Chúng Ta Cứ Thế Lướt Qua Đời Nhau (phần 1) - Đọc Truyện Đêm Khuya

chúng ta cứ thế lướt qua Đời nhau (phần 1) - Đọc truyện Đêm khuya
Tôi nhất dài.Hãy bước ra khỏi nhà.Đầu tiên chọn giờ thích đem nghi.Con.Dạo này.Nhiều đến.Đặc không còn thói quen để ý đến sức khỏe của mình nữa.Không ít người đã bảo tôi sụt cân thấy rõ.Gương.Của tôi.Nhạc vàng xanh xao.Tôi đổ lỗi cho công.Cho những bài báo cáo với sếp những bài thuyết.Ngốn hết thời gian.Còn cái lợi lớn nhất của tôi là dấu nhẹm đi.Là anh.Anh khiến tôi trở nên như vậy.Thức chưa em rồi.Lạnh lùng ráp.Trẻ sao tin nhắn rất lâu rồi anh mới gửi.Một ngày.Hay nhỉ.Không chính xác.năm ngày tám tiếng.Chúng tôi đang yêu nhau đi.Dạo này anh bận quá.Tiếp tục nhắn tới cũng kiên nhẫn nhìn điện thoại thêm năm g.Tắt máy.Trả lời những thứ đồ trong tủ lạnh ra cứu tìm một cái gì đó lớp già.Cái bụng tôi thì đói cồn cào.Phải rồi hôm qua tôi không ăn gì mà .Từ quận.Một đứa lười nhác với những bữa cơm.Chỉ một mình.Thế này.Nếu có anh có chắc mình có đủ kiên nhẫn.Tiếng đồng hồ.Play trong bếp.Nấu một món mà.Thức ăn.Hợp thức ăn nhanh.Hết hạn từ hai hôm trước.Cái bánh mì ngọt.Ngày mua tôi còn không nhớ rõ.Cuộc.Của tôi.Chẳng khác nào là một cô gái độc thân.Dù tôi.Đã.Đã có tình yêu.Hôm nay.Thật đầu ta cứ nghĩ.Ý là sao về phẳng.Dần dần.Các khoảng cách ấy được rút ngắn hơn.Từ ba giờ đi xe khách.Đêm ba mươi phút gửi xe buýt.Sau này kít.Chỉ cần một chuyến xe.Hơn hai giờ.Là đã đến được chỗ anh .Vậy mà.Các khoảng cách của chúng tôi giờ không nằm ở địa lý mà là ở lý trí.Tập chung.Cuối tuần này anh lên thăm em em sắp xếp công việc đi nhé.Anh hỏi ý kiến em.Khi anh quyết định như vậy.Cách cắt lê.Phim trung điện thoại.Anh chẳng bao giờ chịu nói với tôi trước một tiếng.Để tôi còn kịp xi sở.Sáng nay tớ vừa đồng ý với sếp phải chuyển thịnh.Tổng lào cai chuyến đi.Hai ngày thăm và tặng quà cho trẻ em vùng núi.Em bận thì thôi vậy.Chưa kịp nghe tôi giải.Anh đã tắt máy.Những tiếng tút dài cứ văn lên đầu dây bên kia.Tòa thánh lồng mình.Đó không phải là lần đầu tiên anh như vậy.Cứ kiểu mất tích một thời gian dài.Kiểu gì khi nói chuyện lại cũng có lý do để nhận giỏi.Có khi tí anh gọi vừa đúng lúc tôi đi tiệc tùng cùng bạn những tiếng cười nói ồn ào.Cả nam lẫn nữ.Thể loại ycantho.Cứ ham chơi.Thích thú với những buổi tiệc tùng.Kính thờ cứu thế.Giận rồi hả.Hà rồi giận.Điều đó lặp đi lặp lại thành thói quen.Đặt tên mặt nghiêng như vậy.Tôi có mặt ở đoàn khá sớm.Đồ đạc lỉnh kỉnh.Nào là bánh kẹo mì gói quần áo cũ.Đoạn chúng tôi chừng khoảng chục người.Mỗi người một câu.Người phụ trách mảng nhận đóng góp từ các nhà hảo tâm và các đơn vị tài trợ.Trong lúc tôi đang loay hoay với cách đóng quần áo lên xe.Ký hiệu bước đến.