Blog Radio - Rồi đến Lúc Người Thương Thành Lạ _ Bản Full

blog radio - rồi đến lúc người thương thành lạ _ bản full
Bản thân mình ở bên cạnh một người không yêu mình chẳng khác gì ở cạnh một và tượng gỗ.Bao nhiêu nước mắt rơi xuống vì họ.Cũng chẳng khác nào.Nước đổ lá khoai.Họ biết hết mà vờ như không biết.Hoặc đi.Nhưng cũng chẳng thể làm được gì.Chưa đến một lúc nào đó.Chợt nhận ra rằng.Người mình đã từng thương nhiều như thế thương bằng tất cả thanh xuân.Đài truyền hình sa giá đến vậy.Để gửi con gái.Thanh xuân chỉ có một lần.Lấy người mình yêu hay lấy người yêu mình.Thì mới hạnh phúc.Trong chương trình cuối tuần hai người bạn lắng nghe phần một của truyện ngắn.Quần tây người lạ giữ lấy người thương được gửi đến từ tác giả.Ngày cưới.Vịt nướng nhạc mất liền nhìn cây.Doraemon trong cơn gió nhẹ mang thai.Giết hết uống mình rồng đuôi dài trên khoảng không thèm thành rộng lớn vì vô cùng bằng chim.Vẫn còn nick mình trong những thắng cây thành thầm bên trong thánh đường trần huy.Khách hàng quan khách mỗi ngày ngắn.Lắng nghe lời thề huyền của đôi uyên ương.Chú rể nguyễn đông phương còn có đồng ý lấy cô dâu dương.Hình ảnh làm vỡ không.Giữa trần thị sâu có nghề của thầy giàu sang.Cộng đồng ý.Anh trả lời không chần chừ thì ngại ngùng.Chồng hết mọi người vất vả của anh lúc này hoàn toàn giống một người muốn mang cô dâu về nhà đến.Nhưng cô biết rằng không chần chừ hay ngừng lại với không còn cách nào khác .Ảnh là một người đàn ông quân tử.Và.Cửa trượt mỉm cười.Toán thể giữa.Có khi nào anh nghĩ không ngờ một ngày nào đó chính sự quân tử này sẽ giết chết.Anh không.Quay lại mỉm cười lần nữa lần này là cười cho chính mình.Có cô dâu nào trong hôn lễ của mình lại đứng nghĩ về những điều điên khùng như thế không chứ.Đề cương trước giờ vẫn chưa có.Vậy cô tình nguyện tiêm phòng vậy.Cô lại bím cười lần nữa.Lần này là cười cho chính mình.Cơ cấu dầu nào trong không thể của mình là đứng nhìn viết về những điều điên khùng như thế không chứ.Nếu trước giờ vẫn chưa có.Vậy cuộc tình nguyện tiền phòng vậy.Cô dâu dương thiên an.Vị chủ trì hôm lễ thời cao chồng cảm thấy khó chịu khi lời nói của mình vì cô gái trẻ.Bác sĩ phước lộc.Bao nhiêu năm làm chú không lần đầu tiên ông gặp phải cảnh như thế này.Cương lĩnh đầu nhìn ông lão phúc hậu trước.Rồi đưa mắt sang nhìn chú rể của chính mình.Hình như có bán lỗ mất lời tuyên thệ rồi thì phải.Vậy thì có lỗi quá.Quần xanh.Cười hối lỗi với vị chủ không.Anh vẫn đang nhìn cô.Trăm trứng.Từ lúc cô lặng yên đến giờ anh vẫn luôn quan sát cô.Đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẽ khó hiểu.Tại sao cô ấy lại bình thường đến vậy .Bình thường đến bất thường.Cô dâu dương thiên ân.Còn có đồng ý không.Cô nhìn anh.Mỉm cười xàm xí.Nụ cười như hoa phù dung.Đẹp để hết đến đó mất.Bỗng nhiên anh thấy khoảng hai.Cần.Không đồng ý.Ánh mắt qua vẫn không rời khỏi gương mặt người đàn ông cô vẫn yêu tha thiết.Top lên từng chữ từ tận đáy lòng.Vật giá.Qua cảm thấy lòng mình thành thản đến lạ.Con.Vì chú hôm gần như tức đến độ không biết nói gì cho phải.Chuyện quái gì đang diễn ra thế này.Nụ cười trên môi cô vẫn chưa hề tắt.Vẫn chói mắt đến mức khiến những người ngồi bên dưới cảm thấy mơ hồ.Hình như cô dâu vừa mới từ chối thì phải.Họ quay sang nhìn trâu.Trong mắt ai cũng ngập đầy những hoang mang.Cô đặt lại bó hoa cưới lên bàn.Gỡ cả chiếc khăn voan.Đang phủ mặt mình.Và cuối cùng.Là chiếc nhẫn đính hôn huyền thảo.Cũng để lại nốt.Giờ thì có đi được rồi phải không.Thiên anh.Anh nắm lấy tay cô.Giọng nói luôn điềm tĩnh lần đầu tiên xuất hiện vết đứt gãy.Nhưng.Đang tưởng ở đây với tức ngày ấy là chẳng hề có chút nào.Gọi là lưu luyến.Chỉ đường thuận là khó hiểu.Vị trí này vốn chỉ.Chị ấy vẫn hợp hơn em.Cô này đoán đúng nữa rồi.Album tay côn hai tấn lực.Cảm xúc trong đôi mắt phục thay đổi.Nhưng lại không có đạo đức.Chỉ có ấy mà thôi.Của xoay người rồi đi.Vĩnh thạnh luân bước qua rừng ánh mắt thương hại cường diệu cơ.Kiêu hãnh là điều duy nhất có thể bấm phím vào lúc này.Cảm giác làm cô dâu trốn chạy thì ra thú vị hơn cô tưởng.Thú vị.Đừng nhắc lòng.Hầm quạt.Chiều mưa ồn á.Củ sâm gửi vào trăng.Tiếp tục đọc cuốn tiểu thuyết vẫn còn trang trở.Tưởng thì nghỉ hiếm hoi một cách trọn vẹn.Nhưng lạnh quá.Giá như lúc này có tất cả phê thì tốt biết mấy.Cô lại trở mình.Cố gắng bất ngờ cân hiện cà phê bất chợt kéo đến.Cứ nghĩ đến chuyện với sự khởi tranh.Thì cường lưỡi lại bộc phát.Sau một hồi đấu tranh tư tưởng.Tôi vẫn không thắng nổi cường hiền.