Chỉ Yêu Mình Em - Tập 5 - Truyện đời Thực 2020 _ Mc Anh Sa

chỉ yêu mình em - tập 5 - truyện đời thực 2020 _ mc anh sa

Xin chào tất cả những thính giả của chợ tình.Rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn vào khung giờ phát sóng quần thuộc hai mươi giờ mỗi tối và ngày hôm nay thì chúng ta sẽ.Tục đến với thực lâm của bộ truyền chỉ yêu mình em.Quý vị thân mến chàng thiếu gia doãn khanh nguyễn con trai của đại gia hoàng gỗ nổi tiếng dưới đây là bắt.Lập nghiệp ở trên đất pháp.Và cô tiểu thư của nước pháp cũng đã để mắt đến anh.Vợ tập truyện này.Bữa về tình cảm đơn phương dành cho khang vẫn nhiều năm.Mpba đã lập nên một kế hoạch để buộc khánh viễn ở bên cạnh cô.Vậy thì kế hoạch ý là gì và liệu rằng quỳnh chi cô gái đã trót mang thai đứa con của khang viễn.Gặp lại được anh ở đức pháp hay không chúng ta sẽ cùng đến với nội dung chi tiết của tập truyện này.Và.Những hành tinh giản được yêu mến làm sao cũng như chợ tình.Thì quý vị và các bạn đừng quên nhé phân biệt chợ tình ở trên facebook để theo dõi anh xa cũng như là những thông tin hấp dẫn.Các nữa cần ngay bây giờ không được quý vị và các bạn trẻ lâu hơn chiều dài cổng đến với nội dung chi tiết.Tập năm của bộ truyền chỉ yêu mình em tác giả thanh niên qua phần diễn tập của ánh sáng.Giải pháp công tác chuẩn bị thành lập công ty của khang viết những tưởng chị.Một tháng.Nhưng lại đúng vào kỳ đi thực tế của sinh viên năm thứ hai.Hình nền mọi việc phải tạm gác lại.Trong thời gian đó.Anh đã tranh thủ học hỏi thêm được rất nhiều kinh nghiệm kinh doanh.Và tìm hiểu thêm về thị trường pháp.Chuẩn bị cho việc thành lập công ty.Biết việc khai trương công ty của con trai tạm hoãn thích nhưng cặp vợ chồng trai tài gái sắc.Minh hằng.Lệ thủy vẫn sang pháp du lịch.Có thêm những góp ý của ba minh hoàng.Khang vĩnh nhiều hổ mọc thêm cánh.Ảnh rất hào hứng trước những dự định mới.Ngôi nhà ở ngoại thành paris mấy năm nay chỉ một mình khang vẫn đi về .Giờ đây lại tràn ngập tiếng cười nói.Vào một buổi sáng chủ nhật sau khi đi thực tế càng vẫn đang vui và đánh cờ với ba minh hoàng.Thì có tiếng chuông cửa.Lệ thủy lúc này vừa mở cửa bống bắt gặp một cô gái với mái tóc màu hạt dẻ xinh xắn.Hai lúm đồng tiền.Lệ thủy mỉm cười.Cháu hỏi ai vậy.Avatar nổi tiếng việt bậc ba.Dạ cháu hỏi rõ nạ.Lệ thủy bật cười nói có thể nói tiếng pháp với cháu mà.Cháu vào đi sang viễn đang ở trong nhà đi.Nói rồi lệ thủy nói vọng vào sang viễn.Có bạn của con đến chơi này mpba là vui vẻ đi vào đặt một giỏ hoa quả lên.Và nói bằng tiếng pháp.Cháu nghe nói của chú sang chơi nhưng mà bận quá thế nên chưa có dịp đến trả cô chứ.Hôm nay là ngày nghỉ.Thế nên chồng mới đến được à.Lệ thủy vừa gật đầu vừa cười trong lòng thầm đánh giá cô gái trước mặt có vẻ nha.Cô bé xinh đẹp này để ý cảm biến là con gái phá.Nhưng lại có lối ăn mặc khá kín đáo và giản dị đúng lúc đó chàng vẫn vừa đi ra.Tempura.Sao cậu biết tớ ở đây về thì giờ đây là lần đầu tiên cô bé đến ngôi nhà này.Này thì có bán ngàn cười.Thế cậu quyền tớ là dân bản địa.Muốn biết chỗ cậu ở thì có gì khó đâu.Khánh vẫn quay sang mẹ giới thiệu.Mẹ ơi.Đây là mpba.Bạn học của con đi.Lệ thủy gật đầu .Hai từ bạn học.Đã chứng minh rõ ràng.Càng viễn không thể có tình ý gì với cô gái kìa.Avatar là không rõ tiếng việt lắm nên chị hiểu rằng khanh viễn đang giới thiệu mình với mẹ của anh.Thôi.Lệ thủy lúc này vội đi.Thôi được rồi.Cháu vào nhà đi.Annabelle rất tự tin chào hỏi và trò chuyện cùng với ba mẹ của khánh viếng.Quan sát ánh mắt của cô gái pháp nhìn con trai.Minh hoàng cũng dễ dàng nhận ra.Một tình cảm hơn cả mức tình bạn trong đó.Cô bé ăn mặc theo phong cách kín đáo của người phương đông.Dù trông rất quyến rũ.Nếu không có mái tóc màu hạt dẻ và đôi mắt xanh.Thì nhiều người sẽ nghĩ đây là một cô gái châu á xinh đẹp.Buổi trưa hôm đó em ở lại dùng bữa cùng gia đình của khang việt.Cô bé rất tự nhiên.Như đã quen biết mọi người từ lâu.Mình hoảng bắt chim.Bố mẹ của cháu làm nghề gì thế.Annabelle vừa gấp miếng xà lách bỏ vào bát vừa nói.Dạ bố mẹ cháu tập đoàn kinh doanh nội thất à.Bố cháu chắc cũng chẳng tuổi như chúng.Vậy sao.Máy chiếu có thể biết tên của bố cháu được không.Giải thích nhìn già.Bố cháu là peter.Chủ tịch tập đoàn onduline.Hóa ra bố cháu từng là bạn làm ăn của chú đấy.Cụ làm mấy năm không gặp rồi.Chú bảo sao cơ.Hai người là bạn à.Như thế thì tuyệt quá.Mpba càng say sưa trò chuyện với ba cuộc kháng viêm.Trong lòng của cô dâng lên một cảm giác sung sướng khó tả.Phải chăng khi bố anh và bố cô là bạn.Cô lại có cơ hội gần anh thêm một chút.Vậy nên dán à.Em sẽ chinh phục được anh.Dù trái tim của anh có làm bằng băng.Em cũng sẽ khiến nó tan chảy.Lệ thủy lúc này cũng góp vui và câu chuyện.Cháu xinh đẹp như vậy thì chắc đã có bạn trai rồi nhỉ.Cô bé lúc này sẽ đỏ mặt nói.Dạ.Cháu chưa.Cháu.Chỉ thích làm con dâu việt nam thôi.Còn nghĩ bằng chân cũng đoán được ý tứ trong câu nói của cô bé.Clip thấy mặt của con trai thơ lộ rõ và không quan tâm.Lệ thủy lúc này đổi chủ đề.Cháu học thạc sĩ và tiến sĩ cùng khang viết nhà cô sao.Annabelle là gật đầu.Dạ vâng ạ.Cô vương.Có đồ ăn ngon thật đấy.Cháu cũng thích món ăn việt nam.Hôm nào có dạy cháu với nhé.Lệ thủy lúc này cười tươi.Cho biết cả họ của cô sao.Tất nhiên rồi.Cô rất sẵn sàng.Thế hôm nào cô sẽ dạy cháu nhé.Đến buổi chiều.Anabela xin phép ra về.Khang vĩnh tiến của ra cửa.Vừa vào đến nhà đã nghe tiếng bạn vàng nền.Khang tiến.Con và cô bé đó là thế nào thế.Khoảng vân lúc này trả lời ngắn gọn.Chúng con là bạn học.Lệ thủy lúc này nhìn thẳng vào mắt của con trai.Không nhận ra tiền giả dối nào lên nói.Mẹ thấy cô bé cũng ngoan ngoãn.Bà mẹ không ngăn cản con yêu đương.Tuổi con có bạn gái cũng không sớm nữa.Và lại trong cách nói chuyện thì có vẻ như.Còn bé cũng rất là mến còn đây.Khang vẫn tỏ vẻ không quan tâm lắm đến những gì vừa nghe.Cái đó thì còn chịu.Con chỉ xem mpba là bạn thôi.Không hơn không kém.Thế vợ lúc này định mở miệng chết vẫn còn trời thì minh hoàng lên tiếng.Em hỏi công tôn thế à.Yêu đương thì không kể tuổi tác.Không về sớm hay muộn.Em để cho con tự do tìm hiểu đi.Lệ thủy biết tính của con mình.Khang vẫn không biết nói dối.Từ nhỏ.Cô đã dạy thằng bé không được dối trá.Thế nhưng với những nỗi lo toan của một người mẹ.Cô vẫn muốn khánh vĩnh.Ở nơi xứ người có ai đó bên cạnh bồ bạn chia sẻ.Minh hoàng lúc này cắt ngang lời vợ.Lục lại càng vẫn câu nói.Còn cần anh đến xem lại địa điểm khai trương công ty.Em ở nhà chuẩn bị bữa tối đi.Vợ con anh đi một lát sẽ về ngay được không.Lệ thủy cảm giác trưởng không muốn nhắc đến chuyện vừa rồi.Nếu cứ cố lùng chuyện ra.Khùng khảo ông chồng quốc dân của cô.Lấy im lặng đến một quán bar ở đó để tránh mặt cô.Và nghĩ đến cảnh với cô gái tôi.Hộ khẩu nguyễn minh hoàng.Lệ thủy lúc này chọn cách ngậm bồ hòn làm ngọt.Cây gật đầu nói.Thôi được rồi.Thế bà con của anh đi cẩn thận nhé.Còn khang viết.Biết người ba quốc dân đã mở đường cứu sinh cho mình.Khỏi cuộc chất vấn của mẹ nên cười rất tươi.Dạ vâng.Con và bà sẽ về sớm.Trả bà lại vẹn toàn cho mạng ngay.Lệ thủy lúc này lượng con.