Chồng Già Vợ Trẻ Phần 1 Chuyện Tình Đũa Lệch - Truyện Ngắn Hay Mc Anh Sa Diễn Đọc-rpv7enna

chồng già vợ trẻ phần 1 chuyện tình Đũa lệch - truyện ngắn hay mc anh sa diễn Đọc-rpv7enna

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh tình vào bây giờ là hai mươi tối chúng tôi là được đồng hành cùng với nhau và.Kể chuyện jaki.Buổi tối ngày hôm nay thì ánh sáng sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập đầu tiên của một bộ chuyển mới có tiền gọi chồng.Vợ trẻ đến từ tác giả dạ thảo.Và nếu như quý vị đã từng lắng nghe truyện của tác giả này chúng ta đều vô cùng ấn tượng bởi cách viết trẻ trung và hài.Cô ấy vào ngày hôm nay quay trở lại thế tác giả dạ thảo sẽ tiếp tục mang đến cho chúng ta một bộ truyện.Câu chuyện của chúng ta kể về một anh chàng đẹp trai thành đạt sau hai lần đổ vỡ trong tình yêu.Thì giờ đây đã ngoài bốn mươi thế nhưng mà anh vẫn chưa lấy vợ.Và bên cạnh đó thì phải nói về ngọc bích cô bé hàng xóm và cùng tinh nghịch đáng yêu rất xinh đẹp.Chính là hoa khôi của một trường đại học chiếu treo thay thì định mệnh đã khiến cho hai con người hai cái tính đối lập.Lại bị cúm vào nhau vậy thì có chuyện tình yêu đầy thú vị này sẽ có những khởi đầu như thế nào.Chúng ta cùng chờ đợi xem.Câu chuyện tình đũa lệch này sẽ mang đến những tiếng cười thú vị xào nhé.Vẫn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng cũng như kịp chợ tình nếu như quý vị yêu mến giọng đọc của.Vẫn có thể gặp vào mười hai buổi chiều trên kênh chạy dầu.Cảm ơn chị rất nhiều con gái sau đây không được quý vị và các bạn trẻ được lâu hơn nữa chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết của.Đầu tiên bộ truyện chồng già vợ trẻ tác giả dạ thảo qua vẫn diễn ra của anh ta.Cô gái đang đứng ở phía xa kia chính là ngọc bích.Hoa khôi phục kinh tế của trường h.Một cô gái hai mươi tuổi.Bên mình sắc xuân.Chỉ cần một nụ cười hiền không điều khiển chờ trái tim có bao nhiêu người đổ về.Người ta bảo lắm mối tối nằm không.Quá không xài chút nào cả.Ngọc bích tình đẹp hát hay.Được bao nhiêu anh theo đuổi.Thế nhưng mà lại chưa từng có một mảnh tình vắt vai.Nói của cánh tròn công đúng.Ngọc bích tự ý thức được về nhan sắc của bản thân về nó có yêu cầu cao một chút cũng là điều được nhìn.Ngọc bích cũng giống như bao nhiêu cô bạn mộng mơ cùng lứa tuổi.Cô cũng có những tiêu chuẩn chọn người yêu nhất để .Ví dụ như phải tao hơn cô một cái đầu tao về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng không cần phải quá.Trai nhưng mà nhất định phải tương xứng với cô.Là một người tâm lý có công việc ổn định và quan trọng nhất là phải hơn cô từ bốn cho đến sáu tuổi.Ngọc bích không thích những anh chàng bằng tuổi cô tự cảm thấy bản thân của mình trưởng thành hơn.Ngoại hình đơn xin nghỉ so với những cậu bạn đó.Ngọc bích không thích tính trẻ con của mấy cậu bạn nam sinh nên dù cho họ có vai trò lãng mạn.Cô nào khi trái tim của cô cũng không hề rung rinh lấy một nhịp chỉ duy nhất.Cậu lớp trưởng đẹp trai là khiến cho ngọc bích để mất đôi lần.Không phải là việc cô yêu.Mai chị về phòng học giỏi.Và cách tiếp cận của phòng khác so với những chàng trai khác.Vậy nên ngọc bích có một chút thích thú mà thôi.Đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì hồng hương trả lại bố vàng giỏi.Ê trà sữa đi.Hồng hương là bản thân của ngọc bích.Hai người chơi với nhau từ nhỏ và được mệnh danh là một trong những tứ đại mỹ nhân của khối.Trái ngược với một ngọc bích sống nội tâm là một hồng hương hoạt bát vui vẻ tình yêu được.Hương chị giống như một thứ gia vị cuộc sống hồng hương rất dễ yêu nhưng mà cũng mau chán.Vậy nên có thai người yêu nhiều như thay áo về ngọc bích nhìn con bạn thân mới chia tay mối tình thế n.Mở vẫn có thể cười tươi thế hay chép miệng rồi từ chối.Thôi hôm khác đi hôm nay thì tao phải về sớm ăn cưới chỉ hùng lê.Gió chán.Bạn thì đang thất tình thế mà cũng bỏ rồi được thôi đi mày.Là mày bỏ người ta chứ người ta có bảo mày đâu mà thấy phải trả mà.Hôm nay tao bận thật đấy không hương nghe thấy như vậy thì cũng thôi không nài ép nữa.Mở phát tài của ngọc bích đi ra cầu.Bỏ lại những ánh mắt ngưỡng mộ xem đánh ghen tị phía sau lưng.Hôm nay là đám cưới của chị hồng lệ.Chị hơn cô sáu tuổi hai chị em không có thân.Thế nhưng bởi vì ở gần nhà .Nền ngọc bích không thể nào vắng mặt.Tỷ lệ lại còn là con của bắc cực.Bạn làm ăn với bố của ngọc bích.Nên hai gia đình cũng thường xuyên qua lại.Phía trên trả lời còn có bốn hàng chị em nữa.ba người đã lập gia đình.Chỉ có duy nhất người anh cà.Cho đến giờ này thì vẫn phòng đơn gối chiếc.Lý do thì tôi được nghe kể rằng.Anh xế công tường yêu hai người.Người đầu tiên thì về không hợp nên chia tay.Người thứ hai thì lại tham giàu nên phản bội lại tình cảm của anh.Từ đó thì anh chán chường.Lao đầu vào công việc.Bhai bán thuốc dục quá nhiều.Anh bỏ vào đà nẵng để làm việc.Ái chà.Nhóc con dạo này lớn quá nhỉ.Tưởng ai.Hóa ra lại là ông chủ khó tính.Nhiều năm không gặp mà chẳng thấy già đi tạo nào cả.Ngọc bích biểu ngồi rồi phản bác.Cháu lớn rồi đấy.Chứ đừng có gọi là nhóc còn đi nhé.Thế đã có người yêu chưa mà đòi lớn.Chú này.Cháu không thể nói chuyện với chú nữa.Nói rồi thì ngọc bích bỏ vào trong nhà để xem cô dâu.Người bạn ấy không ai khác chính là ông chủ cf vợ.Mở bàn tay ngọc bích vừa nhắc đến.Công bằng mà nói thì không chỗ này công nhận trả dài thật đấy.bốn mươi tuổi.Nhưng mà tướng tá nhỏ con.Nhìn cứ như là ngoài ba mươi thôi.So với mấy anh chị em thì cũng chối sẽ.Được xếp vào hàng còi nhất nhà.Nhưng bù lại thì sự nghiệp là tốt nhất.Ngày còn bé mỗi lần thấy ngọc bích thì ông chiếu lại vào má cô cho đến khi đó bừng.Cũng chỉ vì ngày ấy của hơi thừa cần một chút.Lúc đó có ghét ông chú này lắm.Ghét nhất cái tính trời.Lúc nào cũng trêu cho đến khi ngọc bích dần dần nước mắt mới chịu dừng lại.Ác cảm đó vẫn theo cầu cho đến tận bây giờ.Vậy nên mỗi dịp tết thì ngọc bích thường đến ngồi ở phía sau lưng rồi lẩm bẩm nói.