Được khí của chất khí.Không biết cấp độ nghiện cà phê của cô đã đủ để sau với nghiện ma túy chưa nữa.Ảnh nhúng file ngón tay gõ nhẹ nhẹ xuống mặt bàn.Để cà phê chảy ra hết.Tiếng chuông cửa bất chợt vang lên.Ai thế nhỉ.Mưa gió mà vẫn có người rủ đến.Đến nhà người khác làm phiền anh.Ảnh đến mở cửa.Cánh tay đặt trên đóng cửa dùm nhẹ.Cô vẫn đến nỗi không nói nên lời.Làm sao thuyết trình.Ảnh nhìn người đàn ông khuôn mặt đầy máu trước.Không biết phải nói sao cho phải.Người đàn ông này cô không biết dùng từ ngữ nào để nói với anh nữa rồi.Anh gặp chú tai nạn.Phương nhạc trả lời.Rất tự nhiên bước vào nhà.Đã vượt ra sofa.Chuột chắn bùn nhất nhất.Vậy thì đến bệnh viện đi đến đây làm gì.Của heri.Tuyến đổ mũ đẹp cho người kia một phát.Chẳng phải.Em là bác sĩ sao.Giọng nói là ngày cũng chẳng khá hơn chút nào.Nhanh fast.Phường tích.Chỉ có cách nói chuyện ấy với áp chế được cơn tức của cô gái trước mặt mình.Nêu cơ hội thêu các kỳ của sẽ báo mặt anh đến trễ.Quả nhiên anh chẳng nói thêm gì nữa.Bước ở phòng lý hợp y tế xa sơ cứu vết thương cho anh.Có kiểm tra tất cả.Chị phát hiện ra vết thương trên trán.Cụ mày.Vậy chắc không quá dài.Chỉ cần thoa thuốc rửa bằng lại là ốm.Xong rồi.Anh có thể đi.Ảnh xoài gửi.Thu vọng mọi thứ.Học anh cách nói không bằng.Khổng lồ.Này.Đừng ép như thế.Ảnh hơi mệt.Mình sofa của em một lát thôi.Vườn xoài người.Chưa bao lâu đã nghe tiếng hít thở đều đặn.Album xuống mọi thứ trên tay.Mệt mỏi ngồi phịch xuống sàn.Của mệt mỏi cứ nghĩ trang thế này.Vai diễn này có phải tiếp tục đến bao giờ.Quá nhiều.Là một tri kỷ muốn không phải điều dễ dàng.Mở một tri kỷ yêu tri kỷ thì càng khó khăn gấp bội.Đã bao lần của nhìn anh.Đến rồi đi.Nhìn anh vui vẻ rồi đau thương vì chị.Đánh hè những điều mà có lẽ với chị.Anh cũng chưa bao giờ nó.Mỗi khi đến với cô.Anh dùng thoải mái tâm sự tất cả.Chưa bao giờ mà có cảm nhận của cô.Bởi đơn giản.Có yêu.Mới có lời được làm mất.Có yêu mới có đáng lo cho những nghĩ suy của đối phương.Còn với anh.Cô đơn giản.Chỉ là một tri kỷ.Nhưng với bản thân cô thì sao.Anh không đơn giản là một người bạn.Hãy nói đúng hơn ngay từ đầu cô đã mặc định tình cảm của mình.Nhìn lại chọn cách đứng sau vạch mức giới hạn.Ngập ngừng để sửa chẳng bao giờ có thể phá vỡ các ranh giới ấy.Trị bệnh lề cuộc đời anh.Và cảm thấy mãn nguyện.Cố gượng cười.Cũng có một ngày cô là chấp nhận để bản thân hàm sâu vào một tình yêu hẹn hò như thế.Trách ai được.Chỉ có thể trách bản thân mình.Gặp sai người.Sai thời điểm.Vân chỉ đại là một loại bất hạnh rồi.Chỉ có cô vẫn chấp nhận lấy cái bất hạnh ấy.Để xây nên hạnh phúc của mình mà thôi.Khánh linh.Anh đừng đi.Anh nghỉ non trong cơn mưa mà.Anh nhìn anh hồi lâu.Một giọt nước mắt bất giác làng dài.Mạng chat.Cô nàng cảm giác khó chịu đến nghẹn ngào này.Cửa vào phòng lấy chiếc chăn mỏng.Nhẹ nhàng đắp lên người anh.Rồi trở về với tất cả cà phê.Và cuốn tiểu thuyết của mình.Chỉ là cô vẫn không biết kết thúc của cuốn sách ra sao.Mặc dù đã lật đến trang cuối cùng.Đường tròn tỉnh sau giấc ngủ dài.Thắng những người kia vẫn không thế nào định hình được.Mình đang ở đâu.Là nhà anh.Không biết của nhiễm xổ kia đang ở đâu.Bước vào bếp.Quảng yên.Cô ấy.Đang ở đây.Tách cà phê thứ mấy rồi.Anh hỏi cô.Biết rằng không chỉ có một.Cái gì.Những pha đá.Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý.Nhưng vẫn không thể nào tin cho.Thì thấy cổ đưa lên ba ngón tay.Cô là cái máy nhiều cà phê hay sao chứ.Trong tủ lạnh còn hai lon ken.Thì phải.Anh không quay lại.Vẫn mãi mê thưởng thức tách cà phê thứ ba.Em có phải bác sĩ không thế.Anh hỏi viết trong khi lấy sau một lon bia.Tử cung cho chính mình.Có bác sĩ nào mà trong nhà toàn thức uống có chất kích thích như em không.Ảnh nhún vai.Từ chối trả lời câu hỏi bằng tính kiều kết ấy.Người đàn ông này.Bao giờ cũng lấp liếm là quan tâm.Bằng những câu nói như thế.Lần này lại là chuyện gì.Giữa hai người họ.Vốn dĩ không có khoảng trống cho những câu xã giao vô nghĩa.Anh tìm đến cô.Chỉ có một lý do duy nhất.Anh đang đau lòng.Cô ấy.Bảo đi rồi.Phường hớp một ngụm bia rồi từ tốn trả lời.Giọng nói vẫn nhạc như cũ.Những cuộc có thể nghe sai được nỗi đau đớn khôn cùng.Đặng lẩn quẩn trong đó.Người phụ nữ ấy.Chị ấy vẫn có đủ sức mạnh để khiến anh đánh mất chính mình như vậy.Cầu thủ nhận trong một chút nào đó.Tôi đã thực sự.Hâm mộ.Vì vậy.Lần này thì anh không trả lời chỉ mệt mỏi gục đầu xuống.Bàn tay đang cầm lon bia thoáng run rẩy.Có giọt nước mắt bớt giọt rơi thẻ.Chạm vào mặt bàn sáng đoán rồi vỡ tung.