Đúng là khéo mồm.Tôi đi nhanh đi cho tôi nhờ.Mình hoàng lúc này thơm lên trán vợ như thường lệ giờ cũng khang diễn ra xa.Tại một quán cà phê sang trọng.Sự xuất hiện của hai người đàn ông việt nam thu hút những cô gái ở nước ngoài.Bởi vẻ cao to.Khá lạnh lùng và nam tính hút mắt.Minh hoàng vừa khuấy cốc cà phê đen vừa nói.Khang vĩnh.Bà thế của bà ý còn đấy.Nhưng mà bà luôn tôn trọng quyết định của con.Còn biết ạ.Cảm ơn ba.Cô ấy của vũ nam là trợ lý của con.Khóa thông minh.Năng lực lại là người pháp.Tiền thưởng giúp còn giải quyết thủ tục giấy tờ.Con chỉ xem cô ấy là bạn thôi.Minh hoàng nhìn con trai rồi hỏi.Còn vẫn còn tình cảm với mình thì sao.Bà.Còn chưa bao giờ quên được cô ấy cả.Những con sợ ảnh hưởng đến việc học tập thi cử của quỳnh chi.Giờ này.Trang sắp có kết quả du học rồi.Còn hi vọng cô ấy sẽ đến pháp lúc đó.Mình hỏi lúc này đặt tay lên bàn tay.Đan những ngón tay vào nhau rồi nói.Từ ngày đó.Hơn một năm trời trôi qua.Không thấy ai tìm đến nhà mình nói về sự việc đêm hôm ấy cả.Bà nghĩ đã đến lúc con mở lòng với quỳnh chi được rồi đấy.Khánh nguyễn nặng tình.Trong lòng của anh.Hình ảnh cô gái thánh thiện trong tà áo dài trắng và ánh mắt chồng vào.Nụ cười tỏa nắng.Đang hiện lên mỗi lúc một giờ.Lễ thành lập công ty panasonic.Thu hút đông đảo giới doanh nhân pháp và báo chí.Không chỉ bởi sự có mặt của peter và hoàng gỗ.Hai doanh nhân đã một thời làm mưa làm gió tại thị trường pháp.Mà còn bởi giờ đây là công ty có quy mô đầu tiên được thành lập bởi các bạn trẻ.Đang học tiến sĩ.Giảm đèn bản sắc việt.Tung ra thị trường quốc tế.Đặc biệt tổng giám đốc công ty lại là một chàng trai lạnh lùng làm tính và quyết đoán doãn khánh.Ngay cả tên của công ty.Brother nghĩa là độc đáo chưa từng có.Cơm đại thu hút giữa báo chí.Người ta kỳ vọng vào những sản phẩm đặc sắc được tôi luyện bằng nhiệt huyết trí thức.Của tuổi trẻ cùng với những nét văn hóa truyền thống lâu đời.Những nguyên liệu bình dị từ cây tre việt nam.Loại cây tượng trưng cho sức sống bền bỉ.Ý chí kiên cường của con người việt nam.Lễ ra mắt công ty diễn ra tại một khách sạn lớn của thủ đô paris hoa lệ.Vợ được trang trí vô cùng bắt mắt.Dọc theo lối đề là các mẫu sản phẩm đèn lồng của công ty được treo theo phong cách nghệ thuật.Tạo nên một không khí dần gian của làng quê việt nhưng cũng rất sáng tạo và độc đáo trên những bàn tiệc.Được bố trí theo hình chữ s.Giờ nghĩa và thìa.Đây là các sản phẩm từ tre.Thân thiện với môi trường.Tạo nên một diện mạo hấp dẫn.Cách mời đều là những tên tuổi có máu mặt trong làng nội thất.Tất nhiên.Chồng việc này có sự nhúng tay của hai nhân vật.Peter.Bố của annabelle và hàn quốc.Bài của doãn khánh vĩnh.Mọi người đều trầm trồ với ý tưởng của những cuộc cậu sinh viên trẻ tuổi.Và lẽ dĩ nhiên.Buổi ra mắt này.Không thể thiếu phóng viên từ các tờ báo lớn đến tràng tiền.Trước khi buổi lễ bắt đầu.Một số phóng viên trang chủ phỏng vấn minh hoàng và ông bạn của peter.Tưởng chị.Trước hành động đã có rất nhiều ảnh hưởng về mặt ý tưởng kinh doanh cho con trai.Trong việc thành lập công ty.Khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ như vậy.Mình hoàng lúc này công khóe môi cười.Cảm ơn câu hỏi của bạn nhé.Chắc là bạn chưa tìm hiểu rõ về con trai của tôi.Một chàng trai xuất sắc như vậy.Thi đấu cần ý tưởng kinh doanh từ tối.Nếu xét về tuổi đời.Thích kinh doanh dù có lúc từ một canh bạc.Nhưng có khi lại là một mảnh đất màu mỡ.Để ươm mầm cho những cây cổ thụ sau này.Tôi tin rằng con trai của tôi.Là một mầm cây chắc khỏe.Brazil lực tâm huyết của khang viết và những bạn trẻ.Tôi luôn ủng hộ con trai của tôi.Trên thương trường khang viễn là khang vĩnh chứ không mang cái danh con trai của hoàng gỗ.Anh chàng phóng viên hồi sức người trước khi thế của người đàn ông đứng trước mắt của mình.Mới vào làng báo nhưng anh chàng người pháp này từ lâu đã nghe rằng của trịnh minh hoàng.Một cậu du học sinh ở pháp.Cách đây gần hai mươi năm.Đã từng thành lập công ty.Và thổi bùng nhiệt huyết kinh doanh trong giới sinh viên pháp thời ấy.Lời người đàn ông ý đã hơn bốn mươi tuổi.Thế nhưng phong độ vẫn một nghìn.Tưởng rằng cậu con trai được ba hậu thuẫn đằng sau.Nhưng theo cái cách mà người đàn ông họ trịnh kia nói.Thì dọn hàng viễn.Quả thực là một làn gió mới trong giới kinh doanh tại pháp.Anh chàng phóng viên việt đầu cảm ơn minh hằng.Rồi chiếc micro sang peter.Tưởng peter.Từ người nói con gái cưng của ông cũng là bạn học của cậu rón là một trong những thành viên sáng lập của công ty.Ông cứu hộ annabelle.Bởi cô ấy từ chối tiếp quản tập đoàn của gia đình mà lại lựa chọn tự lập kinh doanh với những người bạn của mình.Lúc này thì peter cười nói.Tuổi trẻ thì phải xông pha.Như thời của tôi và ông trịnh đây thì cũng như vậy.Tràn đầy nhiệt huyết.Bây giờ chúng tôi có tuổi rồi.Các cô cậu sinh viên sức trẻ tài cao.Chắc chắn sẽ đem lại một diện mạo mới cho kinh tế nước pháp.Tôi luôn ủng hộ.Dù là con gái duy nhất của vợ chồng tôi.Cậu phóng thì đấy gật đầu một thoáng ngập ngừng rồi hỏi tiếp.Chúng tôi có nghe nói cậu rón và cô amateras.Cũng là một cặp trời sinh.Có phải là hai ông sắp kết tình thông gia không ạ.Mình hoàng lúc này cười lớn.Có vẻ như là anh bận đi hơi xa vấn đề rồi đấy.Tôi xin phép trả lời.Hiện tại thì tôi và peter là bạn là những người bạn tốt.Còn chuyện riêng tư.Tôi luôn tôn trọng quyết định của con trai.Truyện tình cảm.Không thể nào gượng ép được.Ở một góc khác.Dọn kháng viêm.Hai tay đút túi quần mỉm cười trước màn trả lời phỏng vấn xuất sắc.Của người ba triệu minh hoàng.Lúc đó ở việt nam.Vào khoảng hai giờ chiều.Quỳnh chi đang say sưa cắm hoa.Còn một thời gian ngắn nữa thôi.Cô sẽ sản phẩm.Cái nền tranh thủ hướng dẫn em gái.Các kiểu dáng cắm hoa độc đáo để thu hút khách hàng.Giờ này quỳnh hoa đang ra ngoài lấy thêm hàng.Quỳnh chi vừa cắm hoa vừa bật tivi lên nghe bản tin kinh tế.Bỗng nhìn bên tay của cô truyền đến giọng nói của người dẫn chương trình.Hôm nay con trai của chủ tịch tập đoàn hoàng.Trần minh hoàng của một số bạn học tổ chức lễ thành lập công ty tại paris thủ đô nước pháp.Cánh tay đang cắm hoa của quỳnh chi khẳng lại.Cô đôi mắt hướng về chiếc tivi đoạn gần đó.Người đàn ông cô gái đêm mong nhớ.Lịch lãm trong bộ vest màu nâu đỏ.Phối quần áo sơ mi trắng bảnh bao.Anh vẫn phong độ như thế.Cặp mắt sáng.Vầng trán rộng.Cùng đứa mày đen rậm để phí chết.Nụ cười còn khoảng mùi quyến rũ khiến trái tim của quỳnh chi đập loạn nhịp.Dù cô đang cách nửa vòng trái.Quỳnh chi dưới ghế để lãi suất tìm về.Sẽ chạm tay lên màn hình.Anh giỏi thật đấy.