Đoạn chủ sạc khó tính.Nghiệp quá.Thế nên như vậy đấy.Màn chơi thì không bị phát hiện.Vậy mà lần này xôi xào.Làm biếng suốt ngày thấy.Báo hại của bị ngáo tay phải van xin mãi.Mới được thả ra.Trước khi buông tay thì ông chú lại còn cảnh cáo.Nhóc con.Không ngon thì chú đem về nhà nhốt lại cả đời đấy nhé.Có đánh chết thì ngọc bích cũng chẳng thể ngờ được.Lời giải chấm ấy là có ngày trở thành sự thật.Cô cuối cùng là tròn theo ông chú già vừa khó tính vừa lùn ấy về chung một nhà.Sau mỗi lần được thả thị ngọc bích lại lè lưỡi.Trường chuối thêm lần nữa.Giờ mới trải mất dạy.Chả là từ ngày chị lệ về nhà chồng.Nhà còn có một mình vợ chồng có lắc lư.Nên ông chú ấy có người bố mà ép phải về ngoài bắc.Vừa là để có người phụ giúp công việc càng dành cho bố mẹ.Về để cho hai bác tiền nhắc nhở chuyện vợ con.Du bên ngoài có xài đến đâu.Thì cũng đang bước sang đầu bốn rồi còn gì nữa.Mà như vợ bất lực hay nổi.Bằng tuổi chúng mày.Chấm em bé ra tất cả rồi đấy.Đưa sớm thì con đi học cấp một cấp hai.Đưa mụn thì cũng còn bế con bồng.Hay là mày đừng chọc tao tức chết có đúng không đầy.Trẻ mà.Cái duyên cái số chưa đến cưỡng cầu cũng không được.Mà cứ để từ từ đi.Giờ con tự khắc thu xếp ổn thỏa thôi.Từ từ đến bao giờ đây.Hay là mày đợi cho đến lúc tao xuống lỗ rồi thì mày mới chịu lấy vợ sao.Tao nói cho mày biết.Mày mà không nhanh đi vài năm nữa cho nó lấy đi.Ông trời ghét nhất là việc ai ai cũng rộng ra lấy vợ.Lấy về mà đó là bài ca muôn thuở.Của bà hồng.Trường sẽ đi làm thì thôi.Chứ cứ về đến nhà thì bà hồng lại bài ca lấy vợ.Lúc đầu thì bà còn nhỏ nhà.Vì sao thì thấy con trai vẫn chưa chịu đưa cô nào về ra mắt cả.Thế bắt đầu chửi hết công suất.Bài trời to trời nhiều đến mức ngọc bích ở cách đó ba căn nhà.Vẫn có thể nghe thấy.Vừa chơi thì bà vừa ra tối hậu thư.Không nói nhiều nữa.Ngày mai mày phải đi xem mắt đi.Mẹ ơi.Con đã nói rồi.Truyện gia đình phải phụ thuộc vào duyên số.Bà cứ nói nhiều như vậy.Con này vào trong kia đấy nhé.Cái thằng.Thế thì mày đi đi.Mày đi đi.Tao chết cho mày vừa lòng.Chia sẻ thật ra cũng là con người con hiếu.Chú ruột khó chịu nhưng mà không nhớ để cho bố mẹ thôi thôi tuổi già nên mới chấp nhận về tiếp quản công việc gia đình.Chưa biết bản thân cũng có lỗi với bố mẹ.Thế mà suốt ngày để cho họ phải lo lắng.Đành phải xuống nước chấp nhận đi xem mặt.Nghe bố ngọc bích nổi thì đấy là cô nhân viên mới của bố cô.Con này làm bên mảng marketing nên khá nhàn nhàn.Cũng phải vài lần ông bà được đánh tiếng nhờ vào mai mối.Nên bố ngọc bích mới giới thiệu.Ngọc bích thì cũng không hề quan tâm đến mấy việc đó.Cô chết đấy hả khi nhảy ngày.Được bàn ghế ở bàn cầu.Em chịu khó tính bị ăn mắng.Không phải là có thích hóng chuyện hàng xóm.Bởi vì có một mối thâm thù đại hơn vòng chú này.Ngày còn bé.Mỗi lần ông chú ấy nhìn thấy ngọc bích thì sẽ pháo mã tô màu rằn.Ăn ít thôi.Sắp thành heo rồi đấy.Con gái mà béo thì xấu lắm đấy nhé.Sau này chưa có người yêu đâu.Có mà chú không có ai yêu thì có.Năm ngọc bích học lớp bảy.Một lần được uống tiếp.Nên theo đám bạn đi chơi.Vô tình ông chú nhìn thấy thì về mất nào với bố cầu rằng.Của trốn học đi chơi.Bảo hành có phải giải thích mai cho bố với triều tiên.Nhưng mà không ra bị đánh oan mất bà rồi.Chưa hết đâu nhé.Đến năm lên lớp mười thị ngọc bích bắt đầu có nhiều anh chàng theo đuổi.Hàng ngày đầu nhận được thư và quà của các bạn làm trong trường.Nhiều đến núi cô chẳng thèm mở ra mà ném lùn cho lúc bạn.Một thời gian sau đó thì có một anh khóa trên.Mùa hoa dã quỳ gối trước cổng trường tỏ tình.Chuyện cũng chẳng có gì.Nếu như hàng tờ tiền nhỏ không bị đăng lên trên facebook.Tôm chua khó tính kìa nhìn thấy.Lần này thì kết quả của ngọc bích còn thê thảm hơn trước rất nhiều.Cô bị cô đánh cho một trận đầu đến mức.Hai ngày sau đó vẫn còn đi học tiếng.Dù rằng cô đã cố gắng giải thích.Câu chuyện nhận bó hoa cho anh chàng kia không bị xấu hổ.Chứ không hề nhận lời yêu.Nhưng mà bố cô lại chỉ nghe lời ông chút ít thôi.Cuối cùng cô bị bố cắt tiền tiêu vặt cả tháng.Đồng thời tiếp thu điện thoại.Ngọc bích khách sạn tay lên vết thương ở mông mặt thì nhắn lại lẩm bẩm.Cái đồ khó tính.Tôi.Mong cho chú ế đến già đấy.Đến năm sau khi ngọc bích lên lớp mười một.Ông chủ kia không gió về trốn tránh áp lực lấy vợ.Hay là về không quên được tình cũ mà bỏ vào đà nẵng.Làm việc cho đến tận bây giờ mới trở về.Nhiều lúc ngồi nghe bà hùng bắn con trai.Ngọc bích lại tự hỏi.Liệu có phải về lúc đó về mình quyền rùa sẽ nằm chú mẹ không.Suy nghĩ một lát còn lại chùa tại giờ nói một mình.Mà thôi kệ đi.Đánh được cái đồ xấu tính.Ngày tháng cứ như vậy dần trôi.Cho mắt một cái.Ngọc bích đã bước sang tuổi hai mươi bốn.Còn ông cháu sẽ để tiếp quản công việc của bố nên càng ngày càng thân thiết với gia đình của cô hơn.Mỗi lần ông chú ấy sang nhà ngọc bích.Thì lại lùn ghế cách chơi khám cho hà già.Khi được bổ say pha trà.Cô chán bỏ một chút muối vào chiếc chén.Rồi đặt tên ông chú.Kết quả sau khi uống chữa ho sặc sữa.Còn ngọc bích kiều chồng bếp cười sảng khoái.Lúc thì lại lén đã đôi giày công chúa ấy da thật xa.Giờ lại còn giả vờ.Đổ tội cho con peru.Nghi thức cúng cầu đối với nó.Nhưng bởi vì mục tiêu trả thù.Nên ngọc bích bất chấp nỗi dằn vặt với còn cho cường.Vài lần đầu thêm chú ấy con tim.Thế nhưng mà sau đó ông chúc ông tình ý nhận ra.Đó là những chiêu trò của ngọc.Thay vì uống chiếc chén ở phía mình.Trông chú sách lịch sử được sàn thì bố cô.Xem như là đang mời người lớn uống trước.Và kết quả thì đúng như mọi người nghĩ.Ngọc bích bị ăn nắng bởi vì vụng về.Pha chè gì mà bạn chat như vậy.Con cái đôi giày của ông chú không lò cò đi lấy như mọi lần mà cười thật tươi rồi nói.Hôm nay cho chủ đầu quá.Ngọc bích đi lấy giúp chú nhé.Công bằng mà nói thì ông chú cười nhìn cũng điển trai.Nhưng mà cười một.không trong lòng đang dâng trào.Cũng chẳng còn bận tâm đến điều đó.Lầm bầm giữa trời.Đồ đáng ghét.Ngọc bích càng ghét thì ông cháu lại càng hay sang nhà.Lúc để bàn chuyện làm ăn.Thế thì chị là đánh ván cờ với bố cô cho vui.Bố cụ thể quý anh tài ra mà.Lúc nào cũng khen.Thằng xếp chồng như vậy mà giỏi phết đi.Làm ăn đâu ra đấy.