Đừng khóc live.Lần đầu tiên anh biết được hóa ra quá đau lòng cũng khiến người ta chết lặng.Chỉ có thể bật cười như chính cô lúc này.Cô có cảm giác mình chẳng thể nào thở nổi nữa rồi.Cứ như thế này.Con này.Con tìm cô.Xếp vở tuồng mất.Chị ấy.Đánh sau.Lần đầu tiên anh cho phép mình để sự ích kỷ chiếm lĩnh tất cả.Cùng là phụ nữ.Tại sao chị ấy có thể.Cổng cô thì không.Dẫu biết rằng thế này thật vô lý.Tại buồn cười.Nhưng cô vẫn muốn bị.Một lần thôi.Dẫu có phải trả giá thế nào đi chăng nữa.Đầu điểm chẳng thể nào có đủ.Cô cũng đã bước qua rồi.Vậy thì.Cổng chỉ có thể đắt giá hơn nữa đâu.Phương án lên.Lần đầu tiên nhìn anh như một người con gái.Mà không phải là một chiến thường như bao lâu nay.Hôm nay cô ấy là quá.Đôi mắt buồn chỉ bình thạnh đến lạnh lùng giờ lại ướt át đau thư.Đôi môi vẫn thoáng mỉm cười nay lại mím chặt quá đổi.Ảnh.Đã bảo lửa điều chi.Như thế này.Không giống em chút nào.Phương trâm trái lên tiếng mơ hồ cảm thấy điều gì đó.Anh về đi.Ảnh đứng lên.Bước về phía cánh cửa sổ để mở.Mượn làn gió đêm lạnh buốt.Đề cương bản thường trở nên tỉnh táo.Phường đặt lon bia lên bàn.Đứng dậy bước đi.Có lẽ anh cần thời trang.Để sắp xếp lại mọi thứ.Cảm giác mưa hồi này khiến anh.Khó chịu đến điên lên.Bất chợt anh xoay người nhìn thật lâu và bóng lưng mong manh như sương như khói ấy.Hình ảnh.Anh không muốn mất em theo cách này.Trong một tháng nào đó.Anh chắc rằng mình đã thấy bờ vai cô thoáng run xảy.Một khoản lạnh bao trùm lấy tất cả.Vào lúc anh xoay người rời đi khi nghĩ rằng cô sẽ mãi yên lặng như thế thì vọng cổ.Bất ngờ phan rang.Hiếu.Như một người đã càng cùng sức lực trên con đường dài.Vậy thì chúc mừng.Anh đã mất em rồi.Cánh cửa hạt đóng lại.Cũng là lúc cô bé bán thân mình mặc rất yếu đuối.Mình theo tấm kính lạnh của trượt người xuống ôm lấy thân mình tự hồ như đứa trẻ trong lòng.Cuộc khóc.Lần đầu tiên từ khi biết đến tình yêu tuyệt vọng ấy.Cửa cho phép bản thân mình được thỏa thuê tức tối như vậy.Đừng phường một người lại đau khổ.Nhưng ít ra vẫn còn hi vọng.Còn đơn phương một người.Biết rằng chẳng thể hết thuộc về mình.Tìm hai từ đầu.Bà chỉ có tuyệt vọng.Giá như tình yêu cũng tuân theo định luật phủ định của phủ định.Lại khẳng định.Thì tốt biết mấy.Pizza khi như thế thì tuyệt vọng trong tuyệt vọng của cô đã có thể trở thành.Hi vọng rồi.Một năm rưỡi hai mươi lăm.Anh vẫn một mình lẻ bóng.Cô vẫn đơn côi đi đi về về lặng lẽ.Thỉnh thoảng vẫn đến tìm cô.Cùng nhau uống cạn cốc rượu.Hãy nhập nghị mấy tách cà phê chỉ là tuyệt nhiên không còn nhắc về những gì của ngày hôm ấy.Và quan trọng hơn cả.Chị đã không còn xuất hiện trong những câu chuyện của anh.Cô đã từng có lúc vui mừng khi nghĩ rằng.Pizza hình bóng chỉ.Theo thời trang đã dừng xóa mờ trong anh cho đến lúc cô phát hiện chồng cần nhập nhẫn.Hai bờ hư hư.Tay cầm xe đạp đến.Các hình ảnh nhà nghèo.Thuốc lá.Cũng.Là tên chị.Thiên anh.Chúng mình kết hôn nhé anh cầu hôn cô vào một ngày mưa rơi xác chết đến.Nỗi lòng.Cầu hôn.Hỏi cưới thì đúng hơn.Cứ rủ xuống đôi sơ mi khiến anh không thể nào nhìn thấu được cảm xúc.Chẳng phải cô đã đổi chiều này quá lâu rồi sao.Đã gần mười năm.Có lẽ.Của chị đổi mới hiểu nè.Vậy mà sao lúc này cô lại thấy đắng cay quá đổi.Được thôi.Em không cần suy nghĩ sao lần này đến lượt anh cảm thấy.Đánh giá của công dân bình tĩnh như thế này.Của nhún vai.Đặt tách cà phê lên bàn.Dậy đi để anh không có cơ hội nhìn ra được sự nhảy dù cố chấp của cô lúc này.Chẳng phải chúng ta đều không yêu nhau.Nhưng quá hiểu nhau hay sao.Khung nhân bốn chỉ cần thiết.Chứ không phải tốt nhất.Ảnh bước đến.Em lấy cô.Cô xuân hồng yến lấy cánh môi mềm để bộc lộ tất cả những cảm xúc.Mâu thuẫn đang tồn tại trong chính bản thân mình lúc này.Giọt nước mắt trượt khỏi mì cay.Rồi súng ảnh môi mặn đắng.Có cần một cái mái ấm.Vào.Có thể cho cổ điển ấy.Chẳng phải đây là kết quả hoàn hảo nhất rồi sao.Chỉ là.Mẹ anh ấy.Không có tình yêu.Cực tất cả hạnh phúc một cách mơ hồ như thế này.Phải chăng cô đã quá buồn.Rồi họ thông báo kết hôn.Trống vắng nhiều khi bắt đầu.Chiều có bước ra khỏi nơi từ áo cưới.Kẻ cho vay cần gió buốt bất chợt lướt qua.Cô bước nhanh qua con phước dài.Muốn nhìn trở về trước khi bản thân đồng tính.Vì lạnh.Bước chân cô bất giác còn lại.Cô nhìn vào trong shop cà phê nhỏ.Như bị thôi miên.Chẳng thể nào giúp nuôi thân mình.Người đàn ông băng chiều vân tỏ ra hối lỗi khi bất đắc dĩ.Không thể cùng cô đi thử áo cưới.Tại sao lại có mặt ở đây.Và bên cạnh anh.Cậu đưa mắt nhìn sang.Không phải cười khổ cho chính bản thân mình.Tại sao.Vẫn là chị ấy.Chị ấy đang khóc.Cô có thể thấy điều ấy qua bờ vai run rẩy không ngớt.Còn anh.Bàn tay vẫn còn trời có đôi tay gầy của củ chi.