Chuyện Tình Cô Thư Kí Tập 4 - Tổng Giám đốc đã Yêu Qua Phần Diễn đọc Mc Tâm An

chuyện tình cô thư kí tập 4 - tổng giám đốc đã yêu qua phần diễn đọc mc tâm an

Xin kính chào quý vị và các bạn rất vui được gặp lại quý vị và các bạn trong chuyên mục đọc truyện cuộc tình youtube bụi phố.Gọi điện cho tên gọi của ngày hôm nay khi tâm an xin được tiếp tục gửi đến cho quý vị tập tiếp theo của bộ truyện có tựa đề.Chuyện tình cô thư ký của tác giả trương huệ chị và các bạn thân mến trong tình yêu chúng ta luôn có.Một hành trình thật đẹp để đến một kết quả tươi đẹp nhất vào ngày hôm nay thì tạm anh xin được gửi đến cho quý vị.Tình yêu của việt và linh hai người này họ vẫn chưa xác nhận là yêu nhau nhưng chỉ vì sự quyết đoán của hai bà.Khiến cho hai người này đoàn kết hàng ngày với nhau nhiều hơn và rồi viện không biết.Mình đã yêu linh từ lúc nào và trong quá trình này thì phải đánh đổi rất nhiều thứ để có được linh và quý vị thân.Hãy cùng lắng nghe chi tiết câu chuyện này với tâm an nhé vợ cũng như thường lệ quý vị như bấm like và theo dõi kênh.Để ủng hộ cho tân an cũng như là bao nhiêu tập của đình tùng media nhé ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần bốn.Tình cô thư ký qua giọng đọc của tam mao.Nhìn về phía bờ biển.Muôn vàn ánh đèn nơi ấy có lẽ là để khách tham quan tới hẹn hò tự nhiên.Linh cảm thấy tiếc nuối mai là phải về rồi bờ biển đẹp như vậy thật khiến gửi thằng.Tôi muốn đi ngắm biển việc đưa tay lên nhìn đồng hồ.Gần mười một giờ rồi cô vẫn muốn đi ỉa thì mai chúng ta về rồi mà.Cả hai bước về phía ấy còn vài bước nữa là tới nơi thì có mà.Đứa bé hát dễ thương chạy tới con bé đưa giỏ hoa về phía trước nói chuyện vô cùng dễ thương.Cô chú có mua hoa không ạ việt nhìn con bé ánh mắt tròn lắng.Muộn như thế này sao cháu còn ở đây có biết được nguy hiểm lắm không.Mẹ cháu bị ốm không đi được cháu định bán nốt chỗ hoa này cháu sẽ về à.Chú hết cho thật đã con bé có vẻ rất vui nhìn.Lấp lánh của nó cũng đủ hiểu.Việc đưa cho con bé hai tờ năm trăm.không này không cần trả lại nhé bây giờ cháu.Đêm hôm ở ngoài không tốt còn bé cảm ơn rối rít lúc đi.Còn không quên cảm ơn con cảm ơn cô chú ạ con chúc cô chú hạnh phúc ạ người yêu của chú.Rất xinh đẹp nụ cười ngây thơ của nó mấy ai không động lòng chỉ sau.Lúc ấy cả hai người cũng ngượng ngùng việt đưa giỏ hoa cho linh tặng cô này.Hết cho tôi á cà mau về thôi muộn rồi đấy.Linh chưa bao giờ nhận được nhiều hoa như thế nụ cười như đóa hoa đang nở ruộng.Được một lúc mình mới hỏi anh hay giúp đỡ người khác như thế một cá .Nhìn đầy khó hiểu thế cô nghĩ tôi chưa từng giúp ai à không.Chỉ là tôi thấy con người anh bình thường anh ít nói vẻ ngoài không nói lên được.Trang trần lên linh lão đi phía sau hai ai kia cứ một lát.Lại phải quay đầu nhìn lại mà cô đi lên phía trước đi tại sao.Nếu mà cô bị bắt tôi không đền được ôi giời ai mà thèm bắt chứ.Vịt quay đầu lại ánh mắt tự nhiên chuyển qua trạng thái hoàng loan rồi cứ nhìn chăm chăm về phía sau của.Biểu cảm ấy của việt khiến cho linh lo lắng bất an.Giọng nói trở nên ấp úng.Ở đây.Anh anh làm sao đấy.Phía sau cô.Có.Con ma.Chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến mình giật bắn người nhanh hơn tốc độ ánh sáng cô chạy tới ôm chầm lấy.Thượng hải quá nền của hạt gốc việt không ngờ sự việc lại thành ra như thế.Rồi không biết phải làm như thế nào.Vòng tay ôm chặt cô gái ở trong lòng.Không sao không sao rồi.Nay.Đừng có thức khuya thế.Nó đi chưa.Cái gì con ma đấy nó đã đi chưa.Đi rồi.Việt không còn cách nào khác ngoài nói dối lên.Nếu mà để mình biết được mình bị lừa.Chắc chắn sẽ lao vào cấu xé anh mất.Im lặng không thừa nhận là thượng sách.Tôi có đi.Đừng có khóc như thế.Linh rời khỏi vòng tay an toàn ấm áp của việt .Mắt đỏ hoe vì khóc.Việc lấy khăn trong túi lau mặt cho linh.Cảm giác rất kỳ lạ.Tạm thời vẫn không thể định nghĩa được nó là gì.Đi về đâu.Cô nhớ đi phía trước của tôi đấy.Linh đi đằng trước.Biết có việc đi phía sau nên yên tâm hơn một chút thi thoảng quay đầu nhìn lại xem việc có đang ở đó.Hay anh đã đi đâu.Thấy được khuôn mặt lạnh lùng kia.Cuộc đời không sợ hãi nữa.Về tới phòng việt.Linh vẫn còn sợ cô ngồi trên giường hai tay nắm chặt vào nhau.Việt lúc ấy cảm thấy có lỗi.Bà lấy cho cậu một lít nước ấm.Nay có uống đi.Như vậy tâm trạng sẽ tốt hơn đấy.Anh khóa cửa chưa.Quá rồi.Nhưng mà anh thực sự thấy nó.Tôi bảo là không sao nữa rồi mà không thấy nữa mình vẫn còn vô cùng căng thẳng.Tay vẫn nắm chặt người run giày việt không biết phải làm như thế nào liền kề bắc linh vào lòng.Cô không phải sợ có tôi ở đây.Nếu biết trước mình nhát như vậy.Thì đã không trêu chọc cô.Bản thân cũng thật là quá đáng.Xin lỗi.Câu nói ấy rất nhỏ linh không thể nghe được.Trong lòng vẫn còn một chút hoảng loạn họ cứ ngồi như thế đến khi mình ngủ thiếp đi việt.Cô xuống giường cẩn thận.