Đúng là con hơn cha thì nhà có phúc.Mẹ cô cũng gật gù cho nói thêm.Phải mỗi cái chẳng chịu lấy vợ.Cứ để cho bà hồng bài kêu quá trời.Lần nào gặp cũng hỏi xem có ai không may mũi cho thằng bé.Da khô.Thì mỗi người mỗi số thôi.Biết đâu được đấy.Mà còn biết bớt phá người ta đi nếu chưa.Ngọc bích đàn biết mỗi khi thấy bộ phận người ông chủ.Bây giờ mình mắc tiền thì giật mình rồi cái lại.Con có làm gì đâu.Thôi đi.Tôi để cho cô đi.Mấy cái trò đấy không qua được mất rồi đâu.Người ta là người lớn.Phải biết giữ phép lịch sử.Dạ vâng.Còn biết rồi.Không phải thì thôi.Đằng nào cũng gần đến kỳ thi rồi.Tập trung ôn luyện cá đá.Ngọc bích ngừng phát thường trú kỳ lạ thường xuyên hỏi thăm cổ hơn.Lúc thì hỏi hàn chuyển học hành.Khi thì lại mua cho cô một chút cô mai.Hai thứ gì đó anh và.Và lần đầu thường ngọc bích cho rằng ông trước kia vì sợ mình phá.Nên nó cố tình mua cho.Sau đó nhiều lần như thế thì cô cũng có một chút thắc mắc.Nhưng mà lại tự giặt đi.Điền quá.Chơi chỉ coi mày là trẻ dành thôi mà.Suy nghĩ quá nhiều rồi đấy.Dấu phẩy nhưng trong lòng ngọc bích vẫn không xóa hết được nỗi như hoặc.Ê nhóc.Cho cháu này.Gì thế hả.Chị cứ cầm lấy đi.Ngọc bích cầm lấy hai chiếc vé xem phim trên tay công chúa rồi tò mò đó.Có điểm giá đó là bộ phim mình đang săn vé.Bấy lâu nay.Thì hết lớn.Em chưa mười tám.Mà sao chú biết cháu thích cái này thế.Chú có biết đâu.Thế sao lại cho cháu.Thì chú được tặng.Nhưng mà mấy thể loại này không nổi thế này mà gọi cho cháu.Hóa ra là như vậy.Thế mà cô cát tường.Mà thôi mặc kệ đi.Ở đây có hai vé.Thế thì phải rồi về hồng hương mới đủ.Ê mày.Ngày kia đi xem em chưa mười tám không.Ghê.Tranh vẽ nhân thế.Nhưng mà xin lỗi nhé tao bận rồi.Con khốn này.Cái này bận đi với thằng nào bò rồi tao á.Cái thương nhánh lại một mặt cười nham nhở.Gangnam tô ngọc bích thiệp hồng.Có ai sang rủ cái nha.Nhưng mà nó có bận đi chơi với người yêu dịp cuối tuần.Rủ thêm mấy đứa nữa.Nhưng mà chẳng đứa nào có thời gian rảnh rỗi đi cùng với ngọc.Phải rồi.hai mươi mốt tuổi.Đứa nào chẳng có người yêu.Làm gì có thời gian rảnh rỗi mà dành cho một con ế lâu năm như cô chứ.Ngọc bích ném hai chiếc vé vào cầm.Rồi đi ra sân thời dài nào nè.Đang buồn nên có không để ý thấy chỗ sẽ đang đứng ở gần đó ông chủ khó tính.Ngọc bích mở bài này còn nhảy chân sáo.Bây giờ đã rửa mặt buồn hiu thì hỏi.Sao vậy nhóc xấu xí.Cháu đang buồn đi chứ đừng có mà trêu cháu nhé được rồi.Cho xin lỗi.Tôi có chuyện gì vậy.Ngọc bích chép miệng rồi trả lời.Lũ bạn của cháu đứa nào có về chơi với người yêu cả.Chẳng đứa nào đi xem phim với chó ấy.Cứ tưởng là chuyện gì.Bạn không đi thì có chú.Thế sao chú bào chú không hợp có mấy thể loại này không ngăn nổi.Cho thuê thoáng giật mình nhưng mà vẫn đang thế tải về chú thích.Thích.Thích gì à.Thích gì á.Tích cháu có được không.Ngọc bích giật mình nhớ lại hôm sinh nhật của mình.Ông chủ này cũng tặng một chiếc bánh kèm khá lớn.Bất giác.Mặt của cô nóng bừng chân tay luống cuống đến thừa thái.Tôi từng nhận được rất nhiều lời tỏ tình nhưng chưa lần nào cũng cảm thấy xuất như lần này cả.Bất ngờ quá ngạc nhiên quá.Chẳng biết phản ứng ra sao bây giờ nhìn thấy biểu cảm này của ngọc bích thì phá lên cười rồi.Đồ ngốc thôi sao mà căng thẳng như vậy chứ đằng nào thì cũng khó.Muốn ngày mai còn ngần ép lấy vợ nên miễn cưỡng đi cùng nhóm cho khỏi buồn mà bình.Nhóc hay chọc nhiều lắm mà hôm nay chúng nó trêu một tí như thế đó đỏ mặt rồi á.Ngọc bích bị trêu chọc thì tức lắm cứ như thế gần cổ nền style à.Ai bảo chúng như vậy chứ.Là do cháu.Chó cắn thì nóng thôi.Nóng ngoài trời đang mười chín đồ.Nóng kết nối chỉ có nướng.Từ nay cho bớt phá chú lại đi nghe chưa.Cháu cứ phá đi thì sao nào.Thế coi chừng.Lúc trước phản đòn thì lại đỏ mắt.Thật ra thì ông chỗ này cũng đâu phải là quá khó tính.Chỉ là cái biệt danh ấy ngọc bích đặt cho chú từ lâu lắc lâu lơ.Nên bây giờ vẫn quen mồm gọi tiếp.Nhìn ông chủ đang cười chọc quê mình thì ngọc bích đức tối dầm chân bò vào nhà.Tưởng ông chú nói cho qua chuyện.Là người buổi tối hai ngày sau.Ông cháu lên đồ rồi sang đón ngọc bích đi xem phim thật.Truyện cổ mất chữ a mồm chữ o hỏi lại.Ở đó toàn tuổi teen thôi.Nói chung là mình có thích hợp không vậy.Chỉ là đi xem phim thôi mà.Có gì đâu mà thích hợp với không thích hợp.Ngọc bích chép miệng nhìn lại ông chú gà.Hôm nay thì ông chú vừa đi ký hợp đồng về vợ qua đây luôn.Lên trên người vẫn còn nguyên bộ vest.Nhìn thế lệch làm đi thế nhưng mà giả khám.Ông chủ đi xem phim với một con nhóc thua đến hai mươi tuổi.Lẽ ra phải mặc đồ gì đó bụi bặm trẻ trung một chút để ăn gian tuổi.Lần này là để mặc vest.Chẳng khác nào khoe với tiền hạ.Mình đã già.Ngọc bích định lên tiếng nhắc nhở ông chú về nhà thay bộ đồ khác.Thế nhưng mà chợt nhớ lại việc hôm trước.Bê tông chú chọc quê.Trong lòng của cô lúc này.Bông giấy liền phương án trả thù.Cô gái mang máng rồi giàn không chú.Trốn đợi cho một lát nhé.Cháu thay đồ ba mươi phút cháu xuống hai.Thấy rồi thì không được ôm cháu gái đầu đồng ý.Có phòng luôn lên phòng.Nhìn một đợt độ dài của bệnh rồi với tay.Lấy đôi guốc cao nhất trong số đó.Ông chú ấy bình thường thì chiều cao khá khiêm tốn.mộtsáu trăm mười hai.Thuốc bổ đến ba cm.Nhưng mà ngọc bích vẫn cố tình đi đôi guốc mười mộtcm.Để chàng chồng chú đập dép nhiều còn tao.Chọn dòng dài thì cô cũng dành cho mình một bộ đồ trên màu xanh có một vài vết rách cá tính.Bộ đồ mà cô nàng ý khi diện vào thì mình sẽ trẻ trung nhí nhảnh nhất có thể.Cô lại còn cố tình búi tóc thật cao.Benzen thêm một chút chiều cao nữa.Tôi là gương rằng thêm chút son môi.Ngọc bích nào ngã ra khỏi nhà.Đi đến cửa thì gặp ông bà bố của ngọc.Ông hết miễn phí giờ này nhìn sang con gái hết hàng rồi hỏi.Chú cháu mày rủ nhau đi đâu đấy.Giảm con cho chú ấy đi kiếm vợ bố à.Này.Laser trò phá chuối liệu hồn nghe chưa.Kẻ bố.Con có ý tốt cơ mà.Thế thôi con đi đây con chào bố ạ.Ông chủ khó tính thì vẫn ngồi đó tròn mất nhìn ngọc.Cho đến tận khi có phải thấp dục thì chưa mới nói.Đi nhé.Ngọc bích mỉm cười.Trong lòng thì chắc mình.Ông chú sợ bị xấu mặt nên mới đình thần sao như vậy.Và quả đúng thật.Bước vào rạp chiếu phim.Ai cũng phải nhìn hai chú cháu.Con người lịch sự chỉ nhìn ý nghỉ rồi thôi.Thế nhưng mà một vài người vô duyên thế họ nhìn xong còn chị trò bàn luận với nhau.Chẳng cần nghe ngọc bích cũng đoán được.Hầu đồng có cặp kè với chuối già để môi tiền.Ngọc bích không ngày mà ngược lại.Còn cảm thấy hả hê.Bởi vì nghĩ rằng phần này ông chú.