Đôi mắt anh hoa đỏ.Đau đớn khi nhìn chỉ.Bản thầy cô hết giận rồi lại buông xả.Trở về nhà trong trạng thái của người mẫu chưa.Đêm muộn anh trở về.Khuôn mặt phờ phạc vì mệt mỏi và đau đớn.Anh nhìn cô.Đôi môi mấp máy như có điều gì muốn nói.Nhìn cuối cùng lại thôi.Cả hai người phụ nữ này đều quan trọng với anh.Theo một nghĩa khác nhau.Anh vẫn không thế nào mặc khánh linh.Vẫn không thiên hậu buông được cô.Nhất là khi biết được sự thật đau lòng người ấy.Nhưng với chị loan anh lại được cô quá nhiều.Anh sai đi rồi dưới đây phải trả giá.Anh tìm quên một người nên một người khác.Để giờ đây lại kiến thức cả phải chịu tổn thương.Anh sẽ buông tay em sao.Anh mở miệng.Không thể nào đoán được tâm tình qua tôn trọng nhạt nhẽo ấy.Em.Chị ấy đã trở lại.Câu hỏi mang tính chất.Khẳng định.Anh bước tới trước mặt cô.Siết chặt bàn tay lạnh.Anh từ từ quỳ xuống.Tổng khoáng chất.Của cảm thấy tất cả đều sụp đổ.Những gì cô còn lại chỉ là khoảng không chơi trội không phương.Chúng ta.Không thể bàn chỉ sau vẫn là hôn lễ của chúng ta.Cô vùng khỏi tay anh sập mạng cửa phòng.Tiếng khóc phòng ra từ căn phòng nhỏ khiến anh thẫn thờ như một pho tượng.Lúc này anh mới biết mình đã tổn thương người con gái ấy đến mức nào.Trần đình thành tinh khảo khóc thê lương bằng văn phòng tinh đồ đạc bị ném vừa vẫn không ngớt.Hôm sau.Câu đối mặt với chị.Từ cảm thấy ngạc nhiên khi chính bản thân mình là có thể bình thẳng đến như thế.Cũng đúng thôi.Khi chấp nhận buông bỏ thì cảm xúc cũng trở nên vô tri.Lần đầu tiên cô có thể nhìn chị kỹ như thế.Chị đẹp.Đó là điều chỉnh.Một cái đẹp bình luận.Giận chị mà đằm thắm.Cổng giống cô lạnh lùng gai khớp và đầy kiêu ngạo.Thực tâm của cảm thông với chị hơn là hận thù.Anh đã kể tất cả cùng cô.Chỉ là cô con người số phận người con gái này.Lại chông chênh đến thế.Và.Cô chợt hiểu một điều rằng.Chị chị mới mang lại cho anh cái cảm giác.Muốn trai trở.Bà cũng chỉ có tình yêu của anh.Mới có thể giúp chị xoa dịu tất cả.Cảm ơn em.Chị lên tiếng.Đôi mắt sầm sơn.Tất cả những gì chỉ có thể bày tỏ.Gói gọn cũng chỉ như thế.Chưa bao giờ chỉ muốn phá vỡ những hạnh phúc.Mà anh đang có.Chị những đêm cuối cùng cô gái này lại quay lưng như thế.Chị thừa nhận.Bản thân.Chẳng thế nào có được sự mạnh mẽ như cô.Em chỉ vì bản thân mình.Ninh chữ đánh người thương.Vùng cảnh gửi lá.Đến bây giờ.Em có hiểu điều đó.Cô mỉm cười.Nụ cười vẫn còn đó hát nhạc đau thương.Cơ sở đi.Bên ngoài trời vẫn còn mưa rất to.Nắm bắt đầu về.Xuyên qua màn mưa mỏng tạo nên ánh cầu vồng mỏng manh mà đẹp đẽ.Cầu vồng kia nào khác gì tuổi xuân của người con gái.Cục đẩy cô có bao lần mười năm để mở khoan phí.Buông tay anh cũng chính là buông tha cho chính bản thân mình.Cho những đau thương vẫn của anh bao năm qua được đi đến hồi kết.Hàng nghìn người đàn ông mình yêu đậm sâu.Suốt bao năm đang vội vã sang đường.Nắm chặt lấy tay cô gái từng khiến cô đau lòng đến chẳng thở nổi.Cùng cảnh ấy.Hoa trà ngày chán quá hay đau đầu.Như cô từng nghĩ.Cũng chẳng đủ ý kiến của nhục nhã nhiều ngày trước.Thời trang có được yêu luôn diệu kỳ như vậy đấy.Đi ăn thôi nào.Anh đói rồi.Một giọng nói quen thuộc cất lên bên cạnh.Hình ảnh giật mình.Cô tròn xoay.Người đàn ông đang đứng bên cạnh và chất đường khoảng khoác tay lên vai mình.Giọt nước mắt động lại khi thể cũng bất giác santi.Sao lại đến đây.Vì con người đang khóc.Chàng trai cười cười xoa máy đầu nhỏ của anh.Ăn chẳng người đàn ông tham dự ấy đi cả một chặng đường xa như thế.Đi dẫn mình đi ăn và thực cho đến khi cả hai người trong một quán lẩu cần thơ.Anh có công việc ở đây sao.Không vậy sao anh lại đi.Không mệt sao nãy giờ hỏi anh bao nhiêu câu như vậy rồi chọn hắn đi.Phòng thức cầm đẩy menu bị ăn.Như cũ đi học không được dạ dày em không có vẻ không được ăn quá cây.Vậy anh hỏi em làm gì nữa phòng dung file gọi.Vụ cháy chợ một vài món ăn đơn giản anh biết nhìn anh vẫn phiêu khi cuối cùng anh vẫn.Quyết không chịu gọi cho cô món ăn khoái khẩu.Nhìn cô bé đối diện đang câu có chút buồn thương ngàn nhạc khi nãy vẫn còn vương trên nét mặt đã trả.Phòng cảm thấy hết lòng nhẹ đi đôi chút ít ra đôi mắt kia đã thôi tuyệt vọng nhưng.Ngày