Đắp chăn lại cho cô.Nhìn gương mặt say ngủ kia không kìm được lòng.Bà việt đưa tay lên vuốt nhẹ má của linh.Đến vài sợi tóc ở trên mặt.Lúc này cô gái đang ngủ say.Giấc ngủ cũng rất là đáng yêu.Ánh mặt trời lên đòi qua tấm rèm cửa thời tiết vùng biển quảng yên rất đẹp.Linh lười biếng mở mắt.Cô vẫn còn muốn ngủ thêm một chút nhưng vì việc nên không thể ngủ tiếp.Tivi dường như mở to hết mức có thể.Lẽ nào cậy phòng cách âm bên ngoài không có ai nghe nên mặc sức làm loạt.Anh đang làm cái gì đấy.Viện mắt không rời khỏi quyển sách.Nhìn điệu bộ của anh ta kiểu gì cũng thấy thoát ra khí chết người người.Giống như vừa sinh ra đã có tướng trở thành một tổng giám đốc.Linh hồi mà không thấy anh ta trả lời cô với tay lấy cái điều khiển tivi rồi tắt nó đi.Lúc này việc mới bỏ cuốn sách xuống bàn nước mắt lên nhìn linh.Cô dạy rồi sao.Nay anh có vấn đề đấy à.Mới có sáu sáng.Không phải anh nói chiến này lúc ba giờ chiều sao.Thì đúng là chuyến bay lúc đấy.Tên gọi tôi dậy làm cái gì.Tôi đâu có gọi cô này nhé.Anh bảo tivi ồn ào như thế.Tại anh cũng đâu phải là không nghe được.Cô có muốn xuống dưới đấy đi toàn bộ không.Cái gì tôi hỏi cô con muốn đi toàn bộ không.Não bắt đầu có dấu hiệu hoạt động bình thường trở lại.Tôi đi đánh răng cái đã.Ok.Tôi đợi cậu biên hòa nhé.Bình thường linh là mọi thứ khá nhanh nhẹn nhưng khi ấy lại trở nên chậm chạp.Khiến cho người đứng ở bên ngoài phải chú ý nhìn vào đồng hồ mười lăm phút sau.Mình vừa mở cửa bước ra thì bắt gặp ngay khuôn mặt nhăn nhó của việt.Tôi còn tưởng cô ngủ luôn ở trong đấy.Tôi còn có việc.Triệu vy.Tôi tôi đi vệ sinh.Anh còn hỏi gì nữa không.Không.Vậy thì đi.Đi được vài bước đã bắt gặp vô số ánh nhìn.Cách hạ nhục bản thân nhanh và hiệu quả nhất.Chính là lúc.Bạn đi cùng với một người vừa cao.Vừa đẹp trai.Lại là người có địa vị.Họ sẽ nhanh chóng nhận ra điểm khác biệt.Kèm theo đó là những tiếng xì xào.Nhìn kìa.Có phải là bạn gái không nhỉ.Ừ nhìn tầm thường ghế.Nhưng.Sao lại theo đuổi được nhỉ.Thế nào.Giày mặt bán vé sao.Nhưng mà anh ấy đẹp trai nhỉ.Ừ ước gì ta được nắm tay anh ấy một lần mà.Rủ hạnh phúc cả đời.Cũng đổi cũng được hihi.Linh cảm thấy tức tối.Cổng trước do dự.Và nắm chặt lấy tay của việt.Mặt với một góc tám mươi độ.Nhìn có vẻ rất ba ký.Cô làm cái gì đấy.Tôi mượn tay anh một chút.Tại sao.Anh không thấy họ đang nhìn tôi đầy khinh bỉ à.Tôi làm như thế.Cho họ tức chết.Việt cũng không ý kiến gì thêm.Cứ để yên cho mình muốn làm gì thì làm.Đã tới bờ biển tây ninh vẫn chồng tây của việt.Một ánh nhìn về phía ấy.Này cô.Bỏ tay tôi ra chứ.Lúc này nên mới giật mình nhớ ra.Tay cũng rời khỏi tay việt.Đi bộ đi.Đi đâu.Tập thể dục.Tại sao anh không đi.Thì tôi đi cùng với cô.Một người có thể sánh ngang với mãnh hổ.Người đi bên cạnh chậm chạp chẳng khác gì một con rùa già trăm năm không chịu đi lại.mười phút sau.Cùng anh một chút đi.Tôi.Tôi mệt lắm.Tôi không đi được nữa đâu.Linh ngồi luôn xuống bãi cát.Một bước cũng không đi theo.Đến chị ngẩng đầu lên thì không thấy việt ở đâu.Đúng là cái đồ vô lương tâm.Biết người ta mệt không đi được.Còn cố tình chạy trước.Cái đồ đáng ghét.Đang thầm chửi bới trong lòng khi một cảm giác mát lạnh ở trên má trong ánh mắt dịu dàng.Thấy được một khuôn mặt điển trai tay cầm lon nước.Đặt nhẹ lên má của mình.Có uống nước đi.Nãy giờ anh đi mua nước cho tôi á.Thầy cô nghĩ tôi đi đâu.Thì tôi tưởng anh chạy trước rồi.À.Cô đang thầm nguyền rủa tôi đúng không.Đâu có anh ở trong lòng tôi lúc nào cũng là tốt nhất câu nói.Nốt bụng về tưởng chừng chẳng có gì.Nhìn lại khiến suy nghĩ của người đối diện lạc đi đâu đó một lát vài giây sau mới có thể.Lại bình thường.Cô còn đi được không tôi mệt lắm tôi công ty nữa đâu.Ngồi văn phòng lâu ngày không hoạt động dễ bị các bệnh liên quan đến xương khớp lắm đấy nhẹ thì đau đớn.Còn nặng.Có kỷ.Máy cưa cả chân đấy.Anh gọi tôi như thế.Tôi nói nhé.Trước giờ.Tôi chưa từng dọa dẫm ai.Quả nhiên là một chàng trai vàng trong làng lừa đảo.Nói dối mà cầu từ gái gọi.Xúc xích không thèm chớp mắt.Linh đường nhìn rất sợ.Cô trước giờ ngoài vẽ bờ ra.Thì chưa từng nghiên cứu vấn đề nào khác.Nghe thực sự rất nguy hiểm.Ừ thế thì tiếp thôi.Nhưng mà này.Anh đi chợ một chút.Tôi tôi không theo kịp đâu.Đúng là cái đồ chậm chạp.Này.Anh sinh ra đã đi nhanh hơn người ta rồi.haisao.Con người cần có nỗ lực.Có hiểu chưa.Linh ấm ức không thèm nói chuyện.Dường như vẻ mặt tức tối của mình lại trở thành niềm vui của ai đó.Trêu chọc cậu một chút.Tâm trạng cũng không tệ ba mươi phút sau.Thôi tôi mệt lắm tôi không đi được nữa đâu.Thế có muốn ăn gì không.Khoai lang nướng.Có hả.Tôi tôi muốn ăn thôi thôi được ngồi mà đấy tôi đi tìm cho.Linh chỉ thuận miệng nói vài câu.Không nghĩ.Việt lại đi tìm mua.Anh ta đi nhanh quá linh cũng chẳng kịp còi.