Chúng Ta Của Hiện Tại Là Hai đường Thẳng Song Song L Radio Tình Yêu

chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng song song l radio tình yêu

Đây là nghe chương trình trên kênh love you forever.Kênh phát thanh dành cho giới trẻ.Đừng quên đăng ký cũng như nhận thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bạn thân mến.Chúng ta của quá khứ.Chỉ là hai người lướt qua nhau.Chúng ta của hiện tại.Là hai đường thẳng khác lo.Có lẽ sẽ gặp nhau tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời này.Mình không chắc.Chúng ta có trở thành bạn.Nếu thực sự gặp lại nhau.Nhưng mình luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cậu.Và hi vọng rằng.Cậu sẽ có một chút gì đó ký ức về mình.Tạm biệt cậu.Chàng trai là một phần thanh xuân.Của tôi.Sau đây mời bạn lắng nghe radio tình yêu.Chúng ta của hiện tại là hai đường thẳng khác.Của tác giả.Trật tự.Gửi người bạn có thể không bao giờ được gặp.Cậu nhớ không.Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.Vào một buổi sáng ngày nhập học đại học.Hai chúng ta như người dưng.Phong hỏa thân.Mình xôi.Nhưng lại bắt chuyện với .Cậu hiền.Nhưng rất thân thiện.Cậu là người con trai đầu tiên mình bắt chuyện ở đại học.Và cũng là cậu bạn điều gì.Ở đất sài gòn này.Cuộc trò chuyện chỉ gần gũi có hai câu.Nhưng khi tới ghi nhớ cả thanh xuân.Cậu hỏi mình tên gì.Quê ở đâu.Nhưng mình chẳng thể hỏi nó.Chúng ta lại gặp nhau rồi.Bình và cậu lệ vô tình đứng cạnh nhau khi lên xếp hàng đóng học phí.Cứ ngỡ rằng định mệnh sẽ dẫn chúng ta gặp lại nhau.Cùng trường.Mình đã vô tình lướt qua nhau như một cơn gió.Không biết.Cậu có nghĩ về khoảnh khắc ấy không.Còn mình vẫn luôn day dứt.Từ ngày đó đến giờ.Mình tự nhủ.Nếu ngày đó mình chủ động.Hỏi cậu tên gì.Học lớp nào.Thì có lẽ.Chúng ta đã có duyên gặp.Mình vẫn luôn muốn gặp lại cậu.Để hỏi một câu.Cậu nhớ mình không.Chúng ta làm bạn nhé.Chưa bao giờ mình nghĩ .Mình lại muốn làm bạn với cậu như vậy.Có lẽ ấn tượng đầu lúc nào cũng luôn sôi.Hình như cậu là người miền trung.Rộng câu.Áp và thân thể.Không phải mình đơn phương cậu đâu nhé.Chỉ là mong muốn có một người bạn thân là nam thôi.Đôi khi thấy bạn bè có bạn thân chở đi chơi.Giúp đỡ sửa cái này cái kia.Mà mình chạnh lòng.Mình cũng đã từng có hội bạn thân là nam như thế.Những rủi ro hoàn cảnh mỗi đứa một nơi.Giờ chỉ có.Trong sài gòn rộng lớn này.Khoảng thời gian đầu với mình khá là khó khăn.Nếu hồi đó mình trở thành.Thì có lẽ thời đại học sẽ đáng nhớ hơn rất nhiều.Mình không chắc sẽ là một người bạn thân nhất của cậu.Nhưng mình luôn mong muốn.Sẽ được là một người bạn tốt của cậu.Cùng chia sẻ tâm tư.Cùng nhau trưởng thành.Không biết giờ cậu thế nào rồi.Công việc có tốt không.Có được một người yêu thương mình thật lòng không.Mình thì không có gì đặc sắc cả.Vẫn bình yên