp của mình.Con.Không phải là con ruột của ta ngày con bị tai nạn.Tai nạn muốn hiến máu cứu cân.Những nhóm máu của ta và con là hoàn toàn khác biệt.Sau đó.Tao lấy nút đi xét nghiệm.Tao không tin còn không phải là giọt máu của ta.Thế nhưng.Hùng chết dưỡng.Giống như bên tay anh vừa có một quả bom phát nổ.Ảnh ngốc một.Rồi bật cười như điên dại.Hùng cường ngồi dậy.Ảnh của sức sút hết những ống kim tiêm đang cắm trên tay muốn đứng lên.Bố em hoảng hốt.Ông vội vàng nhắn anh dạy.Chậm lại đi vì sợ hãi.Dừng lại.Tôi muốn làm gì.Để tao hỏi bác sĩ.Chả biết còn hận ta nhiều lắm.Những ca sinh con.Đừng tự làm tổn thương bản thân mình như thế.Người có tội ở đây là ta.Còn muốn gì tao cũng đáp ứng.Cùng cặp bố yên gia.Khó nhập nằm vật xuống giường.Đi đi.Cút đi.Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.Bố yên định mở lời.Thì từ đằng xa.Xong mẹ hùng đã vang lên gay gắt.Ông đi đi.Để cho thằng đấy được yên nói rồi bà chạy vào phòng.Vừa khóc.Vừa dùng sức đẩy bộ lên ra khỏi phòng.Ông không có cơ hội để nói thêm một lời nào nữa.Đừng quay đi trước khi đi vẫn cố gắng hết nhìn hùng thêm một lần.Chỉ thấy đôi mắt anh nhắm nghiền mẹ cùng bước lại.Bà cầm lấy bàn tay đang gắt gao nắm chặt của anh.Xót xa.Mẹ xin lỗi.Lễ giờ.Mỹ đình kể hết với con khi có cơ hội.Nếu mẹ làm thế.Mọi chuyện đã không tới nước này.Rồi ba chầm chậm kể.Nước mắt đã lạnh vào trong chỉ còn lại giọng nói khẩn khoản nhền nhện.Đúng là ngày xưa.Mẹ bảo anh ấy là người yêu của nhau.Bố con mẹ và ông ấy là bạn thân với nhau từ thời còn là sinh viên trường tổng hợp.Ngày ấy mẹ và người yêu nhau.Những bản đồ thái nguyên phản đối.Bảo ấy trên mẹ không sướng là vợ ông ấy.Mẹ bảo người cãi nhau rất nhiều.Cho đến lần cuối cùng mẹ không chịu nổi nên đã chia tay.Chính lúc ấy.Mẹ mẹ.Mình có thai.May mắn là lúc ấy có bố con bên cạnh.Ông ấy không những giúp đỡ mẹ.Mà còn nhận làm bố của đứa trẻ trong bụng mẹ.Chỉ tiếc là.Hồi đó sức khỏe mạng yếu.Nên đã không thể giữ lại được đứa bé.Mẹ bị sùi chỉ sau khi kết hôn với bố con ít lâu.Bố con đã ở bên cạnh an ủi mẹ.Cũng trình bố chạy đưa con về với mẹ.Khi nhìn thấy con bị bỏ rơi trước cổng.Bao nhiêu năm qua.Bố mẹ đã coi con là con gì.Với bố mẹ.Toàn giống như là món quà để bù đắp lại sự mất mát ngày trước.Cần có cần nhớ ngày đó.Khi có đến hỏi mẹ.Tên có phải là con của bộ biên không.Mẹ đã nói là không phải.Mẹ có thể đã từng lừa dối con.Nhưng có một điều mà mẹ chưa từng lừa dối.Còn không phải là con của ông ta.Và đối với mẹ.Từ ngày mẹ và ông ấy chia tay mẹ đã không còn chút tình cảm nào với ông tay nữa.Khi nhà mình chuyển đến nơi này.Biết ông ấy là hàng xóm.Mẹ định chuyển đi nơi khác.Nhưng chính bố còn là người đã thuyết phục mẹ ở lại.Vì ông tiên.Mẹ yêu bố con cũng nhiều như yêu các con vậy.Mẹ không kể hết sự thật cho con biết.Vì mẹ nghĩ.Điều đó sẽ tốt cho con.Cho gia đình chúng ta.Vì với bố mẹ.Từ khi nhận con về con đã là con trai siêu thịt của bố mẹ.Cùng ngắm.Những giọt nước mắt đã lặng lẽ lên qua hàng mi chạy xuống không.Quá nhiều sự thật bất ngờ thì nhau đến tìm anh.Làm anh chết à.Anh đã từng đau khổ.Từng căm hận người đàn ông ấy.Anh đã tìm người đó là cha ruột của mình.Anh căm ghét bản thân sao lại là con của một người đàn ông phụ.Ngày anh đến ngay được cuộc nói chuyện của mẹ và ông ấy.Là ngày tăm tối.Trong cuộc đời anh.Ảnh lớp xào cửa.Thầy huyền diệu lấy mẹ anh mà.Tại sao em lại xấu.Tại sao không cho anh biết thằng hùng là con của ai.Hãy tải ảnh ngủ đi.Người đàn ông hàng xóm đạo mạo.Mà anh từng ngưỡng mộ.Từ xa.Hóa ra lại là trai đẹp của anh.Đáng buồn thay.Anh lại đang đem lòng yêu con gái ruột của ông ta.Yêu đứa em gái cùng cha khác mẹ.Hùng ngồi sụp xuống đất.Khỉ đầu óc quay cuồng.Scientist.Anh lấy hết dũng khí để hỏi.Mẹ anh nói anh không phải là con của ông ta.Những lúc ấy với anh.Lời nói đó chỉ là lời nói dối.Để làm anh yên lòng.Mấy hôm sau.Ông ta đến tìm anh khi anh mới vừa tan trường.Ông ấy kể hết cho anh nghe chuyện tình yêu của ông ấy phải mẹ ảnh hồi còn trẻ.Ông ấy nắm lấy tay anh.Tổ xin sự tha thứ.Tìm được bù đắp lại quãng thời gian xa cách.Mà ông ấy đã không làm tròn bổn phận của người cha.Hùng đau đớn.Anh đẩy ông ta ra rồi bảo vệ trong đầu chị toàn tiếng kêu ông ông.Cúng buổi tối hôm ấy.Cô gái anh yêu trai mười bảy tuổi.Đã ngỏ lời yêu anh.Anh nhìn cô.Thấy đôi mắt giống hệt đôi mắt người đàn ông đó.Trong lòng dâng lên sự vẫn thật và chán thế.Anh thẳng thừng từ chối.Rồi trốn tránh cô bằng sữa lạnh lùng xa cách.Bởi anh sợ.Chỉ cần nhìn thấy cô.Tìm ảnh lại đau nhất từng đợt.Anh sợ sự rằng xe đến khó thở.mười một bên là tình yêu và khao khát được ở bên cô.Còn một bên.Là sự thật về thân thế của hai người.Anh hận chính mình.Hãy đem lòng yêu cô.Nhiều người thực ra là em gái của mình.Nên anh cực lực trốn tránh.Ngày cô chia ra cho anh.Tấm giấy báo nhập học vào ngôi trường anh đang rảnh.Nhìn đôi mắt của mừng rỡ long lanh.Anh phải kìm nén lắm mới không ông thì lấy cô vào lòng.Ngày của nhật.Anh đứng lớp một.Lên nhìn cô xinh đẹp và rạng rỡ.Cố để đến cảm giác khó chịu trong.Khi nhìn những cậu sinh viên trong khoa tiểu thuyết bên cạnh cô.Thấy khi bị trào lên trong lòng như núi lửa.Những cậu trai chạy đó.Có quyền được lại gần cô.