Cho Anh Gần Em Thêm Chút Nữa Phần 1 - Truyện Ngắn Hay Mc Tâm An Diễn Đọc

cho anh gần em thêm chút nữa phần 1 - truyện ngắn hay mc tâm an diễn Đọc

Từ cảng chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên cành đọc truyện bụi phố tam anh rất vui khi được gặp lại mất.Vào khung giờ quen thuộc vào ngày hôm nay tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị một bộ truyện rất mới của tác giả.Thị đoan trang có tựa đề.Cho anh gần em thêm chút nữa.Có gì và các bạn thân mến sẽ là một câu chuyện về tình yêu một tình yêu trải qua quá nhiều thời gian đó giữ.Khoảng thời gian năm mươi sáu năm nhưng rồi họ có đến được với nhau hay không.Hay bởi vì quá nhiều sóng gió.Bạn khiến cho tình yêu của họ file nhà sinh vật thú vị chúng ta cùng chú ý theo dõi những tình tiết sẽ được tẩm hành.Tới cho quý vị ngay sau đây.Bảo cái gì thả thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên.Ủng hộ tâm an bằng cách like chia sẻ và bấm đăng ký kênh xin cảm ơn quý vị rất nhiều và ngay bây giờ chúng.Cùng nhau lắng nghe tập một của bộ.Cho anh gần em thêm chút nữa.Tác giả đoàn chàng qua giọng đọc của tổng hợp.Tới giờ phút này đây tôi mới nhận ra rằng có quá nhiều.Không phải do mình hiểu ra rồi mới bình thản mà là sau khi bình thản rồi.Ta mới chợt hiểu ra.Và cũng có rất nhiều chuyện không phải bản thân mình không hiểu đâu mà mình hiểu rồi.Nhưng trong lòng vốn không thể nào chấp nhận được những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp ấy tôi dành.Tình yêu nồng nhiệt rực cháy xem mối tình đầu dang dở của mình.Một lòng một dạ với người bên cạnh tôi năm tôi mười bảy tuổi nhưng lại chẳng.Nào sánh bước cùng tôi đi đến hết cuộc đời phải tây đánh máy lửa.Trung tuyệt đối vào màn hình máy vi tính tưởng chừng như chẳng một ai có thể làm phiền được tôi ngoại trừ.mười bảy tìm trường điện thoại vừa reo lên một cái là ngay tức khắc từ nhấc máy lên sống.Thói quen một thói quen ngọt ngào mang tên nghe máy người yêu còi.Gửi tốn tiền tại bắc kạn thẳng lập tức biến mất thay vào đó là sự rạng rỡ mong chờ thái.Tôi không biết hiểu chồng gọi tôi giờ này có chuyện gì.Alo người yêu à em nghe lát nữa anh ta làm anh đón em đi ăn chưa.Mấy giờ thì em xong việc thì khoảng mười một:ba mươi em nhỉ em gọi cho.Qua đón nhá anh phải làm rồi ông chủ thầu nãy giờ có đàng hoàng anh máy anh cúp máy nhé.Người yêu cũ làm việc đi nhé hẹn gặp em buổi trưa nay .Đợi chờ hữu trùng tắt hẳn máy đi tôi mới nhẹ nhàng cất điện thoại vào túi xách.Nói về người yêu của tôi.Anh ấy là thợ xây dựng.Công việc của anh thực sự rất vất vả.Thường xuyên phải đối mặt với xi măng cốt thép.Bởi vậy nên tôi lúc nào cũng muốn dành sự quan tâm của mình.Tới anh thật nhiều hơn.Chúng tôi quen nhau từ những năm tháng.Đang còn ngồi trên ghế nhà trường.Lúc đó buồn là buồn nghĩ lắm.Chỉ vì ngày hôm ấy.Anh đổi một nụ cười.Làm trái tim của tôi xao xuyến.Thế là yêu.Trước khi bắt đầu cũng không nghĩ rằng tôi và anh có thể bên nhau được lâu đến như vậy.Trước mắt một cái cả hai bây giờ đã hai mươi hai tuổi rồi.Tuần may mắn sau khi cầm tấm bằng đại học.Ra trường thì xin được việc luôn.Còn người yêu tôi thì.Nói sao nhỉ.Con đường sự nghiệp của anh hơi lạnh đợi một chút.Anh cũng học hành đàng hoàng.Nhưng chỉ đạt lại khóa.Chứng chỉ tin học và tiếng anh đều không có.Cho nên mang hồ sơ tới đâu hầu như người ta đều hoàn trả lại chỗ cũ.Nhiều lần như vậy.Hữu chung cũng dần dần từ bỏ ý định làm công chức nhà nước.Hai nhân viên văn phòng.Anh bảo với tôi ngành anh học.Nếu không xin được vào những chỗ ấy .Thì coi như hết đường.Vậy là chẳng hiểu bằng cách nào.Người yêu của tôi nhảy bồ xanh xây dựng.Cũng như bao nhiêu cặp tình nhân lãng mạn khác.Tôi và người yêu đã lên một tương lai tươi sáng cho cả hai.Một tương lai mà sau này.Tôi về chung một mái nhà với anh.Cùng anh vun vén.Và xây dựng tổ ấm nhỏ của mình.Một tương lai mà thấy anh đứng lên đỉnh cao của sự nghiệp.Anh vẫn yêu thương người con gái bên cạnh anh.Lúc khốn cùng chính là tôi.Suy nghĩ vẩn vơ một lúc.Thì tôi tiếp tục với công việc soạn thảo báo cáo của mình.Bài suy nghĩ mà tôi quên mất cái vụ đem tài liệu lên cho sếp tùng.Nước mắt lên nhìn đồng hồ.Tổ mười tám hòa gõ bàn phím nhiều bài.Chết thật.Chỉ còn có ba mươi phút nữa.Là cuộc họp với đối tác bắt đầu mà bà liễu tôi mới đánh xong phân nửa.Tầm này không thể đâu là dùng một phút một giây nào nữa.Thay đổi từ dần dần khép lại những suy nghĩ đang dang dở về tình yêu của mình.Bài tập trung cao độ vào làm việc.Khoảng mười lăm phút sau.Loay hoay một hồi.Mật mã kinh khủng lắm.Tôi mới hoàn thành xong gần mấy con chữ để kịp trình bày lên bàn lãnh đạo.Giờ chỉ có việc in ra đóng lại thành.Rồi mang lên.Tôi run run một tay cầm xấp tài liệu.Một tay gõ nhẹ lên cửa phòng tổng giám đốc.Đúng là không gian của người có quyền lực nó khác hẳn.Bình thường tôi làm việc dưới tầng hai.Tất cả đều cùng là phận nhân viên với nhau.Nền giao tiếp và làm việc cực kỳ thoải mái.Chưa khi nào phải lo lắng như bây giờ.Bác hoan đã.Sao kỳ cục vậy.Tôi gõ một lát cái cửa rồi mà bên trong không có động tĩnh gì.Chẳng lẽ bây giờ.Tôi phải gọi cho sếp vừa.Nhưng mà liệu làm như vậy.Có bị ảnh ta ghim không nhỉ.Vì chữ tiền khoản nhân viên hàng sự mất điểm trong mắt lãnh đạo.Là một điều rất tối kỷ trong công việc.Mà đã đi làm.Thi đấu ai muốn như vậy.Tôi cũng không phải ngoại lệ.Cô kia.Cô đứng đây làm gì.Giọng nói trầm buồn từ phía sau phát ra làm cho tôi giật hết cả mình.Xém chút nữa là đánh rơi nguyên tập tài liệu xuống.Cụ mày là tôi cầm chắc.Tôi vừa kịp định thần lại còn chưa được chút nào thở phào nhẹ nhõm.Thay mặt tổng giám đốc xuất hiện ngày trước mắt.Theo phản xạ tôi nhanh chóng cúi gập người xuống.Chào sếp à.Anh ta chẳng nói chẳng rằng cứ như vậy lầm lì lướt qua tôi giống như một cơn gió.Nhưng mà như thế cũng tốt.Đỡ mất công tôi phải kính cận.Giờ chắc là chỉ cần đem số tài liệu này cho anh ta.Như vậy là xong.Nghĩ thì dễ lắm.Nhưng làm nó lại chẳng đơn giản một chút nào.Tại sao.Bởi vì đưa tài liệu cho sếp đọc.Đồng nghĩa với việc.Phải đứng đó.Trở tiết kiểm tra có một lượng chất lượng.Nếu như có tài xế.Là vị tổng sỉ và lẻ.Ngày qua thôi cũng thấy rất nặng nề.Có khi sau lần này.Tôi phải đăng ký học một khóa tinh thần thép.Chiều đứng trước cái uy.Của vị lãnh đạo này mà tim của tôi có đọc thành.Thế thì chết dở rồi.Chưa kể công ty tôi còn thuộc hãng đi đầu trong ngành nước giải khát.Thì người sáng tạo ra nó.Phải khủng bố tớ nào.Đâu phải ai.Cũng muốn tiếp xúc là được đâu.Tự dọa tôi là như vậy.Những tủ gì.Tôi phải bước vào trong.Và đưa tài liệu.Chia tay đứng mãi ngoài này.Thì chắc chắn sẽ bị ăn chửi.Giải thưởng tết.Đây là tập tài liệu mà sếp cần.Nếu có gì không vừa ý.Một phép chị bảo.Em sẵn sàng.Sửa chữa bảo rút kinh nghiệm mà.Tôi ốm thì về chỗ bàn làm việc của sếp tổng.Đặt nhẹ nhàng tập tài liệu lên.Sau đó tự động rút lui về phía sau.Phòng của sếp tôi thực sự rất rõ.Nhưng được tại bảy chí khoa học sạch sẽ.Nên không đến nỗi là tệ.Nhìn chung là duyệt.Bàn về tính cách của anh.Thì tôi chỉ nghe mấy bà chị làm cùng đồ là khó tính cách dịch.Chứ bản thân tôi làm việc ở đây.Ngót nghét cả năm trời.Cho tới tận ngày hôm nay.Mới có cơ hội tiếp xúc với anh.Thì làm sao mà tôi kiểm chứng được chưa.