Ở đâu chẳng như thế.Mới sáng sớm ai nướng khoai mà mua chứ.mười lăm phút sau việt quay lại.Trên tay là một túi hoài luộc.Này anh tạm đi.Chính là cảm động đến rơi nước mắt.Chưa từng có ai vì cô mà làm theo cái chuyện như thế này.Cô làm sao đây.Tôi không mua được khoai nướng.Đây là con khóc tôi đi.Rồi về tôi mua cho câu sau.Nín đi đừng có khóc như thế.Mình vẫn khóc.Việt ngồi xuống lấy khăn lau nước mắt cho linh.Ok cô này.Không khóc nữa.Hoa nào.Có cảm giác như bản thân đang dỗ dành một đứa bé.Tự ngủ thật kiên nhẫn thật kiên nhẫn.Việt bắc một cục hoài đưa cho linh.Cô cầm lấy cũng ngừng khóc.Thôi.Về tôi mua khoai nướng cho cô.Được chưa.Linh muốn giải thích.Nhưng lại không thể nói ra.Là mình quá cảm động.Chẳng biết phải làm gì.Chỉ biết ăn củ khoai vào miệng để tránh nói ra những lời mất mặt.Việt là lần đầu tiên thấy con gái khóc.Lại chẳng biết vì lý do gì.Bản thân nhất thời bối rối.Lời nói trở nên rời rạc.Đi về.Không khó.Tôi biết rồi.Đi được vài bước việt lại nói.Cô có muốn đi đâu chơi không.Tôi.Tôi muốn về phòng.Ừ thế để tôi đưa cô về.Tâm trạng linh tự nhiên buồn bã.Cảm giác đau lòng đen lòng từ đâu cũng không.Người đàn ông bên cạnh tốt như vậy.Cô lấy gì để mà xứng đáng.Tâm tư việt cũng chùng xuống.Chẳng biết vì sao lại khóc.Rất muốn hỏi.Nhưng lại không biết phản hồi như thế nào.Không khí xung quanh vượt rào cho đến khi việt có điện thoại của mẹ.Con nghe.Tổng giám đốc.Cho mẹ hỏi con về lúc mấy giờ.Dạ con đi chuyến bay lúc ba giờ chiều mẹ ạ.Thế còn chở bé ninh bình ăn cơm luôn nhé.Mẹ con bé cũng đang ở nhà mình rồi đấy.Dạ con biết rồi.Viết tắt máy quay quay nhìn linh.Mẹ tôi mời cô về ăn cơm đấy.Linh đưa tin nhắn mới nhận từ mẹ cho việc.Con gái về luôn nhà chồng chứ không về nhà mẹ nhé.Rồi bây giờ đúng là không có nhà rồi.Lần này chắc tôi tới nhà anh cứ ở luôn cho xong.Câu nói vu vơ vậy mà lại khiến người ta nghĩ ngợi.Mình thấy nét mặt suy nghĩ đâm chiều ấy thì kéo tay.Đi đây.Ờ đi.Loanh quanh cũng đến giờ ra sân bay dota hai mang theo cũng chẳng có nhiều.Vài bộ quần áo nên vô cùng nhỏ gọn.Đến tối cũng về đến nơi.Nói sơn hào hải vị thì cũng hơi quá.Nhưng nhìn bàn đồ ăn.Kiếm người ta hoa mắt chóng mặt.Số đồ ăn đó tính ra chục người ăn có khi còn đủ chứ.Linh đến gần chỗ việt nói nhỏ.Để hai vị phụ huynh không nghe được.Anh chuẩn bị tinh thần chưa.Nhưng mà chuyện gì.Lát nữa thôi.Anh sẽ bị ép ăn ăn không ngừng nghỉ.Phù hợp với cô.Tôi làm sao.Thì tôi thích cô.Ảnh hai con heo.Khẩu chiến ngầm lọt vào mắt hai bà mẹ thế nào.Lại trở thành sâu ân ái họ nhìn nhau cười.Mẹ việt lên tiếng.Đấy bạn xem mới đi với nhau có vài ngày mà kết quả đã vượt mong đợi rồi đấy.Sầu lẻ nhất định.Tôi sẽ tìm thêm cơ hội tôi cũng mong chúng nó lên duyên để bà với tôi.Xuống ảnh có cháu bé linh nhìn qua hai mẹ đã thấy ẩn ý mở ám.Anh thử đoán xem mẹ tôi với mẹ anh ấy đang nói gì.Làm sao mà tôi biết được anh đúng là vô vị mẹ việt lên tiếng.Nàng hai cái đứa này giờ ăn cơm đồ ăn nguội hết rồi này.Không khí có phần cổ quái hai nhân vật chính bị dồn ép bằng ánh mắt của hai bà mẹ.Việt con gái đồ ăn cho người yêu con đi chứ dạ vâng.Đã bao giờ gặp đồ ăn cho ai đâu nghe mẹ nói như thế chọn miếng to nhất ngon nhất.Của linh linh đắm đuối nhìn bát đồ ăn rồi ăn thế nào đây chẳng lẽ cầm cả cái.Gà đưa lên miệng ngậm nghĩ tới hồi đã bốn đèn mặt lại thêm cái con bò khích lệ tinh.Của mẹ người yêu giả vờ nữa còn ăn đi chứ gà chạy rồi đấy.Dạ vâng ạ nếu không vâng thì còn biết nói cái gì gà.Công nghiệp miễn cưỡng còn có thể lấy đùi té ra vì thịt nó mềm gà chạy đổi.Chỉ có nước vừa ăn vừa lấy chân đạp linh đưa mắt nhìn việc.Tìm hiểu cầu cứu chỉ sau vài giây đã có tín hiệu trả lời việc cúi đầu gần về.Có chuyện gì đấy mình nói nhỏ nhất có thể.Ảnh tốt như thế cả cái đùi gà to như thế này làm sao mà tôi ăn được ảnh muốn.Tôi mất mặc đẹp việt thở dài anh đứng dậy đi xuống bếp lấy càng tài.Rồi cẩn thận gỡ từng miếng thịt bò và bác chở lên được chưa ăn đi.Lại không biết phải nói gì con người này đôi lúc lại khiến cho người ta cảm động đến muốn khóc.Ăn cơm xong linh xuống rửa bát mẹ miền bắt anh ta xuống.Linh anh làm cái gì mà làm.Cái gì cũng biết làm chứ bộ anh giỏi nhỉ nhưng mà cô không cần tôi phụ.Tôi không à mà này sao lúc nãy anh lại rượu thịt gà cho tôi.Thì phép lịch sự thôi thế à.Tôi đi lên phòng đây.Anh đi đi.Lát nữa tôi đưa cô về.Họ cứ nói chuyện với nhau như thế nhưng thực ra là đang từng chút từng chút.Bước vào trái tim của đối phương.Mà đến chính họ cũng không nhận ra.Vẫn như cũ mẹ linh lại có muôn vàn lý do để đi về một mình.Tao có cái cơ để linh và việt đi cùng với nhau.Lần này linh cũng không có ý kiến gì.