Đố mà dám ngẩng mặt lên nhìn đời.hai x không.Tất cả chỉ là trong tưởng tượng của cô thôi.Ông chú ấy không phải xấu hổ.Không một chút nào cả.Ông chú ấy là còn cố tình xích lại gần hơn.Khoảng hở tay của mình vào tay của ngọc bích.Rồi ngửa mặt lên trời mà đi.Giống như kiểu đang muốn vào mặt của mấy đứa đang xì xào với giờ.Ở đấy.Bố đây trâu già gặm cỏ non đấy thì sao.Cứ gọi điện cho bố đi rồi hãy nói nhé.Đấy.Ông chú già của cô mặt dài đến mức như vậy đi.Nói thật chơi nhìn cái mặt song song với trần nhà của ông chú.Mà ngọc bích hình không thể nào đấm cho vài phát cho bò ghen.Buổi xem phim hôm ấy.Công việc thường có cục tức bạn này.Nền ngọc bích tràng thế nào tập trung được.Có hết xài bên phải.Giờ này nhìn bên trái xem có còn ai bàn tán về mình nữa không.Ngoài đến nỗi ông chú phải nhé.Tôi không xem tôi cũng để cho người khác xem chứ.Không biết phép lịch sự tối thiểu khi ngồi trong gà.Chủ.Bé bé thôi.Mình là người lịch sự.Xem phim thì cần phải giữ trật tự từ.Mà cái chòi của nhóm trẻ con lắm.Không làm gì được chủ được.Bây giờ thì ngồi ngon đi bạn gái tin đồn.Nói xong thì ông chúa còn nháy mắt thì một cái khiến cho ngọc bích nhiều phát điện.Thật đúng là tức chết đi được.Mà sao lần nào cũng để trồng chỗ ấy phản đòn được như vậy.Tức lắm nhưng vẫn phải ngồi im.Mà ngồi lâu thì lại ngái ngủ.Ngọc bích không hay viết trong lúc cô đang ngủ mê.Thế có một người bất giá nhìn cô không chớp mắt.Công chứng ở đàn ông ấy đã cho cô mượn bờ vai tựa vào.Cho đến khi buổi chiếu phim kết thúc.Mọi người kéo nhau ra về thì ông chú ấy đột ngột trở mặt.Đầm màu ngọc bích một cái rồi lớn giọng nói.Hết phim rồi đấy.Về hay là ngủ luôn ở đây.Con gái con lứa gì hai mươi mốt tuổi đầu rồi.Đi xem phim mà còn ngủ gật như vậy.Ngọc bích bị về với mọi người còn thèm với cục cức bạn ấy.Ngồi dậy thế rồi đột ngột giận dỗi tuyên bố mất gì về.Cứ tưởng là ông chú ấy sẽ hiểu rõ rõ ràng.Ai dè đâu chúng ta cũng mặc kệ lùn.Ngọc bích dù gì cũng là con gái.Nay còn là hoa khôi.Chiều nay thì toàn được các bạn làm sẵn đón.Bây giờ lại bị một ông chỗ già phú như vậy thì quả thật.Không bị tổn thương sâu sắc mới là đi.Cô cho rằng người ế bền vững lòng chú.Đường đi chơi với gái xinh lại còn trẻ đẹp như cô.Đáng ra phải ngọt nhạt.Vậy mà không ngờ chúng ta lại chẳng đến như vậy.Cái cảm giác tức giận bực bội sau lớn hơn rồi ấy cả đời này thị ngọc bích cũng khó có thể quên được.Cô nàng hoa khôi.Vậy mà lại bị ông chuối già bỏ rơi.Lòng tự tôn của cô bị tổn thương.Cũng không thể nào nuốt trôi cục tức trong lòng của mình.Cục c** thấy nó lớn đến mức mấy ngày sau đó cô vẫn còn ở mức.Mỗi lần nhìn thấy cái mặt của ông chú.Hết lòng cô lại sôi sục hận thù.Ngọc bích quyết định nghỉ lùn.Không thèm chờ vòng chủ nữa.Chẳng hiểu sao thì quyết định xong thì lòng cô buồn khủng khiếp.Buồn hơn cả thì để bố đánh oan.Thì lúc phải thi lại môn triết học.Kỳ lạ thay ông chú ấy cũng bờ cô.Tần suất chiếu sáng nhà ngọc bích giảm đi đáng kể.Và nếu như có sang thì không còn buồn và hỏi thăm cô.Tuyển tập trung bàn công việc với bố cô rồi lặng lẽ ra về.Mấy ngày đầu tiên ngọc bích có chút buồn và hội chứng.Thế nhưng mà cảm xúc đó trôi qua nhanh lắm.Đến ngày thứ tư có đất lại vô tư vui cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.Buổi sáng thì vấn buộc tóc đuôi ngựa thật cao.Rồi báo giòn hát trên đường đến trường.Buổi chiều thì vẫn hẹn mấy đứa bạn đi trà sữa chém gió.Cuộc sống của ngọc bích bình yên như cái ngày ông chú già khó tính ấy còn ở trong đà nẵng làm việc.Còn ông chú ấy thì cố tình đi làm muộn hơn.Buổi sáng thì nắn lại trước hiên nhà.Chờ cho đến khi bóng của ngọc bích đi qua cửa rồi.Mới mở cổng đi làm.Không gian làm việc chỗ muốn thấy ngọc bích đi học.Hay là về tránh mặt ngọc bích.Chị thấy hai chú cháu không còn thân thiết như xưa nữa.Cứ nghĩ là hai người sẽ dần dần xa nhau.Cho đến một ngày có hai tuần sau đó.Ông chiếu đột nhiên cầm trên tay cốc trà sữa size l.Gió đông đưa trước mặt của ngọc bích mà rằng.Cho nhóm này.Ngọc bích nhìn thấy cốc trà sữa sài to.Lại đúng thương hiệu mình thích.Thế à quên luôn cả nỗi ấm ức hôm nào khoái chí rồi hỏi.Sao chú biết cháu thích uống của quán này thế.Nói đến đây có sực nhớ ra.Mình còn đang trong thời gian dần ông chú nên khẳng lại.Quầng mắt một trăm tám mươi độ hơn dối rồi nói.Chú cầm về đi.Cháu không muốn đâu.Sao thế.Nhân viên trà sữa ở quán này lắm cơ mà.Chẳng sao cả.Cháu gái chú.Vậy thôi.Ông chú nhìn cái điệu bộ hờn dỗi trẻ con đấy thì bật cười cho hỏi lại.Ghét chủ.Phải đấy.Ghét.Vô cùng ghét.Vì sao thế.Ngọc bích lượng thủ dầu một cái rồi thủng thẳng đã.Bởi vì chú để cháu phải tự bắt taxi về.Chẳng phải là cháu nói cho muốn đi taxi về còn gì nữa.Nhưng mà.Nhưng mà sao.Lúc đó cháu.Mà thôi.Cứ cho là cháu muốn đi.Nhưng mà chồng ghét chú bé về hai tuần này dám bán bờ với cháu.Ông chủ kia thì không hiểu bán bơ nghĩa là gì cả.Cài đặt cốc trà sữa xuống bàn ngây ngô hỏi.Bán bơ.Chú có buôn bán gì đấy.Bán bơ có nghĩa là chỗ rán bơ cháu.Sang nhà không nói chuyện với cháu như mọi hôm.Chứ không phải là đi bán bơ.Chú già.Bán bơ là bơ.Mixer ra thế.Thế mà chú cứ tưởng.Nhìn ông cháu đang gãi đầu gãi tai về không hiểu ngôn ngữ của tuổi teen.Ngọc bích sản xuất nữa bật cười.Có phải cố gắng lắm mới nhìn lại được.Nhưng mà hình như vấn đề ông chủ kia phát hiện ra.Cho tao quyết định lật kèo.Thôi.Đứa cháu không thích uống.Cứ để cho ốm à bởi vậy.Con kênh à chú cũng thích món này lắm.Bị hột mất món tồ.Lại còn bị so sánh với con kỳ.Ngọc bích không tìm được.Cứ như vậy dấm trần thật mạnh xuống sàn nhà.Ông chủ kia lúc bảy mức cầm cấp trà sữa dưới vào tay cô xuống dòng rồi nói.Đấy.Đã nghiện rồi còn ngại.Chứ đùa thôi uống đi.Không thèm.Thôi được rồi cứ xin lỗi.một tuổi đối trên đời này đều là của chúng được chưa.Lúc bảy thì ngọc bích mới cười thật tươi và nhận lấy cốc trà sữa.Chẳng thèm cảm ơn.Đưa lên miệng rít một hơi thật dài.Đến nỗi lo cả má mới dừng lại.Vẫn ở quán đấy.Vẫn là về ấy.Sao hôm nay cô lại cảm thấy nó ngon đến lạ kỳ như vậy.Nhờ cốc trà sữa mà hai chú cháu lại thân thiết trở lại với nhau.