Được yêu cô.Còn anh thì không.Đã bao nhiêu lần anh tìm cách quên cô nhưng tình yêu trong anh cửa vì trái.Cảnh dập các bùng lên mãnh liệt.Những tin nhắn tôi nhắn cho anh đong đầy yêu thương.Anh giữ kĩ như báu vật.Để mỗi lần nhớ cô tới điên cuồng.Anh lại lấy ra đọc.Rồi mỉm cười một mình.Trước mặt cô ảnh cố tỏ ra thật xa lạ.Nhưng bên trong không ngừng khao khát được ở bên cô.Này cô tỏ tình với anh trong sân trường rực nắng.Nhận bó hoa hồng đào tự tay cô.Anh muốn nói với cô mình yêu cô biết nhường nào.Nhưng lý trí đã giúp anh tỉnh lại.Lúc anh đạp lên những bông hoa.Cũng là lúc anh tự tay bóp nát trái tim.Không một ai biết.Trong đêm ấy.Anh úp mặt vào gối tự cắn tay mình đến chảy máu.Ngày yên ông nỗi đau bỏ lên vùng cao nguyên dạy.Anh lặng lẽ đi theo.Mỗi một tháng.Anh đều dành ra một ngày.Lén lút đến thăm cô.Quan sát cuộc sống bình lặng của cô.Dù đau đớn khi thấy bên cạnh cô.Bất hủ xuất hiện một người con trai khác.Trong anh xen lẫn cả niềm vui.Lãnh sự canada.Khi nụ cười nở dừng lại trên gương mặt của cô.Mỗi buổi tối khi đã trở về thành phố.Anh đều gặm nhấm nỗi cô độc đến tịch.Nằm nghe đi nghe lại bài hát.Anh đã đặt riêng làm chuông điện thoại cho người mà anh.Sẽ chẳng bao giờ cần nhấc máy gọi cho anh nữa.I m sorry i didn t mean to call.Iconfinder.I can wait and color in heart.Exo.Iceland asteroid.How many years old.Eset.Garena free fire.Annabelle.Summoners war.Instasize.Tài sản thiết bị.Tennis know.Chip inside me.If you like some trai.Anh thôi không đi dạy nữa.Tùy từng góc sân trường.Tường hành lang.Điều gợi nhớ đến hình ảnh của cô.Anh chuyển vào làm công ty mà bạn anh làm quản lý.Buổi đầu vào công việc để cố quên cô.Thiện nhân.Cuộc sống lại một lần nữa.Thách thức sự kiên nhẫn của anh.Khi cô quay lại hà nội.Bú cu tìm đến anh.Hình ảnh giật cô vào công ty.Ông muốn anh ở bên quan tâm chăm sóc cho cô như một người anh trai.Khùng muốn cười thật to.Mà đuôi anh không thể nào nhấc lên nổi.Ông ấy còn đấy.Ông ấy biết tình cảm của em dành cho anh.Nhưng đã hai năm trôi qua.Ông ấy tin mình đã thay đổi.Hình.Em mới tin anh.Hùng chưa cha.Mới biết tình cảm của em dành cho anh.Nhưng không hề biết rằng.Anh có yêu cô nhiều hơn thế.Đêm ấy.Hùng thức trắng.Nhưng sáng hôm sau.Anh vẫn thông báo với phòng nhân sự để nhận cô vào.Ngày đầu cuối đến công ty.Anh đứng lặng một cách.Tóc dài nhìn cô cô độc có mình trong môi trường xa lạ.Khi cứ nói có muốn từ bỏ.Cần dẫn cháu lên trong anh.Cảm giác.Một lần nữa.Có muốn bỏ trốn khỏi anh.Vứt bỏ anh ra khỏi cuộc sống khiến anh không chịu nổi.Nhìn cô bật khóc chạy ra khỏi công ty sau những lời cay nghiệt.Tìm ảnh cũng uống máu.Anh chạy theo cô.Vừa đúng lúc nhìn thấy người con trai.Ôm cô vào lòng.Anh cay đắng nhận ra.Cô đã không còn là cô bé năm nào.Chỉ cần viết có một mình anh nữa.Anh tự tra tấn mình khi ngày ngày.Nhìn thấy người con trai khác đưa đón cô.Mỉm cười âu yếm khi nắm tay cô.Cuộc họp quan trọng với khách.Anh lo của không chuẩn bị kịp tài liệu cũng tự mình làm thêm một bạn.Cũng là anh nhìn thấy mai.Để rút lại bàn làm việc của cô khi cô ra ngoài nghe điện thoại.Buổi tối hôm đó.Anh gọi mai quay trở lại công ty.Anh giận dữ.Khi chính miệng mai thừa nhận.Đã xóa hết mọi thứ cho máy tính của cô.Khi mày nhìn anh và hết lên.Cô ta có gì hơn em chứ.Em đã yêu anh biết bao nhiêu lâu.Làm mọi thứ chỉ được ở bên anh.Tại sao chưa bao giờ anh dành cho em lên một ánh mắt như lúc anh nhìn cô ta.Phim hay lao vào ôm lấy anh.Giám sát cơ thể nóng bỏng vào anh.Trong lòng anh chỉ thấy chán ghét.Ảnh đẩy mạnh mai ra.Lạnh lùng.Sau cuộc họp ngày mai.Cô hãy nộp đơn nghỉ việc đi.Đừng để tự tay tôi phải ký quyết định đuổi việc.Mày bỏ đi để lại câu nói.Rồi anh sẽ hối hận.Nhưng trong lòng anh hiểu rõ.Từ khi yêu em.Anh đã không thể quay đầu.Anh không thể ngừng rơi anh mất theo cô.Khi nhìn thấy cô bị khách hàng quấy rối.Anh tưởng mình như đã phát điên.Cú đấm hôm đó.Mang theo tất cả sự giận dữ và phản ứng.Khi nhìn thấy người con gái anh yêu thương vĩnh long.Sự việc hôm ấy.Bạn anh đã phải dốc hết sức mới sát biểu đồ.Nhưng hùng có bị thuyên chuyển.Hạ cấp xuống chi nhánh mới mở ở campuchia.Anh âm thầm chất.Không muốn để cô biết về việc này.Cố tình tránh cô càng xa hơn nữa.Thế nhưng.Khi vô tình nghe thấy mẹ của người con trai đó.Hỏi cưới cô.Anh vẫn suy sụp.Ngày cô đi chụp ảnh cưới.Anh lặng uống từng ngụm rượu.Để nghe nỗi đau thấm vào trong gan ruột.Thời sự quyết đi lý trí.Khơi lại trong anh những khát khao anh để nến.Biến thành nụ hôn mãnh liệt.Anh chỉ muốn quên.