Ý kiến gì thì cũng phải đi chung với việc.Mà không có ý kiến thì cũng phải đi.Vậy nên không ý kiến làm gì cho mệt.Người phải trở về còn không thấy phiền.Cô có gì đâu mà phải nghĩ ngợi.Về đến cổng.Linh vừa xuống xe.Còn chưa kịp chào việt.Thì đã nhìn thấy hải.Anh đang đi về phía linh.Em.Cuối cùng em cũng về rồi.Tôi đang ở đây à.Thì anh đợi em thôi.Nhưng sao anh biết là em về.Mà anh đợi à.Ngày nào.Anh cũng đợi em ở đây.Anh hải.Anh làm sao thế hả.Có chuyện gì sau anh.Anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.Em đến đây ngồi một lát được không.Người ở trong xe nhìn ra hết mặt cầu có tâm trạng bất ổn.Chẳng hiểu tại sao.Bật đèn pha lên và chiếu thẳng của họ.Hành động trẻ con chưa từng xuất hiện trong lịch sử của việt.Đình lúc ấy mới nhớ ra là trước cảm ơn việt đã đưa cô về.Nên quay sang nói với hài.Anh đợi em một lát nhé.Cô đi tới chỗ xe gõ nhẹ vào cửa kính.Việt miễn cưỡng hạ cửa kính xuống.Nét mặt như có cả sự tức giận.Có chuyện gì.Tôi.Cảm ơn anh vì đã đưa tôi về.Không có gì.Vậy tôi đi trước nhé anh về cẩn thận.Linh quay người đi thì việc gọi.Có đợi một chút.Người ấy là ai.Ai cơ.Cô đừng có hiểu lầm.Tôi chỉ hơi tò mò thôi.Anh nói anh ấy à.Anh ấy là hàng xóm của tôi.Anh ấy.Đúng.Anh ấy đấy.Linh ơi hát nhìn xe chuyển hướng rồi đi vào trong màn đêm.Không biết là bị làm sao ấy nhỉ.Mình lẩm bẩm rồi quay lại chỗ hải.Hay vẫn ngồi ở đấy.Vẫn là cái dáng vẻ cô độc khó gần như thời gian vừa qua cô đã nhìn thấy.Anh hải.Anh có chuyện gì đấy.Dạo này tâm trạng thế.Anh anh không ổn ở đâu à.Anh không hồn.Rất không hồn.Anh ấy uống say rồi à.Ảnh của có một chút thôi.Vậy anh ở nhà ngủ đi.Em.Em cũng vào nhà chuẩn bị tài liệu.Mai em đi làm.Linh vừa đứng lên.Thì tay bị tay hãy giữ lấy.Em ngồi xuống.Anh còn chưa nói chuyện với em cơ mà.Linh cảm thấy có gì đó bất an.Sao cô lại lo lắng tới như vậy.Có biết tại sao.Suốt thời gian qua anh ít liên lạc với em không.Em em không biết.Vì anh sợ.Anh sợ khi mình nghe thấy giọng nói của em.Anh thấy nhớ em.Nhớ em phát điên.Mai anh sẽ quay về.Em.Em không cần phải gấp gáp như thế.Anh biết em đang qua lại với người đàn ông kia.Anh sẽ không làm gì.Chỉ muốn nói cho em nghe thôi.Anh đi về đây.Hài cứ như thế đứng lên mà đi về để lại linh với một đống hỗn độn của ngồi.Giờ cố gắng trấn an mình.Tại sao anh lại nói như thế nhỉ.Chắc tại anh ấy sai nên mới nói như vậy.Quen nhau lâu như thế rồi.Cũng chỉ có nhau như anh em trong nhà.Chả lẽ anh ấy chia tay người yêu à.Buồn quá uống say.Chắc anh ấy nhận nhầm người.Cô cứ lầm bầm suy ngẫm ở trong đầu nghĩ như thế nào cũng thấy không thông còn muốn suy nghĩ.Một chút thì mẹ cô trở về.Linh.Còn chưa chịu vào nhà.Con ngồi hóng gió một chút mà mẹ.Vào nhà đi.Đêm ở ngoài không tốt.Dạ vâng.Linh vào trong nhà tắm rửa thay đồ sau đó chuẩn bị trước công việc đối phó với ngày đi làm lại.Mày chắc chắn là một ngày rất khốn khổ.Nhiệt độ phòng vừa đủ.Chữ bài nhảy trên màn hình gần giống như thôi miên.Có một cô gái ngủ gục trên bàn làm việc.Mới sáng sớm mặt trời còn chưa muốn chiếu sáng thì linh.Đã bị mẹ bay vào phòng ngồi dậy.Vẫn như thế.Vẫn là một cơm hộp tình nhân.Mắt nhắm mắt mở nấu nướng coi như tạm ổn.Chỉ có điều cơ thể không hợp tác.Làm như thế nào cũng không thấy tỉnh táo.Sao hôm qua lại ngủ muộn đúng không.Con bận việc mà mẹ.Con đem cái hộp cơm mày tới công ty đi.Trưa là nhớ đem cho hoàng việt ăn biết.Mẹ.Con thực sự có cảm thấy nghi ngờ nhé.Con là con của mẹ.Hay là anh ta mới là con của mẹ đấy.Cả hai đứa là con của mẹ.Cá lồi mẹ luôn.Linh ra tới cổng không thấy việc.Cảm giác hụt hẫng đen lòng trong lòng.Cũng không sao bình thường vẫn tự lái xe tới công ty mà.Vừa tới sảnh công ty thì gặp việt.Rõ ràng là muốn nhìn thấy cô.Nhưng lại giả vờ như không thấy.Cũng không có lấy một cái nhìn.Linh đem cơm vào phòng.Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán bàn làm việc của cô.Giấy tờ chồng chất.Nếu ngồi xuống.Chắc chắn không thấy người.Bà cô tổ trưởng thông thả bước tới.Good morning.Dạ chúc chị ngày mới tốt lành.Cái đấy là công việc của cô đấy.Cứ từ từ mà làm.Em biết rồi.Biết thì tốt.Này.Vất vả rồi đấy.Nếu không biết thì sao.Thay đổi được gì.Bà cô tổ trưởng đi rồi.Nguyệt quay sang hỏi.Mấy hôm nay mày đi đâu đấy.Hỏi tao đi có việc.Công việc nhiều như vậy.Mày làm có kịp không.Chắc tối tao đem về nhà là mày ạ.Ừ mày cố lên.Phải cổ chứ biết làm sao.Việc thì nhiều như thế.Những lúc mười một giờ vẫn phải nhớ đem cơm cho tổng giám đốc.Anh ta mà đói thì sẽ ốm.Ốm rồi không ai điều hành công ty.Mà như thế thì công ty sẽ phá sản.Có dễ mất việc làm.Lý do hợp lý như thế.Không nghề cũng đâu có được.Vào đi.Nghe thật mùi nguy hiểm.Tao cứ tưởng là đang trút giận vào mấy cái từ này vậy nhỉ.Linh mở cửa bước vào.Việt không ngẩng đầu lên nhìn.Lại làm sao đây nhỉ.Linh đặt hộp cơm xuống theo thói quen gọi chuyện.Công việc của anh nhiều lắm.Việt không trả lời cô.Cô lại tiếp tục.