Đang học tiến sĩ và mở cả một công ty.Nhưng rồi cánh tay của quỳnh chi vội giọt lại.Khi bên cạnh anh xuất hiện một cô gái vô cùng xinh đẹp.Cô gái có mái tóc màu hạt dẻ.Cặp mắt dành rất dễ thương.Chị ấy nở một nụ cười tươi có hai lúm đồng tiền duyên dáng.Đặc biệt là quỳnh chi.Nhìn rõ anh mất tình tớ mà cô gái đó hướng đến khánh vĩnh.Trái tim của quỳnh chị đang loạn nhịp nhớ nhung bỗng như bị ai đó bóp chặt.Chặt đến nỗi cô cảm thấy khó thở.Quay lại ghế ngồi bên ấy tiếp tục dõi theo bản tin trên màn hình xuất hiện một anh chàng bên cạnh.Thằng viễn với bộ vest đen rất lịch lãm.Có lẽ đó là những người bạn cùng anh thành lập công ty.Buổi lễ thành lập công ty diễn ra rất hoành tráng quỳnh chi không kịp nhìn tên của công ty.Bởi vì tâm trí của cô đành đặt vào người đàn ông trong bộ vest màu nâu đỏ.Cô không rõ cô gái đứng bên cạnh là người như thế nào với anh.Những cái kết có ý nhìn anh cười cười vỡ anh thực sự dưới nền trong quảng tri một nỗi bất an.Mơ hồ không gió đặc biệt.Cô gái đó mặc áo dài trắng trang phục truyền thống của nữ sinh việt nam.Hình ảnh ấy khiến chụp ảnh chị hơi ngạc nhiên bởi trong những sự kiện như thế nào phụ nữ phương tây thường.Những bộ đầm sang trọng.Đầu óc của cô vụt hiện lên một ý nghĩ có lần.Càng nghĩ đã nói với cô rằng anh thích nhất là con gái mặc áo dài trắng.Quỳnh chị có miêu tả áo ấy vô cùng khùng lễ cô gái ấy là người anh yêu sao.Những suy nghĩ hỗn độn những lo lắng mơ hồ khiến cho quỳnh chi thấy mọi thứ cứ như nhòe đi chứ.Mất họ già nước mắt đã rơi trên khuôn mặt xinh đẹp từ bao giờ.Kết thúc.Quỳnh chi để ý đám phóng viên đang xoay quanh khanh viễn và cô gái kia.Ảnh dán vị thành lập công ty của các anh chị gặp khó khăn không về anh.Đang là du học sinh trên xứ người.Càng việt lúc này cười đá.Chúng tôi đều là những người trẻ tuổi.Có khó khăn thử thách thì mới thấy được giá trị của thành công và lời tôi có những người bạn bên mình.Tôi sẽ chinh phục được những đỉnh cao mới.Anh chàng phóng viên gật đầu rồi trễ micro sang cô gái bên cạnh anh.Cô là con gái cưng của ông peter chủ tịch tập đoàn nội thất online.Nhìn lại không tiếp quản công ty của gia đình mà công cậu gió lập công ty có phải là hai người không đơn thuần.Bạn không.Hóa ra.Cô ấy là ai mpba.Một người có ra thuyết khùng ở pháp.Quỳnh chị biết tập đoàn and rất lớn.Cô dán mắt vào màn hình lắng nghe câu trả lời.Tôi thích tính cách phiêu lưu trong kinh doanh của doãn.Brazil là đứa con chung của chúng tôi.Còn chuyện vui mà anh vừa hỏi kia.Đến lúc đó chúng tôi sẽ thông tin cho các android.Cảnh hoa trên tay của quỳnh chi rơi xuống đất.Những giọt nước mắt đuôi nhau tuôn rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.Anh đã có người con gái khác.Là một cô gái thật xinh đẹp giỏi giang.Xuất thân trong một gia đình trâm anh thế phiệt.Cô gái ấy mới xứng đáng với anh.Môn đăng hộ đối.Lúc này.Quỳnh chi thấy mình thật ngốc.Đã bao giờ khang với nói lời yêu cô đơn.Chỉ có một mình cô tự ảo tưởng về tình yêu đơn phương.Cũng không thể nào chết được khang viễn.Dù quỳnh chi đã chịu bao nhiêu cơ cơ.Bao điều tiếng.Để giờ vĩnh thành.Những bộ não có biết gì về sự tồn tại của thằng bé đâu.Vả lại nếu chàng vẫn có biết đi chăng nữa.Quỳnh chị cũng không vui vẻ gì.Phải giữ gìn sức khỏe anh vẫn bên mình.Với trách nhiệm là bố của con cô trong khi trái tim của anh đang ở bên cạnh người phụ nữ khác.Brazil là đứa con chung của chúng tôi.Những lời nói ấy văng vẳng bên tai rồi rồi xuống trái tim khao khát yêu anh.Mong mỏi được gặp anh của cô.Cuộc không lo lắng nữa mà là đâu.Trái tim mong ngóng bấy lâu nay giờ tan nát.Cô đang nỗ lực học tập.Quên đi tất cả sự dèm pha.Để thực hiện giấc mơ trên đất pháp.Tất nhiên trong giấc mơ đó có hình bóng của anh.Vậy mà khi cái điều tưởng là mộng ấy thành hiện thực thì cô không thể nào nắm bắt được trái tim của anh nữa.Hóa ra.Cô đặt vào tường.Vẽ giờ một tình yêu cho mình và anh.Tìm x khi cô gần chạm tay đến nó.Thế con đường ấy không còn anh nữa.Trái tim của quỳnh chi giờ đây không phải bị thất nghiệp.Mà là vỡ bụng.Những mảnh vỡ tan vào gió.Gió cuốn tình yêu non dạy ấy đi.Chỉ còn một mình cô bơ vơ với nỗi đau ở lại.Với một lồng ngực mà trái tim đã bị đục khoét đến rỉ máu.Thế nên không biết.Hãy để em giữ vĩnh thành cụm tình yêu này cho riêng em thôi.Khóc chán chê.Quỳnh chi là bộ những giọt nước mắt khi nghe tiếng xe của quỳnh hoa về đến ngoài cổng.Cuộc gọi tắt tivi cúi xuống cắm hoa.Giấu đi đôi mắt đỏ hoe.Giấu được cả nỗi đau vào đáy trái tim.Cũng chính vì thế nên quỳnh chi đã không thể nào nghe được câu trả lời của khánh viễn với các phóng viên soạn tin.Giải pháp.Sau khi nghe bà minh hoàng trả lời phỏng vấn hoàng vẫn mỉm cười huýt sáo đi vào trong.Vừa đến cửa.Ảnh tượng người lại khi thấy một cô gái trong tà áo dài trắng.Đang chỉnh sửa lại những sản phẩm.Được đặt trên bàn tiệc chuẩn bị cho lễ khai trường.Cho một giây phút anh mê đắm tà áo dài ấy.Nhưng khi cô gái ấy quay lại.Là mpba.Lòng của khang viễn bỗng hụt hẫng đến khó tả.Ảnh người lập tức lấy lại về lạnh lùng khoe mùi hợp đồng lê.Hôm nay cô mặc áo dài trắng đẹp quá đi.Lúc này thế mpba like nhiều cười.Đẹp thật không giỡn.Đẹp.Với mình thì cô gái nào mặc áo dài trắng cũng đẹp cả.Bởi vì sợ mpba hiểu nhầm nên khánh vĩnh trả lời như thế.Anh không muốn ra hi vọng cho cô.Cô ấy xứng đáng có một tình yêu đích thực.Còn trái tim của anh.Chỉ có thể chứa duy nhất một bóng hình.Một bông hoa thuần khiết.Một tà áo dài trắng tinh khôi.Quách quỳnh chi.Lúc nãy thấy tà áo dài đó xuất hiện ở thủ đô hoa lệ này.Khang vẫn cứ ngứa là mình nằm mơ.Thì những doãn khanh viên không hề biết.Vì một lần tình cờ nó vào màn hình điện thoại của anh.Thấy hình ảnh một cô gái việt nam.Để một cách thánh thể.Đôi mắt trong như nước.Nụ cười rạng rỡ như nắng.Cô ấy mặc một áo dài trắng tình.Điều đó đã khiến cho mpba.Vừa có một chút khó chịu một chút buồn phiền.Một chút ghen tị.Đó cũng chính là lý do.Cô chọn tà áo dài trắng.Và xóa mái tóc ngang lưng cho buổi lễ trang trọng này.Trong khi có hàng trăm mẫu thiết kế trong tù.Annabelle hi vọng khang viễn sẽ đặt mình vào đôi mắt.Vào trái tim của anh.Nhìn khang viên đứng trên sân khấu.Say sưa nói về ý tưởng.Annabelle làm mê đắm.Kính chào tất cả quý vị.Hôm nay chúng tôi rất vui mừng trước sự có mặt của quý vị.Chồng để thành lập công ty brother.Chúng tôi đều là những bạn trẻ đam mê kinh doanh.Mong muốn đem đến cho thị trường pháp.Những sản phẩm tuyệt vời từ đất nước việt nam thân yêu của chúng tôi.Tất cả các sản phẩm mây tre đan mà quý vị thế ở đó.