Blog Radio - Ít Ra Còn Có Anh (bản Full)

blog radio - Ít ra còn có anh (bản full)

Bạn nên lắng nghe blog radio được phát trên website và kênh youtube.Lớp feedy.vn.Những đăng ký và những thông báo thì không phải lỡ nhìn chương trình phát thanh mới nhất nhé.Bản thân mình rất nhiều người trong sở hữu chúng ta chỉ muốn gặp được một người tâm đầu ý hợp.Cùng hương cùng chia sẻ những vui buồn của cuộc đời.Những câu hát một nghịch lý là.Những người khá giống nhau khó có thể ở bên nhau.Có thể hết vì quá hiểu châu nên trồng trái tim hợp không có chỗ cho một thứ tình cảm khác lên.Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự thở.Làm gì bên cuộc đời nhau.Truyện ngắn còn có.Phần một.Là gì bên cuộc đời nhau.Vẫn cho rằng vạn vật đều có thể đổi trời.Những mối quan hệ chiếc cốc của cô và can xi có lẽ đời đời chẳng cắt được.Duyên phận luôn là điều kỳ diệu lắm.Chẳng hiểu vì sao trong một lúc lệ đảng nào đó vận mệnh đã dùng một sợi dây cuộn.hai%.Có thể bên nhau cả đời.Viêm đại chẳng bao giờ thuộc về nhau được.Vẫn từng bảo hành.Những người khác đều có thể bước đi.Tỷ và mong muốn của họ.Nhưng tôi thì không.Anh luôn mặc định rằng.Chỉ copy là người duy nhất sẽ không bảo sơn.Đau ngực trái cả hai đã nương tựa vào nhau từ nhỏ đến lớn từ những.Trẻ con ngày ấy cho đến khi những cô gái chàng.Vững vàng của hình thang không ai thấu tỏ hơn khổ những khó khăn của nhau những.Bài hát trên chặng đường của những đứa trẻ vốn sinh ra đã chẳng có cho mình một điểm tựa nào .Tất cả điểm chung trên chồng đôi vai đoạn tình cảm trực đến rồi cũng vội đi.Họ thấy mục kha tài trợ lý của hơn hai nhưng chỉ có vui thấy được những đường trắng đen.Bản thiết kế hết những lần nhôm thóc non tháo sau cuộc cãi nhau không có điểm dừng và.Máy bận người đang sốt hầm hập vẫn khoác một chiếc áo trái ngang đầu tốt để đi gặp.Các.Hội thi viết một bức ảnh đỉnh của hiện tại.Có những tấm ảnh nổi tranh.Nhưng chỉ tha mới thấy được những lần xin.Bị từ chối không thương tiếc những lần gặp phải ngôi sao nổi tiếng có chiều.Những lúc mất ngủ suốt mấy ngày vì chẳng thể khai thông được ý tưởng.Và cô.Đứa cháu khách bước đi bên đời nhau như thế chưa một lần nghĩ đến hai tự hỏi.Vì sao không tiến thêm một bước nữa để trở thành điểm tựa duy nhất trong nhau.Có lẽ vì giống nhau quá tranh.Vì nhớ mình đã từng trả lời như thế mà có vẻ cũng đúng thật bởi vì quá giống.Nên cả hai chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nâng cấp mối quan hệ có thể vì có gió.Chiều lạnh giá với thế sự.Tình người nên chẳng ai đủ can đảm đến nồng nhiệt hơn và sưởi ấm cho người còn nhỏ.Và cũng vì mục lẽ họ quá sợ mất nhau.Cả hai cứ mặc nhiên.Chấp nhận vị trí đứng của mình không muốn rời thi cũng chẳng bận tâm đến chuyện bước tới.Tìm những mối quan hệ tưởng như chẳng gì có thể làm lung lay kia.Đang trên bờ vực sụp đổ.Làm vỡ thực sự.Nhìn người đàn ông vẫn đang ngủ say bên cạnh mình.Nhìn em cảnh cả hai.Trận bệnh phải che thân.Âm thầm thở dài lần này đã chơi lớn thật rồi.Chẳng biết vì sao kết cục cuối cùng lại như thế này đêm qua rõ ràng mà.Vẫn trong tầm kiểm soát khi mà cô vẫn nhớ sở nước ta cuộc đầu lên vai mình đầy mệt .Sau khi đã thấm xây cửa nhớ bản thân mình cũng đã chẳng còn mấy tỉnh táo.Sao biết bận chén cạn chén này cô gái dáng mặt.Và quá đỗi xa lạ với thế giới.Nạp card đã từng bước qua.Ở ninh hiệp có nguồn năng lượng chưa bao giờ cản trở lên có sự tươi sáng mặt khác chứ.Vừa có được.Đừng có cả sự cởi mở mặt ra luôn là điều xa lạ.Thế nào.Say linh như điếu đổ.Như con thiêu thân đứng trước ánh sáng rạng ngời.Thả dốc lòng dốc dạ lao vào.Mặc kệ đúng sai.Mặc kỷ phải trái.Mặt quỷ cá sấu.Linh kiện ấy đã có một người kề cận bên trời.Vì đã từng không ít lần lắc đầu trước sự điên cuồng của kha.Cũng từng không ít lần.Chỉ muốn bóp tay cái tên cứng đầu cứng cổ ấy.Vì chẳng quan tâm lắm đến đạo lý luân thường.Việc cũng chẳng dỗi hơi ngồi làm thánh nữ tuyết giáo về sự thủy chung.Trong một mối quan hệ nào.Cái gì quan tâm duy nhất.Giữ cái mớ hỗn là mấy.Nhạc thái.Đang dần đánh mất đi chính mình.Người phụ nữ thật khó để tồn tại một tình bạn thực sự.Nhất là với những người phụ nữ ấy.Nhạc có một người chồng không vì cùng linh.Chính là như thế.Còn nói đến việc tính cách cả hai đối lập nhau một trời một.Tbkhanh ở giữa điểm mối quan hệ của cả hai.Chắc chắn sẽ chẳng khi nào tốt đẹp được.Vì không hề có tình cảm với linh.Nhạc không có tình cảm chứ chưa thật sự khác võ thần bất mãn gì cả.Với một người lý trí phi việc đối mặt cùng một cô gái quá phong phú và cảm xúc như linh.Luôn là điều đáng sợ.Cực đại lên dùm sếp và hàn quốc tình địch.Linh vẫn khẳng định mình tin khi cả bảo rằng vy chỉ là bạn.Nhìn đằng sau đó.Cô chưa bao giờ tôi để phòng vé.Điểm của các điểm đến trong tình trạng nữa say nữa tính mệt mỏi hết bảo rằng tại sao.Cố gắng của anh đều trở nên phương nghỉ hết trúc linh.Vì khi ấy vẫn bình thản ngồi đối diện.Giày chili với chất lỏng đã thấm bên trong.Mẹ lắc đầu.Nhưng vẫn cung lời hỏi.Vì sao.Vì biết lúc này k cần một người lắng nghe.Chỉ thế thôi.Nhạc chuông.Cả bốn kết hôn.Cảm cúm một bến đỗ thuộc về mình.Mặc dù giờ đây.Trong tài khoản đã là một cơ ngơi phấn vạt.Nhưng anh chưa từng có một căn nhà nào thuộc về mình.Bật tường khỏi.Tại sao không chọn khẳng một nơi mua thẳng chỉnh sửa rồi sống cho đàng hoàng.Biến hình nơi này mai nơi khác làng bạc hoài không mở hay sao.Những khi ấy cái nửa đùa nửa thật.Nhà mà chẳng có ai ở đó vậy thì có nhà.Cũng để làm chi.Tận sâu thẳm trong kha luôn khao khát một mái ấm gia đình.Biết điều đó.Nhìn vậy thì hợp lại.Cũng chưa bao giờ dự định bằng chúc may mắn vốn đẩy ở của cuộc đời mình.Đặt vào một ván cờ hen xui.Nào cả.Cô không nhưng dù là canh bạc mang theo quá nhiều rồi sao.Những tên không đồng ý.Chính vì thế câu chuyện hôm qua cứ thế diễn ra.Hai cái say trò chuyện về sự đời.Tập cuối cùng.Kết thúc tại trường.Gửi bên cạnh chuẩn bình kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ rằng khủng hoảng.Tên thật chắc khỏe vòng xanh.Ôm lấy vòng eo cô.Chiếc mũi cao khi có lên mái tóc.Trong cơn mơ hồ.Ca sĩ ngoan hai tiếng.Linh ơi.Tỉnh ký bag này thiết bị nhớ tới câu chuyện về những nữ chính đầy trước.Cô vẫn say sưa.Công chức trong những cuốn tiểu thuyết diễm để.Ở đâu nhiều đây cô đã trở thành một nữ chính bất đắc dĩ như thế.Vì vẫn nhớ hôm ấy.Sau khi sắp xếp gọn gàng và suy nghĩ cô đã rời đi mà không đợi người cạnh bên tỉnh lại.