Ăn cơm thôi.Anh vẫn không trả lời cô.Này ai có chuyện gì đấy.Cô đem cơm ra ngoài đi.Tôi đang bận.Anh không ăn à.Không.Nhung anh không ăn bao tử không tốt.Anh làm sao mà có sức mà làm việc.Việt im lặng.Linh cảm thấy dường như người đàn ông kia có vẻ đang rất bận.Cô cũng thôi không nói gì nữa.Mà đi ra ngoài.Lên đồ cóc.Là trong lòng của việt đang vô cùng khó chịu.Là cái cảm giác gì chính anh ta cũng không rõ.Chỉ biết là khi nhìn thấy linh đứng gần người đàn ông khác.Không kiềm chế được mà muốn nổi.Đến chiều trở về linh cũng không gặp việt.Cô tự mình lái xe về nhà.Vừa thấy mẹ đã cảm thấy vô cùng bất an.Mẹ.Mẹ đừng có nhìn con như vậy có được không.Mẹ có chuyện muốn nói với con đây.Mẹ nói đi ỉa.Nhưng mà.Có nói trước nhé.Còn còn rất nhiều việc phải làm đấy.Cô thu đi vắng mấy ngày.Cô ấy nhờ con qua nhà.Chăm sóc cho hoàng việt.Mẹ.Anh ta đâu phải là trẻ con.Chăm sóc cái gì chứ.Linh còn chưa nói hết ý thì nhận ngay được cuộc gọi từ mẹ của người yêu.Mặt nhẫn nhỏ nụ cười méo mó.Nhưng vẫn về điện thoại.Với điệu bộ nhiệt tình nhất.Dạ con nghe.Cần chịu khó qua nhà.Nấu cơm giúp cô mấy hôm được không.Chìa khóa đã đưa cho mẹ con rồi đấy.Đồ ăn cô cũng mua sẵn rồi.Việt nó không thích ăn đồ bên ngoài.Còn giúp cô mấy hôm nhé.Có thể trả lời không sao.Tất nhiên là không thể được.Linh đành phải đồng ý.Cô lại đem tất cả những thứ cần làm tới nhà việt.Chồng lúc chở đồ ăn chín.Có thể tranh thủ làm việc.Vừa tới nơi cô đã bắt tay luôn vào công đoạn nấu nướng.Phải làm xong trước khi trời tối.Ở một mình cảm giác vô cùng đáng sợ.Xong xuôi mọi thứ cũng gần bảy:không.Việt vẫn chưa về.Linh định để đồ ăn trên bàn rồi viết mẫu giấy cho việc sau đó trở về nhà.Giấy còn chưa kịp viết xong trời đã mưa lớn.Cô lại không đem theo áo mưa.Nếu ra ngoài.Chắc chắn nước hết.Sấm chớp khiến cho mình thấy sợ.Cô đứng liên tục nhìn vào đồng hồ.Hơn nửa tiếng trôi qua mưa vẫn chưa tạnh.Có tiếng mở cửa.Chỉ là tiếng mở cửa thôi cũng khiến mọi sợ hãi chồng cổ bài gì hết.Linh giật mình khi thấy việc trở về nhà với một thân hình ướt sũng.Anh làm sao đây.Quần áo của anh.Tao lướt như thế này.Sao cô lại ở đây.Thì mẹ anh bảo tôi qua nấu cơm cho anh ăn.Thế à.Anh mau đi thay đồ đi.Không lại cảm lạnh bây giờ.Việt đi vào trong phòng.Còn không phải do cả ngày ngơ ngác đến mức trở về cũng còn chưa thoát khỏi.Rời khỏi xe rồi mà cũng không thèm treo.Cứ để bản thân bị ướt như thế.Việc thay đồ xông cảm thấy đầu hơi choáng váng.Người cũng nóng hơn bình thường.Anh ta đi lên giường lấy chàng đáp lại.Cảm giác vừa nóng vừa lạnh quả thực khiến người ta không thoải mái.Linh đứng ở bên ngoài chờ một lúc lâu không thấy việt ra.Không kiềm chế được.Gõ cửa phòng.Anh xong chưa.Đồ ăn nguội hết rồi kìa.Bên chồng không có tiếng trả lời.Cửa cũng không khóa.Mình đẩy cửa bước vào.Nhìn thấy việc nằm trên giường đắp chăn.Của bọn thấy lo lắng.Đi đến bên cạnh gọi nhỏ.Anh.Anh dậy đi.Dinh dưỡng như bị thôi miên khi nhìn vào khuôn mặt ấy.Nó đẹp đẽ vô cùng.Bàn tay không ngoan ngoãn.Chạm nhẹ vào má của việt.Sau đó giật mình khi thấy nhiệt độ ở đó vô cùng lắm.Linh đưa tay chạm vào trán anh ta.Rồi chạm vào trán của mình.Thực sự là rất nóng.Qua vội vã đi lấy khăn để chườm mát.Sau đó lại đi nấu một chút cháo.Trời vẫn đang mưa nhưng cố chạy ra ngoài mua thu.Kết quả trở về ướt hết đành lấy áo của việt mặc.Cụ mày chồng túi xách có miếng dán.Với quần áo nhỏ dự phòng.Nếu không cũng không biết phải làm như thế nào.Linh vào kiểm tra thì thấy việc đã hạ sốt cô đem cháu lên cố gắng đánh thức việt.Này anh anh dậy đi ăn một chút cháo ấm người hơn này.Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê việc nhìn linh có cảm giác vô cùng xinh đẹp.Rất ấm áp thấy anh ta ốm không bỏ mặc còn nấu cháo cảm động.Thật sự cảm động anh thấy trong người như thế nào rồi.Tôi tốt hơn rồi quần áo của cô sao lại à.Lúc nãy tôi tìm mua thuốc nền tôi bị ướt hết thích tôi lấy đồ của anh mặc không sao chứ.Việt nghĩ đi đâu đó xa xôi một chút rồi đỏ mặt linh cũng nhận ra sự bất thường.Nhưng không biết nói gì cô nói với việc anh yên tâm tôi nhất định sẽ giặt thạch.Rồi trả lại cho anh có người chợt nhớ ra chuyện tối hôm qua.Lại khó chịu này tôi không cần quan tâm cô đi về đi làm.Mình có lòng tốt mà đã không biết cảm ơn thái độ còn khó ưa như thế mình tức giận.Này anh nghĩ là tôi muốn ở đây nếu không phải anh ốm.Em ở nhà anh chắc thế thì cô về đi về đi về hầm.Không ai quan tâm anh cho đánh rồi linh máng xối.Mà có mặt việt rồi lấy túi đi về uống công có lòng tốt còn mua thuốc cho anh ta.Định ở lại chăm sóc đánh giá nữa mình thì rồi việt tự nhiên nổi nóng không biết làm gì.Ném mạnh cái gối vào tường rất khó chịu khi thấy linh ở cạnh người khác nhưng lại không.Phải nói như thế nào cường đau đầu lại kéo đến kèm theo sốt việt mệt mỏi đến mức.Chẳng thể đứng dậy lấy được cốc nước vốn tính cách nhà ngược thêm cả cuốn.Nên anh không gọi cho ai lên đau ốm cũng tự mình chịu đựng mẹ việt.