Đắm chìm trong bộ môn miền tây.Trong hệ thống có sự của cô.Nhưng chỉ một.Ảnh shit.Để cô ta.Rồi chạy trốn bảy coupang đến nhà thờ.Anh đã từng.Đã thực sự tin tưởng cuộc đời này anh vĩnh viễn không thể lại gần cô.Vậy mà chỉ trong phút chốc.Tất cả sự thật được bóc trần trước mắt.Điều anh tin suốt bảy năm qua.Hóa ra không phải là sự thật.Tình yêu của anh nghĩ đến sức bảy mươi lăm trời mười một điều giả dối.Anh quay sang nhìn mẹ khỏi khẽ.Huyền châu.Mẹ hùng lắc đầu thở dài.Bà ba.Bị sốc quá.Cô đã quay lại hà giang hôm đó ngày từ chính miệng người cha mình tin yêu.Tuyên bố đã có một người con khác.Người đó sẽ là người có yêu thương suốt bao nhiêu năm.Truyện trạng thất.Ngày khi vừa tỉnh lẻ.Không kịp để cho bất kỳ ai có cơ hội giải thích.Huyền đã bỏ đi.Nói suy.Bà quyết sang nhìn hùng.Còn tính đi tìm con bé hay sao.Khùng không.Anh chị quay sang nhìn bạn.Cái nhìn như vừa giỏi.Chạy bưởi như đã hàm chứa câu trả lời.Mẹ anh thử giày.Khuyên tai rượu chàng trai nhảy lên tóc anh.Hãy làm những điều mà con trai là đúng.Bao nhiêu năm qua.Đã khổ cho con quá rồi hơn nữa.Con bé cũng không có lỗi.Khùng yên lặng.Nhắm mắt lại.Trong đầu anh hiện ra hình ảnh cô bé mặc chiếc váy trắng xinh như búp bê trong lần đầu gặp.Đầu năm dần.Không chìm vào giấc ngủ.Trong cơn mơ thấp thoáng bóng hình nhỏ bé.Đang chạy theo anh với con diều bay cao trong gió.Đã ba tháng rồi.Kể từ ngày tốt trở lại nơi này.Vẫn ngồi nhà gỗ nằm trong tranh bên sườn núi.Vẫn những mầm đá tai mèo đọc sách trong sương gió.Cô hiệu trưởng vẫn đánh tôi bằng nụ cười thật hiền như cánh ban rừng.Tôi xin cô cho đứng nhất không cần biên chế.Chỉ cần được ngày ngày tới trường giảng bài.Chào những đứa trẻ đáng yêu của tôi.Tuấn đưa mẹ lên tìm tôi vào một ngày chơi đừng đánh tránh nắng phần ruộng.Chạy xuống từng chuyển giới.Trên những sườn đồi ấm áp.Mẹ kể đi nhiều.Trình bày tóc đã bắt đầu có những sự thật.Tôi cần em ngồi bên sườn núi ngắm nhìn sự ban trắng bằng nửa số mẹ ngồi bên cạnh tôi.Chậm chậm kể hết mọi chuyện sau khi tôi đi.Tôi nằm xuống.Ngày đầu lên gối.Mãi một lúc sau mới có thể cất lời.Bố.Thế nào rồi mẹ.Ông ấy cũng sốc và buồn.Ông ấy đã kể hết cho mẹ nghe mọi chuyện ngay sao hôm ở bệnh viện.Bà nội nghe tin này cũng bị ảnh hưởng.Nhưng giờ cũng khá hơn rồi.Bà chị lo lắng trước con thôi.Tôi ngẩng lên hỏi mẹ.Còn.Mẹ thì sao.Mẹ.Có giận bố ạ.Bàn tay đang vuốt tóc tôi chất khúc.Nỗi buồn hiện sâu trong mát mẻ.Từ ngày thẩm mỹ nền nghệ một nỗi đau đang cố giấu.Máy chuyển về nhà bà ngoại được một thời gian rồi.Bố con buổi tối vẫn sang nhà nó chứ.Chỉ là.Mẹ không bị.Mình có thể đối xử với ông ấy như trước nữa không.Dù chuyện với mẹ thằng hùng đã xảy ra từ trước khi ông ấy lấy mẹ.Những ngày vẫn cảm thấy bị lừa dối.Giải phản bội.Ngừng một lúc.Mẹ bảo tôi.Mẹ tính lên đây ở với con một thời gian.Có được không.Face.Còn bố.Để kệ ông ấy.Mẹ lo cho ông ấy suốt bao nhiêu năm rồi.Giờ đến lượt mẹ lo cho mình.Tôi không nói nữa.Nằm sấp và lòng mẹ.Một lúc sau.Thấy mẹ thở dài.Nói thì nói vậy.Nhưng dù sao cũng đã sống với nhau mấy chục năm rồi.Khi nào mẹ bình tĩnh lại.Mẹ sẽ về.Tôi sẽ lấy tay mệt.Nhìn mắt mẹ buồn mà nhói cả tim.Phẩm đã yêu một người lâu đến.Đâu phải muốn quên là quên được đâu.Tôi đến tập tuấn khi bóng chiều cần tắt.Chỉ còn lại phải vệt nắng vàng úa.Hết xuống phạt núi đá.Bóng anh đứng cô độc trong gió.Khiến tôi cảm thấy áy náy.Đối diện với ánh nhìn của anh.Tôi chỉ biết chấp nhận lời xin lỗi.Xin lỗi.Điều khiến anh đau lòng.Xin lỗi.Vì lúc nào cũng chỉ biết chạy trốn để mặc anh lại một mình.Xin lỗi vì không thể yêu anh.Tuấn nhìn tôi rồi cười thật buồn.Anh quá cố chấp.Fmt ở bên anh.Trong khi em chưa hề quên người đó.Anh đã tự tin rằng.Mình có thể thay thế người đó trong tim em.Ngày trước.Anh nhìn thấy em bước từ trên xe người đó xuống.Rồi nhìn mãi cho đến người đó gửi đi.Anh đã vô cùng hoảng sợ.Anh thứ nhất.Anh đã lấy lý do sức khỏe của bố để ép em làm bạn gái của anh.Ảnh chế.Lỡ một ngày người đó quay lại.Em sẽ lập.Rồi sao.Những đến giờ thì anh đã hiểu.Tình cảm.Không phải là thứ có thể cưỡng ép mà có được.Tôi ngước lên nhìn tuấn.Trong lòng tràn ngập cảm giác ấy nháy.Đôi chân muốn bước về phía anh mà không sao nhấc lên nổi.Bất kỳ lời nói nào lúc này.Cũng sẽ trở nên thừa thãi.Tuấn thời.Anh vươn tay ôm lấy tôi vào lòng.Để anh ôm em thêm một lần nữa.Một lần cuối thôi.Rồi anh sẽ buông tay.Cầm tay anh siết lấy tôi thật chặt.Khiến tôi thấy cây cây nơi sống mũi.Một lúc sau.Anh buông tôi ra mỉm cười.Giá em là người mông thì tốt.Anh sẽ chặn đường cướp em về làm vợ.Không phải sợ ai dòm ngó mất.Từ một lúc.Anh cứ lười.Chuyện của chúng mình.Anh sẽ thu xếp nói với bố mẹ anh.Em không cần phải lo đâu.Nói rồi anh quay đi.Tôi nhìn theo bóng anh bước đi trên face mà nghe lòng quặn lại.Chỉ ra.Không thể đáp lại tình cảm chân thành của một người.Nó cũng buồn đến chữ nặng như thế.Ngày hôm sau.Tuấn chưa về hà nội.Tôi tiễn tuấn ra bến xe.Nhìn chiếc xe lăn bánh lắc lư rồi đi.Mơ thấy lòng trống rỗng.Tôi quay về.Bước chân lượng thực dẫn tôi quay trở lại cánh đồng tam giác mạch.Tuấn đã dẫn tôi đến ngày trước.