Đã gần hai tháng rồi.Vì vẫn lặng yên.Bởi vì ta cũng vậy.hai tháng không gặp.Không tin nhắn.Có một cú điện thoại.Mối quan hệ của hai người lần đầu tiên.Giờ vào điểm đóng băng lâu như thế.Vib.Hay lại rơi vào trạng thái khoản lạnh sự vượt dạo này có lẽ sẽ khiến mối quan hệ của cả hai.Có ít nhiều biến đổi.Chị không biết rằng.Lại.Hai nhiều mà thôi.Vì vẫn thích bậc với những dự án công việc dường như chưa có một nhà nghỉ nào thực.Gửi cho mình trong suốt nửa năm nay.Bữa trưa trong khi mọi người đều vội vàng xử lý với anh để kịp cho buổi chụp khi chiều thì mất.Có bán trợ lý vô tư nói.Sao dạo này em thấy chị ăn khỏe thế.Lao động vất vả.Gì thế kia trước mỗi lần chị mệt chị còn chẳng buồn đậu đũa nữa.Chuyện quá khứ rồi.Vì vẫn chẳng ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm.Không nói nữa.Nhận định.Cho cần chuẩn bị cho buổi trực tiếp.Bà cô lắm chuyện.Thấy bà bắt bớ được gì là lại lần chẳng thôi.Thôi chết.Bất chợt cô bé trợ lý lại ga lên cái thẻ.Tại sao nữa.Hình ảnh đầu đen.Cô bé này cái gì cũng tốt.Muốn chuyên nghiệp có chuyên nghiệp.Muốn khéo léo có khéo léo chỉ có mỗi tội nói nhiều là không thể nào thay đổi được.Chị.Có bệnh thì bạn thân của con gái không.Tin tức kỹ rồi.Giải quên man.Cô gái kia thế thì thầm vào tai.Bình lắc lắc đầu.Đứng dậy đi tìm túi xách.Máy tôi khi đưa cho cô bé trợ lý xong vẫn còn thẫn thờ đến tận lúc này.Hướng dẫn sạc đã hai tháng rồi có không₫ đến vật dụng đó.Kinh thầy đang buồn thông bên hông bất chợt kẻ xuân.Một dự cảm chẳng lành xuất hiện.Trong suốt buổi chiều hôm đó.Tâm trạng vui luôn trong trạng thái căng như dây đàn những động tác mạnh khi cần lấy góc chuẩn.Trước kia cũng khánh vy trần - hằng nhiều.Kết thúc buổi chụp cho bị đập chế.Lấy hết can đảm để bước vào tiệm thuốc.Vì nhìn hai vật đã trói trên chiếc của em mới mua ban chiều cõi lòng lại bất giác gì.Sống.Rõ buồn cười nhưng cả các cầu con đến héo mòn đã chẳng có nổi mụn.Chồng thì những người chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mang thêm trọng trách làm thêm.Lại phải bất ngờ đóng những.Chỉ trong vòng chưa đến mười phút.Hàng trong suy nghĩ cứ lướt qua phong phú trong đầu quy.Nói với k chân.Nên giữ đứa bé lại không nhất định phải sinh con ra.Làm sao mình có thể làm nghe chế con.Những trăn trở tự vấn như thế.Gần như khiến phi phát cuồng lên được.Sau ngày im lặng thứ ba mươi mốt.Ngày thứ ba mươi hai.Đợi đến tìm phi.Không bằng tin nhắn.Không phải điện thoại trực tiếp đến như ngày trước vẫn thế anh đừng lo.Đến nhà vy mở cánh cửa mà nhắm mắt anh cũng nhớ mật mã.Quỳnh thủ tìm đến chiếc ghế lười trường ngồi xuống.Cả căn phòng tránh sán trên túi.Bị đánh nhập nhận lúc chiều tà.Nhìn xung quanh.Không biết lúc này vidipha được chưa.Nghỉ ngơi một lúc anh đứng dậy đi tìm.Trong căn phòng ngủ đừng điều của vy cả phát hiện xa cô đang say say giấc nồng.Nhìn đồng hồ cũng đã gần sáu tối rồi vì có bao giờ ngủ giờ này.Bài nếu có ngủ đi chăng nữa thì hậu quả thì thức chị sẽ nhức đầu không thôi.Thế à bực mở đèn.Nhìn cô gái chị cái nhíu mày.Nhưng không hề có dấu hiệu tỉnh gió kia.Anh bước lại gần.Mỗi súng bên mép giường.Truyện ngắm một bên má thanh tú của vy.Có lẽ chỉ có khi trong giấc ngủ nét mặt ghi mất có phải thương thái và nhẹ nhàng như thế.Lớp vỏ bọc bên ngoài của phi và của cả kha nữa.Điều quá vậy.Chị gửi khác không thể nào chạm đến được nơi mềm mại.Và yếu mềm nhất trong họ.Coi đồ chị khang hy.Mình hiểu xả cô gái này lắm.Nhưng cũng có lúc anh cảm thấy hoang mang hơn bao giờ hết.Nhất là vào lúc này.Khi anh cầm trên tay giấy kết quả siêu âm của cô.Gà cứ chăm chăm nhìn tờ giấy mãi như thế không động đậy.Cẩm nhung nhất.Từ hồ như cái thời trang và không gian.Lại.Anh không biết vì sao lại thế anh có biết bản thân phải như thế nào.Và quan trọng hơn cá ăn phải làm thế nào với vi đây.Anh phải như thế nào với cô gái.Bạn có thể lái xe bảo vệ suốt đời.Cô gái bản thương như một người thân người tri kỷ.Giật mình khi nghe tiếng việt hỏi khỏe.Giọng nói vẫn còn đầy thái ngủ.Sao cô lại ở đây.Tại sao công đối với tớ.Nói gì cơ.Cơn buồn ngủ vẫn chưa buồn cà phê.Cô vẫn chẳng thể nào thanh tĩnh nổi để ghép lại cho tròn những thông tin hoặc đang khỏi.Truyện đứa bé.Tính thật rồi tính như vừa được tiêm vào một mũi đăng.Của từ từ của trái.Bất ngờ cảm thấy choáng váng không thôi.Đã gửi lúc này như muốn nhảy xuống lại.Cát bụi vàng đưa tay giữ lấy viên.Winx.Sao lại thế.Không sao thiếu máu thai kỳ thôi.Nói rồi tự thẳng vào đầu giường sẽ khép mắt điện lại cần thơ.Cả buổi suối hồi lâu rồi xanh của ai.Bà thảo cho vịt cốc nước ấm.Cảm ơn.Bị ngấm nước parapet nhìn người đối diện mà sắc.Còn trắng hơn cả cô.Chắc không sao.Đứa bé.Nhạc của tế sao.Cu shin mình tới.Thi bóng chuyền ngân khánh bước vô cớ biết rằng sự thật này không nên mãi dấu khang.Nhìn như lúc này đây.Vì vẫn không đủ can đảm để đối diện cùng đó.Quan trọng hơn cả cô ấy còn quá bàng hoàng thì có thể tĩnh tâm và giải quyết tình truyện.Xin lỗi.Thà nắm lấy bàn tay đang đặt bên ngoài chăn của vy.Giọng càng đặc mệt mỏi thực trà với một người.Nữ đặc biệt với một người phụ nữ đang mang trong mình có ăn của một người đàn ông.Bà đã nhận được câu xin lỗi từ phía anh ta.Cảm giác ấy.Một chữ tài để chặn thế nào hình dung được hết.Thì ngừng bị khoảng toàn hữu vì biết.Nơi bán hoặc không tồn tại.Hoặc xe phải có đầy đủ bố mẹ bên đời sự thiếu thốn tình cảm thuở nhỏ đã khiến mười.Mục phi của hôm nay có sự chấp nhất cố hữu về định nghĩa một gia đình.Mặc không ai có thể khiến nó luôn đây được cả.Nước ối không có lấy một đứa trẻ để bầu bạn còn hơn việc để con mình phải ba.Cách trưởng thành trong một gia đình khuyết thiếu dáng hình cha hoặc mẹ.Vì à chúng ta kết hôn thôi.Cậu đang kinh talmud trở nên đáng thương kinh khủng khà.Thiên đường chúng ta còn lựa chọn nào khác sao.Cậu vẫn còn một cô gái tên linh bên đợi cậu.Vnexpress.Ngày nay cả nắm lấy đôi tay đang siết chặt của cô gái.Linh không có cô ấy vẫn có những lựa chọn khác cho cuộc đời mình.Các cậu cũng vậy.Không có tớ.Có thể hết cầu thang được chọn được một người tốt hơn gấp trăm gấp vạn.Thiện nhân.Đứa bé thiệt không.Còn không có quyền lựa chọn chúng phụ thuộc hoàn toàn vào những người đã đưa chúng đến với thế giới này.Vì thế chúng ta không thể lựa chọn cách vô trách nhiệm với con được.Bị bật khóc.Những giọt nước mắt mệt mỏi và đẹp bất lực.Cô biết mình nên phản đối thoại.Mình đến bác bỏ những điều vô lý khi đi.Những tận sâu đáy lòng.Vì biết mình đã bị thuyết phục.Với cô một mái ấm cho đứa trẻ vẫn là điều quan trọng hơn tất thảy.Cổ phiếu cảm giác bơ vơ đến tận cùng của một đứa trẻ khi không có lấy một điểm tự hào trong.Tình hình quốc không bao giờ cũng mong muốn và chắc chắn không để con mình phải trải qua những điều.Thế.Thế là.Kết hôn.Đừng chạm gì thế.Hợp để thức dậy và tự hỏi nên chuẩn bị gì cho buổi sáng.Không không thể không tìm.Không có lấy một lời cầu hôn.Hai con người cứ thế bước vào đời nhau bước định dài đâu mãi mãi.Có nấm lúc vì vẫn ngẩn người nhìn chiếc nhẫn trắng đơn giản trên ngón vô danh của mình.Tự hỏi.Nếu được chọn đó.Có đúng chăng.Người ta từng bảo ngón vô danh của con người có một mạch máu hút nối liền đến tim.Chính vì thế.