Ở nước ngoài cũng chỉ mới trở về nước định cư hẳn được hơn một năm từ khi trưởng thành.Việt đã quen sống một mình linh đi xuống dưới dắt xe nhưng cảm thấy lo lắng không yên.Lúc ấy có gọi cho mẹ việt thì cũng không thể về kịp mà một mình anh ta trong tình trạng sốt như thế.Càng nguy hiểm suy nghĩ một lát mình quyết định quay lại.Dẫu sao cũng đâu thì để người ốm không ai chăm sóc lỡ có chuyện xảy ra sẽ anh lấy.Ông thôi.Mình mở cửa phòng người đàn ông trên giường nằm yên cô cũng không bật đèn và nhẹ nhàng đi tới.Đặt tay lên trán thấy vẫn còn nóng tốt.Khi nãy tại chỗ ảnh tại uống thuốc hạ sốt rồi cơ mà.Sao bây giờ vẫn nóng như thế này nhỉ.Linh đi lấy khăn lau chén cho vịt lau mặt cho anh.Cảm giác ấm khiến anh ta tỉnh giấc.Nhìn thấy linh đang ở rất gần.Lại cứ nghĩ là mình mơ ngủ.Bàn tay chậm chậm đặt lên má cô.Cảm giác rất thật.Anh dậy ăn cháo uống thuốc nhé.Lúc này việc mới biết mình không mơ.Cố tỏ ra nghiêm túc.Cô còn chưa về à.Tôi chưa.Tao cũng không về.Thì tôi mà về.Không mai anh làm tôi mất việc.Nói thật.Tôi nói đi tìm việc mới lắm.Dù linh nói như vậy nhưng việt vẫn rất cảm động ít nhất thì cô gái này đã không bỏ anh mà đi.Linh đỡ việt ngồi dậy.Còn lấy cháu đút từng miếng cho anh ăn.Hôm nay anh bị làm sao đấy.Có muốn hỏi chuyện gì.Chỉ tôi thấy anh nổi nóng thất thường.Hai anh thích ai.Mà không được người ta đáp lại à.Tik tok.Câu hỏi ấy khiến việt giật mình.Chẳng lẽ nào.Ánh mắt chẳng nghe theo kiểm soát của bản thân.Mà chăm chú nhìn linh.Tự nhiên của thánh hải.Anh nhìn tôi làm gì.Nhanh nhanh nhanh lên chứ.Cảm ơn cô.Ôi giời ơi bây giờ tôi mới thấy anh bình thường trở lại đấy.Ăn xong đi lấy thuốc cho vịt.Rồi ra ban công gọi điện về nhà.Con bé này.Cái sao mẹ gọi cho mày lúc giờ mày không nghe máy.Ừ chắc tối nay con không về được.Việc bị sốt rồi mẹ.Để anh ta một mình con không yên tâm.Cái sốt làm sao.Ừ.Thế còn cứ ở đấy.Không vội về cũng được.Con biết rồi.Coi tắt máy đi.Linh đi vào phòng cô đứng cạnh giường.Vẫn không yên tâm và hỏi anh.Tôi đưa thuốc tràng.Anh uống chưa đấy.Tôi uống rồi.Anh thấy trong người làm sao rồi.Tuổi đỡ rồi.Thế anh nghỉ ngơi đi nhé.Nhưng mà cô đi đâu đấy.Tôi ra phòng khách.Tối nay tôi ngủ ở ngoài đấy.Anh cần gì anh gọi tôi nhé.Cô không sợ.Sợ.Không ai nhắc tới thì thôi.Nhắc tới.Mình lại giật mình.Trần đại quang muốn bước ra ngoài nữa.Con ngủ ở đây đi.Anh bị điên à.Thì cũng đâu phải là lần đâu.Cô không cần phải phản ứng mạnh như vậy.Cũng phải.Kiểu nhà tranh chẳng phải cũng ngủ chung một phòng hay sao.Vậy anh ngủ ở trên giường đi.Tôi ngủ rồi.Trời đất rất lạnh đấy.Khổng lồ.Tôi với anh nằm chung một giường à.Cô đừng có nghĩ linh tinh.Chỉ là nói ngủ thôi mà.năm phút sau.Linh là một bên việt nam một bên ở giữa là một cái gối vừa to vừa dài.Chẳng hiểu sao muộn rồi vẫn chưa thấy buồn ngủ đó căng thẳng một cách bất thường.Anh tự kiểm tra xem.Đã hết sốt chưa.Tôi.Tôi không biết kiểm tra.Tổng là cái gì anh cũng không biết đấy nhỉ.Linh ngồi dậy vào người qua cái gối rồi đặt tay lên trán của việt.Thình thịch thình thịch hai má viết đó ở tim đập loạn xạ.Sao mặt anh đỏ thế.Sốt tại tôi bị sốt đấy.Cũng đỡ hơn rồi này.Anh ngủ một lát đi sẽ khỏe rồi đấy.Linh nằm xuống giường.Cơn buồn ngủ ập tới.Việt chưa ngủ còn cô thì đã say giấc.Lăn qua lăn lại suy nghĩ cảm giác trong lòng như một mớ tò mò.Bình thường chuyện gì cũng có thể nghĩ ra.Vậy mà đối mặt với đứa cảm xúc hiện tại lại không biết phải làm như thế nào.Nửa đêm có người không ngủ được.Lazada bàn công gọi điện thoại.Đầu dây bên kia là một giọng nói ngáy ngủ.Alo.Anh gọi em có việc gì.Nửa đêm rồi đấy.Vietlott gan vài tiếng.Nghe mọi người nói.Cậu có người yêu rồi đúng không.Vâng.Mà anh hỏi chuyện này làm cái gì.Vậy là cậu có kinh nghiệm.Xếp.Em muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.Em buồn ngủ lắm rồi đấy.Thế cái lúc mà cậu ở gần người yêu cậu.Cậu có đỏ mặt.Hay là tim của cậu.Có đập nhanh không.Tất nhiên là có.Không chỉ tim đập nhanh thôi đâu.Mà dây thần kinh.Còn hoạt động rất là chậm.Ý cậu nói là gì.Nghĩa là thông minh đến đâu.Yêu vào.Cũng ngủ hết.Việt nghĩ lại vài trường hợp.Từ đồng ý cho linh và phòng ngủ chung.Rồi đi bộ một quãng đường khá xa.Cố tìm cho cô món khoai nướng.Rồi cả khi.Nếu như người yêu của cậu.Ở cạnh một người đàn ông khác thì sao.Thì đương nhiên là em sẽ ăn rồi à.Nhưng mà ghen cảm giác nó như thế nào.Anh không biết à.Lúc tức giận vô cớ ấy là chỉ muốn nổi giận tâm trạng vô cùng khó chịu.Mà khoan đã.Anh hỏi nhiều như thế làm cái gì.Anh đừng nói với em.Anh có người yêu rồi đấy nhá.Vớ vẩn.Tôi tò mò thôi.Cho cậu ngủ tiếp đi.Anh trợ lý người khác nhìn vào màn hình điện thoại rồi tắt máy.Gặp thái khó hiểu.Có được câu trả lời rồi nhưng vẫn chưa chắc chắn.Viết vào máy tính nhỏ đến giáo sư google.Hiển thị kết quả.