Đợt này thì ngọc bích thôi không bày trò phá không chiếu nữa.Mà quay sang tìm người mai mối trong chỗ già và lý do.Cháu của chú ếch cả đời khổ cháu.Liên quan gì đến cháu được mật khẩu.Sao lại không.Chú mày ế.Tìm mỗi ngày sẽ sang đây tìm cháu.Bây giờ cháu chưa có tình yêu.Còn có thời gian hạn quen với chú.Chưa mà sau này cháu có chồng hết rồi có con bận bù đầu như vậy.Vẫn phải tiếp cháu thì quá khổ cho nên tranh thủ lúc này tìm vợ cho chú ngày.Ông chủ nhà vòng tròn tròn mất giả vờ nghiêm giọng giờ hỏi.Thế cơ à.Vâng.Phải biết tính xài chứ.Xa đến mức cũng đang ế đã bà lấy chồng rồi sinh con.Chú này.Cháu không ế.Người theo cháu.Xếp hàng dài kìa.Chẳng qua là cháu chưa gặp người nào phù hợp nên chưa đồng ý thôi.Ghê vậy.Vâng.Ông chú muốn xem chuyện mai mối của ngọc bích là trò trẻ con nhưng mà nhìn gương mặt nghiêm túc của ngọc bích.Chợt nghe lại cho có muốn xem có nhóm này muốn mai mối mình cho ai đây thế nên.Đầu đồng ý kết quả là ba ngày sau đó ngọc bích và hồng hương quyết định tổ chức buổi gặp mặt đầu tiên.Trong chủ già và bà chị hỏi ế lâu năm của hồng hương bà ấy tên.Hoa ba mươi tuổi làm giáo viên mầm non của một trường tư thục gần nhà yêu trẻ con.Nhưng mà lại khá cái tính và kén chọn.Nên cho đến tận bây giờ vẫn còn độc thân.Về ngoại hình thì hai người khác tương xứng.Chị hoa cao một mét năm mươi lăm.Con ong chúa cao một mét sáu mươi hai.Đi bên nhau là quá đẹp.Hai người cũng có về cảm mến nhau.Bằng chứng là giữa họ có buổi gặp mặt thứ hai.Thật ra thì buổi gặp mặt này cũng có công suất ác năm mươi% của ngọc bích cô cứ nghĩ từ nay về.Thấy hai người họ sẽ đến tôi đang ở đó ông chủ kia lại tuyên bố với con gái nhà người ta rằng.Anh và em chắc chỉ có thể làm bạn thôi thật đúng là không hiểu.Công chúa già này nghĩ gì khi một người phù hợp như vậy là còn từ chối.Nghị định tâm huyết của mình và con bạn thân bỏ ra là còn về cái hường trách mắng ngọc bích.Một chút bực bội to tiếng gồm chú già chuẩn bị làm sao vậy cháu thấy.Thấy rất hợp với cháu cơ mà.Cháu thấy như vậy.Nhưng mà chú không thấy như vậy.Chú công thức một người quá khi tính đến mức.Đến khách sạn.Còn phải mang theo khăn lau ghế.Chế sạch sẽ thì sau này chú được nhờ có sao đâu.Ngọc bích càng nói càng to tiếng.Nhưng mà ông chú vẫn ôn tồn cho nói.Rạch giá là tốt.Thế nhưng mà kỳ quá.Thì lại thành ra khó tính.Kết quả cũng rất khó sống.Tính của chú thì xòe không hợp với cô ấy.Dù sao thì chú cũng vô cùng cảm ơn cháu và bạn.Đã quan tâm đến chỗ.Nhưng mà cái gì cũng vậy.Đối với bản thân mình cảm thấy không phù hợp nên thẳng thắn từ đầu.Đỡ mất thời gian của đối phương.Được rồi được rồi.Vậy thì tiêu chuẩn của chúng là như thế nào.Chưa nói cho cháu biết.Thôi.Nhóc không cần phải về sớm để trốn.Cứ tập trung học hành thật tốt là được.Không được.Cháu đã hứa phải làm đến cùng.Cho con nói đi.Cháu sẽ cố gắng tìm người phù hợp với tiêu chuẩn đó.Vừa làm về chú.Vừa gọi điện cho cháu đỡ phải nghe bài ca lấy vợ đi của mày xuống mỗi ngày.Ông chúa giả thở dài không đáp.Ngọc bích kể lại không chịu buông tha.Rất lâu sao trời mưa buồn buồn sao nói.Hình như là chủ đang thích một người.Là ai.Chưa đã tỏ tình chưa.Cho chị khỏi lắc đầu.Nhìn cái điệu bộ ấy ngọc bích không tìm lại được rồi gắn liền.Yêu thì phải nói.Cũng giống như đói thì phải ăn vậy.Chỗ thích người ta thì phải bày tỏ người ta mới biết.Chỗ im lặng như vậy.Có nhà người ta yêu người khác thì sao đi.Ai là chủ đề nghề đánh giá.Theo cháu thì người ta có đồng ý không.Ngọc bích nhà đến đây thì tầm chiều suy nghĩ rồi gật đầu quả quý.Chưa có sự nghiệp ổn định.Gia đình thì cũng căn bản.Chồng nghĩ là có.Hay là chỗ thở mạnh dạn bày tỏ đi.Biết đâu cuối làm cháu lại được ăn cỗ.Thế nhóc đánh giá chú cao như vậy thật sao.Vâng.Có đôi lúc thì chỗ hồi đáng ghét bởi về hai trêu cháu quá đà.Nhưng mà nhìn tổng thể thì vẫn ok.Cháu hỏi chú.Ông cháu già nhìn ngọc bích giờ tay già giấu number one.Đồng hồ thì nét mặt thoáng nghĩ cười.Một chút thôi giờ lại vội thời dài cho vào.Nhưng mà.Chữ sơ lửa đầu người ta không đồng ý thì không thể làm bạn nữa.Bữa về mối quan hệ này hơi lệch một tí.Không cần phải sợ.Cho cái mạnh mẽ lên.Mình là đàn ông cơ mà.Vậy thì.Không.Ngọc bích.Chú thích cháu.Cái gì thế này.Ngọc bích có nghe nhầm không.Sao lỗ tai của cô có dùng hết cả như vậy.Ông chiều dài nói.Nói thích của.Không.Cô thích yêu một người chín chắn.Nhưng mà không đến mức hơn đến hai mươi tuổi như vậy đâu.Không phải đâu.Chắc là con nhầm thôi.Phải mất đến mấy phút thì ngọc bích mới có thể bình tĩnh lại để suy nghĩ.Lần trước thì cô có bị ăn một cú nữa.Liệu rằng lần này có bị lần nữa hay không.Để cho chắc và cũng để phá vỡ cái không khí ngột ngạt này.Ngọc bích lửa mừng chúa một cái sắc như dao rựa cha.Chỗ này.Chú lại trêu cháu như vậy.Cháu sẽ không mắc lừa nữa đâu.Chị nói thật đấy.Thôi nhé.Không đùa xa như vậy đâu cháu sẽ cháu đi.Sẽ chẳng phải cháu bảo chú yêu thì phải nói thì sao.Chú đang vô cùng nghiêm túc.Cảm giác nóng dàn từ mặt chạy dần sang hai bên tai.Nhìn mặt công chúng nhiều lúc như thế chắc là không có chuyện đùa giỡn như lần trước.Nhưng mà chuyện này ngọc bích chưa từng nghĩ đến.Bây giờ cũng chẳng biết trả lời như thế nào.Ông chỗ này đúng là biết cách làm khó người khác mà.Nhìn thấy ngọc bất cứ mãi im lặng như vậy.Ông chú là lên tiếng rồi.Cháu có đồng ý không.Bình thường có hay nói như vậy mà lúc này.Cứ đứng vàng hai bàn tay vào nhau.Mặt cuối gần xuống đất không trả lời.Ngọc bích biết bản thân chưa có tình cảm làm đối với chú.Cũng không thích cái gô chồng già vợ trẻ.Nên chắc chắn sẽ không nhận lời.Chị là từ chối mới bận làm ở trường thì dễ.Còn cháu thì chẳng biết nói làm sao.Cơ sở nếu như đầu nói gì đó quá lời thì sau này sẽ khó nhìn mặt chú.Còn không rõ ràng thì lại sợ chưa hiểu nhầm.Đồ ngốc lúc này rối như tơ vò.Làm cho chân tay cũng vào theo.Ánh mắt thì vẫn cố định ở một điểm dưới mặt.Không dám ngẩng lên dù chỉ là một giây.