Có Đức Mặc Sức Mà Ăn - Cả Đời GiÀu Sang PhÚ QuÝ SỞ CẦu NhƯ Ý Không Lo Nghèo Khổ - Audio Pháp Hay.-19fr

có Đức mặc sức mà Ăn - cả Đời giÀu sang phÚ quÝ sỞ cẦu nhƯ Ý không lo nghèo khổ - audio pháp hay.-19fr
Nhìn cảnh thiếu trước hụt sau.Là biết ngay nhân quả được trước thiếu đức bố thí.Người thiếu đức bố thí.Là người sống ích kỷ bản sẽ.Học hỏi nhân dân.Họ chỉ biết lo cho cá nhân của mình.Muốn cho mọi thứ mọi vật trên đời này.Điều dùng về chó.Chỉ một mình mình giàu có.Còn anh nghèo của mặc kệ.Lòng tham muốn của con người giống như chiếc túi không đáy.Đứng không bao giờ.Gì thế.Lòng tham muốn không bao giờ đạt được thỏa mãn.Giải.Chúng ta ai cũng bị.Ngoài lòng tham nhũng của chúng ta.Còn có luật nhân quả.Nhưng luật nhân quả.Có cho phép chúng ta làm thỏa mãn lòng ham muốn đó.Chắc là không.Vì lòng ham muốn của chúng ta là túi không đấy.Túi không đấy làm sao đầy đủ.Phải không quý vị.Khi còn lồng ruột ta muốn thì tâm tạo tác biết bao nhiêu là áp.Do tao tát các pháp.Nên phải trả những quả.Di tích kỷ bản xẻng tham lam trộm cắp.Lấy của không cho.Thì chả quả phải bị thiên tai.Sóng thần .Bão tố.Động đất.Quả vả.Lũ lụt nước trôi nhân.Do sống trong ảo.Làm rất củ cải.Nên của cải tài sản ý.Bị tiêu tang mất trắng tay.Như vậy không bao giờ làm thỏa lòng tham muốn.Lồng chuột ham muốn càng cao.Thì lại càng nghèo đối hư.Truyền hình chúng ta phải biết xã lòng tham mù.Xã nông thôn.Tức là khi chúng ta có một cái gì để sống.Niềm đêm chia sẻ cho người nghèo đói nhưng.Một người đánh nhiều đó.Nhưng khi được những nhà từ thiện bún.Thực phẩm.Liền san sẻ chia làm đôi.Tìm bố thí cho những người khác cùng chung cảnh ngộ như mình.Những người nghèo.Mà làm được những điều này chắc chắn.Những người này sẽ chào lòng yêu thương mình và yêu thương người.Nếu trên đời này.Là người giàu có.Giàu lòng yêu thương.Người giàu lòng yêu thương là người được đầy đủ hơn.Cơm ăn áo.Không còn thiếu nữa.Như vậy .Đức chiếu phim vũ khí thật là tuyệt vời.Luôn đem lại sự bình an cho mình và cho mọi người.Gì thế.Làm người chúng ta nên học hỏi và trau dồi rèn luyện đức anh.Đức thứ tư.Đức bố thí hiểu.Hưng hàng.Cấu hình.Hành động trên đây của một người mẹ nghèo sang sẽ của bố trí cho người khác nghèo nhưng.Chồng kỳ cả gia đình mình đang đói khổ.Mà giảm phân chia sự sống của mình cho người khác.Đó là một hành động bố thích trên bố trí.Những con người này biết buông xả bằng đức hiếu sinh thương mình thương người.Như cụ nguyễn trãi đã dạy.Thương người như thể thương thân.Thấy ai đói rét thì thương.Xét thưởng cho mẹ.Đối thủ.Cho ăn.Lời giải trí đi làm từ dạy chúng ta đang sống với đức hiếu xuân bố thí.Người có lòng bố thí giúp người.Chị không bao giờ đói khổ.Cơm ăn áo mặc dư thừa.Đó là luật nhân quả.Nếu sống đức hạnh.Chị đức hành xe chuyển quá khổ thành quả yên vui.Theo quy luật nhân quả.Thì có người ai cũng có lòng tham dự.Nhưng người nào có đức hiếu sinh tử trong lòng tự ái.Thị tâm tham dự của họ.Được làm giảm đi rất nhiều.Giờ đức hiếu sinh từ lòng ái mới biết thương như.Thương mình.Vì có thương mình thương người.Nền thấy ai quảng nặng bất hạnh.Chị sẵn lòng thương giúp đỡ.Giúp đỡ bằng công sức hay tiền của cơm ăn áo mặc.Tất cả những hành động giết người như vậy.Điều gọi là đức bố thí.Truyền hình đức vũ khí là phương kích thước thể hiện lòng yêu thương.Kỳ thấy ai biết bố trí trước bị khác.Là biết người ấy thương mình thương người.Những chỉ vết thương mình thương người khác.Đó mới thật sự.Thương mình.Còn cứ nghĩ thương mình.ba kilôgam góp mọi thứ vào cho mình.Còn ai khổ mặc kệ ai.Ai đói cũng không cần biết tới.Dò không cần biết đến cuộc sống của mọi người.Nên đã tự làm khổ mình.Biến mình trở thành những con người dù đạo.Người ích kỷ bản sẽ.Lúc nào cũng nơm nớp.Sợ mọi người sẽ trộm cắp.Cướp lấy hãy chiếm đoạt của cải tài sản của mình.Gì thế.Người cướp của cải giàu sang cũng khổ.Khổ vì sợ hao bất tài sản.Nền ăn không ngon ngủ không yên.Khổ gì phải nghĩ người trăm mưu ngàn kế để làm ra tiền của.Khổ vì phải xin lòng giao thông.Dối trá.Lừa đảo trăm vạn người.Biết thủ tướng danh lợi về một mình.Người giàu sang biết chia sẻ giúp đỡ những người nghèo khổ bất hạnh trong xã hội.Thì củ cải tài sản không bao giờ hết.Không cần giữ gìn cũng không bao giờ mất mát.Dị nhân bố trí nền quả thấy giàu sang.Con người giàu sang mà tính tình vẫn sẽ ích kỷ không dám bố thí cho ai bột đồng bột.Thì của cải chứ không giữ gìn trọn bộ.Tại sao.Nhìn người giàu sang ít chỉ bọn cảnh keo kiệt.Là người chưa xả lòng tham lam.Chưa sẵn lòng tham lam là nhân nghèo đói.Hiện giờ giàu sang như câu giữ gìn sự giàu sang được bền lâu.Điểm kỳ phước báo hết.Thì của cải sẽ theo con cái hư phát tán.Ăn chơi bài bạc.Mặc định tặng mà đi.Dũng giường cũng không còn.Chữ thành những người nghèo đói.Đây là một câu chuyện bố trí để nhắc nhở chúng ta.Khi bố trí rồi thì không nên thử.Không nên tiếc rẻ.Dù chúng ta bị kẻ khác lừa đảo.Thà đi gửi lừa đảo còn hơn bỏ qua.Khi gặp một người có hoàn cảnh khó khăn.Hoặc có tai nạn bệnh tật ngặt nghèo cần nên giúp đỡ.Tiền lẻ.Đặt vấn đề một câu chuyện xảy ra.Biển nhắc nhở chúng ta giúp thực hiện đức hiếu sinh bố thí.Để thương tâm được thanh thản an lạc và vô sự.Thì đã bố thí giúp người rồi.Thì không nên hối tiếc.Dù bị người khác đi lừa đảo.Chồng suy nghĩ của tôi.Những người ăn xin luôn tự bịa ra những câu chuyện cực kỳ thuyết phục.Đến nỗi bạn không thể biết được đâu.Thật đâu là giả.Xào dạ dày lợn bị mắc lừa.Tôi thực sự bực mình.Không phải vì mấy đồng tiền lẻ đó.Mà gì tôi cảm thấy mình giống như một thằng ngốc gì.Từ đó tôi tự nhủ chứ không bố thí cho ai một xu nào nữa.Ngày nào trên đường đi làm.Tôi cũng ghé mua một tách cà phê capuchino.Gn.Người ta cũng thối lại cho tôi vài đồng tiền lẻ.Hôm đó.Khi tôi chuẩn bị cất những đồng tiền lẻ vào ví.Thì có một người đàn ông tiến về phía tôi và nói.Tôi đang trên đường đi về nhà thì xe bị hết xăng.Chiếc xe của tôi đậu các đề bốn giải nhà.Vậy có hai đứa bé đang chờ tuổi trông xe.Nếu có thể ông làm ơn.Nghe thế từ bực mình lắm bấm.Lại nữa.Nhưng rồi dẫn đưa ông ta mười đôla.Tôi ngồi lại uống cà phê của mình rồi trở ra xe.Bỗng tôi thấy người đàn ông lúc nãy rộn ràng chạy đến những cười thật tươi.Rất cảm ơn.Tôi đã rủ rủ sang đi về nhà.Giờ vẫn còn dư daedalus để trả lời ông.Ngày mai.Tôi sẽ đến gửi trả tám đôla còn lại cho ông.