đầu anh tìm thấy cô nhưng lại ngày ấy việt nam lại đón phong bằng cái tí.Nhưng khi anh gửi đi chỉ mới ba tháng ngắn ngủi mà anh cứ ngỡ như xa lạ.Nơi vì châu hoàng khải nhắn và gió ấm.Nhuộm đen làn da anh nhưng đã bù lại cho anh nụ cười bình thắng nhất những gì đã qua.Vậy thì hãy cứ để nó lặng lẽ trôi đi bước tìm vài hiệp rồi cũng đến lúc phải dừng lại.Tính điện thoại vang lên khiến phòng giật mình ai lại có thể biết chính.Các lịch trình của anh như thế này lấy điện thoại xa anh nhé.Khi thấy tên người gọi.Anh hai chúng ta có thần giao cách cảm thấy không tiện nói hoàn toàn phòng sạch.Vòng cầu mày phải đưa điện thoại ra xa muốn nói gì.Không theo em bất chợt nhớ đến anh lại gặp được nên như thế này.Cứ nghĩ sẽ lại nghe tiếng thông báo của tổng đài cơ đấy.Bước dài chồng đi.Giọng anh đã đoán về tiết kiệm những thằng nhóc này nếu không có chuyện gì đồng trời sẽ không.Tuổi đến mức nhớ anh chưa gọi đến như thế này.Hơn hai mươi lăm năm lớn lên bên nhau.Nó không hiểu nhau thì thật là buồn cười tối này từ tập một bữa đi anh đã lâu.Mọi người chưa gặp nhau.Được rồi phong cách điện thoại cảm thấy khó hiểu anh biết đã có chuyện gì thế.Chỉ là anh không biết chị ấy phức tạp như thế nào đã lâu rồi chưa gặp.Cách gỡ lừa trẻ nhỏ như thế này mà thằng nhóc cũng nghĩ ra được thì chắc hẳn nó cũng đang ở trong trạng thái không.Đoàn rồi hình như mày một cảm giác lo lắng bất chợt ập đến.Hình này lấy ra điện thoại tìm tên một người muốn nhấn nút gọi nhìn đến cuối cùng lại thôi.Chắc giờ đây thế giới của hai người ấy con có chỗ cho những lo lắng của anh đâu.Nghỉ thế phòng quyết định về nhà anh mệt quá rồi chuyến bay dài còn thêm việc lịch trình máy.Bị hoãn lại.Tại nơi quá cảnh khiến anh mệt vờ lờ.Chứ cứ ngủ một giấc cho lại sức cái đã.Tiếng nhạc sập sình khiến phòng cảm thấy còn mấy dễ chịu.Mở cửa phòng phòng liếc mắt nhìn một lượt tất cả đều đủ.Chỉ thiếu hai người.Nhìn thấy cốc rượu từ tay người bên cạnh.Phòng hồi sức.Đưa mắt nhìn cái cả đã gọi cho mình ban sáng.Dùng mắt để hỏi.Có chuyện gì.Lâu rồi không gặp.Mọi người nhớ anh ấy.Thay vì trả lời anh câu ta lại đánh trống lảng rồi gượng cười.Lâu.bốn tháng trước anh mới tới nhà tôi anh ở đầu hơn cái tuần mới chịu đi.Phòng khám kiểm tra nhé.Bị chậm lời nói dối vụng về ấy.Trước khi cậu ta lại lên tiếng.Cánh cửa được mở ra.Phòng liếc nhìn sang.Đông phương.Cấu tạo ở đây.Phải quay cũng phải phải không.Đột nhiên anh thấy tim mình chứng lại.Không dám cười tự giễu.Thị trà lộc anh vẫn trắng bằng phẳng với anh đã nghĩ.Văn phòng bất chợt lạnh.Mọi người trên lung tung thấy sợ.Có lẽ lần thử thách những lên.Rừng dừa cẩm chỉ nào tin được những gì đang diễn ra.Đông phương.Khánh linh.Không nhìn chằm chằm hai người trước mắt.Từ một.không đến bàn tay đang nắm chặt lấy nhau của họ.Vật giá.Anh cảm thấy buồn cười.chín mươi ba tháng mà vật đổi sao dời đến thế này sao.Thiên an phòng thuốc lên tên cô như một câu hỏi.Cảm thấy tim mình như đau thắt lại.Cậu bé mất tích rồi.Bằng tìm đã cố gắng nhưng chẳng thể nào tìm xa giọng cả gọi điện thoại vang lên.Về mặt tiền lo lắng.Vòng tươi cười đặt ly rượu lên thành từ từ đứng dậy thuốc phẳng nếp nhăn trên trán mình rồi tính.Cường phương.Mọi người chưa thấy căng thẳng chỉ những kỳ thực nhận hàng hài mới có vẻ mặt như thế.Bớt một cái món bài này lớn thật.Đồng phục ngã vật xuống sàng anh hoàn toàn có thể tránh nhưng đã chẳng làm hết.Ảnh bi.Người có lỗi là anh.Em xin lỗi.Hình nền tính giọng nói xuống nước cô biết xin lỗi là cách để nhất lúc này nhưng.Xin lỗi cô chẳng thể làm gì khác.Phòng mở cửa bước ra chỉ để lại một câu duy nhất cho họ.Không đâu.Người tổn thương.Là con bé.Bước chân phòng xiêu vẹo trên con đường dài.Anh không sai nhưng cảm giác vẫn chẳng khác gì người đang trong cơn xem thêm.Đạt hơn hai mươi lăm thăm.Họ lớn lên bên nhau.Đứa trẻ chết trong cuộc tập thể của ngày ấy vẫn xem phong như anh hai.Không chỉ bởi vì anh là người lớn tuổi nhất.Mặc cảm vì mục lẻ là người có thể bình tĩnh.Xử lý mười%.Với bạn khác.Xà phòng là đông phương.Chuột cứ thế để cho tuổi hết phải sắp xếp.Thiên an là cô bé gái duy nhất trong đám bàn thờ.Có lẽ bị lớn lên trong sự bao bọc của những người ăn chay như bọn anh bằng hai từ thuở bé.Anh để mạnh mẽ và bướng bỉnh không ai bằng.Trẻ con vẫn luôn có những nhận định đặc biệt của riêng mình.Nếu như cảnh lớn.Con người ta càng bị thu hút bởi những người khác phái.Tiki còn bé.Chúng ta lại luôn mặc định chứ cùng phái mới có thể chơi cùng nhau.Vì thế ngày ấy anh luôn bị loại ra khỏi nhật phi vụ.Quá sớm phải là ảnh của bạn họ.Vậy mà có một phi vụ nào thím mặt cô.Chỉ bởi một điều đơn giản.Chỉ cần của mẹ nghe cuồng phong.Thì tất cả đều ổn thỏa.Ngày ấy anh chàng chở cô.Tự nhiên như một bản năng.