Để đấy anh giúp cho.Chưa kịp đời tôi đồng ý.Cậu ấy để tôi sang một bên.Lấy hết những công việc đáng lẽ ra không phải của cậu ấy.Mà em ăn gì chưa.Cậu ấy yêu vợ quân hộp quà cuối cùng vượt quý lại hỏi tôi.Em ăn một chút bánh mì rồi.Lại mì à.Các kiểu hỏi như vậy.Cậu ấy biết rõ tượng cận tôi thường ăn gì mỗi ngày.Tôi chỉ khẽ cười khi đi làm.Những công việc còn lại.Tôi nhắn tin cho anh.Bão sẽ đi lào cai vào sáng nay.Anh chỉ gửi vợ.Vỏn vẹn.Em đi cẩn thận.Dạo này chúng tôi ít nói chuyện cùng nhau có cần những cuộc chuyện.Điện thoại dài như trước nữa.Không ai thắc mắc.Điều đó.Hạt do trưởng thành rồi.Người ta có mối bận tâm riêng.Cần nhất thiết tình yêu được đặt lên hàng đầu.Mặc dù vậy chúng tôi vẫn biết trong cuộc sống của người này.Tuấn con người ký tồn tại.Ký ức là ngay bây giờ.Tôi vẫn nhớ.Hãy nhớ.Em đến nơi rồi anh ăn cơm chưa.Tôi gọi cho anh.Khi nhận được.Và xa.một giờ đồng hồ sắp xếp chỗ ở.Dọn dẹp hành lý.Muộn vậy.Tôi không dám nói với anh.Cho tôi bận quá nên chưa kịp gọi cho tôi mải mê với một vùng đất mới.Nên mọi thứ làm tôi quên.Cẩm báo chân beat là tôi đã đến nơi an toàn.Lời đáp lời hồi hương.Vâng.Đường xa quá anh.Theo lịch trình chúng tôi sẽ có buổi chiều.Bà nói đi tham quan một số đề tuổi tý.Sáng hôm sau sẽ tổ chức pháp hòa quần áo cho các.Bà chưa đó sẽ lên xe trở về.Kiểu nhắn tin cho tôi bảo có chuyện hay ho cho tôi xem hóa ra cậu ấy bắt.Cậu nhóc nào đấy ở đây làm hướng dẫn viên cho chúng tôi.Chứng tỏ khả năng theo những con suối nhỏ vào rừng đúng là ở đây nhiều cái hay ho thân.Lâu rồi mới thấy em cười tươi như vậy.Vừa nói dứt lời.Nếu đột ngột nắm lấy tay tôi siết chặt bàn tay ra khỏi tay hiếu.Chợt nhận ra.Mình đã đi quá xa.Mà không đúng hơn.Lập dàn ý cho đề cảm xúc của mình đi quá xa.Chẳng lẽ trai chúng tôi không nên đi cùng nhau như vậy.Cậu nhóc đứng bên cạnh nhìn chúng tôi.Vẽ mặt lộ rõ sự khó hiểu.Tôi cần không hiểu cảm xúc của chính mình nữa.Huống hồ gì người khác.Kiểu bất ngờ trước phản ứng của tôi.Suốt cả đoạn đường về.Cậu ấy.Không nói một.Lời nào ngoài câu.Anh xin lỗi chúng ta trở về với công việc thường ngày.Có đi đâu mới biết cảm giác nhớ nên mình ở là như thế nào.Căn phòng tuy nhỏ.Nhưng lại đầy ấm cúng của tôi.Cái kệ sách nhỏ.Thỉnh thoảng là cái kết phim hòn đá.Điện nước thầm kín.Cách cửa sổ một bài viết truyện sét.Thỉnh thoảng là được tôi sơn lại bằng một màu sắc mới mẻ.Mọi thứ vẫn liền.Đặt in trong tâm trí thôi.Anh nhớ cái ngày anh nhảy nhạc mồ hôi giữa cái nắng ba mươi tám độ một ngày hè rồi à.Anh chàng khắp mọi ngõ ngách trong thành phố.Hãy tìm cho tôi chỗ ở mới.Bị nghe tôi than phiền.Tình người hàng xóm mới chuyển đến hôm qua về ánh mắt người đó nhìn tôi lộ vẻ đáng sợ.Anh nói anh chưa lo được cho tôi chỗ ở tốt.Nhìn extra phải để anh thấy yên tâm khi biết thôi trường an toàn phí một chỗ ở khác là đủ.Anh thương tôi là vậy.Tình thương đó đôi khi không diễn đạt bằng lời nói mà bằng những cách anh thể hiện khi chúng tôi gặp.Chỉ đến khi anh chuyển một công việc mới.Một nơi ở mới khoảng cách tôi mới càng xa nhau hơn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com