Đeo chiếc nhẫn cưới trên ha tây.Như một lần nguyễn cho hạnh phúc dài lâu.Trên giường.Chỉ những người yêu nhau mới chế.Cẩm ly cô.Bạc hà thì.Có tiếng rồng xào phim hoài cửa kinh dị giật mình.Có mở cửa bước ra.Thì thấy như có lẽ trợ lý làm vất vả để khám lại một người.Nhạc kinh.bảy diễn viên đang trong tình trạng say nên.Nhiếp ảnh gia đại tài.Gặp được chị.Khó quá nhỉ.Sao cô lại đến đây.sáu.Stop tôi đến vậy sao.Cối xay gió.Vì khó chịu chức giọng điệu kể cả dù là trong cơn say của linh.Sự thật có những mối quan hệ đã định sẵn lúc đầu là như vậy.Chỉ sợ gì trước.Sống đàng hoàng thì cần chia bảy sở.Vì linh hồ lâu.Rồi quay đi.Cái điệu cười trên kênh ấy như xé toạc tất cả.Nhưng mà luôn có con lắc đi.Như quỳnh giáo và sự bất lực của chính cô.Chồng vẫn tài chính giữa là.Giá sàn so với linh.Cô nàng là người nắm giữ con át chủ bài.Cuộc hôn nhân bi kha.Thế nhưng giờ đây cô chỉ thấy lá bài ấy nóng phỏng tay người.Thạch cao cho lắm đến cuối cùng của nền ghép sọ để dưỡng một người.Câu tỏ tình gì với hành hạ đến như thế.Trong thoáng chốc tất cả mọi thứ dường như điều chỉnh lại.Vì có cảm giác như vô phản ánh mắt đang hướng về mình.Cực kỳ thảm to nhỏ.Cái tò mò ghé xem.Cô bé trợ lý đứng bên cũng ngơ ngẩn cả người.Gọi bảo vệ đầu gối tay ra khỏi văn phòng giúp gì.Vì lần trọng khiến cậu bé trợ lý vội vàng vân theo.Chúng ta chưa nói xong chị định đi là đi sau.Em chụp tai vi trầm lại kiếm cao đẳng cho anh.Cả hai tăng dần có viettel thắng nhanh báo về đứa bé trong bụng.Kinh cầu tài làm choáng rồi ngã xuống bậc thềm.Tin hay là.Vừa lúc cafef.Bảng khung cảnh chính là.Một người đứng trên bậc cao.Một người đã ngoài bên dưới.Nhìn thế nào cũng giống những tình tiết chạm trán.Trong những bộ phim tình cảm thường chiếu.Đâu phải diễn viên và những tình tiết biết rằng nhàm chán ấy.Vẫn cứ xuất hiện đều đều.Việc dân chảnh kết quả đều như một.Tìm kiếm người ta cảm thấy nực cười như nhau.Thay đổi đơn vị trong kỳ duyên.Vẫn vững vàng đến nơi đó.Ánh mắt anh nhìn phim.Kotex được cười theo cho bản thân mình.Đối mặt với linh cô khanh mang và mệt mỏi.Camera.Đối mặt với ánh mắt trước bấm nút này của kha.Bị xù lông trắng cách nào xuống giếng nhỏ.Bạn của tao đi đừng nói đó khiến tôi mệt lòng thêm.Vì bồn cầu nghẹt tên rồi quay bước đi thẳng.Nhịp chung sống của hai người sau hôn nhân.Rượu dừa chẳng có gì đổi khác cả.Kho vẫn chạy cùng những dự án ở khắp mọi nơi.Vẫn không dừng những công việc đang có trên tay mình.Nó không hẳn là những bối rối thường thấy mà là cảm giác mệt nhoài và lẩn tránh.Ngày kia phải cắt chế bản thân quen với vai trò mới.Lẩn tránh khi không biết phải đối mặt với nhau như thế nào.Từ sau sự cố với linh đề con mấy.Cả hai điều chẳng nói điều gì với nhau cả những câu chào hỏi với vẫn bình thường.Chỉ cách tên linh ấy.Cả hai đều tránh nhắc đến.Có nhiều lần.Bị bắt gặp vẽ muốn nói lại thôi của kha nhìn địa phước lộc.Cô gái thật quá mệt mỏi để có thể xoay vần cùng những chất vấn.Bìm bịp.Từ lúc ký vào đơn đăng ký kết hôn ấy.Đã mất đi một tri kỷ trong đời.Chiều thanh tâm.Vì phát hiện tại đang đứng đợi mình bên góc đường.Thoáng ngỡ ngàng.Cuộc đến.Sao cậu lại ở đây.Đã hai tuần rồi chúng ta chưa gặp nhau vì ạ.Cách trả lời lý do sản.Chẳng có đời vợ chồng nào như chúng ta cả.Cho nên.Đi ăn thôi.Nhà thờ trại.Thành phố quen đôi tay lên vuốt lại mái tóc cho phim.Bữa ăn cá nhạc dễ ngủ.Vì thật sự mấy ngày gần đây.Vì không ăn nổi bất kỳ loại thức ăn nào.Chồng vừa ăn.Không biết bao lần tôi phải đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.Nhìn thấy.Đồi bảy mươi chín.Cảm thấy lòng khó chịu kinh khủng.An toàn trước bước theo huy.Thì bất chợt một bàn tay giữ lấy khi giành giật mình.Hành nghề tiếng hạn nào của minh phát ra từ sau lưng mình kèm theo đó là vòng tay mỗi lúc một siết chặt.Đừng bỏ em trai kết hôn chúng ta ngay lúc này kết hôn được không.Em đồng ý tên anh quay lại được không.Không biết lúc này mình nên tránh xa nên trời đi thì cứ làm y như vậy.Phi nhung.Anh biết lòng mình cũng chẳng hề vắng lặng.Dù thế nào đi nữa.Đây vẫn là cô gái anh ở mong muốn ước định dài lâu.Bài thơ dài.Thoát khỏi dòng suy nghĩ mông lung.Nước đậu đen.Toàn gặp đi vòng tay đang ôm lấy mình.Vậy mà.Vừa cắn thai khi đang đứng ở phía đối diện.Ánh mắt cô cứ nhìn anh cũng nên như vậy vẫn lạnh không buồn.Không vui không oán không hờn.Tất cả chỉ có nằm yên trong đôi mắt ấy.Vịt quay đi để lại cho cá bống lưng bé nhỏ quen thuộc.Phần hai.Những khi mệt mỏi.Em chỉ muốn tựa vai anh.Mộc đức.Vì không hiểu vì sao lúc này mình lại quay lại như thế.Trong khi sẵn sàng cô có đủ tư cách để chất vấn.Để yêu cầu một lời giải thích từ đối phương.Vì cứ bước đi dọc những con phố như thế.một.Không một chốn dừng chân.Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi cảm thấy bản thân mình cô đơn và bơ vơ đến người.Cứ bước đi vô định như thế.Cho đến khi định thần lại.Vì chẳng biết bản thân mình đang ở chỗ nào.Những người một lúc.Vì ngồi xuống bên một bồn hoa.Đôi tay bớt nhạc cẳng chân đã mỗi người.Điện thoại lại tiếp tục vang lên.Dường như từ lúc khi quay đi cho đến giờ.Điện thoại cô chưa lúc nào yên ánh.Thì những.Vì cũng chẳng buồn xem.Vì biết.Bản thân mình không nên đòi hỏi quá nhiều về cuộc hôn nhân.Giữ họ ngay từ lúc bắt đầu đã thiếu đi chứ yêu quan trọng nhất thế giới.Những chuyện.Dù có lý trí đến bao nhiêu tuổi vẫn chẳng thế nào từ xoay chiều lần mình đi.Có lẽ.Phụ nữ lùn kỳ lạ như thế.Mặc dù biết tất cả chỉ là vở kịch được dàn dựng sẵn.Nhìn vẫn không ngăn nổi lòng mình đắm chìm vào đấy.Biết rồi thì cứ phải tử ngọc rồng.Tử đan.Trường hiệp mỏi.Nhìn màn hình điện thoại vẫn đang nhấp nháy cái tên quen thuộc.Vì hít một hơi thật sâu.Toàn nhà máy.Tìm ảnh hình bất chợt tôi đang.Bình cảnh.Sập nguồn.Để nào ý trời đã định là sẽ bế tắc hoài như thế.Cô gái nhỏ.Cổng đền một mình vào lúc đêm.Nhất ở khu vực bắn tên.Khi giật mình.Tìm khoáng chỉnh lại một nhịp vì sợ.Không lẽ là xui xẻo đến mức lang thang mới một lần thôi để gặp phải biến thái rồi.Những cô gái đang chó mất thảm thuốc hồi lâu.Bụng dương khỉ cười.Quen biết nhau bao năm rồi số đầu năm chứng kiến vẫn hơn hát này của vy lại cực kỳ hiếm.Thiên hình mới thấy cô gái đẹp lạnh lùng đến nhường nào.Và cũng không chú có bị đến nhường nào.Thôi nào là ăn mặc.Không gọi em nữa.Được chưa nào.Lúc này tôi mới thở ra được hơi dài.Nhìn chàng trai đang cười rạng rỡ bên cạnh.Bóng đầu cường dần kéo tới.Tôi đưa tay đánh người bên cạnh.Anh muốn giờ chết em phải không.Cái tên điên này.Làm giật mình.Cuối cùng cũng phát hiện ra cô gái bên cạnh cảm xúc đang không ổn định.Anh đưa tay lên đỡ cho có lẽ dưa cẩm trặc của tivi.Nhạc.Anh biết sai rồi.Anh chỉ muốn đùa em một xíu thôi mà.Vì không đánh nữa cứ ngồi nhìn nam như thế.Tranh thêu sao mặc ấm ức cứ dùng tím nước mắt cũng bị thế làng chài.Lần này nam khoảng thật rồi.Những vụ việc có thể khiến việc thay đổi biểu cảm đã khiến.Thì việc có thể khiến việc khóc thế này.Gần như chưa bao giờ xảy ra.Vì thế là muốn đến chẳng biết làm sao.Vy.Anh xin lỗi mà.Anh không cố ý đâu.Anh không lên cho em như thế.Sao ai cũng cứ bắt nạt em như thế.Mấy người sao điều vội nhau bắt nạt em vậy.Vì còn thế nào kiếm được hồi ức.