Điều đó luôn luôn là một ẩn số đối với thôi.Tôi chỉ biết sơ sơ một chút.Làm tết rất lạnh lùng.Tôi nghĩ một phần cũng là do.Trên trốn thường trường này.Thì con người phải tạo ra một vỏ bọc như vậy để mà chống chọi.Đường đầu với những khó khăn và thử thách.Bản báo cáo này.Lại làm đây.Không hiểu có chuyện gì mà bất chợt tiếp của mình lại bảy ra cái vẻ mặt nghiêm trọng như vậy.Khiến cho tôi nhất thời mất bình tĩnh.Tôi lấy dũng khí vài lần.Sao đỏ đáp lời.Là em làm à.Tôi nuốt nước bọt.Quan sát từng động thái trên gương mặt của.Chỉ đến khi anh ta ngẩng mặt lên.Tôi mới cúi gằm mặt xuống.Phần này tôi rồi.Chắc tôi làm nhanh quá.Sai sót ở đâu cũng nè.Làm cô làm sao.Cô tên là gì.Làm ở bộ phận nào.Đẩy từ đoàn có xài đâu.Kiểu gì cũng có chuyển.Chứ không đầu tự dưng lại hỏi tôi thông tin làm gì.Cái tòa nhà này chưa mấy trăm con người.Cái việc mà cấp trên quan tâm tới một nhân viên bé nhỏ như tôi.Là một điều quá hiểu.Chỉ có trường.Muốn khiển trách.Hãy chửi luôn.Thì mới cần biết biết rằng.Mặc dù trong lòng của tôi đang gào thét dữ dội.Những tác phòng làm việc của một nhân viên chuyên.Thì xếp hình.Nhân viên phải trả lời.Em là vũ hà an.Là một bộ phận marketing.Xả stress.Báo cáo có vấn đề gì đúng không ạ.Cung đường mặt lên.Nói chuyện với tôi phải dọn sạch đàng hoàng.Phép lịch sự tối thiểu khi nói chuyện với người khác.Là không nên cúi gằm mặt xuống như vậy.Và như một cỗ máy được lập trình sẵn.Chỉ thực trở mệnh lệnh của chủ nhân.Là điều chỉnh hoạt động.Ngày lập thu.Tôi ngẩng mặt lên.Đối diện với ánh mắt của tổng giám đốc.Từ nãy giờ tôi chỉ chăm chăm chạy theo những dòng suy nghĩ trong tâm tưởng.Và không kịp nhìn kỹ dùng nhà của sếp tổng.Thật không ngờ.Vũ khoan của anh tài lại sắc nét và tuấn tú đến như vậy.Cả người toát ra khí chất đĩnh đạc phong trần.Quả thật.Không thể nào coi thường.Tôi không biết mình nên nói gì.Cũng không biết mình nên làm gì.Bỗng dưng cảm thấy mình đứng đây thật là thừa thãi.Và con đứng thêm nữa.Chỉ làm cho bầu không khí trở nên gượng gạo.Tôi đang tính toán trong đầu bài chuồn em đẹp.Thì sếp tôi lên tiếng nói tiếp.Đây là lần đầu tiên có một nhân viên hiểu ý đồ của tôi.Và soạn thảo được một bài báo cáo.Có thể nói là.Vũ thành an.Nhân viên phòng marketing đúng không.Tôi đánh giá cao năng lực.Và cái cách mà cô linh không.Những ý tưởng của tôi truyền đạt.Cố gắng phát huy bản thân mình tốt nhé.Công ty đang cần những người có đầu óc linh hoạt và nhạy bén như cô.Cô cứ làm hết mình đi.Tháng lương thứ mười ba của cô chắc chắn sẽ cao hơn bình thường.Bây giờ cô về phòng.Làm việc của mình đi.Tôi có nghe nhầm không gì.Là tôi vừa được người đứng đầu công ty khen ngợi năng lực của mình như.Có tin nổi được không.Trong lòng vui sướng như ngàn đóa hoa đang nở rộ.Còn gì tuyệt vời hơn khi đi làm mà được sếp trọng dụng.Tín nhiệm cơm chưa.Tin mừng như vậy.Xem tàu hôm nay tôi có chuyện để khoe với người yêu của tôi rồi.Chắc chắn.Anh rất tự hào về tôi.Chỉ cần tưởng tượng ra viễn cảnh.Được hiểu chung dùng những lời nói ngọt lịm.Để chúc mừng lại trái tim của tôi lại rạo rực.Đúng là ai yêu vào rồi mới.Hạnh phúc.Xuất phát từ những điều giản đơn đến dùng gì.Không muốn làm phiền đến không gian làm việc của sếp.Nhận được tín hiệu tốt từ bản báo cáo.Đối với tôi là đủ lắm rồi.Nên tôi nhanh chóng trở lại phòng làm việc của mình.Mai rồi cũng tới giờ tan ca.Cuối cùng tôi có thể đi ăn bữa trưa cùng với người yêu của tôi.Để xem nào.Anh giận rồi nếu làm xong sẽ gọi cho anh tới đón.Nhưng hôm nay sẵn trong lòng đang vui.Tôi lại nổi hứng muốn đi xe tới chỗ làm của anh.Tuổi hai chúng tôi sẽ cùng nhau đi tới nhà hàng.Thì bọn sự thay đổi dự định này của tôi.Cách làm cho anh bất ngờ.Chẳng phải con trai vẫn luôn thích con gái chủ động hay sao.Bạn cho mình một tâm trạng hào hứng phấn khởi.Tôi cứ như thế vô tư.Chạy xe tới chỗ làm của hữu trung.Mà không hề hay biết rằng.Người yêu tôi.Tưởng xin việc làm từ hôm qua rồi.Tổng trưởng của anh bây giờ vắng tanh.Không có một bóng người.Chứng tỏ là anh phải được nghỉ khá lâu trước đó.Bình thường mỗi lần qua.Thấy mọi người được nghỉ.Nhưng đang dọn dẹp và cấp những dụng cụ quan trọng.Hôm nay thế nào.Mà làm nhanh thế được.Nhưng nếu như anh được nghỉ.Tại sao anh không thông báo cho tôi.Không được.Tôi phải gọi cho anh một tiếng.Hỏi một câu xem thế nào.Vừa nhắc tới anh là anh nhắn tin cho tôi.Có cần phải trùng hợp như vậy không nhỉ.Em đến bệnh viện đi.Anh chào em.Anh nói trước.Đừng để anh phát hiện ra là em nói dối.Tôi nhớ mẹ.Cố gắng phân tích những dòng chữ in đậm trên màn hình điện thoại.Tôi thậm chí còn phải mở hàng danh bạ ra sao từng con số điện thoại.Xem có phải là tôi đã lưu nhầm tên của anh.Thành ai khác không.Nhưng mà sau cuồng.Tôi không thể hiểu được nội dung.Trong tin nhắn của anh.Không hiểu tại sao trong lòng tôi bây giờ.Lại giấy lên một cảm giác bất an.Có cái gì đó thôi thúc rồi.Phải đi và làm rõ những nghi ngờ.Đang nhen nhóm trong lòng của tôi.Nghĩ là làm tôi liền chạy xe tới bệnh viện theo địa chỉ.Mà anh cho trong tin nhắn.Tôi thầm mong tất cả những suy nghĩ của tôi.Đều là do tôi ngại cả.Tại bệnh viện hương mai.Sau khi gửi xe cho bác bảo vệ ở bệnh viện trong trường.Tôi vội vàng bước chân thật nhanh đi vào trong bệnh viện.Nhưng mà bệnh viện này quá lớn.Biết tìm hiểu chung ở đâu.Tôi đứng thường người ta một lúc.Tôi bắt đầu giữa điện thoại ra và nghiền ngẫm lại nội dung tin nhắn.Từ trước tới giờ.Trong suốt khoảng thời gian tôi và trung bên nhau.Chưa một giây phút nào.Tôi có bí mật riêng hay làm điều gì sai trái đằng sau lưng anh.Nên việc anh bảo tôi nói dối.Là điều không thể nào xảy ra.Với lại cách những điều mà anh nhắn tin cho tôi.Nó khác lắm.Kể cả những lúc anh dẫn nhé.Anh chưa bao giờ nói ra kiểu zara.Hay là cảnh cáo như vậy.Theo như trong tin nhắn.Thì anh muốn tôi đến bệnh viện hương mai.Chứ không phải là anh mắc bệnh gì nghiêm trọng.Sức khỏe của tôi bình thường.Không có cái gì đáng lo ngại.Vậy thì chỉ có hai trường hợp.Bột lại gửi nhầm tin nhắn cho tôi.Hay là anh nghĩ rằng.Tôi bị bệnh gì đó mà giấu giếm anh.Nên anh yêu cầu tôi tới đây để khám thử.Những giả thiết thứ hai.Tôi nghe rất vô lý.Bởi vì tôi có bị bệnh gì đâu.Nếu như có vấn đề gì về sức khỏe.Tôi sẽ lập tức tới bệnh viện kiểm tra.Đồng thời tôi nhanh chóng thông báo thì người yêu tôi.Để cho anh bớt lo lắng.Chủ nhật đi.Tôi không thể nào giấu giếm anh.Nếu như vậy.Thì rốt cuộc.Ai muốn gửi tin nhắn này cho ai.Anh còn có mối quan hệ khác.Ngoài mối quan hệ với tôi sao.Bài chạy theo những suy nghĩ ngổn ngang.Tôi không thể để ý những thứ xung quanh.Chính vì vậy.Không kịp tránh một người phụ nữ trùm kín mít từ trên xuống dưới.Kết quả là tôi bị ngã bật ra đằng sau con của lạnh hắc lào hư đấy.Thì thực sự rất bất lịch sử.Thấy tôi chuẩn bị đứng dậy liền nhanh chân lùn đi.Nhìn theo bóng của cô.Tôi không hiểu tại sao.Tôi thấy có chút quên mất.Bạn thích mùi hương thoang thoảng.Phát ra từ cơ thể của cô cũng rất quen.Chỉ có điều mọi thứ.Biểu diễn ra một cách đường trường.Nên tôi chẳng nhớ đó là ai.Tự thay mình đứng được ở đây.Thì cũng kỳ cục.Nên tôi quyết định sẽ dành mười lăm phút đi mượn một phòng bệnh viện vì cũng sắp quá giờ nghỉ.Mà tôi chưa có một ít tinh bột nào để nạp vào trong người.Hôm nay nhận niềm vui từ lời khen ngợi của sếp tổng thì buổi trưa lại lỡm.Với người yêu cực chẳng đã còn ôm vào người bao nhiêu rắc rối và muộn phiền còn nhiều.Công cốc lượn chán chè một vòng nhưng kết quả nhận lại vẫn không nhìn thấy.Chồng tôi đành động tự lấy xe đi về.Buổi chiều đón tôi bằng một cơn mưa tầm tã giải thích có lẽ so với người khác tôi hơi bị.