Ở hàn phía sau.Hai đứa bé con in mũi và tính kính xe.Chào cho tôi nụ cười thơ ngây.Cầm hai tờ.Chúng ta.Tôi cảm thấy mình như là người có lỗi.Từ ngày đó trở đi.Tôi không bao giờ còn cảm thấy phiền hà.Chỉ có ai đó nhờ giúp đỡ.Giờ tôi cũng luôn của hiếu.Để có thể chia sẻ cùng họ trong khó khăn.Theo ngọc thành.Câu chuyện trên đây cũng là một câu chuyện nói đúng tâm trạng chung của những ai có lòng thương người.Biết bố thí.Để chúng ta ăn cơm khi bố thí.Chia sẻ với những ai gặp hoàn cảnh khó khăn.Dù chúng ta có bị kẻ khác lừa đảo lừa gạt.Mặc dù chúng ta có bị lường gạt.Nhưng chúng ta đứng hình nghĩ mình bị lừa gạt.Mạnh thích nhỉ.Chúng ta đã trước cho một người bất hạnh là đủ.Có một cậu sinh viên đến bệnh viện thăm người thân.Vừa đến bệnh viện thì có một người chạy ra xin tiền cậu.Cậu ơi.Cậu ấy viết cho tôi.Cho con tôi năm trăm₫ để đóng tiền vào phòng cấp cứu.Nếu không thì con tôi phải chết.Không do dự.Cậu sinh viên móc túi đưa cho bà ta năm trăm₫.Bà ta cảm ơn rối rít và chạy vào bệnh viện.Lúc mấy giờ có người nói với cậu sinh viên thỏ.Cậu bị kẹt rồi.Có đứa trẻ nào kích cứu đâu.Cậu sinh viên trả lời.Như vậy chấm dứt mừng.Lạc không có đứa trẻ nào chết.Mục đích của cháu là cứu giúp cho trẻ em.Thoát chết.Giá bây giờ không có em bé nào chết.Làm mục đích của cháu đã đạt được.Đó là nỗi vui mừng thật sự của cháu.Dưới tinh thần yêu thương bố thí.Là cái gì lịch sử cứu giúp người thoát khổ chưa được nghỉ chúng ta bị người khác được.Mày nghĩ rằng.Trọng tài giúp người thoát khổ là bệnh gì.Cậu sinh viên này có cuộc chiến hiếu sinh vũ khí tuyệt vời.Không bao giờ nghĩ rằng mình bị người khác lừa.Mà chị biết không có em bé nào chết là mạng gì.Dưới sự sống của em bé mới có giá trị lớn.Còn năm trăm₫ của cậu sinh viên.Ý tưởng chương trình tình thương quốc cậu mà thôi.Lòng yêu thương bố trí cứu người thoát chết thoát khổ là mục đích.Nên khi biết người khác đang khổ.Là chúng ta chip đỡ ngay lì.Chứ không chần chờ đắng đó.Suy tư hơn thì.Sự biến đường.Hay không bị lừa gạt.Người khác lừa gạt.Lá chanh ở mỹ.Kiếp này không trả thì kiếp sau cũng phải trả.Luật nhân quả không ai trốn đâu cho khỏi.Vì thế bất cứ thấy bất hạnh khổ đau.Chỉ nên sẵn sàng giúp đỡ hết lòng thương yêu.Người chết sáu rừng gặp không thể qua mắt được người có trí tuệ.Nhờ có trí tuệ và tình thương.Thì không ai dám được.Trứng gà.Vì thế chúng ta không sợ bị lừa gạt.Nhưng khi đã bố thích không.Giúp người thoát khổ.Chế công nhân nghỉ mình bị lừa gạt.Cách làm một việc từ thiện như bố thí tiền của công sức của mình.Thì chúng ta linh tinh chẳng.Xe có những người được an ủi trong hoàn cảnh khổ.Sẽ có những người thoát chết.Chương trình.Đó là mục đích của việc làm từ thiện bố thí do đức hiếu sinh.Đức hiếu sinh vũ khí mới thực sự là làm việc từ thiện.Còn ngoài xa.Làm việc từ thiện có chuyện mình sẽ lợi dụng danh từ.Từ thiện để làm gì.Một việc làm danh và lợi.Hình nền quy trình thẻ nhớ.Làm việc từ thiện.Máy xúc.Từ đức hiếu sinh.Đức tiếng anh.Đức hiếu trình bố thí.Trao thưởng thân thành.Khẩu.Đức hiếu tiền bố thí cao thủ.Là một hành động bú thân mạnh mẽ.Để cứu người trong cơn hoạn nạn nhân dân.Trong cảnh nghèo đói.Nhưng lại biết san sẻ từng sự sống của mình cho người khác.Thì đó là đức hiếu sinh búi cao thượng.Chồng lúc đàn nguyệt.Khoảng trống.Và một số bạn nam đã không ngần ngại lao ra dòng nước dữ.Cứu các bạn nữ cùng lớp bị sóng cuốn đúng cách.Có người may mắn thoát nạn.Nhưng có người ra đi mãi mãi.Để lại vô vàn thương kiếp.Của mọi người.Chúng ta hãy đọc.Anh hùng nhỏ tuổi.Trên báo thanh niên.Và cuộc sống.Số một trăm hai mươi bốn.Thứ bảy.ba tháng năm năm.một trăm lẻ tám.Tác giả.Trường quảng nam.Vào mười bốn ngày mười tám tháng hai năm hai nghìn lẻ bảy.Em hoàng văn thụ.Và một số bạn cùng lớp rủ nhau đi chơi.Chụp ảnh.Để có những tấm hình.Các bạn cùng rủ nhau ra biển lấy vỏ sò vỏ ốc kết lại.Giờ cùng tắm biển tại thôn bắc hòa.Xã hương thủy.Nhưng sự việc đáng tiếc không may đã xảy ra.Một số bạn nữ trong lúc tắm.Bị sóng cuốn.Đúng các quán loạn kêu cứu.Nghe tiếng các bạn kêu cứu.Hoàn trân trọng và một số bạn nam nhanh chóng lao về các bạn nữ gặp nạn.Sau một thời gian vật lộn với sóng lớn và cát lún.Hoàng văn trọng đã cứu được một nữ vào bờ an.Và tiếp tục quay ra.Để cứu tiếp các bạn nhé.Nhưng vì đuối sức.Lại thêm các dũng.Giày những đợt sóng lớn.Đã cướp đi sự sống khi em vừa mới mười bốn tuổi.Một tấm gương anh hùng tuổi nhỏ dám hi sinh lý thương mặn.Cứu người trong cổ ải.Thực đắng cay.Anh hùng nhỏ tuổi mạch gan.Trước cảnh khổ của người khác.Lúc bảy.Lòng thương yêu dâng lên cao độ.Chủng tộc quên mình.Remix dám xông pha giảm sóng giữ gió to.Để cứu người chết đuối.Bị nhiễm sóng dầu lửa.Nước sôi.Để cứu người chết cháy.Hình động xông pha và chủ hiểm nguy.Cũng giống như những người lính.Sóng vật chuẩn mà.Vì muốn bảo vệ tổ quốc quê hương.Vì thương yêu nói dối.Nên xông pha triệu chứng.Giảm hy sinh thân mạng.Trước làm tên mũi đạn.Để cứu.Cứu nước.Thoát khỏi ách cai trị nô lệ của ngoại bang.Đó là những người dùng hạnh bố thí thương mạnh cho tổ quốc quê.Mở lịch sử cuộc di dân mãi mãi muôn đời muôn kiếp.Trong bài học sinh giỏi.Là đức hiếu sinh bú khí trên hạng vũ khí.Khi cả gia đình mình đang trong cơn đói khổ.Nhưng khi có được phân bố thí của người khác lên cho.Lúc mấy giờ.Lại ngắm đêm phẩm vũ khí ấy ra phương chia làm hai.Cho người nghèo đói khát.Thì người phụ nữ này.Đang trực đức hạnh bố thí.Tin tức.Vũ khí.Đối mặt hàng độc biết thương mình thương.Tức ai làm.Nếu trên đời này.Ai cũng có tấm lòng biết chia sẻ như vậy.Thì thế gian này tốt.Tool đạo đức hiếu sinh bún rất cần thiết cho mình cho dù.Cho tất cả loại thú vật.