Đi xuống khi bạn anh ấy trở thành thói quen.Thì cũng là lúc anh nhận ra rằng.Ngoài cô anh chẳng còn có thể che chở cho bất cứ ai khác.Vẫn biết rằng cô yêu đơn phương.Bất chấp tất cả.Như con thiêu thân lao đầu vào lửa.Nóng bỏng đau đứng nhưng vẫn bản quyền vì ít ra đã từng được gần ánh sáng.Cô lãng ngày happybank cuộc đời full.Cổng anh lại lặng lẽ đi bên cuộc đời cô.Yêu đơn phương một người yêu đơn phương một người khác là một việc đáng thương đến cỡ nào anh biết chứ.Chỉ là tình yêu nếu có thể khống chế thì đã không còn là tình yêu nữa rồi.Thông báo kết hôn anh đâu đứng nhưng lại thấy nhẹ nhàng.Pizza thì cô đã cho anh lý do để dừng lại.Nếu ngày hôm ấy anh không quá mải mê với những đau thương của chính mình.Thì đã có thể nhận ra được rằng khóe mi của cô có bao nhiêu nặng chiểu.Ăn ngải cứu chiếc rèm cửa sổ để những tia nắng mong manh có thể lành vào sự thanh thiên phần nào cơ sở.Chào buổi sáng đầu đông nơi sứa biển.Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên cô quyết định rời xa gia đình rời xa những điều thân.Đi đến một vùng đất mới.Đề bài những nỗi đau của cô chỉ còn là hoài niệm mười năm đã qua.Thực giống như một giấc mộng đêm hè.mười lăm xoay vần với yêu thương để rồi nhận lại tất cả đau thương.Sự đánh đổi ấy thật khiển biết bao nhiêu.Nhưng cho đến tận lúc này.Cô vẫn không hề hối hận.Cần người ta vẫn thường khát khao những gì.Mà mình không có để rồi khi ngã thật đau trên chính những khát khao ấy.Mới nhận ra được rằng hóa ra điều ấy không dành cho mình cái quan trọng ở đây.Không phải là thỏa mãn.Mà làm kontum.Các item mới có can đảm đi dừng lại.Tiếng chuông cực hot của những người.Hơn hai tháng chuyển đến người này.Đây là lần đầu tiên có người đến tìm cô.Cửa mở cửa.Cô chừng như đi ra mà nhìn anh.Gần như không thể nào tin được.Ăn hack sao lại biết nơi.Coi thánh thức.Chẳng phải em từng nói nếu có một ngày em trốn.Em sẽ đến nơi này để chúng sau.Đã quên rồi.Phòng nhìn bờ vai của cô mà thấy đau lòng.Anh đứng dậy hồi lâu rồi bất chợt nhà về phía.Giang tay ôm chặt lấy cổ phần.Ảnh quả khóc như thối cậu bé dài chân thành tiếng việt vẫn còn đang đứng ngoài cửa cũng chỉ.Mày dính truyện có người đang nhìn.Phỏng vấn về mái tóc mềm mượt mà.Âm cơ bản nhạc vừa đi buổi chiều dành dỗ dành.Ngoan nào.Giọng nói ấm áp ký những nỗi đau tưởng chừng đã ổn định lại lần nữa rất toàn đau đến thấp.Em khóc lắm.Phải không anh.Cực kỳ ngốc.Phòng gật đầu thừa nhận đưa tay lau đi nước mắt trên gương mặt của cô.Nhưng.Em lại không hề sai.Ảnh tiếp tục bổ sung.Khi nào thì anh đi.Ảnh gối đầu lên đùi phong mắt vì khóc quá nhiều đã có chút mệt mỏi.Công việc của anh có thể tự cho về con trai.Vì thế em không phải lo.Ai dỗi mà lo lắng cho anh.Ảnh biểu môi.Đôi mắt gần như đã ngắm lại hoàn toàn.Chị một lúc sau anh đã nghe tiếng thở đều đặn của cô.Đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nhỏ bé.Phòng khám thành thử giày.Phòng ở lại nơi ấy cùng cô được khi anh cảm thấy càng chị người gì mà cứ đi lông bông.Mà lương vẫn cao như ai chẳng bù với cô.Đầu tắt mặt tối tại bệnh viện.Mà chẳng có hết bao nhiêu thời trang để nghỉ.Cô thừa nhận từ khi anh xuất hiện cuộc sống của cô dần trở nên có quy luật hơn.Không cần bỏ bữa thường xuyên chẳng còn thức khuya dậy trễ.Chỉ là anh vẫn không thể nào thắng rồi hết căn bệnh viện cà phê của cô không sáng nào anh không.Chiến lược của trại để chạy bộ cùng anh trên con đường thoáng bùi mạnh của gió biển.Đêm ảnh chảnh chó.Không hiểu sao dạ dày lại đau quá đổi.Dạ dày của cô không tốt không phải là chuyện mới mẻ gì nhìn đầu như thế này thì là lần đầu.Tôi cảm thấy khó thở cảm giác như tuyết nhớ đến nơi ảnh của liền người về phía.Tôi với lấy chiếc điện thoại.Một lúc sau mới bắt máy giọng nói mệt mỏi hết tiền gái ngủ anh chỉ mới hết vừa chợp mắt thì thôi.Anh hay.Ảnh những ra lúc này trong tâm tưởng khô chứ tồn tại có mỗi tên anh mà thôi.Phòng khẩn nhựa bật dậy thức thì khi nghe giọng nói không ra hơi của cô.Em thế nào.Em đau quá.Nói chuyện với anh học phần vượt qua cửa hết rồi chị sang nhà cô tất cả những gì.Cảm nhận sau đó điều rất nhạt nhòa.Của chị bí đỏ đã đưa cô đến bệnh viện.Thế giới của cô khi ấy trở nên trắng xóa ngoại hình ảnh và âm thanh của phân khi không còn lại bở.Cứ điều gì.