Đôi baby tôi rất thích mưa tôi thích cảm giác ở nước man mát của.Tôi thích cái cách mà ông trời đổ trận mưa xuống.Để gột rửa hết những bụi bẩn còn tồn đọng.Hay đơn giản chỉ là thấy mưa tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều tạm ra hết.Yêu tôi có chuyện tình cảm cá nhân khi đối mặt với công việc nhất là với ngành học mà tôi cất công thi.Tấn công theo đuổi thì sự tập trung và nhiệt huyết của tôi.Càng được củng cố và nêu cao bao nhiêu chồng sổ sách báo cáo tôi cứ như vậy mà.Đối với chúng quay đi quay lại thi hoàng hôn cũng lên cao rồi ánh mặt trời lúc ấy.Chỉ còn là những ánh sáng nhỏ nhoi lên rồi coi bài tán cây đường phố lúc.Nhộn nhịp hơn hẳn nhưng cái hay ở chỗ là đông người nhưng lại không hề tắc đường gọi như.Người tham gia giao thông với một tinh thần và ý thức rất tốt.Dân chấp hành kỷ cương nề nếp.Thiền cho tôi cảm thấy rất thích mắt.Hiện giờ.Là những ngày tháng cuối cùng của năm hai nghìn lẻ hai mươi.Rất nhiều nơi dung dịch bán những cây mai cây đào tết.Những câu đối đỏ hai bánh chưng xanh cũng được bày biện ra trước hiên nhà.Của những cửa hàng tạp hóa.Người người nhà nhà tiêu rộn ràng đi sắm sửa cho gia đình.Nhà cửa của mình bánh kẹo gà vịt đủ thứ.Ừ thì cũng đúng thôi.Chẳng còn mấy tháng nữa là đến tết.Có lẽ tiết hiện giờ với những con người đi làm như tôi.Chỉ đếm trên đầu ngón tay.Kỹ thuật sử dụng quay của công việc một khi đã bị cuốn vào rồi.Thịt thời gian trôi nhanh quá sức tưởng tượng.Thí dụ như vừa mới đây thôi.Tôi còn cảm giác mình mới đặt chân tới công ty làm việc.Mà.Bây giờ.Đã gần một năm.Bỗng dưng cảm thấy chồng người hôm nay có chút mệt.Nên bệnh người nấu ăn của tôi bắt đầu xuất hiện.Cũng phải một thời gian dài.Tôi không được tới món mì tôm.Các món ăn thường nhật của đời sinh viên mà hầu như.Ai cũng đều nếm trải qua vài lần.Một chiếc laptop quen thuộc.Một cốc nước cam ép lạnh.Và một tô mì nóng hổi bốc khói nghi ngút.Được đặt ngay ngắn trên bàn.Tôi vừa dùng bữa tối.Mở tự thưởng cho mình một bộ phim.Để giải trí sau một ngày nhắn lộn ngoài xã hội vất vả.Bộ phim mà tôi xem thực sự rất hay.Chỉ có điều bất tiện quảng cáo bánh kinh đô.Khiến cho tôi khởi người.Miếng mì tôm mặn mặn trong miệng.Còn chưa nữa.Cái khoảnh khắc ấy.Làm cho tôi nhớ nhà.Những người thân yêu trong gia đình của mình.Bao nhiêu năm rồi.Bao nhiêu năm học tập vươn trải trên đất thành phố xô bồ này.Muốn tự lập từ bé.Lại càng không muốn là gánh nặng cho gia đình.Nên ngay sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở.Tuổi quyết tâm dùng hết khả năng của mình.Đề thi đậu vào trường phổ thông dân tộc nội trú trung ương.Đỡ đần một phần nào đó cho gia đình về các khoản chi phí học tập.Ăn ở.Bảng kết quả tôi đã được nhận.Từ nhận thức được việc học là quan trọng.Cho tương lai rộng mở của tôi.Nền những tháng năm cấp ba đó.Tôi chỉ chú tâm vào học.Khi nào tôi về nhà.Cơ bản là tàng cuối.Lịch học càng kín.Rồi đến khi tôi đỗ vào trường đại học.Những ngày tháng mẫu lực phấn đấu.Và theo đuổi con đường học tập.Chỉ có tăng cao chứ không giảm đi.Số lần về nhà chỉ đếm được trên đầu ngón tay.Mà lúc muốn về.Thì lại gặp đủ thứ chuyện trên đời.Sau này khi đi làm.Tôi có về thăm nhà được thường xuyên hơn một chút.Nhưng lâu dần bố mẹ bảo thương tôi.Bảo tôi rằng bố mẹ còn khỏe lắm.Ngày ngày cầm cuốc cầm sàng làm ngoài đồng.Không phải lo.Thêm nữa.Đạo ông bố sợ tôi đi lại đường sao khó khăn.Lại chỉ có một mình.Nên chỉ cho tôi về thăm.Đúng dịp tết.Hình nền từ cứ đâm đầu vào công việc.Mà lãng quên đi mất một dòng thời gian.Lục lại vài tấm ảnh cũ kỹ từ tết năm ngoái.Tôi nhìn thấy gia đình của tôi.Tôi mang mê gương mặt của cha ngắm nhìn gương mặt của mẹ có màn hình điện thoại.Họ là đức sinh thành của tôi.Tóc xưởng đã bạc cả rồi.Có phải thời gian qua tôi đã quá bất hiếu.Thỉnh thoảng gọi điện thoại về bố mẹ đều cười tươi.Ông bà nói rằng mọi thứ rất tốt.Mà sao khi nhớ lại cuộc trò chuyện đó.Tôi lại thấy đăng đắng nơi cuối học.Hình như.Là những lời nói đó.Họ đang kìm nén những cơn ho.Những nhức mỏi.Vì chồng chị nhớ của tôi thời còn trẻ đấy bố tôi hay bị ho khan.Mẹ tôi lại mắc chứng đau lưng.Mỗi khi phải cúi gập người quá nhiều.Trong quá trình làm việc.Vậy mà khi đối diện với tôi.Họ lại giấu đi những cơn đau trong lòng.Để cho tôi khỏi lo lắng mà toàn tâm toàn ý - toàn trong công việc.Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.Những câu nói trong bài thơ khi xưa cô vẫn hay dạy trong giờ chính tả.Ở đây lại văng vẳng trong tâm trí của tôi.Thương lắm đôi vai gầy của mẹ.Thương lắm rồi tay chai sần của bố.Tôi thực sự rất nhớ họ.Nhận định năm nay.Sau khi ăn tất niên với công ty sau tôi sẽ bắt ngay chuyến xe để về quê thay vì ở trên này họp lớp.Học bạn bè như mọi năm.Cũng đến lúc rồi.Điểm giúp tôi được sự trưởng thành thành công của mình để dùng nó đối đãi thật tốt với những người.Mẹ sinh ra tôi.Họ cần được hưởng thụ.Cần được nghỉ ngơi.Màn hình điện thoại của tôi sáng.Tiếng chuông báo có người gọi.Liền vang lên kéo tôi ra khỏi cơn sóng của cảm xúc.Gần chín giờ tối.Còn ai gọi cho tôi nhỉ.Hướng tầm mắt của mình xuống xem thử.Thì già đó là người quen.Đó là cây lan bạn học cũ của tôi.Sao đột nhiên nó lại gọi cho tôi giờ này.Không phải là có chuyện gì nghiêm trọng đấy chứ.Bởi vì khá lâu rồi chúng tôi chưa liên lạc với nhau.Thật vào tôi bảo nó đã từng rất thân thiết.Cái hồi mà chảy ướt chân ráo lên thành phố đi học.Ở chung phòng ký túc xá với bao nhiêu người.Nhiều thứ mỡ mỡ.Cụ mày là lan chịu nói chuyện cùng tôi.Giúp tôi khám phá.Niềm tôi coi nó như đứa em thân thiết của mình.ba năm cấp ba ở trong phòng học chung lớp.Hầu như mọi khó khăn ngọt bùi.Đều chia sẻ với nhau.Thậm chí có những hôm hai đứa còn tâm sự tối đêm muộn mới ngủ.Quãng thời gian ấy thật sự rất vui và đáng nhớ.Nhưng người ta vẫn thường hay nói.Lòng người.Rất dễ đổi thay.Tôi vốn chẳng tin lắm.Cũng không rõ là làm thay đổi như thế nào.Chỉ biết rằng từ cái đợt chia tay cuối năm cấp ba.Chúng tôi không chơi chung với nhau nữa.Mối quan hệ giữa tôi và lan.Kẹt như gió thổi bên thềm.Rõ ràng là tình cảm nhận được đấy.Nhưng qua qua quay lại.Đã bốc hơi không còn gì nữa.Mãi cho tới hôm nay.Nó mới chủ động liên lạc với tôi.Kể cũng hơi lạ.Nhưng mà trước giờ tôi chơi với ai đều rất cởi mở đón nhận.Nếu như nó muốn trở lại.Tôi cũng đồng ý.Lớn rồi trưởng thành rồi chứ không còn nhỏ nhắn gì nữa.Nếu có thể thì lâu lâu gặp mặt cà phê.Còn không thì tự động xa rời.Đối với tôi bạn bè chỉ là một loại quan hệ xã giao.Mua vui một chút.Tô điểm màu sắc cho cuộc sống.Cho nên.Có một khoảng thời gian dài.Không qua lại bất chợt tìm tới.Tôi vẫn sẵn sàng lắng nghe.Đoạn sau rồi tôi chợt tay qua màn hình.Tôi nghe điện thoại của lan.Tao nghe này.Lâu lắm rồi mày không liên lạc với tao.Hôm nay có chuyện gì thế.