Có Một Nỗi Buồn Mang Tên Hạnh Phúc L Truyện Hay

có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc l  truyện hay

Đây là nghe chương trình trên kênh love you forever.Kênh phát thanh dành cho giới trẻ.Đừng quên đăng ký cũng như nhận thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bảng thứ mấy.Có một buổi sáng nào đó khi bạn nước mặt lên nhìn bầu trời.Gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy.Nhưng lòng mạng ngày cưới.Với lại chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thực sự của hạnh phúc cho đến khi.Chúng ta đã đến.Sắp sửa.Mất mát.Sau đây mà bạn muốn nghe truyện ngắn.Thanh xuân có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc.mười hai tháng mười năm hai nghìn lẻ hai mươi.Hôm nay là một ngày như bao ngày khác.Tôi lặng lẽ đi làm.Lặng lẽ trở về trong căn phòng nhỏ.Nick mình vào một góc tường.Lặng lẽ khóc.Gửi nhầm vào ngày nay.Tôi luôn muốn cho bản thân mình bận rộn vina trên tay ở yên.Đầu óc sẽ không ngừng nghỉ.Và chỉ cần có một khoảng trống thôi.Ký ức sư cổ sẽ tràn về.Có chặt tôi không buông.Tôi thật sự là một nhiễm sắc thể.Để đến nỗi cảm thấy tự bản thân thật đáng ghét.Mình còn không thương nổi mình thì ai thương đâu.Từ cửa nhà.Nhặt lại những mảnh ghép tưởng chừng như đã vừa phụng từ rất lâu .Cố gắng quá phiếu lại.Mỗi khi tôi thấy vui hoặc quốc vui.Tôi đều cố gắng để quên nhiệm đi chuyện đau lòng đó.Quỳnh nguyễn đi người đó.Nhưng dù cố gắng đến đâu thì cuối khi mọi chuyện trở nên quá tải.Ở ngoài đó khi mình bị tổn thương.Ngoài gia đình xa.Người duy nhất tôi cần lại là cậu ấy.Là người trong suốt nhiều năm qua.Là niềm đau.Đồng thời cũng là điểm tựa.Để tôi vượt qua tất cả.mười hai tháng mười năm hai nghìn lẻ hai mươi.Năm ấy ở tuổi mười bốn rực rỡ thành xuân.Tôi có cậu ấy làm bạn yêu trường học cũng không cách xa nhà là mấy.Tôi không muốn từ đi bộ đến trường hoặc chạy trên chiếc xe đạp điện.Mỗi ngày vào sáng sớm.Cậu ấy sẽ chờ ở con hẻm dẫn vào nhà tôi.Tôi sẽ đi bộ xa vào mùa xuân sang.Nhẹ nhàng nắm lấy hai vạt áo.Đi cầu chở đến trường.Việc đó là niềm vui của tôi.Khu nhà của cậu ấy.Nhà cậu ở nhà tôi đối ngược nhau.Mà trung tâm là trường học.Mỗi ngày cô ấy sẽ đều đặn đến đón tôi đi học.Phải chở tôi về nhà.Trong suốt của một năm chồng.Tôi biết xe chở cậu ấy thích mình đến vùng nào.Tôi cũng có những cảm tình tương tự .Nhưng tôi còn khá nhỏ.Mẹ lại là giáo viên.Tôi chưa thể lấy cho phép mình vượt qua những rào cản.