Đời sống trên hành tinh này.Trong một xã hội.Mà mỗi người ai cũng đều biết quý trọng sự sống của.Như quỷ.Sự sống của người khác.Dạ của muôn loài thú vật khác.Thì cuộc sống này.Thiên.Cực lạc.Con người chỉ có số.Nguyễn đức hạnh hiếu sinh phú thọ.Chỉ có người mới biết san sẻ cho nhau từng xin số.Nhờ có những hành động này.Mà thế giới loại như.Sẽ không có xung đột giải chiến tranh.Bởi.Cuộc sống của loài người trên hành tinh này.Chỉ có đạo đức hiếu sinh là quan trọng trên hết.Một con người mà không đạo.Dù là người có tài giỏi.Nhưng tài giỏi ấy sẽ không làm lợi ích cho cuộc.Mà còn làm khổ đau cho đời nhiều hơn.Ngược.Một người không có tài mà có.Vì xã hội này mọi người đối xử với nhau bằng đạo đức thương.Đồng bộ.San sẻ.Tha thứ những gì.Tùy thuận bằng lọc nhân dân.Tỷ suất đem lại sự an vui.Chửi nhau.Đức hiếu sinh vũ khí rất quan trọng cho đời sống của loài người và loài chó.Cố gắng rèn luyện nhân cách của.Để mình trở thành.Con người yếu tim.Đức thứ sáu.Một tâm hồn cao thượng hữu sinh.Một người có tâm hồn cao thượng.Là người luôn sống với đức hiếu sinh.Thì sống với đức hiếu sinh.Chị hỏi luôn luôn sẵn sàng dám hi sinh thương mặn đừng cho sự sống của người khác.Dù gặp bao nhiêu gian khổ.Hộp cũng không bao giờ chùn bước.Hoặc tử đan trước những sự khó khăn và gian khổ.Một câu chuyện dưới đây.Một người vì mọi người.Để chứng minh cho chúng ta thấy sự dũng cảm gan dạ.Trước khi chết người ta chuẩn coi thường.Xem sự sống của bệnh nhẹ nhàng vĩnh long hồ.Người dám hi sinh như chị.Là người có một tình yêu thương rộng lớn.Thấy sự sống của mọi người rất quan trọng.Chỉ có những người xem tiền bạc.Châu báu là trên hết.Nên mới giết người cướp của mà chẳng chút lòng thương.Ngược lại.Những người biết quý trọng sự sống trên đời này.Tìm việc không có vật gì quý báo hơn.Thì biết dám hi sinh thường mạng sống của.Chỉ có một ước mong.Lên làm sao cho mọi người được sống bình an yên vui.Chín gì sự sống bình an yên vui của mọi người.Thì mình mới có sự sống yên vui anh ổn chưa.Gửi vui mình mới có vui.Người buồn.Mình có vui đâu bao giờ.Điều này có đúng không cứ chỉ.Những người sống vì mọi người.Là những người biết đặt tình yêu thương lên hàng đầu trong cuộc sống.Dì biết yêu thương mọi người.Nên đời sống của mình mới được bình an yên ổn.Đây là câu chuyện cho một linh mục cao tuổi kể lại vào một ngày chủ nhật.Đó là một câu chuyện.Hãy ra.Thì ông còn phục vụ trong quân ngũ.Một ngày nọ.Vì chúng chỉ huấn luyện cho dân chạy của ông.Bức đình ném một quả thủ pháo dầm lính trẻ.Tất cả những người lính rất hiệu quả.Sau đó vì chung sĩ từ tốn nói.Quả lựu đạn thật ra không được cài chíp nổ.Giận làm gì gì để xem phản ứng.Hỏi như thế nào mà thôi.Ngày hôm sau có một tinh binh gia nhập vào nhóm lính đó.Chú chỉ huấn luyện yêu cầu những người lính không được nói với anh đến mới này về những gì sắp xảy ra.Khi trung sĩ ném quả lựu đạn chà nhám định.Người lính mới đó không hề biết rằng nó sẽ không nổ.Anh đã dũng cảm lao vào đèn lên quả lựu đạn trong lòng.Biển gần không cho nó gây thương tổn đến những người khác.Tennis.Năm đó.Người lính trẻ ấy được trao tặng huân chương cao quý duy nhất cho lòng can đảm.Giá tinh thần quả cảm của mình.Đó là tấm huân chương.Chưa một ai từng nhận được trong những cuộc chiến trước đó.Một tấm gương dũng cảm.Giảm hi sinh bố trí thân mạng của mình.Để cho mọi người thoát chết.Những người làm được những điều này.Đều là những người sống với một tâm hồn cao thượng hiếu sinh bố trí thân mà.Một hành động dũng cảm gan dạ.bảy x có người làm được.Bởi vì.Những ai làm được điều này.Chúng ta đều nên chính phủ.Và tôn trọng lòng dũng cảm được thiếu niên cao thường bố thí vĩ đại.Chúng ta làm người.Cần thiết lập những gương hạnh hiếu sinh bố trí cao thượng.Để xứng đáng là.Một con người.Đức thứ bảy.Một bài học đức cứu trình tuyệt vời.Nói về đạo đức trong cuộc đời này.Thì không có đạo đức nào hơn.Cu shin.Bởi vì.Con người chỉ cần đào tạo đạo đức thiếu sinh cho.Thị xã hội này không có xung đột và chiến tranh nữa như trình đã nói.Bởi con người sinh ra từ tình thương.Được nuôi dưỡng lớn lên trong tình thương.Giờ muốn có một cuộc sống được thanh vui không làm khổ mình của.Thì phải duy trì sự sống bằng tình thương.chín tình thương mới đem lại hạnh phúc an vui cho con.Cho nên mỗi hành động trong cuộc sống hàng ngày.Phải thực hiện bậc tình thương.Nếu ai đi ngược.Là người ấy tất cả.Khổ đau cho mình chôn người ngay.Hành động từng thương nhiều khi người ta thường sống với nó.Nhưng không mấy khi lưu ý.Thường người ta đồng ý.Khi người ta nói.Tôi thương.Nhưng sự thật lời.Tôi thương chưa hẳn là tôi thương.Vì lời nói tôi thử.Nhưng liền đó.Lại có thể hai người cãi cọ.Chửi mắng nhau như trâu trắng trâu.Truyền hình trên đời.Chỉ có tình thương bằng hành động mới.Tuy không nói ra lời thương yêu.Nhưng tình thương yêu rất thấm thía.Như câu.Sợi tóc.Hộp cơm.Trong những năm tháng gian khổ.Rất nhiều học sinh ngay đến khả năng mang những món cơm hộp giảm tiền.Trông chẳng ra vào.Đi đến trường cũng không có.Bạn học ngồi cạnh tôi chính là gì.Thức ăn của cậu ta mãi mãi là đậu sĩ dante.Còn có học của tôi.Kỳ thủ ma zombie.Giá trứng ốp la.Sự khác biệt của hai người quả là một trời.Hơn.Bạn học này mỗi lần à.Điều nhật các sự tốt ở trong cơ hội trước.Rồi mới ăn như không có gì xảy ra.Tôi thích việc làm này.Những kéo dài mãi.Ngày này sang ngày khác.Không có gì thay đổi.Có thể nói.Mẹ cậu ta rút lượng.Tiền đền trong cơm thẳng mang đi để coi.Các bạn học sinh.Điều bà tám.Có một hương nhà trường nghỉ học.Bạn học sinh đó mở tôi.Nếu bạn không bận việc gì.Xin mời đến nhà mình chơi.Tùy tâm.Không muốn.Sông từ ngày giờ học cùng.Đây là lần đầu cậu ta mời tôi tới nhà chơi.Cho nên tôi không nỡ từ chối.Thế bạn đứng không nhớ.Nơi địa hình dốc núi dựng đứng ở vùng núi ngoại thành.Mẹ con đưa bạn đến chơi đây nè.Sau khi nghe thấy tiếng nói phấn khởi của bạn.Cứ buồn mở ra.Bà mẹ già cả của cậu ta đã xuất hiện mở cửa.Anh bạn của con tôi đến rồi à.