Đọc tới đâu mặt đỏ tai đỏ đến đấy.Nhìn cô gái đang ngủ say.Môi mỉm cười ngại ngùng.Thật không ngờ tổng giám đốc cũng có ngày nay.Gãi đầu gãi tai vì một cô gái rất đỗi bình thường.Việc đi lên giường cẩn thận nằm xuống bên cạnh.Để mình không tỉnh giấc.Bình thường giữa lần đón một câu cãi lại mấy câu.Nhưng khi ngủ lại chẳng khác gì một đứa bé.Tay lại không tự trù mà chạm vào mắt.Chạm vào bờ môi hồng xinh xắn lại cười ngây ngô.Cái điều mà ba mươi năm cuộc đời anh chưa từng có.Khoảng cách rất gần.Rất muốn vòng tay ôm lấy cô gái ở bên cạnh.Nhưng sự tỉnh táo còn lại trong đầu không cho phép.Lợi dụng một cô gái lúc đang ngủ.Làm mấy điều không đúng đắn.Không phải là tác phẩm hàng ngày của việt.Xác định được cảm xúc trong lòng.Lại nghĩ đến phải làm thế nào để linh cũng có cảm giác như mình.Làm thế nào để theo đuổi.Cô tự nguyện ở bên cạnh anh.Việc trước giờ chỉ có công việc dự án hợp đồng.Yêu đường chưa bao giờ nằm trong kế hoạch thường ngày của anh ta.Bản thân cũng chưa từng vì một cô gái nào mà tim đập nhanh lòng hồi hộp.Nghĩ mãi vẫn không ra được ký nào có thể sử dụng.Một cuộc gọi tiếp tục được chuyển hướng.Đầu dây bên kia có người mệt mỏi nghe máy.Xếp.Phải làm sao vậy ạ em vẫn còn đang ngủ mà.Tôi hỏi cậu.Thì trước đây cậu theo đuổi bạn gái như thế nào.Anh hỏi là cái gì à.Nghe xong câu hỏi cậu ta tỉnh ngủ luôn.Anh.Anh thích ai rồi à.Thì cậu trả lời vấn đề chính đi.Theo đuổi như thế nào.Mai đến công ty.Em chỉ cho.Không được.Mai tôi phải ở nhà.Mai anh có cuộc họp đấy.Anh ở nhà thế nào được.Cậu dài cuộc họp vào dịp khác đi.Anh ở nhà.Không đi được đâu.Vậy mai em ghi chép lại em in cho em gửi cho anh nhé.Nhưng mà cậu không được nói với ai đấy nhé.Anh yên tâm.Em kín miệng nhất mà.Tắt máy đây.Việt vừa tắt máy thì giật mình vì câu hỏi của người đứng đằng sau.Anh đang làm cái gì đấy.Tôi tôi.Anh đang ốm.Anh ra ngoài này làm cái gì.Linh đi tới chỗ việt.Đưa tay chạm vào trán xem mình đỡ sốt chưa.Viên cũng hợp tác mà cúi đầu xuống.Hồ anh đỡ rồi đấy.Mày chắc là khỏi thôi.Nếu mày khỏi thì mình sẽ rời đi.Không thì khỏi được.Tự nhiên.Tôi chóng mặt quá.Tôi đau đầu nữa.Ai bảo anh không mày làm cái gì.Nhanh nhanh.Tôi phải cho anh bình nước gừng nhá.Viết vào trong dưới sự quan sát của linh anh ngoan ngoãn ngồi xuống giường.Này anh uống đi.Uống xong rồi ngủ.Việc cầm lấy ly nước cố gắng uống hết.Vừa cày vừa nóng.Anh nằm xuống đi.Tôi không ngủ được.Tôi đau đầu quá.Hay.Tôi đưa anh đi bệnh viện nhé.Không.Tôi không đi bệnh viện đâu.Chứ bây giờ.Phải làm sao.Có biết xoa bóp không.Tôi thấy người ta nói xoa bóp.Rất là dễ ngủ đây.Linh thảo dài lỡ chăm sóc rồi cũng cố gắng.Chưa biết phải làm sao bây giờ.Thì anh nằm xuống đi.Cũng may hồi tối.Tôi có một chai dầu.Để tôi bóp đầu cho anh.Ở được.Tự nhiên nói chuyện nhẹ nhàng.Sốt đến dây thần kinh chạy chậm hư hỏng rồi hay sao.Bệnh ngón tay nhỏ nhắn di chuyển quanh đầu mang đến cảm giác vô cùng dễ chịu.Việt chẳng kiếm được lòng mà mỉm cười.Anh đừng cười cái gì đấy.Không có gì.Nay.Làm sao.Anh bị làm sao ấy nhỉ.Lúc thì anh nổi giận.Lúc anh lại tươi cười.Ảnh đúng là khó hiểu.Tôi đang đau đầu.Tao có hỏi nhiều như thế.Tôi trả lời làm sao được.Linh đưa tay chạm vào trán việc thêm một lần nữa.Nhưng mà hết sốt rồi mà.Em nói vậy là sao.Thì anh lại lắm bình thường không phải nói chuyện rất khó nghe.Tôi khát nước.Linh đứng dậy đi giọt nước.Thấy cái gì cũng khó hiểu.Nước đây anh uống đi.Em ngủ đi tôi đỡ hơn rồi.Thôi tôi đi ngủ đây.Vẫn không quên đặt cái gối ở giữa.Linh kéo trần đắp rồi ngủ.Đến khi mình ngủ say rồi.Việt vẫn không thể nào mà nhắm mắt được.Mắt chẳng thể nào rời khỏi khuôn mặt ngây thơ ấy.Trời sáng rõ ràng linh nhớ trước khi đi ngủ.Cô có đầu gối ở giữa nhưng khi mình tỉnh giấc mơ thấy mình đang ôm việc rất chặt.Cô xấu hổ đến.Thiếu điều muốn kiếm cái lỗ mà chui vào từ từ rồi khỏi giường cô đầu có.Hiện tại bản thân đã biến thành một con thỏ ngốc nghếch thậm chí còn đang ở ngay cạnh một con sói.Việc đầu tiên sau khi linh thức dậy chính là kiểm tra xem việt.Top hai mươi sau đó cô đi đâu cháu linh không yên tâm nên gọi đến công ty xin nghỉ việc.Dẫu sao thì công việc của mấy ngày trước cô làm cũng tạm ổn rồi nên không biết việc đã dậy.Ngay sau đó liền gọi cho trợ lý em nghe.Em đang bắt đầu biết rồi đây ạ làm xong em gửi cho anh ngay cầu viết cái gì.Thì đêm hôm qua anh hỏi em cách theo đuổi phụ nữ thế à em đang giúp.Ghi chép lại cái đó cậu cười sau đi bây giờ cậu tới công ty đem toàn bộ.Dữ liệu sổ sách cần giải quyết trong ngày hôm nay tới nhà cho tôi hôm nay tôi làm việc ở nhà.Mặc dù không tới công ty nhưng công việc quan trọng vẫn cần có người giải quyết.La bàn cầu hít thở không khí trong lành của buổi sáng còn chưa được bao lâu thì linh đi vào.Cái kia anh làm cái gì