Ông suốt đời không được thở dài một hơi rồi rồi tí nói.Thế mà cháu nói điều kiện của chỗ tốt người ta sẽ đồng ý.Nhưng mà.Chú và cháu.Chủ nhiều tuổi quá.Cho nên.Cháu.Thôi chú hiểu rồi.Vậy để cho người ta chứ không nhận lời rồi.Người ta.Người ta là ai.Thấy mặt của ngọc bích cứ nghịch ra ông chú vội giải thích.Là chú thử để dự đoán phản ứng của người đó.Thôi cũng tầm tuổi cháu.Nền chuông ý suy nghĩ của họ cũng sẽ giống cháu.Thế chỗ là.Chú đang trêu đùa cháu.Akhông.Chú mèo có ý đó.Chú hoàn toàn nghiêm túc.Chị về chú sợ người ta sẽ từ chối.Cho người ta sẽ không nói chuyện với chú nữa.Nên chồng mới.Ngọc bích không để chồng chú giải thích hết cầu.Dần giáo dục bắt lớn.Cho nên chú mới lôi cháu ra để làm trò đùa sao.Không đâu cho xin lỗi.Chú không có ý đó.Chiều đã có người trong lòng rồi.Nhưng vấn đề cho cháu phải mất công mày mới.Cháu có bỏ qua không nói.Vậy là bây giờ.Hết lần này đến lần khác.Chú mang chuyện tình cảm ra đùa với cháu.Chỗ đúng thật là quá đáng.Ngọc bích cùng khóc.Nhưng mà sao khỏi mất lại cay cay.Có xài lưng bỏ chạy về nhà không thèm nghe ông chỗ giải thích thêm một lời nào nữa.Đúng là ngọc bích không có tình cảm nam nữ vòng chú thuê những cái cảm giác.Bị người khác mà nghĩ là đùa cợt vô cùng khó chịu.Lần này thì ngọc biết rằng thật.Mặc kệ ông chú cố gắng giải thích thế nào.Câu một biết bao nhiêu cúp trà sữa mang đến.Cô vẫn không thèm liếc nhìn thấy một cái.Lần này tôi có thực sự cảm thấy tổn thương.Có thật lòng quan tâm.Muốn mai mối chồng chú.Tên những người ta lại biến cô trở thành trò đùa.Tủi thân vô cùng.Chú sẽ thủy ngọc bích dẫn như vậy thì lo lắm.Chứ không hề có ý trêu đùa.Lời chúa thị ngọc bích muốn từ chối.Từ cuộc khảo sử.Từ mối quan hệ thân thiết giữa hai chú cháu sẽ tan biến.Nên mua vội vàng viện cưới như vậy.Chứ không hề muốn làm công ấy buồn.Ngàn vạn lần không thể muốn.Bản thân của chú có đất đường im lặng suốt hai tuần.Chị về cho thấy trái tim của mình lại sang thức tình cảm khác là.Chú sẽ là mình ngồi nhận.Nhưng mà về vương vấn một nụ cười.Đang mua trà sữa qua cầu hòa.Lần này chưa biết là mình có tình cảm đặc biệt với cô cháu gái.Nhưng lại sợ của bà ấy từ chối.Tôi sẽ làm mất đi tình cảm thân thiết giữa hai chú cháu.Càng sợ hơn nữa.Là phải hứng chịu sự phản đối của bố mẹ ngọc.Bubble không tự ý thức được về tuổi tác của bản thân.Được khoảng cách giữa chú và cô bé như thế nào.Vốn dễ thấy chú đánh im lặng.Nhưng mà không ngờ của bà ấy lại hỏi.Nhìn nụ cười ánh mắt thân thuộc ấy.Tình yêu trong tìm chú lại tiếp tục nảy mầm lớn lên.Tình cảm ấy thắp mãi trong lòng.Vậy nên tôi đã quyết định thuận nước đầy thuyền.Quyết tâm đánh liều để xem.Phản ứng của ngọc bích.Lúc đó thì chú chỉ nghĩ đơn giản rằng.Mình nói ra nếu như may mắn thì của nhóm cũng có một chút tình cảm đặc biệt với mình.Còn không mai thì sẽ giả vờ nhiều cách thử.ba mươi hai cho cháu vẫn có thể thân thiết như xưa.Giây phút chờ đợi câu trả lời cho đã vô cùng lo lắng.Tôi nhớ bà ấy sẽ không thèm nhìn mặt của mình nữa.Không ngờ mọi thứ lại còn tồi tệ hơn.Cô ấy đã hiểu nhầm số.Mà không.Phải là chính chủ đã làm cô bé tổn thương.Khoảnh khắc.Giọt nước mắt của ngọc bích rồi xuống.Trả tiền của chú sĩ.Như bị ai đó bóp nghẹt lại.Đau đớn vô cùng.Sao cứ làm như vậy sẽ vẫn số đề của bà bên cạnh.Nào ngờ lại để ngọc bích ra xa hơn.Lần này thì chú say.Sai thật rồi.Ngọc bích bích.Bản thân cũng hay bày trò để chơi trò quậy phá chú.Cũng không ít lần cô khiến cho chú phải cau mày khó chịu.Nhưng mà đó chỉ là những trò trẻ con.Cô chưa từng mang chuyện tình cảm ra trêu đùa.Ông chủ tịch khác.Đã hai lần rồi.Chơi khiến cho ngọc bích đường bờ.Sau đó.Loài rắn mạnh một cú khiến cho cô xấu hổ vô cùng.Tức đấy.Giận đấy.Nhưng mà tổn thương nhiều hơn.Hơn một năm qua.Ngọc bích đã xem ông chủ khó tính nhỉ như người thân.Thật lòng thật dạ mai mối cho chú.Để rồi cuối cùng là bị ông chú trêu đùa.Vốn dĩ của không nên thân với một chú.Vốn thế nên ghét chủ đề như ngày còn bé của vẫn ghét vậy.Hàng ngày ông chú ấy lúc thì sang nhà.Khi thì lại cố tình đứng ở cổng đời ngọc bích đi học về để xin lỗi.Ngọc bích bích ông cháu đang cố gắng làm lành với mình.Nhưng mà chẳng hiểu sao lòng cô lại cảm thấy tổn thương.Không tài nào có thể tha thứ được.Có thể có người sẽ nói đó là một trò đùa vui.Nhưng với cô.Đó là một sự tổn thương sâu sắc.Vì sao ngọc bích cũng không tài nào giải thích được.Chỉ biết rằng bản thân cảm thấy đau lòng vậy thôi.Công bằng mà nói thì ngọc bếp cũng có một chút tiếc nuối.Khi quyết định nghỉ chờ vòng chú.Người đến quãng thời gian vui vẻ của hai chú cháu.Cô không tài nào nén được tiếng thở dài.Ngọc bích đừng nghĩ rằng cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho chồng chú.Cả đời cũng không thèm thân vòng chủ nữa.Thế nhưng sau một tháng ròng.Ông cháu tiên ngắn xin lỗi.Thậm chí.Còn viết đồng thời bày tỏ nỗi lòng.Thế có một.không lại thấy.Bản thân còn buồn.Nhưng mà hình như không còn giận chú nữa.Quyết định tha thứ khiến cho lòng của ngọc bích có chút gì đó vui vui.Lại thêm một chút bối rối.Thậm chí có một chút lo lắng rằng.Liệu sau này còn trống già ấy có đem chuyện tình cảm ra.Trao đổi mảnh lần nước không.Chính cái suy nghĩ đó đã khiến cho ngọc bích dày dặn hơn mỗi khi nói chuyện cùng ông chú.Cuối cùng không còn cười nhiều hay trêu đùa giống như trước.Nhưng mà với ông chủ như thế đã là hạnh phúc lắm rồi một cái tết nữa là chầm chậm đến gần ngọc bích.Để bước sang tuổi hai mươi hai.Con ông chú già thì bốn mươi hai nhưng mà vẫn chưa vợ.Mặc dù không còn háo hức tết như những ngày thơ bé.Trên đường ngọc bích vẫn cảm thấy vui và mong đợi.Còn ông chú già thì ngược lại.Ngày bình thường thì bà hùng đã hai chục.Giờ liên tục nhờ mai mối.Thế giờ đây đến ngày tết.Khi mà ông chủ già có thời gian ở nhà nhiều hơn.Thuê bao không lại còn nói gấp đôi gấp ba.Chưa kể thêm một vài người đến trời lúc nào cũng hỏi.Thế bao giờ mới chịu lấy vợ đây.Cụm từ bao giờ lấy vợ dường như là một nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với ông chủ.Nói nhắc nhở cho chú nhớ về tuổi già.Về trách nhiệm thành gia lập thất.Vtv nỗi buồn in hằn trên mất của cha mẹ trốn.Chưa biết là bản thân có lỗi với cha mẹ.Nhưng mà đến cái dép còn có số.Thay đổi chú tránh làm sao cho được.Duyên phận chưa đến.Làm sao cho có thể cưỡng cầu.Để tránh phải nghề mấy cậu ấy thì ông cháu thường lấy cớ để chúc tế thế rồi trốn ra ngoài.Thế nhưng mà đi đến đâu thế cứ gặp người quen.Thì người ta lại hỏi bởi về năm nay chỗ nào quyết định đóng đô ở bên nhà của ngọc bích vừa nãy.Vừa được nói chuyện với người trong mộng quả là tuyệt vời.