với cuộc sống hiện tại.Vẫn cô đơn một mình.Và vẫn giữ mong muốn nhỏ nhoi là.Lập lại cậu một lần nữa.Mình không nghĩ chỉ một cuộc gặp mặt ngắn ngủi.Mà lại khiến mình luôn trăn trở suốt thời thanh xuân như vậy.Sài gòn lại.Lạc nhau là mất.Có được tình bạn đã khó.Giữ tình bạn đó lại khó hơn gấp vạn.Mình luôn mong muốn được trở thành bạn với cậu được.Phi lý trí mình mách.Chúng ta sẽ là những người bạn tốt của nhau.Chúng ta của quá khứ chỉ là hai người lướt qua nhau.Chúng ta của hiện tại.Là hai đường thẳng khác lo.Có lẽ sẽ gặp lại nhau tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời.Mình không.Chúng ta có trở thành bạn.Nếu thực sự gặp lại nhau.Nhưng mình luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với cậu.Và hi vọng.Cậu sẽ có một chút gì đó ký ức về mình.Tạm biệt cậu.Chàng trai là một phần thanh xuân.Của tôi.Đặt tên biển.Đêm xuống sâu đến đâu.Cũng phải nhiều mình cho bình minh rực sáng.Tả nỗi cô đơn.Cũng chỉ.Có thể cựa mình thất tình.Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi vậy thôi.Sao đi mời bạn lắng nghe tâm sự.Nếu thật lòng thương em.Người ta đã không dễ dàng buông tay.Của tác giả.Thuyết trình.Có những ngày buồn như thế.Những ngày tâm trạng trống.Những ngày mưa xối xả.Và tâm trạng em cũng để bão tố.Em không còn buồn nữa.Những thi thử.Tìm lại nhói lên.Khi nghĩ về anh.Kể chuyện quá khứ.Tình yêu của dĩ chưa bao giờ là thứ để xin lỗi.Hết yêu.Thì rời xa.Dù còn níu kéo người ở lại.Cũng chỉ là thương hại.Thanh xuân này dễ em biết.Hóa ra yêu một người là thế.Là thương người ta đến tận cùng.Dù người ta có làm tổn thương mình đến mấy.Mình vẫn thương.Là trao đi hết những sự tinh khôi của một tình yêu trên.Là thương người vô điều kiện.Mà chẳng cần lý do để rồi khi người nói buông tay.Người quay lưng bước đi.Chỉ để lại cho ta một khoảng không vô tận.Một vết thương mà buồn sĩ nó chẳng bao giờ lành.Để rồi một người quay lưng rời đi.Người còn.Chỉ biết đứng nhìn từ phía sau.Muốn nói.Bình sữa.Nhưng chẳng được cũng lâu lắm rồi em không ghé qua lối cũ.Nơi con đường về những kỉ niệm.Chúng mình bên nhau.Hôm nay bất chợt qua lời ấy.Mọi thứ vẫn thế.Phố vẫn như xưa.Chỉ là chúng ta ai cũng sẽ khác.Em bây giờ đã có cuộc sống riêng.Có những niềm vui và hạnh.Riêng.Kể từ ngày anh rời đi.Em phải cố gắng sắp xếp thật ngăn nắp.Cái gọi là thói quen.Chỉ còn anh bên.Những cảm xúc cũ.Nhìn em khóc hoài không nguôi.Và cứ thế em ngộ nhận.Anh vẫn còn yêu.Nhưng không phải.Chuyện quá khứ.Cún là trang sức cũ đã khép lại thật xa hôm nay.Em vô tình lật lại trang sách cũ ấy.Rồi ngồi ngẩn ngơ.Vô tình buồn.Vô tình nhớ anh một chút.Chỉ một chút rồi xin giã biệt nhỉ hôm qua.Từ bỏ một người khi trong lòng còn nặng hình bóng của họ.