Đã phở tháng tư.Nhưng những cánh hoa trái mùa vẫn bùng nổ rực rỡ.Tôi nghèo.Ngước lên nhìn bầu trời xanh trong vắt.Đang giải ánh nắng vàng như mật.Hít càng lồng ngực bầu không khí mát lạnh của cao nguyên buổi sáng.Tôi như thấy mắt mình hòa đi.Lấy chồng gió.Đứng giữa cánh đồng tam giác mạch hồng rực.Đá bóng áo trắng thật cao đang nhìn tôi đang đá.Đôi mắt chưa ánh nhìn dịu dàng như ngày xưa.Nhìn tôi chạy theo cánh diều đang lo gió.Tuấn ngồi trên xe quay trở về hà nội mà lòng trĩu nặng.Bên uyên bây giờ đã có một người con trai khác.Không phải là anh.Anh nhắm mắt cô dâu cho mình chìm vào giấc ngủ trong cái nước lũ của chuyến xe đang đi mà nè.Những con đường đèo quanh co lộng gió.Chồng sắc xanh mướt này của những thửa ruộng bậc thang bên sườn núi.Tuấn về đến nhà lúc bố anh đang ngủ.Ông đã ra viện được vài tháng.Mẹ tuấn đang cùng chị dâu anh dọn cơm thầy tuấn.Bảng lực lên một chút ánh mắt không giấu nổi sự xót xa ăn cơm xong.Bàn gõ cửa phòng tuấn rồi bước vào ngồi bên cạnh.Chuyện với cái huyền thế nào rồi con.Tuấn cúi đầu cô tránh nỗi buồn đang dâng đầy trong mắt.Bạn còn chia tay rồi mẹ không thể cưỡng ép một người không yêu mình.Phải không mẹ.Mẹ tuấn thở dài.Không phải bảo không biết ngay từ lần gặp đầu tiên.Linh cảm của người mẹ của một người phụ nữ đã từng trải.Nói cho bà rằng chỉ có con trai bà là người trao đi mà không được nhận về.Những vết thương con.Công ty tình trạng của chồng.Bà cố chấp ngắm.Bột mình tinh thần.Cô gái đó sẽ ban cho con trai bà hạnh phúc.Bản lấy tài tuấn dịu dàng.Vì để mẹ lựa lời nói với bố con.Đừng buồn nữa.Con trai.Tuấn siết lấy tay mẹ cảm kết.Chỉ thích may mắn khi có bà ở bên.Đang định nói chuyện tiếp.Thì điện thoại của bà vang lên.Bị tuấn nhấp nháy rồi bà reo lên đầy vui sướng.Thật à.Giờ đây rồi à.Sao không báo trước giờ mới gọi điện cho tao được được.Bài sau đây ăn cơm.Mày cho địa chỉ đi.Tao cho tài xế đến đón.Không biết bên kia nói gì chỉ thấy bà cười không rất miệng.Cúp điện thoại.Bà quay sang tuấn.Nụ cười rạng rỡ vẫn treo trên gương mặt.Trưa mai bận mấy cũng phải về ăn cơm.Mai mẹ có khách quý.Ai kệ mẹ.Tuấn ơi.Bí mật.Mày khóc đi.Mẹ tuấn cười hớn hở rồi đi ra khỏi phòng.Cẩm tuấn.Chuyến đi giải mệt mỏi kéo anh dần chìm vào giấc ngủ trong giấc mơ.Anh thấy mình đang đứng trên sườn núi cùng một cô gái nhưng xương răng thật mờ không thể nhỉ.Giấu mặt.Chỉ biết trong lòng tràn ngập bình yên.Trưa hôm sau anh về nhà sớm vì từ sáng mẹ anh đã gọi điện nhé.Mẹ thấy anh về phụ đứng dậy kéo vào trong phòng.Giới thiệu.Đây là cô lan bạn thân của mẹ hồi đại học.Sau khi lấy chồng.Cô ấy chuyển vào nam sống.Mãi đến giờ mới lại chuyển ra đây.Chồng cô ấy hôm nay đi công tác nên không sang nhà mình đâu.Hôm nào có đưa mẹ sang chào hỏi chuối nhé.Tuần lễ phép chào.Conan mỉm cười bước lại.Cầm lấy tay tuấn đẩy thân thiết.Đâu.Để cô xem nào.Chào người đẹp trai quá.Giống hệt bố cháu ngày xưa.Vừa lúc đó có tiếng nói phiếu phone vọng dài thực phẩm bếp.Bác ơi.Kangsom rồi đấy.mười bận rồi vợ ăn cơm chưa đó nha.Tuấn quay đầu lại.Một cô bé với mái tóc tém nó đổ ra.Lúm đồng tiền xinh xắn trên gương mặt rạng rỡ nụ cười.Mẹ tuấn giới thiệu.Đây là anh con gái conan.Còn đây là tuấn con trai thứ hai của bác.Nói rồi.Mẹ tuấn vui vẻ dẫn mọi người vào phòng ăn.Mẹ tuấn quý an giang.Luôn miệng bảo an hãy kể lại ăn cơm nếu xa.Từ đó.Anh trở thành khách quen trong gia đình tuấn.Cô bé hay ghé lại chơi sau giờ học.Giúp đỡ mẹ và chị dâu tuấn việc nhà.Tuấn cũng rất quen với phong cách sống của bố mẹ an quyền cả việc vợ chồng cô thường vứt con gái lại.Đi du lịch hai người chỉ với một dòng tin nhắn ngắn gọn qua điện thoại.Bà má đi du lịch ở nhà tự lo nhất.Nhiều lúc anh phải ngạc nhiên hỏi anh.Sao có thể lớn lên một cách hoàn toàn bình thường như vậy.Ảnh cười hì hì.Bảo có bà nội là hết.Nên ba má mới tự do như vậy.Mẹ tuấn thì sốt ruột.Nền tảng đối xử với anh thật tốt.Cứ như anh là con gái của mình vậy.Chỉ có điều.Trước mặt mọi người trong nhà tuấn thì ăn mới miễn cưỡng gọi anh bằng anh.Còn nếu chỉ có hai người.Cô bé thế nào cũng gọi anh bằng chú.Anh bảo.Anh hơn cô nhiều tuổi.Gọi bằng anh nghe nó cứ kì kì.Tuấn cũng lười sửa anh mặc cô bé làm theo ý thích của mình.Anh có bận lao vào công việc mong có thể xóa bớt hình ảnh của uyên trong tâm trí.Cho dù trái tim lúc đêm về vẫn luôn đau nhất.Anh cố gắng sống cấp cát từng ngày.Tự mình bước qua một năm.Để đến khách chạy lên vùng cao nguyên đá.Đừng nhìn lại người con gái anh đã từng yêu tha thiết.Ảnh sự nếu gặp lại.Nhìn cô bên người con trai khác.Trái tim ảnh lại có giảm đâm nhức nhối.Thời gian trôi cuộc sống của tuấn có thêm một người bạn mới.Có những buổi tối anh đi làm về muộn.mười bước đến cổng nhà.