Đi đường đường chín mươi chín chấp nhận cậu.Khi tôi ở bên nhau có danh nghĩa là bạn bè.Cùng đi học.Cùng anh cùng uống và cùng học.Cùng làm bài.Tiki gặp tôi cầu là một người mà hồ sơ cá nhân được liệt vào dạng cám.ba nghìn bảy trăm bảy mươi ba.Sống không hạnh phúc thường hai cái có.Cậu không lo học.Tới ngày này hay đi đánh nhau.Thành tích xếp vào nhóm quý trường.Tôi thì ngược lại.So với người anh trai gen trội.Tôi sẵn sàng không xứng để làm đối thủ.Nhưng so với mặt bằng chung và thành tích trong đó.Tường thuật thấp đầu.Tôi chưa bao giờ lấy làm ranh giới với thành tích đó.Và hơn ai hết tôi hiểu được cảm giác của những người bị đem ra so sánh.Cảm giác đó khó chịu đến nhường nào.Quốc gia lớp tôi lập danh sách cho kế hoạch.Mặc cho là tốt nhất trong thời điểm hiện tại.Đó là kế hoạch.Củ tím.Cô ấy được xếp ngồi gần tôi.Và tất nhiên tôi có nhiệm vụ giúp đỡ cậu ấy trong học tập.Mà người lớn cũng là thật.Lúc chúng tôi là người xa lạ chỉ với tư cách là những người bạn chung đó.Trùm trường.Không hơn không kém.Thì họ muốn chúng tôi cần nhau.Học.Giúp đỡ lẫn nhau.Đến khi chúng tôi đã thân thiết trở thành đôi bạn cùng tiến.Thực sự thì họ lại muốn tách chúng tôi ra.Hôm ấy là một ngày học bình thường.Tự nhiên vào giờ ra chơi tôi thấy có một nhóm khủng độ ngoài hình thang.Có vẻ gì đang đánh nhau.Tôi là một con bé có thể chất yếu đuối từ nhỏ.Diễn viên tôi không muốn xen vào.Những câu tục ngữ lời tháng nào đó là những lợi ích vào trong suy nghĩ của tôi.Kinh tế bước vào nên hôm đầu đỏ.Viết hồ sơ được đóng khuôn và suy nghĩ của mọi người.Pikachu có đáng nằm trong danh sách bị ngược đàn cấp bậc trong nhóm đánh nhau kia.Cố gắng dành chút qua đánh người càng nước càng đồng đều.Tôi nín thở là sáng.Thật mày cho cậu ấy nhưng cũng thật suy cho tôi.Cô giáo chủ nhiệm và thầy giám thị đã bắt chọn ổ và văn phòng.Và tôi là một người trong số đó.Được nhà trường ưu ái cho mời phụ huynh.Mẹ vô cùng giận dữ khi biết chuyện tôi đang làm bạn với cậu.Một người theo như mẹ và mọi người nói chẳng có gì tốt đẹp cả.Mà cũng phải thôi.Ai lại muốn con gái mình chơi cùng một người tính tình nóng nhỉ.Quậy phá.Chạm khẽ tim anh nhiều tai tiếng.Trước một sự ngăn cản và cấm đoán của thầy cô.Bà mẹ chúng tôi chưa từng bước.Thì đợi tôi ở đầu con hẻm như mọi khi.Chúng tôi đã hẹn nhau ở một con hẻm khá.Cá hồng phi.Đi đánh lửa được nè.Tối nay phát suy nghĩ ra bao nhiêu câu chuyện.Đi mẹ không biết chúng tôi vẫn còn qua lại với nhau.Hồi đó tôi thường hay bắt cậu ấy hát bài dù gì.Những năm tháng ấy.Cứ đến đoạn muốn nói anh chưa quên và sẽ không quên những năm tháng ấy.Cõi sẽ hết nên thật to.Cũng là hồi chó cứ nghĩ hết nào sẽ chia sai châu.Vì tôi có dự định lên thành phố học trường nguyễn khuyến.Cần cẩu xây dựng hẳn việc.Mặc vụ anh nam.Một người anh kết nghĩa cần thiết với cậu làm nghề sửa xe.Tôi chưa từng chơi cậu mà còn bảo cậu ấy đừng có suy nghĩ lung tung.Tất cả sẽ mua cho cậu idol trai thật xịn đi cậu ấy sửa xe.Anh ở tôi không phải là người đi mà chính là người bị bỏ lại mãi mãi.Đổi ở chung tôi là một đứa quá nha.Một đứa này quá chậm.