À anh ơi.Tàu.Tao có bầu rồi.Tuổi có thể cảm nhận được trong giọng điệu của lan.Có chút gì đó ngập ngừng.Lo sợ.Tôi không hiểu cho lắm.Để việc nó gọi điện thông báo cho tôi.Tại sao.Nó lại bảo cho tôi việc nó có bầu chứ.Muốn chia sẻ niềm vui.Được thôi.Vậy thì tôi đây.Chẳng tiếc một lời chúc mừng.Chúc mừng mày sắp được làm mẹ.Ừ.Thế đứa bé được bao nhiêu tuần rồi.Biết trai hay gái chưa.Đầu dây bên kia im lặng một lúc.Giống như có cái gì đó khó có thể nói ra.Bình thường tôi cũng vẫn mãi lắm.Nhưng tôi lại là người rất ghét sự im lặng.Im lặng tượng trưng cho sự lạnh lẽo căng thẳng.Đã thế cái là nó còn in.Tôi chỉ muốn cúp máy.Mặc dù làm như vậy.Là vô duyên.Là con trai.Được năm tháng rồi.Chắc là ra tết bọn tao tổ chức đám cưới.Đầu dây bên kia lại im lặng.Tôi bất ngờ khi nghe là nói như vậy.Có bầu được năm tháng.Không biết là bạn trai nó là ai nhỉ.Mèo nói như vậy.Chẳng phải lý do nó gọi điện thoại cho tôi.Là tính mời tôi đi ăn cưới của nó sao.Tự nhiên tôi lại thấy tò mò về chồng sắp cưới của nó.Nếu như đến mức độ có em bé.Mà được năm tháng rồi.Thì chắc chắn phải quen một thời gian quá dài rồi nhỉ.Buột miệng.Tôi mới hỏi lan.Thế chồng sắp cưới của mày là ai thế.Tao có biết anh tán không.Tuổi vợ rất đời thì cái làn cúp máy.Tôi chẳng hiểu tại sao nó lại hành động như vậy.Không muốn trả lời tôi.Thế có thể nói một câu là không tiền.Đằng này cứ làm chứ kiểu.Tôi gây thủ chước oán tỉnh thanh hóa.Bạn với chả bè rõ chán.Tôi để điện thoại lên bàn rồi nhanh chóng dọn dẹp.Tranh thủ chăm sóc da dẻ cho hồng hào mềm mịn một lúc.Sau đó tôi lên giường đi ngủ.Dường như bản thân tôi đã quên mất một thói quen hàng ngày mà tôi vẫn làm.Đó chính là nói chuyện điện thoại với người yêu.Thực ra không phải là tôi không nhớ.Mà anh nói với tôi rằng anh dành.Anh sẽ gọi cho tôi.Còn nếu như không có.Có nghĩa là anh đang bận.Mà nếu như anh bận.Thế tôi nào dám làm phiền anh.Chúng tôi chẳng còn trẻ trung gì nữa.Mà hờn dỗi nhau.Thay vì bù lu bù loa lên tôi sẽ chờ đến lúc anh có thời gian để giải quyết khúc mắc trong mối quan hệ.Của cả hai.Trận hôm nay có nhiều chuyện.Khiến cơ thể của tôi mệt mỏi.Rất nhanh chóng.Tôi chìm vào giấc ngủ say.Gạt hết tất cả những bộn bề lo toan.Sáng hôm sau tôi dậy sớm.Còn hơn mười phút nữa báo thức hàng ngày của tôi mới kêu.Không biết có ai có sở thích đặc biệt tổng tuổi hai mươi.Cho tôi là tôi rất thích mỗi sáng sớm thức dậy.Tiền thưởng cho mình một tách trà và đón bình minh.Tôi ngắm nhìn toàn cảnh thành phố từ trên cao.Thì sửa từ chẳng bao giờ gần gũi với thiên nhiên.Ngoài học hành là chính xác thì chủ yếu vẫn ở quanh quẩn với gia đình.Hiếm lắm mới đi chơi với bạn bè một chút.Ấy vậy mà trưởng thành rồi.Có thể nào được mọi thứ cho mình rồi.Lại còn thiên nhiên là thú vui tao nhã.Để cho bản thân giải tỏa tinh thần.Và nạp năng lượng cho ngày mới căng tràn sức sống.Hít hà hương thơm của ly trà hoa cúc.Thả hồn mình vào làn gió mới.Tôi cứ như vậy tận hưởng không khí trong lành.Cho đến khi chính bản thân cảm thấy đã đủ.Tôi mới lật đật đi vệ sinh cá nhân.Một ngày mới lại bắt đầu mọi thứ vẫn vậy.Lặp đi lặp lại theo đúng quy trình sẵn có của nó.Nhưng suy cho tôi là đang chạy xe.Thì xài hết hàng giữa trường.Thiết lập phải dắt bộ một đoạn khá xa mới tới được trạm xăng.Sáng nay không biết là bước chân trái hay chân phải.Mà tại sao lại đen đủi như thế này.Bụng thì chưa có cái gì.Xe tay ga thì nặng.Tôi thì nào có to lớn gì cho cam.Đường cây cầu giáo dòng dòng vậy thôi.Chiều sức yếu lắm.Trước giờ chẳng làm được việc gì quá nặng.Tính ra tôi còn thua cả mấy đứa nhóc trên vùng rẻo cao.Chúng nó còn có thể đi bộ mấy cây số.Phát triển lưng bóp của to đùng.Mà trên môi lúc nào cũng được một nụ cười tươi.Còn tôi.Mới sắp xe đi được vài bước.Mồ hôi đã đầm đìa.Trong lòng đang thầm ước ao.Giá như có ai giúp tôi lúc này thì tốt nhỉ.Cầu được ước thấy.Một chiếc ô tô đen bóng sang trọng.Dừng ngay trước mặt tôi.Người trong xe mở cửa bước ra.Tùy lại ta đeo kính.Nhưng nhìn sơ qua cũng biết.Đó chính là ông sếp tổng.Của công ty tôi.Cái khí chất lãnh đạo này.Làm sao mà tôi nhầm lẫn được chứ.Không gặp thì thôi.Đã gặp phải tuân thủ cái tôn nghiêm của người làm công.Thấy dép.Là phản xạ cuối mình.Em chào sếp à.Ngoài công ty cước gọi tôi là thiên minh.Xe của cô bị làm sao đấy.Thật sự là có cho tiền tôi chẳng dám thất lễ như vậy.Lẩm nhẩm trong miệng là thế.Nhưng tôi cười tươi.Trả lời với tổng giám đốc.Giá xe bị hết xăng.Chắc là bây giờ em dắt bộ tới trạm xăng gần đây.Thì may ra em mới đề được à.Thiên minh nhìn qua một lượt thì không nói không rằng.Nên để lại xe ô tô của mình rồi lái đi như chưa từng xuất hiện.Nhầm người.Trong lòng bất giác có chút hụt hẫng.Tưởng nhớ anh ta dừng lại để giúp đỡ mình.Có ai ở đâu.Bản thân của tôi lại ông tưởng bở vào người.Thôi thì đành ngậm ngùi.Và tiếp tục cuộc hành trình bắc bộ.Giờ tôi chỉ biết tự lực cánh sinh thôi.Cho biết dựa dẫm vào ai.Nhờ vả ai bây giờ.Người yêu ơi.Anh ấy có công việc riêng của mình.Chẳng nhẽ cái chuyện còn con thế này.Mà phải gọi điện cho anh.Từ công trường tới chỗ tôi đâu có gần đâu.Bản thân của tôi là thế.Cửa lò nghĩ cho người ta sợ mình làm phiền tới hả.Tuổi nào có hai hiệu chuyện quá.Là một dạng thiệt thòi.Nghĩ ngợi băng qua một chút.Tuổi tập chồng dắt xe.Thực ra tôi hiểu lầm sếp rồi.Nhìn kìa.Tỉa xài là chiếc xe của sếp.Đang chạy gần về phía tôi.Chắc anh ta đi được nửa đường.Lại không nỡ nhìn nhân viên của mình cực khổ đây mà này sang của cô.Lấy đi sau đó còn tới công ty mà làm việc muộn giờ đây tôi đi trước đây chào cô.Thiên bình cẩm trà xanh ảnh hưởng mua áo chàm đưa qua cửa ô tô cho tôi.Màu đỏ cũng chạy đi với tôi mà nói lúc này đây có xăng như có vàng tưới nước nhiều nhớt.Tùy chẳng đắt đỏ là bao nhưng giá trị của nó nằm ở tình người dõi theo.Bóng của chiếc ô tô tôi sẽ thầm thì mấy tiếng.Cảm ơn sex chật vật cản sáng từ bộ xe cổ tôi đóng báo cáo.Nằm chồng chất lên nhau tới trưa tôi mới có một chút thời gian để thờ và an một bữa tử tế.Kiếm được đồng tiền quả là không dễ dàng chút nào.Vì sắp đến tết công ty có quá nhiều chương trình sự kiện đi đôi với nó là một núi.Việc độ ẩm xuống đôi vai của tôi trong một ngày đánh văn bản cần ba trăm trang giấy.Rồi đi cùng với trưởng phòng xuống nhà máy.Thống kê số lô.Làm đầu tôi quay như chong chóng.Cần được làm bao nhiêu chỉ mong phía bên trên ưu ái thường cho tôi cái phong bì dài dài một chút.Thì là tết năm nay tôi nó ấm rồi chạy đôn chạy đáo sông sáo chỗ nọ chỗ kia.Mệt bở hơi tai thì cũng xong tương đối công việc trộm vía là ngày hôm nay.Làm năng suất nên phòng marketing của chúng tôi không cần tăng ca vậy là tôi được về nhà nghỉ ngơi sớm.Sắp xếp lại cho ngăn nắp bàn làm việc ở công ty.Tắt điện và khóa cửa.Lúc bước vào tháng mấy.Tôi không để ý cho lắm.Đến lúc nhìn lại mới phát hiện.Làm biếng bấm số năm thay vì số một.Không phải chứ.Tôi làm việc nhiều quá.Mắt của tôi bị quán cà rồi sao.Nhìn gà hóa cuốc kiểu như thế nào.Lại nhầm tưởng được.Thì đến chịu thua bản thân.Chuẩn bị bấm lại số một để xuống lấy xe và ra về.Thì bất chợt ánh giúp người đàn ông cao lớn.Bớt bảo chung thằng mái với tôi.Tôi chẳng quan tâm anh ta cho lắm.Chắc là đồng nghiệp làm chung công ty.Sao ngày hôm nay tôi hết sức lực để làm việc.Chị ăn một chút cơm một bữa trưa.Nên tôi hơi đuối.Giờ hành chính được nghỉ là bốn:ba mươi.Tuổi lại thêm một tẹo nữa.