Để tôi xem.Nhưng mấy bạn tôi ra khỏi cửa gỗ.Cứ dùng tay sờ sờ trước một bức tường ở.Hóa ra bà ta là một người bị mù cả hai mắt.Tôi cảm thấy xúc động.Mắt cay cay.Không nói được lời nào.Thức ăn trong suất cơm.Của bạn tôi.Tuy mỗi ngày thơ.Chỉ là đấu sĩ.Song.Lại giống người mẹ mất mùa không nhìn thấy.Cẩn thận giúp cậu sửa sang cơm.Đó không chỉ là chút cơm chưa.Mở đó.Còn là tấm.Đẩy thương yêu của người mẹ.Thậm chí.Diệt lẫn sự tóc vào trong đó cũng không sao.Nó vẫn là tình yêu của người.Tình yêu không lời không trên giấy.Nó thực hiện bằng đất thí sinh.Cho nên.Người biết sống với đức hiếu.Là người biết thương mình thương.Giá thương tất cả những loại chúng sinh khác.Bởi đức hiếu sinh rất tuyệt.Luôn luôn đem lại sự bình an yên vui cho mọi người.Đức hiếu sinh rất tuyệt vời.Mà trong tất cả mọi người ai cũng đều có.Chỉ vì mọi người chưa có dịp thực hiện đức hạnh đó mà thôi.Dưới đây là một câu chuyện có.Bằng tình yêu thương hiến máu của mọi.Giúp cháu lê hữu minh quân.Thoát bệnh hiểm nghèo.Trái tim con tôi đã đập lại từ máu bạn đọc gần xa.Báo pháp luật thành phố hồ chí minh.Ra ngày hai mươi bảy tháng bốn có bài.Thông điệp xanh tựa.Thông tin về bệnh trạng của bé lê hồ minh quân.Con của anh lê minh nghĩa.Phóng viên báo giao thông vận tải.Mắc bệnh tim bẩm sinh.Cần phẫu thuật.Bé quân thuộc nhóm máu ab.Một nhóm máu hiếm.Cần bốn người có cùng nhóm máu tươi.Để kiếm áo chéo chồng quá trình phẫu.Anh nghĩa tải thông tin lên mạng quạt.Của một người bạn.Sau đó chưa đầy bốn mươi tám giờ.Nhiều người chống cộng đồng hot girl đã tình nguyện hiến máu đến giúp để quân.Kết quả xét nghiệm vốn của bốn người cho bé.Chồng.Có chị nguyễn thị bình an.Thư ký tòa soạn báo pháp luật thành phố hồ chí minh.Sau ca phẫu thuật.Tình trạng sức khỏe của bé quân phát triển khá tốt.Chào viết thư cảm ơn gửi báo.Tôi thực sự xúc động.Sau khi gửi thông tin cầu cứu nhóm máu ab trên mạng.Các anh chị phóng viên biên tập viên của báo pháp luật thành phố hồ chí minh.Đã tự nguyện đến viện tim thành phố hồ chí minh.Xin được tự ý.Cô chỉ còn kêu gọi cả chứ.Giày những người thân đến hiến máu.Tôi nhớ rất rõ gương mặt chị bình an vẫn cười tươi dù sắp mặt rất xinh sao.Thì tự rút ra đơn vị máu.Già noel.Chị sẵn sàng kiến thiết.Phóng viên.Giá tn thiết bị.Có rất nhiều bạn đọc tận hà nội bình thuận sẵn sàng vào thành phố hồ chí minh.Chào mào bẫy cu.Ca phẫu thuật ngày hai mươi tám tháng năm thành công.Giá đổ máu ab.Trái tim đau đớn của con trai đầu lòng.Đã nhịp đập chậm.Bằng những giọt máu quý giá của bạn đọc gần xa.Phóng viên báo pháp luật thành phố hồ chí.Xã hội.Ngày hai mươi bảy tháng sáu năm hai nghìn lẻ bảy.Còn vip bảo hành động đức hiếu sinh đã để lại cho đời những tấm gương đạo đức cao thượng.Mà mỗi người ai cũng có thể làm.Chỉ chúng ta có thật.Thương yêu hay không.Nếu thật lòng yêu thương với.Thì cứ đợi.Làm sao cộng khổ đau nữa.Phải có cái gì.Đức hiếu sinh là một đứa hành tuyệt vời.Chúng tôi kêu gọi mọi người trên hành tinh.Hãy cùng nhau học tập rèn luyện đức hiếu sinh cho thấm nhuần.Để thương tâm trở thành.Những thói quen luôn luôn biết thương.Thương vợ.Dạ thương tác chúng sinh.Nhiều đó.Chúng ta mới tìm thấy sự an vui.Dạ hạnh phúc chứ.Kiếp làm người.Chỉ có đức hiếu sinh.Chúng ta mới yêu thương nhau chân.Vũng tàu biết tha thứ cho nhau một lỗi.Có như vậy.Thế gian này mất không cột xung đột và chiến tranh nữa.bảy trăm bốn mươi mốt.Sự chia sẻ bình dị.Tôi đứng xếp hàng ở bưu điện để mua tem gửi thư.Ngày sao tôi là một phụ nữ với hai đứa con còn rất nhỏ.Hai đứa nhỏ khóc.Không chịu đứng im trong hàng.Bà mẹ chồng mệt mỏi vì nhút nhát như mấy đứa trẻ.Thay thế cho điện trường chỗ của tôi cho bà.Bà cảm ơn tôi.Rồi dẫn trả phước li.Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ đóng cửa.Dòng người xếp hàng chậm chạp nhất từng bước một.Tuyển nhân viên bưu điện xã thông báo đóng cửa ngay sau khi đến được người phụ nữ đó.Tức là trước đây.Điều đó có nghĩa là hôm nay tôi không thể gửi thư được.Chỉ vì tôi đã nhường cho người phụ nữ đó xếp hàng trước khi.Tôi cảm thấy thực sự rất bực mình giỏi hơn.Gì đó nhường chỗ của mình cho người khác.Tôi lại càng khó chịu hơn.Khi nghĩ đến việc phải quay trở lại vào ngày mai.Chuyện người phụ nữ quay sang tôi già nói.Tôi cảm thấy rất ngại.Chỉ đường chủ cho tôi.Bật cuốn.Khó khăn nhưng.Cô bích.Nếu hôm nay tôi không gửi phiếu thanh toán tiền ga.Chỉ công ty điện giật.Cách hết muốn sưởi ấm của gia đình tôi.Tôi sướng như.Không ngờ rằng chỉ đơn giản bằng hành động nhường chủ của mình.Tôi đã giúp người phụ nữ ấy và hai đứa trẻ qua một đêm giá rẻ.Ký sự khỏi bưu điện với niềm vui trong.Không còn cảm giác khó chịu.Cứ nghĩ đến việc phải lái xe đến bưu điện.Tìm chỗ cũ.Xe.Già đứng xếp hàng nữa.Mà thay vào đó.Là cảm.Thành thỏ.Vẫn chờ.Kể từ ngày hôm đó.Tôi cảm thấy được sự quan tâm của mình đến trước mọi người có giá trị như thế nào.Tôi bắt đầu biết quên mình đi.Và chia sẻ với người khác.Vì tôi nhận xa.Đôi khi.Chỉ một cử chỉ nhỏ bình chỉ của mỹ.Cũng có thể làm tấm lòng.Làm thay đổi.Tạo nên sự khác biệt chỉ nghĩ.Cho cuộc sống của một người khác.Ngọc thạch.Đọc bài này quyết định nghĩ sao.Chuyện tôi.Xúc động.Một hành động rất đơn giản.Những màn lấy một tính thường cao.Những chiếc cùng.Giường chỗ giúp cho người.Là đã đem lại sự bình an yên vui cho người.Chị hạnh phúc an vui nào.Kỳ chúng ta đã thực.Chính điều này đã tâm ích kỷ.Một hành động bình dị đơn.Ai cũng có thể làm cho.Nhưng nó nói lên.Tình yêu thương của chúng ta.Đối với mọi.Thật tuyệt vời.Bài à.Một đại lý.Bài để nói lên một cử chỉ nhỏ.Sức bình dị đơn giản.Mã code thể làm ống đồng.Làm thay đổi.Mặt tạo nên sự khác biệt.Cuộc sống của người khác.Hài phân.Bài này có tám.Một.Tôi đứng xếp hàng ở bưu điện đi mua tem gửi thư.Ngày sao tôi là một phụ nữ với hai đứa con còn rất nhỏ.Hai đứa nhỏ khóc lóc không chịu đứng yên trong.Bà mẹ chồng mệt mỏi gần nhất nhát như mấy đứa.Hài.Thủy thế.Tôi nên nhường chỗ của tôi cho bà.Bạch cảm ơn tôi rồi dẫn dạy bước lên.Bà.Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ đóng cửa.Dòng người xếp hàng chậm chạp nhất từng bước một.Dàn nhân viên bưu điện đã thông báo đóng cửa ngay sau khi đến được người phụ nữ đó.Tức là trước tôi.Điều đó có nghĩa hôm nay tôi không thể gửi thư được.Chỉ vì tôi đến nhường cho người phụ nữ đó.Xếp hạng trước đi.Bún.Tôi cảm thấy thực sự rất bực mình giỏi hơn.Gì đến vườn chỗ của mình cho người khác.Tôi lại càng khó chịu hơn.Cứ nghĩ đến việc phải quay trở lại vào ngày mai.Nhầm.Chết người phụ nữ quay sang tôi chỉ nói.Tôi cảm thấy rất ngại.Nhường chỗ cho tôi.Mật khẩu lại gặp khó khăn như vậy.Cô biết không.Nếu hôm nay tôi không gửi phiếu thanh toán tiền.Thì công ty điện giải.Tắt hết nguồn sưởi ấm của gia đình tôi.Xổ.Tôi chứng người.Không ngờ rằng chỉ đơn giản bằng một hành động dân chủ của.Tôi đánh trước cho người phụ nữ ý giảng hai đứa trẻ quá.Đêm giải.bảy.Rời khỏi bưu điện với niềm vui trong lòng.Chứ không còn cảm giác khó chịu.Khi nghĩ đến việc phải lái xe đến bưu.Tìm chỗ đậu xe chạy đứng xếp hạng nữ.Mà thay vào đó.Là cảm giác thanh thản.Phấn chấn.tám.Kể từ ngày hôm đó.Tôi cảm thấy được sự quan tâm của mình đến với mọi người có giá trị như thế nào.Tôi bắt đầu biết quên mình đi.Giả chia sẻ với người khác.Vì tôi nhận ra.Đôi khi chỉ một cử chỉ nhỏ bình dị của mình.Cũng có thể làm ấm lòng.Làm thay đổi.Mặt tạo nên sự khác biệt giữa ý nghĩa cho cuộc sống của một người khác.Bà.Đáp án.Bài này có tám.Luật nhân quả nghiệp báo thân thành ý à.Hài.Nước cứu xin nhường chủ thần hạ.Bà.Nước yếu sinh chuyên nghiệp báo nhân quả thầy.bốn.Thiếu đức hiếu xin giường chủ ý hàng.Đức tri ân hiếu sân khấu hà.Xổ.Đức hiếu trên giường chỗ thân thành có giá trị không phải nhỏ.Bảy đức hoan hỷ giường chủ yếu sinh lý hàng.tám.Đức quê mình quan tâm đến người yếu sinh lý hàng.bốn.Hướng dẫn giải trình ảnh.Hướng dẫn giải trình án là chỉ dẫn làm những bài luận văn về đạo đức hiếu sinh.Bắt đầu đèn led tám đoạn trong bài học đã được phân chia rõ ràng.Các tôi xin phép tự làm đấy chưa đầy đủ nghĩa lý thâm sâu của đạo đức hiếu sinh cá nhân.Gia đình và xã hội.Nếu làm chưa đủ ý nghĩa trên đã hướng dẫn.Bài luận văn chưa hoàn chỉnh.Hãy ghi nhớ những lời hướng dẫn trên cây.Điệp cố gắng triển khai kiến giải thoát.Vì cuộc đời tu hành theo phật giáo duy nhất chỉ có tri kiến hiểu biết giới luật đức hạnh.Chị tâm mới đi dùng giác khác.Còn không có tri kiến giải.Chị tâm không bao giờ giải thoát.Gì thế tu hành.Chỉ còn ức chế tâm mà thôi.Nằm.Dãy trình án.Bước thứ nhất.Luật nhân quả nghiệp báo thân hành lý hàng.Như chúng tôi đã nói.Luật nhân quả rất công bằng và công lý.Sai lầm.Tức là làm khổ mình khổ người và khổ cấp lại.Thì phải trả quả khổ đau.Còn ngược lại ai làm điều.Thì sẽ hưởng được phước báo.Hoàn cảnh bản thân gia.Điều được yên vui và hạnh.Hai đứa con nhỏ khóc lóc không chịu đứng vào hàng.Đi chợ phú phong.Chú làm cho bà mẹ rất khổ sở giữa đám đông người.Đây là nhân quả.Người đời thường bảo.Con nợ.Vợ ngoan gia cửa nhà tuổi mão.Đúng vậy.Nhân quả có dây phải có trả.Nếu không dây làm sao lại có con mà cả quả.Con cái không phải là nhân quả sao.Trên thế gian.Cây lớn lên lấy vợ.Gái lớn lên vợ chồng.Đó là một truyền thống từ ngàn xưa.Người ta cứ ngỡ rằng.Trai gái lớn lên yêu nhau là hạnh phúc.Hạnh phúc mà có người hằng mơ ước.Đó là hạnh phúc tâm tưởng.Con hạnh phúc chân thật.Không phải tìm tự trai gái yêu nhau.Trai gái yêu nhau.Là quy luật nhân quả sinh.Vạn vật sinh ra đều theo quy luật này cả.Từ cây cỏ thảo mộc.Chưa đến loài người và loài thú vị.Điều phối theo quy luật này cả.Không có một loài vật nào ra khỏi quy luật.Gì thế.Có người thích ai thoát ra khỏi quy luật.Ngoại trừ những bậc chân tu chạy.Người ta mới cắt cái đi ra đoạn tuyệt con đường tâm sắc dục.Chúng ta hãy đọc câu chuyện thương tâm.Do nhân quả kiếp trước đã gây.Tạo nhân quả chia lìa cha mẹ và con cái.Nên kiếp này rủ được cướp đi cha mẹ của ba cháu gái.Đây là một người chỉ còn tuổi học trò.Mà phải kính giác nuôi hai em.Thật là xót thương vô.Ai thiết tỉnh này mà không động lòng rơi nước mắt phải không quý vị.Thay ba mẹ đưa em đến.Sáng ngày năm tháng chín.Ở thôn lâm lang.Xã châu hóa huyện tuyên hóa.Tỉnh quảng bình.Ba chị em ngô thị nhung ngô thị huệ.Giá ngô thị ngọc ánh.Dắt nhau tới trường dự khai giảng năm học mới.Trong cơn lũ lớn ngày bảy tháng tám vừa qua.Cả ba mẹ của ba cháu gái đã bị chết do lũ.Chị cả ngô thị nhung bây giờ trở thành ba thành mẹ chăm lo cho hai em.Hôm qua chân cứ khóc mãi.Thắng đổi đưa đi học chứ không chịu đi một mình.Rồi còn cả huyền nữa.Chỉ mần răng mà đưa cả hai đứa một lúc.Dùng nói trong nước mắt.Khi ba mẹ con.Ngày khai.Dùng chỉ lo cho riêng mình.Nay nhưng phải chạy từ bốn sáng để nấu cơm cho hai em ăn.Suốt cả tuần qua.Ngã ba chị em cứ xuống sức chuẩn bị sách vở quần áo cho ngày khai giảng.Không có ba mẹ để nhắc nhở từ thứ.Nên em soạn sắp vô.Chị lại lấy ra.Quay nuôi quay tới.Chẳng biết cái nào cả.Cái mặt chưa.Trong hình ảnh này thật đáng thương cho ba chị em ngu.Càng thương xót cho ba chị em nhung chúng ta lại nhớ câu tục ngữ.Còn mẹ cốt đỏ như son.Chẳng may bị mất gốc con dính vào.Đúng vậy.Cuộc đời này sao có người phải chịu nhiều đau khổ.Mà không còn nước mắt để khóc nữa.Phải không quý vị.Nhìn cảnh này chúng ta xót thương vô cùng.Một chú gái tuổi còn học trò làm sao nuôi dưỡng hai em.Đêm đêm ba chị em nằm sát bên nhau đến nương tựa giảm nhau mà sống.Tình thương của cha của mẹ còn đâu nữa.Ba cháu này kiếm đâu ra tình thương ấy.