Để nhậu mười lăm câu đá tên hai lần.Vài lần tôi điều ăn ở không nhận lời.Cũng không dám từ chối.Khi quyết định đi học xa tôi đã nghĩ rằng lên cấp ba rồi.Lớn rồi chắc yêu đương sẽ không bị cấm.Lúc đó chúng tôi sẽ yêu xa như trong phim.Tôi sẽ khiến cho cậu ấy nghe phải đẹp.Chiều ông táo của thành phố.Rồi sẽ luôn có một người đợi tôi trở về.Sẽ cố gắng hơn.Sửa điều hòa nắm tay nhau đi ngoài đường.Đi định đi học một kỳ trở về sẽ nhận lời yêu cầu.Đi đến đó chưa và sẽ không bao giờ được thực hiện.Mọi thứ đã kết thúc khi tôi còn chưa tính đến vạch xuất phát.Thực hành cuối học kỳ đứng trước một cánh cửa mới và sự lựa chọn mang tính quyết định tương lai.Chúng tôi cãi nhau nhiều như chưa từng trong suốt một năm.Từ bướng bỉnh nhưng không nói chuyện với cậu ấy một tuần liền.Lặng im và dẫn chuối.Cậu không còn đi đánh tôi đi học nữa.Bài thi vào đó là ba tôi.Ở lớp học thêm lớp kết thúc từ xa trước khi nhà thầy để đổi ba đến đón.Trời mưa rồi không bắt to.Nhìn cũng không quá nhỏ.Ở ngắn hạn.Spa vất vả tôi gọi điện cho ba bảo ba từ từ đến.mười lớp học mới đã bắt đầu.Tôi đang đứng đó nhìn mưa rơi từng đợt.Trong đầu không có bất kỳ suy nghĩ nào khác.Tôi không biết rằng một người bạn của chúng tôi đã nhìn thấy và báo cho cậu ấy.Tao gọi điện cho tôi.Bài tôi đứng chờ.Tôi đồng ý.Phải tắt máy.mười phút sau cách xa chỗ tôi đứng khoảng -một trăm m.Có một tiếng động lớn và một đám đông.Từ đoán có thể là tai nạn giao thông.Nhưng tôi vẫn luôn sợ những cảnh tượng ấy xã quảng bình.Chưa bao giờ đến gần.hai mươi phút sau tôi vẫn chưa hề biết.Người nằm trong đám đông ấy.Chính là cầu.Bạn của chúng tôi đã gọi điện báo tin cậu đã gặp tai nạn trên đường đến đón tôi.Cậu mất rồi.Tuyển người làm thêm.Nước mắt rơi xuống và rơi vào trạng thái bất tỉnh.Mọi chuyện sau đó tôi không hề nhớ.Hay nói đúng hơn.Tôi không hề thay đổi.Ngày hôm sau tôi tính vậy.Xung quanh là ba mươi nhé và gia đình thôi.Mọi chuyện đã không thể cứ phẳng.Những điều vẫn dày dặn ám ảnh tôi hàng đêm.Đây chính là việc sau khi ba cậu ấy mà.Mẹ cô ấy.Cũng bỏ nhà mà đi.Suốt một năm trời câu đấy từ vật lộn một mình.Tự chăm sóc bản thân từ trang trại tiền họ.Sinh hoạt phí.Như một con người vô tâm vô tình.Tôi không hề thấy biết.Chưa đến lúc lắc.Cậu không có nổi một người thân bên cạnh.Làm một chú để việc.Đó chính là lý do mọi người quyết định hỏa táng.Còn nằm đó.Cô độc.Tôi đến năm nay tại cậu nước mắt lặng lẽ trôi.Gặp nhau ở quán cà phê gần nhà.Làm bẫy chiếc bình xăng phía tôi.Nó chỉ có mỗi anh và em.Lúc trước nó nói với anh em là một người rất quan trọng đối với nó.Hình ảnh nội soi để cho em quyết định hết mọi thứ.Làm thôi.Tính hệ mà từ hồ như không nghe.Baby sự ân hận và từ cách tăng gì và tôi mỗi phút mỗi giây.mười bốn tuổi tôi nên làm gì đây.Tôi nên làm gì cho cậu ấy.Cuối cùng tôi quyết định sẽ gửi câu ấy vào chùa.