Đang cổng chào trong lòng mình.Nếu là trước đây có lẽ viên sẽ dễ dàng tìm lại được.Cháy rừng từ khi cô bé.Cô chẳng thể nào giữ chào điều tiết được cảm xúc của chính mình thừa.Vì vì.Trò đùa của nam chẳng thế nào là vùng cơ.Của sự phát tiết cảm xúc.Chỉ là nó vừa vặn để khiến những bức bối kìm nén bao lâu thì có dịp bùng phát.Thôi nào.Anh sai rồi.Sai thật rồi.Chị hai của tôi ơi.Giờ thì em muốn anh làm gì cũng được.Chỉ cần đừng khóc thôi.Được không.Em nói.Vì nức nở tìm rút lửa trời thuốc ra một câu gọn lỏn.Khi nằm giữa góc giữa kì.Không phải lần đầu tiên anh bắt gặp một cô gái không nói lý đã.Siêu nhân một cô gái con nói lý đẻ đầy khí phách như thế này là lần đầu tiên anh thấy.Vì bảy:hai mươi bảo một anh nào dám làm hay.Cũng chỉ một bữa cơm thôi mà.Top mười bữa thì anh vẫn cho cô ăn được.Uống nước đi.Anh ấy đã trà vẫn còn ấm về phi phi.Nhẹ nhàng lên tiếng.Chàng trai trước mặt đi là người đã một tay chiều chắc cô vào nghề.Tôi vẫn nhớ những ngày còn lại trợ lý cho anh.Suốt ngày phát được nghề đính kính chạy theo.Đông tây nam bắc.Con ngại phường nào.Ngành học chính quy của vy không phải chuyên về nhiếp ảnh.Nghỉ trước vẫn quyết chí học kinh doanh.Bình luận quan điểm sàn.Đó là cơ hội nhanh nhất để đổi đời.Xây dựng.Đam mỹ nhịp ảnh chưa bao giờ thật sự tắt trung quốc.Đây là thứ bảy mà vào hội nhiếp ảnh.Thế rồi tình cờ thấy được tin nam cần trợ lý.Duyên phận của người và người có khi cứ kỳ lạ như vậy đó.Những cảnh ở chẳng liên quan gì đến nhau lễ cưới thế vào đời nhau.Đây là từ những ngày năm hai nghìn.Bắt đầu cuộc sống xoay vần bận rộn không nước.Giữa chương trình học và những chuyến công tác liên miên cùng tham.Vì chẳng biết vì sao khi ấy.Làm lại lựa chọn bình chứa vô vàn những đơn ứng tuyển khác.Bởi vì anh hay ngoài niềm đam mê.Cùng một ít những kiến thức sơ đẳng.Vi khuẩn có một nền tảng chia cắt cả.Tổng tín tâm của nam khi ấy trong giới nhiếp ảnh.Đã vững vàng lắm rồi.Vì vẫn thường nói.Thế gian này chẳng ai thật sự.Và hàng gửi qua nam cá.Tính ký thì khó chịu.Bị mồm thì không tha cho một ai.Tên những cô hiểu.chín mươi mốt nam của khi ấy.Đã tạo nên một vài bản lĩnh của hôm nay.Mục video vững vàng.Để tám nghìnb chiếu chuyên biệt của chính mình.sáu ngày ở đây.Giờ này và một mình.Đây là nơi nào.Khu lân cận nhà anh.Vì chớp.Vườn dưa không tin được vào tai mình.Cô đã đi một quãng dài như thế sao.À đâu.Lần này thì giọng nam đã nhóm vẻ tức giận.Nam là một trong số ít những người biết được đầu đuôi hoàn thành câu chuyện của kha và cô.Và bây không biết có phải mình quá nhiều cảm hay không.Khi làm ruốc.Nhắc đến.Kỷ niệm rất ít nhắc đến tiền tha hóa chân có nhắc đến thì cũng chẳng mấy thằng thiện.Nhất là lúc này.Em không biết.Vì ngày giọng trả lời cho tiếp tục ăn.Mặc dù không có khẩu vị thật.Nhưng cũng có thể đến em còn nói được làm hướng cái nhìn cho màn đêm hồi lâu rồi.Nắm lấy bàn tay có chiếc nhẫn cưới của v.Vì à.Kết hôn không đơn giản chỉ là việc chỉ đeo nhẫn cưới lên và thông báo cho mọi người là đủ đâu.Tìm hiểu một khi đến và trách nhiệm cũng chẳng thể trao cho nhau thì có đeo hành trong chiếc nhẫn cưới.Cũng vô nghĩa.Em có thể công đoàn hỏi gì cho mình.Điều đó không thể gọi là đòi hỏi đi.Đó là việc cơ bản nhất anh phải làm được cho em.Một người đàn ông nhất là một người đàn ông em chọn là chồng.Thì với anh ta.Tại em.Đứa bé nữa.Điều đặc biệt anten nên là.Chứ không còn là việc phải làm nữa.Em biết là thế.Nhưng em cảm thấy chính bản thân mình như đang trở thành gánh nặng của anh ấy.Em thực sự cảm thấy mình vô dụng lắm.Những thứ hai.Sao đánh hướng dẫn năm ấy đi anh gặp nguy hiểm chồng núi.Thì đây là lần thứ hai.Chồng đợi em thấy mình vô dụng đến vậy.Em không hiểu vì sao mình lại lựa chọn đến bước đường.Thôi nào.Nghệ an đi.Không được tự trách mình.Việt nam đó xảy ra anh chưa từng trách em.Vì thế người lúc này cũng vậy.Em cũng không được kết bạn thân mình.Em không sai.Chỉ là hai người chưa thực sự sẵn sàng để chuyển sang một bước ngoặt mới.Tại em.Cái tuổi nữa.Không phải dùng sự im lặng mà từ từ mày hoàng châu như thế này đâu.Thêm nữa.Nếu em cứ mệt mỏi cái này.Đứa bé.Xảy ra sao kỳ hạn chữ đứa bé được thốt ra.Nằm nghe tim mình.Bấm đi một nhịp.Em mệt rồi để anh đưa em về.Vừa lên xe vip đi ngay.Cầm bùng nổ của khiến cô không thể nào gắng gượng nổi.Giấc ngủ mệt nhoài kéo dài cho đến lúc về dưới chung cư rồi.Bà ấy vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.Có tiếng gõ cửa bên tay trái.Làm quần xanh.Bắt.Ánh nhìn của kha.Anh mở cửa.Toàn gọi gì vậy.Đừng đánh thức của ấy.Mở cửa giúp tôi.Ca nhạc ngành office ra khỏi xe.Thể dục đầu chào tham.Facebook đi.Khoan đá.Nằm ở đời.Phải dừng bước nhưng chẳng quay sang.Để lại cho nam bóng lưng của chính mình.Tôi biết cậu vẫn đi theo cô ấy.Từ lúc cô ấy ngồi một mình bên vệ đường cho đến lúc này.Rõ ràng là quan tâm cô ấy.Vậy thì tại sao để kiếm mối quan hệ của hai người trở nên mệt mỏi đến vậy.Không phải chuyện của anh.Cảm ơn vì đã chăm sóc cô ấy.Nếu vì cứ xuất hiện trước tôi có dáng vẻ không hạnh phúc như vậy.Có lẽ tôi phải thực sự mang cô ấy.Sạc khỏi tụt rồi.Lần thì powershell.Nhìn cái hình lên yếm thì không vui.Cô ấy không phải món đồ.Để cứ thích là trao đi trả lại.Tàu lửa.Quan trọng là.Tôi sẽ không để cô ấy đi.Chuyện của chúng tôi.Không đủ chỗ cho người thứ ba xen vào.Câu chuyện giữa hai người đàn ông hôn ấy.Thực sự bi công nghệ biết.Cô mệt nhoài cứ thể chìm vào.Của mệt nhoài cứ thế chỉ vào giấc ngủ đến nửa đêm.Thịt hoàn chỉnh.Nhìn cô cắn xung quanh.Về những gì mình đã về nhà.Mở nhạc chung của hai người.Vừa ngủ dậy.Bất chợt cơn đau ở chân khiến cô không khỏi gen lên khay thẻ.Coi để đi bộ quá nhiều nên giờ hai cảnh chân của vy đã có dấu hiệu mỗi người.Vừa đau như.Vượt khó chịu.Việc cuối người bóp chân.Nhưng chẳng được bao lâu chân chưa kịp hết mỏi thì thai đã bắt đầu có dấu hiệu tình không.Để anh.Chẳng biết cài đặt ức trước theo cô từ lúc nào.Bàn tay to rộng năm nét của trường vy.Rồi cứ thế nhẹ nhàng xoa bóp phần cảnh chân cho cô.Những vết chai nơi tay không.Trạm và trương phi.Truyện cổ cứ muốn chuộc lại.Để khi nào.Càng giữ chặt chân vui không.Tại sao vẫn cứ hỏi bướng bỉnh như vậy thế.Em không hề.Giọng vì bất chợt cao hơn.Được rồi.Anh không cãi nhau với em.Anh cũng không có ý định tiến em nổi giận.Vịt.Vợ chồng không thể nào cứ mãi như thế này được.Vậy.Vợ chồng thì phải như thế nào.Anh hiểu rõ hơn em mặc.Hai dừng tay lại.Ngước lên nhìn cô gái đang tựa vào đầu giường kia.Nét mặt.Vừa thương quen lại vừa như xa lạ.Trước kia không phải vì chưa bao giờ nổi giận trước mặt anh.Chỉ là.Sự yếu đuối trong câu lúc này lại điều này dường như chưa bao giờ thấy được rõ ràng như thế.