Để dọn dẹp cho gọn gàng là tầm năm giờ.Mới có năm thôi mà hay mất của tôi đã giết hết vào rồi.Tập không mở ra được.Tôi cần một giấc ngủ ngay bây giờ.Tôi chỉ mong sao nhanh nhanh về nhà.Để được đảm thân xác của mình lên giường.Sau đó đánh một giấc ngủ thật say.Người tính không bằng trời tính.Phải nói là hôm nay tôi đích thị là số nhỏ.Đến tầng ba rồi còn mất điện.Thằng mày cứ như vậy lửng lơ.Dừng lại tần số ba.Xung quanh điều tối om như mực.Nên tôi lùi sát lại vách cửa cho an toàn.Tôi thầm kêu trời.Không biết tới bao giờ mới có điện đây.Nếu như không phải là tiếng chuông điện thoại reo lên.Tôi còn tưởng là chỉ có mình tôi mắc kẹt trong thang máy.Hóa ra đang còn anh chàng văn lại bước vào.Hình như có cái gì đó không ổn ở đây.Cô nam quả nữ.Ở trong chỗ kín bưng.Lại tối mệt.Chật hẹp như vậy.Chẳng phải là cơ hội cho mấy hành vi biến thái.Bà báo đài vẫn thường hay nói hay sao.Quả này tôi coi rồi.Tôi tính luôn ngủ.Tuần này tôi mà lờ đờ mất cảnh giác.Là đời con gái còn như xong.Nhất định.Phải tự mình đến phút chót.Cùng lắm.Cùng lắm thì tôi tự vẫn.Có vẻ như tôi để đầu óc của mình đi quá xa.Cậu có như thế nào.Thì cũng là người trong công ty với nhau.Nếu anh ta có làm chuyện gì sáng vậy.Thì khi đèn sáng.Thang máy hoạt động trở lại.Kiểu gì mặt mũi cũng độ dài.Chỉ cần một lời tố cáo của tôi.Là anh ta có thể mất việc.Đi tù như chơi.Đúng đúng.Chỉ cần đứng cách xa giảm.Hạn chế.Thì chắc chắn không đến nỗi nào.Alo.Con gái đi à.Bố gặp chút vấn đề.Chưa đi đón con được.Con ở đấy.Bố gọi bà nội đến đón con nhé.Bố biết rồi.Bố sẽ về sớm với con.Còn đưa máy cho cô giáo đi.One.Bố thương.Rõ rồi thưa công chúa.Tại sao tôi ngay cái dạo này quen thế nhỉ.Chậm chậm khang.Dạo này.Là giọng của tổng giám đốc mà.Tôi sợ mình nghe nhầm nên cứ im thin thít.Nhiều lúc còn không dám thử mà.Cướp biển tay vào khe cửa.Chồng chờ chút ánh sáng.Nhưng lại chẳng thấy gì nghề gì.Con người đàn ông tôi cho là sếp.Lại cứ liên tục bấm máy điện thoại.Số lần anh đã máy lên tai nghe.Tay cầm chục lần.Tôi đoán chắc là anh hỏi bảo vệ.Tôi đoán chắc là anh gọi bảo vệ hoặc thợ sửa điện gì đó.Tôi chẳng quan tâm lắm.Quan trọng là tôi cảm thấy khó thở.Đầu của tôi đau như búa bổ.Cổ họng của tui khổ thấp.Toàn thân của tôi trầm lặng.Giống như có một tảng đá đang đè lên.Tôi thấy nhọc quá.Dần dần hay mất mở đi.Sức lực cuối cùng trong cơ thể của tôi bị rút cạn.Tôi là người đi lúc nào không hay.Trước khi mất đi ý thức.Tôi nghe được ở bên tai.Tiếng người đàn ông đó gọi tên của mình.Hà anh.Hà anh.Bị làm sao thế này.Tôi không biết mình ngất xỉu bao nhiêu lâu.Lúc tỉnh dậy tôi thấy mùi của mình.Đang bị ai đó chiếm lấy.Anh ta cứ ra sức hô hấp nhân tạo cho tôi.Tiếp xúc của cự ly cực kỳ.Bất giác cơ thể của tôi nóng hừng hực lên một cách khó hiểu.Cái cảm giác rạo rực ấy.Thật không dễ dàng gọi tên.Lúc đó tôi chẳng suy nghĩ được gì nhiều tôi chỉ biết trong thâm tâm của tôi.Là tôi phải lập tức.Đẩy tên đàn ông này ra khỏi cơ thể của tôi.Chưa kể.Tôi còn ấm ức.Dùng hết bình sinh tát thật mạnh vào má của anh ta.Tao đó chửi mắng.Cơ hội.Không khí im lặng bao trùm.Bị tôi đánh mà tiền kia chẳng có một phản ứng nào.Có lẽ là có.Nhưng vì tôi quá tôi không nhìn thấy.Cũng đáng đời lắm cái tên biến thái lạm dụng con gái nhà lành.Phải đánh cho hắn chừa cái tật vớ vẩn.Vũ hà an.Đến sếp của mình.Bảo có cả gan dám hàng không.Có phải có thấy công ty của tôi giữ thừa nhân viên rồi đúng không.Uổng công.Tôi thấy con nít tiêu.Cậu có thiếu oxy.Tôi mới hô hấp nhân tạo cứu tô.Vậy mà cô lại đối xử với nhân dân của mình như vậy.Thử lòng thật rồi.Tên này phạm thành người không nên phạm rồi.Biết thế ngay từ đầu.Tôi mạnh dạn hỏi luôn.Tỷ lại không gây hiểu nhầm như thế này.Là tết muốn cứu tôi.Vậy mà tôi lại nghĩ xấu cho sếp.Tự dưng thấy có lỗi quá.Vậy hơn cả thì nhắm lại hành động.Môi chạm môi vừa rồi.Tôi mới cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ.Ngày lúc này đây tôi chả biết làm gì.Em em xin lỗi.Anh sai rồi.Em xin lỗi sếp.Em sai rồi à.Không biết bây giờ thì mình đang có vẻ mặt gì.Rốt cuộc là anh ta có để bộ truyện tôi tát anh ta hay không.Gì chứ.Tổng giám đốc mà làm to chuyện lên.Thì chắc chắn.Tổ bị gắn mác cố tình hành hung người khác.Sau đó tôi chỉ có nước.Cuốn gói về quê trồng rau nuôi cá.Không được.Thông tin để mọi chuyện tồi tệ cứ như vậy xảy ra được.Tôi phải làm điều gì đó.Ngoài câu xin lỗi qua loa này.Thường thì khi con người ta ở một vị trí cao như vậy.Họ rất chú trọng hành động thiết thực.Thay vì một lời nói suông.Trần quốc toản hoàng mà anh chưa biết bản thân làm gì.Thì thằng máy có điện trở lại.Vì trong một khoảng thời gian khá lâu trong bóng tối.Nên khi có ánh sáng đột ngột.Lập tức mắt của tôi ngắm hết lại.Tôi phải lần mò theo vách cửa thang máy.Sau đó mới đứng dậy được.Lúc lm mở mắt ra.Thì tôi thấy mình lọt thỏm trong người của thiên minh.Thật sự.Ok đi gần với một người đàn ông.Lại còn là lãnh đạo cấp cao của mình.Tôi rất lúng túng.Chưa khi nào tôi lại cảm thấy mình kém cỏi.Trong phản ứng xử như vậy.Tiếng tháng mấy kiểu lên.Báo hiệu cửa mở.Và tôi có thể ra được.Tôi không thể nào nán lại thêm một giây một phút nào nữa.Quá ngượng ngùng.Chính vì vậy mặc kệ là sếp.Tôi bắt đầu.Cắm đầu cắm cổ chạy.hai mươi hai tuổi đầu.Bạn tiến có người yêu.Cũng chưa đến mức độ này.Thì thử hỏi làm sao mà không sang chấn tâm lý.Tôi còn đang lo tối nay về.Mình sẽ bị mất ngủ.Rõ khổ.Hôm nay đáng lẽ là được về nhà từ chiều tối.Đạt được ngủ một giấc ngon lành cành đào.Có ai ở đâu.Giữa chừng.Thì thằng máy bị hỏng.Về tới nhà đồng hồ cũng điểm tới còn số chín.Còn chưa kịp đặt mông xuống ghế.Thì chuông điện thoại của tôi lại kêu.Phải kìm nén lắm.Tôi mới không chửi đồng đối phương.Alo.Tôi hà đây.Là tôi thiên mã.Cô không cảm thấy.Là mình đánh mất thứ gì trên người sao.Mất nào.Tôi làm mất thứ gì được nhỉ.Điện thoại của tôi đang còn ví tiền túi xách đồng hồ còn nguyên vẹn.Vậy thì tôi mất cái gì.Tôi có chút khó hiểu.Lên liền lên tiếng hỏi thằng anh ta.Trả thù sếp.Sếp nói em là mất cái gì à.Dây chuyền.Tôi vũ thức sở liền cổ.Đúng là sợi dây truyền theo tôi từ tấm bé.Đã rồi mất từ lúc nào.Thật may là tổng giám đốc nhặt được.Tôi thở phào nhẹ nhõm một chút.Sao đỏ rủ đi.Em cảm ơn sếp.Không có xem chắc là em không biết mình đánh rơi.Có gì ngày mai đi làm tiếp cho em xin lại có được không ạ.Thì mình nghe xong đột ngột tắt máy.Khiến cho cô hụt hẫng.Tự dưng lại thấy trong lòng cần cấm khó chịu.Nói chuyện với tôi mất thời gian lắm hay sao.Mà không chào người ta được một câu tử tế.Sếp gì mà kỳ cục.Có một bụng khó chịu tôi đi tắm rửa.Ý ta là nước mắt cũng xoa dịu bớt đi những bộn bề của ngày hôm nay.Lòng người trong khô ráo.Rồi mặc lại bộ đồ nhà.Đầu tóc của tôi lúc này.Cũng được thả ra.Cảm giác đầu rất thư thả.Đặt mình lên chiếc nệm êm ái.Tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.Một giấc ngủ say.Một giấc ngủ mà cả ngày trời tôi sao khác.Mong mỏi.Bây giờ thì tốt rồi.