Đá thì bỗng anh ở đâu đứng đợi.Cô bé hiếu lo kể cho anh nghe rất nhiều chuyện ở trường.Làm anh cười không che.Ngày sinh nhật anh.Khi anh đang chìm trong công việc đến quyền bắn cả thời gian.Endnote xuất hiện chiếc bánh kem tự làm chiếc khăn tự đan.Tấm thiệp của tự vẽ.Làm tuấn thấy lòng mình như được sưởi ấm.Từ lúc nào không biết khi ở bên an cảm giác vui vẻ yên bình xăng lên ngày một nhiều.Tuấn.Gần tết anh sang nhà anh cũng đón năm mới vì như thường lệ.Cô lại bị bỏ rơi với mẩu giấy nhắn ngắn gọn dán trên tủ lạnh.Bà má đi paris.Ở nhà cẩn thận.Đợt này.Sức khỏe bùi tuấn đã tốt hơn hẳn nụ cười cũng trở lại nhiều hơn trên gương mặt.Đêm giao thừa.Em đi cùng cả gia đình tuấn lên chùa xin lộc.Chỉ còn vài giây nữa là đến thời khắc năm mới.Cả dòng người đông nghịt trong viên đá cho đội nào.Từ đồng thanh cất lên những tiếng đếm ngược.Năm.bốn.ba.Hi.Một.Đồng hồ điểm đến những tiếng chuông thánh thể.Cả đường phố ở trong rộn rã.Những lời chúc mừng năm mới.Anh chạy lại trước mặt anh.Trang điểm tuổi mà mất cu sáng lấp lánh tôi nếu lấy tay anh cười rạng rỡ.Trong khoảnh khắc anh có cảm giác nụ cười ấy thật chói mắt nhờ những bông pháo hoa.Xoài nở rực rỡ trên bầu trời đêm.Càng gần đến ngày tốt nghiệp.Anh cần bận đến tối tăm mặt mũi.Nhiều lần tới nhà an thấy cô bé vừa ăn cơm.Vừa chăm chú vào quyển sổ.Mẹ tuấn xót xa.Bài làm thật nhiều đồ bộ bát tuấn mạnh cho anh.Con bảo anh đưa đón cô sau dấu than.Có lần anh nhìn tuấn rất lâu.Lời nói cứ ngập ngừng mãi trong.Tuấn phải hỏi mãi.Cô bé lung tung mở lời.Thì ra cuối tuần trường của an tổ chức một buổi prom trước khi diễn ra kỳ thi tốt nghiệp.Anh muốn mời anh đi cùng.Tuấn có đồng ý.Còn anh.Nụ cười ánh lên cả đôi mắt tròn xoe đen láy.Giữ đúng lời hứa.Trước hôm vũ hội một ngày.Tuấn chưa ăn đi mua lễ phục.Lúc cô bé bước ra khỏi phòng thử đồ.Tuấn thắng hình người.Để nghịch ngu.Lí lắc thường ngày của an dương như biến mất.Cô bé trở nên xinh đẹp hơn.Trong bộ váy dài trắng tinh ôm sát lấy từng đường nét trên cơ thể.Để ngây thơ phương trên gương mặt trắng nõn càng tạo nên một nét quyến rũ khó tả.Cô bé thấy tuấn im lìm phục phản hồi.Xấu lắm hả chú.Để cháu đi thay bộ khác.Tuấn xuất tinh.Anh xua tay ra hiệu cho công nhân viên khóa bộ váy này.Thấy mất tiêu hoang mang đang lên lời trong lòng.Ảnh lắc đầu.Tự trách mình đang suy nghĩ nhiều quá.Buổi tối vũ hội.Tuấn lịch lãm trong bộ vest đen đón anh đến trường.Cô hạnh và nổi bật trong bộ váy trắng để quyến rũ.Thu hút hầu như mọi ánh mắt của các bạn trong trường.Cả những ánh nhìn khen từ các cô bạn cùng khối.Nhìn anh xinh đẹp lộng lẫy giữa bữa tiệc.Tuấn bất giác tự đắc một cách mơ hồ.Đang miên man suy nghĩ.Tiếng nhạc vang lên án bước lại chỗ tuấn bàn tay nhỏ nhắn chia ra kèm theo.Cười rực nắng.My.Tuấn bật cười.Anh nắm lấy tay cô bé rồi đi theo vào giữa giảng đường.Cảm giác mát lạnh từ vòng eo bé xíu.Mềm như nước chuyển tới.Khiến tim anh vô thức rung lên một nhịp anh xoay trong điệu nhạc thấy nụ cười thật ngọt của ai.Như đang tràn ngập khắp không gian.Một ngày đầy nắng tuấn hiện được điện thoại của uyên cảm giác đau nhói lên xanh.Đã bao nhiêu lâu anh cất giấu thật sâu trong lòng.Lại bùng lên dữ dội.Ảnh cưỡng cười.Đẳng cấp quay tại quán cà phê ngày trước.Anh hãy cùng cô đến.Uyên ngồi trước mặt anh.Nụ cười vẫn đẹp đến nhói lòng.Cô lấy ra tấm thiệp mời từ trong túi.Nhẹ nhàng đẩy về phía anh.Cuối tháng này.Em trai nhỉ tổ.Anh đến dự với chúng em nhé.Sau đám cưới chúng em sẽ chuyển về hà nội.Tuấn đưa tay cầm tấm thiệp mời.Cần áp chế sự run rẩy nên lồng ngực.Trong trang giấy trắng.Hãy chữ cái.Hack và lồng vào nhau quấn cổ.Làm mất anh đau.Huyền dịu dàng.Với em.Anh không chỉ là một người bạn đặc biệt là còn giống như là một người anh trai ruột thịt.Em muốn phải thu nhất trong cuộc đời của em có anh tham dự.Lời chúc phúc từ anh là món quà quý nhất em nhận được đấy.Tuấn ếch mình nụ cười thật tươi.Giống như anh cũng đang vô cùng hạnh.Được.Nhất định anh sẽ đến.Huyền cà phê.Còn lòng anh thì nổi gió.Anh đến đón anh mà đầu óc trống rỗng.Những câu chuyện của an kế bên tai anh.Như bị gió cuốn đi đâu mất.Cho đến khi anh gọi giật anh lại.Dụng cụ nói anh lái xe quá mức trung tâm của cô bé.Anh mới giật mình như anh xin lỗi rồi vòng xe lại trượt tấm thiệp cưới từ trong ngược.Tuấn chơi xa.Bạn nhật lý vừa mới kịp mở ra để nhìn tên cô dâu chú rể.Tuấn đã giật lại.Đôi mắt tuổi sống của anh làm ăn giật mình.Cô bé ngồi im lặng một.Rồi mới rủ rê cất tiếng.Chị ấy.Cười.Tuấn quay sang ăn ngạc nhiên của bé ngập ngừng hỏi trước bà chú có thể.Cháu nghe.Hầm chè.Rồi đột ngột.Anh nắm lấy tay anh sheet.Chú.Chú đừng có buồn nghe rồi sẽ có người thương chú thật lòng chú phải sống thật hạnh phúc.Anh thấy tiếc tiếc như tuấn bật cười chua chát có lẽ.Không bao giờ anh rút tay ra sơ đồ ăn.