Đa dạng về kiểu dáng.Sắc sảo từng đường đan và nhiều kích thước phù hợp với sở thích nhu cầu sử dụng của tất cả mọi người.Đối tượng của chúng tôi hướng đến không chỉ là các cá nhân.Mà mở rộng thị trường ra các nhà hàng khách sạn.Khu chung cư.Với sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại.Cùng mục đích bảo vệ môi trường sống.Rất mong được sự ủng hộ của quý vị và các.Người đàn ông ấy say sưa nói.Tay nâng niu những chiếc đèn lục giác.Đền bát giác tổ ong.Đền vua.Hình cầu hình chiếc nón lá quê hương.Như đang nâng những vật quý.Giữa anh giới thiệu những người bạn của mình.Được cùng anh đứng trên sân khấu.Mpba cảm thấy hãnh diện.Cảm thấy quyết định của anh chinh phục những cuộc phiêu lưu kinh doanh là không hề sai lầm.Kiếp này.Đời này.Cuộc cần chinh phục được cả trái tim của anh nữa.Annabelle là cố tình lấp lửng về chuyện của hai người với phóng viên.Nhưng cứ mỉm cười nam tính cùng cứ nói như lời phát biểu của anh về đứa con chung đã khiến cho cô phải.Suy nghĩ.Cảm ơn anh chàng phóng viên đã quan tâm nhé.Công ty panacea là của dẫn khang viết tôi.Cùng những người bạn chứ không phải là công ty gia đình.Tôi và mpba.Mãi là những người bạn tốt.Câu trả lời thẳng thắn của khánh viếng.Khiến cho mpba không hứng.Trên giường trong đầu của cô.Khao khát có được người đàn ông xuất sắc này khiến cho cô nghĩ ra một kế hoạch.Sau lễ thành lập.Do an khang bến đặng vũ nam.Cùng với mpba.Mở các vật bố mẹ.Cùng những thành viên trong công ty dương một buổi tiệc nhỏ.Chào mừng buổi lễ thành công ngoài sức tưởng tượng.Bữa tiệc diễn ra trong không khí đầm ấm.Xung quanh là những câu chuyện kinh doanh được minh hoàng và peter chia sẻ.Các bậc phụ huynh đứng lên về trước.Sau khi vũ nam đi ship các bạn trẻ đi hát karaoke.Minh hoàng dặn dò khang vợ.Không nên uống quá nhiều.Dục công nghệ thủy ra xe trở về.mười một giờ đêm trời paris lạnh.Anabela hai tay xoa xoa lên bờ vai của mình rồi nói.Giỡn à.Cậu cho tớ đi nhờ xe được không.Xe của cậu bị làm sao.Khi nãy tôi uống có mấy loại rượu vang thôi.Mà không hiểu sao thấy chán quá.Nên không dám lái xe về.Cô yên tâm đi.Đời sống riêng lâu rồi.Hình nền bố mày không biết được.Đúng lúc ấy.Vũ nam cởi áo vest của mình khoác lên người của em mà bella.Để tớ được cậu về.Là vội cởi áo lại cho vũ làm rồi cười nói.Tôi không sao đâu.Doãn tiện đường hơn cậu đi.Có phải trước đi.Vũ nào nhìn bộ dạng của mpba và xem trường không thể nào thay đổi được quyết định.Cô ấy muốn gành viễn đưa về đến cùng.Thế nên lúc này vũ nam ghé sát vào tai của khanh viễn giờ nói.Thôi.Anh bạn chịu khó được người đẹp về nhé.Bảo trọng đấy.Tao không giúp được mày rồi.Khoảng vân lúc này trường mất nhìn bạn như một lời cảnh cáo giờ quay sang mpba.Đi thôi.Khang vĩnh cường mpba về một căn hộ khá rộng rãi ngày tại trung tâm thành phố paris.Ngồi trên xe.Thường như không ai nói câu gì.Annabelle là liếc mắt nhìn khang viếng.Dường như có còn nghe được cả tiếng thờ cùng hơi rượu thơm và ra từ miệng của anh.Khang viên vẫn chuyên tâm lái xe.Xe dừng trước cổng căn hộ.Lúc này thấy cô thảo dây thắt an toàn quay sang khang vĩnh rồi nói.Cảm ơn cậu đã đưa tớ về nhà nhé.Cậu vào uống nước đi.Lúc này uống hơi nhiều rượu rồi.Thôi không cần đâu cũng khá khuya rồi.Cậu vào nhà cẩn thận đi tớ về luôn đây.Khoan đã.Phim cậu mở cửa giúp tớ nhé.Không hiểu sao tôi cảm thấy chóng mặt quá.Khang viện lúc này miễn cưỡng mở cửa xe.Diệu mpba là xuống bấm khóa cửa.Đưa cô bạn vào phòng khách.Cảnh biển lúc này nói.Nước nhà cậu để đâu thế.Để xử lý cho có uống.Tôi không sao đâu.Người việt nam có câu gì nhỉ.Khách đến nhà không gà thì vịt.Lần đầu tiên đến đây.Ai lại để cho cậu lấy nước như thế.Thế rồi có ấn người khanh vẫn ngồi xuống ghế sofa đi vào bếp.Chờ một lát nhé.Lấy nước cho cậu.Một lát sau.Avatar là cầm hai cốc nước lọc điều thực hành viết một ly rồi nói.Cũng tạm nhé bởi vì lâu nay tớ bận việc công ty nên không mua được nước trái cây.Khang viết vốn điều lệ nước lên miệng uống một thời hết nửa lê.Đặt cốc nước xuống bàn thành phố đứng lên.Khuya rồi đấy.Cậu nghỉ ngơi đi.Tớ về nhà kẻo mụn thì ba mẹ lại mong.Khoan đã.Cô cứ ngồi chơi chút đã.Khánh nguyễn lắc đầu.Thế nhưng không hiểu sao thấy choáng váng kỳ lạ.Kể từ cái đêm say ở quán bar chưa bao giờ anh để mình uống say.Bởi vậy anh sợ xảy ra việc tương tự.Nhưng không hiểu sao lúc nãy anh vẫn bình thường.Mở lại thấy đầu óc chính trống.Mẫu thì nóng hừng hực cuộn lên cho người khang viết.Anh ra sức lắc đầu.Nhưng chỉ thấy cổ họng bỏng rát.Từng mạch máu của dần dần nhiều có côn trùng bò khắp người.Tắm.Anh cần phải tắm.Nỗi khao khát khiến cho hai mắt của khang viết đỏ ngầu.Ảnh quay sang nhìn mpba.Áo dài bó sát.Tôn lên những đường cong gợi cảm của người phụ nữ.Khiến cho khát khao trong anh càng cố lên từng đợt như sóng triều cần khoản.Chỉ có điều.Cơ thể ấy có đẹp đến mấy.Vẫn không khiến chút tỉnh táo cuối cùng của khanh viễn bị mê muội.Đồng chí có ảnh hiện lên dòng chữ.Đây không phải là quỳnh chi.Giọng khản khoảng viên nói.Mpba.Nhà tắm ở đâu thế.Khó chịu.Tôi cần rửa mặt.Lúc này thì có nhìn khang viết.Đôi tay mềm mại mềm từng chiếc cúc áo.Cô cởi áo.Bàn tay khẽ chạm đến chiếc áo sơ mi trắng.Nhẹ nhàng vuốt lên vòng ngực săn chắc.Có thể cảm nhận được qua lớp vải mỏng.Giỡn à.Để giúp anh nhé.Khoảng vân lúc này.Vẫn giữ chút tỉnh táo ít nói.Anh giữ lấy bàn tay định mời cúc áo sơ mi của annabelle.Khoan đã.Không cần.Tôi không quen người khác chạm vào mình.Thì những lúc này cô đặt làn môi đỏ lên má của khánh viễn rồi trực xuống vòng ngực của anh.Cảm nhận nhịp tim đang được rất nhanh của anh.Cảm nhận các cơ thể đang nóng dễ lên.Cô mỉm cười gái sắp vào tay của anh rồi nói.Giáo án.Ảnh nhất định phải là của em.Chỉ có một mình em thôi.Mpl với thời lý điều khiển chuyển chế độ đèn sang màu vàng nhạt.Màu đen mười mm đã càng thức dục vọng trong con người.Cô nhẹ nhàng cười từng chiếc cúc bấm truyền tà áo dài trắng tinh khôi.Làn da trắng gần combat vòng hoàn hảo.Hiện ra trước mắt của khánh viếng.Khiến cho cậu sững sờ.Lúc này thực hành viễn nói.Mpba.Cậu làm cái quái gì vậy.Cổ họng ngày càng khô rát.Khang viễn nuốt nước bọt ừng ực.Ánh mắt trở nên mở đầu.Anh chỉ muốn là vở cắn sẽ ai đó chưa thỏa mãn cái khát khao đang trả rừng.Cổ lắc đầu viện và ghế sofa.Khoảng viết lao đảo đi về phía cửa.Mpba là lúc này về ôm lấy anh từ phía sau.Chuẩn à.Em yêu anh.Ở bên em được không.Sao anh vẫn cảm thấy không đủ sức lực để chống trả nữa.Chút tình tao ít ỏi trong đế chế của anh sắp gục ngã.Vật đàn ông đang lớn dần từ sự kích thích của cơ thể hoàn hảo kìa.Khoảng vân lúc này giọng khản đục.Cậu đã bỏ thuốc vào nước.