Ông chú ấy chẳng ngờ được rằng.Ngày tết thì ngọc bích không đi chúc tết họ hàng thì cũng tụ tập với đám bạn buồn khi thì họp lớp.Lúc thì lại gặp mặt bạn cấp ba.Làm gì mà có thời gian ngồi nói chuyện với ông chú.Có chàng thì chỉ có ông bà thi thoảng thì lôi bàn cờ tra đảm bảo thôi.Ông chủ kia giận lắm nhưng mà không phải nói đúng hơn là ghen đấy.Ghen với bạn bè của ngọc bích bất kể là trai hay gái làm nghề gì rèn tất ren.Ngọc bích dành thời gian cho bọn họ nhiều hơn mình ở đời khi đã rèn thì dù bao nhiêu tuổi cũng hóa trẻ.Trước đây thì vốn là người rất tỉnh táo và đôi khi đến mức lãnh nhà trong tình cảm.Thế nhưng mà giờ đây đứng trước một ngọc bích xanh.Ông chủ không còn là chính mình nữa.Thiếu đường huyết tất cả những ai đến nhà rồng ngọc bích đi chơi.Nhất là của bạn thân ngày cấp bà của bé.Nhìn hai đứa vô từ chia đuổi nhau trong lòng của ông chú sập rồi.Cơn ghen bùng cháy đến mức cầu bản thân ấy lịch sử chào và chúc mừng năm mới.Nhưng mà ông chú lại khó chịu không thèm đã.Ông chú ở sài im lặng bơi phải kiềm chế bản thân bạn lại thì cậu nhóc kia cái liên tục hành.Bức tranh nên ông chủ sở nếu như mở lời sao nói những câu khó nghe về màu ngọc bích không hiểu.Mày nhớ mày nhìn ông chiếu một cách đầy khó chịu thế giờ cần gan lên đến đỉnh điểm khi mặt cầu.Vô tư khác vài ngọc bích rời khỏi nhà vẫn biết hai đứa nó là bạn thân nhưng mà ông chú không thể nào.Nhận được.Bàn tay của ông chủ siết chặt thành nắm đấm cứ lầm bầm chửi rủa.Con.Vắt mũi chưa sạch.Cứ đợi đấy.Thế rồi lại viết liền.Thằng khốn đấy.Bỏ ngoài tai thối được khỏi vàng ngọc bích của tao đi trước khi tao nổi điên rồi đấy cho mày một quả đấy.Thế đấy chỉ là những người lầm bầm trong miệng mà thôi.Khó chịu nhất là khi gần mà không thể nào nói ra.Và ghen nhưng lại không có quyền được em.Cái cảm giác đó đang dần giết chết c.Ông cháu giành lê đứng ngoài đường chờ đợi ngọc bích.Cho đến mười một giờ đêm vẫn không chịu về nhà.Trước trước thì lại nhìn vào đồng hồ rồi làm bầm.Làm cái gì mà giờ này còn chưa về nhỉ.Cuối cùng thì cô nhóc đó cũng chịu về.Thậm chí tôi còn vô tư hẹn hò với cầu bàn thần bàn này.Tối ngày mai rảnh rỗi đi cà phê nhé.Lần này thì ông chú buộc phải lên tiếng.Con gái con lứa.Đi đâu giờ này mới về.Chú ạ.Chiều đứng ở cổng nhà cháu làm gì vậy.À đúng rồi.Chắc là bà hồng chửi thế nên trốn sang đây có đúng không.Lại còn hỏi.Tao biết là bây giờ mấy giờ rồi không.Ngọc bích chưa kịp đá thì cầu bản thân đã nhanh nhau trả lời.Bây giờ mới mười một:ba mươi thôi mà chú.Việc của mày sao.Còn nữa.Nam nữ thọ thọ bất thần.Đâu có nắm tay nắm chân con bé giữa đường giới thiệu như vậy nghe chưa.Ngọc bích không hề biết là ông chủ già của mình đàn gan nên vẫn vô tư trêu đùa.Chú già ơi.Thời đại của cháu khác thời đại của chú rồi.Các cái gì.Khác cũng không được như vậy.Đột nhiên bị quán nó bớt khó chịu cho nói.Ơ hay.Cháu làm gì mà kệ cháu chứ.Có liên quan gì đến chỗ đấy.Mới đầu năm.Nhưng mà chủ.Chúc ông thích.Không thích thì kệ chú chứ.Chả liên quan đến cháu.Nói rồi thì ngọc bích quay sang chào người bạn thân rồi sai lầm đi vào nhà.Ông chú nhìn thấy mình lại bị bắn bờ thì hờn dỗi rồi nói.Bây giờ người ta có bạn rồi.Có cần tôi đâu.Càng ngày lại còn chẳng thèm nhìn lấy tôi lấy một cái nữa.Mà cũng đúng thôi.Tôi già tôi ấy.Sao làm sao được với bản người ta chưa.Cái điệu bộ hơn giấy quả thực hiện trường học bích khó hiểu.Còn cầu bản thân kia thì phải nghiêng đầu dấu hỏi.Kiểu đàn gà nữa.Ngọc bích giật mình rồi kết bạn.Này.Cậu đừng có nói linh tinh.Chuối hơn bọn mình hai mươi tuổi.Cậu có biết cơ mà.Ừ tao biết.Nhưng mà rõ ràng là chuối đang ghen.Từng lời nói từng hành động của chú ấy.Đều thể hiện điều đó.Tớ khẳng định.Chơi có tình cảm với cậu đấy.Ngọc bích có ông đồ lớp lm cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt.Nhưng mà cô đơn cho rằng đó là tình cảm giữa chú dành cho cháu.Hình ở chỗ này.Cũng có đến hai lần chia đôi tình cảm của cô.Vậy nên ngọc bích nó không ý nhờ ck.Cho đến bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ.Ngọc bích xoay người chăm chú quan sát từng biểu hiện của chú sĩ.Ông già đang đứng ở đó không rõ chưa đang nghĩ gì cả.Chị thấy vô cùng làm chiều.Khi ngọc bích định lên tiếng hỏi thì ông chú cũng cúi đầu thừa nhận.Bạn cho nói đúng đi.Là chú đang ghen.Ngọc bích ngày chồng thì nuốt nước bọt.Bình tĩnh nhìn ông chủ yếu là thân quan.Dường như cô đang muốn kiểm tra xem.Ông chuối có đem mình ra làm trò đùa lần nước không.Cho đến khi ông chủ lên tiếng khẳng định một lần nữa.Thế cô đột nhiên bỏ chạy vào trong nhà.Bảo là ông chú già nhưng hát phía sau lưng.Nhìn bóng lưng của ngọc bích khuất dần sau cánh cổng.Chú sẽ rất buồn.Trụ sở của nhóm đó sẽ không bao giờ quay mặt lại nhìn mình nữa.Smart đến mối quan hệ bốn đành tốt đẹp giữa hai chú cháu.Trên giường điều khiển cho chú sợ hơn cả.Làm nếu như em làm từ một ngày nào đó.Nàng thơ trong lòng của chú.Dao động lòng với cả khác.Người tình bé nhỏ của chú ra đây hạnh phúc cùng với một người đàn ông mà không phải là chú.Chưa biết trên đời này sẽ chẳng có ai thiếu ai mà phải chết.Nhưng chắc chắn.Nếu như không có ngọc bích tiêu cuộc sống của chú sẽ chỉ còn lại những gam màu trầm buồn tẻ.Cô bạn thân của ngọc bích không bao giờ đi.Chỉ còn lại mỗi mình chú sẽ vẫn đứng ở đó nhớ lại từng kỷ niệm của hai chú cháu.Trước những lời ngọc bích còn nhỏ chú lùn vào mã cái mã thì đầy thịt ấy.Rồi treo gạo cho đến khi cô nhóc cậu lên mới chịu dừng lại.Dầu cái lân về chú mà ngọc bích bị đánh.Ánh mắt của nhóm khi đó chữa đề sự phân tâm thần.Mà cho đến tận bây giờ chú vẫn chưa thể nào quên được.Chú vẫn luôn nghĩ mình và cô nhóc chỉ nhờ hai chú cháu bình thường.Chưa từng nghĩ rằng có ngày.Mình là có tình cảm với cô nhóc nghịch ngợm đó.Một thứ tình cảm mãnh liệt.Cứ nảy mầm từ bao giờ mà chỗ con không biết.Chỉ biết rằng mỗi ngày chứ đều muốn sàng nhà.Đây được xem những chiêu trò quậy phá mình.Giờ lại thích thú trả đũa ngược lại.Thế rồi ngày tháng dần trôi.Khi cho phải đi công tác xa nhà.Tình người mà chủ nghĩa đến nhiều nhất chính là ngọc bích.Chung cư nghĩ rằng bởi vì ở nơi này buông tay.Nên bản thân nhớ đến chiêu trò của cô bé.Nào ngờ đâu khoảnh khắc thế cô bé bước đi trên đôi giày cao gót.Phim của chú bất ngờ loạn nhịp thì ra cô nhóc này đã lớn và nhớ nhung bấy lâu này không.