Đi học đi con nhỏ nhiều chuyện.Ảnh bước xuống xe trước khi bước vào trung tâm vẫn còn quay lại nhìn trong ánh mắt.Nỗi buồn chưa dứt.Ngày nguyên cưới.Tuấn tiền trước cửa hàng hoa mua một bó hồng bạch thật đẹp.Vừa quay đầu lạnh đã thấy an trước mặt đang đặt đời anh cho đi theo.Tuấn nhìn đồng hồ.Đã gần tới giờ.Ảnh thời trai đồng ý hôm nay.Anh mặc một bộ đầm màu đỏ.Mái tóc uốn lọn hơi xoăn.Gương mặt trang điểm đậm.Làm già hơn tuổi thật khiến tuấn hơi nhân này.Đến bữa tiệc.Anh và anh ngồi vào chỗ.Nhìn cô dâu xinh đẹp lộng lẫy trong bộ váy cưới tinh khôi.Lòng anh như con sóng.Thái tuấn.Xuyên mỉm cười cầm tay hồng đến bên cạnh.Bàn tay hùng siết lấy tay anh thật chặt.Cảm ơn cô.Cảm ơn vì đã đưa tôi đến tìm lại yên.Ánh mắt nguyên lấp lánh hạnh phúc nhìn thấy an cô nghiêng đầu khẽ hỏi cô bé.Em là bạn gái anh ấy ạ rất vui được gặp anh chị.Anh anh ngủ vừa nói vừa bấm vào tay tuấn ra hiệu.Tuấn uyên tim em cười chúc phúc vậy thì tốt quá rồi.Hai người đẹp đôi quá.Tuấn không giải thích gì thêm chỉ kéo ăn ngồi xuống.Lặng nhìn theo bóng dáng của hùng và uyên đi xa dần lên sân khấu.Anh cẩm ly rượu trên bàn uống một hơi cạnh sạch.Nhỏ mắt nhìn họ cắt bánh.Chào nhẫn rồi trao nhau nụ hôn thật đậm.Mà lòng ngổn ngang hỗn độn.Làm tiệc cưới tuấn chưa ăn về.Rồi sẽ có một quán rượu.Từng dòng chất lỏng đua nhau đổi thẳng vào cổ họng nghe bỏng rát.Anh cứ uống như không hề biết sai.Hết chai này đến chai khác.Mà cảm giác nhức nhối vẫn không thể vơi bớt trong cơn chính trắng một gương mặt trăng non.Hiện ra trước mặt anh cứ lắc lư lắc lư rồi tuấn thấy mình được gì.Ảo thuật trên củ cũng được nói ra thật lòng trên mặt trên lòng bàn tay truyền đến cảm.Mắt việt đức tràng mà mắt ngọc.Cũng chẳng đến xua tan đi cái nóng rát đang cồn cào trong bụng khi bàn tay mất đi.Đặt trên trán anh định dưới đi.Anh theo bản năng nếu rất lạ.Mơ hồ thấy thân hình nhỏ bé bị mạng ngã nhào xuống đẹp mang theo cả hương thơm thịt xíu.Tuấn thoải mái vườn tay ôm ghì lấy thân hình bé nhỏ ấy rồi chìm sâu thật sâu.Trong giấc ngủ.Tiếng thét thất thành ngoài cửa làm tuấn giật mình.Anh dậy mắt bên cạnh anh là an đang bị anh ôm siết trong tay.Ngoài cửa.Mẹ anh anh trai anh và cô lan đứng như trời trồng sau phút giây hoa đá.Về phòng trên tay là cái chổi lông gà với được cạnh bình hoa ngoài cửa.Cô cứ nhầm anh mấy phút liên tiếp vừa đánh vừa mắc an đến lạc dòng tuấn thần.Vụ lật người đẻ xuống dưới để che cho cô bé.Lúc này mẹ và anh trai tôi mới bừng tỉnh chạy vội vào phòng kéo polenta.Cô vẫn chưa hết tức giận vừa chìm bạc an vừa quá vương gia.Để tao đánh cho nó một trận.Ai đây con gái còn đứa lại lợi dụng lúc còn nhà người ta say rượu thì mày làm xăng làm bậy.Tuấn ông chán sử khóc dở cười.Bên suối anh.Tiếng anh vọng ra để ẩm ướt.Còn có phải là con của bà không vậy.Conan lại định lao đến.Nhưng mẹ tuấn đã giữa.Đã quay đầu nói.Mẹ cho hai đứa mười phút.Rồi ra ngoài nói chuyện.Cửa phòng đóng lại.Tuấn ngồi dậy nhanh lên cẩn thận xem cô có bị sao không.Rồi lung tung khi thấy gương mặt anh đỏ ửng.Ảnh ngập ngừng xin lỗi.Bối rối nhìn anh lặng lẽ bước ra cửa.Bên ngoài.Mọi người đã đừng rủ.Trên mặt conan vẫn còn đầy tức giận.Khi ngày tuấn nói anh đưa anh về lúc anh say rượu.Cô nghiêng đầu nhìn anh già chết.Thịt là có chưa làm gì thằng nhỏ không.Tuấn dở khóc dở cười sau xây chắn.Cháu đã bảo là chưa có chuyện gì à.Hai đứa cháu chị ngủ quên thôi.Hôm qua cháu say quá.Quần áo trên người cũng vẫn còn nguyên mà.Mẹ tuấn lẩu mắm.Kể cả có như vậy đi à.Con cũng phải có trách nhiệm.Con gái nhà người ta mới vừa tốt nghiệp.Bây giờ bị bắt gặp trong hoàn cảnh như thế.Hỏi tiếng tăm để đi đâu.Không nói nhiều.Chiều cá ăn đủ mười tám tuổi.Container home.Không không cần đâu.Ảnh hoàng hút bụi phải lắc đầu.Bên kia.Conan cũng buột miệng.Cái này không cần.Ngày xưa tao với lão quyết.Chưa kịp nói hết câu.Conan đã bị mẹ tuấn quay sang lườm đánh in bật.Mẹ tuấn nhìn tuấn nghiệm khắc hội.Ý con thế nào.Tuấn cười khổ.Mẹ phải hỏi trước xem ai có đồng ý hay không chứ.Ngỡ cười không thích con trai đã có người yêu rồi thì sao.Ánh mắt mọi người dồn sang anh làm có lúng túng.Một lúc sau.Cô mới lên bến cầu.Còn hai bà mẹ bán nguyệt liếc nhìn nhau.Tuấn ngập ngừng.Mẹ.Không được đâu.Sao.Cháu chơi cái nhập quà.Cù lần hỏi rồi.Tuấn sức lạ.Bên cạnh anh anh cũng đang mở to đôi mắt đen láy trở đó.Ảnh bối rối.Không.Không phải bậy chỉ là.Mẹ tuấn phượng hát lời.Trâm đã có phần cay cấp.Nếu đã không phải.Thì chuyện này cứ quyết định vậy đi.Tí lười.Hai bà mẹ hai hình kéo nhau ra ngoài.Còn tuấn với an ngồi ngơ ngác trong phòng khách.Một lúc sau.Tuấn mới ngại ngùng kho khế.Chuyện này.Để tôi nói lại với.Em đừng để ý.Không phải.Ai cháu không phải thế.Anthmein.Tuấn ngọc nhiên quay lại.Thiệt mà anh đoàn.Một lúc cô bé mới ngẩng đầu lên.Bộ.Chú hết chồng lắm hả.Nên mới không đồng ý.Tuấn sức lại ảnh biết rất rõ.Mình không thể chế thanh.Thậm chí ở bên cô khiến cho anh vô cùng dễ chịu.Nhưng anh cũng lại biết rất rõ.Tình cảm với anh chưa thể coi là thích.Tuấn ngập ngừng làng chánh.Chuyện này tạm thời cứ làm theo lời mẹ anh.Vì sao để anh lo.