Đúng không.Nói rồi hai chân của khanh viễn khỏi xuống sàn nhà.Mpba là đỡ anh nằm xuống.Chiều lên người của anh mời từng chiếc cúc áo sơ mi.Bàn tay sờ soạng khắp vòng ngực săn chắc.Dọn à.Bởi vì em quá yêu anh.Anh phải là của em.Từ nhỏ đến lớn.Chưa bao giờ em không có được thứ mình muốn cả.Doãn khánh viện lúc này ra sức vùng vẫy.Nhưng tay chân lại cứ không chịu nghe lời.Mà chạm vào cơ thể mềm mại như nước kìa.Em bảo là vừa chạm đến thắt lưng của khánh viếng.Điện thoại của anh reo lên.Khoảng vân lúc này như bừng tỉnh.Vội rút điện thoại bấm mà.Ở đầu dây bên kia.Minh hoàng cảm nhận được giọng nói khác là của con trai.Khánh vi.Có chuyện gì vậy.Sao khuya rồi con vẫn chưa về.Chưa tỉnh táo cuối cùng còn sót lại trong đầu của kháng viêm vẫn hoạt động.Anh nói nhanh.Về đến nhà của annabelle đón con đi.Số nhà.Nói rồi anh buồn tháng hai tay cố bảo vệ.Mpba.Dừng lại đi.Lúc này thì cô ấy mất gần nhấn nước nhìn khánh vĩnh.Rõ nè.Tại sao chứ.Dọn hàng vẫn không được sức trả lời.Anh cố bỏ đến bàn.Với lại hai cấp nước đổ lên đầu của mình.Nước chảy xuống mặt xuống cổ.Kiếm cho anh tỉnh táo thì một chút.Cô đứng dậy đi ra khỏi cửa.Cậu mặc quần áo vào đi.Trước khi bão tới đến đi.Chỉ khoảng mười lăm phút sau.Có tiếng phanh xe gấp ngoài cùng và tiếng gọi của minh hoàng.Khánh vi.Cần có trong đó không.Annabelle là lâu nước mắt.Bấm điều khiển đèn vào cổng mình hoành level ảnh quét mất một vòng vào chỗ sửa khi thấy khang viết.Đầu tóc ít.Áo sơ mi đất nước đang cố thể giúp em vẫn mặc áo dài ngồi ghế đối diện.Sưng đỏ chuyện gì đã xảy ra vậy.Nhìn khuôn mặt lạnh tanh của minh hoàng.Dạ.Chú ơi cháu.Chẳng vội nói.Bà.Con muốn về nhà.Mình hồi lúc này nick mp là một cái sắc lạnh rồi nhanh chóng dịu dàng diễn ra sao.Vừa thấy chồng đỡ càng viễn vào nhà.Lệ thủy lúc này hít thở.Không biết có làm sao thế bị đau ở đâu mà mình hỏi lúc này đều thẳng hàng.Nguyễn vào phòng tắm xả nước cho con trai.Lệ thủy lúc này vội chạy theo.Rốt cuộc thằng bạn có chuyện gì vậy mày của nó sao đỏ như thế kia.Mở cho anh cho nó vào bồn tắm.Mình hồi lúc này vừa dội nước lên người của hãng viễn vừa nói.Nó bị chuốc thuốc kích dục đấy.Lệ thủy lúc này húc miệng.Cái gì cơ.Tại sao.Nhưng mà đã làm việc đó.Mình hoàng lúc này vừa thở hổn hển vừa nói.Annabelle cô gái mà em cho là ngon ngon đi nhìn con trai quần áo út rồi.Liên hồi lên xuống liên tục.Mặt mày đỏ gay.Cô bám vào thành bồn tắm như để kìm nén cảm xúc đến cực độ lòng của lệ thủy lúc này sắp ra về.Cô không bao giờ dám nghĩ.Anabela để làm ra cái việc như vậy.Cô cứ đứng người nhá mình hỏi lúc này quay sàng giúp cô.Em lấy quần áo cho con đi.Đấy thì một cốc nước ấm nữa nhanh lên.Lúc này thì cứ làm theo như một cái máy.Tẩy giun rốn đưa quần áo cho chồng.Sau khoảng mười lăm phút rồi nữa.Khang vẫn có vẻ như đỡ hơn.Đôi mắt không còn màu đỏ.Để giải như lúc đầu.Những chùm ảnh mệt rã rời.Lệ thủy lúc này định hỏi còn về chuyện vừa xảy ra.Theo như mình hoàng nhắn lại.Em để cho con nghỉ ngơi đã.Nó mệt rồi.Có chuyện gì thì ngày mai nói.Trở về phòng.Biết tính vợ sẽ thắc mắc cho nên minh hoàng nói ngày.Anh nghĩ là con bé yêu khang đến nhà mình nhưng không được đáp lại.Mới phải dùng đến hạn sách như thế đấy.Lúc anh đến.Trường mpba rất sợ hãi.Cũng may là chưa có gì xảy ra cả.Lệ thủy lúc này vẫn run lẩy bẩy giờ nói.Ngày mai.Em sẽ nói chuyện với con bé.Mình hoảng lắc đầu.Không cần đâu.Cho anh thì chúng ta cứ để cho khang diễn giải quyết.Còn sẽ biết là cần phải làm gì.Em đừng lo quá như thế.Chúng ta không nên can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của con cái.Lệ thủy lúc này tỏ vẻ không hiểu nói.Thực ra thì.Mpba là cũng không phải là cô gái quá thể.Có thể là trong giây phút ấy kể.Có bảy mới làm như thế.Minh hoàng việt đầu.Anh hiểu.Nhưng mà tình yêu không phải là thứ có thể tranh giành.Một khi trong trái tim khang vì anh đã không có mpba.Thì có làm cái gì cũng không thể được đâu.Lệ thủy hiểu ý của trường cũng như anh và diệp lan trước đây không có tình yêu.Từ cuộc hôn nhân chỉ là vỏ bọc công nhiều chính cô đã cố để quên anh.Tưởng trí cố tình lên xe hoa với người khác nhưng cuối cùng vẫn là không thể.Bỗng dừng lệ thủy lúc này vẫn tò mò nói.Khang vĩnh cũng kỹ tính anh à.Không biết đến bao giờ anh và em mới có còn dầu đi.Minh hoàng tùng tiệm cười.Tập rồi.Lệ thủy lúc này cho mát.Sugar.Nó yêu giữa.Xem không biết gì nhỉ.Mình hoàng ôm vợ vào lòng.Anh nghĩ đã đến lúc nên nói ra hình bóng cô gái trong trái tim con trai cho vợ của anh.Bởi về ăn tin.Quỳnh chi sớm muộn gì cũng sẽ sang pháp.Cùng khánh vân.Bước trên con đường tình yêu và sự nghiệp.Đảng viên.Yêu cần báo có cửa hàng hoa tươi trên phố nhà mình đấy.Quách quỳnh chi.Nó chưa bao giờ quên cô bé cả.Chắc là con bé sẽ lấy được học bổng du học thôi.Quỳnh chi học giỏi như vậy cơ mà.Lệ thủy lúc này lớp ba.Anh nói sao cơ.Kháng viêm.Quỳnh chi.Minh hoàng nhún dài.Thế có gì không được à.Lệ thủy lúc này lắc đầu im lặng.Trong lòng của cô hết sức một nhanh.Minh hoàng và hằng viên sẽ đối mặt thế nào với cái tin.Quỳnh chi có con cùng người đàn ông khác.Buổi sáng hôm sau.Chuông cửa nhà lệ thủy giao lên.Vợ cho mở cửa.Lệ thủy lúc này thấy đặng vũ nam.Đang có vẻ sốt ruột.Chào cô lệ thủy.Cháu gọi cho hằng nguyễn mà không được.Cô ấy dậy chưa.Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của công ty.Lệ thủy viết vũ nam là bạn thân nhất của con trai nên mỉm cười nói.Vũ nam đấy à.Cháu vào nhà đi.Khánh vi mệt đã dậy đâu.Vũ đàm tỏ ra lo lắng.Không bị ốm à cô.Hôm qua có uống mấy đâu nhỉ.Vào đến phòng khách.Vụ làm lễ phép chào minh hằng rồi ngồi xuống sofa triều khang biến.Lệ thủy lúc này ngồi kế bên chồng rồi nói.Tối qua.Khang vĩnh đưa mpba.Rồi.Vu lan nhớ ra rồi nói.Đúng rồi.Cháu bảo chiều cô ấy về mà em lại không chịu.Bảo khang viễn mới thuận đường.Cái nên cứ bảo cháu là về trước đi.Chứ không lẽ hàng người đó lại uống rượu tiếp à.Mình hoàng lắc đầu.Không phải là dư.Annabelle.Bỏ thuốc.Kích thích vào nước của hãng viễn đây.Đặng vũ làm trốn mất.Chưa nói sao cơ.Vậy hai người.Mình hoảng ngả người ra ghế sofa rồi nói tiếp.Không.May mà chú gọi cho khang vĩnh và đến kịp.Tên nền chưa có gì xảy ra cả.Vũ nằm nghe xong thì thở phào một tiếng.Vừa lúc đó khẳng viện bước ra.Cảm giác đổ bằng nặng trịch.Anh gật đầu với vũ làm rồi nói.Tại sao bà mẹ không đánh thức con dê.Hôm nay là ngày đi làm chính thức đầu tiên của công ty.Mình hoảng nhìn con trai.Còn còn mệt không.Bà nội ship gà mà còn thích đấy.Nếu chưa ổn.Có thể để cho vũ làm giúp còn hôm nay cũng được.Vũ nam cũng đồng tình nói.Ừ.Tôi có nghe chuyện rồi.