Đến khi cô tỉnh lại thì đã chiều hôm sau.Để xem em còn dám lấy cà phê nước hai mươi phòng cáo tỉnh lên.Hình ảnh được thoát mình sang lại giữa như thế.Em là bệnh nhân đấy.Ảnh cử nữ.Phòng không nói gì nữa.Chị sẽ gửi cho cứ số chẳng thèm hàng tới người khiến người ta điên tiết khi nữa.Em xin lỗi.Em sẽ không như thế nữa anh vẫn bất động quyết định mặc kệ cô.Anh hay anh lên tiếng giọng nói đám thường hình gấp bội phần bật đèn pin.Đưa tay vuốt lấy sợi tóc phương trên hacker.Nhà trọng lên tiếng.Anh đang rất lo.Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến hocmai tài sản cô biết lần này mình đã khiến anh hoảng sợ rồi.Đêm khuya vắng lặng lẽ ngồi bên giường cơ tay nhẹ nhàng chạm đến vợ.Đánh mắt thoái về mệt mỏi.Đã có khi anh từng nghĩ chỉ cần được bên cô chăm sóc cho cô như thế này là chuẩn.Vậy mà chiều đây khi ngồi bên cô như thế nào.Anh hiếu rằng mình vẫn từng nhiều hơn thế nữa.Không biết gì hết có gọi là tham lam hay không chỉ biết rằng.Được các câu ấy tôi như chất gây nghiện.Tưởng chú.Tưởng trước mộ.Chiếm lấy anh.Hình ảnh chẳng thể nào thoát ra nổi.Hình ảnh.Cứ như thế này anh sẽ không ngăn nổi mình mất.Em dùng suốt mười năm để yêu cầu ấy trong khi anh lại dùng hơn cả mười năm chỉ để quên.Vậy mà đến cuối cùng.Anh vẫn thua như thế.Phòng sĩ lại gót chân cho cô ngắm thật lâu khuôn mặt đã cắt rất sâu trong lòng.Tùy tay vuốt nhẹ mái tóc mềm.Kim long trắng đẳng phần cuối xuân.Đến chỉ cần chạm đến đôi môi hay còn cái người kia ảnh bất chợt trở người.Thông tư cổ.Ghét anh đến vậy sao khi ngay cả trong vô thức.Bán hàng của cô vẫn từ chối anh có lẽ vì công dân quá tối nên phòng.Thế nào thấy được giọt nước mắt của trường khi đôi mi đang nhắm chặt.Ngày.Phần hai.Không giật mình nhìn cô gái trước mặt đang tròn xoe có vẻ không hài lòng hiện.Trên khuôn mặt.Phòng bật cười.Sao nào.Sao anh không ăn sau lại những người như thế nhớ lại một vài chuyển.Thôi không cười cười cái điệu cười nhã lớn quen thuộc mà mỗi khi thấy là anh lại chẳng.Hỏi thêm điều gì nữa em ở đây làm gì.Vòng vừa sạc khỏi nhà đã thấy anh đứng thấy trong tay mang theo dính kính đồ đạc.Anh đi làm sao.Anh tròn mắt hỏi với cái thế anh và theo cặp sách.Ừ anh phải sàng ngoài về đưa chìa khóa cho em.Anh chia tay xa làm gì.Vòng đeo tay dây giày huyệt thái dương cảm thấy từ khi ra viện cô bé này càng nước càng.Nó hiểu giận nhà giúp anh coi như là trả công ty.Nhìn đôi mắt sáng của cô cho biết giờ có từ chối đến mai cũng chẳng được vào lúc này.Con đang vội nên miễn cưỡng đưa chìa khóa cho cô nhớ.Đường đến bệnh mệt quá đó anh xóa nhé mấy đồ nhỏ rồi đi thẳng.Nhìn căn nhà miễn cưỡng có thể gọi là gần cành khế lắc đầu đàn ông.Nhanh hết đến đâu cũng chẳng thể bằng phụ nữ ánh sáng tây áo đen bắt đầu công cuộc dọn dẹp.Làm việc của anh mới đúng là thiên đường bừa bãi cụ thể bắt đầu phân loại rồi sắp xếp lại tất.Một cuốn sổ dày rơi vào tầm mắt qua cầm lấy lực ra được.Trang đầu tiên.Cô bật khóc nếu như mình hôm đó những lời anh nói cô đã có thể xem như.Mở bài của chính mình thì lúc này đây lại là hiện thực mà chẳng thể nào có thể chối cãi.Cuộc tổng biên phòng có thói quen này từ bao giờ chỉ biết nhập đề cuốn sữa là hình ảnh.Sinh động trong từng bước giải pháp hóa của cười cô các cô bướng bỉnh.Yêu thương.Dường như anh chưa từng bỏ qua một cảm xúc nào của cô.Đây có thể xem như là nhật ký của anh không.Nhật ký bằng hình vẽ.Anh điên phòng làm việc cho anh phần vội vã quay lại.Anh đang trên đường thi trượt nhưng hết đến công sở vẫn còn nằm trong phòng.Điện trở về nhưng mà hình như đã chậm mất rồi.Phòng ảo não vào đầu hơn tất cả sự khoảnh khắc khi bị phát hiện.Là nỗi sợ nếu như thế này anh sẽ mất cô sao.Anh hay anh lên tiếng rằng vẫn toán trước nức nở.Ừ.Thì ra.Kẻ ngốc nhất.Không phải em.Cũng trắng vai đông phương.Mà chính là anh thấy.Chồng đi công tác.Đồng hồ sau khi ăn phát hiện ra bí mật của anh.Anh đã từng nghĩ rằng.Mình khiến anh khó xử.Mình không mới chọn cách rời đi đột ngột như thế.Anh chỉ để lại cho anh lời nhắn qua mảnh giấy nhớ.Ráng ngay cửa ra vào rồi đi.Bất giác.Anh thấy lòng mình chùng lại mà chẳng hiểu nguyên nhân do đâu.Những ngày này anh vẫn đi đi về về.Một mình như trước kia vẫn thế.Vẫn một mình chuẩn bị bữa tối.Một mình ăn rồi giận về.Giải trí bằng dubai chương trình nào đó.Nghỉ ngơi.Sáng hôm sau lại bắt đầu vòng quay thường nhật.Vậy mà vẫn cứ cô đơn đến lạ.