Đúng rồi.Em có tiết học thêm sáng nay phải không.Để anh đưa em đi.Anh khẽ gật đầu.Có biết đằng sau tuấn.Anh không hề biết.Cánh tay cô với theo anh trong không trung.Lại lặng lẽ buông lơi.Từ hôm đó hai bà mẹ luôn vô tình tạo cơ hội cho tuấn thực hiện trách nhiệm.Của một vị hôn phu.Anh cũng thay đổi cách xưng hô với anh.Sau bao lần mặt đỏ như trái gấc chín.Nhất nước mỹ.Mới thức ra được tiếng anh tuấn.Bố mẹ an và tuấn.Dự định ngày sinh nhật lần thứ mười tám của anh.Cũng là ngày thông báo lễ đính hôn.Tuấn nhắn tin cho ăn từ sớm.Kèm theo lời hứa sẽ dành cho cô một món quà thật đặc biệt.Chụp tối tuấn lái xe đến cửa hàng hoa mua một bó hồng nhung đầy sức chiếc đầm.Hồng nhạt cùng trước tết du lịch phú quốc được anh gói cẩn thận cất bên trong xe.Nghĩ tới gương mặt em lúc nhận được quà.Tuấn phương thức giảng cười.Đang bức xạ bảy chỗ.Trước anh thấy một đám đông xúm lại bên rìa đường.Tuấn biến sắc.Lệ quyên.Tuấn chạy vội lại.Phim đang nằm trên thị trường.Mồ hôi lấm tấm xịn da trên trán.Khuôn mặt lộ ra với đau đớn bàn tay đặt trên cái bụng tròn chuyện đã lộ rõ.Không kịp nghĩ nhiều.Tuấn bị thức uyên chạy ra xe.Rồi lá và bệnh viện.Tỷ giá.Chuẩn bị một chiếc xe máy đụng vào người khi đang ra siêu thị mua đồ.Hùng lại đi công tác ở hải phòng đến sáng hôm sau mới về được.Look in được đưa ra khỏi phòng cấp cứu.Cô y tá nhìn anh mà trách mắng.Sao anh làm chồng mà vô lý vậy.May mà cô ấy em bé không sao.Bây giờ theo tôi đi làm thủ tục nhập viện.Vừa làm xong thủ tục bố mẹ huyền cũng đến.Nhìn thấy anh.Cả hai người giết cảm ơn.Khoảng hơn một tiếng sau cùng cũng vội vã chạy vào.Nhận được tin khẩn cấp cách bắt taxi quay trở về hà nội.Tuấn nhìn qua cửa sổ phòng bệnh.Thầy hùng đang nằm trên tây nguyên.Ánh mắt tràn ngập yêu thương và lo lắng.Như thế.Chị cứ tưởng xui nhất hình ảnh của uyên trong đó.Tuấn đặt tay lên ngực.Gặp nhiên thấy tim mình không hệ đau như anh vẫn sợ.Ngắm hai người thêm một lúc.Tuấn điểm cười lặng lẽ rời bệnh viện.Những nụ cười trên môi anh tắt vụ.Khi nhìn thấy gói quà và bó hoa hồng nằm đơn côi bên ghế lái.Tuấn cấp cát lái xe đến nhà hàng nhưng bên trong mọi người đã về hết chỉ còn lại phải nhân viên đang.Cảm giác bất an mơ hồ chạy nhanh tim tuấn.Như thế anh đã để lỡ điều gì vô cùng quan trọng.Tuấn quay người.Lái xe đến nhà an.Khi cô bé bước xuống.Tuấn phượng hoàng mở lời.Xin lỗi anh đến muộn chúc mừng sinh nhật em.Andrei bỏ hòa tủ anh đôi mắt tròn xoe đã lấp lánh nước như chú mèo con.Không kìm được tuấn đưa tay kéo an và lòng việc thầm thì.Anh xin lỗi từ sau sẽ không để em phải đợi nữa.Tuấn không ngày thấy anh trả lời chỉ thấy thân hình nhỏ bé trong lòng anh phải giun.Anh thử giày vòng tay vô thức khi xếp lại chặn hơn thấy tim mình cũng đang run lên.Nhảy nhảy.Khi tuấn về đến nhà.Mẹ tuấn đã chờ sẵn trên ghế sofa.Trên gương mặt bà không xuống rồi phải tức giận.Nhìn thấy tuấn.Bảo cái khác.Còn đã đi những đâu.Có biết hôm nay là ngày gì không.Có biết.Kệ trượt con tới tận khi tiệc tàn hay.Tuấn cúi đầu.Nhền nhện bắn một hồi.Tưởng tượng cảnh anh đứng thẫn thờ chờ anh.Cho đến lúc tan được ánh mắt của cô khi nhìn thấy anh trước mặt tìm tuấn như có bàn tay nào.Bóp lấy cả nhà an không trách anh mới một nơi.Mà anh vẫn vui vẻ đối xử với anh như trước.Nhưng thỉnh thoảng tuấn để ý thấy anh cứ ngẩn ngơ một mình đỡ buồn in trong đôi mắt.Lòng anh bứt rứt.Tuấn rủ em đi chơi ngày cuối tuần nhưng chưa kịp đi thì anh đủ bệnh anh.Chữa mình những cơn mưa rừng sát mặt nơi vùng cao nguyên đá chưa từng quật ngã đội anh mà bây giờ.Chỉ một cơn mưa rào bất chợt của ngày cuối thu lại khiến anh đổ bệnh nhân đến thăm đúng nước.Tuấn đang nằm thiêm thiếp trong cơn sốt.Trong cơn mơ màng anh vẫn cảm nhận được bàn tay cô mất rồi đặt lên trên trán.Khi anh tỉnh dậy.Gương mặt trắng trẻo của anh đang nằm sát càng tuấn sẽ chở mình lần đầu ngắm an thật.Thẩm mỹ kang food khác dậy hãy dùng dung như cánh bướm gò má trắng nõn hơi ở.Ảnh về thước kẻ bất cứ mặt cô ngón tay dừng lại ở bờ môi căng mọng.Không nỡ rời đi đột ngột ăn mỡ bụng mát hai người cứu thế.Gần nhìn nhau tuấn không biết mình nghĩ gì nữa mất anh như bị dán chặt vào môi an.Ảnh cái đổ sát là.Bàn tay to rộng.Phủ lên gương mặt biển bằng của anh.Thì hơi thường ở xíu của cô.Phải lên trên.Tuấn đã đỡ chưa con.Tiếng mẹ anh đột ngột cất lên đằng sau làm cả hai giật mình.Anh xấu hổ.Vội vàng đứng dậy.Không dám ngẩng đầu lên.Cháu đi lấy cháu chơi người ăn đi.Nói rồi.Cô chạy vội vào trong bếp.Gương mặt đỏ bừng.Bị tuấn đóng cửa lại.Ngồi xuống bên cạnh giường.Rồi nhìn anh thật kỹ.Một lúc sau mới nói.Sáng nay mẹ gặp mẹ uyên.