Đối với em là một điều không dễ dàng.Giây phút quen biết nhau.Rồi đem lòng yêu thương trải qua biết bao điều vui vẻ.Có anh người rằng.Một ngày chúng ta bắt buộc phải quên.Nhưng mà không quên thì còn sự lựa chọn nào khác.Ta không muốn.Thì ta lại phải cố quên đấy thôi.Rồi thời gian sẽ làm cho ta quên được họ.Chỉ là thỉnh.Kim loại nhỏ.Làm.Đau càng cố quên.Thì lại không quên được thì phải.Cách duy nhất.Chỉ có thể là nhớ.Và nhiều rất nhiều.Được ký những gì người ấy nói.Nét mặt lúc vui tươi.Ghép mặt cầu cổ lúc khó chịu.Clip mặt lúc tức giận.Khi em thức khuya khi em nhịn ăn.Hãy kể thật nhiều về họ.Để được trải lòng cho vơi đi nỗi nhớ.Rồi sẽ đến một ngày.Hình ảnh người ấy sẽ phai mờ trong tâm trí.Cứ cho phép bản thân ta được nhớ.Nhưng không được gặp nữa.Thời gian sẽ giúp ta quên đi.Đêm đã xấu xí.Đêm mùa đông thường you.Đặt bàn tay nhỏ lên trái tim dân tộc hôm nay.Lắng nghe từng nhịp đập.Nhưng lắng nghe từng giọt sầu.Samsung bên phin cà phê đen.Ngày nắng đã tắt.Đêm buông rơi.Đêm của những nỗi cô đơn tìm về.Dường như rất lâu.Người ta mới độc thoại với.Đêm nay.Những ánh đèn đường đủ nghiêng.Như đủ nghiêng theo từng lỗi trong tranh trong.Có những nỗi buồn đi qua.Thì quá khứ nào đâu dễ ngủ.Những dấu thời gian có làm những nỗi buồn lắm đi.Thì vết thương kia đến một thời điểm nào đó.Tỉnh sẽ thức mình mong.Yếu đuối.Nhưng phải mạnh mẽ đối.Nhưng đến khi đêm về.Ta vẫn phải bỏ lớp áo mạnh mẽ để thôi.Đục bỏ để tự do.Để thi thoảng lục lợi lại quá khứ.Đoạn tuyệt.Sẽ đền thủ sâu đến đâu.Cũng phải nhiều mình cho bình minh rực rỡ.Phật nói cô đơn.Cũng chỉ có thể cửa mình thức tỉnh.Trong một khoảng.Ngắn ngủi vậy thôi.Người ta nói thành phố này tìm gì cũng thế.Duy chỉ có những người lạc mất nhau.Thì chẳng bao giờ có thể tìm lại được nữa.Em nhận ra.Thành phố to lớn.Nhưng thành phố nhỏ bé nhỏ.Coi.Vì ta đã lạc mất nhau.Em đi tìm mà.Mà chẳng tìm thấy.Dù em biết anh ở đó.Nhưng không thể nào chạm tới.Nhỏ bé vì em lạc mất anh rồi.Bao năm qua em đi mãi đi hoài.Chẳng thể nào vượt qua nỗi nhớ anh.Là những ngày tháng năm hợp phượng đỏ phủ.Em lang thang trên phố rộng người đó.Chợt thấy lòng mình chật chội.Là những ngày mùa đông.Tẩy lạnh.Chỉ có thể bỏ vào túi.Và lặng lẽ một mình bước đi.Thành phố này cứ thế cứ ồn ào sôi động.Nhưng chẳng bao giờ biết đến nỗi nhớ của em.Ừ thì anh tự nhủ với mình rằng.Chúng mình vẫn đang sống chung với một bầu trời.Hít thở chung một bầu không khí.Chỉ là không thể chạm vào nhau nữa rồi.Chúng ta đã hết duyên rồi phải không anh.Đôi lúc.Em tự nhìn lên đồ trời đêm rồi hỏi.Bầu trời nơi ấy của anh.Có đẹp không.Bầu trời nơi ấy hôm nay có mưa không.Bầu trời nơi ấy chắc sáng lắm.Những vì sao lấp lánh trên bầu trời ấy chắc đẹp.Nhưng mà em biết.Người không thèm để ý đến đâu.Tìm bầu trời nơi ấy ổ nào những ánh sáng lấp lánh đời thành phố.