Đâu có thể là nơi mang lại sự ấm áp.Youtube không che.Nhìn tôi hi vọng như thế.Tử thi thời trang có thể quay lại chất rắn kết cục này.Vẫn sẽ xảy ra.Những từ có thể đã không giận cậu ấy một tuần.Không im lặng một tuần.Nếu có thể quay lại lúc đó đừng thừa.Từ nông sản tôi sẽ nhiều chuyện hơn.Trân trọng hơn đừng nói chuyện ấy.Bà nói nhiều hơn với cậu ấy mười hai câu.Ước gì mình có thể chạy đến bên cậu ấy vào chở khách đó.Nắm lấy tay của cậu ấy để cậu ấy có thể cảm nhận được sự ấm áp từ thôi.Để cậu ấy biết rằng.Sẽ luôn có tôi bên cạnh.Nên đừng sợ hãi.Hãy chỉ là cho cậu ấy nhìn thấy tôi.Lần cuối thôi.Nghĩ đến cậu ấy lúc đó nằm trên nền đất lạnh lẽo.Dưới cơn mưa nặng hạt.Xung quanh không cha mẹ không gửi thương và không cả thôi.Chắc cậu ấy đã sợ hãi lắm.Đặt cô đơn rất nhiều.Buồn tủi và tuyệt vọng rất nhiều.Phải không.Trong suốt thời trang sau khi cậu ấy rời đi.Tôi chưa từng tha thứ cho bản thân.Tôi quyết định học tại trường thành.Đi được gần bên cầu.Cho một lần chuẩn bị sang đường để vào trường.Tôi lại bị chứ xe tải từ đằng sau lúc mình lên.Chiếc xe đạp vân lên không trung rồi rớt xuống.Những mảnh vỡ văng tung té rồi nằm nát bét dưới bánh xe tải.Người dân xung quanh hết khoảng trời xa.Tìm kiếm cô bé trên chiếc xe đạp đó.Đầu chổi con bé đâu rồi.Có phải có chuyện gì rồi đó trước.Bao nhiêu câu nói câu hỏi thường gặp của mọi người đoán thoáng.Ẩn hiện trong đầu.Tôi đưa tay ôm đâu.Không phải học không nhìn thấy tôi mà chỉ vì họ không tin với lực hút mạnh từ phía sau như vậy.Tư vấn bình an vừa bên vệ đường.Như một người ngoài cuộc nhìn thấy cảnh tượng hái hồn vừa thấy da.Nếu tự nói rằng trong tình huống nguy hiểm lúc nãy tôi cảm nhận có một thế lực nào đó.Để đưa cho tôi.Tôi có cảm giác như ai đó đã ẩm tôi bảo vệ rừng.Tôi ngồi xuống một cách bình an vô sự.Thì mọi người có ai tin không.Sự việc tôi gặp tai nạn nhanh chóng được thông báo cho mẹ tôi và cũng dậy trường gần chỗ đó.Đi tìm mẹ hút khoảng chị tới ôm lấy tôi ra sướng hỏi anh.Mặc dù hình tháp.Còn không bị làm sao.Công suất bình thường.Nhìn chiếc xe chỉ còn là những mảnh vỡ.Mẹ sẽ đưa tôi đến bệnh viện.Tôi đã làm vô xuống kiểm tra nhưng kết quả chỉ có một.Từ bình thường.Trẻ bị sốc tâm lý nhạc.Tôi trở về nhà lồng trống sủng.Hình ảnh cầu chì trong tâm trí tôi.Nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh.Từ mơ hồ cảm nhận được một người nào đó vẫn luôn bên cạnh mình.