Đợi gửi lời cảm ơn con.Sao con không nói với mẹ.Là hôm ấy con không đến dự tiệc sinh nhật của anh.Là vì đưa tài nguyên vào viện.Có phải còn vẫn không quên được em.Tuấn im lặng.Anh cũng không biết phải trả lời mẹ thế nào nữa.Tiếng động bên ngoài làm tuấn và mẹ cùng quay.Anh đứng trước cửa.Trên tay là bát cháo nóng hổi đang bốc khói.Trong mắt anh.Như có hơi nước lấp lánh.Tôi đưa bát cháo cho mẹ tuấn.Giọng hơi run run.Cháu xin phép trời ạ.Nhà cháu có việc.Nói suy.Cô quay người bước đi.Tuấn dùng người dậy định giữ lại.Nhưng không kịp.Mẹ tuấn nhìn cả hai chép miệng thử sai.Mấy hôm sau tuấn đã khỏe hẳn.Những xưởng như em đang tránh mặt anh.Anh gọi điện hẹn có đi chơi.Cô đều từ chối.Những ngày ăn theo mẹ đến nhà anh.Cô hầu như không nhìn vào mắt tuấn.Sự trốn tránh của an khiến lòng tuấn có gì đấm lên nhóm.Cứ ngày một lớn dần lên.Một ngày mẹ tuấn khẽ hỏi cái nó chuẩn bị đi du học đấy.Con có biết không tuấn thẳng tốt anh có cảm giác.Nhưng mình đột ngột bị vứt ra ngoài giữa cuộc sống của anh.Tuấn đến nhà an.Đợi thật lâu mới thấy cô về thấy anh anh giật mình đôi mắt vừa nhìn tuấn rất vui.Đi chỗ khác tuấn bực bội tại sao không nói cho anh biết.Em sắp đi du học.Anh lung tung.Cũng không biết trả lời sao.Sự im lặng của cô càng khiến anh tức giận.Cũng phải.Từ sau quan hệ giữa chúng ta cũng chỉ là giả vờ cho bố mẹ anh và em xem thôi.Em muốn làm gì.Cũng đâu cần phải có sự đồng ý của tôi.Em giật mình ngẩng lên.Chồng rồi mất đèn lấy ẩn chứa biết bao nhiêu điều.Không nghe thấy tiếng anh phản bác.Nỗi tức ngày dâng lên trong lòng tuấn.Đánh sập mạng cửa nổ máy lái xe đi.Về đến nhà làm việc xuống xương.Tuấn mới xét mình từ lúc nào anh hay chợ đêm mất kiểm soát đến thế.Tuấn vừa lấy chiếc điện thoại nhưng ngón tay đặt trên bàn phím lại cứ chần chừ mãi.Lúc lưu ảnh nền điện thoại xuống tối thấy giận mình vô cớ.Không biết vô tình hay cố ý mọi người trong nhà tuấn hay nhất tới an nhiều hơn.Rồi trước mặt anh hãy nói về nước úc đất nước anh sẽ đến sau vài tháng nữa.Có lần chị dâu tuấn còn bóng gió ở bên đó có rất nhiều anh chàng thú vị.Tuấn tiếp lời ngày xưa anh và chị dâu cũng gặp nhau ở bên đấy phải nên duyên đấy chị em còn vì anh.Chia tay anh chàng người yêu trong nước nữa cơ chị dâu tuấn lười chồng rồi lúc nhìn cậu em chồng đang.Tập ngực từ báo trên ghế sofa mà cười trộm ngày ăn đi mọi người đều đến.Chỉ có tuấn là không hề xuất hiện cả nhà tuấn điều ấy còn an cố nữa lục.Mà trong lòng buồn bã có bức chả cửa lên máy bay vẫn cố máy lại nhìn thêm một lần.Rồi thất vọng sự đi.Thà mình ngồi xuống ghế.Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ.Khung trời bên ngoài đã ngập nắng.Mà lòng cô mưa giông khổng lồ.Chụp bên cạnh một giọng nói thân quen cất lên.Anh ngồi chỗ này được chứ.Mở to mắt.Nhìn nụ cười nở xổ trên gương mặt tuấn.Cổng ác.Sao anh lại ở đây.Bàn tay tuấn lộc vật tay anh siết chặt.Anh nhìn cô dịu dàng.Để giữ vợ.Đỏ mặt.Nhưng vẫn hờn dỗi.Ai thèm là vợ anh.Tuấn bật cười.Anh rút từ trong người ra một quyển sổ xinh xắn.Thế mà cái này lại nói khác đi.Quyển nhật ký của em.Sao lại ở trong tay anh.Anh ngạc nhiên cũng chụp ảnh gửi lên đỉnh giật lấy.Tuấn nhanh tay cắt lại quyển sổ vào trong ngực.Tay còn lại.Kéo anh vào trong lòng.Bờ môi ảnh nước trên thaco thật nhẹ.Ok sao thích anh mà định buông tay giọng ăn đã hơi nhền nhện.Vì.Anh vẫn còn yêu chị ấy em đã nhìn thấy bức ảnh chị ấy anh cái rất cẩn thận trong một quyển sách.Em thích anh nhưng em không muốn trở thành người thay thế tuấn gương mặt ăn lê.Nhìn thật sâu vào mắt cô trình tiêm thuốc.Chưa bao giờ anh coi em là người thay thế cô ấy là quá khứ.Còn em là hiện tại của anh.Anh thật ngốc không biết mình đã bị thu hồi.Chờ đến khi mẹ em đưa cho anh cuốn nhật ký này.Anh mới hiểu.Em quan trọng với anh đến thế nào.Nói rồi tuấn lộc và ngón tay một chiếc nhẫn thật xinh xắn cái này để đảm bảo.Không chàng trai nào dám lại gần em khi anh ở bên đó tuần sau em mới chính thức nhập học anh sẽ ở bên.Canh chừng còn nữa em chỉ có một học kỳ được tự do thôi còn sau đó.Nó bị tuấn bỏ lừng thay bằng một nụ hôn thật dài thật ấm máy bay cất cánh mang theo.Bầu trời hai người đang hôn nhau say đắm.Còn dưới mặt đất có hai bà mẹ đang sánh vai nhau cười khúc khích.Bạn tôi lắng nghe phần thứ tư cũng là phần cuối cùng của truyện ngắn.Có nỗi nhớ gửi vào tháng tư tuổi tác giả nguyễn thị loan.Như vậy ai cũng có phần trong hạnh phúc.Chỉ cần ta mở lòng.Giải toán nhận những yêu thương mới.Bạn hãy để lại bình luận cảm nhận của mình về câu chuyện để nhớ.Đừng quên nhấn đăng ký kênh và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những blog radio mới nhất hãy ủng hộ nhóm sản xuất bằng cách like và share chương trình.Blog radio được thực hiện bởi hằng nga và nhóm sản xuất nước videos.vn.Tôn trọng độc phi công.Hẹn gặp lại bạn trong chương trình tuần sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com