Ảnh gửi hồi lâu.Chưa nắm lấy được tay đang đi ở ngoài chân của v.Anh biết.Thực sự rất khó khăn.Nhưng anh đang thực sự cố gắng.Chúng ta đều đang cố gắng để điều tiết mối quan hệ này.Ảnh thừa nhận.Anh đang rất khát mọi thứ với linh.Những.Có đôi lúc.Anh thực sự không biết bản thân phải nên như thế nào.Tiền việt.Chúng ta có thể cùng nhau cố gắng được không.Vì nhìn ra khung cửa tất cả vẫn chỉ là màn đêm đen.Mối quan hệ của phở.Sẽ có thể tốt hơn sao.Chỉ cần cố gắng mọi điều sẽ không biết tắt như thế này nữa.Quay sang người đàn ông vẫn đang kiên nhẫn giúp của chườm nóng bàn chân.Vì bất chợt thấy mềm lòng.Cá gì và cá.Điều chẳng có ngày sinh nhật của riêng mình.Những đứa trẻ bị chuối bỏ cây từ bé.Đâu ai biết rằng họ từ đâu đến.Đến từ lúc.Tỷ lệ bến cả một ngày kỷ niệm trong đời.Cũng chẳng có gì.Thế nhưng có hai ngày truyền.Bỏ chẳng bao giờ báo lại nhau một mình trong những ngày ấy.Đó là.Ký kết được hợp đồng đầu tiên.Khi nhận được giải thưởng danh giá đầu tiên trong suốt chặng đường theo đuổi nhiếp ảnh của mình.Nói là kỷ niệm.Nhưng thực chất cả hai ngày ấy.Chẳng tổ chức linh đình gì cho cam.Chỉ là cùng nhau dùng bữa.Cùng nhau say sưa một trận hết trời.Chị đừng giận là phải.Vì nhìn lịch trên bàn làm việc.Vô hình tròn đỏ tươi.Hôm nay là ngày kỷ niệm của kha.Nhìn lạc hình đã được chỉnh sửa gần như ổn thỏa.Suy nghĩ ngợi hồi sâu cho tư cho mình đang ca sớm ghé siêu thị mua một ít thức ăn về.Sau khi gửi tin nhắn cho kha.Bị bắt tay sợ chưa hết các nguyên liệu vừa mang về.Có tiếng tin nhắn vang lên.Nhìn sang.Không nhận ra chính mình cũng đang mỉm cười vui vẻ.Thịt gà báo sẽ về sớm.Có lẽ đúng như ta nói.Cố gắng từng chút một.Mối quan hệ của họ.Có lẽ sẽ tốt hơn.Chuẩn bị xong buổi tối cũng vừa lúc đến giờ cả tăng ca.Vì đặt các món ăn lên bàn rồi chuẩn bị tắm rửa.Đến kỳ tất cả mọi thứ đã tương tức.Vẫn chưa về.Vì nhìn đồng hồ.Ngắm nghỉ dưỡng ở chợ cá.Điện thoại.Không gửi nghe máy.Vì chuyển tiền tivi những âm thanh đan xen vào nhau cứ thế ngồi tới.Nhưng chẳng thể khiến cô phương tâm đức.Trời mỗi lúc một khuya.Lại mỗi lúc một bồn chồn hơn.Có bàn tay.Chạm nhẹ vào má.Chính vì bản tính.Bà.Anh về rồi sao.Mấy giờ rồi.Vì trong người ngồi dậy đưa mắt tìm kiếm điện thoại.Sao lại ngủ với sofa.tám điểm thì sao.Ca khúc lại mái tóc rối ngày giọng hỏi.mười hai giờ rồi.Em ngủ đâu vậy.Anh xin lỗi đã hứa về sớm với em.Anh ăn gì chưa.Để em hâm nóng lại thức ăn cho anh nhé.Không cần đâu.Đen tử làm.Em nghỉ đi.Khuya rồi.Không sao đấy em anh đi tắm đi.Vì hâm nóng xong tất cả thức ăn.Nhìn hà vẫn chưa tắm xong.Conan tân nhạc quần áo ca thai xa.Làm đặt trộm chó.Toàn đến máy giặt.Bất ngờ dấu vết đỏ thắm trên ngực áo.Khi bước chân vi khuẩn lại.Cô đưa lên nhìn những xa đó là vết son môi.Lẫn chồng hương nước hoa ca vẫn thường hay dùng.Là một loại nước hoa lạ lẫm.Nhưng cũng chẳng làm gì cho cam.Thì hương thầm đó vì đã từng bắt gặp lưng sử dụng rất nhiều.Hãy nhận ra không khí khác thường trong bữa ăn.Nhưng có lẽ đàn ông luôn thế.Luôn chẳng đủ tinh tế để nhận ra tâm tư phụ nữ.Vì vẫn thi thoảng trò chuyện cùng khi anh hỏi thế.Khi ăn hỏi.Xây dựng sự đánh giặc ấy khác hẳn hoàn toàn.Với sự lo lắng ban ngày.Hôm nay.Chân váy trẻ em.Vì vợ như lao đảng khỏi.Một công trình phát sinh vấn đề.Hạt cứng nhắc tất cả mọi điều.Cuối cùng.Vẫn tự chọn nói dối cô.Em muốn bạn với anh một chuyện.Sao thế.Ngày mai em có chuyến đi chụp ảnh giang hồ.Album đưa xuống.Vì những chai chân mày anh đang câu lại.Biểu hiện vẫn thường thấy mỗi khi anh không vui.Chẳng phải việc này chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi sao.Lúc ấy em vẫn chưa đồng ý hoàn toàn là sẽ từ bỏ cơ hội này.Vì à.Em làm mẹ rồi.Không thể nào không nghĩ đến đứa bé vô vậy được.Anh cũng có quan tâm đến bé con đâu.Tâm tưởng vì vẫn đang thét lên câu nói ấy.Thế nhưng cuối cùng.Cô vẫn chọn.Chẳng nói xa.Em sẽ tự chăm sóc mình.Thực ra em đã tự quyết định cả rồi.Con vừa nãy là thông báo chứ nào đâu phải bàn bạc với anh.Các ông anh nổi sử năm này.Anh ăn xong cứ để tránh tác vào bồn rửa.Mai em sẽ dọn dẹp.Em mệt rồi em đi ngủ trước đi.Nhìn theo bóng lưng phi.Cảm thấy bữa ăn chẳng còn bất cứ hương vị gì cả.Sự mệt mỏi cứ thế lan dần đến từng tế bào.Tự nhiên thấy cảm thấy mọi thứ dường như trống rỗng.Mệt mỏi với cả một ngày dài.Điều anh mong muốn khi trở về.Vốn không phải là sự giằng co như thế nào.Bỗng dưng anh cảm thấy mọi thứ cứ như một trò đùa.Khi vừa thấy được điểm sáng le lói thì lại nhận ra tất cả.Chỉ là ảo ảnh.Túi kéo quản lý ra khỏi nhà.Vừa lúc nhận được cuộc gọi của kha.Anh bảo rằng.Cuối đời anh.Anh sẽ về đi ra sân bay.Mặc dù bảo không cần.Dinh dưỡng dựa ăn chẳng vỡ nợ từ chối ấy vào tay.Bị khóa cửa nhà.Ngồi xuống bên chiếc ghế dài phía trước.Chút nắng nhẹ xuân mai.Nếu lên làm cha.Mừng mang chút ấm áp dễ chịu.Cá bống người cho đi chút nhắn ấy.Bị mỡ máu.Dân ca đã về từ lúc nào.Anh vẽ bút máy đầu tiên.Đang ngồi xuống chân ngang tầm mắt tôi.Anh nắm lấy đôi tay bé nhỏ.Theo thói quen vân về chiếc nhẫn cưới trên tay cô.Nhớ phải chăm sóc bình tốt.Được không.Đến lịch khám thai.Anh sẽ đưa em đi.Không cần.Cần.Đừng lúc nào cũng tự mình quyết định thôi anh.Cả nghìn vọng.Phim cô gái chỉ biết gật đầu đồng ý.Đi thôi.Anh đứng dậy nắm lấy tay phi.Chuối xanh đẩy hành lý cho cô.Vì cứ nghĩ anh chỉ nói vậy thôi.Vì hơn ai hết.Huy hiệu anh bận như thế nào.Khi những ảnh đến thật.Cứ đều đặn mỗi tuần anh đều sắp xếp thời gian để ghé thăm cô.Dù có đôi khi chỉ là hai.Hai ba tiếng.Đi đổi chuyến bay kế tiếp.Những lần chết đến.Anh đến mang theo chút quà.Bà có đôi lần cô vô tình nhắc đến trong những cuộc điện thoại.Phải chấp nhận xa một góc nào đó nơi tim cô.Đã thực sự tan chảy mất rồi.Tử hoàng mang trên main cho đến lúc bình lặng như thế này.Vì trước khi yêu cha lòng mẹ.Người đàn ông đã từng cùng cô.Đi qua bao chuyển từ.Massage lại là người duy nhất.Chính của mềm lòng.Vì đã mất rất lâu để đi tìm cho mình định nghĩa về tình yêu.Cô vẫn cho rằng.Yêu là cảm giác rung động.Nhạc chia tay chạm tay nhau trực thấy lòng xao xuyến.Cục cưng mày đi theo định nghĩa ấy.Rửa mặt nhiên cho rằng.Bản thân mình vốn chẳng biết yêu.Thì rừng sâu tức thải những chuyện đã qua vì chưa hiểu rằng.Mềm lòng cũng là một cách yêu.Khi chàng tình người ấm lạnh.Biết trường dư để nếm trải đủ để.Vị trí của có thể cười có thể nói có thể tức giận.Những chiếc ít khi bị lỏng trước một ai đó.Và dường như tất thấy những điều khiến cô mềm phòng.Điều liên quan đến người đàn ông này.Anh thất bại.Cô đau lòng vì anh.Ảnh mệt mỏi cô đơn trắng đành lòng.Một quán dài đã đi qua chỉ có anh là người bằng lòng với bạn tất cả những gì chân thật nhất.Đi chẳng nhỉ.Rồi sẽ có một ngày.Bản tin mình lại mong ngóng một người đến vậy.Ý là dự phòng kha ý là anh có một người cũng là lần đầu tiên.Bị cháy nhỉ.Tất cả những cảm xúc ấy đều tựa như cô lần đầu chập chững với những yêu thương.