Đúng là chẳng nơi đâu thoải mái bằng chiếc giường quen thuộc hàng ngày của chính mình.Tháng cuối cùng của năm hai nghìn lẻ hai mươi.Bình minh đón tôi bằng một chút nắng nhẹ nhàng.Nhiều người thức dậy.Sơ đồ ghép bằng ấm áp vào chân tôi bước tới rèm cửa.Mở trang chiếu rạp cho ánh sáng chiếu vào phòng.Cảm giác được chiêm ngưỡng kết tinh khôi dung dị của buổi sáng.Quả là tuyệt tiểu.Sắp được nghỉ tết rồi.Sắp được về nhà với cha với mẹ rồi.Hào hứng và rộn ràng quá.Hòa chung với không khí của những ngày giáp tết.Tự dưng tôi lại nổi hứng.Muốn tóm tắt lại nhan sắc của mình.Dù sao tầm này với công ty.Có hàng tá việc trên trời dưới biển đổ lên đầu.Cho phép bản thân của mình được yêu thương mình.Xinh đẹp.Tùy tâm trạng làm việc.Củ cải thiện hơn.Nhớ lại năm trước mới vào công ty.Đối mặt với một đống tiết lại cuối năm.Một con bé sinh viên mới ra trường yêu tôi chỉ biết cắm đầu cắm cổ vào.Mà cày thâu đêm suốt sáng.Trong khi mấy chị đồng nghiệp làm cùng thì tô son điểm phấn.Quần là áo lượt.Như đi trẩy hội vậy.Rồi cứ đụng đến việc.Một tí là mấy chị lại kêu ca.Chị làm thế này tóc tay thế này.Chân tay thế này bất tiện lắm.Em làm thay chị đi.Bạn họ thi nhau đùn đẩy công việc cho tôi.Mà cái lý do họ dùng để nhờ vả.Toàn là vớ vẩn linh tinh.Chẳng ra làm sao hết.Bởi vậy nên sau khi làm ở đó một thời gian.Tôi rút được tình yêu.Cuối năm là phải đẹp.Xem bọn họ còn đầy trách nhiệm cho tôi nữa hay không.Hay ngậm bồ hòn làm ngọt.Tưởng là tôi hiền.Nên muốn ngồi lên đầu thôi.Cuộc sống lao toàn đã dậy rồi thích nghi với môi trường.Quá nhiều đàn bà.Thì phải thảo mai một chút mới dễ dàng sống.Nhu nhược quá.Lại biến mình thành một chân sai vặt.Chọn cho mình chiếc váy đỏ mang âm hưởng.Màu sắc cổ truyền của tết.Cùng với kiểu tóc xoăn điệu đà.Tôi bắt đầu trang điểm nhẹ nhàng cho gương mặt sáng sủa.Bạn thành tú hơn.Cô vẫn là cho đỡ bị nhầm.Quê mùa so với bộ váy sang chảnh.Múa lượn vài đường nét trên mặt.Thực ra nói trang điểm cho nó tinh tế thôi.Chưa tuổi có biết màu tè cái gì đâu.Giảm tế phấn.Tôi tí son vào.Sao giống con gái.Tao đỡ sợ đôi cao gót.Thế là xong thôi.Chắc là từ bây giờ tôi nên định hướng bản thân theo đuổi phong cách nữ tính và trưởng thành như thế này nhiều hơn.Chưa đi làm rồi mà suốt ngày xưa mi quần bò.Giày bệt cứng.Khuôn khổ.Bảo sao đi đâu.Người ta cũng nhận nhầm là học sinh cấp ba.Vừa lái xe chậm chậm đi làm.Tôi vợ cần thơ ngắm mỹ vài thứ.Đã hai ngày rồi.Tôi và người yêu không liên lạc với nhau.Hôm qua tôi có thể tạm chấp nhận.Bởi vì bản thân của tôi quá mà.Không còn sức lực đâu mà gọi điện nhắn tin với anh hay là trách cứ anh là tại sao anh không quan tâm.Nhưng hôm trước.Cái hôm mà trong lòng tôi giấy nên viết bao nhiêu nghi vấn những khúc mắc trong lòng chưa được gỡ bỏ.Và tôi đã chọn cách trở anh.Chờ anh tìm tới tôi để giải thích.Những kết quả.Vẫn là bạch vô âm tín.Anh không tìm tôi.Thì tôi buộc phải đi tìm anh vậy.Cho tôi không thể nào chịu đựng được một mối quan hệ hời hợt và không rõ ràng.Thôi thì sau khi tan làm chiều nay.Tôi sẽ đi tới nhà của anh.Nhiều khi tôi luôn tự hỏi bản thân.Rốt cuộc đàn bà thực sự cần thiết.Có phải như mẹ đã từng nói chỉ cần bố lúc nào cũng sang rộng vòng tay ta che chở cho mẹ sẵn sàng.Thương mẹ hết đời cũng như người đàn ông chỉ cần chung thủy.Một lòng một dạ với người họ lựa chọn kể cảnh sát bên.Thì tự khắc.Đàn bà xã ngoan sẽ dịu dàng.Không phải chỉ là một định lý đơn giản như vậy sao.Lúc trước kia là đã có lần tôi cảm thấy chơi vơi trong mối quan hệ yêu đương với trung.Nhưng ở thời điểm đó.Ảnh lại rất mực bám lấy rồi cầu xin tôi giữ chặt tôi cho bạn được.Và hơn.Là hai chúng tôi đều muốn đổi lại đúng nửa tình.Để nó luôn nồng hậu nó ngồi ấm áp như những ngày mới quen.Còn thời gian của bây giờ hai chúng tôi của hiện tại về phía anh tôi chẳng rõ.Nhưng cháu tuổi bắt đầu nhen nhóm nên sự cuốn.Lạnh lẽo một mình.Chị ơi cho em hỏi nhờ một chút.Tôi mải mê theo đuổi dòng suy nghĩ của mình.Lên tới công ty rồi.Mà chưa có ý định.Chạy xem đi tiếp như thế nào.Dạo này tâm trí của tôi lơ đãng quá.Cụ mày có một cậu thanh niên kia gọi tôi.Miss teen.Biết cậu ta nhỏ và nên tôi không ngần ngại giúp.Gửi xe cho bác bảo vệ.Tôi đứng trước cửa công ty nói chuyện với cậu ta.Có chuyện gì em cứ hỏi đi.Em là shipper phú thật với chị em được người ta nhớ ship tới đây nhưng.Lại chỉ có tên người nhận chứ không có số điện thoại em không biết liên lạc tìm người đấy kiểu gì em chỉ đi.Họ làm trong công ty này chị làm ở trong này có đúng không ạ nhìn.Nonstop của cậu thanh niên mà tôi cảm thấy rất tuổi chắc là sinh viên năm nhất muốn đi làm thêm.Thôi thì tôi giúp được bao nhiêu thì giúp vậy ừ đúng rồi chị là nhân viên của công.Em muốn hỏi ai.Chỉ chờ có như vậy mất một ánh sáng rỡ giống như khó khăn được giải tỏa trong chốc lát.Trong đó cậu bảo tôi dại em muốn tìm chị vũ hà an nhân viên phòng mang.Bốn chị nghĩ đơn giản là cậu reaper này tìm người nào đó lo anh.Trong công ty mình nào có ngờ xa tận chân trời mà gần ngay trước mặt hóa ra người cậu ta.Tìm lại chính là tôi phải gửi cho tôi nghỉ bố mẹ sao nhưng mà trước giờ.Chị cười trong cổ trứng gà hay là hoa quả từ dưới quê lên cho tôi.Đều là cười xe khách chứ không bao giờ gửi qua bưu điện mà để cho nhân viên chuyển phát nhanh đi giao hàng.Hay là hữu chung muốn tặng tôi món quà bất ngờ bởi vì dù sao cũng sắp tới sinh nhật của tôi.Nhưng mà còn hơn hai chục ngày nữa tặng quà bây giờ có phải là sướng quá không tự dưng tôi lại.Tò mò quá mặc dù rất nóng lòng nhưng tôi lại không muốn tiết lộ thân phận của mình.Tôi muốn thử xem khi hỏi về người gửi cho bên vận chuyển thì cậu nhân viên giao hàng này sẽ trả lời như.Thế nào.Em tìm chị an à.Ừ chị ấy là đồng nghiệp.Làm cùng phòng với chị.Có gì em cứ đưa đây.Chị nhận giúp cho.Điện cho chị hỏi.Ai là người gửi đồ cho chị ấy.Thật là chị không hiểu chuyện.Nhưng mà nghĩ.Có khi nào.Ai gửi lại không biết.Mà chị nói với chị an.Thì lại không được.Cậu thanh niên mặt khó xử ấp em cũng.Lúc sau cậu ta mới nói rõ được đúng một câu.Mong chị thông cảm cho em.Em chỉ là shipper theo yêu cầu của khách.Vào khách gửi qua chỗ bên em.Công việc của em chỉ đến giao hàng thôi à.Mọi thông tin.Em đều mù mịt.Nhận được câu trả lời thử cậu ta tôi có chút thất vọng.Những tối vui vẻ nhận lấy bưu phẩm.Nhanh chóng bước vào công ty để làm gì.Tạm thời cắt đổ này đi.Tập này thì chỉ có ưu tiên công việc lên hàng đầu.Khổ trước nhưng mà sướng sau.Đợi khi làm xong việc thì xem sau cũng chưa muộn.Nghĩ trong bụng là như vậy.Nên tôi liền không chút chần chừ cấp gói hàng có trong túi xách.Rồi tập trung soạn thảo văn bản báo cáo.tám tiếng đồng hồ trôi qua một cách mệt mỏi.Chúng tôi.Những nhân viên của công ty nước giải khát này đều đang dốc hết sức lực để hoàn thành tốt công việc của mình.Nhưng dù có khổ đến mấy.Thì vẫn phải tăng ca thêm ba tiếng.Tức là tận bảy:ba mươi tối.Mới được nghỉ.Mà tôi còn chưa thể nào có thời gian cân bằng lại chuyện tình cảm với hiểu chưa.Thật là nhức đầu.Sáng không ăn gì.Siêu tan mỡ cái bánh.Tối lại lao đầu cắm mặt vào làm tiếp.Tôi đuối quá nên quyết định sẽ gục xuống bàn nhắm mắt một chút cho đỡ căng thẳng.Những người đồng nghiệp của tôi.Thì đã sớm đi càng tiền hết rồi.Chắc là họ cũng thấy mệt.