Đã chè quyết những vì sao mất.Còn gửi thì vẫn sợ.Cứ lau mình trong thành phố chật chội ấy.Không biết hôm nay người có mệt không.Sau một ngày dài.Hôm nay sài gòn bị kẹt xe.Có làm người cảm thấy khó chịu.Hôm nay ai chúc người buổi sáng vui vẻ.Hôm nay ai nhắc người ăn sáng.Hôm nay sài gòn mưa rào.Có ai nhắc nhở.Người mang theo áo mưa cẩn thận để bị ướt mưa mà cảm lạnh.Hôm nay có ai cùng người trò chuyện.Sau một ngày có nhiều ẩm ướt không.Ai sẽ chúc người ngủ ngon.Người đã quên được ai chưa.Cô ấy có yêu anh nhiều không.Chắc hai người bên nhau hạnh phúc lắm đúng không.Nhưng mà những câu hỏi đó.Anh chẳng cần anh trả lời đi.Vì em bé.Người cũng chẳng có thời gian để trả lời cho em mà.Chúng mình chia tay cũng lâu rồi anh nhỉ.Bên anh bây giờ.Là một bầu trời khác.Một thành phố khác.Và một người khác phải không anh.Từ sau ngày chia tay ấy.Cuộc sống người bình yên.Phải không.Chẳng còn ai làm phiền anh nữa.Chẳng có.Soạn tin nhắn.Chẳng còn ai nhõng nhẽo.Rồi lại bắt anh dỗ dành nữa.Người bây giờ bình yên.Hạnh phúc của những gì người chọn.Anh nè.Anh dạo này có giống em không.Có còn buồn vì những điều đã cũ.Có còn thức đến tận khuya.Mình nhìn phố xá lên đèn.Thành phố về đêm của những ngày mùa đông.Em luôn tự hỏi rằng.Cuộc sống dạo này của anh có ổn không.Giữa muôn ngàn ngọn đèn lấp lánh ngoài kia.Có những giọt mưa chảy dài ngoài khung cửa sổ.Việc nước ngọt nhá.Giống như mưa đang khóc thì cho nỗi lòng.Em chợt nhận ra rằng.Thành phố à.Không phải à.Thành phố không có anh.Mà có anh.Nhìn rất khó để gặp lại.Thành phố hôm nay chật chội quá anh nhỉ.Suối em biết đi đâu.Quay đi quay.Người đầu cũng là hình bóng anh.Từ ngày chúng ta buông tay nhau cuộc đời vẫn cứ trôi.Không ai vì nỗi buồn của em mà dừng.Giống như chỉ có mình em khóc.Khi sữa thì xử lý tăng cường.Anh biết chúng ta rồi cũng sẽ quên thôi.Từ yêu rồi cũng hóa thành lạ.Rồi đây bụi thời gian.Sẽ phủ mờ đi những bóng hình.Đã từng đi ngang qua đời ta.Hững hờ và im.Đêm nay em nghe kiểu mưa rơi.Trong lòng em đã thôi không còn khóc nữa.Mũi không còn cây trồng.Phim cũng không dám lại.Hãy đập chậm đi một nhịp nữa.Thành phố của anh như thế nào.Anh này.Thời tiết mùa này dễ làm cho người ta suy nghĩ vu vơ là.Liệu.Còn đang cô đơn.Những thiết bị được video các bạn đừng quên nhấn like xe cũng đi để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Bạn cũng có thể gửi những sáng tác tâm sự của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Clip edu.vn đăng nhập vào gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vnexpress.vn chương trình phát thanh dành cho.Trẻ của black video sẽ được phát lại trên kênh youtube video file đừng quên đăng ký.Thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào phần.Facebook.com và chéo yêu plus video hoặc là facebook.com gạch chéo yêu phải lớp việt.Robinho.Phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com