Đằng nào thì hôm nay cũng gặp annabelle.Hay là cậu cứ nghỉ ngơi đi đã.Khánh nguyễn lắc đầu.Không.Tớ cần giải quyết một số việc.Chờ tớ ăn một tí.Chúng ta sẽ đi ngay.Buổi trưa.Cậu còn phải chờ tớ qua nhà cô ấy để lấy xe nữa.Yên tâm đi tôi ổn mà.Khi cả hai đến công ty cũng vừa vặn tám giờ sáng.Khanh viễn vẫn giữ phong thái lạnh lùng tự tin.Vừa bước vào phòng họp.Anh thấy mpba đang xem giấy tờ tài liệu.Anh và vũ nam gật đầu chào.Thế nhưng amabilis gì khác chào lại không ngừng mặt lên.Kết quả chăm chú xem tài liệu đó như một bức màn che đi sự xấu hổ của cô.Nhưng đây là cuộc họp của ban lãnh đạo công ty nên một trợ lý như cô cũng phải lên tiếng.Mình đã xem qua.Có khá nhiều đơn đặt hàng sau khi thành lập công ty.Quả là tin vui cho chúng ta đây.Khánh vẫn gật đầu.Cảm ơn.Nói rồi anh quay sang vũ nam.Nama.Cậu triển khai kế hoạch.Chuối kỹ khâu sản xuất ở trường.Không được để sai sót.Công ty bắt đầu vào gồm chúng ta phải tập trung hết sức.Vũ nam gật đầu.Cậu yên tâm đi.Tớ làm ngay đi.Khi nào vừa đứng dậy đi ra ngoài.Khang bến cũng định dời đi thế mà bao la lên tiếng.Xuân.Chuyện tối qua.Em xin lỗi.Chỉ vì.Giảng viên vẫn không quay đầu lại.Tao quên rồi.Bật khóc.Thực ra.Vì em quá yêu anh.Thế nên em không kiềm chế được.Khang viên vẫn nhìn ra hướng cửa phòng họp rồi nói.Tôi quên rồi.Và cô cũng nên quên đi.Giữa chúng ta chỉ còn mối quan hệ công việc.Mpl bất ngờ ôm chặt khang viết từ phía sau.Em không cam tâm.Cũng cầm cầm đồ.Cô ta có gì hơn em chứ.Khoảng vân lúc này đầy em bảo là.Đôi mắt sâu như biển nhìn thấy bảo cô.Cô nói ai cơ.Mpba là nước đôi mắt đẫm nước nhìn kháng viêm.Cô gái cho màn hình điện thoại của anh đi.Có gì thuộc coated.Có dám xem trộm điện thoại của tôi.Chỉ là em tình cờ thấy chưa một lần màn hình báo tin nhắn đến.Giận à.Cô ấy là ai vậy.Khoảng vân lúc này nếu mày.Đó không phải là việc của cô.Mpba cầm tay của khánh vĩnh.Giỡn à.Anh nói đi.Em có thể thu của ta.Hình nền điện thoại của anh là cô ấy.Em cũng có thể bỏ váy hàng hiệu mặc áo dài.Em cũng có thể vì anh mà làm tất cả đấy.Cảm thấy lúc này nhìn mpba.Chính anh cũng không còn nhận ra cô bạn vô tư hồn nhiên ngày nào nữa.Rồi.Anh cảm thấy khinh bỉ.Thậm chí là ghê tởm.Cái trò mà cô đã làm quà là hạ sách.Khang viết lạnh giọng.Rất đơn giản.Bởi vì cô không bao giờ trở thành cô ấy.Và cô cũng không có quyền được nhắc đến cô ấy.Bây giờ.Một là có ở lại công ty và quên ngay tình cảm với tôi.Chúng tôi vẫn là bạn.Còn hai.Cô rời khỏi công ty.Thế thôi.Mpba sững sờ.Cô không ngờ doãn khanh viết lại dám nói như vậy.Để thành lập công ty này.Cô đã nhờ bố rót vào đây không ít vốn.Là cổ đông lớn thứ hai chỉ sau khang việt.Nếu có rút vốn.Từ công ty sẽ đào đào.Bên bờ vực thẳm.Nói đúng hơn là có nguy cơ phá sản.Về một cô gái.Không lẽ anh ấy dám đánh đổi cả sự nghiệp vừa mới về được.Và hàng trăm công nhân sài.Tối hôm qua.Cô đã cho thuốc để có một đêm mặn nồng bên doãn khánh vân.Để rồi với một người thẳng thắn như anh.Của mối quan hệ giữa hai ông bố có thể biến cô thành người đàn bà của anh.Không ngờ anh ấy lại cố chấp như vậy.Nhẫn nhịn đến cực độ.Chưa bao giờ mpba.Ta cười đồ trước mặt một người đàn ông.Chưa bao giờ có thể muốn lên giường với một người đàn ông đến như vậy.Tình yêu hơn hai năm trời hướng về doãn khanh viễn.Khiến cho cô không thể nào chịu đựng được việc anh luôn xem cô là một cô bạn bình thường.Một cô gái xinh đẹp.Giỏi giang.Vợ có thích được nhiều cầu.Đội thiếu người theo đuổi.Vậy nhưng.Cô chỉ hướng trái tim vào anh.Người đàn ông việt nam khiến cho cô gái đôi mắt màu xanh.Và màu tóc hạt dẻ quyến rũ của mình.Cô chỉ muốn mặc áo dài chứ không thích váy hàng hiệu.Muốn nhuộm tóc đen.Và muốn mất của mình cũng màu đen.Người đàn ông ấy giờ đây đang đứng trước cô.Trước mọi sự thay đổi của cô.Để được giống cô gái việt nam trong bức hàng kia.Bây giờ anh với cô ta mà muốn cô biến khỏi mất của anh.Annabelle là những môi cười.Từ bao giờ.Anh gửi một con đàn bà mà để công ty đến bờ vực phá sản như vậy.Ảnh có nghĩ.Anh có nghĩ đến hậu quả khi em rời khỏi đây không.Ở bên cạnh em.Anh sẽ có tất cả.Không chỉ làm việc là gì tập đoàn của bố em nữa.Ảnh quyền.Em là con gái duy nhất của chủ tịch tập đoàn sao.Khánh vĩnh + khóa môi.Nụ cười đã khiến cho cô đang giận giúp người cũng mềm ra nhiều nước.Tôi không quên.Thế giới trong công việc.Tôi không thích ngồi quán mưu mô và thủ đoạn.Tôi không phủ nhận có giỏi giang trong kinh doanh.Nhưng với những gì cô đã làm.Thực sự là tôi không muốn hít chung bầu không khí với cô nữa.Cô không phải dọa tôi đâu.Cười trước mặt cô đấy.Mời.Mpba là lớn tiếng.Chuẩn.Ảnh đẹp lắm.Ảnh nhất định.Sự hối hận về quyết định ngày hôm nay đấy.Khoảng viên nhuộm vải.Cô đơn nhớ.Một người hôm nay là bạn.Ngày mai có thể sẽ trở thành kẻ thù.Nếu không biết trân trọng tình bạn.Không đủ tư cách là bạn.Có thể làm những việc như tối qua.Thế ai đảm bảo.Là cô sẽ không đâm từ sau lưng của tôi.Mpba là chỉ tay bảo hành viễn.Ảnh nền nhớ.Clip paris.Tôi có thể cùng anh đi lên mây.Nhưng khi tôi quay lưng.Anh có thể xuống vực thẳm đấy.Vì yêu anh.Tôi có thể làm tất cả đấy.Khoảng vẫn cất nhà.Không cần vợ tôi đâu.mười.Mpba là nhìn thẳng vào hành vi.Được.Tôi sẽ chống mắt lên xem anh xoay sở thế nào để.Nói rồi cô ta quay lưng đi thẳng.Mpba vừa ra khỏi cửa thì động ai động vũ làm ở đó.Lúc nãy anh định đi thích nhưng nhớ ra.Quyền cầm theo một số giấy tờ liên quan trở lại.Vì cuộc trò chuyện của khang viễn và mpba diễn ra xuất cửa.Thế nên vô làm đã nghe không sót một từ.Mpba mất vẫn gần nhắn nước.Cuối mặt đi.Không thể để ý ánh mắt vừa xót xa vừa thất vọng của vũ nam.Anh lên tiến.Mpba.Khi người ta yêu thật lòng.Không phải hành xử như vậy đâu.Cô dừng chân nghịch ngồi cười ngặt đáp.Cậu đã nghe cả rồi sao.Không phải là việc của cậu đâu.Một cái không hiểu gì về tình yêu.Đường lên giọng dạy đời như thế.Vũ đàm gật đầu cười.Phẩy.Có thể là tôi chưa có người yêu.Những mối quan điểm của tôi.Yêu là chỉ cần nhìn người đó hạnh phúc.Chứ không phải ép người ta ở bên cạnh mình.Vợ cố tình đầy người mình yêu xuống vực nhiều.Đó không phải là tình yêu đâu.Vlxx.Lúc này thầy cô gào lên.Cậu kiên đi.Cậu không có tư cách nhắc nhở tôi về điều đó.Tôi sẽ xem các người tồn tại được bao lâu đi.Nói rồi cô bấm tháng mấy thì xuống sạch công ty.Cô vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc chưa bao giờ bị đối xử như vậy.Cái gì cô đã muốn thì phải có bằng được không ai có quyền ngăn cấm bước chân của cô.Vô làm lúc đầu mở cửa bước vào.Khang viết đang ngồi trầm mặc những ngón tay đẹp để đan vào nhau đặt trên bàn.Không cần quay lại.Chỉ cần nghe tiếng bước chân càng lên tiếng.Cậu quên gì à.Quả không hổ danh là tổng giám đốc của benzen.Cảm biến thở dài.Nghe rõ rồi sao.