Được khoảng mười lăm phút thì tôi lúc đầu dài.Tiếng đánh máy kêu lạch cạch.Âm thanh máy in bình thường rất khẽ giờ đây lại như thế vang vọng hết gian phòng.Tất cả đều tuân theo một nguyên tắc ba không.Không chán làm không tử bò không lâu là.Bất chợt ly cà phê nóng và chiếc bánh kem mini nổi bật ngay trên mặt bàn.Khiến cho tôi chú ý nhìn quanh cả phòng mọi người đều đang rất tập trung vào làm việc.Ai nấy đều có một vẻ mặt lạnh như tiền.Nên tôi rất ái ngại trong việc thắc mắc.Dù không biết là ai tốt bụng mua đồ ăn cho tôi.Nhưng sẵn trong bụng đang cồn cào.Tôi không chần chừ mà đánh chén luôn.Dạ dày được nạp đồ ăn và nó khác hẳn đi.Tinh thần tỉnh táo và sảng khoái hơn.Lúc dọn dẹp và thì vứt vào thùng rác.Tôi mới phát hiện ra một mảnh giấy note.Được đính kèm trên một túi zip nho nhỏ.Mà nãy giờ tôi không để ý.Là sợi dây chuyền và tôi đánh tơi.Tổng giám đốc nhặt được đây mà.Vậy đồ ăn này là sếp mua cho tôi.Quả bất ngờ.Tuổi phải xem trong tờ giấy khi chúng kia rốt cuộc là thiên minh.Đã viết những cái gì.Lần sau giữ đồ cho cẩn thận nhé.Đánh mất lần nữa không có ai trả lại cho cô đâu sợi dây chuyền tôi để trong túi.Còn bánh và cao trên bàn.Bản đồ công ty bồi dưỡng cho nhân viên tăng ca.Thấy con ngủ mẹ.Nên tôi không tiện đánh thức.Cố gắng làm việc tốt nhé.Chúc ngon miệng.Tưởng tắm mát ra chỗ đặt thùng rác ở trong phòng làm việc.Đúng là có rất nhiều những vỏ bánh và cốc nhựa ở đấy.Thực ra là cả công ty.Được hưởng quyền lợi và đặc ân này từ cấp trên.Chứ không phải chỉ riêng mình tôi.Từ bao giờ tôi lại mắc chứng ảo tưởng như thế này.Có chút hụt hẫng.Tôi tôi nghĩ ngợi linh tinh.Điểm nhanh chóng vứt rác đề rồi sau đó đeo sợi dây chuyền thanh cổ.Sau đó tôi lại hòa mình vào với công việc.Lại thêm ba giờ đồng hồ nữa trôi qua.Khối lượng công việc cũng vừa đi rất nhiều.Hiện giờ tôi chỉ muốn một bước nhảy lên xe và về nhà nằm lên chiếc giường thân yêu của tôi.Đuối quá.Tối quá đuối rồi.Hôm nay về muộn.Nên tôi không có thời gian rồi lại sắp xếp bàn làm việc giống như hôm qua.Phần vì mệt phần vì còn ám ảnh cái vụ mắc kẹt trong thang máy.Phó tổng giám đốc.Và xảy ra ti tỉ thứ chuyện dở khóc dở cười.Cho nên trưởng phòng vừa ra hiệu được nghỉ.Làm tôi cũng chạy về luôn.Trở về nhà sau một ngày làm việc cật lực đến kiệt quệ.Toàn thân của tôi mỏi như chân tay rã rời.Thân xác giống như đi mượn của ai đó.Bạn tưởng đẹp đá tường hết bao nhiêu.Thịt chiều tối về lại biết bát dễ nhạc bấy nhiêu.Chẳng buồn thay đồ nữa tôi chẳng buồn nấu nướng.Tôi vỏn vẹn chỉ bật được cái công tắc bình nóng lạnh.Rồi chính thức sập nguồn.Ngủ một giấc sâu đến bảy:ba mươi lăm.Tôi không biết trời trăng.Mày rất gì.Nhưng công nhận một điều là giấc ngủ và bữa ăn chính là thần dược để khơi dậy sức sống và duy trì.Sự tồn tại của con người.Lúc của công ty tôi lúc dạ được ôm chút.Về nhà lại thêm một giấc ngủ say.Không ai phiền em.Nền lúc thức dậy cơ thể lại căng tràn sức sống như ban đầu.Chưa kể còn đi tắm gội rất lâu.Thịt kho ta nói.Tinh thần bây giờ.Cứ gọi là tuyệt vời.Xong xuôi hết mọi chuyện của ngày hôm nay.Tôi mới chợt nhớ tôi gói bưu phẩm nhận từ sáng sớm.Nhạc tớ là tính tò mò nổi dậy.Tuổi thần thoát mở ra xem không biết là hàng hóa gì mà lại bảo tín thế này.Mày lớp túi bọc chống sốc.Thật khiến cho người ta sửng sốt.Là một phiếu siêu âm.Có phải ai gửi nhầm.Tôi làm gì có thai đâu.Lại càng chưa bao giờ đặt chân tới phụ sản để khám bệnh bao giờ.Nhầm lẫn kiểu này thật là vớ vẩn.Nếu như thực sự là ai đó đang muốn trêu đùa tôi.Thịt trò này chả có gì hay ho vui vẻ.Trên tờ giấy không ghi tên bệnh nhân.Chính xác hơn là bị người ta dùng bút tẩy để xóa đi.Những thông tin từ kích thước thai nhi.Tình trạng thai nhi và tấm phim ảnh có hình ảnh đứa nhỏ.Lại rất đầy đủ và rõ ràng.Cảm thấy mấy thứ này chả có cái gì đáng để mình giữ lại.Nên từ gồm hết vào một chỗ sau đó đem vứt đi.Ấy vậy mà tôi lại không biết.Ở trong cái bảng ấy.Ngoài cái phiếu siêu âm ra.Còn có rất nhiều những tấm ảnh của một đôi nam nữ.Mật khẩu lại một chút có gì đó thôi thúc tôi.Phải giữ lại tất cả.Beckham sắp ảnh đó lên xem.Đạt kết quả là.Tìm của tôi như muốn dừng lại.Trong lòng bắt đầu dậy sóng.Người đàn ông trong ảnh đó không ai cả.Chính là người yêu của tôi.Hiểu chung.Hầu như trong hàng chỉ nhìn được rõ mặt của anh còn mặt cô gái kia.Thì tuyệt nhiên không thể nào thấy được.Dù chỉ là một góc.Giống như đang cố tình sắp đặt mọi chuyện.Xem xong hết toàn bộ.Và xâu chuỗi là những gì.Bạn tôi vừa mới nhìn thấy.Tôi có thể chắc chắn rằng.Mối quan hệ yêu đương của tôi.Đã có người thứ ba xen vào và mức độ rất nghiêm trọng.Chứ không hề đơn giản.Có lẽ đặt bất kỳ một cô gái nào.Đứng trong hoàn cảnh của tôi.Tất nhiên chạy rất tốc.Nhưng dường như đâu đó trong vài phút.Tôi tập xác định.Sẽ có một ngày hiểu chung bỏ tôi đi.Chỉ là sớm hay muộn.Không phải vì bản thân của tôi chưa tốt.Không có một ai là không có một chút khuyết điểm nào.Như ý của tôi.Là tôi chưa từng đối xử tệ với anh.Trong mối quan hệ của hai người.Tôi đều rất bực trọn vẹn.Một lòng một dạ với đối phương.Chỉ có điều càng ngày.Anh càng xa cách tôi.Đã có một chuyện.Tôi không đáp ứng được.Đó chính là tình dục.Trước hôn nhân.Tôi rất hiểu nhu cầu sinh lý của mỗi người là điều khó tránh khỏi.Những tuổi rất mong mọi người yêu thương tôi thật lòng.Sẽ là người tôn trọng được quyết định của tôi.Vậy mà cuối cùng.Anh lại chọn cách phản bội.Chứ không phải là cố gắng.Rước tôi về nhà.Hốc mắt của tôi cay xè đỏ ửng lên từ lúc nào cảm xúc trong tôi bây giờ chính hàng ngày.Nên không thể nói ra thành lời.Mẹ không thể nào khóc nấc lên giống như một đứa trẻ.Nhẹ lắm chuyện được chờ từng giọt nước mắt nóng hổi.Rồi xuống.Tôi nhớ hồi bé.Tự khiến bản thân đau đớn nhất.Chỉ là những cú vấp ngã trong lúc tập đi.Thử mà khiến tôi có thể khóc.Chỉ có búp bê.Đồ chơi.Và những thứ khiến cho tôi cảm thấy sợ nhé.Cho xin lại uống thuốc.Vì thuốc quả thực rất đắng.Lớn lên rồi thực sự biết bao nhiêu thứ thay đổi.Lối đánh sở hai nỗi đau đớn.Cũng chẳng còn ngây ngốc.Sự khờ dại.Và quan trọng là càng lớn.Càng thấm thía cái câu nói muôn thuở.Chỉ có cha mẹ.Mới là những người yêu thương ta vô điều kiện.Còn gia đình.Là tôi sẵn sàng đón ta.Chào đón những lúc ta tổn thương.Có những ngày chóng vánh tới lạ lùng.Chẳng hiểu tại sao bản thân lại kiên cường và cứng rắn nhiều đến như vậy.Không phải chỉ cần.Tìm tới đôi tình nhân vụng trộm kia.Và là một trận giúp em lên là sao.Không phải chỉ cần tìm thấy kẻ phản bội kia.Và đánh cho hắn một trận.Là song ngư.Hà cớ gì phải ôm nỗi đau vào trong người thừa kế gì phải hèn nhát không gặp mặt.Chỉ vì mười hai chữ.Không được buông.Nghĩ không thông nhìn không thấu.Quên không nổi.Giờ đây tôi thực sự chỉ muốn thời gian quay ngược trở về.Khi bố là anh hùng.Còn tình yêu là cái ôm của mẹ.Tôi thực sự kiệt quệ rồi.Kết quả thật rồi.Nếu có thể mua được thời gian.Tôi xin được bán hết tất cả những gì đang có.Để đổi lấy khoảnh khắc đẹp đẽ bên gia đình.Điện thoại của tôi lúc này đổ chuông.Bất chợt nắng bừng lên dòng chữ thân.Thương yêu.Dãy số quen thuộc và đến cả trong mơ.Tôi vẫn còn nhớ in đậm.Là hữu chung gọi cho tôi.Dù sao phải giải quyết ba mặt một lời.Chị bảng kết thúc luôn trong ngày hôm nay.