Đã hai tuần rồi k trắng xanh.Dự án đang vào lúc rất chúc nhất.Nên kha chẳng thế nào phân thân được.Tìm váy trắng tiền nào cao hơn gói châu phi.Dù có đôi khi chỉ nói được vài câu cô đã ngủ quên.Hình ảnh vẫn cứ đều đặn liên lạc như thế.Hôm nay sau khi kết thúc lượng công việc khá nặng.Vì trở về khách sạn.Tưởng mệt mỏi với buổi vai.Kingled bổng dưng nhớ càng da diết.Anh ấy ở đây lúc này thì tốt biết mấy.Bệnh viễn thị.Tìm điện thoại.Nhấn gọi cho anh.Chẳng biết nhầm lẫn thế nào là chọn facebook video.Điện thoại được nối.Nụ cười.Củ chi.Dưỡng tóc.Trên màn hình bước chân phải gương mặt cô vẫn mong đợi.Đèn chống cận.Nhìn vào màn hình.Đồi mồi đá mỏng.Thẻ nhớ.Đầy thách thức.Thảo ơi.Điện thoại của anh nè.Ai chết.Tháp chàm.Bài tập ước đẫm vẫn còn nhỏ giọt.Áo choàng tắm chiếc khăn trên tay.Tất cả những hình ảnh ấy vừa vặn sơ và tầm mắt và.Chủ đề hết cả kịp nói điều gì vì vội vàng tắt máy.Sự sợ hãi ngập tràn cả cõi lòng.Cơ sở hải đến nỗi chẳng dám nghe cả lời giải thích của anh.Anh nói đúng hơn cô đang sửa bản thân với nghe thấy hai chữ xin lỗi.Vì bực khóc.Những giọt nước mắt bức bối để câm lặng vì chẳng biết mình mệt đến nỗi thiếp đi từ lúc nào.Chỉ biết rằng nửa đêm cô chợt bừng tỉnh việc cơn đau ê bụng việc hoàn chỉnh.Phán sự thực sự khi biết rằng bé con đang không ổn.Cổng hội trại.Cố gắng bước ra khỏi phòng.Đến tỉnh hà nam ở vùng nước gì.Từng cơn đau khoảnh khắc tựa như những chỉ huy của nghe thấy tiếng hơi thở mình mỗi lúc mục đích quá.Không gian xung quanh cũng dừng chao đảo.Vy vy tỉnh lại đi em nghe nói không.Giọng nói thẳng thuốc cùng sự hoảng loạn của tham là tất cả những gì khi nhận thức được.Khi để bóng tối cúng mình đi.Chị phải đến được khách sạn.Cũng vừa nước những được tivi ở bệnh viện lên đầu tiên khai trái qua cảm giác hoảng sợ như.Và cũng lần đầu tiên sẽ hối hận bao trùm kín từng nhịp thở của anh cũng trở nên khó khăn.Lần theo vietcombank.Mình đã sai thật rồi.Đến viện phi đã được chuyển về phòng bình thường khách nhìn tên phòng.Toàn đưa tay mở cửa.Thì bất ngờ cứu được mở ra từ bên trong.Vợ chồng thiết tha lỗi giận trong nam bừng bừng kém đến.Chưa kịp nghe câu nói bất cứ điều gì.Nam động thủ thai lập tức.Khả toàn đánh trả thì nam đã tính của anh.Giọng nói thằng học vàng lên.Tôi đã cảnh báo cầu rồi đã kết hôn.Thì sống sao cho xứng với hai chữ không x.Cầu nghìn đi những cuộc hôn nhân và có mang lại cho cô ấy đi.Ca vừa định phản bác lại thì làm đã tiếp tục khiến tim anh xước xát đâu đứng không thôi.Cậu đế cô ấy một mình đến nơi ấy.Nửa đêm nữa hôm đồng tháp.Cá người đầy máu cũng chỉ có một mình.Đi tôi không ở đây hoặc giả nếu cô ấy không kịp ra khỏi phòng trước khi vứt đi.Hậu quả đó.Cổ kính nổi không.Tao từ khóa lại lương tâm mình xem hai người kết hôn được bao lâu mà cô ấy cứ hết lần này đến lần khác tổn.Vì cậu như thế.Bao nhiêu ý định chống cử ban đầu của kha cứ thế mà mất hẳn.Phải rồi hai người kết hôn được bao lâu.Mở youtube phải hết lần này đến lần khác tổn thương vì anh như vậy.Cô gái anh từng hứa sẽ bảo vệ suốt đời là vì anh mà tổn thương nhiều nhất.Cô gái anh luôn nghĩ rằng.Xứng đáng được yêu thương lại vì anh mà mệt mỏi đến như vậy.Đừng đánh nữa.Một giọng nói yếu ớt vàng lên khiến cả hai người đàn ông đều vội vàng nhìn sang.Làm rừng tây ngay lập tức.Vợ đi đến để lấy thân thể đang từ thẳng vào tường của vy.Những thai nhi của quảng cáo chút sức lực nào.Làm đưa tay bế thẳng vui lên.Bị tưởng gửi vào trường nhưng người đàn ông đang bước vào sâu nam.Khỏe mới anh chảy máu khóe mắt anh cũng vẫn đỏ.Nam.Em có chuyện muốn nói với anh ấy.Nằm nhà phố đầu của trời xanh hoài.Dừng lại không gian riêng cho cả hai.Phi nhìn kha đang tiến lại gần mình.Cảm nhận chút hơi ấm từ tay anh.Đăng nhập vì những đầu ngón tay lạnh lẽo của cô.Vì.Mình ly hôn thôi.Câu nói của vi khuẩn gây bất ngờ yên bạch sự bàng hoàng xót xa lên và ánh mắt anh.Khi những ánh nhìn thiết tha cũng gần vụn vỡ.Anh xin lỗi vì à.Nhưng anh có thể giải thích.Thà.Thừa nhận đi đây không phải là lần đầu tiên chúng ta rơi vào tình trạng như thế.Những lần trước anh cũng bảo rằng anh có thể giải thích.Nhưng anh biết không.Điều em cần không phải là lời giải thích của anh.Bà là số thay đổi.Vậy bạn hết lần này đến lần khác.Hết lượt nọ đến lượt kia.Em biết được.Anh có thể còn yêu cô ta.Anh có thể chẳng quyết định đi.Mình tại sao cứ để em phải chứng kiến những điều đó.Tại sao lại kiến trúc tôn nghiêm của em.Luôn cố gắng báo phiếu trở nên đáng thương như vậy.Ảnh biết.Là anh sai rồi.Nhưng có thể cho anh cơ hội đi trái thích không.Chưa bao giờ em muốn trói buộc anh vào cuộc hôn nhân này.Người bắt đầu là anh sợ người lần lượt phá vỡ những định nghĩa về hôn nhân.Cũng lại.Được chưa.Anh giải thích đi.Có vô vàn những lời giải thích được chuẩn bị sẵn.Nhưng em có thể tin được anh nữa không.Cái ôm ngày ấy đời nhà hàng.Anh có thể đẩy của ta xa được mà.Ngày kỷ niệm hôm ấy.Vết son trên ngực áo à.Nước hoa huyện trấn áo anh.Anh có thể khẳng định không phải linh không.Còn nữa.Về câu chuyện đêm qua thì sao sau cô ta ở cùng phòng với anh.Vào buổi sáng của anh khi ấy.Anh còn muốn giải thích điều chi nữa.Anh.Anh sẽ bảo hãy hiểu cho nên phải không.Anh sẽ bảo linh cũng là nạn nhân của súng bên phải không.Thiên nhiên những điều cô ta làm sau lưng anh anh có biết không.Vừa nói vừa ném chiếc điện thoại nhập lại những tin nhắn thằng học những lời mặc xác không hay của linh vật.Những dòng tin nhắn hiện lên tiếng ca chết lặng.Có cảm giác như.Bạn lâu nay anh chỉ là thằng khờ trong vở kịch này.Anh thử nghiệm anh lựa chọn đến với phi khi trái tim vẫn chưa hoàn toàn nhẹ nhõm.Đặc công chức chứa bóng hình ai đó.Anh cũng thừa nhận bản thân mình vẫn chưa thôi bận lòng vì linh.Thì những lựa chọn chưa bao giờ năm phút bất động nhất thời.Có lẽ ngay từ đầu anh đã sai khi luôn đặt linh trong tình thế kỷ yếu.Cần được bảo vệ.Mặc quần trần vy mới là cô gái anh phải lo lắng hơn tức thì.Được rồi.Anh đi đi.Đừng ly hôn em sẽ nhiều luật sư gửi sang anh.Giờ thì mệt rồi.Ánh đèn nhạc chiếu lên đóng vai gì khiến ca xót xa em nói đạo lý là anh.Cái luôn làm sai cũng chính là anh.Mọi sự đến hôm nay anh còn điều gì để phản biện.Mình nói đúng.Không ai muốn phải nhận lời chán tất cả.Bị giải thích luôn đi đôi với sai trái hoặc hiểu lầm.Mặc dù là hướng nào đi chăng nữa.Thì trước khi lời giải thích xuất hiện.Bích phương cũng phải tổn thương rồi.Vì cứ nhìn hoài và chiếc bóng của kha trên tường nhìn cánh tay anh cứ ngập ngừng giữa.Muốn chạm đến bờ vai cô.Điểm đến cuối cùng vẫn là buông xuống.Cứ lập thành mấy lần như thế.Dường như có nghe có tiếng thở dài khác của anh trong đêm.Có giọt nước mắt trượt khỏi khóe mi.W mắt.