Đừng tìm cách báo về cho tôi cũng giống như cậu ngày đó.Bài thơ báo để đi xem thầy thầy nói có một cậu thanh niên vẫn luôn đi theo.Tờ báo về cho con.Tôi vẫn đều đặn đến thăm cầu vào mỗi năm như một sự ăn năn cho tội lỗi của.Tôi chưa từng dám cho tình cảm cho ai khác.Tôi sợ tôi sẽ quên đi cầu.Quên đi tội lỗi của mình.Sau khi cậu ấy ra đi tôi vẫn luôn nhớ cậu phòng mỗi ngày.Thử nghe lời bài hát này văng vẳng bên tai.Bài thơ cũng từng em nhắm theo suốt một thời gian dài.Chỉ cần em cho anh một lần thôi.Cơ hội.Hãy cho anh cơ hội.Hồi đó có đừng ngồi sau yên xe đạp của cậu.Cô ấy từng nói sau này dù tôi có đi học xa.Cũng sớm việt.Có yêu ai thì cũng để dành cho cô ấy một cơ hội.Bảy hiện giúp cụ cơ hội là cái gì.Tại sao đầu cho cơ hội rồi lại bỏ đi.Tuổi thơ cũng đã bao lần đến trao cho ai đó cơ hội.Nhìn nhận lại những sự thất vọng tháng thương.Cơ hội đó tôi chưa trao tận tay.Đã bị người ta vô tình ném xuống.Có lẽ mọi thứ đắng với tôi.Ba năm sau ngày cậu ấy rời xa tôi.Mà cô ấy cho hết việc.Cũng thấy khó quán đó.Tôi ăn nam và bà ấy ngồi đối diện.Nhìn thấy người phụ nữ đã sinh ra cậu ấy.Giờ đã thay đổi khá nhiều xinh đẹp và quý phái.Bên cạnh là câu công trái vú lắm trắng trẻo sạch sẽ.Chẳng hiểu sao nước mắt tôi tuôn trào.Không thể kiềm chế độ.Dựa vào cái gì chứ dựa vào cái gì cùng nào con.Một đứa không có tình thương của mẹ.Cha cũng không cần.Một đứa thì sống trong nhung lụa đầy đủ vật chất.Tất cả tình thương.Tại sao bà ta lại không dành cho cô ấy trước tình thương.Tại sao bài viết không trở về sớm hơn.Tìm cậu ấy sớm hơn.Thì có thể cậu đang không cô đơn đến như vậy.Chờ đến lúc mất.Cũng chỉ một mình.Tôi tức giận thì cậu ấy dù chẳng biết bản thân có quyền gì lấy tư cách gì để phẫn nộ để thức.Đừng khóc lóc thảm thiết như vậy.Nhưng tôi vẫn đang khóc.Chợ đêm kỳ tiếng của người phụ nữ đó vang lên.Phải chi là câu khác khi đơn giản là một câu cảm ơn thôi.Tôi cũng sẽ bỏ qua tất cả.Những người phụ nữ đó đã nói.Của trở về là muốn đưa con trai của cô đi.Bốn chữ con trai của cô.Để làm từ bột phát tất cả.Tự nhiên hát toán vào mặt người phụ nữ đó.Chồng cảm xúc nghẹn ngào ớt hình.Con trai của cô ấy.Cô nghĩ mình là ai mà nói câu đó.Trong suốt thời trang mà cậu ấy cần tôi nhất.Thì cô đang ở đâu.Cuộc sống như thế nào.Có bao giờ cô nghĩ về cậu ấy dù chỉ là một chút.Có bao giờ cô khiến cho cậu ấy xót thương cho cậu ấy.Cô độc ở lại căn nhà đó.Chào mất mẹ bỏ đi.Gia đình thợ rừng tây tiến.Có bao giờ của nghỉ cho tâm trạng của cậu ấy không.Gửi đến lúc mất.Có bao giờ cô nghĩ cô ấy đã cô đơn đã tuyệt vọng đã tiếc nuối như thế nào không.Lúc đưa cậu ấy đi.Cuộc họp các tỉnh.Tôi đứng lên.Vùng chạy ra ngoài một cách phương định.Tôi cứ chạy như vậy.Trước mắt tôi làm hàng nước ảo.Cho đến khi tôi định thần lại thì đã thấy bản thân đứng trước chùa.Gạt nước.Bước vào.Mẹ cậu đã trở về.Cầu cấp vui không.Tôi cố chấp không cho người phụ nữ ấy mang cầu đi.Không chỉ về chỉ còn có cậu.Là nơi duy nhất.Tôi tìm về.Một khi nhớ đến.Tôi vô cùng hối hận khi đã rút hết tất cả vật kỷ niệm mà tôi và cậu ấy có với nhau.Tôi sợ một lúc nào đó tôi nhận xa.Mình không sao nhớ sở từng đường nét trên gương mặt của cậu nữa.Mọi thứ trở nên mơ hồ ba trăm tuổi.Mặc dù cho cũng rất sợ cảm giác nhớ cậu.Năm hàng tôi vào một buổi chiều.Anh khi tôi nên buông bỏ vì tụi tôi còn rất trẻ còn tương lai dài phía trước.Anh tin rằng cậu ấy cũng không muốn nhìn thấy em buồn như thế này đâu.Cái vân tay cho cậu ấy về với gia đình.Từ phước hơi ấm tình thân đi em.Dẫu sao đó cũng là gia đình.Chúng ta dù gì cũng chỉ là.Anh đừng tới.