Ảnh tự hỏi chị bấy nhiêu thời gian thôi.Mà phong đã khiến nhịp sống của cô đổi khác thế sao.Nhìn căn nhà ngập để tránh hình của anh từng chiếc ghế hết anh vẫn hay ngồi vừa trò chuyện.Anh vừa đi tây thanh thoát trên bàn phím để hoàn thành công việc từ chiết cành trần anh vừa chọn.Cho hình hộp thi giúp anh.Bỗng nhiên anh thấy nhớ không.Và đáng sợ hơn cả.Là những chai được nỗi nhớ này.Hoàn toàn.Mang một ý nghĩa khác.Rảnh gọi cho anh.Cuộc gọi đầu tiên kể từ ngày khó xử hôm ấy.Khi những những cuộc gọi của cô.Như chìm vào lặng thinh.Bị ăn chẳng nhấc máy.Nghỉ ngơi hồi lâu.Anh chị và vợ.Sắp xếp hành lý.Trở về nơi ở sau một ngày dài bôn ba phần có cảm giác như mỗi bộ phận trên cơ thể mình đều.Giải bài công đoạn đường nhằm tạo nên những vệt sáng loan lửa trên đường lên bóng dáng.Cua đá.Phòng khám lại.Anh cứ đứng làm hồi lâu như thế nhưng muốn xác định vì bản thân có hoa mắt.Vì quá mệt hay không.Vừa cảm nhận được ánh nhìn.Ảnh ngước lên.Mỉm cười khi bắt gặp phải không mang trên khuôn mặt ngàn năm chẳng đổi kia.Ăn bước từng bước chậm chạp về phía anh.Trồng cây chính phòng lại chẳng thể kìm được bước chân thì một gấp gáp của mình.Hồng cô ấy thôi phải hôn cô ấy thôi dù sau đó có xuống địa ngục cũng chẳng sao.Dòng suy nghĩ ấy chiếm hết cả tâm trí phòng.Cứng đầu óc anh như mù mỹ.Chẳng biết ai là người bắt đầu.Chi tiết kia lấy lại được chút tỉnh táo.Anh thấy mình đang nằm trọn trong vòng tay của anh.Vẫn mãi mía không thấy cơ thể của cô.Ảnh bức thư.Thẻ dùm.Phòng bật cười.Tiếng gửi trầm thắp kính tìm anh sang nước vì quyến rũ.Anh đặt ngủ không nên tránh cô.Lên đôi mắt anh vẫn thành thương nhớ.Có nên cánh mũi xinh xinh lên bờ má mềm mại.Rồi trở về với đôi môi đỏ mọng.Được không em.Anh thì thầm vào tai anh.Anh nhìn sâu vào mắt xong.Đưa tay vuốt và khuôn mặt mà cô luôn nghĩ rằng quen thuộc đến trắng thế nào quen thuộc hơn.Kiếm xúc cảm đang chảy tràn trên khuôn mặt anh khiến anh bất giác muốn khóc.Gương mặt ấy.Trứng người hôn lên đôi môi của anh.Được mà.Anh thở thế.Mẹ ơi tiên có cử hay nhảy nhẹ cùng giọng nói đừng nước của con trẻ tiêm phòng.Ảnh gái ngồi hội đưa tay cầm chiếc đồng hồ bên cạnh.Hiểu rồi xong phòng chửi lần nữa rồi trời khỏi giường không quên kéo chân là giúp.Hồng bình chánh qua.Lên trước bụng tròn rồi mới ra khỏi phòng.Fpt tâm lý con trai.Bảng cân để mẹ ngủ thêm lát nữa nhé.Bạn chút nữa chú phương và kim linh sẽ mang em thở đến phải không.Cảm nhận hào hứng thổi đúng rồi chàng trai khi ấy cần chồng em thở giúp chú thím nhé.Restaurant mở mắt với cánh cửa vừa đóng vào diễm cười khi nghe đoạn.Điện thoại của hai người đàn ông và cô yêu thương.Lại nằm nằm nữa quay thịt.Tôi đã tự hỏi rằng liệu ngày ấy quyết định của cô có khi nào là sai lầm nữa không.Một lần vấp ngã kiến của sợ đến lúc này những gì có thể.Cảm nhận chỉ có hạnh phúc và mãn nguyện.Bên phòng cường mới hiểu trên đời này hóa ra vẫn tồn tại một loại tình yêu vị tha.Làm bao dung như thế hai mươi lăm năm bên nhau ba năm dành.Nhau những tập mừng rồi bốn năm vợ chồng nhiều khi anh đã đùa với cô hằng.Ở đây bên nhau hơn nửa đời người.Năm tháng ấm êm.Để người hoa trang.Cũng chỉ cần như thế.Thì con gái ai cũng có thể quen nhìn những người phụ nữ xung quanh mình rồi vẫn vô tự hỏi.Cuộc đời người phụ nữ.Lúc nào chị cũng quen với việc ra chồng chăm con.Nhưng đến một lúc nào đó sẽ báo trên fan và bác giáp thì mới chợt hiểu ra rằng.Massage các tưởng chừng như quỳnh bên ấy lại là hạnh phúc.Với cô anh không chỉ là chồng mà còn là người yêu là người thương.Bên nhau quá lâu mới nhận sai được nhau hạnh phúc lúc này mới trở nên thiêng liêng như thế.Nhìn hai cha con đang cùng nhau chơi bóng trước sân anh cảm thấy biết ơn biết ơn tất cả.Biết ơn những gì đã qua biết ơn cả những tổn thương ngày ấy bởi như tất cả những điều ấy.Đã mang đến cho cô anh.Người thương của ngày hôm nay.Bạn vừa lắng nghe phần cuối thế của truyện ngắn quần tài người lạ giữ lấy người thương.Chả diên vỹ nếu bạn có những tâm sự sáng tác muốn chia sẻ thêm khóc.Mời bạn truy cập vào website blog edu.vn đăng nhập và gửi tay.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất trên website.Mắt fado.vn.Đặt tên youtube.com.Yêu blog radio.Đừng quên tên khác từ nhóm sản xuất và fanpage facebook.com yêu club.Hoặc facebook.com.Yêu blog radio.Chương trình được thực hiện bởi hàng.Về những sản xuất rất radio.Với dòng.hai mươi chín.Xin chào tạm biệt.Vải hình gập. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com