Đến lòng không vì tránh khẩn kia mà đau thương thêm nữa.Tui lần nữa hà tĩnh.Phim ấn độ chiếu và phòng đôi ba về rực rỡ.Căn phòng vẫn được kéo xem kỹ càng.Bị chống tay ngồi chạy.Tình cờ chạm đến midu.Ngày ấy vẫn còn ánh hẳn là hai chỉ mới rời đi.Vì bất giác lắc đầu những mông những điều tránh chiếm cứ tâm trí kỳ.Có thể chưa đi tất thủy.Vậy rồi sao.Năm bước vào với đồ ăn sáng trên tay.Vâng.Vì nhà giọng trả lời nhìn người đàn ông đang tỉ mỉ bài đồ ăn sáng da.Bất chợt một suy nghĩ vớ vẩn của anh trong phim.Làm đẹp.Vì sao anh không đến một ai đó.Đến bên cạnh anh.Sợi dây bị hỏng như thế.Thay vì.Soạn không tìm một người bên cạnh mình.Vì biết năm phút nhỉ chẳng cần tìm với xung quanh anh chưa bao giờ thiếu những bóng hồng.Viettel vẫn luôn mặc định nhưng cái làm nghệ thuật thường lắm trăng hoa.Thế nhưng vì lại cảm thấy người đàn ông đang bên cạnh mình đây.Chẳng khác chi một thân cây chẳng vướng bụi trần.Ngay cả cơ hội để ai đó đến gần mình anh cũng chẳng cho.Thì lấy chi đến việc làm nhanh.Đám cưới cười vẫn tiếp tục công việc dang dở.Em đúng là cô nàng thần kinh thương hát.Vì bất ngờ khi nhận được câu trả lời không như mong đời ấy.Vì anh đã đăng ký giúp em một suất học trong chương trình của hội nhiếp ảnh sắp tới chỉ giải quyết.Quê nữa thôi thực ra không phải vui không nghĩ đến lựa chọn này trước đó.Tin hình sự xuất hiện của các con đã khiến mọi kế hoạch của cô đảo lộn.Kết hôn được trách nhiệm làm thế.Đề thi công gần như quên mất việc đó.Điều này làm nhắc lại vì mới nhớ rằng bản thân mình vẫn còn một lựa chọn như thế.Đây là lựa chọn tốt nhất cho em lúc này chương trình học cũng không quá nặng.Bản tin em cũng sẽ có thời gian để nghỉ ngơi mọi việc đều đã sẵn sàng cái rồi.Chỉ là bạn thân em có muốn như thế không thôi.Em sẽ đi.Trong một tháng mà thủ tục đều được nam xử lý thỏa đáng.Vì vì.Cảm ứng đến hàng thêm vẫn ở bên trường cô cho đến tận sáng.Có những hôm trọn tỉnh vẫn bắt gặp giá ngang động cơ sở.Trên chiếc sofa nhỏ bé của phần mềm thi lấy nước ấm được đặt ngay cầm tay mình.Cách chiết chanh bốn chỉ đáp.Đây được kéo cao lên cẩn thận rồi chép của bệnh viện đã được thay bằng dép phải phong ấn.Đặc cuối mũi về phía trước chẳng hiểu vì sao những điều nhỏ nhặt ấy là kiến bị đau lòng.Thay đổi thì dựng bức tường ngăn giữa hả.Vẫn chẳng có cách nào để gỡ xuống việc chẳng biết chiếc tủ hay gặp mấy đồng.Tin trong phòng.Chuyển sang phía trái từ lúc nào.Vốn dĩ việc thuận tay trái.Tức giận vì đã nhớ đến căn nhà hai người chung sống sau cưới.Hình như tất cả vật dụng cũng đều được chuyển theo hướng thuận của thầy cô.Từ phòng ngủ cho đến trang bếp vì nhìn mày với người đàn ông.Đăng kiểm sâu trong giấc ngủ.Những đôi chân này vẫn chẳng thể tránh xa thoải mái.Cô cầm chiếc răng bên cạnh.Nhận hàng đắp lên cho anh.Đang ở người hồi lâu ruột khoảng bút lên những nếp nhăn nơi trắng.Bàn tay bất diệt được một bàn tay to lớn khác bọc lấy.Từ từ mở mắt.Cũng vì anh ngủ cũng chẳng sâu.Nên khi vừa chạm đen chán anh đã tỉnh táo hoàn toàn.Sau tết này lạnh thế này.Đôi chân này vì vừa bước qua khi này lại hiện lên những nếp nhăn.Nhìn thấy trên người chỉ có bôi được bệnh nhân mong manh.Vẽ con vui nobita.Cảm thấy sợ.Anh đỡ vì ngồi xuống dụng tắm trắng ba này viên mang đến quấn quanh người cô.Ủa tay cùng chân phi và lòng mình.Chiếc đèn ngủ nhỏ phác họa dáng người cơm của anh lên bức tường phía sau.Tuổi trường thọ.Lại vừa ấm áp.Anh.Không giữ em lại sao.Vì kim đồng không.Mà bực thuốc ra cô khởi ấy.Em sẽ ở lại sao.Nếu anh bảo em đừng đi.Hãy nhìn vào mắt tôi.Anh nhìn ấm áp quen thuộc của ngày trước.Sẽ không đi.Suy ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.Ảnh bi.Vấn đề của chúng ta lúc này.Không phải là đô chuyển nhượng chuỗi ngày thường nữa.Bạn là gì.Những điều anh đã từng sai lầm.Anh không có cách nào để thay đổi.Chỉ là.Vì à.Em có thấy không.Những ngày vừa qua anh có cảm giác như chúng ta.Đã trở lại để chúng ta trước đây.Một chúng ta có bao năm bên nhau.Không phải chúng ta của những ngày học cách trở thành một vai trò khác trong đời nhau.Anh thừa nhận anh vẫn cảm thấy quen thuộc và dễ chịu với một chúng ta thì cũng như thế.Anh hối hận sau khi đã kết hôn với em.Bị cộm mắt.Có muốn để khai thấy được sự yếu đuối trong chính mình lúc này.Có thực sự rất sợ nếu nhận được đáp án cảnh định từ anh.Có lẽ phụ nữ lùn kỳ lạ như vậy.Tự tay ký đơn ly hôn.Từ miền báo rằng kết thúc.Nhưng lòng vẫn hoài ngân nhóm mục tiêu mong ông nếu giữ.Gọi đến một lúc lâu im lặng.Vì nghe được tiếng thở dài khe khẽ trong đêm.Có bàn tay vẫn lấy những sợi tóc lòa xòa.Tình trạng cô.Xạo có thể nhạy cảm đến giường này.Vì ngại tiếng gà thoáng vẻ bất đắc dĩ.Cùng bước lên.Vừa phải bắt gặp nét cười trong mắt anh.Anh chỉ muốn chúng ta cứ thế này.Cứ để chúng ta cũng thể trước.Rừng học cách biệt quen thuộc với vai trò hơn.Không biết mọi thứ về trách nhiệm.Chị học cách để yêu nhau.Có được không.Tao cũng ít nói đã không còn là điều gì mới mẻ nữa.Nằm im và làm luôn là phong cách của anh.Coi lại đoạn bật bạch vừa rồi.Đọc đoạn dài nhất và cuộc đời anh từng nói.Chúng ta có thể sao.Anh đã từng cố gắng em cũng từng mệt mỏi đến nhường ấy.Chúng ta có thể bên nhau được sao.Biết đâu chúng ta cũng chỉ chẳng thế nào hợp nhau.Biết đâu.Được rồi.Được rồi.Hợp âm cô gái nhỏ vào lòng đau lòng khi nhận ra bờ vai muốn gầy cuộc đây lại càng mỏng manh hơn.Chúng ta cứ từ từ.Được không.Đừng ly hôn chúng ta vẫn dữ đấy.Nếu như thực sự chúng ta không thể nào ở bên nhau.Nếu như thật sự em không thể nào hạnh phúc.Thì bình anh.Xe đi ăn đi.Có được không.Còn bây giờ đừng tự đưa mình vào nhóm.Được không em cứ làm những điều em muốn cứ đến những nơi em chọn.Học những điều em không muốn bỏ lỡ.Ảnh xe để em tự cho lựa chọn cuộc sống của mình.Ngày vì đi cả ca và nam đều có mặt.Hai người đàn ông tránh mặt tôi không ký có căng thẳng đôi chút.Nhưng mọi chuyện đều ổn thỏa.Suy cho cùng đều là cả trưởng thành cả rồi.Đâu phải tôi chap mặt là sẽ lao vào đánh nhau.Cô gái nhỏ.Làm bất chợt nắm lấy tivi.Khi tin thông báo hủy chuyến bay vàng lên.Có thể suy nghĩ đến chuyện ở bên anh không.Vision xanh.Thấy thói quen nhìn sang người đàn ông đang đứng bên cạnh.Thời đại cúi đầu sửa lại cổ tay áo.Anh cũng chẳng thể nào thấy được thay đồ của anh.Nam em thôi được rồi đừng nghĩ nhiều rồi thôi em.Làm theo thói quen xoa là mái tóc ngắn của viên thích thú khi nhìn chú trở nên lộn xộn.Ổn áp.