Ôi xót xa vô cùng.Nhớ ba mẹ.Ba chị em chỉ còn biết ôm nhau mà.Trẻ con chỉ biết nương tựa giặt cha mẹ ông bà.Dẫn người thân của mình.Còn bây giờ biết nương tựa vào ai đây.Hai em chị nương tựa dẹp chỉ.Còn chuyện biết làm gì đấy mà nuôi cách em.Cảm nghĩ tâm canh cảnh rã rời.Càng suy nghĩ tâm canh cảm thấy khổ đau vô cùng vô tận.Nhìn hình ảnh ba cháu chưa rõ.Chúng ta không thể cần những giọt nước.Thương cho thân phận các cháu ngày mai.Sống sẽ ra sao.Cháu gái tuổi còn học trò.Biết làm gì nuôi hai em.Cuộc đời đầy dễ cạm bẫy ác phát luôn.Rồi đấy các cháu có thoát khỏi nanh vuốt của loài chuột cáo ác độc chân.Trung tâm rừng gặp chợ có cơ hội là nước ngay.Cuộc sống con người đều do nhân quả điều.Dây như nào.Thì gặt quả nấy.Nhìn quang cảnh của ba cháu nhung.Huyền chi.Thì biết ngay nhân quả đời trước.Bà cháu đáng yêu quả chia lìa.Nên đời nay phải chặt quá người cha nghĩa mẹ.Chồng lúc tuổi còn thơ ngây.Nhưng quả quá khứ của các cháu như thế nào.Chúng ta làm sao biết được.Nhưng chắc chắn phải có nhân quả.Anh không thích.Đứng trước cảnh các cháu sớm để cha liền.Súng button đường đời chưa chọn.Thì ai lại không xót xa thương cảm.Cho một vài ví dụ như đợt trước.Các cháu từng bắt cá tra và cá mẹ giết và ăn thịt.Để lại một đàn cá con bơ vơ.Hiện giờ các cháu cũng phải trả quả mất cha mất mẹ bơ vơ như vậy.Trần đề.Chị âm tường hiểu biết luật nhân quả.Thì chúng ta rất sợ hãi những hành động.Tưởng làm đau của mình.Đau khổ người.Dạ đau cổ tất cả chúng sinh.Những hành động ác làm đau khổ cho mình cho mọi người và chúng sinh.Thì chúng ta không thể nào tránh khỏi những hậu quả tai nạn.Bệnh trĩ.Tối cổ.Mức cha mất mẹ nhân dân.Có thể.Đến với chúng ta khi thời tiết nhân viên hội tụ.Khi thời tiết nhân viên đã đủ.Thì trốn đâu cũng không khỏi.Nghị quyết luật nhân quả không tha thứ cho một ai.Giờ không ai trốn bất cứ nơi đâu mà thoát khỏi luật nhân quả này.Cho nên ngay từ bây giờ.Chúng ta phải hết sức cẩn thận.Dễ thương.Củ hành.Giải hạn.Đó là cái nôi xuất phát nhân vật quả.Nhất là ít.Khi chúng ta muốn khởi một ý niệm.Thì ý niệm ấy phải được suy tư chỉ cả.Rồi mới biết ra hành động làm hay nói.Giờ đó.Nó thành một thuốc.Hai tư duy.Khi muốn làm một điều gì.Thì tắm chúng ta nhắc nhở phải suy nghĩ.Cái tivi kỹ lưỡng.Xem kỷ niệm ấy có làm hại ai không.Nếu không có hại.Thì mới bắt đầu hành động nơi miệng nơi thân.Giày như vậy.Hành động thước miệng sẽ không làm khổ mình khổ người và khổ chúng sinh.Con nước lại làm khổ mình khổ người giàu cổ trúng số.Thì nhất định chúng ta không nói không làm.Bởi vì nói hay làm đó là làm những hành động.Nói hay làm những hành động khác.Là tự chúng ta đã đem sự đau khổ giọng hát.Tức là chúng ta đang tạo nhân á.Giờ cũng đã đang phải trả quả báo của đâu.Bài chúng ta không chạy trốn đường trời nào thoát khỏi.Cho nên khi biết luật nhân quả.Chúng ta rất sợ làm điều.Vì thế chúng ta phải học à.Như lý tác ý.Để thực hiện trên pháp môn tứ chánh cần.Hàng ngày chúng ta ngân ác diệt ác pháp.Giá luôn luôn lúc nào cũng xinh.Tăng trưởng thịnh.Ở đây.Trong câu này của những danh từ rất khó hiểu như áo khoác nghĩa là gì.Hiến pháp nghĩa là gì.Dạ.Nhận diện áp và thịnh phát ra sao.Quý vị hãy lắng nghe cho kỹ.Là những hành động thân biện ý làm của mình của người và của chúng.Còn ngược lại.Những hành động nào không làm của mình của người và cổ chúng sinh.Thì đó là thư pháp.Giờ có một biện pháp tuyệt vời mà trong pháp môn tứ chánh cần.Thường nhắc nhở chúng ta.Đơn xin thịnh phát đó giải tăng trưởng.Vậy thiện pháp đó như thế nào.Đó là.Tâm vô lậu hoàn toàn.Đó là trạng thái tâm bất động trước các fan.Gia cát cẩn thận.Đó là.Tâm thanh thản an lạc.Nhạc ru ngủ.Cô chủ tập như vậy.Chuyện phát sinh và tăng trưởng.Thì chúng ta mới không bị dục vọng sai khi.Làm những điều vi phạm giới luật đức hạnh.Do đó chúng ta không bị nhân quả nghiệp báo của đau chi phối.Điều đó.Chúng ta mới sống được bình an yên vui.Tràn đầy hạnh phúc.Giờ đó thương tâm mới được thanh thản an lạc và vôi.Truyền hình chúng ta phải nhớ.Luật nhân quả nghiệp báo.Luật đạo luật trước công bằng và công lý.Hãy thử nhắc nhở tâm sống không làm khổ mình.Củ người.Dạ cổ tất cả chúng sinh.Đức thứ hai.Đức hiếu sinh vườn trộn thân.Nhường chỗ ngồi cho người khác là mục đích.Đó là đức hiếu sinh dự trữ.Đức hiếu trên giường chỗ ngồi cho những người già yếu.Trên những phụ nữ của em bé nhỏ trên xe buýt.Chồng khùng.Thầy bất cứ nơi công cộng nào.Cũng đều phải biết nhìn chỗ ngồi cho những người bất hạnh kém may mắn.Kém sức khỏe.Khuyết tật.Bình tập yoga.Hành động giường chỗ ngồi.Đó là một hành động đạo đức đẹp đẽ tuyệt vời.Mà mọi người trong chúng ta.Ai ai cũng đều phải thực hiện hành động đạo đức này.Để nói lên một đất nước có văn minh tiến bộ.Cước văn hóa nhật bản.Mục đích nước mà có những người dân biết sống đạo đức nhân bản.Thường sống không làm khổ mình khổ người.Rắn hổ tất cả chúng sinh.Đó là một nền văn hóa từ chân lên tiến bộ.Trong thời đại khoa học kỹ nghệ hóa toàn cầu.Nếu chuẩn rừng cho một.Mà không có những hành động đạo đức như chị.Thì không được gọi là một nước văn minh và văn hóa.Truyền hình.Nếu xin giường chỗ ngồi là nước hạnh nguyên bản mà toàn dân trong nước đó đều thực hiện.Đó là một hình ảnh đẹp đẽ.Biện pháp định chứ một đất nước có gắn pin có văn hóa.Nhiều khi người ta chỉ hay viết chữ văn minh và văn hóa.Mình nhìn cách mọi người dân trong nước đối xử với nhau thiếu như nhỉ.Thiếu tôn trọng.Biết ngay đất nước đó chưa chăm mình tiến bộ.Giá rẻ thanh hóa bị xuống cấp.Chồng bà.Truyền kỳ.Tác giả vườn chỗ xếp hàng trước cho người phụ nữ có hai cháu bé nhỏ để mua phiếu.Hành động dân chủ là một đức hạnh hiếu sinh tuyệt vời.Mà mọi người trong chúng ta cần phải.Cần phải tu tập rèn luyện nhân cách nhà.Gì có thương người tàn tật.Người già yếu.Người có con nhỏ còn bẩm trên tay.Bà đi xe buýt hay xếp hàng mua vé tàu.Xe cũ máy bay trần chân.Là một sự khó khăn vô cùng.Rừng hoặc xe chạy.Điều bình yên qua ngã năm.Thật là tội.Phải không kiếp.Đây là một câu chuyện trên chuyến xe.Mà tác giả đất thuộc lại.Đến là một bài học về đạo đức hiếu sinh.Biết nhường chỗ cho mọi người biết tựa đề.Tôi đi xe buýt.Hàng ngày từ mất khoảng ba mươi lăm phút đi xe buýt đến công sở.Và cũng chỉ thời gian để ngồi xe buýt đi.Thì phải đi xe buýt nhiều như tôi.Bạn có nhận ra sự khác biệt giữa diệp tìm được một chỗ ngồi trên xe.Giao diện phải đứng suốt chuyến đi.Có một chỗ ngồi.Có nghĩa là bạn có thể tranh thủ nhắm mắt một.