Đơn thuần chỉ là tình cảm chú cháu bình thường.Cứ tưởng rằng sau hai lần đối với chuyện tình cảm.Trái tim này xem ai đóng băng.Đang ở đâu chỉ bằng một nụ cười của nhóc đó.Đã giúp nó được sưởi ấm trở lại.Ngọc bích à.Cháu yêu cháu.Thật lòng rất yêu.Bên trong nhà thì ngọc bích vẫn đang đứng nhất sau tấm rèm nhìn ra.Hơn một tiếng đồng hồ rồi.Thế nhưng mà ông chú già vẫn đứng nguyên ở đó buồn bã nhìn về phía phòng của ngọc bích.Cô không biết là vừa rồi lòng chúng em.Hay là lại tiếp tục trêu đùa mình.Nhưng mà cảm xúc trong lòng của cô khi ấy.Lạ lùng đến mức chẳng biết diễn tả như thế nào.Chưa có thể trốn ở trong phòng một mình để suy nghĩ.Ngọc bích cũng nhớ về những kỉ niệm giữa hai chú cháu.Những nước có hình thù cho đến khi dần dần trở nên thân thiết.Những ký ức này nếu như phải xếp gọn vào một góc của trái tim và không bao giờ có thể nhắc đến thì thật sự.Cùng nổi tiếng.Lần này thì có thật lòng hay trêu đùa.Thế chắc là cô và chỗ cũng khó mà có thể đối diện với nhau.Chứ đừng nói điện thành thiết.Cho đến hiện tại thì ngọc bích chưa hề có tình cảm nam nữ với chú.Nhưng mà lòng cô thì vẫn vô cùng tiếc nuối.Nếu như không thể nào làm cả cứng của chú giống như trước kia.Hai con người.một:một trẻ.Cứ như vậy là anh còn sát nhau có tấm rèm.Gần một giờ tối mà chỗ vẫn chưa về.Còn phòng của ngọc bích thì vẫn chưa tắt đèn.Ngoài trời sương rơi lạnh nhất cho những cũng không lạnh bằng lòng của ông cháu lúc này.Một nỗi buồn thì lương cứ như vậy kéo trùm tâm trạng xuống.Nhưng mà ông chú ấy.Lại không hề hối hận.Về việc mà mình vừa làm.Một đêm dài cũng nặng nề trôi qua.Số xe của biti s hải phòng.Phim phòng của ngọc bích tắt điện.Chỉ còn mình cô nằm trên giường.Cứ lăn qua lăn lại.Không tài nào ngủ được.Buổi sáng hôm sau thì chú thế vẫn sang nhà của ngọc bích giống như thường ngày.Hai chú cháu vô tình chạm mặt nhau nơi phòng khách.Nhưng rồi ngọc bích là vòng xoay người bỏ vào trong.Cho tôi muốn nói nhiều lắm.Nhưng mà về có ông bà.Nên đành im lặng nhìn ngọc bích rồi đi.Ngày hôm đó.Chỗ cũng chẳng còn tâm trạng đánh cờ.Thế nên vội vàng đi về trong nỗi buồn không tên.Cho lên máy nhắn tin cho ngọc bích.Để nói cho cô nhóc hiểu lòng mình.Nhưng mà chủ nhật là được hai chữ đã xem.Chứ tuyệt nhiên chẳng có một câu trả lời nào cả.Ông chú cứ như thế nhìn ngắm bức ảnh chụp chồng ngọc bích hôm ngủ gật ở rạp chiếu phim một thời.Tế.Mày nói từ nãy đến giờ đến sao mày không trả lời thế.Tiếng hát cùng với cái vô vàng của bà hồng khiến chú thoát khỏi dòng suy nghĩ giờ hỏi lại.Mày vừa nói gì cơ.Cái bài nói gì từ nãy đến giờ.Anh không để vào tai được chút nào sao.Con đang suy nghĩ bài chuyện tình không tập trung cho lắm.ba mươi lương còn trách móc.Có mỗi cái việc hệ trọng nhất.Là lấy vợ sài gòn.Nối dõi tông đường.Anh không suy nghĩ đi.Suy nghĩ vớ va vớ vẩn cái gì đấy.Kẻ mí.Công chuyện của con mà.Mẹ bảo con cái gì vậy.Mẹ bảo là chiều nay.Sang nhà công nghiệp với mẹ.Thế rồi tiện thể xem mất còn cái nhà con gái của ấy.Mẹ xem ảnh trên facebook rồi thấy vừa hiền lại vừa xinh xắn.Bà hồng lại còn nhiệt tình mời anh cho con xem thế nhưng mà thế chẳng thèm nước mắt từ chối ngày.Thôi một năm nay không biết bao nhiêu lần xe mất thế mà vẫn còn.Con thì mệt lắm rồi con không đi đâu.Như vậy là bây giờ anh không thèm nghe lời tôi ngất sao khổ quá cơ.Không phải là như vậy.Bởi vì con có người yêu rồi con không đi xem mắt nữa.Sữa bột miệng nói ra thế nhưng ba hôm thì vui hơn bắt được vàng bà hớn hở.Con trai.Yêu đứa nào.Nó ở đâu làm gì bao nhiêu tuổi.Sao mày không nói sớm cho mày mừng thế thế còn cũng chỉ.Mới nên chưa muốn nói còn mới có cái gì nữa.Ngày mai đưa về nhà để cho mày xem nếu như được nói chuyện người lớn rồi xem ngày tốt cưới luôn đi.Sẽ không ý là mẹ mình là vội vàng đến mức ấy tái mặt chữa cháy.Chưa được đâu con vừa mới tỏ tình thôi cô ấy còn chưa đồng ý cơ mà.Ngoài đời còn thêm một thời gian nữa đi.Loại đời.Nếu như nó không đồng ý tôi phải đợi đến giá.Highland lừa tôi.Anh nói như vậy để trốn tránh không đi xem mắt.Mẹ.Con lừa mày được cái gì đây.Không được.Chiều nay muốn làm gì thì làm.Anh phải đi với tôi chẳng mấy tối sang ngồi chơi uống nước thôi.Chưa cần nói chuyện gì cả cũng được chứ mệt mỏi giải thích với mày thôi nhưng bà hồng thì nhớ.Biết bắt phải đi cùng dù không muốn theo nhưng cuối cùng thì sỹ vẫn phải chiều theo ý của mẹ đi.Làm bên đó cứ tưởng là chỉ cần sang ngồi uống nước dừa nói rằng ba câu chuyện là xong.Thì nhà làm ơn xí ngay từ lần gặp đầu tiên có liên tục bật đèn xanh cho anh tiến đến hai bà mày.Còn mượn tớ mở tiệc để xài xế đưa cái nhà đi siêu thị mua đồ về là một lần nữa ship.Miễn cưỡng chấp thuận chồng biết là nhà nghe hay bà mẹ nói gì về xí mà cố tình ngồi sát gần anh hơn.Lại còn lấy cớ sơn á để ôm eo của anh sẽ không phải là kiểu người cứ nhé nhưng.Con gái quá bảo rằng thế này anh không thích cho lắm.Quý vị của bạn nghĩ như vậy là chúng ta về.Nhau lắng nghe sông tập đầu tiên của bộ truyện này và nêu những thắng giả nào đã từng lắng nghe truyện của tác giả dạng.Chúng ta đều ấn tượng về phong cách viết của tác giả này quấy rất trẻ trung và hồn nhiên và mang lại.Vũng tàu rất nhiều tiếng cười ở bộ truyền trước cũng như vậy và bộ truyện này khi mà cô ấy quay lại vẫn là phong cách viết này.Và thực sự nó đúng với từ thư giãn khi một cái về lắng nghe chúng ta sẽ có rất nhiều tiếng cười.Sự chênh lệch về tuổi tác cũng như là sự khác biệt về thế hệ của hai nhân vật này sẽ mang đến rất nhiều điều thú vị đây.Chúng ta hãy cùng chờ đợi xem và khi mở họ chính thức yêu nhau thì tình yêu của họ sẽ còn thú vị như thế nào nữa nhé.Chính vì vậy quý vị và các bạn đừng bỏ lỡ hãy gặp lại anh xài vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chợ tình và sau khi lắng nghe xong thì quay về.Quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sang cũng như ý kiến nhé cảm ơn sự ủng hộ và theo dõi.Người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn.Một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com