Ánh mắt nhìn về nơi xa xa.Tôi hiểu điều anh đang bán đứng đó.Một thời gian sau tôi đồng ý từ bỏ đi cậu ấy về bên mẹ.Mỗi năm vào ngày sinh nhật của cậu ấy.Tôi vẫn cố tỏ ra mình ổn cố gắng bận rộn thật nhiều.Những hình ảnh của khẩu vẫn quanh quẩn trong tim của tôi.Từ đầu sách thì nghĩ đến ngày hôm đó.Tôi đã không thể ở bên cậu ấy.Giày phạt từ trách cũng đâu dám được phần nào tội lỗi của mình.Nhưng tôi vẫn không ngăn được bản thân thôi như thế.Tôi biết nói như thế này trong tôi thật thảm hại tôi đáng thương.Nhưng hãy để tôi buồn vào ngày này mỗi năm.Tôi tôi sẽ vui.Mặt của vui.Ốm.Cốm.Hôm nay là sinh nhật hai mươi bốn tuổi của anh rồi.Em đã cố gắng quên đi vì anh đang ở một nơi khác không phải là nhà.Một nơi dễ thương em yếu lòng đất.Nhà nghỉ.Chàng trai mười lăm tuổi năm đó dốc lòng vì em.Nay đá hai mươi bốn.Em cứ năm mươi bốn tuổi giờ cũng sắp lên hai mươi ba.Anh làm bạn với em mười lăm.Tìm động từ game hai mươi lăm.Em dành lại tám mươi lăm thanh xuân để đền cho anh.Chỉ có anh trong lòng.Chưa thể chạm tay bất cứ hay.Ít nhất trong suốt ngần ấy năm.Bàn tay ấm áp này của em chỉ dành.Để nắm tay anh được không đó.Bà thôi.Em mong chờ người ta nói đúng.Anh được uống chén nước gì đó và quên em rồi.Cứ để em sống biết ơn anh mà nhớ về tất cả như một món quà.Cũng như một hình phạt.Nhà anh.Hãy tha thứ cho sự hot nhất năm đó của em.Bình yên ở một nơi nào đó.Tuổi mới hạnh phúc nhé.Em xin lỗi.Ảnh ảnh.Đối với em anh phải là một điều tuyệt vời nhất.Ngủ ngon.Anh nha.Bà thanh xuân.Chúng ta ai cũng có thật nhiều nỗi buồn.Nhưng nhất định.Sẽ có một nỗi buồn mang tên hạnh phúc.Chương trình được thực hiện bởi nhóm blog radio.Tình yêu thiết bị ghép video các bạn đừng quên nhấn like xe cũng như để lại bình luận cảm nhận.Bạn cũng có thể gửi những sáng tác tâm sự của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website.Luật video.vn đăng nhập vào gửi bài.Gửi tới địa chỉ mèo w video a còng từ đền plus.vn chương trình phát thanh dành cho.Giới trẻ của blog radio sẽ được phát lại trên kênh youtube video đừng quên đăng ký.Thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé ngoài ra bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách chui.Và phần bếp facebook.com gạch chéo yêu plus video hoặc là facebook.com và trào yêu của lớp.Luffy you khách hàng xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com