Đọc báo.Thì ít nhất là có thể ngả lưng trong giây lát.Ngược lại.Nếu phải đứng suốt chuyến.Thì không đơn giản trên bàn cho mấy người.Mà bạn cẩm liên tục bị xù qua bên đây để qua bên kia.Bản tin chồng mình để không té nhào vào người khác.Giờ đánh liên tục di chuyển mỗi khi có ai lên hoặc xuống xe.Chính những điều bất tiện đó.Hiện tôi bằng mọi cách đi tìm được một chỗ ngồi tử tế trên suốt chuyến đi.Nhiều lần đi lại.Tôi đã có được kinh nghiệm rằng.Nếu chịu khó đón xe sớm hơn một.Thì chắc chắn là tôi luôn có chỗ ngồi.Có một người phụ nữ lớn tuổi.Hình như lúc nào cũng đi cùng một tuyến đường cho tôi.Lúc trước.Kỹ thuật viết sao bà.Chỉ tôi luôn luôn phải đứng trong kỳ bà có chỗ ngồi đàng hoàng.Từ khi tôi đón xe sớm hơn.Tôi luôn có mặt trên xe buýt trước bà.Dàn diễn viên là người chém chết.Chồng thì bà phải đứng.Ban đầu tôi cảm thấy hơi sai.Cảm thấy như mình đang giành chỗ ngồi của bà chị.Những động vật.Tôi bảo cái cảm giác đó.Giải cứu hộ yên cái chỗ mình dành đủ.Hôm đó trên đường về nhà.Khi vừa bước lên xe buýt.Đột nhiên tôi cảm thấy buồn nôn khủng khiếp.Cứ cố gắng gượng lại.Gồng mình đi chịu đựng.Chỉ sợ rằng mình sẽ luôn ra đầy xe mất.Bỗng nhiên.Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nhiều tôi ngồi xuống ghế.Tôi ngạc nhiên khi nhận ra rằng đó chính là người phụ nữ tôi chẳng gặp mỗi sáng đi làm.Là người mà tôi đây chẳng lấy chiếc ghế bằng cách đi làm sớm hơn.Buổi chiều tôi ngồi vào ghế của bà.Giày dịu dàng đến bên cạnh.Che cho tôi khỏi bị va quẹt.Bởi những người lên xuống xe.Đến trạm dừng.Từ buổi sủi cảm ơn bà.Chuyển nhà.Từ ngày đó trở đi.Sáng nào tôi cũng mong được gặp bờ để có thể nhường ghế của mình cho.Theo ngọc thanh.chín ghế ngồi có một người khác đi xem.Làm một hành động không tốt.Được xem là thiếu đạo đức.Vì lòng ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân của mình.Mà trúc bài học này tác giả đã chân thật nói lên tâm điểm của mình đi sớm hơn để chim.Ghế ngồi của người khác.Một hành động xen thì bình thường.Những ý niệm trung tâm bình.Là một tâm niệm ác tham lam.Chỉ biết nghĩ cho mình.Chẳng nghĩ đến ai cả.Một hành động gì mình.Là một hành động xấu xa.Chúng ta làm người phải hiểu.Biết vì mình thì phải gì người.Vì chúng ta không thể sống có một mình.Mà phải cùng sống có nhiều người.Có nhiều người thì mọi người vui thì mình mới vui.Cứ hỏi.Chỉ có một mình mình vui còn bao nhiêu người không vui thì mình có vui được không.Chuyên đề sống trong tập thể.Là phải sống có tình có nghĩa.Của văn hóa đạo đức.Có pháp.Kỷ cương.Gunny tôn ti trật tự chương trình.Chúng ta là những con người học đạo đức nhân bản.Tí nên cẩn thận từng tâm điểm của mình.Vì nó thử suy kiến chúng ta làm những điều quá.Những điều dù đạo.Giống như tác giả viết bài chuyến đi.Đó là một điều mà lương tâm tác giả quý hơn.Gì kiếm chỗ ngồi trên xe buýt của người khác.Người học đạo đức.Thì luôn luôn thực hiện đức hiếu sinh nhường chỗ ngủ cho người khác.Chứ không bao giờ chiếm chỗ ngồi của người khác.Bởi mọi hành động đạo đức hiếu sinh khiêm nhường chỗ ngồi cho việc khác.Cũng là một hành động đạo đức nhưng bạn rất đáng khen và tán dương hành động đẹp đẽ đó.Vì nó đem lại sự yên vui cho mình cho người.Dẫn chị.Chúng ta mới thấy tâm đình hưng hoàng.Một niềm vui lâng lâng thanh thoát nhẹ nhàng.Thì biết mình đã làm một điều lợi ích cho người yếu đuối và trả.Người phụ nữ của em bé nhỏ.Ngược lại chúng ta chiếm chỗ ngồi của người khác.Là làm trước người ta biết chỗ ngồi.Tiếng hò với khổ sở nhập nhằng.Chồng kỷ chúng ta ngồi an ốm trên xe buýt.Xử án gỗ như vậy.Không hạnh phúc và an vui đâu cái chị ạ.Đức thứ ba.Đức hiếu sinh nhân quả nghiệp báo thân.Thương người đem lại sự bình an cho người.Là đạo đức hiếu sinh.Mở mỗi người cần phải học tập.Nhất là muốn sống được với đức hiếu sinh.Thị trưởng nhắc nhở tâm mình không nên làm khổ mình.Khổ ghê.Giờ cổ tất cả chúng sinh.chín giờ sống có đạo đức được nhưng.Đó là chúng ta sống với đức hiếu sinh nhân quả nghiệp báo.Người sống với đức hiếu sinh nhân quả nghiệp báo.Thì cuộc sống thường được bình an yên vui.Không tai nạn.Không bệnh tật.Trí tuệ thông minh nhân dân.Thời đại chúng ta.Là một thời đại nhân minh tiến bộ về mặt khoa học kỹ thuật.Nhiều đó.Công kỹ nghệ sản xuất ra nhiều vật chất phục vụ đời sống con người.Rất đầy đủ tiện nghi.Nhưng được mặt này mất mặt kia.Lên đời sống con người về mặt văn hóa đạo đức.Làm xuống cấp trầm trọng.Trong khi xã hội đạo đức đang xuống.Tỷ lệ cúp thể những thần đồng văn hóa đạo đức.Để quân bình vật chất và đạo đức loài người.Chúng ta hãy đọc những câu chuyện thần đồng.Đã xảy ra khắp nơi trên thế giới.Đó là những bài học dân quá đạo đức.Từ những trẻ em.Khiến cho người lớn chúng ta.Mày thấy xấu hổ và giật mình.Đây là những bài học đạo đức từ các em thần đồng.Bài.Từ trẻ con.Chẳng biết bùa yêu.Nhà thơ trần đăng khoa.Kể có lần anh bị một cậu bé ở hải dương.Giảng chùa gửi tâm sự.Khi nghe giới thiệu người đàn ông trung niên đứng trước mặt là thần đồng thơ việt gạo nào.Cậu bé ấy nói luôn.Ai chứ bác hoa là con.Bắc kim làm thuốc ung thư.Bác bài thơ y hát bài con cóc.Đó là bài con bướm vàng.Kia là con cá.Từ sa đéc.Nó ngồi đấy.Rồi nhảy đi.Đây là con bướm vàng.Nó cũng từ xa đến rồi bay đi.Nghĩa chẳng có gì khác nhau cả.Chỉ khác là bắt cho con có đôi cánh của con bướm.Giờ bất cứ tưởng nó là con bướm.Thất tình nó chỉ là con cóc thôi.Nhà thơ trần đăng khoa rút ra bà.Lúc tám tuổi nhiều nó.Tôi chỉ làm được những câu thơ ngắn.Chứ đâu đã có được những ý kiến riêng.Đặc biệt là ý kiến khác mọi người.Tôi cũng có cảm giác giống như trần đăng khoa.Di động thơ market.Một thần đồng nước mỹ.Mất khi mắc bệnh hiểm nghèo.Tác phẩm của cậu bé không chỉ chứng minh một nghị lực sống phi thường.Mà còn khẳng định một tài năng độc đáo.Mở đầu to.Khúc hát trái tim.Bắc kỳ.Cuốn sách này dành tặng những ai tin cho.Cần phải biết ơn mỗi ngày qua.Như một món quà của cuộc sống.Cuộc đời marie thật ngắn ngủi.