Đằng nào cũng mệt rồi có mệt thêm một chút nữa thì chả sao.Sắp tết đến nơi tâm trạng tôi chỉ muốn hướng về gia đình.Tôi không nghĩ ngợi được gì nhiều.Đúng hơn là không dám nghĩ.Bởi vì.Mỹ xài nghĩ dài.Thành các vĩ dạ.Em nghe này.Hà an anh muốn gặp em.Bây giờ anh sang chung cư chỗ em nhé em xuống đi anh đợi.Có được không.Tôi lạnh lùng cúp máy.Cơm bộ thức bước đi.Thậm chí trở lại.Còn chẳng thèm mặc thêm áo khoác.Lần này.Có lẽ là cách xa thật rồi.Hiếu khùng chờ sẵn trước cửa tòa nhà chung cư tôi đang ở.Chắc anh vừa mới tới.Vì đứng gần hơi nóng của ống xả xe máy còn phải là ra.Tôi im lặng chẳng buồn mở miệng để mặc cho hàng tự nói.Anh.Anh xin lỗi.Chắc em cũng biết chuyện rồi.Những thứ đó là lan cố tình làm.Chút nữa anh mới về.Bọn anh vừa mới cãi nhau một trận rất lớn.Bị dội một gáo nước lạnh vào mặt.Khiến tôi như bừng tỉnh.Vợ kịp thoát ra khỏi cái vỏ bọc mình đang cố gắng tạo ra.Lan ư.Là cái làm sao.Mấy ngày trước nó gọi điện thoại cho tôi.Mập mà mập mờ.Chính là để cảnh cáo cho tôi biết chứ.Có ngày hôm nay.Bầu được năm tháng rồi là con trai.Cuối năm nay bọn tao cưới.Lời nói của lan hôm trước các bảng vòng trên đầu.Từng lời lẽ tưởng chừng như là một tin mừng.Hỷ sự của nó.Lại là nhắc tao.Cửa bảo tưởng tức ra tức thiệt của tôi.Hai người bọn họ.Đã qua lại với nhau từ bao giờ.Và tôi trở thành một con hổ trong mắt của bọn họ.Thật nực cười thật ngu ngốc.Tao là có một điều dễ hiểu đến như vậy mà bạn thân của tôi lại cố chấp không chịu hiểu.Ngày ấy hữu chung thích tôi nhanh đến như vậy.Thì đương nhiên cái cách mà anh thích người khác cũng nhanh chóng như vậy.Bởi thế mà tôi lại luôn tự nghĩ rằng.Vị trí của mình trong lòng của anh là đặc biệt.Thực ra mọi người đều giống nhau giữa mới về và nhiệt tình.Để biến mất rất nhanh chóng.Đừng tự lừa dối mình nữa.Tắt nhạc.Bảy màu tỉnh mẫu đi.Người ta sắp lấy chồng.Là cha của người khác mất rồi.Chữa sót thật sự.Tôi còn nhớ trước khi lan và trung.Vốn là thanh mai trúc mã học cùng trường với nhau.Nhà ở cạnh nhau.Gia đình hai bên đều quý mến nhau.Chả trách dù có yêu tôi bao nhiêu năm.Cũng không bằng một người gia đình mà anh quý.Toàn cohai với nhau rồi.Bạn tới chuyện kết hôn rồi.Vậy mà tôi.Lại giống như một con bò.Bị bọn họ rất mỗi một thời gian quá dài.Chị em tốt với nhau.Bà năm thanh xuân.Như hình với bóng.Thậm chí tuyệt đối.Khi mà tôi quen biết với hiểu chung lan còn là người mà hằng đêm với tâm sự chia sẻ chuyện tình cảm.Sự thật nghiệt ngã này tôi thực sự không muốn tin tôi muốn tìm kiếm một điều gì đó khác.Một điều gì đó không quá đau lòng nhưng lúc này tôi biết làm sao đây.Từ bột miệng hỏi chung một câu mặc dù trong lòng sớm đã biết có câu trả lời.Anh đang rủ em đi à tất cả mọi chuyện đều là giả dối đúng không anh trả lời em đi.Tôi run run giọng hay mắt nhòe đi toàn có thể tê liệt theo điều chỉnh.Một lực nhẹ có thể khiến cho tôi ngã lùi ra phía sau anh.Anh không đùa tờ giấy siêu âm đó là thật nhưng anh thề với em anh không biết gì hết.Anh không hề có ý gì với lan anh là em hãy tin anh.Hiểu chung quỳ phục xuống đất vòng tay ra ôm chặt lấy hai chân của tôi miệng anh liên tục nói câu xin lỗi.Còn tôi tôi hụt hẫng tôi vỡ bụng.Và đắng cay.Không có gì với nhau mà lại có thai ơi chuyện có thai đâu phải đơn giản đâu.Tôi hiểu tất cả rồi tôi hít một hơi thật sâu tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh.Dùng trước sự dịu dàng cuối cùng của mình để nói chuyện với kẻ tệ bạc đó.Chồng này anh có biết không suốt bao nhiêu năm qua anh.Người con trai duy nhất mà em muốn nương tựa.Là người duy nhất em muốn ôm chồng.Nhưng mà.Tại sao thế này.Tại sao khi này hả anh.Có những bức đến nghẹn ngào công việc tiền bạc mối quan hệ xã hội.Mọi thứ như muốn thách thức tính kiên nhẫn của em.Chỉ có anh là điểm tựa.Để cho em vực dậy chính mình.Để lúc này đây.Em thèm được khóc một trận lớn.Thèm được anh xóa đi.Ngày hôm nay.Em kiệt quệ rồi.Thế giới này thực sự rất khó sống.Nó khiến em đôi lần ngã quỷ.Nhưng em phải cố gồng mình để mạnh mẽ lên.Lúc đó em chỉ ước.Sau tất cả.Anh vẫn là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời em.Vẫn là người ôm em vào lòng.Mỗi khi em mệt mỏi vẫn là người bên cạnh.Nghe em than thở mỗi đêm dài.Bây giờ sợ yêu thương đó.Anh không còn dành cho em.Mà anh dành cho một cô gái khác.Một cô gái đường đường chính chính.Có thể làm vợ của anh.Hiểu chung này.Mình chia tay đi.Từ giây phút này trở đi.Ảnh hưởng bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa.Còn nếu đó là sự tử tế cuối cùng.Anh bù đắp cho những tổn thương mà anh gây ra cho em.Muộn lắm rồi.Em lên ngủ đây.Anh đi về đi.Tôi không làm lại thêm nữa tôi nghĩ thông rồi.Buông tay anh là lựa chọn tốt nhất.Của chúng tôi.Thật và tôi và anh ngoài đoạn tình cảm mong manh ra chả có cái gì.Còn anh và lan.Có cả một đứa con và một gia đình trong tương lai.Chồng đã từng yêu tôi.Tôi cũng đã từng rất yêu anh.Giảm nhẹ.Tôi phải nở một nụ cười thật lớn.Và dẫn giả tuyên bố của thẳng của mặt anh.Là anh nhất định phải hối hận.Vì anh chỉ đánh mất tôi.mười tám chắc với anh mãi chẳng gặp được ai như tôi lần thứ hai.Nhưng mà tôi lại không thể nói được như vậy.Bước đi không có cánh hàng đầu.Vậy là hết rồi hết thật rồi.Mối tình năm năm của tôi đã kết thúc một cách sang sở và đầy tiếc nuối.Nhắm hở mắt lại.Tôi cứ thế.Tuần lễ tang.Tôi không lại.Nhìn theo dáng dấp của người đàn ông mà tôi dành thanh xuân tươi đẹp của mình.Ở bên cạnh.Màu đỏ tôi thì thầm.Gửi vài lời trong làn gió.Mặc kệ là đúng hay sai.Yêu anh là thật.Vì anh thôi lệ cũng là thật.Quãng thời gian còn lại nhất định sẽ không bao giờ làm phiền tới anh nữa tạm biệt.Mối tình đầu của em.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi cho tất cả quý vị và cả.Tập một của bộ truyền cho anh gần em thêm chút nữa thật sự là sau khi lắng nghe cái phần chuyện này nó.Không có phải là nó quá là gay cấn có những cái tình tiết mà khiến chúng ta sống.Nhưng mà một câu chuyện tình yêu quá là nhẹ nhàng nhưng lại khiến chúng ta đau nhói ở trong tim.Nếu như có hai có một cái trường hợp là.Tình yêu.năm trăm sáu mươi lăm.Nhưng lại bị người yêu cắm sừng.Thì chắc hẳn là sau khi lắng nghe cái câu chuyện này.Tôi cảm thấy đau nhói ở trong tim.Bởi vì chuyện tình yêu.Không tính bằng năm bằng tháng mà nó tính bằng một cái giây phút nào đó.Có thể là trong viết câu chuyện này hiểu chung bị oan cô gái tên lan của chúng ta có thể là yêu hữu chung và.Tìm cách để giải bẫy anh.Nhưng mà đàn ông mà.Phải có trách nhiệm đúng không ạ.Bây giờ anh ấy chắc cũng khổ tâm lắm khi đứng giữa một người mà anh ấy yêu và một cô gái đang mang bầu với anh.Câu chuyện của chúng ta tiếp theo sẽ như thế nào đây.Tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị tập hai cũng là tập cuối của bộ truyện này.Vào chương trình đọc truyện hoặc trưa ngày mai xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi nhé.Còn bây giờ cho phép công an tìm được chào tạm biệt tất cả quý vị.Chúc quý vị có một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh phúc.Và chúng ta sẽ gặp lại vào ngày mai xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com