Ờ ờ.Tình cờ thôi.Vẫn ổn chứ.Yên tâm đi tớ vẫn ổn mấy ngày đầu làm việc thì đã bị cổ đông lớn rút vốn rồi.Cậu còn tin tớ không đấy.Vũ nam cười lớn động viên bạn.Chưa bao giờ tôi hết tiền và doãn khanh vẫn cả thế bây giờ cậu tính sao có cần ba mẹ giúp đỡ.Không cần đâu đừng phiền ba mẹ khi chúng ta còn xoay sở được.Nhưng do an khánh vẫn không thể ngờ rằng.Khi annabelle ra khỏi công ty không chỉ có khi rút vốn bằng một nửa số hợp đồng cũng bỗng nhìn bạn.Các công ty lớn đồng loạt hủy hợp đồng với brazil.Chỉ trong vòng một ngày với đủ lý do.Đặng vũ làm toát mồ hôi khi nghe điện thoại cố gắng thuyết phục nhưng cấp đầu dây đều lạnh lùng với chữ.Hủy chỉ cần một số hợp đồng gia đình nhỏ là tiếp tục.Vũ nam lo lắng.Đảng viên các công ty lớn điều kiện hợp đồng tả rồi đấy chúng ta phải làm sao đây.Khoảng viên vẫn ngồi trầm tư ánh mắt sâu thẳm tựa khoảng không vũ trụ xa xăm nhìn về phía bờ.Đường đối diện hai người im như tượng đã khiến không ai biết anh đang nghĩ gì một lát sau anh mới.Nói.Trả cô ấy quả là không sai.Nếu giữ lại đến một ngày nào đó.Brazil cũng bị cô toàn rút mất rồi.Vũ nam chửi thề.Mẹ kiếp.Đúng là quá nhanh tay.Vậy bây giờ.Khánh nguyễn nhìn vũ làm gì nói.Tổ chức họp báo.Thông báo khuyến mãi các sản phẩm của công ty brazil.Nhân dịp thành lập công ty.Khách hàng mua một sản phẩm.Để được giảm giá ba mươi%.Kèm theo một phần quà nhỏ.Đặng vũ nam lúc này trốn mất.Như thế.Chẳng phải là lỗ vốn sao.Chúng ta thà chịu lỗ một thời gian để có lương trả cho nhân viên giải quyết tồn đọng hàng do hủy hợp đồng.Còn hơn là ngồi chơi mất nghìn công ty phá sản.Đây là một nước tư bản.Nếu tin này lên da nhanh thì công nhân chắc chắn sẽ bãi công.Vì sợ chúng ta bóc lột sức lao động không trả lương cho họ.Tuy vậy cậu chấp nhận làm không công.Thịt thỏ cho cậu thôi.Vũ nam thở phào một cái rồi nói.Không sao.Khi nào gần chết đói.Tôi xe ôm bắt sàn nhảy cầu.Kiểu gì cũng được ăn cá.Chuyện này có ai lường trước được đâu.Ai bảo là tôi có ông bạn vừa đẹp trai.Lấy giàu có giỏi giang chưa.Chúng ta ở lại đây chỉ vì đam mê kinh doanh mà.Khang viên vỗ vai bạn nói.Chỉ có cậu là bạn tốt thôi.Buổi họp báo diễn ra ngày chỉ hôm đó thu hút báo giới đồng hồ hàng viễn tưởng.Có vẻ như mọi người đến đây vì future nhiều hơn là sự quan tâm đến bạn.Sau khi nga khanh viễn và vũ nam trình bày về chương trình khuyến mãi của công ty.Các phóng viên bắt đầu chuyển micro về phía của anh hỏi dồn dập.Tường dán.Nếu chúng tôi nhớ không nhầm thì ban lãnh đạo công ty bcg còn có cô mpba.Tiểu thư duy nhất của tập đoàn nội.Peter.Sao hôm nay không có mặt.Thường rắn.Chúng tôi nghe nói của mpba vẫn ra khỏi cuộc tình ngay trong ngày đầu tiên làm việc.Lý do là gì à.Thường gió.Có thông tin cho rằng ông muốn ông theo đuổi làm phiền thế nên của bella buộc phải rút vốn khởi công ty.Và chính vì thế.Nên brazil có nguy cơ phá sản.Cho nên ông hạ giá sản phẩm như thế có đúng không.Dọn khánh viết từ đầu đến cuối.Vẫn giữ vẻ mặt vô cùng bình thần.Một chút khó chịu cũng không có.Sau khi nghe một loạt câu hỏi thanh mỉm cười nói.Cảm ơn câu hỏi của tất cả các bạn.Tôi xin trình bày hai vấn đề.Thứ nhất.Được một công ty mới thành lập có những khó khăn ban đầu và có chương trình khuyến mãi là điều vô cùng bình thường.Thứ hai.Chúng tôi tổ chức họp báo.Sau này sẽ mất công ty.Để mong báo giới đưa thông tin khuyến mãi của công ty đến những người tiêu dùng thông thái.Bởi vì thời gian khuyến mãi có hạn.Đây là thành ý và cũng là lời cảm ơn của công ty đối với sự quan tâm của quý vị.Vì thế những vấn đề cá nhân.Tôi xin được hẹn các bạn vào dịp khác để giải đáp.Bây giờ tôi chỉ có thể trả lời quý vị rằng.Tôi và em mpba.Trước đây là bạn và sau này vẫn thế.Dọn khánh viên biết rõ một điều rằng.Không bao giờ có việc bỗng nhiên mọi câu hỏi của phóng viên chỉ xoáy và mối quan hệ của anh và em bella.Rõ ràng có bàn tay của cô ấy nhúng vào.Nhưng một khi cô ấy đã muốn chơi.Anh sẽ chơi với cô ta đến cùng.Kết thúc buổi họp báo sang diễn cùng vũ nam tới trước cổng nhà của mpba lấy xe.Nhưng vừa bước đến chiếc xe của mình.Anh sững sờ khi thấy dòng chữ ngày mùa hè.Em yêu anh.Đặng vũ nam cũng vừa vặn bước tới nhìn thấy.Vũ làm lắc đầu ngao ngán.Đúng là đồ điên tình.Hai anh chàng đẹp trai lại phải lái xe đến kara sơn lại xe giờ mới trở về nhà.Vừa bước vào nhà anh thấy bà đang ngồi uống trà.Buổi họp báo được tường thuật trực tiếp.Nền trước hàng là bố mẹ đã biết.Mà nếu không phát trực tiếp.Thì với một người như ba minh hoàng.Cũng sẽ không khó gì nhận ra tình trạng của anh.Dù mệt mỏi.Nhưng anh vẫn ngồi xuống phía đối diện.Ba mẹ ăn tối chưa à.Bài mình hoảng lắc đầu.Chưa.Chưa con về đi.Kháng viêm.Có ổn không.Có cần anh giúp gì không.Khoảng vân lúc này cười đã.Giờ không cần đâu ba.Có rồi mà.Một doanh nhân sành sỏi như minh hoàng sao không nhận ra vấn đề.Xây dựng thái độ của hà nguyễn khiến cho anh không quá lo lắng.Minh hoàng gật đầu.Bà tiên là con sẽ vượt qua.Nhưng mà đừng làm quá sức đấy.Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi.Nếu như con cần.Bà luôn sẵn sàng.Giảng viên vừa nói lời cảm ơn ba thì điện thoại của mình hoảng giao lên.Anh nếu mà nhìn số điện thoại trên màn hình.Trường cấp một chút rồi bấm nút nghe.Minh hoàng không biết là bây giờ gọi cho mình có mục đích gì.Nếu bình thường thì không sao nhưng trong tình huống này.Thế ba cuộc kháng viêm phải đánh đầu suy nghĩ.Ở đầu dây bên kia.Peter hít một hơi rồi nói.Truyện.Chúng ta nói chuyện được không.Minh hoàng là người ra ghế rồi nói.Được.Bị từ ngập ngừng.Cậu bé.Chuyện của tụi nhỏ rồi đúng không.Bị tội lỗi ngày những gì mình đang nghĩ.Tôi thật sự là không thể nào ngờ.Con bé lại xử sự như thế.Xin lỗi cậu nhé.Là dân kinh doanh lại là bạn bè lâu năm.Tôi không biết phải nói với cậu thế nào cả.Vợ chồng tôi chỉ xin được mỗi annabelle.Nên nó được nuông chiều từ bé.Muốn cái gì thì phải có bằng được.Một người bạn tốt như dọn hàng về.Một cơ hội chứng mình bản lĩnh kinh doanh tốt nghiệp là gì.Mà nó không biết chiều chồng.Đúng là tôi không biết dạy con rồi.Truyện minh hoàng rất hiểu tâm trạng của peter.Tôi hiểu mà.Là chuyện của bọn trẻ thôi.Chúng ta cũng không nên can thiệp quá sâu.Tôi tin là chúng sẽ giải quyết.Cảm ơn chị nhé.Hi vọng là chuyện này không ảnh hưởng đến tình bạn của chúng ta.Mình hoảng cười đáp.Chúng ta vẫn mãi là bạn.Peter và minh hằng từng có những ngày tháng cực.Khi bắt đầu sự nghiệp lúc còn độ tuổi sinh viên.Giống như hà nguyễn bây giờ.Vì thế họ hiểu nhau và biết quý trọng những nỗi.Thành công trong cuộc sống.Mình không biết bây giờ đang rất khó xử trước việc làm có vẻ ngâm quần của mpba.Nên mới hả mình xin lỗi anh.Nhưng mình hoàng chọn cách tôn trọng quyết định của khánh vi.Xem như hai ông bố không can thiệp vào tình cảm của bạn nhỏ.Đúng lúc đó lệ thủy từ gian bếp để giảm lo lắng.Kháng viêm.Còn thế nào rồi.Áp lực quá phải không.Có cần bà mẹ giúp đỡ gì không.Hello.Mình hoảng kéo tay vợ ngồi xuống cạnh mình rồi nói.Hôm nay còn mệt.