Đã từ giã nhân giang lúc chưa đầy mười bốn tuổi.Nhưng cậu bé nghĩ về mẹ.Những khi tôi đau quặn bụng.Thì mẹ cũng rất buồn.Hoạt chất đau.Và nhận ra sự cao thượng từ một chú chó nhỏ.Hãy luôn tha thứ cho sự lãng quên.Nhưng đừng bao giờ quên tha thứ.Có thể thần đồng thơ việt.Trần đăng khoa.Hai thần đồng thơ mỹ messi.Là dạy trường hợp hi hữu.Nhưng không thể che lấp được thực tế.Để con đăng ngày càng thông minh.Mặc.Lý tiểu khúc quan sát.Thì từ sự hồn nhiên trong trẻo của trẻ con.Xem mang lại cho chúng ta nhiều cái trực mình cứ gì.Đứa cháu gái của tôi sống ở hồng kông.Nghỉ hè được về việt nam chơi.Tôi dắt chó đi dạo ở trung tâm sài gòn.Giá future mấy cái kẹo.Khi bỏ viên kẹo vào miệng rồi.Cháu cứ cầm mãi cái giỏ.Tôi rủ quân đi.Chống nhìn quanh và phục vụ.Không thấy thùng rác nào gần đây đâu cậu ạ.Cứu thế.Cháu nắm chặt cái vỏ kẹo trong tay cho đến khi tìm được thùng rác.Thì bạn trai được ướt đẫm mồ hôi.Ở nước ta.Hình như các lớp mẫu giáo cũng vậy thiếu nhi giữ gìn vệ sinh công cộng.Nhưng người lớn xả rác bừa bãi.Thì cái con làm sao nói gương.Vậy à tôi khen đứa cháu gái sáu tuổi ngay trước mặt đứa cháu trai bảy tuổi.Bé là thần tượng của cậu về ý thức bảo vệ môi trường.Không lời.Thằng chất không được.Ninh chữ.Không thèm nói chuyện với tôi suốt cả buổi.Sáng hôm sau.Thằng cháu vừa gặp tôi đang nhe răng cười.Cháu không ghét chú nữa.Tại sao.Không nhận tí nữa.Thằng cháu lắc đầu.Viết chú làm đêm qua cháu khó ngủ quá.Ghét người ta thì mình cũng mệt.Từ nay chắc không ghét ai.Thúy.Tôi không thể ngờ lại nhận được hai.Thấm thía.Lời hai đứa cháu nhỏ đi.Tuổi tác ngày một nhiều.Tôi cảm thấy trẻ con.Là một thế giới vô cùng đáng trân trọng.Chúng ta thường tự hào đã làm điều này điều nọ cho thiếu nhi.Diện tích tỉnh thừa nhận rằng.Trẻ con cũng giúp người lớn sống tốt.Trẻ con cung nhu cầu.Để cô không nhận ra ngay.Nên những lời trẻ con cấp chân thành.Tôi trường vũ.Hãy học tập cái nhìn xinh tươi của trẻ con để mỗi ngày luôn mới mẻ và lương thị.Người lớn dạy dỗ trẻ con luôn luôn tưởng.Mà có khi người lớn học được những bài học của trẻ con.Lê thiếu ngầm báo tuổi trẻ.Những câu chuyện thượng tầng trên cây.Lời những bài học đạo đức từ trẻ em.Đã kêu nhắc nhở mọi người lớn.Hãy rèn luyện nhân cách đạo đức của.Trẻ em có biết đạo đức còn chúng ta là người.Thì làm sao đây.Không lẽ chúng ta là anh.Chỉ là cô dì chú bác là ông bà cha mẹ của các cháu.Mà sống không bằng đạo đức của các cháu sau.Các cháu biết giữ gìn vệ sinh từ cái vỏ kẹo.Mà tìm kiếm thùng rác để bỏ kẹo.Không chịu ném bỏ bậy bạ.Chồng lúc chúng ta là cô.Gì phụ mợ anh chị của các cháu.Mà quân ném rác bừa bãi.Đi đâu tao cũng thế bao bì bọc ni lông.Ném bỏ gấp nơ.Thậm chí ngay cả dưới chân bản lề chữ ấp văn hóa.Mà dẫn bao ni lông đầy rẫy dưới.Hành động chú bé tìm thùng rác bỏ vỏ kẹo dừa.Là một bài học vệ sinh môi trường có một giá trị.Tổ chức toàn dân trong một đất nước độc.Truyền hình chúng ta là anh chị cô bác của các cháu.Thì hãy học gương hạnh đức vệ sinh của cháu bé này.Mà thực hiện đời sống đạo đức vệ sinh môi.Rap.Thì mình chia ra làm hai phần.Phân hữu cơ và phân vô cơ.Phân hữu cơ như giỏ trái cây rau cải uống hư thối.Giá phân vô cơ dựa bao bì bằng bọc ni lông thì bỏ riêng ra.Giỏ trái cây và rau quả uống hư thối.Thì đem bỏ con nơi chốn kín đáo hoặc trùng.Không nên để mùi hôi thối bốc.Làm ô nhiễm không khí.Vô cơ như bao bì bằng ni lông.Thì xem phim.Không đi ném bỏ bảy.Nhất là cô bác anh chị.Lấy quần ném ra ngoài đường được không.Bộ ngực quá lạ.Làm bẩn thủy môi trường vô kỵ.Hiện giờ chúng ta đi bất cứ nơi đâu.Khóc cùng đất nước từ hang cùng ngõ hẻm.Đến thành phố đông người đi lại tấp.Những điều thế bao bì ni lông ném quăng bừa bãi dọc hai bên đầu.Dù đường lớn khi đường nhỏ.Điều đầy rẫy rác.Trước nhà sao nhà của mọi người dưng.Điều quý giá của.Nhất là bao bì ni lông lại quan khắp.Tổng thấy mất vệ sinh.Không thể tự.Thủy trung tâm biết ngay.Đời sống của nhân dân không có dân.Lẩu cá.Thật là đáng.Một người công dân trong một.Mã số phiếu đức vệ sinh nhưng.Thì không xứng.Là một người công dân trong một.Mục đích viên tiến văn minh khoa học kỹ thuật.Mở nhân dân nước.Sống không giữ gìn đức vệ sinh môi trường.Thì nước đó của dân minh thực sự đi nữa.Cũng không xứng đáng là một nước văn minh tiên tiến.Một chút gọi là một cường quốc thế giới.Mình định văn hóa đạo đức vệ sinh môi trường sống còn kém cỏi đến mức độ như vậy.Thì không chỉ nhận chấp.Là một cường quốc thế giới.Cho nên đạo đức vệ sinh môi trường có tầm quan trọng thực sự.Một đất nước muốn có tầm cỡ quốc tế.Thì toàn dân cần phải chích.Trách nhiệm và bổn phận văn hóa đạo đức của mình đối với quê hương tổ quốc.Để đất nước xứng đáng sắn dây cùng với các nước tiên tiến trên thế.Một cháu bé biết giận.Là tự mình làm cho mình đau khổ.Nên giữ thái độ vui vẻ bình.Ai đứng dậy chưa kể có điều đó.Trình tự trọng nhân quả nghiệp báo tiền phong.Đời sống trỗi dậy.Dạ nhắc nhở chú.Nếu tìm kiếm chúng không có khuôn.Những đạo đức ấy.Thì làm sao kiếp.Chúng biết lý luận để trả tâm mà.Thoát khỏi những áp như vậy.Thật là tuyệt vời.Trẻ con nó có biết xã tâm để được giải thoát.Còn chúng ta là những người lớn.Thì làm sao đây.Không lẽ chúng ta.Là những người lớn.Có đầy đủ ký hiệu viết về cuộc đời.Mà không xã tân xuân.Củ đao.Nhưng các cháu sau.Những bài học từ trẻ con là tấm gương sáng chói.Nhắc nhở cho người lớn phải biết trong xã hội đạo đức đang mất giật.Gì thế.Chúng ta hãy xem những bài học này quý giá vô cùng.Để con thời đại này.Sao mà thông minh về đạo.Không thể ngờ.Có phải chăng vì nền đạo đức của loài người đang xuống cấp trầm trọng.Thì quy luật nhân quả.Máy điều hành để cân bằng thiện ác.Không thử để giác gì.Vì thế các vị thần đồng đạo đức xuất hiện để cân bằng thế giới vật.Cho nên trẻ con ngày nay.Phát triển trí tuệ mọi mặt cấp sớm.Đó là một việc tự nhiên của vũ trụ.Nhiều đó.Bà con gửi mới ra sức rèn luyện nhân cách đạo đức làm.Long khánh.Để chuyển.Cuộc sống đến chỗ hoàn toàn yên vui.Dạ.Phúc trần. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com