Cánh Cò Cõng Nắng Cõng Mưa - Radio Tâm Sự Đêm Khuya Số 16-

cánh cò cõng nắng cõng mưa - radio tâm sự Đêm khuya số 16-

Cuối tháng sáu.Tiết trời chuyển mùa.Mưa tầm tã và dây dẫn như những lời chú ấu mơ của mẹ.Những giọt nắng bên lại cả một khung trời thương nhớ cho mây.Nỗi buồn cứ đầy vơi.Theo những giọt buồn bên khung cửa sổ.Lại nhớ về mùa thu.Vu lan sắp về.Mưa ngâu là nặng hạt là gì.Mẹ tôi vẫn tần tảo mưa nắng thương con.Mỗi lần mưa là tôi lại buồn.Một nỗi buồn không tên.Như thổi vào mồm tôi từ bao giờ.Nó bắt đầu từ lời chúc của bà của mẹ tôi.Thầy của những văn phẩm sâu thẳm trong dòng chảy luân hồi của kiếp người.Có lẽ thế.Bà mẹ nuôi tôi phức tạp hơn những đứa trẻ khác.Các từ vựng nói.Mẹ nuôi mày bằng nuôi năm ở trước.Sự vất vả.Mà tôi vẫn thường nghe.Khi còn là đứa trẻ.Tuổi thơ tôi làm lũ theo những câu chuyện của bà.Của mẹ.Những câu chuyện về bà nội tôi.Người.Mà chẳng bao giờ tôi có thể gặp.Hình ảnh về bà nội tôi.Chị đến từ những câu chuyện của bà ngoại của mẹ tôi.Vậy em gái.Một người phụ nữ tảo tần .Những nhà.Ba thương con.Một người mà tôi luôn lấy làm tự hào.Vì đã hun đúc lên những vẻ đẹp trong tôi.Mỗi khi tôi có dịp về thăm quy bà.Chỉ cần người là nhìn thấy tôi.Là họ biết tôi là cháu của bà.Lớn lên theo những câu hát ru của bà ngoại.Những lời ru ngọt ngào của bà.Cách thổi vào hòn tới những thắt cổ.Những từ tạo nắng mưa của một người phụ nữ xưa.Cậu ơi cái cò mày đi ăn đêm.Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao.Để mỗi lần nhớ lại.Là tôi không khỏi rơi nước mắt.Người phụ nữ đã yêu thương tôi.Bằng những tác cơm.Bằng test mở lái xe.Bằng những con cua con cái của những năm tháng nhục nhã.Người ủ ấm cho tôi bằng những chiếc ổ rơm ở đại.Bằng những câu chuyện của ngày xưa.Cái ngày ấy giờ đã xa lắm rồi.Còn mẹ tôi.Người đã cho tôi một chữ tình yêu.Sư tử hào và cải long.Có lẽ.Vừa thấy được trong mắt tôi những tháng ngày ngọt.Thơ ấu.Của những vất vả.Xin người yêu tôi bằng tất cả những gì người có .Với người.Tôi luôn là số một.Là nơi người đặt trái tim mà.Gửi tâm tình với tôi.Tìm những tháng ngày vất vả.Khi có chữa tôi.Những ngọn núi chảy đầy cỏ tranh vào mùa thu mà người đi cắt đợi.Tôi.Tôi luôn được mẹ kể từ những câu chuyện huyền ảo.Những khúc hát ru.Những thứ kỳ bí của đồng quê xào xạc.Tải những câu chuyện.Để một thời con gái.Người yêu tôi.Bằng những củ khoai củ sắn.Giấm muối.Những ngọn cao lanh mùa mưa dầm.Tất cả bằng những miếng thịt dấu dưới đáy bát.Những thánh nhảy đôi dép.Một chữ tình yêu mà đi hết cuộc đời này.Tôi cũng không trả hết.Để mọi chia chiều mưa.Tôi lại buồn.Bí mật.Trên những nhớ nhung tư.Lo lắng về những.Nhận thức và cả của người.Về mái tóc pha sương.Đã bắt đầu những sợi bạc.Mà những nước vô tình.Tớ mới nhớ ra.Có những lúc con quên màu tóc mẹ.Suốt một đời dãi nắng dầm mưa.Cậu ơi cái võng đong đưa mẹ đi tát nước giữa trưa nắng vàng.Có những.Công vinh nhìn dáng mẹ.Chụp hình hiểu nhầm.Bước vào đời.Có những.Thông qua những áo mẹ.Trực.Đức quán gánh chiều đông.Hát khúc ca.Two hour mình có mẹ.Một ngày kia lặng lẽ bên cuộc đời.Cánh cò cõng nắng.Tổng mưa.Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió sương. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com