đấy buổi sáng thường rất là độc ảnh có biết.Ra ngoài như thế rất là nguy hiểm không mình kéo việt vào phòng có để tôi cháu lên bàn.Anh ăn đi ăn xong còn uống thuốc nữa hôm nay em không đi làm.Tôm hôm nay tôi xin nghỉ tại sao.Không phải là vì mình định nói là vì anh ta ngừng lại thôi cô sửa lại ngay.Tôi mà thôi việc không phản ứng gì mộth sau.Công việc ở đấy có vất vả với cô không cũng bình thường tôi làm được.Tôi có thể chuyển qua bộ phận khác nếu mệt quá thì cô cứ nói với tôi.Chuyển đĩa chuyển đi đâu cô quà làm thư ký cho tôi.Thôi đi tôi thích thiết kế hơn trở thành thư ký rồi có thể ngày ngày.Thấy tôi đấy thì chẳng phải ngày nào tôi cũng gặp anh hay sao mà gặp nhiều như thế.Làm gì tôi với anh cũng đâu có phải mà thôi anh.Sau đó trợ lý mang tài liệu tới.Nhìn thấy linh cũng khá ngạc nhiên.Coco đây.Anh ấy bị ốm.Mẹ anh ấy nhờ tôi qua đây chăm sóc.Tổng giám đốc bị ốm à ốm thế nào.Có nghiêm trọng không.Anh không cần biết căng thẳng như thế.Anh ấy đỡ nhiều rồi.Vậy còn tài liệu.Anh ấy có thể xem được không nhỉ.Anh đưa cho tôi.Tôi đem vào cho anh ấy.Linh đi vào phòng của việt.Ủa tưởng như vậy mà vẫn cố làm.Có lẽ chỉ trừ trường hợp tay chân không thể cử động.Nào không nhỉ.Thì anh ta mới thôi không nghĩ tới cùng đi.Tài liệu của anh thầy.Cảm ơn cô.Anh làm việc đi nhé tôi đi ra ngoài đấy.Cô đi đâu đấy.Thì tôi đi ra ngoài.Tôi ngồi ở đây cũng đâu làm gì đâu.Cô giúp tôi sắp xếp tài liệu đi.Tại sao tôi phải giúp anh.Thì em sắp trở thành thư ký của tôi.Ai nói tôi muốn làm thư ký của anh chứ.Anh đừng có nói vớ va vớ vẩn.Việt bắt đầu làm việc nhưng vẫn nói chuyện với linh.Không phải thường ngày bị rất nhiều bắt nạt sao.Tăng ca không đủ còn phải mang về nhà.Muốn trở thành thư ký của tôi.Tuyệt đối cô dạy không bị người ta chèn ép.Còn không phải vì anh ta.Nên mình mới lâm vào tình trạng khổ sở đó sao.Nhưng suy nghĩ đi nghĩ lại.Từ lúc bước vào công ty.Đại chịu không ít ở mức.Phần lớn thời gian vừa phải đi làm vừa phải lấy lòng hết người này tới người kia.Nếu như trở thành thư ký của anh ta.Tình người duy nhất cần ngọt nhạc chỉ có mình anh ta.Cũng nên suy xét.Cô nghĩ xong chưa.Nghĩ cái gì.Cái chẳng phải em đang nghĩ đến lời đề nghị của tôi.À mà cũng không cần gấp.Em cứ từ từ mà suy nghĩ.Nhưng tôi muốn nói cho em biết một điều.Mức lương thư ký không thể.Hàng tháng còn được thưởng rất nhiều lần.Nghe tới vấn đề lương cao còn có cả tiền thường.Đến kẻ ngốc còn phấn chấn chưa được nói là linh.Quả thực rất hấp dẫn.Em đi pha cho tôi một ly cà phê được chứ.Tôi cần phải giải quyết rất nhiều công việc.Đợi một lát.Làm phút tàu.Cà phê của anh này.Có giúp tôi sắp xếp tài liệu theo thứ tự ngày tháng đã ký và chưa ký.Tôi biết rồi.Dẫu sao cũng làm nhân viên văn phòng một thời gian.Mấy thứ tầm thường như thế này.Chẳng thể nào làm khó được linh.Tuy nhiên ở quán gần tổng giám đốc như vậy.Tinh thần muốn thoải mái cũng không được.Một chị tổ trưởng nhiều khi còn không biết cách đối phó.Đây còn là người nắm quyền điều hành lớn nhất công ty.Có khả năng sẽ hồn xiêu phách lạc.Đến chùa linh đứng dậy đi nấu cơm người ốm thì nên ăn mấy món thành đạt.Ít dầu mỡ.Đây chính là lý thuyết.Có lên mạng nghiên cứu.Ăn cơm thôi.Linh ở bên ngoài gọi việt.Lúc anh đi ra thấy mấy món ăn trên bàn không biết nói gì hơn.Thực đơn gồm thịt luộc rau luộc trứng luộc.Các loại củ cũng được.Còn tất cả cháo trắng.Mình mới bảo vậy anh.Người ốm.Nên âm thanh đảo một chút.Cũng không tệ.Tôi lấy cháo cho anh ăn nhé.Thế còn đồ ăn của em.Thì tôi ăn luôn với anh.Ăn như vậy.Có thể giúp giảm cân.Ép giảm cân làm cái gì.Tiền có người bảo tôi rất mập còn gì.Không phải.Em không cần phải giảm cân đâu.Vì có giảm.Cũng chẳng thấy xinh đẹp được hơn đâu.Nay.Mặc kệ tôi.Một người phụ kiểu giận dỗi người còn lại cố gắng trẻ nhìn nụ cười.Người khác hai người phụ nữ ăn mặc sang trọng các phòng nhãn thường thức trà ngon họ còn có thể.Chẳng phải chính là hai bà mẹ muốn con lấy vợ gả chồng nhanh nhất có thể hay sao.Quý vị thân mến quý vị cùng với tâm an chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong phần bốn của một bộ truyện dài tập.Bài sau khi kết thúc phần vốn thì chúng ta đã thấy được rằng tình cảm của việc phải mình đang có những tiến bộ.Thuận lợi đúng không ạ và nhờ sự vun vén của hai bà mẹ mà tình cảm của hai người đang có những cái gì.Đã khiến cho hài một người hàng xóm một người anh của bạn thân của linh đang cảm thấy khó chịu.Muốn dành ra.Lại cái tình cảm của linh và liệu rằng những tình huống tiếp theo sẽ được diễn ra như thế nào thì quý vị hãy cùng với tâm an.Chúng ta cùng lắng nghe những tập truyện tiếp theo của bộ truyện này nhé.Còn em bây giờ thì cho phép tôi xin được chào tạm biệt quý vị.Cảm ơn quý vị đã quan tâm lắng nghe theo dõi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com