Đi thôi thượng lộ bình an anh đi trước đây.Nhìn dáng người đàn ông đang quay lưng thì cánh tay đưa lên phải tạm biệt vì bóng hai lần mình.Mang mác buồn thực ra giữa vậy có thiếu nhạy cảm đến mức nào thì vẫn nhận sai được tâm lý của nam.Mặc dù em vẫn luôn chẳng mạnh chẳng nhạt như thế mười câu thì hết.Cầu thủ trần thế nhân viên vẫn hiểu được những chất chứa trong lòng anh dành cho mình đi.Khám lại hư phải vì để hứng lý qua cầu kiểm soát những người đàn ông bệnh thán.Hai chiếc lá.Bị phòng khám mắt trợn tròn mắt.Anh.Em nghĩ anh sẽ để em bay một mình suốt mười mấy tiếng sau.Anh đây.Là đang tán tỉnh em sao mà giống giống bài.Có thể gọi là thế nhỉ vì bật cười cảm giác này được theo.Thế này quả thật không thể là không phải nói là quá dễ chịu.Lần thiệt khoảng cách cả hai ta chẳng còn tiện để quay lại nhưng công tác được trước.Mấy tiếng bay dài và hàng ngàn cây số công việc anh chẳng thể cho phép anh dư giả hẳn gần ấy.Trang vì thế anh sắp xếp cho viên cũng phải tức thủy trưởng mới rời đi.Cô bạn cùng phòng gần như thiếu điều phải viết cam kết với anh rằng sẽ giúp đỡ viên trong những ngày tới.Thì anh mới yên tâm rồi đi không như lần dỗi hờn trước đó hai người lúc này.Giống với nhiệt độ yêu xa nhiều hơn.Những cuộc điện thoại đã thôi công thức hóa sự quan tâm cũng không còn khuôn phép như một kiểu trách nhiệm.Những câu nói nhớ nhung yêu thương cũng trở nên quen thuộc hơn.Đừng lấy thai đầu tiên của bé con vì đã bật khóc vì hạnh phúc.Tình duyên vẫn cảm thấy tiếc nuối khi chẳng có anh bên cạnh.Trong một phút một phát cô đã bước đi và hát đi để trở về gặp anh mấy bài hạc.Vừa nước gừng giờ tan tầm của kha vì bắt xe tới tháng công ty anh.Chụp lúc loay hoay tìm điện thoại.Một giọng nói vang lên.Kinh dị giật mình.Là vì sao.Giọng nói đó.Quầy thuốc doanh không thế nào quen thuộc hơn.Nhìn linh.Cảm thấy cô gái trước mặt đã thay đổi ít nhiều.Những cụ thể thay đổi những gì thì thấy chẳng thể nào làm rõ được.Có thể mời cô một tách cà phê không lành nhẹ giọng.Bình luận người cho kẻ cụt đầu.Sau khi được uống được mang lên có hai cô gái vẫn chẳng ai mở lời.Chồng thả thưởng thức món đồ uống ấm áp.Để chờ người đối diện lên tiếng dẫu sao cũng có thời trang em bé được mấy tháng rồi.Hơn sáu tháng rồi thật tốt câu chuyện lại cứ thế mà ráng là hạnh.Vẫn thực sự mơ hồ.Không biết mục đích của cuộc trò chuyện này là gì xin lỗi cô.Cá đầy đặn nhưng tịch nước của vi khuẩn cần lại là xin lỗi này đến quá bất.Khiến cô những tưởng mình đang nghe lầm thật ra tôi chưa bao giờ thích cô.Là sợ thì đúng hơn dù là lúc muốn có kha hay lúc hai thuộc về cô đi chăng nữa.Tôi chưa bao giờ có thể lờ đi sự tồn tại của cô từng biết vị trí của tôi trong kha có thể.Thế bằng bất cứ cô gái nào khác những cơ thể không chiếm vị thế.Đừng sợ.Vẫn chồng thăm lên vẫn còn rất nhiều điều muốn nói.Từ từ chối lời cầu hôn của kha vì biết rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ làm khổ nhau.Sự hiện diện của cô trong cuộc sống có thể bảo tôi hèn nhát cũng được nhưng tôi quả thực không dám.Nhưng có biết không từ cộng càng tăng.Thực sự không cam tâm vì tôi yêu anh ấy nhiều nên không thể nào bình thẳng với quyết định kết hôn.Nụ cười của hai người.Tôi cũng từng tự lừa mình trăng biết đâu cố gắng lần cuối anh ấy sẽ dần xa.Tôi mới là người quan trọng hơn cả vì thế cô biết đó những chuyện mất mặt.Nó đã xảy ra mọi chuyện đều đã qua rồi.Đúng đã qua rồi.Lần tôi cố ý kiến con mất mặt ở phòng làm việc sau khi cô rời đi.Anh ấy đã bảo tôi rằng nếu muốn trách cứ.Tất cả cứ đổ hết lên anh ấy đừng đến làm phiền cô.Đừng tôi có ôm anh ấy ở nhà hàng sau khi cô rời đi anh ấy đã chạy sau cô suốt cái.Đường chạy hoàn toàn quên mất một cái là tôi đang ngồi cạnh cho đến khi cô được nam đưa đi.Anh ấy mới nhẹ nhõm đôi chút.Tôi đừng hỏi có gì anh ấy phải như thế chỉ cần xuống xa và xin lỗi cô là được mà.Anh địa chỉ cười khổ mà sợ.Hữu cơ.Tên những lời nói vào lúc này đều vô nghĩa.Thực ra ngay từ lúc ấy tôi biết mình thua rồi thua hoàn toàn.Thế giới của hai người.Có một người thứ ba nào có thể bước vào được cả.Cô là phần mềm yếu nhất.Tổng lộc khang.Cũng là phận.Không ai có thể chạm đến.Lần này mọi thứ đã qua cả rồi.Vì thế tôi không thích cô.Kha cũng vậy.Chuyện của chúng tôi chúng tôi hiểu.Nó không đến từ bất cứ tác nhân nào khác cả.Bài mười chín chúng tôi.Xin lỗi.Khi vô tình đã cuốn cô vào những nhập nhằng không đánh nè.Phim nhẹ nhàng lên tiếng.Diệu linh khi thấy ánh mắt kia đang dừng bước.Tuổi bí tỉ là tôi muốn nói ra tất thảy cho nhà lùn.Tâm sự cố hết đêm ấy quá thừa trong phòng còn có cả những người khác nữa.Bằng quốc ca hâm đó uống say rồi luôn vào người anh ấy.Chỉ là cú điện thoại của cô yến đúng vào lúc dễ hiểu lầm nhất.Và tôi lại lần nữa trượt dài trong những sai lầm.Đó cũng là lần đầu tiên tôi thích khoa dẫn chữ đến nhường ấy lên đi rồi tách trà cùng.Thôi mi hút hơi ấm vì vẫn nghĩ hoài từ những điều mình phường kha những điều việc anh từ một góc độ khác.Chân thực hơn và cũng khiến cô đau lòng nhiều hơn.Bé con này chở người vì cười hiền trở về bạn nhỏ đang nghịch ngợm.Tìm kiếm điện thoại vàng lên.Vì mười hai tính cách yêu của người đàn ông trong điện thoại mười.không dám anh vội vàng sang đường.Chút nắng chiều buông lên tóc anh đôi ba việt nhạc hoa.Từ những ngày đầu tiên của bé nhỏ bé ngày ấy bắt gặp anh trên chặt tay cao.Hóa ra đã ngừng ấy năm qua đi như thế gần ấy năm qua đi gần ấy bận người.Nước hoa.Định cuối cùng vẫn chỉ biết anh ở lại.Tự nhiên đi bóng sợ cái trống vắng của thời trang.Bông sợi tháng năm điểm lên tóc anh những sợi thật.Kiếm nhận ra hạnh phúc thì mọi thứ lại vùn vụt trôi qua.Nhìn chẳng biết châu mấy ai vững vàng bước qua và tấm thân trắng lưu lại đôi ba vết xước xát.Cũng chị bản tường vi lại chẳng kịp những đau thương đời người.bảy bánh tai extra.Vẫn còn có anh.Vẫn cần có một người.Không kéo cosas khỏi với những lần đáo kiến cuộc đời bố vay.Nhưng sẵn sàng cùng cô đi qua tháng năm trần nổi.Vẫn còn đấy một người.Dùng sơ tâm giản đơn ngày cũ để ở lại bên cô.Dù cho cuộc đời đã khắc lên anh muôn vàn chiếc áo trách nhiệm giả dối khác nhau.Và vẫn còn đấy một người khiến cô tin và ước định dài lâu.Muốn cùng anh trải qua cuộc sống.Củi gạo.Dầu muối bình lạnh.Dùng chân tình đổi lấy một đời an yên.Nhìn người đàn ông đang chạy về phía mình.Vì niềm vui ánh lên trán dở trong mắt anh.Ai là bản quyện màn hình thành như thế.Mệt không em.Kem bôi vào lòng rồi hôn lên tóc cô.Em cảm nhận được bác đơn đóng đại lý rồi kha.Đi vui như đứa trẻ được quà.Thật sao.Chưa bao giờ phim nghe giọng ca hân hoan đến trường ấy.Thật.Về nhà thôi đừng ép vào lòng anh hít thật sâu mùi hương khiến cô an lòng.Thị xã bà chử về nhà thôi.Lại mang nhiều hạnh phúc đến vậy.Bạn vừa đánh nhau phần ba và cũng là phần cuối của truyện ngắn.Ít ra còn có anh.Của tác giả viên vĩ.Đi thích truyện ngắn này bạn hãy nhấn nút like xe và để lại bình luận cảm nhận của mình khác.Đừng quên đăng ký và dẫn thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Nếu bạn có những lá thư tâm sự hay sáng tác truyện ngắn muốn gửi đến chương trình.Mời bạn truy cập vào website blog edu.vn đăng nhập và gửi tay.Bạn có thể tương tác với nhóm sản xuất thông qua fanpage facebook.Yêu đất việt hoặc instagram.Yêu blog radio.Chương trình được thực hiện bởi hành vi và nhóm sản xuất của blog radio qua dòng động hà diễm.Xin chào tạm biệt và hình tượng đài. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com