Để cho con nghỉ ngơi đi.Tốt nhất.Em kiếm món gì ngon bỏ vào bụng bà còn anh đi.Anh tin là con sẽ giải quyết được.Mọi việc sẽ ổn thôi.Nhìn thấy anh mất ổn như của chồng.Lệ thủy lúc này hiểu mình hoàng rất lo trước hành vi.Nhưng quả thật.Từ tối hôm qua đến giờ.Thằng bé đã chịu quá nhiều áp lực.Dầu lễ khai trường hoành tráng.Bị chuốc thuốc.mười ngày làm việc đầu tiên.Phải đối mặt với một loạt khó khăn chồng chất.Mình khoảng nói đúng.Thằng bé cần nghỉ ngơi.Sau bữa tối khang vĩnh xin phép về phòng.Lệ thủy lúc này lo lắng hỏi chồng.Minh hoàng.Anh xem thằng bạn có chịu được không.Mới một ngày.Mà em thấy áp lực rồi đấy.Một đất nước xa lạ.Những con người xa lạ.Rồi càng viễn phải xoay sở thế nào.Khi chúng ta trở về việt nam.Cái gì cũng có mức độ thôi.Em sợ.Mình hỏi lúc này ôm vợ vào lòng vỗ vỗ lưng an ủi cô rồi nói.Em yên tâm đi.Chúng ta về việt nam nhưng vẫn luôn theo dõi con.Ảnh có cách.Em đừng tỏ ra lo lắng trước mặt của con.Đảng viên có bản lĩnh.Em cứ tìm đi sẽ ổn thôi.Lệ thủy lúc này cảm giác mình hoảng mọi thứ đều có thể giải quyết.Vì thế ở bên anh.Cô chỉ việc bình yên mà sống.Không mảy may suy nghĩ điều gì.Anh đã nói có cá.Nghĩa là hàng viễn sẽ ổn.Đợi chiếc lệ thủy ngủ ngon lành.Mình hoàng lúc này nhẹ nhàng đi ra ngoài bấm vào một dãy số cần thuộc.Kìa.Đầu dây bên kia một giọng đàn ông khản vang lên.Ông chủ.Mình hoàng bật cười nói.Tôi đâu có lỗi chùa cậu nữa.Kìa vẫn giọng cùng kính.Với tôi và gia đình tôi.Mãi là ân nhân của tôi.Nếu không có ông.Tôi vẫn chỉ là một thằng lưu manh thôi.Cả hai lúc này rơi vào trầm mặc.Kìa xúc động nhớ lại quá khứ tôi.Vốn là một sinh viên khá giỏi của một trường đại học kinh tế trên đất pháp.Nhưng khi cầm tấm bằng bước ra khỏi giảng đường.Bạn bè rủ rê kinh doanh.Thất bại bởi vì không nắm rõ thị trường.Không có kinh nghiệm chinh chiến trên thương trường.Chán nản.Bị bạn bè lôi kéo lao vào nghiện ngập.Lệ dĩnh nhi.Để phục vụ cho những lần phê thuốc.Anh ta đã đi ăn cắp ăn trộm.Thậm chí một vài lần.Vận chuyển ma túy trót lọt.Sau mỗi cuộc trời sau mỗi lần thằng hòa cùng nàng tn.Là một cơ thể rượu ra.Sửa xe.Thế nhưng bìa không đủ bản lĩnh để từ bỏ.Một lần sau khi chơi hết sạch tiền.Bìa thành gần trung tâm thương mại.Và phát hiện ra một người đàn ông trẻ tuổi.Lấy chiếc vali tiến vào tầng hầm.Anh ta nên bán theo để móc túi.Hợp ít ra cũng đề rõ để mối tình.Bữa có phải người đàn ông ấy là người châu á.Phẩy.Người đó chính là trịnh minh hoàng của hai mươi năm về trước.Cả buổi không sửa mũi được gì.Đợi trương minh hoàng ra khỏi trung tâm thương mại.Bìa bán theo anh xuống tầng hầm để xe.Khi mình hoành vừa chạm tay vào điều khiển xe.Kìa lý ra vào của anh nói bằng tiếng pháp.Muốn sống thì đưa tiền đây.Chứng minh hoàng lúc đó chưa đến ba mươi tuổi.Trên những khí chất mút trời.Anh đã quá quen với những kẻ lưu manh đường phố như thế này nên vô cùng bình tĩnh mịch mắt cười.Bao nhiêu.Bìa thấy mọi việc diễn ra quá suôn sẻ nên cười gần một tiếng.Tốt.Có bao nhiêu thì được bấy nhiêu.Trong khi đang đăng ký vị tướng sắp chúng qua đời.Minh hoàng đình đánh người sang phải.Tránh muỗi giờ.Rồi nhanh như chớp sai người.Từ một cú đá vào cánh tay cầm dao của kẻ vừa nãy giờ mình.Bia bị bất ngờ liền cầm lên.Thằng chó.Tình hình cao lớn của bà không thể nhanh nhẹn bằng thân thể thường xuyên luyện tập của minh hoàng.Bìa định lao đến bố của minh hoàng.Bắt anh luôn tiền ra.Phi nhung minh hoàng lại xoay người nhảy lên.Tùng tác hai chân đạp vào bụng của kìa.Kiếm thùng rác tài khoản ngã cảnh giờ.Mình hoảng nhảy lên bụng có bia.Một tay giữ chặt cánh tay định chống nhảy dạy của bia.Tay còn lại tướng của áo anh ta ghen tuần chứ.Lên đôn lần đầu hàng đi.Thế giờ anh nói thì một cơ.Cậu theo tôi cả buổi chiều như thế rõ ràng không phải là dân ăn cắp chuyên nghiệp.Nếu cần một cơ hội để làm lại cuộc đời.Cứ tìm tôi.Nói xong minh hoàng để lại một chiếc card visit trên bụng của bia.Cùng một trăm euro sang người đi thẳng.Cả đêm hôm đó.Bìa đã suy nghĩ và quyết định gọi điện cho minh hoàng.Từ giờ phút ấy trịnh mình hoàng đạo hướng dẫn cho anh ta kinh doanh.Tạo cho anh ta cơ hội làm lại cuộc đời lấy vợ sinh con có một gia đình hạnh phúc.Hiện nay anh ta là giám đốc của công ty gia đình ở phía nam nước pháp.Nên những ngày minh hoàng đến pháp.Cả hai vẫn chưa có dịp gặp lại.hai mươi năm qua.Dương minh hoàng ở việt nam là chính nhưng họ vẫn liên lạc với nhau và với bìa.Mình hoàng luôn là ân nhân là ông chủ đang suy nghĩ vừa giật mình nghe giọng minh.Vang lên trong điện thoại.Tôi có việc nhờ cậu.Dạ vâng.Ông chủ cứ nói tôi luôn sẵn sàng bình hoàng nói qua về tình hình của khang viết vào.Rồi nhẹ nhàng vài hôm nữa vợ chồng tôi sẽ về việt nam tôi muốn cậu hỗ trợ.Khoảng viết tất nhiên cậu cần để cho nó tự lập tự quyết định từ chỉ cần những thông tin chính.Và kịp thời của brazil còn con đường mà biết thì chỉ nên là của doãn khánh vĩnh.Bìa kẹp đầu.Tôi hiểu rồi quá đúng là hổ phụ sinh hổ tử từ tôi sẽ tận tâm với cậu ấy như đã.Thành với ông con trai của ông chắc chắn là có bản lĩnh phi thừa.Ngày hôm sau chồng rất nhiều hồ sơ dự tuyển vào vị trí trợ lý tổng giám đốc của công ty brother.Xuất hiện cái tiền mà mới nghe qua người ta đã thấy lạnh như đá.Kìa dọn khánh viễn không hiểu sao một người gần bằng tuổi có ba mình lại vô cùng.Khi nói về vai trò của một triệu lý về niềm đam mê kinh doanh như một chàng trai trẻ mới tốt nghiệp đại.Thỏa ước mơ và tương lai.Nhưng thực sự em ấy đã thuyết phục được con trai minh hoàng.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa nắng hai xong tập năm của bộ truyện này và nói về annabelle.Một cô tiểu thư được cưng chiều từ bé khi mà không được anh vẫn đáp lại tình cảm thì cô ta đã bắt đầu có những chiêu.Để đáp trả lại người đàn ông này nếu như mà trong tương lai khi mà khanh vẫn gặp là được quỳnh chê.Đến được với nhau thì không biết là liệu rằng cô gái này còn gây ra được những cái sóng gió gì.Cản trở hai người này nữa và với sự xuất hiện của một nhân vật mới một triệu thử rất đắc lực.hai nghìn lẻ mười bốn minh hoàng thì anh sang tên chắc là cuộc đối đầu giữa mpba và khanh viễn trong tương lai không chỉ.Đối đầu về mặt tình cảm mà đó còn là cuộc đối đầu ở trên thương trường nữa chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo của bộ.Vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong quý vị và các bạn đừng quên để lại bình luận của mình ở phía biên giới.Như là những like chia sẻ và đăng ký kênh nhé và thêm một lưu ý nho nhỏ nữa là mọi người đừng quên ghé fanpage.Chợ tình ở trên facebook để cập nhật nhiều hơn nữa những thông tin liên quan đến anh xa cũng như là những bộ truyện mới hấp dẫn tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com